Điều này không chỉ người dân quê tôi nhận xét như vậy mà bạn bè nhiều nơi quen biết chúng tôi cũng thường khen như thế.. Những tấm gương vượt khó vươn lên trong học tập để mở rộng hiểu b
Trang 1PHÒNG GD & ĐT YÊN DŨNG
TRƯỜNG TIỂU HỌC TÂN DÂN
HƯỞNG ỨNG TUẦN LỄ TOÀN CẦU HÀNH ĐỘNG
"GIÁO DỤC CHO PHỤ NỮ VÀ TRẺ EM GÁI THIỆT THÒI"
BÀI VIẾT :
VƯỢT LÊN SỐ PHẬN
Người dân Thị trấn Tân Dân chúng tôi thật hiếu học! Điều này không chỉ người dân quê tôi nhận xét như vậy mà bạn bè nhiều nơi quen biết chúng tôi cũng thường khen như thế Phải chăng, mọi người nơi đây sớm nhận ra rằng: Biết chữ cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều Những tấm gương vượt khó vươn lên trong học tập để mở rộng hiểu biết và tạo lập cuộc sống tốt đẹp cho mình ở quê tôi không ít nhưng tôi thực sự khâm phục cô Hà Thị Luận - một cô gái tàn tật - người hàng xóm của gia đình tôi
Ngày tôi mới chuyển về khu cổng chợ Rào này ở, được quen biết Luận, tôi mới tận mắt nhìn thấy việc đi lại và sinh hoạt của cô Luận đi lại thật khó khăn Cô phải đi bằng cả hai tay và hai chân vậy (bởi cô bị tật bẩm sinh nên cả hai tay và hai chân đều biến dạng) Nếu ai chỉ nhìn thấy dáng hình cùng động tác đi lại khó khăn khác người của cô thì không thể nào nghĩ được cô có thể làm được mọi việc để phục vụ bản thân như bán hàng, nấu ăn, giặt giũ khâu vá,…Và đến bây giờ, cô vẫn lao động để tự nuôi sống bản thân mình Cô là cô chủ của một quán hàng nhỏ nằm ngay sát cổng chợ Rào này
Lúc mới biết cô, tôi cũng đã tự hỏi mình: "Sao cô ấy làm được nhiều việc thế?
Cô bán hàng, nhận hàng mà không tính toán tiền nong hay ghi chép lại được thì liệu
có bị nhầm lẫn không? " Biết bao câu hỏi về cô cứ ngự trị trong đầu óc tôi Nhưng,
những câu trả lời đã có ngay sau một thời gian tôi là hàng xóm của cô
Trang 2Một buổi chiều, được nghỉ việc trường, sang quán cô ngồi chơi, tôi hết sức ngỡ ngàng khi thấy cô đang ngồi trên giường đọc cuốn Tạp san Phụ nữ Tôi buột miệng
hỏi: "Em biết chữ à?" Cô tươi cười đáp: "Chị tưởng em không biết chữ à? Không biết
chữ làm sao em bán được hàng." Rồi, cô kể cho tôi nghe về tuổi thơ với việc học tập
của mình: Cô bị tật bẩm sinh từ nhỏ nên đi lại rất khó khăn, cầm vật gì cũng khó Lên
7, 8 tuổi, nhìn các bạn cùng trang lứa được cắp sách tới trường, cô buồn lắm! Hiểu được nỗi lòng con, bố mẹ và các anh chị của cô đã tìm cách đưa cô đến trường học tập Những ngày đầu tới lớp, dưới con mắt tò mò của bạn bè, cô vô cùng buồn tủi Rồi đến việc tập cầm bút, tập khoanh mãi "chữ 0" mà không thành khiến cô có phần nào nản chí Tủi vì số phận mình hẩm hiu, cô chỉ biết khóc Cô đã bỏ học Thương mẹ, cô
cố gắng tập làm các công việc vệ sinh cá nhân, ăn uống để mẹ đỡ vất vả Mẹ cô - một người phụ nữ tần tảo, yêu chồng thương con, nhiều đêm chong đèn nhìn đứa con gái
bé bỏng tội nghiệp của mình nằm ngủ mà lòng se thắt Bà không cầm được những
giọt nước mắt cứ tuôn rơi: "Con trai thì còn có chút tương lai, đằng này con bà lại là
gái Tương lai của con bà sẽ ra sao nếu không được học làm người?" Thế rồi, hằng
ngày, bà giành nhiều thời gian chăm chút cho con hơn Biết con vẫn ham học, bà
động viên an ủi: " Không biết chữ, cuộc đời con rồi sẽ ra sao? Nay mai, bố mẹ già
yếu qua đi, ai sẽ nuôi con đây?" Thế rồi, với sự động viên an ủi của người mẹ thân
yêu và lòng khao khát học tập, ý chí quyết vượt lên số phận đã khiến cô trở lại trường vào mùa khai giảng tiếp Bố cô là một cán bộ cấp huyện (ông là Hà Đình Nghiễn, Nguyên Phó chủ tịch huyện Yên Dũng vào thập kỷ 80) nên thường xuyên vắng mặt nhà Hằng ngày, mẹ bận việc đồng thì đã có chị gái Toan hay bạn Phúc - người bạn cùng ngõ cõng cô tới lớp Cứ thế, ngày nắng cũng như ngày mưa, cô đều đặn đến trường Không theo kịp bạn bè trên lớp, tối về, cô đã có anh Tuấn, chị Toan dạy kèm cặp thêm Ở lớp, thầy Khoát, cô Uyên cũng hết lòng dạy dỗ, động viên giúp đỡ cô trong học tập Năm năm học cấp 1 rồi cũng qua đi, cô lại quyết tâm theo học lên cấp
2 Cuối cùng, cô cũng qua được lớp 7 - đủ cái vốn chữ, vốn kiến thức để cô có thể làm chủ một quán hàng nhỏ như bây giờ Nhìn cuốn sổ ghi chép tổng hợp của cô, tôi thật cảm phục: Chữ của cô khá rõ ràng, dễ đọc chứ không như tôi tưởng Cô còn ham đọc sách báo nên vốn hiểu biết về xã hội cũng khá Những lúc rảnh việc, tôi thường sang thăm cô, cũng có thể đem cho cô mượn vài cuốn tạp san hay báo Giáo dục & Thời đại
mà tôi có Nhờ được đi học, cô đã trưởng thành một phụ nữ có giáo dục, biết chăm sóc cho bản thân Tuy cô không đứng lên được bằng đôi chân của mình nhưng cô đã thực sự đứng lên bằng nghị lực, trí tuệ và vốn hiểu biết để hoà cùng cuộc sống cộng đồng
Trang 3Làm nghề dạy học, tôi cũng đã từng kể về tấm gương hiếu học, nghị lực, quyết vươn lên số phận của cô cho học sinh tôi nghe Mong rằng, các em lấy đó làm tấm gương sáng để noi theo Và chúng ta, những giáo viên đang trực tiếp đứng trên bục giảng hãy cùng xã hội quan tâm và hành động hỗ trợ giáo dục cho mọi người, đặc biết
là cho phụ nữ và trẻ em gái thiệt thòi để họ có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn
Đúng là: Biết chữ cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều phải không các bạn? Cô
Hà Thị Luận, một tấm gương hiếu học, một nghị lực phi thường giữa đời thường rất gần gũi với chúng ta, đáng để chúng ta soi vào mình mà vươn lên trong cuộc sống
Các bạn, nếu muốn hiểu rõ hơn về những ngày học tập đầy gian truân cũng như cuộc sống hiện tại của cô, xin hãy tìm đến địa chỉ: Cô Hà Thị Luận, cổng chợ Rào, Tiểu khu Quán Trắng - Thị Trấn Tân Dân - huyện Yên Dũng - tỉnh Bắc Giang
Tân Dân, ngày 10 tháng 5 năm 2011
Người viết
Hà Thị Xuân