Chắc chắn sẽ là như thế : “Lòng chạnh buồn giây phút phải chia xa Sương khẽ đọng mi mắt ai nhạt nhòa Ba năm học , trong ta nhiều hi vọng Bao ân tình chắp cánh ước mơ bay Mai chia xa kỉ
Trang 4- Chia tay……… Trang 10
- Bí mật của may mắn… Trang 11
- Tri ơn thầy……… Trang 12
- Uống nước nhớ nguồn…Trang 13
- Tình yêu và nỗi nhớ… Trang 14
- Hồ Chí Minh
-Khoảnh khắc trái tim… Trang 20-21 -Kỉ niệm……… Trang 22
- Lời nhắn……… Trang 23
- Thầy cô A5………Trang 24
- Thời gian……… Trang 25
- Miền Đông Tư Nghĩa……Trang 39
- Con trai thủ quỹ…………Trang 40
- Giờ tạm biệt……… Trang 41
- Chia tay……… Trang 42
- 90 phút tự học………… Trang 43
- Lời nguyện ước………… Trang 44
- “ Lới hứa “……… Trang 45 -Góc hài hước A5………… Trang 46-72
- Tập thể A5 ……… Các trang cuối
Trang 5…… ………… ………… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11……… ……….……
Đi ề u k ì d i ệ uĐiều kì diệu bắt nguồn từ tình yêu…
Tình yêu tạo nên những hạnh phúc bất ngờ,những khoảnh khoắc nhớ nhung và lưu luyến, sự tôn kính hay gần gũi, da diết và ngọt ngào…Tình yêu là động lực giúp con người ta làm nên những điều
kì diệu.Có thể kì diệu đến mức vượt qua ranh giới của sự thật, nhưng đó mãi mãi là sự thật.Vì thế
Con người có mặt trên Trái Đất này, đó là nhờ tình yêu Không phải sao, khi xưa thật là xưa, Mẹ Âu
Cơ và Cha Lạc Long Quân, kẻ là Tiên trên Trời, người là Vua dưới biển, cách xa nhau muôn dặm trùng mây Thế mà theo tiếng gọi của con tim, đã tìm đến nhau, kết duyên cùng nhau và cho ra một đại đại gia đình Việt Nam hạnh phúc, bình yên và giàu mạnh! Hoặc là Có thể nhân loại được sinh ra
từ tình yêu của Adam và Eva Thầm cảm ơn Thượng đế đã tạo ra Adam và để chàng mãi đi tìm cái xương sườn còn thiếu “thực sự là của mình” : Nàng Eva! Điều kì diệu khi ta được sinh ra, được sống
và được nhiều hơn thế nữa bằng Tình yêu:
“Ngày ấy…
Kể từ khi con cất tiếng khóc chào đời
Là yêu thương đã cho con một cuộc sống
Ba má tình yêu lớn nhất trong cuộc đời con…”
Điều kì diệu khi ta là một người con của Đất Việt oai hùng Tự hào về lịch sử dựng nước của các vua Hùng Khắc sâu mãi trong tim lời dặn của Bác Hồ_một người con vĩ đại của dân tộc, một danh nhân văn hóa lẫy lừng của nhân loại: “các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.” Ông cha ta từ hàng ngàn năm nay, trường kì kháng chiến, trải qua bao giai đoạn lịch
sử hào hùng, ngăn chặn và tiêu diệt âm mưu xâm chiếm đất nước của bao kẻ thù xâm lược, chống phá cách mạng của bè lũ tay sai và bọn bán nước Có thể chiến đấu quên mình, hi sinh đời riêng vì cuộc đời chung có thể có đủ sức mạnh để đối mặt và vượt qua những khó khăn, gian khổ tột cùng, chính tình yêu quê hương, đất nước đã giúp ông cha ta làm được điều đó Thế hệ trẻ hiện nay đang được sống và hưởng thụ thành quả của “ tình yêu ấy” Vì vậy, phải học tập và làm việc hết mình, hết khả năng và không ngừng nghỉ Phải sống sao cho xứng đáng là con rồng cháu tiên, con của Vua Hùng và cháu của Bác Hồ Sống để khẳng định rằng mình đang sống một cuộc sống không phí hoài, một cuộc sống năng động của thế hệ “chủ nhân tương lai đất nước”:
“Đâu cần thanh niên có Đâu khó có thanh niên”
Và nhớ: “ đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà tự hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”
Thật KÌ DIỆU, khi trong tim mỗi con người, dù đi đâu, về đâu, vẫn thổn thức lời yêu thương dành cho gia đình và tổ quốc Khi hướng về cội nguồn, về những nơi, trong cuộc đời, ta đã hơn một lần in dấu chân, bỗng giật mình với chiêm nghiệm quá sâu sắc của Chế Lan Viên:
Trang 6……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
ĐIỀU KÌ DIỆU đến từ một cuộc gặp gỡ tình cờ giữa những người bạn thân sau mấy chục năm
xa cách giữa biển người mênh mông, không gian rộng lớn Và bản thân con người, tất nhiên rồi, sẽ “già đi” theo thời gian, khác biệt là rất lớn giữa cậu bạn thời thơ ấu với con người của thực tại Nhưng họ đã nhận ra nhau Qua ánh mắt Cách nhìn nhau và trao cho nhau những yêu thương Ấm áp và triều mến, duy chỉ có điều ấy là không bị “ lão hóa” Chắc chắn sẽ là như thế :
“Lòng chạnh buồn giây phút phải chia xa Sương khẽ đọng mi mắt ai nhạt nhòa
Ba năm học , trong ta nhiều hi vọng Bao ân tình chắp cánh ước mơ bay Mai chia xa kỉ niệm còn nơi ấy
Là khoảng trời của nhung nhớ , yêu thương
Là nghị lực thêm niềm tin ta bước Qua chông gai , làm rực sáng đường đời”
Tất cả chúng ta đều là những con cá nhỏ trong đại dương rộng lớn, gặp nhau rồi lại chia tay, chia tay rồi cũng sẽ có duyên gặp lại, hoặc là không… Nhưng chắc chắn một điều, dù điểm xuất phát, hành trình và điểm đến của mỗi người khác nhau như thế nào, thì chúng tôi_biết đâu cả bạn nữa cũng đã gặp nhau Và làm nên vài điều kì diệu nho nhỏ nào đó Diệu kì làm sao, khi con người
ta biết khóc, biết đau trong những giây phút chia xa Tuy có lưu luyến, tiếc nuối, là hành trang để bước vào đời
Thiên nhiên đã ban tặng cho Việt Nam Vịnh Hạ Long, Phong Nha Kẽ Bàng… Những vẻ đẹp kì bí trên mức kì diệu Đã trao tặng cho chúng ta những niềm tự hào dân tộc rất lớn Vì thế phải biết trân trọng, giữ gìn, phát huy và giới thiệu niềm tự hào ấy đến cả thế giới
Trường lớp, thầy cô đã dạy cho ta biết thật nhiều ĐIỀU KÌ DIỆU như thế, biết yêu thương, trân trọng và tự hào với bề dày truyền thống của dân tộc, với yêu thương gần gũi và giản đơn Không đâu xa cả, ngay khi ta còn đang ngồi đây, trong môi trường giáo dục yên bình, KÌ DIỆU khi ta nhận yêu thương nhiều hơn ta nghĩ, khi ta có rất nhiều người cha người mẹ thứ hai đáng kính, và bên cạnh ta có những người bạn tin cậy và ấm áp Cứ như thế ta lớn và khôn hơn đủ nhận ra ta đã nhận quá nhiều, những tình yêu hạnh phúc kì diệu
2
“Em không ví
Trang 7….……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
“Em không ví Thầy như bếp lửa mùa đông, Sưởi ấm chúng em trong những ngày giá rét
Để hè về quạnh hiu chốn cũ Bếp bây giờ chỉ là bếp mà thôi
…
Em không ví Thầy như muôn ánh hào quang, Xoá tan tăm tối đường em đi
Nhưng rồi có lúc ánh sáng sẽ tắt, Con đường bây giờ chỉ một màu đen
Và những khoảnh khắc ngu ngơ, ngớ ngẩn Nhưng đã tạo nên niềm vui, tạo nên nét riêng của “thứ ba” rất chi là học trò:
“Thầy dò bài Gọi lên bảng
Em hốt hoảng Mặt đỏ bừng Nói lừng khừng Không thành tiếng
Em làm biếng Không học bài
Bị điểm không Thầy ghi sổ
Em xấu hổ Khô ơi là khổ!!!”
20-11 hàng năm, là ngày cho chúng con thể hiện lòng biết ơn đến với thầy cô_những người đang từng ngày thực hiện sứ mệnh thiêng liêng và cao cả: “trồng người” Dành tất cả lòng biết ơn và tình cảm tôn kính, chúng con gởi gắm yêu thương trong cuốn tập san “ĐIỀU KÌ DIỆU” này Thật nhỏ bé so với tình yêu vô bờ bến của thầy cô dành cho chúng con, nhưng đó là sự kết tinh tình cảm từ trái tim 46 đứa con của cô thầy Chúng con đã vận dụng những điều học từ thầy cô, viết nên những vần thơ, bài văn thổ lộ
3
Trang 8……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……… ……
VÈ A5
Nghe vẻ nghe ve Lặng lẽ mà nghe Nghe vè lớp tớ Cái tên dễ nhớ 12A5
Ốm như que tăm
Là chàng Cao Thái
Có tài chọc gái Mang danh ‘Thành bún’
Lên bảng luống cuống
Cô bạn Nhiên Yến Lao động rất siêng
Là chàng Lâm Píc Lặng lẽ thin thíc
Là ‘cụ’ Quốc Anh Nổi tiếng học hành Ngọc Ngà lớp phó Rất chi giàu có Thủ quĩ Tuyết Trinh Thích nói linh tinh
Là bạn Toàn Thắng
Làm mưa làm nắng
Cô nàng Kim Yến
Mơ làm thợ điện Ngọc Mỹ chớ ai
‘Câu cá’ rất tài
Là chàng Tuấn Linh Đôi mắt đa tình
Là Võ Tá Hân Đôi bạn rất thân
Lệ - My một cặp Tính tình ngăn nắp
Là bạn Thị Yến
Nụ cười có duyên Quang Khương họ Kiều Thường hay làm liều Thuỳ Thành tổ ba Hay đi la cà
Là Ngô Như Ý Phó văn thể mỹ
Hà Thu hát hay Cái miệng loay hoay
4
Trang 9……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Đa tài Lê Thái
Đi chơi hăn hái
Cô bé Như Quỳnh
Nụ cười xinh xinh
Là nàng Ngọc Lộc
Tướng đi lộc cộc
Văn Luận có đây
Toàn viết tầm bậy
Là bạn Tấn Danh
Giọng nói rất nhanh
Cô nàng Thuỳ Duyên
Được mang mệnh danh
Là đại minh tinh
Trang 10….……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 … ………… ….……
Hay nói chuyện tiếu
Tháng năm tần tảo
Đưa lớp vươn lên Cùng với đất nước Thấy lớp trượt nhượt Nhưng mà rất vui
Ai có nhu cầu Xin mời vô thử Một lần khắc biết
Là lớp thế nào Quảng cáo ra sao
Là như thế ấy Cuối năm mong muốn Mọi người đều vui Không ai buồn phiền Xoá tan lo lắng
Học hành tấn tới Thi đậu tú tài Trong suốt đời dài
Trang 11……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……… ……….……
EM KHÔNG VÍ…
Em không ví Thầy như bếp lửa mùa đông, Sưởi ấm chúng em trong những ngày giá rét
Để hè về quạnh hiu chốn cũ Bếp bây giờ chỉ là bếp mà thôi
Em không ví Lòng thầy như biển cả, Bởi biển dù bao la, dù mênh mông đến mấy Thì biển vẫn có một bến bờ
Nhưng rồi có lúc ánh sáng sẽ tắt, Con đường bây giờ chỉ một màu đen
Nguyễn Thị Tuyết Trinh
7
Trang 12……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……… ……….……
Phượng cứ đứng rồi tự kheo ái đỏ
Nặng trĩu cành trong ánh nắng vàng tươi
Chị ve sầu cứ nói nói cười cười
Gợi trong tôi những niềm vui, lo lắng
Sắp xa nhau, xa mái trường trong nắng
Ôi kỉ niệm, còn đấy, mãi vấn vương
Tôi nhớ về những câu chuyện thân thương
Cùng bạn bè thả hồn vào trong gió
Tôi lắng nghe lời thì thầm to nhỏ
Của yêu thương của giây phút chia xa
Tôi nhớ mái trường trong những lời ca
Nhớ thầy cô nhớ bạn bè mãi mãi
Nhớ bục giảng, nhớ tình thương rộng rãi
Ba năm học, sao trôi đi thật nhanh
Để trong tôi, những kỉ niệm mong manh
Rồi mai đây mỗi người về mỗi ngã
Lời tâm sự trao nhau còn vội vã
Phút giây này tôi siết chặt tay nhau
Gom yêu thương đong đầy đến mai sau
Nhắc trong tim A5 tôi mãi nhớ
Về tháng ngày nô đùa bạn và tớ
Sẽ ở đó chẳng khi nào phôi pha
Đoàn Ngọc Mỹ
8
Trang 13……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
NHẬT KÍ
Nhật kí giờ đây viết những gì
Vài lời tâm sự phút chia ly
Làm sao quên được ngày tháng ấy, Những kỉ niệm qua với bạn bè
Nhật kí giờ đây viết những lời,
Để dành quà tặng người nào đó,
Đã để lại phút bồi hồi xao xuyến Tuổi học trò mơ mộng quá đi thôi
Nhật kí giờ đây đã tràn đầy, Những lời giảng dạy của thầy cô
Rất nhiều điều hay trên bục giảng,
Sẽ là hành trang suốt cuộc đời
Mai Xuân
9
Trang 14……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Chia tay
Vân còn đó cái ngày bỡ ngỡ Thuở ban đầu hồi hộp làm sao Không phải chưa đi học bao giờ
Mà vì mình bước sang trang mới Những buổi đầu lớp học yên ắng Vắng lặng sao những tiếng cười đùa Qua vài tháng bắt được nhịp bước Cùng thi nhau ta xây dựng bài Rồi thấm thoát thời gian trôi qua
Lá sân trường bắt đầu chuyển sắc
Và rủ rỉ những tâm trạng mới Chia tay nhau với bao nỗi buồn Rồi rộn bước vào thử thách mới Lời thầy cô in đậm trong tim Theo suốt đời những lời vàng ấy Chia tay nhau tại mái trường này Biết bao giờ mới gặp lại nhau
Kim Anh
Trang 15……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Các bạn đều đã biết sự may mắn của con người không xuất hiện ngẫu nhiên trong hành trình cuộc sống của các bạn mà chính các bạn là người phải tìm và tạo ra những điều kiện may mắn đến với mình Mình đã may mắn đọc một cuốn sách nói về sự may mắn và nó đã giúp thêm cho mình có nghị lực trong việc học tập, mình rất ngưỡng phục nhân vật Sid trong truyện Truyện nói về một câu chuyện: ở một khu rừng nọ, có một cây bốn lá thần kì sẽ đem lại may mắn cho mọi người nhưng cây bốn lá ấy không thể mọc được trong rừng vì cây này luôn luôn cần có một chỗ đất phù sa màu mỡ, nguồn nước dồi dào, ánh sáng mặt trời tốt, và phải được mọc trên đá Sid đã tìm mọi cách và sau đó anh đã đến nhờ các
vị thần giúp đỡ Anh đã hiểu vì sao cây bốn lá không thể mọc được trong khu rừng này, và nhanh chóng chạy ngay đi tìm chỗ đất và nơi ánh sáng tốt Anh nhanh chóng làm những công việc mà các thần đã chỉ anh làm mãi cho đến khi trời tối thì anh nghĩ “Nếu mình trì hoãn việc tạo ra những điều kiện mới thì may mắn sẽ không bao giờ đến” và hãy tích cực làm việc Anh làm xong những công việc nhưng cây bốn lá vần chưa mọc, anh ngồi nghĩ thử có một lần ác quỷ đến dụ anh mọi điều nhưng không thành nên ác quỷ nhanh chóng bay đi Bỗng có một cơn gió lạ từ đâu mang đến nhiều hạt giống cây bốn lá rơi xuống khắp khu rừng nhưng chỉ có mãnh đát của anh được mọc, anh chứng kiến một cậy bốn lá mọc anh mừng và khóc, nói rằng: may mắn là đây, ừ cây bốn lá sẽ đem lạ may mắn cho mình vì mình đã tạo ra chúng
Qua câu truyện này các bạn đã thấy sự may mắn của mình chưa? Các bạn, may mắn không bao giờ bật gian nan, thử thách Chưa bao giờ là muộn ngay từ bay giờ mình và các bạn hãy học tập thật tốt, chuẩn bị đầy đủ những kiến thức cần thiết và phải có niềm tin cho chính mình dù khó khăn thử thách
Năm cuối cấp, sẽ không còn bao lâu nữa chúng ta sẽ xa nhau, xa rời ngôi trường, thầy cô nhưng bây giờ các bạn hãy cố gắng học để mai rời xa ngôi trường này bạn có một thành công lớn trong tương lai thì luôn luôn nhớ về ngôi trường đã tạo ra những điều kiện cần thiết để mình thành công
Thông điệp mình muốn chưa bao giờ muộn với đối với ai và đừng trì hoãn những công việc khi có những điều kiện cần thiết để tạo nên sự may mắn, hãy tin tưởng
Trang 16……….……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Trang 17……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN
Từ ngàn xưa ông cha ta đã dạy chúng ta biết sống có nghĩa có tình có thủy có chung “uống nước nhớ nguồn” là truyền thống lâu đời của cha ông ta đã truyền lại cho con cháu đời sau
Chúng ta với thế hệ trẻ hôm nay đang sống trong thời kì hòa bình phồn thịnh của đất nước chúng ta có đầy đủ điều kiện để phát huy năng lực của bản thân Nhưng để làm được điều này ta cần nổ lực và nổ lực nhiều hơn nửa, không trông chờ, ỷ lại mà phải biết tự nổ lực phấn đấu, tìm tòi học hỏi cái mới
Từ khi vỡ lòng chúng ta đã được ông bà cha mẹ tập nói tập đi… thầy cô dạy viết, đánh vần… Mỗi ngày qua đi thầy cô không chỉ dạy cho ta kiến thức mà còn dạy cho ta cách sống, cách làm người, truyền cho ta sự nhiệt huyết, sự tự tin để khơi dậy sự máu lửa trong mỗi con người chúng ta để thật sự trở thành người có ích cho gia đình, bản thân và xã hội mai sau Để làm được điều đó thầy cô đã bỏ ra không ít thời gian công sức sự nhiệt huyết của bản thân để khơi dậy trong ta qua từng bài giảng
Ngày hôm nay, ngay bây giờ được học dưới mái trường thân yêu này, chúng ta lại đươc tiếp tục thừa hưởng kiến thức, kinh nghiệm sống của thầy cô truyền lại Ta thầm cảm ơn thầy cô, những con người đã thầm lặng hi sinh cho ta từng ngày Nhân ngày 20-11 chúng ta giành những lời chúc tốt đẹp nhất đến thầy cô, những người đã hết lòng vì sự nghiệp giáo dục, sự nghiệp trồng người
13
Trang 18……….……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ….……….……
Ba năm học tràn đầy những chứa chan
Đủ cho tôi làm hành trang vương vấn
Ôi yêu quá những cơn mưa mùa hạ, Vội vã về hôn lên mái tóc xanh
Ôi yêu quá cánh phượng hồng đỏ thắm,
Lả lướt bay trong ánh nắng chiều tà
Tôi ước sao dòng thời gian ngừng chảy Cho tôi được sống mãi trong tình yêu
Để tôi biết yêu hơn và nhớ mãi A5 và Tư Nghĩa I trong tôi!
Trần Thị Nhật Lệ
14
Trang 19……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Trang 20Bác Hồ với thiếu nhi Việt Nam
Mở đầu lá thư gởi cho nhi đồng nhân dịp Tết Trung thu năm 1951, Bác Hồ kính yêu đã bộc lộ cảm xúc của mình:
phải của riêng ngành nào, tổ chức nào
mà là trách nhiệm của toàn Đảng, toàn dân Bác đã viết: “Thiếu niên nhi đồng là người chủ tương lai của nước nhà Vì vậy, chăm sóc và giáo dục tốt các cháu là nhiệm vụ của toàn Đảng, toàn dân Công tác đó phải làm kiên trì, bền bỉ Vì tương lai của con em ta, dân tộc ta, mọi người, mọi ngành phải có quyết tâm chăm sóc và giáo dục các cháu bé cho tốt” Tất cả các quốc gia dân tộc trên thế giới muốn tồn tại và phát triển bền vững, đều phải quan tâm bảo vệ chăm sóc và giáo dục thiếu niên nhi đồng Xác định được vai trò quan trọng của lực lượng hậu bị, Bác Hồ thường nhắc nhở các cấp, các ngành, đoàn thể phải làm tốt công tác chăm sóc và giáo dục thiếu nhi
Với những người trực tiếp tham gia công tác thiếu nhi, Bác Hồ đã hướng dẫn cách giáo dục thiếu niên nhi đồng, trong thư gởi Hội nghị cán bộ phụ trách nhi đồng toàn quốc vào ngày 25-8-1950, Bác đã viết: “Cách dạy trẻ, cần làm cho chúng biết yêu Tổ quốc, thương đồng bào, yêu lao động, biết vệ sinh, giữ kỷ luật, học văn hóa Đồng thời phải giữ toàn vẹn tính vui vẻ hoạt bát, tự nhiên, tự động trẻ trung của chúng, chớ nên làm cho chúng hóa ra già cả
16
Trang 21……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Trẻ em cần có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, thích gần gũi và biết yêu thiên nhiên, yêu loài vật; các em phải biết kính yêu và tôn trọng mọi người thân quanh mình như cha mẹ, ông bà, bà con chòm xóm và biết yêu Tổ quốc; biết nhận ra và
có thái độ yêu ghét đúng đắn với những hiện tượng tốt, xấu quanh mình Cụ thể hơn, nhân dịp kỷ niệm 20 năm Ngày thành lập Đội thiếu niên Tiền Phong 5-1961, Bác gởi đến lá thư và thiếu nhi cả nước đã đón nhận 5 lời dạy thiêng liêng của Người, xem như đó là mục tiêu để phấn đấu, là tiêu chuẩn để đánh giá đội viên tiêu biểu của Đội như:
Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào Học tập tốt, lao động tốt Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt Giữ gìn vệ sinh
Thật thà dũng cảm Cũng ngay trong lá thư này, Bác ân cần nhắc nhở thiếu niên nhi đồng: “Mai sau các cháu sẽ là người chủ của nước nhà Cho nên ngay từ rày, các cháu cần phải rèn luyện đạo đức cách mạng để chuẩn bị trở nên người công dân tốt, người cán bộ tốt của nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh” Hết lòng thương yêu và ân cần dạy bảo thiếu nhi, Bác Hồ rất tin tưởng xác định trách nhiệm trọng đại của thiếu nhi đối với tương lai đất nước Trong thư gởi học sinh vào tháng 9-1945, Bác đã viết: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em”
Ngày nay, thiếu niên nhi đồng nước ta đã và đang được Đảng, Nhà nước, các đoàn thể và toàn xã hội quan tâm bảo vệ, chăm sóc và giáo dục, đã được thể hiện bằng luật định Nhân Ngày Quốc tế thiếu nhi, thiếu nhi nước ta một lần nữa ôn lại lời dạy của Bác Hồ kính yêu trong những câu thơ mà Bác đã gởi cho các em vào tết trung thu năm 1952 thay cho lời kết của bài viết này
Mong các cháu cố gắng Thi đua học và hành Tuổi nhỏ làm việc nhỏ Tùy theo sức của mình
Các cháu hãy xứng đáng Cháu Bác Hồ Chí Minh
17
Trang 22……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Đôi điều suy nghĩ về việc học tập cách nói,
cách viết của Hồ Chủ Tịch
nhiên, nhuần nhuyễn giữa ngôn từ, cách diễn đạt trong bài nói, bài viết của Người với trình độ nhận thức, sự
hiểu biết và cách suy nghĩ của từng đối tượng người đọc, người nghe Nhờ đó, bài nói, bài viết của Người luôn đạt được sự thấm thía và có sức thuyết phục mạnh mẽ
Trong cuộc đời hoạt động của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn luôn coi ngôn ngữ là công cụ đắc lực không thể thiếu để tuyên truyền, giác ngộ ý thức cách mạng, củng cố và nâng cao nhận thức xã hội trong cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân mà
ai cũng phải "cố gắng học tập", "ra công rèn luyện" để nắm được đặc tính của nó và sử dụng nó một cách có hiệu quả nhất trong thực tiễn hoạt động cách mạng Đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh, nói
và viết không phải đơn thuần chỉ là một hành động thông tin mà còn chủ yếu là một quá trình tác động lên người nghe, người đọc, nhằm thuyết phục họ, cảm hóa họ, làm họ thay đổi nhận thức, thay đổi quan niệm, tình cảm thẩm mỹ và hành vi, hướng
họ vào các hoạt động thực tiễn phù hợp xu hướng tiến bộ của xã hội, của thời đại Quan hệ giữa thông tin và tác động thì thông tin là phương tiện, tác động là mục đích
Như vậy, mục đích nói và viết trong cách quan niệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ dừng lại ở chỗ làm cho người nghe, người đọc hiểu về điều được nói, được viết, mà cái cốt yếu là còn tác động lên người nghe, người đọc, làm họ thay đổi nhận thức, ý nghĩ, tình cảm, trên cơ sở đó, làm thay đổi hành vi của họ, hướng họ vào hành động theo nhận thức mới, đó chính là sự phong phú, đa dạng trong cách nói và cách viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Mỗi bài nói, bài viết của Bác Hồ đều bắt nguồn từ thực tế cuộc sống với những con số, những sự kiện đã được xem xét, kiểm tra, chọn lọc Bao giờ Người cũng đem lại cho người đọc, người nghe lượng thông tin cao và chính xác Chính tính chân thực đã làm nên sức thuyết phục cao của những bài nói, bài viết của người đối với người nghe, người đọc Chân thực cũng là yêu cầu đầu tiên của Bác Hồ đặt ra đối với cán bộ, đảng viên khi nói, khi viết Bác thường nhắc nhở: “Viết phải đúng sự thật, không được bịa ra”; không nên nói ẩu”; “Chưa điều tra, chưa nghiên cứu, chưa biết rõ, chớ nói chớ viết”…
Cách nói, cách viết Hồ Chí Minh, “ngắn gọn có nghĩa là gọn gàng, rõ ràng, có đầu, có đuôi, có nội dung thiết thực, thấm thía, chắc chắn” Ngắn gọn trong cách nói cách viết Hồ Chí Minh là cô
18
Tập thể 12A05……… …ĐIỀU KÌ DIỆU ……… …….……… Niên khóa: 2009-2012
Trang 23…… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 …… ……….……
đọng, hàm súc, ý nhiều lời ít, không có lời thừa, chữ thừa Đặc tính ngắn gọn, hàm súc trong các bài nói, bài viết của Bác Hồ là sự kế thừa và phát triển phong cách phương Đông Đó cũng là kết quả công phu rèn luyện của Bác từ những ngày đầu tham gia hoạt động chính trị, tham gia làm báo cách mạng Người nhiều lần phê bình nhắc nhở cán bộ về mặt ba hoa, viết vừa dài vừa rỗng
Người thường khuyên cán bộ nói viết đều phải ngắn gọn, thiết thực, đi thẳng vào vấn đề Nói dài, viết dài và sáo rỗng đều hoàn toàn xa lạ với phong cách Hồ Chí Minh.
Toàn bộ các bài nói, bài viết của Bác Hồ đều rất trong sáng về ý tưởng và văn phong, giản dị trong cách trình bầy và dễ hiểu với người nghe, người đọc Tư tưởng Hồ Chí Minh đến với mọi người bằng những ngôn từ quen thuộc - dù đó là những vấn đề của cuộc sống chiến đấu, lao
động hàng ngày hay những vấn đề lớn của đất nước, của thời đại
Để viết và nói được trong sáng giản dị, dễ hiểu, Bác Hồ còn chỉ ra rằng phải chống lại căn bệnh hay nói chữ, ham dùng chữ, bệnh sính dùng chữ nước ngoài nào đã quen thuộc, đã “hoá thành chữ ta” mà không dùng thì không đúng Bác Hồ đã nêu ví dụ: ta nói “độc lập” chứ không nói “ đứng một”, nói “du kích” chứ không nói
“ đánh chơi” (đánh ăn trộm) Trong tuyên truyền, Bác cho rằng có những khẩu hiệu viết chữ “u” không ra chữ “u”, chữ “n” không ra chữ “n”, tuyên truyền như thế là phản tác dụng Còn đối với bệnh lạm dụng chữ nước ngoài thì dù dùng đúng cũng đã có hại, nếu dùng sai theo kiểu dốt hay nói chữ thì cái hại lại càng to, ví dụ “đánh vào sâu” thì không nói mà lại nói “tung thâm”, hoặc “ba tháng” thì không nói
mà lại nói “tam cá nguyệt”….
Điều nói trên cho phép cắt nghĩa tại sao, trong suốt cuộc đời hoạt động của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm đặc biệt đến việc rèn luyện cách nói, cách viết, như rèn giũa một thứ công cụ chuyên dụng và luôn luôn khuyên cán bộ, đảng viên, nhà báo, nhà văn, người tuyên truyền cũng làm như thế.
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thông qua cách nói, cách viết của Người trong nhà trường hãy bắt đầu từ những điều chúng ta tưởng như nhỏ nhất đó là cách nói, cách viết, nó đơn giản, mộc mạc nhưng là cơ sở để chúng ta thực hiện những ước nguyện lớn hơn trong sự nghiệp giáo dục của nước nhà.
19
Trang 24……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……….……
Khoảnh khắc trái tim
Lá thu kêu xào xạc Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô
Con ngày xưa_một cô bé con ngơ ngác lạc lõng như chú nai vàng lạc mẹ khi ngày đầu tiên
mẹ cầm tay con đến trường Ở một nơi xa lạ con chưa từng đặt chân đến, không một bóng người quen, cô bạn hàng xóm vẫn hay chơi trò cùng con lúc ở nhà cũng chẳng thấy Con ngô nghê: “Mẹ ơi! Con không đi học nữa đâu, ở đây con chẳng biết ai cả, mình về thôi mẹ”
Nếu ngày ấy mẹ không ân cần dặn con phải tự đi học ngày mai khôn lớn, có lẽ hôm nay con sẽ ân hận vì câu nói ngô nghê ấy của mình Đến trường vui thế cơ mà, cảm giác lạc lõng vơi đi khi dưới mái trường có thầy cô bạn bè vẫn luôn quan tâm và sát cánh bên con như chính ngôi nhà mà ba mẹ đã nuôi con từ thuở lọt lòng
Từ những bước chập chững, ngại ngùng, ngày đi học bàn tay con lóng ngóng không thành chữ Cô cầm tay con, nắn nót dạy con từng chữ cái Rồi con viết được chữ cái đầu tiên, tên của con, tên ba, tên mẹ, tên của bạn con đều viết được Con e ngại vì bạn mới chơi những trò chơi lạ, bạn lại đến, kéo tay con, cùng con tập trò chơi mới thế là con đã có bạn Con buồn vì chiếc kẹo ban sáng mẹ cho con bị đánh rơi, bạn đến chia sẽ với con chiếc kẹo của bạn í Con hờn vô cớ vì chiếc thắt nơ của bạn được khen xinh hơn chiếc nơ của con, bạn đến trao đổi chiếc nơ ấy cùng con Bạn vẫn thế Lúc nào cũng đến và bên cạnh con Đôi chân con vững chắc hơn
Ngày con vào ngôi trường THPT to lớn với cánh cửa lạ lẫm Cảm giác lạc lõng ngơ ngác, ngày xưa ấy bỗng trở lại trong con, con duyên dáng hơn trong tà áo trắng thướt tha Con
cứ ngỡ những người bạn mới sẽ ở đâu trong trái tim con Nhưng hình như, trái tim con nhiều ngăn hơn con tưởng, những gương mặt mới đã vào trong trái tim con ở trong một ngăn khác, những người bạn cũ con vẫn giữ ở một ngăn trong trái tim Bài học mới, bài giảng mới,thầy dạy cho con đã vương chút bụi phấn lên mái tóc vốn đã pha sương của thầy Một tràng cười vỡ bụng bởi câu nói đùa của cô trong tiết học, đã vô tình làm rõ hơn nếp nhăn trên gưong mặt cô Con ghi tất cả vào tim, một ngăn đầy ắp
Mười sáu tuổi, trái tim con bỗng lỗi nhịp vì dáng thư sinh gầy của ai đó, bỗng dưng lơ ngơ, vu vơ Con vui vì cậu bé con gặp lúc sáng khen áo dài con thật xinh, chợt buồn khi chiều nay trời bỗng lãng đãng chút mây đượm buồn Xao xuyến khi hương hoa sữa nồng nàn miên man trong gió Cơn mưa chiều bất ngờ kéo đến làm tụi học trò vô tâm tụi con ngẩn người vì quên mang theo áo mưa Để rồi lại đứng dưới mái hiên, cùng tụi bạn tán gẫu chuyện trường, lớp, chuyện vu vơ hàng ngày, gợi kỉ niệm, mong chờ cơn mưa qua mau
Chút kỉ niệm đọng lại trong mưa
20
Trang 25……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Con đã trưởng thành hơn, nhận thức đầy đủ hơn trong bài giảng của thầy cô, trong lời nhắc nhở của ba, mẹ Cánh cửa cuộc đời mở ra trước mắt con, rồi mai đây con sẽ không còn được che chở dưới mái trường có thầy cô, bạn bè ban bè con mỗi đứa mỗi phương trời trên đôi cánh hi vọng, tìm một cuộc sống mới
Con sẽ không quên mái trường, nơi đã vun vắn từng bước chân con trưởng thành Sẽ mãi không quên tuổi học trò khờ dại, những vui buồn hờn dỗi Con sẽ để tất cả vào tim con, vào một ngăn kỉ niệm, một ngăn thương nhớ Cảm ơn ba mẹ đã sinh ra con Cảm ơn thầy cô đã cho con bài học làm người Cảm ơn bạn vì đã luôn sát cánh bên mình!
Trang 26……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
K Ỉ NI Ệ M
Mái trường em học
Là ngôi trường chung
Ngôi nhà Tư Nghĩa
Đã có từ lâu
Mong ước từ nhỏ
Và đến bây giờ
Em mới được học
Rất nhiều điều hay
Từ ngôi trường này
Qua lời thầy, cô
Bây giờ ngẫm lại
Thấy cũng hay hay
Mỗi khi đến trường
Mỗi khi đến trường
Vào những tiết học
Thầy cô dò bài
Cả lớp đồng thanh
“Thôi cô Thôi cô”
Nhưng cô vẫn quyết
Cô đã giải nguy
“Thôi không dò nữa”
Trang 27……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Chúc các bạn đời vui mãi mãi Hãy cố lên cái tuổi dại khờ Bao ước mơ đang chờ phía trước Lần lượt qua lần lược từng ngày Dẫu mai này cuộc sống đổi thay Hãy giữ mãi những ngày lưu luyến Hãy dành riêng tình bạn ngọt ngào
Biết bao điều tôi ước, tôi ao Bao lưu luyến tôi trao tất cả Bạn hãy đừng vội vã mà quên
Tư Nghĩa I ngôi nhà chung mến thương
Đoàn Ngọc Mỹ
23
Trang 28……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Tóc hoa râm nhưng thầy rất chân thành
Cô Cúc thì giọng nói lại rất thanh Giờ Sử học lớp mình luôn im ắng Còn môn Lý thầy Vương nhiều cẳng thẳng
Cả lớp cùng yên lặng lắng tai nghe Môn Hóa học cô Hoàng tận tình ghê Cùng cả lớp mãi mê nhìn bục giảng Giờ thể dục thầy Bình vui thanh thản Tiếng nói cười loạn choạng múa tay chân Nghe đâu đây như trầm bỗng xa gần
Là lúc đó cô Hồng đang bình giảng
Cô Hồng “nhỏ” môn Sinh sao ngao ngán Chúng em chờ nhưng cô vắng trường luôn
Cô Thanh hởi! Vì giọng cô trầm bỗng Tiết Công Dân cô Nga là sức sống
Cô luôn cười sống động thật hồn nhiên Còn cô Tâm không một chút ưu phiền Cười thân ái người chuyên tâm Công Nghệ Giờ Địa Lí lớp mình là cô Huệ
Phải không ta? Sao kể hết ân tình
Cô Lan thì có cặp mắt rất tinh
Cô luôn dạy tận tình môn Tin học Thầy cô hởi! Chúng em vui muốn khóc Công ơn kia thật vô bến vô bờ
Cho em cả kỉ niệm tuổi còn thơ Tập thể lớp 12A5
Nguyên lòng này bước ra khỏi tăm tối
Để cùng bước qua cánh cửa Đại học
Thùy Thành
24
Trang 29……… ………… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
THỜI GIAN
Nghe tiếng ve râm ran Lòng tôi lại bồi hồi Tuổi học trò mộng mơ
Ôi, sao trôi nhanh thế!
Từng ghế đá, hàng cây Trên sân trường đầy nắng Cùng bạn bè đùa vui
Sao mà trôi nhanh quá
Thời gian thoăn thoắt trôi Đưa con người xa mãi Những kỉ niệm trường lớp Vẫn đọng mãi trong tim
Nguyễn Thị Hường Vi
Trang 30……….………… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ….……….……
Thầy dò bài Gọi lên bảng
Em hốt hoảng Mặt đỏ bừng Nói lừng khừng Không thành tiếng
Em làm biếng Không học bài
Bị điểm không Thầy ghi sổ
Em xấu hổ Khổ ơi là khổ!!!
Quốc Anh
Trang 31……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 …….……….……
Xe đạp ơi!
Tinh mơ chào ba con đi học
Thẳng tiến đến trường xe đạp ơi Đạp lên ta tìm tri thức mới Bên đường hoa cỏ reo gọi mời
Từ nhà đến trường chặng đường xa Nhanh hay chậm tất là ở ta
Cùng nhau ta vượt qua tất cả Đến trường vất vả sẽ nở hoa
Những hôm nắng hồng trời trong xanh Ung dung giữa đường tà mắc bánh Đang phi như gió lại mất phanh Ôi! Đường tri thức sao mong manh
Nhưng không ta vượt lên tất cả Gian khổ nào ngắn bước chúng ta
Xe đạp ơi ta cùng nhau đi tới Chinh phục mọi đích đến cuộc đời
Dù mai đây ta có thành công lớn Đại học, Cao học hay xa hơn
Ta mãi nhớ những năm tháng ấy
Xe đạp ơi! Chẳng bao giờ chia tay
Trần Lê Bình
27
Trang 32……… ……….Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
VẤN VƯƠNG TUỔI HỌC TRÒ
Một chút gì vấn vương Một chút thôi, một chút Cho đời nghĩa quá nhiều Thấy trong gì một chút
Nguyễn Hữu Thiện
Trang 33
……… …… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Tình yêu…
Ngày ấy !
Từ giây phút con cất tiếng khóc chào đời
Là yêu thương đã cho con một cuộc sống
Ba má - tình yêu lớn nhất của cuộc đời con
Được yêu thương, con đang từng bước hoàn thiện mình Thầy cô – tình yêu đáng kính, cho con được gởi lòng biết ơn
Rồi ta sã lớn và bay cao cùng bao hoài bão
Sẽ tặng thật nhiều yêu thương cho cuộc đời chung
Vì ta đang sống giữa tình yêu.!!!
Trang 34……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
THỜI GIAN
Những cơn gió mùa thu làm xao xuyến tâm hồn Tôi buâng khuâng khi nghĩ về những điều giản dị mà êm đềm trong cuộc đời Thời gian ơi, xin hãy trôi chầm chậm, để cho tôi được nhìn ngắm lại mình, nhìn ngắm lại những tháng ngày thơ
ấu, bước bên cô người mẹ hiền thứ hai
Ai đó đã từng nói: thầy, cô giáo là những “người chèo đò” để đưa học sinh đến bến bờ tri thức Câu nói ấy thật không sai một chút nào Cũng trên con đò ấy, cô đã đưa biết bao học sinh đi qua để họ đến với những chân trời rộng mở phía trước
chỉ riêng cô là ở mãi “bến sông xưa” Thời gian cứ thế trôi đi, tôi cũng thế, cứ vô
tư mà lớn lên, để hôm nay lòng chợt thấy bồi hồi khi đặt chân về lại trường cũ Vẫn ngôi trường ấy, vẫn hàng cây ấy nhưng sao cô không phải là cô của ngày xưa
Không! Cô vẫn là cô với đầy ắp tình thương cho lũ trẻ chúng em, bàn tay cô vẫn
ấm áp, diệu kì chỉ khác đi ở mái tóc của cô Mái tóc nhung huyền mà em vẫn ngắm khi xưa, bây giờ đã điểm màu hoa râm Ai? Ai đã vô tình lấy đi những sợi tóc óng ả mượt mà của cô Kẻ cắp thầm lặng đó phải chăng là thời gian? Nhưng thời gian không hẳn là vô tình, nó lấy đi của cô bao nhiêu thì lại cho chúng em - những người con thân yêu của cô bấy nhiêu Tôi cảm ơn thời gian đã cho tôi khôn lớn nhưng cũng trách thời gian sao không cho cô trẻ mãi Tường vôi cũ còn sơn mới lại được nhưng những vết chân chim hằn sâu trong đôi mắt cô làm sao có thể xoá
mờ được
Nếu nói đến hai từ “hạnh phúc” thì có lẽ em là người hạnh phúc nhất, hạnh phúc vì
em đã được gặp cô Mới đây thôi mà giờ em đã gần trọn vẹn mười hai năm đèn sách Mười hai năm ngồi trên ghế nhà trường và em đã học được rất nhiều điều
Em cảm nhận là mình đã lớn nhưng khi ở bên cô, em luôn thấy như mình nhỏ lại
Em muốn được ở mãi trong vòng tay âu yếm của cô Nhưng em biết đó là điều không thể, vì thời gian không bao giờ đứng lại đợi bất khì một ai phải không cô?
Cũng có lúc vô tình đi quá vội, tôi vô tình quên mất của thuở ngày xưa, ngày đầu tiên chập chững bước vào đời Ngày ấy! Cô ơi! Cô có biết: cô chính là “cô tiên” đã mang đến cho em những phép màu kì diệu, cô đã mở toang cánh cửa đầu tiên để đưa em đến một thế giới hoàn toàn mới lạ Thế giới ấy không đẹp như trong truyện
cổ tích nhưng nó là một thế giới của tình thương vô tận, là thế giới hôm nay em trưởng thành Em cứ mãi đi vô tư đi trong thế giới của mình, để bây giờ bất chợt nhận ra: cô đã không còn trẻ nữa! Trong suốt cuộc đời này, cô luôn là người cho
đi mọi thứ để chúng em được nhận về tất cả nhưng chưa lần nào em biết nói cảm
ơn cô
Thật vậy, trên đời này có những thứ rất khó nói thành lời Công ơn của cô giành cho chúng em thì càng không thể chỉ nói hai tiếng “cảm ơn” là đủ Em chỉ mong mình có thể đem lại niềm vui cho cô bằng sự học hành chăm chỉ thời gian ơi, xin hãy cùng tôi góp nhặt những thành quả tốt đẹp nhất để tôi làm quà gửi cô
VÕ LÊ TRÀ MY
Trang 35……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Trang 36……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
ƠN THẦY
Hai mươi mấy năm thầy vất vả,
Mươi năm trời vì nghiệp giáo thân thương
Tháng tháng, ngày ngày thầy vẫn dạy,
Mười năm rồi thầy có nhớ chăng thầy,
Một cậu học trò ngày nào hay tinh nghịch
Xin cho con gửi lời chúc sức khoẻ thầy,
Chúc cho thầy dạy tốt, nhiều trò ngoan
Thầy ơi thầy! Con nhớ mãi ơn thầy,
Luôn chăm lo dạy dỗ con từng ngày,
Dạy cho con nhiều điều hay lẽ phải,
Tốt cho con, cho tương lai, cho sự nghiệp sau này
Và con mãi không bao giờ quên được,
Có một người thầy luôn chăm lo cho con
Nhiều năm rồi con vẫn mãi không quên
Trò của thầy giờ đã nên sự nghiệp
Giỏi không thầy!
Thầy ơi thầy! Con nhớ mãi ơn thầy
Ôi người thầy con không thể nào quên
Lâm Thành Huy (st)
32
Trang 37……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Phím đàn kỉ niệm
“…kỉ niệm cũng giống như những phím đàn khi chạm tay vào, âm thanh sẽ vang lên
vì có âm hay đến mê hoặc, có âm lại thật tệ có cái muốn níu giữ , cái chỉ mong xoá đi …”
Một cơn gió nhẹ lướt qua , mái tóc Nó khẽ bay Nó run nhẹ Vì cơn gió mùa đông se lạnh Hay trong Nó có cái cảm giác lo sợ Nó sợ Sợ tất cả những gì thân thương mà Nó đang có , rồi đây sẽ chỉ là những kỉ niệm
Gió đông Năm học mới bắt đầu đã hơn hai tháng Nó ngơ ngác với những suy nghĩ ,thật lạ nhưng hay hay Lạ _ Những suy nghĩ , trước giờ , Nó đã vô hình không nghĩ đến Hay _ Mùa đông lạnh nhưng trong Nó trân hơi âm , vì Nó nhận ra nhiều yêu thương ! Mười tám tuổi Chiếc áo dài trắng tinh khôi , theo năm tháng cũng có chút khai màu ,
dù Nó đã giữ gìn cẩn thận lắm lắm ! Lớp 12 rồi đấy Con đường đến trường lắm “ổ gà” , nhiều phen làm Nó chao đảo , gữ Nó in sâu trong trí nhớ ; nhắm mắt Nó đạp , cũng chắc chắn không chạm trán với bất kì cái “ổ” nào đâu Cuối cấp rồi nhỉ ? Nó chăm hơn Vùi đầu vào đống sách vở Say mê và chăm chú hơn với các bài giảng tuyệt vời của thầy cô Bận tối mắt tối mũi Nó vẫn không quên các địa vị “ thứ 3 “ Cùng lũ bạn, Nó quậy phá ,
Nó cười ra nước mắt Nó thách thức cả Quỷ, Ma đệ nhất đệ nhị Nhưng nó cũng ra dáng đàn anh đàn chị rồi đấy Biết quan tâm chia sẻ, biết giúp đỡ và yêu thương, biết cho đi
mà không toan tính được nhận lại, biết mỉm cười khi người mình yêu thương được hạnh phúc và biết khóc khi con tim lỗi nhịp vì làm ai đó buồn Nó quen dần với “cảm ơn” và
“xin lỗi”, khi cần thiết nó thích lắng nghe những tâm sự chia sẻ, rắc rối và chau mày tìm phương án sẻ chia… Mắt nó long lanh, sáng rực : Thế là sắp hết thời học sinh
Nó đã là Người lớn chưa nhỉ? Hay vẫn là “Thứ Ba Học Trò”, nhiều ngây ngô, tinh nghịch , đến mức làm thầy cô phải giở khóc giở cười, phải quan tâm, nhắc nhở, chăm lo từng chút một ?
…Một cơn gió lướt qua Lạnh Nó không run Nó mỉm cười khio biết: Mình đã lớn.Lắm chiêu, nhiều trò thầy cô hiểu chúng Nó mà, chúnh Nó chỉ muốn góp thật nhiều phím đàn
kỉ niệm vào bản nhạc manh tên_ Thời Áo Trắng mà thôi
Nó lớn thật rồi.Vì lần đầu tiên Nó cảm nhận được cái lạnh mùa đông trong tâm hồn mà trước giờ Nó chưa từng có Cho đến bây giờ, hơn hai năm , Nó thướt tha với tà áo trắng đến trường, đếm sao cho hết số lần nó bước qua cổng trường cấp III yêu dấu Mắt đỏ hoe Nó chợt nhận ra chưa lần nào nó ngắm nhìn thật kĩ cổng trường ấy Nó bỗng nhớ và yêu Dù nó vẫn ngồi đay, nơi mái trường mang tên : Trung hoc phổ thông số I Tư Nghĩa
!
33
Trang 38……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
Bất giác nhìn quanh , nhiều thứ thân quen quá đỗi Chiếc bàn, cái ghế, gắn bó với Nó bao tháng năm Chiếc bảng đen nơi bục giảng, bao công ơn dạy dỗ, giáo dục của thầy cô_người cha người mẹ thứ hai giành trọn cho nó và các bạn.Lớp hịc thân thương không bao giờ ngớt tiếng cười, không bao giờ thôi ngưnừg chảy dòng yêu thương Ngôi trường đã, đang và sẽ chở che chắp cánh cho Nó mạnh dạn bay vào cánh cổng của tình yêu , của tri thức và sự thành công
Yêu thương thôi thúc Nó chạm tay vào phím đàn kỉ niệm Cơn gió đông lại lướt qua, thổi vào hồn nó trở về với những lạ lẫm ngày đầu bước chân đến trường Tư Nghĩa I
Bỡ ngỡ thất sự khi nó không quen với trường với lớp, với cảnh quan nơi đây Nó lạ lẫm với những người xa lạ, với thầy cô bạn bè mà nó chưa từng biết mặt Nó cô đơn và cần một bàn tay nắm giữ Ấm áp Một người bạn không quenđã nắm lấy tay nó, cho nó hơi
ấm và yêu thươngmà nó cần hơn bao giờ hết từ giây phút đó nó hiểu ra rằng: không nên ích kỉ với những cảm xuc cá nhân cứ muốn ôm chặt giấu kín, luôn cần biết chia sẻ những cảm xúc ấy, với người mình cần, biết quan sát cảm xúc của người khác, biết nhận ra người cần đượcgiúp đỡ, để đến bên, trở thành người mà họ cần, để trao họ những yêu thương ấm áp và cũng là để nhận từ họ ánh mắt của tình yêu Thế là thành bạn rồi, thành quen và gắn bó thôi Tình bạn và tình yêu có thể xây nên từ những khoảnh khắc ý nghĩa như thế
Là cảm giác vui sướng tột cùng khi ó trở thành học sinh của trường THPT Số I Tư Nghĩa Là sự lạ lẫm, thích thú khi khoác lên mình chiếc áo dài trắng tinh khôi Hay là bài học làm người đầu tiên mà nó học tại ngôi trường này? Đã tạo nên những âm thanh tuyệt vời mà nó muốn giữ mãi trong bản nhạc trong sáng thời học sinh!
dường như nó không sợ mọi thứ sẽ trở thành kỉ niệm nữa vì chính bàn tay nó và lũ bạn đã xây đắp nên khung trời kỉ niệm ấy, đã góp công viết nên bản nhạc kí ức ấy Nó vui khi vẫn còn là học sinh của trường tư nghĩa I kinh yêu Nó nhắm mắt lắng nghe những âm thanh tuyệt vời Thầy cô và bạn bè sẽ luôn trong lòng nó, sống động và chân thực như đang ở bên cạnh nó dù mai này nó lớn khôn, phải rời xa mái trường Mở mắt
ra nó biết mình cần cố gắng nhiều sẽ cố gắng thật nhiều vì tương lai tươi sáng Phải sống hết mình để không bao giờ phải hối tiếc, không bao giờ phụ niềm tin mà ba mẹ, thầy cô kì vọng
Cánh cổng tương lai đang chờ nó Kí ức, quá khứ sẽ là động lực, là những kinh nghiệm quí báu giúp nó tiến lên, sống tốt hơn, trở thành người có ích cho xã hội Và hiện tại, tuổi mười tam Nó đã lớn khôbn Yêu và nhớ thật nhiều: Tư Nghĩa I trong nó ơi!
Trang 39……….….Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ………… ………
NƠI ẤY TRONG TÔI
Nơi ấy dạt dào gió ngân nga,
Sân trường bát ngát, rớm lệ nhoà
Tâm hồn dệt mộng, gieo kỉ niệm,
Cho lời hẹn ước trao cành hoa
Tư nghĩa ơi! Dạt dào lòng mẹ, Tình cha già, soi sáng ánh trăng non
Nhẹ nhàng, dấu chân in bục giảng
Ngẹn ngào xuôi mái chuyến đò con
Còn lại nơi ấy bạn và ta, Mắt xoe tròn, lấp lánh hàng mi
Sương rơi đọng mãi bên bờ má, Phượng hồng bừn cháy, thắp tương lai
Tư Nghĩa ơi! Người vẫn đẹp trong tôi, Như cái thuở lần đầu tiên hò hẹn
Bức thư tình vương dấu trên môi, Nhớ quá đi thôi! Nơi ấy còn đây!
Võ Hoàng Bảo
35
Trang 40……… ……… Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 ……….……
NG ẬM NGÙI
Chỉ còn mấy tháng nữa, D phải xa trường, xa thầy
cô và các bạn, D nhớ vô cùng, nhớ nhiều lắm, nhớ nhũng ngày đầu tiên bước vào mái trường Tư Nghĩa
I thân yêu! Bao niềm vui, sự hãnh diện cùng những
bỡ ngỡ, rụt rè, lo lắng cứ xen nhau với nhưng ấn tượng đọng mãi trong lòng
Nhớ nhất đó là ngày khai giảng, trong trang phục bộ
áo dài trắng ra dáng một nữ sinh thực thụ, tôi vừa thèn thẹn vừa thấy mình như trưởng thành hơn
Tiếng trống kia trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh ấy lưu vào trong tôi một cảm giác lạ lùng Từ hôm nay, tôi hoà nhập vào một môi trường mới Thế rồi thời gian thoi đưa lúc nào không hay, các kỳ thi khắc nghiệt trôi qua lúc nào chẳng nhớ Đã đến lúc phải tạm biệt trường rồi! Đứa nào cũng vui sướng tự hào về mái trường thân yêu
Tình thương của các thầy cô giáo đã dạy dỗ, bảo ban chúng em khôn lớn Sân trường, lớp học, hàng cây đã lưu giữ trong tâm hồn em bao kỉ niệm một thời cắp sách Khi xa trường lòng biết bao bâng khuâng, lớp học như lưu luyến, hàng cấy như vẫy chào!
D nhớ nhiều lắm, D muốn mang theo tất cả những hình ảnh tươi đẹp của mái trường này, nơi đã dạy
dỗ, tiếp sức cho D trở thành người trưởng thành hơn, biết yêu thương thầy cô, bạn bè, tha thiết với xóm làng Giờ đây D phải xa rồi! Nhưng D chỉ xa trường, xa các bạn về con người chứ tình cảm của
D không bao giờ xa D sẽ mãi là đứa học trò ngoan của các thầy, các cô Tạm biệt các thầy các cô Tạm biệt mái trường…!
Nguyễn Thị Thuỳ Duyên
36