1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Tập san 12A1 (năm học 2011-2012)

41 643 9

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 41
Dung lượng 2,08 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thầy đã để lại trong lòng mỗi học sinh lớp tôi những bài học quí báu về tình người, về tấm lòng hết sức tận tụy vì học sinh.. Tôi đã có mặt trong ngôi trường này, trong tập thể này, tuy

Trang 1

Mới ngày nào còn hân hoan khi nhận được kết quả trúng tuyển vào trường Tư Nghĩa

I, lúc đó tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nó đã không còn ở vị trí của nó nữa

và tôi đã bật khóc Tôi đã không phụ sự kì vọng của cha mẹ, thầy cô khi lại được vào lớp chọn A1 của trường Niềm hân hoan, vui sướng đan xen là sự lo lắng với những thách thức mới mở ra trước mắt

Ngày đầu tiên đến lớp, nhìn ai cũng xa lạ, những khuôn mặt mà tôi chưa hề được gặp Điều đặc biệt, lớp tôi chỉ có 14 bạn nam và phe tóc dài lại chiếm ưu thế Các bạn trong lớp cũng có vẻ hoà nhã, thân thiện còn thầy giáo chủ nhiệm lại rất hiền và quan tâm đến học sinh Thầy đã để lại trong lòng mỗi học sinh lớp tôi những bài học quí báu

về tình người, về tấm lòng hết sức tận tụy vì học sinh Điều làm tôi cảm động nhất là thầy đã đến từng nhà học sinh để tìm hiểu hoàn cảnh gia đình và động viên mỗi bạn cố gắng học tập tốt hơn Điều đó đâu phải ai cũng có thể làm được Ôi quý biết bao tấm lòng người thầy ấy! Về các bạn trong lớp mới đầu còn bỡ ngỡ, khép nép nhưng sau cũng có thể vui vẻ nói chuyện, cười đùa Lớp tôi chỉ có 14 bạn nam nhưng không kém phần ga lăng đâu nhé Mỗi dip lễ là các bạn nữ đều được tặng quà, tặng hoa…Năm học lớp 10 của tôi trôi qua như vậy đó

Bước sang năm học mới, bạn bè ai cũng đã thân thuộc quá rồi Năm học này là năm

để lại trong tôi những kỉ niệm đẹp nhất Nhớ ngày nào còn vụng trộm ăn xoài, khế, me…mà nơm nớp lo sợ, thầy Huynh mà phát hiện ra là cả lũ phải lên văn phòng “xơi trà” như chơi Nhớ quá những bữa cơm chung, quay quần ấm áp, cầm tay nhau ma nhảy múa trong ánh lửa trại Lớp 11 chúng tôi đã có cho riêng mình một bồn hoa thật đẹp Vui sướng biết bao khi tự tay mình vun trồng, chăm sóc cho những cây hoa trước lớp,

để rồi sau mỗi giờ học căng thẳng, ta có thể ngắm bồn hoa ấy Những bông hoa tim tím khẽ đung đưa trong gió, những giọt sương lonh lanh dưới ánh nắng ban mai làm xua tan

đi mệt mỏi, áp lực Rồi những lần lo sợ khi lớp bị giờ B, giờ D…chắc chắn cuối tuần sẽ

bị cô la cho một trận nữa rồi! Một năm học nữa lại trôi qua để lại trong tôi những kí ức không thể nào quên…

Trang 2

Năm cuối cấp, đứa nào cũng lao đầu vào học Cũng phải thôi, đây là giai đoạn quan trọng nhất, là bước đệm để chúng ta bước đến ngưỡng cửa của đai học Thời gian cứ vội vã trôi qua và chúng ta phải chạy đua với nó Cố gắng lên các bạn nhé, rồi chúng ta

sẽ thành công mà, hãy luôn tin vào điều đó!

Ôi thân thương làm sao hai tiếng “A1”! Ước gì phút giây này sẽ là mãi mãi để tôi được ở bên các bạn, bên thầy cô, bên ngôi trường này Nhưng không được, rồi đây mỗi đứa sẽ một nơi, mỗi đứa sẽ có một con đường đi cho riêng mình, rồi phải tự lập…và còn lo toan nhiều thứ nữa chứ không được vô tư, hồn nhiên, đầy mơ mộng như bây giờ Điều ước của tôi biết chắc sẽ không thành hiện thực nhưng tôi vẫn cảm thấy mãn nguyện Tôi đã có mặt trong ngôi trường này, trong tập thể này, tuy chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi để có thể cảm nhận được bao điều kì diệu của cuộc sống: tình bạn bè, thầy trò…thiêng liêng, cao đẹp…

Các bạn ơi, hãy giữ mãi cho mình tuổi 18 tuyệt đẹp nhé! Mãi mãi không bao giờ quên nhau…

Nguyễn Thị Phương

Trang 3

Tôi sợ một mai phải rời xa trường, xa lớp Bánh xe vẫn lặng thầm lăn mãi đưa tôi dần đến ngưỡng cửa của thời gian Giật mình tỉnh giấc thì cũng đã muộn màng,

Ta phải quí nhưng gì đang còn là hiện tại

Bạn bè, thầy cô sau này ngồi chi mà nhớ mãi Trường cũ đâu rồi ôi thương quá đi thôi!

Sống làm sao không thẹn với đời Sau này về thầy trò bắt tay ngày hội ngộ

Và bây giờ chúng ta cùng hành động

Để mỗi ngày đến lớp là một niềm vui

Bài cũ thuộc rồi, sách vở chuẩn bị xong xuôi Tác phong nghiêm túc, trọng cô kính thầy

Lấp đầy những thiếu hụt tình cảm, tri thức từ nơi đây

Tự tin vững bước vượt gian lao thác ghềnh, Tương lai rạng rỡ thành nên

Nơi nao em cũng biết thầy đang kề bên_mỉm cười!

Lê Thị Thuỳ Trang

Trang 4

Tiếng trống trường ngân vang rộn rã Hạt mưa phùn lấm tấm thôi bay Trong nắng mai sắc trắng áo dài Tôi giật mình một thời để nhớ

Ối nhớ lắm buổi đầu bỡ ngỡ Chưa quen nhau nên chẳng dám nhìn Nét ngại ngùng vươn trên khóe mắt Nguồn dại khờ suy nghĩ vẫn vơ Rồi thời gian lặng lẽ trôi qua Tôi và bạn không còn xa lạ Niềm vui nỗi buồn cùng chia sẽ Những ước mơ hoài bão riêng mình Tuổi học trò mây hồng giăng kín Ngày hai buổi cắp sách đến trường Mang trong lòng cùng những vân vương Tình cảm tuổi học trò vậy đó

Rồi hè đến phượng hồng sắc đỏ Mùa thi về với những lo toan Tiếng ve kêu trong ánh nắng vàng Những cách hoa tàn rùi lại thắm Giọt nắng buồn vui trên vai ai Mai xa rồi có ngày gặp lại?

Tôi nhìn bạn ngại ngùng không nói Bước vào đời bạn có nhớ tôi!

Thanh Tâm

Trang 5

Sao Hỏa , ngày ….tháng….năm

Hôm nay là ngày đáng nhớ nhất và cũng là ngày đáng buồn nhất trong suốt quãng đời học sinh của tớ Tớ buồn lắm , các cậu biết không Sáng nay là buổi gặp cuối cùng của lớp ta thế mà tớ chẳng thể nói được điều gì cả Trong khoảnh khắc đó,

tớ mới chợt nhận ra rằng tớ yêu các cậu đến nhường nào Tại sao tớ không nhận ra điều đó sớm hơn để tớ gửi gắm tình cảm đó cho các cậu ? Hơn ba năm trước có lẽ tớ còn không biết đến sự tồn tại của các cậu trên cõi đời này vậy mà đến hôm nay, các cậu đã là một phần rất lớn trong cuộc đời tớ Suốt ba năm qua chúng ta luôn sát cánh bên nhau dù sung sướng hay buồn khổ nên lòng tớ bình thảng, ấm áp, hạnh phúc đến nỗi tớ không thể nhận ra nó quý giá với tớ như thế nào Tớ tiếc nuối thật, tớ không muốn ngày hôm nay trôi qua nhanh như thế này để tớ có thể nhìn hết các cậu thật kĩ, từng người, từng người một và khắc sâu những hình ảnh đó thật rõ vào trong tâm trí

tớ Tất cả đều như xưa nhưng có một thứ tớ không thể thấy đó là nụ cười rạng rỡ, triều mến, hồn nhiên của các cậu Tại sao các cậu lại khóc? Tớ không thích nhìn thấy những hình ảnh này, thật im ắng, thật buồn Tớ không thích nhìn thấy khuôn mặt buồn rầu, rủ rượi của các cậu đâu Tớ thích nhìn các cậu cười thật tươi như ngày xưa kìa Thế nhưng sao nước mắt tớ lại rơi, sao tớ không thể hé được một nụ cười Có lẽ vì ngay bây giờ đây, các cậu là tất cả đối với tớ

Sau này, mỗi người một nơi không biết đến bao giờ mới gặp lại, không biết đến bao giờ cả lớp ta có thể gặp nhau đông đủ, về ngồi đúng vào chỗ ngồi của chính mình bây giờ, tại căn phòng này, tại ngôi trường TN1 này để tớ có thể ôm được từng người vào lòng Tớ biết điều đó là rất khó nhưng không phải là không thể nếu như chúng ta luôn hướng về nhau

Hôm nay sao tớ lại viết nhiều thế này? Bình thường tớ ghét viết văn lắm cơ mà?

Có lẽ vì các cậu và những cảm xúc ngày hôm nay đã làm thay đổi con người tớ Không biết bây giờ các cậu có nhớ tớ nhiều như tớ nhớ các cậu không Tớ nhớ các cậu rất nhiều hỡi A1 yêu dấu của tớ Ôi!!!!!!

Phan Quang Huy Thịnh

Trang 6

Chỉ còn 6 tháng nữa, chúng tôi chính thức giã từ 12 năm của đời học sinh để

bước vào những ngày ôn luyện gian khổ, vì tương lai xa, vì mục tiêu gần và vì

những khát vọng được ấp ủ Sẽ không còn những ngày áp lực điểm số, không

còn những giờ ngủ gật và những bài học buồn chán, không còn “sợ run người”

khi cô kêu một loạt danh sách để gọi lên bục giảng trả bài,… Xa bạn bè, xa mái

trường xa những cảm xúc trong veo, xa thời áo trắng hồn nhiên mơ mộng…

không còn vô ưu vô lo nữa… Sau ngày tốt nghiệp rồi mỗi đứa lựa chọn một con

đường riêng cho mình, rồi biết đâu sẽ đổi khác theo nhiều cách…

Năm 12, quảng đường cuối cũng bao giờ cũng đáng nhớ nhất, nhiều cảm xúc

nhất, mỗi ngày đến trường là một ngày vui, niềm vui ấy chớm nở lúc bình minh

đến khi nắng chiều đã vụt tắt Mỗi đứa học sinh chúng tôi đều hiểu rằng những

phút giây bên nhau được nói chuyện cùng nhau không còn nhiều nữa, thời gian

cứ trôi và khắc sâu trong tim mỗi đứa những kỉ niệm khó phai mờ Để rồi những

buổi sinh hoạt lớp, những giờ đi chơi… lại càng thêm vui, chúng tôi lại thêm

đoàn kết, thêm gắn bó Nhiều lúc tưởng như giữa những con người với nhau

không còn khoảng cách, cái nắm tay, cái hôn gió, cái bá vai, cái xoa đầu…

chẳng còn là điều khó hiểu, Lớp học như nhỏ lại, thầy cô cũng như nhí nhảnh

hơn

Ngày qua ngày, chúng tôi trân trọng mọi khoảnh khắc bên nhau Từ giờ học

trên lớp đến buổi lao động, khi làm trại lúc trồng cây,… đều trở thành những

phút giây rộn rã tiếng cười trong tình yêu bạn bè – những phút giây không thể

nào quên Tất cả tào nên một vùng kí ức sáng, rất trong của thời áo trắng, ư gói

nước vào mưa và đan tâm tình vào nắng Ai đó muốn quên nhưng đã quen nhớ

mất rồi!

Thời gian trôi nhanh, những đôi cánh đã cứng hơn nhiều, chúng tôi đang cố

gắng đón lấy những dìu dắt cuối cùng chờ ngày tung cánh Bao khoảng trời được

vẽ ra phía trước, không biết bạn có giống tôi ? Không nói ra nhưng trong sâu

thẳm, ai cũng hiểu rằng mỗi thành viên chúng tôi đã quen lắm rồi… nhành me

tây, hàng cau xanh hoa nắng,quen lắm dãy hành lang vẫn chạy đổi nhau mỗi

Trang 7

Chiều nay, A1 bị phạt lao động cả một buổi chiều, thế là ngẫu nhiên có dịp

sắp xếp sẵn để chúng tôi chăm chút vườn hoa và chụp ảnh làm tập san Cả

khoảng sân trường sáng lên bởi một màu xanh hi vọng – màu xanh A1 Đứa cuốc

đất, người trồng hoa, đứa khiêng thùng, người xúc cát, tiếng nói , tiếng cười, gọi

nhau í ới Bóng nắng nhỏ nhẹ đan qua tán cây thành những khoảng tối sáng rối

răm trên nền đất Cơn gió qua và những chiếc lá chao nghiêng Lá me bay như

những kỉ niệm đã qua, khoảnh khắc này lại sẽ thành quá khứ Sẽ rất nhớ…

Th¶o Ni

Trang 8

Xuân qua,hạ đến nắng vàng buôn trãi Khắp vườn quê ve hòa điệu âm vang Lòng ngậm ngùi bao kỉ niệm chứa chan Ngày tháng dệt là niềm thương nổi nhớ Nhớ trường lớp khi phượng hồng rực rỡ Nhớ thầy cô tận tụy vì chúng em

Trong lời giảng sao nghe quá êm đềm Chuyện buồn vui ngạp tràn trong kí ức Trên trang vở vẫn in nguyên giấy mực Lòng cứ chạy trong phút chia tay Bao kỉ niệm lưu luyến phút giây này

Ta nhớ mãi kỉ niệm tha thiết ấy Thời gian ơi sao trôi qua nhanh quá vậy?

Mới ngày nào mà nay sắp phải xa trường,

Xa thầy cô xa bạn bè mến thương Giờ chia tay vấn vương màu mực tím Dòn lưu bút xếp chồng thêm kỉ niệm Trong phút chia tay xúc cảm trào dâng Những dong thơ được viết lên từng vần

Để tâm hồn hòa quyện vào trong gió Gửi lời tri ân bay cùng trăng tỏ Những niềm vui thổ lộ lúc đơn côi Ôi! Kỉ niệm tháng ngày bạn và tôi Cùng vui sống trong mái trường yêu dấu!

Văn Vĩ

Trang 9

Hôm nay là hôm thứ ba

Bụng hơi đoi đói mới chui ra ngoài

Ra ăn một bụng thật đầy

Ăn rồi thấy tiếc, lại còn mua vô

Mua vô hai ổ bánh mì Khi vào đến cổng tưởng là thoát thân

Ai ngờ lại gặp tử thần Thầy Huynh giám thị âm thầm bước ra, Rồi thầy gọi lại, bảo là:

“Ai cho trò lại ra đây giờ này?”

Thấy thầy hồn trốn lên mây, Chỉ còn cái xác đứng trơ nhìn thầy

Trời ơi! sao số con vầy?

May thì không có gặp toàn điều xui Xui gì mà lắm cái xui

Bánh mì trong túi thò đầu chui ra

Miệng thì lắp bắp bảo là:

Bánh mì là của người ta cho mà!

Thế rồi thầy quát lên là:

Nhưng thầy kiên quyết bảo là:

“Tội này lớn lắm, không tha được rồi.”

Và thầy kéo ghế bắt ngồi

“Trình tờ kiểm điểm xong rồi hãy đi!”

Ngồi viết kiểm điểm mà run

Kì này không yếu, trung bình cũng nên

Ăn thì có tội gì nào?

Trời xui đất khiến sao mà rủi ro!

Đặng Thị Thu Hương

Trang 11

Mưa sầu trỳt nước nước nỗi tương tư Tụi buồn tụi nhớ tỡnh thương bạn bố Mưa ơi mưa chớ vội về

Cho lũng tụi thấy vấn vương chốn này Mai này tụi vẫn dặn lũng

Cho dự sướng khổ vẫn luụn nhớ về Nhớ về ghế đỏ hàng me

Nhớ về lớp học với bao bạn bố Dang tay đún giú thổi về Biết bao kỉ niệm tràn trề trong tim Tiếng chim thỏnh thút bờn thềm Rớu ra rớu rớt như bố bạn tụi Cho tụi nghe lại chỳt thụi Tiếng cười tiếng núi ngõn vang năm nào Trỏi tim thổn thức thỡ thào

Bạn ơi hóy nhớ dấu yờu hụm nào

Để rồi nghe trỏi tim gào Bạn ơi cú nhớ như tụi nhớ về

Đỗ Phước

Trang 12

Ta biết đó nhưng sao lòng vẫn nhói Từng nụ cười môi chưa khép lại

Mà thời gian như hối giục lòng ai

Ta vẫn biết rồi sẽ tới ngày mai Chưa nói lời nào mà sao chia gã Trang lưu bút vẫn còn hoài dang dở Tình bạn vui vầy còn kỉ niệm thôi

Ta chỉ ước thời gian thật chậm trôi

Để mùa thu lá vàng rơi chầm chậm

Và mùa đông không lạnh chẳng sớm về Cho tình bạn ấm lòng thêm chút nữa

Làm sao đây hỡi kỉ niêm xưa???

Mấy bạn xa rồi có nhớ không?

Mười hai năm biết bao hứa hẹn Những nỗi mong chờ thao thức bao đêm

Ôi lưu bút những giây phút êm đềm

Ta chỉ muốn được vỡ òa lên khóc

Nhưng nước mắt đâu chờ đợi được rơi Bởi cuộc đời đâu chỉ có ngày mai Thôi chào nhé kỉ niệm mười hai!!!

Dẫu một thời ra đi không trở lại Nhưng sẽ sống trong lòng ta mãi mãi Trong hành trang và trong suốt hành trình

Trang 13

Chiều nay mưa lại rơi bên hiên vắng Một mình trong căn phòng nhỏ nhìn chiếc lá khẽ rơi qua khung cửa sổ, những kí ức lại ùa về trong con Con lại nhớ đến thầy! Nhớ bóng dáng thầy lặng lẽ, âm thầm bước đi trên con phố vắng bóng hàng dương, mặc cho những hạt mưa phùn làm lấm ướt chiếc áo đã sờn phai

Con còn nhớ ngày đầu tiên đến trường,anh mắt thầy trìu mến nhìn con Như ông tiên trong truyện cổ tích, thầy đến bên con và ban cho con phép màu, xóa tan mọi lo âu bỡ ngỡ Con thích nghe những bài giảng của thầy, thích được nghe thầy nói Giọng nói ấy sao mà quá đổi ân cần ấm áp! Từng lời dạy của thầy đi vào lòng con như một bản nhạc du dương, tha thiết Con cứ ngỡ như thầy là một nhà thông thái học, bởi dường như thầy biết tất cả mọi thứ

và thầy có thể giải đáp mọi thắc mắc của con Con là một đứa học trò tinh nghịch, luôn cố tìm

ra những câu hỏi để bắt bí thầy Nhưng, chẳng bao giờ thầy giận con cả, mà lúc nào thầy cung khiến cho con vô cung khâm phục vì những câu trả lời quá hoàn hao của mình Lúc ấy thầy chỉ mĩm cười, nụ cười bao dung của người cha dành cho đứa con còn dai khờ của mình Thầy

là người thầy vĩ đại của con, thầy dạy con cách làm thơ, chỉ cho con bí quyết đẻ làm văn hay, dạy cho con cách đọc sách Nhưng thầy còn là người cha nhân từ, độ lượng của con Thầy dạy cho con cách làm người, dạy con những điều hay lẽ phải Thầy dạy cho con phải biết đối diện với sự thật, phải biết vượt qua những phút yếu lòng, không gục ngã trước những khó khăn, thử thách của cuộc đời Thày như mang hơi ấm cuộc sống đến bên con, luôn dành cho con nhưng điều tốt đẹp nhất Thầy luôn bảo với con rằng đời người chỉ sống có một lần thôi, vì vậy mà con phải sông cho đáng sao cho không hổ thẹn với lòng mình Những điều thầy dạy con mãi mãi khăc sâu vào tim, làm hành trang bước vào đời

Thầy không bao giờ trách mắng con khi con có lỗi Thế mà có lúc con đã làm thầy buồn Con đã nói trỗng không với thầy chỉ vì thầy hứa sẽ đến trong buổi tuyên dương, nhưng thầy đã không đến Con đã tỏ ra xất xược chỉ vì thầy phê bình lời văn của con trước lớp, làm con mất mặt với bạn bè Những lúc ấy thầy chỉ nhìn con không nói, ánh mắt đượm buồn Con cứ nghĩ

là thầy không còn thương con nữa Nhưng con đâu ngờ rằng: thầy không đến được trong buổi

lễ vì thầy đã dành cả ngày đạp xe lên tỉnh tìm mua cho đứa học trò bé bỏng của minh quyển sách mà mình tâm đắc nhất Thầy chỉ ra những thiếu xót trong bài văn của con để con không

tự mãn với bản thân Thầy lúc nào cung mong con ngày ngày trở nên hoàn hiện hơn, vậy mà con lại… Thầy ơi, con đã khóc rất nhiều Khóc vì giận mình sao ích kỉ quá! Tại sao con có thể

vô lễ với thầy như thế? Tại sao con lại không hiểu được thầy, người mà lúc nào cũng quan tâm, yêu thương con Con khóc vì thương thầy Vì chúng con, vì đàn con thơ này mà thầy chăng ngại khó khăn vất vả Lúc chúng con đang ngon giấc cũng chính là lúc thầy phải thức trắng đêm để soạn từng trang giáo án, chấm từng bài văn, sửa từng câu chữ cho chúng con Thế mà con lại vô tâm quá! Thầy ơi, thầy có giận con không? Trái tim con nghe rõ tiếng thở dài não ruột của thầy Thầy buồn nhưng thầy không la mắng con Tình yêu thương bao la và lòng bao dung, độ lượng của thầy đã sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm của con Con thầm cảm ơn

Trang 14

thầy Con mong sao thời gian sẽ quay lại để con có thể sửa chữa những lỗi lầm của mình, để nhận hết tình yêu thương bao la mà thầy dành cho con

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mái tóc thầy giờ đã nhuộm màu bụi phấn, trên khóe mắt thầy đã lộ hẵn ra những nếp nhăn, chỉ có những nụ cười bao dung ấy là không bao giờ thay đổi, ánh mắt hiền từ của thầy vẫn ngời sáng trong con Thầy là ngọn đuốc soi sáng tâm hồn con, như donh nước chảy xuôi dạy dỗ chúng con không hề toan tính Thầy là người lái đò cần mẫn miệt mài chở những chuyến đò đầy ắp tri thức đến bến bờ tương lai tươi sáng Con chỉ mong sao thời gian có thể ngừng trôi để con được mãi bên cạnh thầy, để được thầy dìu đi trên mỗi bước đường đời, để giọng nói của thầy luôn thổn thức trong con Thầy ơi! Con luôn nói với thầy “Ngoài mẹ cha, thầy là tất cả!”

Có lẽ chiều nay thầy vẫn bước trên con phố xưa, âm thầm, lăng lẽ Ngoài trời những giọt mưa phùn hắt qua cửa sổ làm ướt mắt con…

Nguyễn Hoàng Thu Trang

Châm ngôn: “Tôi nghi ngờ tất cả nhưng gì tôi chưa rõ, thà tìm hiểu nó suốt đêm

còn hơn là nghi ngờ nó suốt đời” (Angels)

Bèo lui ai thả mà trôi,

Mong rằng tình bạn đừng trôi như bèo

Hoa lụa chưa nở mà tàn, Mong rằng tình bạn đừng tàn nhơ hoa

Đường đời muôn vạn lối đi, Tình bạn có lúc chia li là thường Mai sau có gặp giữa đường Xin đừng tiếc rẽ nụ cười cho nhau

Phút chia tay cười lên bạn nhé

Có gì đâu mà bạn phải buồn Mai xa cách mỗi người mỗi ngã Rồi mai này ta lại gặp nhau

Muối có thể hòa tan trong axít Cát có thể chôn vùi trong gió bão Nhưng tình bạn vẫn mãi chan hòa

Trang 15

Chào mùa hạ tôi bước vào năm học Lòng xốn xao như muốn nói điều chi Còn đâu nữa bè bạn trường lớp cũ Gió lạnh lùng thôi thúc bước chân đi Nhờ mây gửi dùm tôi lời tạm biệt Đến bạn bè thân thiết thuở ngày xưa

Và nhờ trăng nói dùm tôi nổi nhớ Ánh mắt nhìn thân thiết của thầy cô Đừng quên nhé hỡi những người bạn nhỏ Tình bạn thiêng liêng rực sáng trong lòng

Dù nếu mai có gặp lắm gian lao

a vẫn nguyện ngẩng cao đầu để sống Đôi chân bé trên đường đời quá rộng Ngại ngùng chi ta hãy gắng bước đi Trước mặt ta luôn rạng sáng ánh dương hồng

Là chân lí, là điều hay tuổi trẻ

Trang 16

MÙA PHƯỢNG THẮM

Chẳng biết từ bao giờ hoa phượng gắn liền vơi tuổi học trò, tuổi áo trắng mực xanh Một màu hoa đỏ rực rỡ giữa trưa hè nắng nóng, phượng có 1 nét đẹp kiêu sa nhưng lại e ấp kín đáo Còn nhớ những buổi chiều ấy mình cùng rủ nhau đi hái hoa phượng, nô đùa giỡn nhau ngoài hành lang Sân trường tiếng ve rân ran trong những cành lá xanh, những cánh phượng hồng thổi bùng lên ngọn lửa của những ước mơ xa xôi Nhớ những ngày trong ngăn bàn lúc nào cũng có kẹo,có xoài khế, có hạt dưa to nhỏ để rôi một hôm thầy giáo bắt được chỉ biết đứng lên cười cho qua Vô tư hồn nhiên quá, biết bao lần khóc, giận hờn vì mấy trò đùa tinh nghịch,

có lúc vui sướng vì có được điểm 10, có lúc chọt khóc vì bị điểm xấu Biết bao kỉ niệm đẹp chọt xao xuyến, bồi hồi tràn về và tôi chỉ ước sao mình có thể trở lại được như ngày xưa, cứ mãi hồn nhiên như thế! Và bây giừo lại một mùa hè nữa sắp đến, nhưng mà mùa hè này khác hẳn với mùa hè ngày xưa, hè trước xa nhau thì sang năm gặp lại còn hè này xa nhau không biết khi nào sẽ gặp lại đây? Đây là mùa hè của ước mơ, là mùa thi Là mùa chia tay, xa trường xa

*** Tỏ ra mình hơn người khắc đâu phải là hay

Cái chân giá trị là có thể tỏ rằng: hôm nay mình đã hơn chính mình của ngày hôm qua

Trên đường thành công không có bước chân của những kẻ lười biếng

Lỗ Tấn

Trang 17

Đối với người học sinh, có lẽ phượng thân thiết như người bạn, luôn san sẻ những niềm vui nỗi buồn Loài cây ấy đã quá quên thuộc với tuổi thơ mỗi người Một nhà văn đã gọi nó với cái tên thân thuộc-Cây hoa học trò

Phượng gọi về bao hồi ức đẹp đẽ trong tôi Tôi rất thích các cây phượng, mỗi khi khi gặp được ở công viên hay trên đường phố, nhưng cây phượng già ở trước trường tôi vẫn thấy thân yêu hơn Rễ cảu nó xù xì, to như con rắn, thân nhu nhám Đấy là chỗ ngồi thú vị của tôi và các bạn vào những trưa nắng gắt Có khi mơ màng ngồi dưới gốc phượng mà cứ ngỡ như mình đang ngồi dướic cái lọng khổng lồ Gió vi vu thổi, hàng loạt cánh hoa và lá phượng bay chênh chếch như những chú bướm Những lần đi học sớm, bọn con trai bắn bi dưới gốc phượng Vói

sự nghịch ngợm của chúng nó, cây phượng bị nhiều cú kicng hồn nhưng chẳng kêu la gì Cái gốc xù xì nhưng quen chịu đựng, hất ngước viên bi ra lăn lông lốc Còn bọn con gái chúg tôi chơi đò hàn, ô quan Phượng như ông tiên trong truyện cổ tích,vươn những cánh tay dài ra che nắng cho chúng tôi Phượng rơi đầy trên áo, trên tóc, chúng tôi thi nhau chơi đá gà Có hôm, ham chơi mưa đột ngột rơi xuống, chúng tôi lại giành nhau đứng nép vào gốc phượng như mẹ hiền đứng che cho chúng tôi đỡ ướt

Hình ảnh cây phượng luôn nhắc nhở tôi nhớ những hình ảnh thân thương nhất mà suốt đời tôi trân trọng:bạn bè thầy cô,mái trương,màu hoa tươi thắm Ôi! Phượng và tuổi thơ mới tuyệt vời làm sao!

Diễm My Sưu tầm:

- Cơ hội chẳng bao giờ gõ cửa nhà bạn hai lần

Trang 18

QUÊ HƯƠNG TRONG TÔI

Bạn đã từng một lần đến quê tôi

Làn nước xanh đôi bờ con cá nhảy

Mỗi buổi sớm nghe hương đồng lúa dậy

Trái cây vườn ngọt lịm theo tiếng chim

Đã bao lần tôi mắt nhắm lim dim

Giữa một rừng trắng ngần hương hoa bưởi

Mà bỗng thấy sao lòng mình mát rượi

Gió miên mang xoa nhẹ đôi má hồng

Nắng vàng ươm tan chảy giữa cánh đòng

Cuộc sống mới về trên đôi quang gánh

Hạt lúa nhiều như những giọt mồ hôi

Ôi! Quê hương tôi!

Tôi yêu từng nhành hoa, từng ngọn cỏ

Tôi yêu con đường đất đỏ

Bê bết vết bùn sau mỗi đợt mưa dông

Tôi yêu hết những gì mình đang có

Yêu hết người dân quê mộc mạc thân thương

Nay tôi theo ba mẹ lên thành phố học

Thành phố hào hoa nhộn nhịp xô bồ

Sống vội vã giữa nhịp đời hối hả

Bỗng nhớ về hình bóng quê hương

Hoµng Hoanh

Trang 19

Con đường ấy mỗi ngày tôi đến lớp

Có rặng tre, hàng tre xanh hiền hòa

Rì rào, rì rào vang trong kẽ lá Từng đàn ve nhộn nhịp cất tiếng ca

Trời trong xanh ngàn tia nắng bao la Gió nhẹ nhàng bay lên cành biếc lá

Lá đong đưa vẫy tay cùng đón chào Như mừng tôi vẫn ngày nào đến lớp

Bác cổng trường dang vòng tay đón đợi Rộng cửa mở mời tôi bước chan vào Tôi quay lại vẫy đôi tay đứng chào Con đường ấy mỗi ngày tôi đến lớp

Trang 20

QUÊ HƯƠNG

Quê hương Hai tiếng thân thương Còn đọng trên bờ môi chưa thốt Làm con người phải nhớ

Mỗi khi đi xa

Để rồi mang theo Ngàn câu ca tiếng hát

Ca ngợi vùng quê đất Quảng thanh bình

Miền đất nghèo mang nhiều tình cam Lưu luyến con người

Nơi đất khách quê xa Mảnh đất nghèo

Là động lực khiến họ vươn lên Đem giàu sang về cho Tổ Quốc

Hôm nay Quê hương đang thay da đổi thịt Khoát lên mình

Tấm áo choàng khác hẳn

Để người dân được hạnh phúc ấm no

Để trẻ thơ cắp sách đến trường Mang niềm vui đến cho quê hương

Và ngày mai Khi con người chìm vào hạnh phúc

Có còn nhớ tới quê xưa?

Hay cuộc sống nơi đô thành nhộn nhịp

Là nguyên nhân của sự lãng quên Chỉ là vô tình nhưng không thể thứ tha

Con người Thật dễ dàng thay đổi Còn quê hương Vẫn giữ mối tình xưa Vẫn sẵn sàng dang vòng tay đứng đợi Những đứa con trở về

Vun đắp thêm xanh tươi quê hương

Nguyễn Thị Nga

Ngày đăng: 31/10/2014, 21:00

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình ảnh cây phượng luôn nhắc nhở tôi nhớ những hình ảnh thân thương nhất mà suốt đời tôi  trân trọng:bạn bè thầy cô,mái trương,màu hoa tươi thắm...Ôi! Phượng và tuổi thơ mới tuyệt vời  làm sao! - Tập san 12A1 (năm học 2011-2012)
nh ảnh cây phượng luôn nhắc nhở tôi nhớ những hình ảnh thân thương nhất mà suốt đời tôi trân trọng:bạn bè thầy cô,mái trương,màu hoa tươi thắm...Ôi! Phượng và tuổi thơ mới tuyệt vời làm sao! (Trang 37)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w