thầy giống như ông em vậy, em chỉ muốn nói với thầy điều này thôi: Chúc thầy luôn luôn hạnh phúc đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời.Và một “1” trong 10000 điều hạnh phúc của thầy l
Trang 1NGƯỜI LÁI ĐÒ
Người lái đò trên dòng sông Sớm hôm lăn lội đứng trông bên bờ
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn nẻo cậy nhờ người đưa…
Thân cò dãi nắng dầm mưa
Chuyến đò trí thức tiễn đưa bao người
Sang sông cập bến tương lai
Yêu nghề xin nguyện một đời gian lao
Mái chèo gõ nhịp trăng cao
Con đò bến cũ nghe sao nhói lòng
Hỡi người khách đã sang sông
Công thành danh toại gửi lòng tri ân
( Sưu tầm)
Người thầy là như vậy thầm lặng và gian lao
Trang 2CHUYỆN VỀ 3 NGƯỜI THẦY
Có một nhà hiền triết sắp qua đời, có người hỏi ông ta: " Thưa Ngài, ai là người thầy của Ngài? "
Nhà hiền triết đáp: " Những người thầy của ta nhiều vô kể Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít Nhưng ta có thể kể về 3 người thầy sau của ta "
Người đầu tiên là một tên trộm
Có lần ta đi lạc trong rừng sâu, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: " Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm "
Người đàn ông ấy thật tuyệt vời Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông
ta lại bảo: " Tôi đi làm đây Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé! " Mỗi khi ông ta trở về
ta đều nói: " Có trộm được gì không? " và ông ta đều đáp: " Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ " " Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc " Nhà hiền triết nói
Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được chân lý nào Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi là nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này
Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: " Ngày mai tôi
sẽ làm được, có thể lắm chứ "
Người thầy thứ hai là một con chó
Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện Nó cũng khát nước Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy Nhưng rồi khát quá bèn quay trở lại Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất
Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gởi đến cho ta: Con người phải biết chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng bằng hành động
Người thầy cuối cùng là một đứa bé
Ta đến một thành phố nọ và thấy đứa bé trên tay cầm một cây nến đã thắp sáng để đặt trong đền thờ Ta hỏi đứa bé: " Con tự thắp cây nến này phải không? " Đứa bé đáp: " Thưa phải " Đoạn ta hỏi: " Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng một thoáng sau đã cháy sáng Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không? "
Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: " Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy Ngài bảo ánh sáng đã đi đâu? "
Trang 3Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến trúc kim cổ của ta cũng sụp đổ theo Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào
về kiến thức của mình
Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa
ta không phải là một học trò Ta xem vạn vật là thầy Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng
mở hơn tất cả các người Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận
ý nghĩa của vạn vật
(Sưu Tầm)
Trang 4Bụi phấn xa rồi Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ Bụi phấn xa rồi gửi chút hương!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi!
Chẳng thể quên!!!
Nguyễn Kim Ngọc-CĐTH K33E
Trang 5họ và tên : nguyễn thị nhi Bài văn tủ
Cô giáo cho học sinh tả về con vật mình yêu thích nhất cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và tả rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng,
Cô bắt cu Bin làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em
Cu Bin làm bài văn như sau: "Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ", và chú bắt đầu tả con rận
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá
Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: "Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có snhiều vảy Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông,
đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: "
( sưu tầm)
Trang 6Sinh viên : Lưu Thị Thu Nguyên
Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương Những ngày vui của 1 thuở đến trường Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng
Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
Và duyên dáng của một người con gái
Tâm hồn con,một nỗi buồn dài
Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc Vầng trán cô những vần nhăn se sắt
Âu yếm nhìn chúng con Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”
Và chúng con là những con cừu bé nhỏ
Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la
Khi những ngày cuối của thời sinh viên sắp qua Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ Một tình thương bao la và vô tận
Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con
Trang 7Lại một mùa 20 -11 để em có cơ hội gửi đến thầy cô những gì tốt đẹp nhất Chúc thầy cô luôn trẻ trung vui tươi để mãi là người giáo viên, người chỉ đường gần gũi nhất với sinh viên chúng em Chúc cô luôn mạnh khỏe và luôn được các học sinh yêu quý Mong cô luôn tự hào và nhớ tới em
Ơn dạy dỗ cao dường hơn núi
Nghĩa Thầy Cô như nước biển khơi
Công Cha Mẹ con luôn tạc dạ,
Ơn Thầy Cô con mãi ghi long
Nhân ngày nhà giáo Việt Nam con xin kính chúc thầy cô mạnh khỏe, thành công trong sự nghiệp trồng người.
Thầy! thầy giống như ông em vậy, em chỉ muốn nói với thầy điều này thôi: Chúc thầy luôn luôn hạnh phúc đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời.Và một “1” trong 10000 điều hạnh phúc của thầy là bọn
Happy smile :))
Ngày 20 đã đến, tháng 11 thân thương, kỷ niệm ngày hiến chương của các thầy cô giáo, em xin thay mặt tập thể lớp CĐTH K33E kính chúc các thầy cùng các cô mạnh khỏe, công tác tốt để dìu dắt chúng em thành con ngoan trò giỏi, thành những người giáo viên - tiếp bước trên sự nghiệp trồng ngwowig của các thầy cô! Nhân ngày nhà giáo Việt Nam em xin kính chúc thầy cô thật nhiều sức khỏe, thật nhiều thành công Em xin hứa sẽ cùng các bạn trong lớp cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể cống hiến cho sự nghiệp giáo dục vĩ đại.
Em xin chúc tất cả các thầy cô giáo luôn mạnh khoẻ, trẻ trung, vui tính, luôn luôn giữ vững niềm tin và ngày càng nâng cao sự dũng cảm trước những đứa học trò nghịch như quỷ sứ bọn em Happy Vietnam's teacher day!
20 - 11 là một ngày thật sự ý nghĩa và em thật sự cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy những nụ cười rạng ngời của các thầy các cô cùng những bó hoa tươi thắm Càng trưởng thành em lại càng thấy thấm thía những gì thầy cô đã chỉ dạy ! Nhân ngày 20 - 11 em xin chúc các thầy các cô sức khỏe, luôn tràn đầy nồng nàn nhiệt huyết với sự nghiệp " Trồng người" của đất nước, luôn vui vẻ tràn ngập niềm tin trong cuộc sống, ngày nào cũng luôn gặp may mắn và thành công trên con đường dạy học của mình, dìu dắt những học trò của mình thật tốt để sau này giúp đời, giúp xã hội.
Trang 8Nếu hỏi : "Thành công bắt nguồn từ đâu?"
Em sẽ trả lời rằng : "Là thầy cô - người đã mang đến cho chúng em kiến thức, hành trang bước vào đời" Tháng 11 đã về, còn nhớ ngày hai năm trước – năm đầu tiên học dưới mái trường CĐSP Bắc Ninh, được diện áo dài đi dự lễ kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam và được trông thấy nụ cười tươi giòn của các thầy các cô Năm nay đã là năm cuối của cuộc đời sinh viên, là năm cuối khi khoác trên mình bộ đồng phục trường, em lại thấy thời gian trôi qua nhanh quá Chúng em đã chuẩn bị tốt nghiệp, ra trường cống hiến sức mình cho sự nghiệp trồng người - tiếp bước các thầy cô.
Mỗi ngày qua đi, thầy cô lại cầm tay dìu dắt chúng em đến gần hơn với chân trời kiến thức Nhân
ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11, em xin kính chúc thầy cô luôn luôn mạnh khỏe và hạnh phúc để mang
đến cho chúng em thật nhiều những bài học hay và bổ ích!
Nghề giáo bao đời nay luôn được xem là nghề cao quý nhất - nghề “trồng người” Người thầy, dù ở đâu cũng là những người được kính trọng nhất Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, con xin gửi lời chúc mừng tốt đẹp nhất đến thầy cô!
Thầy là một biển lớn kiến thức, em lái con thuyền nhỏ, thả sức quăng lưới đánh bắt!
Xin gửi những lời chúc 20/11 hay nhất chân thành nhất từ đáy lòng đến các thầy cô:
- Luôn giữ vững tình cảm: yêu trò, yêu nghề
- Giữ vững hơn nữa bản lĩnh nghề nghiệp: làm việc tận tâm, tận lực.
- Không ngừng trau dồi, học hỏi, nâng cao năng lực giảng dạy và sẵn sàng cách tân, đổi mới sáng tạo phương pháp giảng dạy.
Vui vẻ và hạnh phúc trong ngày này, luôn là tấm gương sáng về đức và tài trong mắt học trò và được hết thảy mọi người yêu quý!
Ở phương xa theo đại ngàn mây gió, con gởi niềm tôn kính đến thầy yêu.
Thầy ơi! Thầy đứng trên cương vị thiêng liêng đó, như một tháp chỉ đường chỉ dẫn hết lớp người này đến lớp người khác, hướng về phía trước, hướng về phía trước!
Thầy ơi! Thầy đứng trên cương vị thiêng liêng đó, như một tháp chỉ đường chỉ dẫn hết lớp người này đến lớp người khác, hướng về phía trước, hướng về phía trước!
Thầy ơi! Tuổi tác đã hằn sâu những vết nhăn trên trán thầy, làm tóc mai thầy thêm sợi bạc, nhưng tấm lòng yêu thương của thầy đối với chúng em, mãi mãi không cạn kiệt.
Thầy ơi! Thầy đã dùng tình cảm cao cả nhất của nhân loại – tình yêu, để gieo hạt giống mùa xuân, gieo hạt giống ý tưởng, gieo hạt giống sức mạnh.
Xin các thầy, các cô hãy cứ tin rằng, dù là 10 năm, 20 năm… hay bao nhiêu năm trôi qua đi chăng nữa, học trò vẫn luôn nhớ về mái trường thân yêu, nhớ những bàn tay đã dìu dắt trò những bước đi đầu tiên của cuộc sống tự lập.
Sinh Viên : Nguyễn Thị Anh Thu - Lớp trưởng CĐTH K33E
Trang 9Sinh viên : Nguyễn Thị Hồng Thắm
Thơ hay dành tặng thầy: Bài thơ Tóc Thầy
Con về thăm lại thầy xưa Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi!
Lòng con quá đỗi bồi hồi Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu?
Thời gian chẳng có bao lâu
Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong?
Sân trường áo trắng trắng trong Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng người
Thầy nhìn con, nở nụ cười
Nụ cười héo quá, khác mười năm qua:
"Trường xưa, giờ của người ta Người ta lấy lại đó mà, con ơi!"
Nỗi buồn trong mắt chưa vơi Cộng thêm nỗi khổ chốn đời dọc ngang Nên tóc thầy nối thời gian
Và rồi bạc trắng với ngàn thương đau.
Hỡi ơi những chuyện u sầu
Trang 10Xin đừng nhuộm tiếp mái đầu thầy tôi!
Sưu tầm
Chúc thầy cô ngày 20 - 11 vui vẻ và ý nghĩa!
Thơ Hay Thời Áo Trắng
Kể từ khi tôi cầm bút làm thơ, Tôi chưa từng xúc động như bây giờ
Khi chợt nghĩ đời học sinh sắp hết, Sắp nghẹn ngào trao nhau lời ly biệt
Mãi nhớ về nhau nhé bạn tôi ơi!
Đừng bao giờ quên đời học sinh trong mỗi chúng ta bạn nhé!
SV : Nguyễn Thị Huế
Trang 11Người lái đò
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương
Con đò mộc - mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
Thầy cô - những người lái đò thầm lặng! Nguyễn Thị Minh Phương – CĐTH K33E (sưu tầm)
Trang 12Ân Tình Lắng Đọng
Người ta nói mùa thu là mùa của tình yêu , là mùa tựu trường , là mùa mà các bạn trẻ bắt đầu viết tiếp nên những ước mơ trên con đường với những hành trang bước vào đời Quả thực , có quá nhiều lý do để mỗi chúng ta đón chờ thu về Đó là niềm vui khi đón cái se lạnh của đất trời , ngửi thấy mùi hương hoa sữa thoang thoảng phả vào trong gió Ấy vậy mà tôi lại thích mùa hè hơn mùa thu Tôi yêu cái nóng hè với những tiếng ve kêu râm ran , rồi yêu mùa hè khi nhìn những cánh hoa phượng nở đỏ tươi cả một góc sân trường , yêu mùa hè vì nó là quãng thời gian tươi đẹp cùng chúng bạn Và hơn tất cả mùa hè làm tôi nhớ đến thầy
Thầy tôi khi ấy đã ngoài 50 nhưng trông thầy có vẻ đứng tuổi hơn với con số ấy Cũng như những người thầy khác , thầy luôn ăn vận rất giản dị , chỉ là chiếc áo sơ mi màu xanh với chiếc quần đen đã theo thầy cùng năm tháng trên bục giảng Mái tóc thầy đã điểm bạc , cái màu mà bọn học sinh chúng tôi rất thích Lũ con gái từng nói với thầy rằng chúng thích màu tóc thầy vì màu tóc thầy giống với màu bụi phấn Chỉ vậy thôi mà thầy cũng mỉm cười , đó cũng là nụ cười hạnh phúc , nụ cười đẹp nhất mà tôi từng thấy trong đời Nhưng điều mà tôi nhớ mãi không quên chính là đôi mắt của thầy Đôi mắt thầy sáng , nhìn vào đó , tôi cảm nhận được đó là một con người đã phải trải qua nhiều sương gió của của cuộc đời Nhưng đôi mắt ấy lại luôn nhìn chúng tôi đầy trìu mến đầy yêu thương , cái nhìn ấm áp và luôn tạo nên một niềm tin lớn vớingười đối diện
Buổi đầu bước chân vào lớp 1 , ngày đầu tiên đến lớp mọi thứ vẫn còn quá xa lạ với một con bé như tôi khi ngày hôm qua vẫn còn mè nheo mẹ mua cho cob búp bê như mấy đứa trẻ trong xóm Quả thật khi ta rời khỏi ngôi nhà thân yêu để bước ra cái thế giới xung quanh , ta mới cảm thấy mình thật nhỏ bé biết bao Tôi còn nhớ như in cái lúc phải xa vòng tay mẹ để bước vào lớp học
-Oanh , vào lớp cùng các bạn đi con Con nhìn các bạn kìa , có ai cứ bám lấy mẹ thế này không ? - Mẹ nói
- Không Con không muốn đi học đâu Mẹ cho con về ! - Tôi hét lên như thể quên đi vị trí một người con lúc này với mẹ
Cứ thế , tôi mặc kệ những cái nhìn lạ lẫm khó hiểu của các bạn trong lớp và cái nhìn giận dữ từ mẹ , tôi cứ đinh ninh rằng cứ thế này mẹ sẽ bỏ cuộc và đưa tôi về nhà Tôi
cứ hét lên " Con muốn về " , tay chân vùng vằng ngồi bệt xuống đất để làm mẹ khó xử
Và đúng lúc đó , một người đàn ông đã trạc tuổi bước đến , ngồi xuống cạnh tôi ôn tồn nói :
Trang 13-Em là học sinh mới hả ? Đứng lên rồi vào lớp với thầy 5 phút thôi Sau đó nếu em không thích thì em có thể đi về với mẹ Được không ?
Tôi nhìn trân trối một hồi xong lại ngước lên nhìn mẹ Mẹ mỉm cười gập đầu đòng ý Thầy đỡ tôi đứng dậy và đi vào lớp , cứ thế , tôi khép nép rụt rè đi sau lưng mẹ tiến vào lớp học Vào lớp , thầy đưa cho tôi một quyển sách màu vàng rất đẹp , đó là quyển sách Tiếng Việt mà sau này tôi biết Lật từng trang sách , tôi như bước vào một thế giới khác với cuộc sống nơi đây Một thế giới tràn ngập sắc màu cổ tích đủ để làm cho tâm trí của một con nhóc 6 tuổi vui sướng lạ lùng Thầy nói sau này tôi sẽ được học đến những điều hay như thế , được chiêm ngưỡng và cảm nhận những cái đẹp của thế giới xung quanh và sẽ được biết những điều kì diệu của cuộc đời Rồi thầy đưa mắt nhìn ra
xa , nhẹ nhàng nói :
-Em có nhìn thấy những cánh chim kia không ? Những con chim ấy cũng được sinh ra
từ những quả trứng , được chim mẹ ấp ủ chăm sóc ngày đêm , để rồi xa chim mẹ nên giờ đây mới có thể biến thành những cánh chim bay đến những vùng đất mới , những khoảng trời cao rộng Em cũng vậy , chỉ khi em biết xa vòng tay của mẹ để bước chân
ra thế giới , em mới có thể bay cao và xa như những cánh chim kia Có thể em vẫn chưa hiểu hết những gì thầy vừa nói nhưng thầy tin thời gian sẽ trả lời tất cả , em ạ Năm phút ngắn ngủi đã trôi qua Thầy hỏi : " Thế nào , giờ Oanh còn muốn về với mẹ không ? " Tôi không trả lời , chỉ biết cúi gầm mặt xuống ngượng nghịu như thể mình vừa làm điều gì có lỗi với mẹ Thầy mỉm cười , mẹ cũng vậy , có lẽ họ đã hiểu rằng tôi muốn ở lại đây , ở lại lớp học này biết chừng nào để được thầy mang đến cho tôi biết bao điều kì diệu kia , những điều mà ngôi nhà nhỏ bé của tôi không bao giờ có thể cho tôi biết Đó là buổi đầu tiên đến lớp mà tôi không bao giờ quên hay chính xác hơn là tôi không thể nào quên được cái ngày ấy , cái ngày mà Thượng Đế đã mang đến cho tôi một người thầy , người cha đã dìu dắt cho tôi những bước đi đầu tiên khi bước vào đời
Thời gian cứ thế trôi qua , đúng như những gì tôi mong đợi , thầy dạy tôi cho tôi biết bao điều mới lạ Làm sao tôi có thể quên những buổi sinh hoạt thầy hát cho cả lớp nghe , giọng thầy ấm áp đầy ắp những yêu thương Rồi khi thầy đứng ra phân giải mấy đứa trong lớp đánh nhau , lúc đó thầy khác hẳn , sự nghiêm nghị và dứt khoát của thầy làm cho những mâu thuẫn bỗng chốc trở thành bài học quý báu về đối nhân xử thế trong đời Nhưng với tôi , thầy đẹp nhất khi giảng bài , với hình ảnh của một người chèo đò cần mẫn , thầy mang đến cho chúng tôi con thuyền trở đầy những tri thức mới lạ Ôi ! Cái dáng người cao cao , một tay cầm quyển sách , một tay cầm phấn viết từng chữ từng chữ ngay ngắn thẳng hàng trên bảng sao mà giản dị và thiêng liêng đến thế Những tháng ngày tươi đẹp ấy cứ thế trôi đi trong đôi mắt trong veo của cô học trò nhỏ
Nhưng tôi chỉ được học thầy đến hết lớp 3 , sau đó , vì lý do gia đình nên gia đình tôi phải chuyển về một xã khác Tôi buồn và nhớ lắm những giờ giảng của thầy , ánh mắt
và lời khen khi tôi đạt được thành tích cao trong học tập Giờ đây , tôi đã trở thành một sinh viên năm cuối của trường Cao đẳng sư phạm Bắc Ninh Tôi lớn và trưởng thành hơn rất nhiều Và hôm nay , tôi muốn quay trở về thăm lại trường cũ , trở về với cái nơi
mà tôi bắt dầu những bước đi đầu tiên Bắt xe về Nam Định , tôi liền chạy thẳng tới ngôi trường cũ Niềm vui sướng rộn ràng của đứa con trở về chưa thành thì tôi nhận được một cái tin như sét đánh ngang tai thầy đã mất Thầy mất đã được một tháng
vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo Trời đất như sụp đổ dưới chân , tôi khuỵu xuống Những giọt nước mắt xót xa và ân hận từ từ lăn trên gò má Tôi hận chính bản thân