1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Tap san 20/11

26 495 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 26
Dung lượng 542 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Lời nói đầuHằng năm khi tháng 11 đến, Hoà cùng không khí thi đua sôi nổi của học sinh trong cả nớc thi đua lập thành tích chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2010 "Cho caỷ Ngaứy mai"

Trang 1

Lời nói đầu

Hằng năm khi tháng 11 đến, Hoà cùng không khí thi đua sôi nổi của học sinh trong cả nớc thi đua lập thành tích chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam (20/11/2010) "Cho caỷ Ngaứy mai".

Tụứ baựo naứy ủửụùc lửu haứnh trong noọi boọ Trửụứng tieồu hoùc Traứ Bỡnh Muùc ủớch nhaốm goỏp phaàn naõng cao naờng lửùc, phaồm chaỏt, loỏi soỏng ủaùo ủửực cuỷa ngửụứi caựn boọ giaựo vieõn dửụựi maựi trửụứng Xaừ Hoọi Chuỷ Nghúa ẹaứo taùo vaứ boài dửụừng nhaõn taứi, giaựo duùc toaứn dieọn hoùc sinh theo Nghũ Quyeỏt IX cuỷa Trung ệụng ẹaỷng vaứ Nghũ Quyeỏt

XVI cuỷa ẹaỷng boọ tổnh Quaỷng Ngaừi.

Tụứ baựo cuỷa chuựng toõi laàn ủaàu tieõn ra maột seừ coự nhieàu thieỏu soựt Nhửng ủaõy laứ moọt sửù coỏ gaộng raỏt lụựn cuỷa taọp theồ giaựo vieõn chuựng toõi mụựi coự ủửụùc Raỏt mong baùn ủoùc goựp yự kieỏn xaõy dửùng ủeồ tụứ baựo ngaứy caứng hoaứn thieọn hụn.

Moùi yự kieỏn ủoựng goựp xin gụỷi veà ủũa chổ chuựng toõi: Trửụứng tieồu hoùc Traứ Bỡnh ẹieọn thoaùi : 865390.

Chúng tôi xin chân thành cám ơn

Trang 2

Đã mười ba năm Mười ba năm tuy không quá dài nhưng đủ cho người ta có thể quên đi những kỷ niệm Còn tôi thì không, hình ảnh người thầy kính yêu của tôi vẫn chưa một lần phai mờ trong trí

óc tôi

Tôi nhớ rõ khi lần đầu tiên đến trường vừa bỡ ngỡ, vừa sợ sệt trước cái nhìn của một số bạn trong lớp Chúng chê tôi đủ điều, tôi chỉ biết khóc, khóc cho sự bất hạnh của mình Có lẽ thấu hiểu sự mặc cảm của tôi rồi thầy đến bên tôi với tất cả tình yêu thương của một người cha đối với con Trong những ngày đầu lên lớp, thầy luôn dìu dắt tôi học tập, dạy dỗ tôi những điều hay lẽ phải Ở gần thầy, tôi luôn tìm thấy niềm tin tưởng, tình yêu thương Thầy mua tặng tôi đủ thứ Việc làm đó đối với mấy bạn kia cho là bình thường nhưng với tôi đó là cả một biển trời yêu thương thật đáng trân trọng

Tôi đã tự hứa với lòng mình là sẽ cố gắng học tập, xứng đáng với niềm tin của thầy Bây giờ tôi không còn gặp Thầy nữa, Thầy đã chuyển đi trường khác Tôi buồn lắm và nhớ đến thầy Dù xa trường, xa lớp và xa cả tôi nhưng thầy vẫn thăm hỏi, động viên tôi trong suốt thời gian tôi học tại trường Thầy luôn là niềm tin của tôi Dù ở đâu, hay nơi nào

xa xôi tôi vẫn nhớ đến Thầy và đâu đây những lời động viên của Thầy như còn vọng mãi trong tôi

NguyÔn Ph¬ng Th¶o

Trang 3

Kh¸t väng

Có một lần hồi ấy tôi đã mơ.

Trong giấc mơ là được làm thầy giáo.

Chắp cánh vào đời cho đàn trẻ bay cao.

Khát vọng này tôi ghi lại thành thơ.

* * *

Sự thật bây giờ đâu có phải là mơ.

Tôi đang đứng đàng hoàng trên bục giảng Mắt ngỡ ngàng nhìn qua trang giáo án Ướt mơ xưa xanh ngát những cây đời.

* * *

Sự thật bây giờ đâu có quá xa xôi.

Tôi là một trong những người gieo hạt.

Để cho đời bát ngát những mầm xanh.

Vui thật nhiều lòng tôi vang tiếng hát

* * * Nếu mầm xanh phủ đầy trên đất mát.

Chính là đàn em nhỏ rất thân thương Các em như loài hoa hướng dương.

Là mặt trời, vâng tôi người thầy giáo.

T¹ ThÞ Thanh Phu¬ng

Trang 4

Có ai hỏi tôi yêu nghề nào nhất.

Tôi trả lời yêu nhất giáo viên.

Giữa ánh sao và đêm dài vô tận.

Vẫn miệt mài quên cả thời gian.

***

Quả tim nóng mong sưởi đời bớt lạnh Ánh mắt say sưa xua nỗi u buồn.

Đêm về lật từng trang giáo án.

Nét chữ thân quen bao lần tới viết.

***

Mãi đậm màu tha thiết yêu thương.

Xếp bài, kia bao lần tôi chấm.

Điểm số hiện về bao nét mặt hồn nhiên Bao năm tháng miệt mài đèn sách.

***

Bao lo toan vất vả cuộc đời.

Sáng mai kia đứng bên bục giảng Tôi lẳng lặng cái nhìn trang giáo án Những dấu hỏi từ lâu được trả lời ***

Ngẩn mặt nhìn những ánh mắt thơ ngây Như gặp lại nụ cười thời thơ ấu.

Ôi hạnh phúc ! mọi lo toan tan biến.

Chỉ còn lại trong tôi hai tiếng yêu nghề.

§µo Kim Ng©n

Trang 5

Tri ©n thÇy c«

ằng năm, cứ đến ngày 20/11 cả trường lại nô nức phát động phong trào thi đua thành tích chào mừng ngày hội lớn dâng lên thầy cô giáo Các em học sinh một mặt thi đua học tập, mặt khác chuẩn bị để đến thăm thầy cô giáo

H

- Cô V dặn học trò của mình:

Món quà quí nhất mừng cô nhân ngày nhà giáo là những điểm tốt, các em hãy cố gắng nhận được nhiều "tín phiếu học tốt" Như vậy các em đã thể hiện được tinh thần tôn trọng và biết

ơn thầy cô giáo

- Cô N lại dặn học sinh:

Để thể hiện truyền thống " Tôn sư trọng đạo" của dân tộc Nhân ngày 20-11 không những các em được thăm thầy giáo đang dạy mình mà còn phải thăm các thầy cô giáo cũ đã dạy trong năm học trước

Qua những tình huống trên thử hỏi việc tôn sư trọng đạo có phải chỉ riêng có ngày 20-11 trong năm Hoặc chỉ riêng có cách học trò đến thăm thầy giáo, cô giáo mới là " Tôn sư trọng đạo"

Trong dân gian có câu :

"Muốn sang thì bắt cầu kiềuMuốn con hay chữ phải yêu lấy thầy"Như vậy tính tôn sư trọng đạo không những chỉ có ở học sinh mà phải của mọi người, của toàn xã hội Rõ ràng để tôn vinh nghề dạy học và coi trọng sự nghiệp giáo dục Đảng đã kịp thời

đề ra "Giáo dục là quốc sách hàng đầu" nên xã hội hoá giáo dục đòi hỏi các cấp, các ngành, chính quyền, đoàn thể và nhân dân phải nên quan tâm thật tốt đến đời sống vật chất, tinh thần của giáo viên để họ làm tốt công tác trồng người Bởi Đảng ta đã khẳng định " Con người là vốn quí nhất" Được như vậy là đã xứng đáng với truyền thống tôn sư trọng đạo rồi

Thầy giáo trong nhà trường của chúng ta phải là người chiến sĩ trên mặt trận giáo dục.

Ph¹m Thu Trang

Trang 6

Mười lăm năm trở về đâyHỏi đường đến ngõ nhà thầy giáo xưa

Xế chiều sầm sập mây mưaLối mòn có lấn chỉ vừa xe qua

Mảnh vườn tre úm rào thưaNgôi nhà lợp ngói, tường chưa trát ngoài

Chào thầy! Thầy không nhớ aiMưa vừa ập đến vỗ vai kéo vào

Ngoài hiên nước đổ rào ràoTrong nhà mưa hắt làm sao bây giờ

Vội vàng kiếm chậu tìm xôHứng vào chỗ dột để khô giường nằm

May mà không ướt chỗ nàyChồng chồng sách báo, biết làm chi đây

Trận mưa tạnh đã lâu rồi

Có bao nhiêu giọt còn rơi phía thầy

NguyÔn ThÞ Minh Hoµ

TRIỆT ĐỂ TIẾT KIỆM

Sau khi kiểm tra bài vở của con, ông bố lắc đầu :

- Bố thất vọng quá Tại sao con chỉ có toàn điểm 1 và 2.

- Điều đó không phải lỗi ở con.

Trang 7

Mơ được về thăm lại mái trường xưa.

Và mơ ấy bổng trở thành sự thật

Tôi được về dạy tại mái trường xưa

oOo

Nhìn khung cảnh hiện ra trước mắt

Tôi bồi hồi nhớ lại chuyện ngày xưa

Đây gốc phượng tuổi thơ cùng đùa giỡn

Và cây bàng ai đứng đó chờ ai

oOo

Buổi học tối bao ngọn đèn thắp sáng

Cô và trò cùng phân tích bài thơ

Giọng cô đọc sao mà nghe ấm quá

Xa bao ngày mà vẫn nhớ không quên

oOo

Năm cuối cấp chia tay cùng bè bạn

Bài hát năm nào ai đã tặng tôi

Và lưu bút cùng chuyền tay nhau viết

Tuổi học trò hạnh phúc vô biên

oOo

Nay trở lại mái trường năm cũ

Kỷ niệm năm nào sống mãi trong tôi

Trang 8

Chắc có lẽ

Ai đi qua một chặng đường dài.

Ồ sáng rực một màu xanh hy vọng.

Tôi lắm nhớ-kỷ niệm nào xa vắng.

Bao mái đầu xưa những mẩu chuyện vui.

Không dứt được những tâm sự nguyện ước.

Học trò ơi!

Bao ấp ủ trong tô.i Có nỗi nhớ mà ta thường bắt gặp.

Điểm chung quy trong sự nghiệp làm cô.

Và ánh mắt niềm vui đàn em nhỏ.

Tung tăng đến trương tà áo trắng vờn bay.

Chắc có lẽ tôi nhớ hoài những buổi Tập thể vui buồn bao ấp ủ thân thương.

Để mai đây khi rực sáng màu hồng.

Trang 9

Mang nỗi nhớ tìm nơi nhiều hy vọng

Nguyễn M¹nh TuÊn

gày ấy rất lâu, khi tơi cịn là một học sinh tiểu học Ngày ngày bọn chúng tơi học hành vui chơi dưới mái trường tranh tạm bợ vì quê tơi ngày ấy bị chiến tranh tàn phá rất nặng

nề, hồ bình vừa lập lại

N

Lúc ấy cơ giáo tơi cịn rất trẻ, tuổi khoảng hai mươi, cơ vừa trẻ lại vừa đẹp, tính rất dịu hiền, đặc biệt là yêu thương học sinh Thật là diễm phúc cho những ai

ở tuổi học trị được sống trong vịng tay

cơ giáo dù chỉ cĩ một thời

Quê tơi lúc bấy giờ bộ đội về làng cũng rất đơng, rồi ngày lại ngày qua chẳng ngày nào lớp tơi vắng bĩng chú bộ đội cĩ cái dáng rất thư sinh kia cả Chú dạy chúng tơi múa, hát và cả ngâm thơ nữa, chú ngâm thơ rất hay vì chú là người Hà Nội Ban đầu nghe khơng rõ về sau quen dần nghe được, giọng nĩi hay hay làm sao nên thích lắm

Trang 10

Cuộc sống cô trò chúng tôi mới vui làm sao thì một ngày nọ chú

bộ đội lại đến chia tay, cả lớp đứa nào cũng buồn, khi nghe chú nói lời chia tay lại nhiều đứa rưng rưng nước mắt

Tôi còn nhớ như in, giờ ra chơi hôm ấy hai người đứng sau gốc cây khế vườn trường, nói chuyện gì với nhau không biết mà cô giáo tôi cúi đầu rồi lại khóc còn chú bộ đội kia thì rất buồn rồi lặng lẽ bước đi - chú đi, đi đã rất xa rồi ngoảnh lại, còn cô giáo thì mãi đứng trông theo, từng chiếc lá vàng cuối thu rơi rơi trên vai cô như pha thêm một chút buồn chia sẽ

Về sau, có lần cô giáo giảng bài cho chúng tôi khi đọc bài thơ

"Các anh đi" của nhà thơ Hoàng Trung Thông Khi đọc :

" Các anh điNgày ấy đã lâu rồi "

Thì đôi mắt của cô đỏ lên, đôi bờ mi ướt dần như muốn thầm thì cùng ai đó một điều gì Rồi lâu lâu cô lại ngâm nga vài câu thơ :

"Nhớ điều trời thẳm vực sâu

Bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm."

Chúng tôi cứ đọc đi đọc lại cho thuộc vì thấy hay quá nhưng có hiểu được ý nghĩa của nó đâu

Lại cuối năm học ấy cô giáo lại chia tay chúng tôi và hẹn ngày gặp lại Nhưng đã bao năm tháng qua đi, chúng tôi vẫn biệt tin cô nên trang " Chuyện tình cô giáo tôi" chỉ có thế

Sự nghiệp của giáo viên trông bề ngoài thì bình thường nhưng đó

là sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử.

(K.DV SINXKI)

Trang 11

Từ thuở nhỏ tôi hằng mong ước.

Nghề giáo viên trong sáng diệu kỳ

Đến hôm nay tôi là giáo viên thực thụ

Nơi bục giảng làm thầy cứ ngỡ là mơ

Giáo án cầm tay trong dạ bồi hồi

Bục giảng kề chân những phút đầu cháng váng.Mặt nóng bừng tai đỏ chân run

Tiếng cô giáo em nào vừa gọi

Thưa cô, thưa cô tiếng em nào vừa nói

Mà sao nghe xao xuyến cả tâm hồn

Cô giáo nhìn những ánh mắt tròn xoe

Và như dặn dò can đảm lên cô

Có chúng em đây cô trò góp sức

Xây đắp thành những mầm non tương lai

Cô lại cười lại hát lại vui

Xây chiến thắng của nụ cười hằng mong ước

Nguyễn B¸ B¶o Anh

CỦA EM

Của em quyển sách bìa vàng

Em bao giấy đỏ trông càng thêm xinh

Mở ra những chữ và hình

Trang 12

Trên trang giấy trắng đẹp tình trẻ thơ

Ng« ThÞ Ph¬ng Anh

Hai sinh viên gặp nhau:

A: Thằng Khánh vừa nhập viện đấy

Tao với mày mua bánh mì đến thăm

nó nhé!

B:Cái gì?

A:Thế đến thăm người ốm người ta

thường mang theo những gì?

B: Thì cam, đường, sữa

A: Đấy! Bánh mì mà chấm sữa thì

tuyệt! Mà nó thì khối đứa mang sữa

tới thăm rồi, mang bánh mì đến là

đúng điệu nhất!

\*Giê thi*/

NguyÔn V¨n huynh

Giờ thi toán, A và B ngồi cạnh nhau:

A: Ê, tụi mình dò lại đáp số đi.

B (bực bội): Bài mày giống bài tao y

- Ðột nhiên dưới lớp có tiếng vọng lên:"Con trâu đi bừa với ai nhỉ ???"

- Ngay lập tức thầy giáo đọc tiếp: " May mà hôm ấy trời mưa

Có thằng con rể đi bừa với trâu "

Từ đồng nghĩa

NguyÔn Minh Ph¬ng

Tiết văn, cô giáo đang ôn tập cho cả

Trang 13

TÝ: Thưa cô, ông Columbus ạ.

C« gi¸o: Rất tốt, 10 điểm Vậy ai là

người đã đi vòng quanh thế giới?

TÌo: Dạ, ông Ajinomoto ạ!

\* ThËt thµ*/

Hå Quang Minh

Cô giáo dạy văn hỏi bài một học

sinh:

- Em hãy nói rõ ý nghĩa đoạn tả Kim

Trọng trao lại chiếc trâm rơi cho

Thúy Kiều.

- Thưa cô đoạn thơ đó đã nói lên

rằng: Kim Trọng là một người thật

thà, không tham lam của cải của

người khác nên khi nhặt được chiếc

trâm mà Thúy Kiều bỏ rơi, Kim

Trọng đã trả lại cho Thúy Kiều

Một học sinh nhanh nhẩu giơ tay và trả lời

- Thưa cô "Mẹ em là bác sĩ" nghĩa là

Ngày đi dạy tối về bên giáo án

Đời thanh cao nghiêng mình bên bục giảng.Nhìn xuống học trò mắt sáng như gương

Cô giáo ư ? Là người mẹ ở trường

Dạy dỗ các em trong tình thương và hoài bão

Có nghề nào thanh cao bằng nhà giáo

Mở ra cho các em từng trang sách ruộng đồng

Cô cúi xuống gieo từng hạt chữ

Kỹ sư tâm hồn dạy chữ vì ngày mai

NguyÔn Kiªn Cêng

Trang 14

CÁI BẢNG

Tạo hoá sinh ra số phận hèn

Đã không chạm trổ lại còn đenĐầy mình phấn trắng bôi chằng chịtTrước mặt đầu xanh xúm chật chenĐành lòng tựa vách vui cùng trẻMặc kệ chê mà cũng mặc kệ khen NguyÔn Ngäc Hµ

CƯỜI MỘT CHÚT

Vị bác sĩ ngạc nhiên hỏi?

- Ai cắn vào mông bác thế này?

- Thưa bác sĩ chính là tôi đấy ạ?

- Vô lý một người làm sao có thể

- Vì tôi ngồi xổm lên hàm răng giả của tôi.

Ngôi trường thân yêu

Chan chứa bao điều

Không quên điều này

Vượt qua gian khó

Trang 15

§ç B¶o Minh

Một anh học trò rất hà tiện, học một thầy đồ cũng rất hà tiện Một hôm, nhà thầy có giỗ, anh học trò đến phục dịch Thầy sai ra chợ mua mấy cái bánh

đa về cúng Anh học trò đi một lúc về nhà lấy gà

và mua về một xâu bánh đa cùng con gà của mình đem đến Thầy ngạc nhiên hỏi :

- Bảo mày đi mua bánh đa, sao lại mua gà, hoang phí quá!

Trò trả lời :

- Con làm thế này là con đã tính kỹ lắm rồi!

Thầy trò ta ăn bánh đa thế nào cũng rơi rãi con đem gà đến để nhặt những mảnh rơi đó cho khỏi phí.

Trang 16

CHUYỆN VUI CÓ THẬT

Tôi xin kể các bạn nghe chuyện vui có thật tại lớp 3A của tôI: Vào buổi sáng ngày 6 thứ năm, tuần 9 khi xem lịch của trường tìm hiểu học sinh có năng khiếu về môn vẽ và rút mỗi lớp 2 em dự thi

Tôi vào lớp nhìn cả lớp và hỏi : Em nào thấy mình có năng khiếu

về vẽ, khi tôi vừa dứt lời thì em Dũng giơ tay xung phong: " Thưa cô

em biết vẽ ạ !" Dũng vừa dứt lời thì một cánh tay nữa đưa lên, đó là em Dậu: "Thưa cô em biết dẻ ạ"

VÕ THỊ LÚA

BÀI HỌC KINH NGHIỆM

rong giờ học văn cả lớp im lặng nghe

cô giảng bài Không khí trong lớp có vẻ trang nghiêm

TThầy giảng tới câu:"Một giọt máu đào, hơn

ao nước lã"

Nam chẳng biết gì cả ngủ gật từ đầu giờ đến lúc khi thầy gọi tên em

- Em Nam : Đứng dậy nhắc lại cho thầy câu nói vừa rồi

- Nam ấp úng thưa thầy :" Một điếu thuốc lào hơn bao thuốc lá"

Cả lớp cười vang lên Nam mặt mày tái nhợt như người mất hồn

Thầy không la rầy mà ôn tồn nói :" Em thấy đấy tai hại của ngủ gật trong giờ học là chẳng hiểu, chẳng biết gì cả, ảnh hưởng đến việc học tập Không những bây giờ mà cho sau này Và thầy nhắc luôn cả lớp rút kinh nghiệm để những tiết học sau tốt hơn."

Trang 17

- Cụ ơi ! Cụ làm ơn nắm lấy tay tụi một chỳt.

- Xin lỗi, ụng sao vậy?

- Xin cụ giỳp cho Tụi và bà nhà tụi cựng đi hội chợ, đụng quỏ bà ấy lạc đõu tụi khụng tỡm ra được Nếu cụ nắm tay tụi thỡ chỉ mấy phỳt sau bà ấy sẽ tỡm thấy tụi ngay.

Sưu tầm

Lu Tiến đạt

NGHỀ TễI

Nguyễn Thục Vy

Nghề tụi đú ngày hai buổi đến trường.

Bạn thấy nhàn nhưng khụng dễ nhàn đõu.

Đờm từng đờm ngồi bờn trang giỏo ỏn.

Với những dũng chữ nhỏ quen thõn.

Và ngọn đốn dầu tự mự hiu hắt.

Đó cựng tụi đi suốt quóng đường.

Đem văn hoỏ nõng cao kiến thức.

Dỡu dắt đàn em nhỏ thương yờu.

Nghề tụi đú ngày hai buổi đến trường.

Bạn thấy nhàn nhưng đõu phải giản đơn.

Bao tiếng trẻ thỡ thào gọi bạn.

Đó in trong tụi như tự bao giờ.

Cú những lỳc lũng tụi tự bảo.

Đem hết sức mỡnh phục vụ "nghề tụi"

LỜI MONG ƯỚC

Thuở cũn thơ ngày hai buổi đến trường.

Lời thầy giảng chảy mói trong tụi.

Tiếng thầy vang vọng mói trong tõm hồn.

Tụi mơ ước sau này làm cụ giỏo.

Dạy học tuy nghốo nhưng tõm hồn trong sỏng.

Sỏng trắng trong như giỏo ỏn hằng ngày.

Rồi mơ ước đó trở thành sự thật.

Tụi bỡ ngỡ với ngày đầu lờn lớp.

Ngày đăng: 25/05/2015, 08:00

Xem thêm

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Bảng đen phấn trắng, ai chê mặc lòng. - Tap san 20/11
ng đen phấn trắng, ai chê mặc lòng (Trang 19)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w