Trong những truyện ấy, tôi thích nhất truyện Liéu- trai Thầy dịch bằng một lỗi uăn 0ừa ddn-di, viva .cé thi- — vi, thỉnh-thoảng lại thêm một câu binh-pham khôi-hài khiến chúng tôi cười
Trang 2VANG
VA
MAU `
Trang 4
'
Thuế nhỏ toi di theo hoc chi nho Thầy đồ tôi là
một người yên ăn, nhất là yêu tiền-thuyết Tối đến,
khi bọn học trò chúng tôi đã học thuộc bài, thầy lại đem
: các truyện Tồu ra doc va dich sang quéc-dm cho ching
tôi nghe
Trong những truyện ấy, tôi thích nhất truyện Liéu-
trai Thầy dịch bằng một lỗi uăn 0ừa ddn-di, viva cé thi- —
vi, thỉnh-thoảng lại thêm một câu binh-pham khôi-hài
khiến chúng tôi cười rộ, nà khiến tôi, tuy thời dy méi
chín, mười tôi ma nghe những truyện thần tiên ma
qui không chút sợ hãi Tôi chi mo’ mang yéu mến những -
nhân uột trong truyện Tôi yên trí rằng yêu tỉnh là linh-
hồn hiện thành hình người đề làm những điền thiện, đồ
trt tội những kể ác đề trả ân trả dán trong nhda-gian
Musi may năm sau, quay học chữ nho, nà đem bộ
Liéu-trai ra xem, tôi ty không có những cảm-giác ngây
thơ thuử nhỏ, mà những thi-hieng, nhitng thi-tit, tôi
Song có một điều, tôi không được tưng ý, là lối
kề truyện của ăn-s họ Bồ có phần dã đãi quá ; tac
Trang 5
gid chi dem trí tưởng tượng ra mà bia dat, có khỉ
không cần hop ý chút nào Cái đó có lễ ta cũng không
nên trúch tác-gi
câu truyện đñồy rmộng-m, đầy do-thudt kia chỉ cho những thi-liệa phong phú của tác-giả có chỗ mà phô diễn ra ẩược, Toi vén mong modi sẽ cá nhà băn dung hợp được vin Thái-Tây véi vin Á-đông, đề gây một lối ăn tiết theo éc khoa-học mà uẫn giữ âược thi.0ị của vin Tau Nhà săn ổó ngày nap đã có: chính là bạn Nguyễn- Thấế.Lữ, thi-si trong Tự-Lực Văn-Đoàn
Thực tậu, tác-giả những truvain VANG VA MAU
va MOT DEM TRANG đã tả ra có óc khoa-học của
Edgar Poe va tâm hồn thi-si cia Bé-Ting-Linh, hai nhà viét nhitng truyện ghé-gém huyền-hoặc, làm cho déc-zid
yếu bóng 0ía padi rim
Ấy cũng nhờ có th.uị mà truyện VÀNG VÀ MÁU
>
g mink lic đêm khuya,
không ghé-gom iuy van làm cho ta phải rùng mình,
va nhờ có óc khoa-hoc mà tác-giả khiến truyện VÀNG
VA MAU không huyền hoặc chút nào, tay đạc nhiều
đoạn ta tân có cảm-giác như sống trong một thế-giới
thần tiên, ma quả,
Truyện chỉ là một chuyện giấu vàng của người
lầu, xửa nay các cụ già thường kề cho ta nghe Nhưng truyện VÀNG VÀ ÄÄẤU gần sự- thực biết bao
Trong truyện, không sự gì xây ra mà không hợp lễ,
không một cái kết quả mào là không có nguyên nhân chắc chắc 0ững tàng,
Tdc-gid lại kháo đặt cối truyện bào giữa một nơi
rừng rú sôu thầm Đọc truyện, ta tưởng tượng như
Trang 6đứng trưốc mội cảnh vi-dai thâm-n Ld vi nhữn
vv nói Lang-Son, nơi sinh quán của Thế-bữ,
qijuớức suối xa nh đặc như têu thâm, dang le le
di Đào một cải hồốc lỗi dưới mấy cụm cây lá xòe ra
vad phủ xuống nhw cúnh tàn
“Gid bic thôi bên tai vi và từng trên Trước
mấy giặng rùng ha trước những khóm cây trặng-nề
trới-úi, những làn mưa bụi trằng từng lớp bay qua
“Bay giờ mào khoảng cuối giờ thân (4 già chiều),
mwa đã gần tạnh hẳn Đao nhiên rừng núi đằng xa
gt
hận trời một mầu xdm nhw bạc cũ, làm noi bật
Không là một nhà mỹ-tuUiật kiêm thi-si thi không
tbồ tủ được những cảnh hệt sự thực va đầu thi-vi_ |
đến nhiw thể,
KHÁI-HƯNG
20~1=17034
Trang 8
Kề từ châu Kao-lâm phía đông và miền Bản-
slay ở phía Tây mà đến, từ mạn Bản-pắc đi xuống
và từ Bản-hạ trở lên, cách non mười dim chung
quanh, chỉ có quả núi đá Văn-đú là cao lớn nhất
Xừng-xững giỡa trời, bao quát đồi cây gò đất, -
Fe
núi ấy trông đường-bệ bách-dịch ahư đứng làm chúa
t cho cd mét vùng phong-cảnh hoang-vu Dân Thồ
ở các làng gần đó, ngày nào cũng trông thấy ngọn
núi mù-mù lam tím, nhô lên trên những hàng rừng
Những buồi hoàng-hôn bóng chiều soi _riêng
tnột phỉa, cũng nhưữ các ngày G-dét âm-u, Văn-đú `
"lại hiện ra một vẻ riềng, oai-linh mầu-nhiệm
.Đối với ngọn núi lớn, người Thồ không những
chỉ có tấm lòng kính-cần phẩng-phất đối với mọi -
+
cảnh bát-ngấi cao cả, họ còa sợ hãi Văn-đú nhứ
một vật có tri-giác, có quyền phép làm hại được
người Ở những miền quanh đó và trong thời bấy
giờ, ai nói động tới Văn-đú là một sự gổ lạ Họ -
chỉ gọi đến 'tên quả núi trong những khi tức giận
a nhau mà chửi rủa, hay những khi thề bồi Một
Trang 9
người say rượu lớn tiếng xúc phạm đến Văn-dú
cling di lam cho khắp cả một châu biết đến tên
minh ; họ thuật lạ những lời nói và 'cô-chỉ của
anh ta mt cach eda, hing chuyện anh (a lại là
ta? chuyện ho wa aghe, #2 kế nhất,
nhitng tai-hoa ghê-góm cho giống người Thồ và là
cái nguồn những sự khủng-khiếp và những chuyện
XiaR-ao*ag Người ta gọi hang ấy là hang Thần, vì
đó là chỗ thần nói ở,
Thân núi Văn-dú Hah-thiêng lắm ; lại rấi độc-ác
xã ta» re & Bs GQ pe me 3 BQ Q tại gười nào hoặc vô tình, hoặc cả
gaa Gin gin núi là bị thần hang bat vio
Cho sên từ Văn đủ trở ra chừng hai ba d¥m chỉ
toàn thấy rừng xác, đất hoang ; người Thổ không
dim đến khziphá đề cầy cấy,
long một năm có nhiều khi trời đất, đang yên
bỗng đùag-đùcg mội cơa sim sét Trên không-khí
gió và, chớp
col vgi-va tan mat, người vật lo sợ mất hồa, Khan
u %nua gố inh ôi cùng với các bà then,
thể tới đỡ tai hại,
Lại nhiều khi, sau ruột hồi giông tố đã-đội
taây đea biến hết, ánh sáng lại soi xuống ; bay gi
4 trên đỉnh núi chập chờn mội tầng khéi phi dan
b dan bay đi, Trong dim hơi trắng mà người ta bảo
kêu khẩn cho đến khi nguôi cơa Như
Trang 10
it
VA MAU VANG
sang
c may
a _
5 Bọn
^ LAI
a ied
$ 4 theo rẫt ñ
Trang 11
cấy được ở gân hang Văn-dú; bẩy giờ những tai
họa chưa có raấy, nhưng mỗi khỉ sut-sdi mua gid
lại văng-vắng như có tiếng khóc thâm-thiết lẫa với tiếng
cười gắn; chốc chốc rmột cơa gió là là mặt đất chạy
qua, cửa hang bỗng gầm rít lên thột cách giận-đữ
Gần lang kia thuộc châu Kao-lâm có một cái
suối chây đến Suối phái-nguyên từ Văn-đú và chạy
ngang mặt đông bắc quả núi, là phía hang Thầa
trông ra Như thế là một sự aguy khốn cho làng
ấy Đã có một hồi, muốn phòng những tại nạn,
gười ta đặt lệ tế thân Văn-đủú hang năm, Va
cac cha me ahitng ngwdi con g4i trink bi giết quăng
xuống suối aghe bi-tham đẩy trời đất, nhưng không hề
cam được lòng
May sao được tmấy nim sau, có ruột Ông quan
<p>
phen toan giữ lại lệ xưa, nhưng đều không thành
Song cải tục vô-đạo này tuy mất di, cái lình-
thiêng của tà-thầa Văn-dú vẫn mỗi ngày một lớn,
lòag mê muội và khiếp sợ của người miền ấy ngày
một tăng thêm Bao nhiều điều huyền bí ngày một
iy-kỳ Người Thồ cứ cha truyền con nối cho nhau
tia, kề đã hơn hai trăm năm trời, cho đến bây giờ
là năm Ky-ti (ioao),
Trang 12
tl
Một buồi chiều mùa đông, trời rét căm-căắm, mưa
phòn bay rnù mịt
Từ miền Bảán-đông thuộc châu Kao-lam đến mạn
Văn-đú, có hai người đàn ông Thồ đang rảo bước
đi Hai người mặc một bộ quần áo vải cham; áo
cột thắt lưng chẽn ngoài, quần ngắn và chít ống Mỗi
người đeo một cái nải lớn ở sau vai MMột người
trac ngoại bốn mươi, nét mặt già đặn, mắt sâu, miệng
nhỏ, thể hơi ra như khỏi cái quai nổa mắc xuống
cằm đè lấy bộ râu lưa-thưa rối rối còa lẫp-lánh những
giọt nước mưa Thỉnh-thoảng ông ta ngoảnh bảo người
đi sau mấy lời Người này không nói gì, cứ gia chân
bước Hẳn còn trẻ: trông rấn rồi và khỏe raạnh không
kém người trước; hai môi đầu, trấn nhô và cao,
đầu quan mdt cái khăn lớn Một tay haa thủ vào
trong áo, còn tay kia thi nam một cái lao dai
Hai người cứ trông thẳng phía núi đá mà tiến
lêa; lúc xéa lên những lối rậm rạp bên đồi lúc
dam g4y những nấm dạ cụt ở ruộng lúa Qua hết
đôi này lại đến gò xhác; những bụm cây xanh mưa
ám mỗi ngày một rậm, đồng ruộng ngày một thưa,
Trang 13wot-dt, nhitag lan mưa bụi trắng từng lớp bay qua
Chan tay mặt mỗi bai người tái cứng đi GIÁ
cấu chắc không biết đau, có lẽ cũng không biết rét -
nãa Quân áo phía trước, mưa hắt nhiều nên ướt
đấm Từ đầu gối trở xưống toàn những đất đổ với
bin; mdi lúc qua một đám cây thấp nào thì cành
lÁ gột sạch gần hết,
Đi tới miền đồi núi và bụi cay chen chúc nhau Không còa dấu vết cầy cấy nữa, thì hai người Thồ
trông thấy quả nói Văn-đú đứng chắn trước raặt, hình
vốc cao lớn như ngăn đôi phần đất, đỉnh núi như
_:H đừng chân ở cạnh mội cái suối lòng sâu
nhw vực Nước suối xanh đặc ahœ rêu thấm, đang
iv lừ đi vào một cải hốc tối đưới mấy cụm cây
la xòc ra và phả xuống như cánh tàn,
tọ cởi đôi hài-xảo (r) chùi xuống có ướt rồi
nhét vào trong nải, Rồi "họ đứng thẳng đậy, ngảnh
trông lại quãng đường họ vừa đi qua Bấy giờ vào
khoảng cuối giờ thân (4 giờ chiều), raưa đã gần tanh,
Trang 14———-1
Đao nhiêu rừng núi đăng xa đều tan thành hơi trong
ahữ bạc cũ, làm adi bật những bụi rậm ở gần lên,
Trông sang rạn bè suỗi bên kia, thì Vša-dú như
sát lại cạnh raình Quả núi lôag-lộng đen xì làm xấm
cả những đống gò nhỏ raọa Mệt vài bụi cây xơ-xác
chen lách nhau đưới những (tảng đá lớn mốc rêu,
Về phía trong củng, một giặng rừng thấp và lưa-thưa
naw không đám xanh tốt,
Hai người lẳng lặng tìn một chỗ đỡ tron và hẹp nhất, lần bám víu lấy cảnh lá rễ cây mA xuống,
rồi lại chậm chạp, khó ahọc ah# thể mà leo lên bờ
suối bên kia
Từ bờ suối bêa kia là địa-phận của các sự ghê-gớm
sáng tới nơi, ko lai sd chan vào đôi giày rơm,
cdi cing nhau đi đếa chân núi,
Họ bước đi rón-rén, cảa-thận, bến mắt liếc đây lếc
đó, hơi có tiếng lạ cũng dừng lại bởi vì họ yên
trí rằng họ dang đổi vào một nơi hoang-dại có lẽ
chóc bất đầu lên tiếng ở trên mấy ngọn cây cao
hay trong ngách đá Thính thoảng một vài con qua
vừa bay ngang núi vừa kêu
Đường đất cũng không đến nỗi khó đi quá như
họ tưởng Nhwnag ho cũng không dám bước bạo
Trang 1516 VÀNG VÀ MAU
Đi khỏi một cái đồi, qua mấy tảng đá nằm
nghiêng trên đám có lau thì đến tmmột tum cây hop
lạ thành gần như rmột cái rmiếu Thấp-thoáng trong
tường đồ nát Hai người không đứng lai, dan lên
mươi bước nữa, di về phía chân núi, qua khổi cải
miếu nhỏ, thì hang Thần hiện ra
Hang Thân, trông cũng không to: bề cao bằng
nửa cây gạo già mọc trước cửa Miệng hang loe ra
nhw cái miệng hii, phía trước có chỗ toác ra như
cải môi rách, phía dưới có hai tảng đá đài và nhọn
đầm lên ở hai bên mép như hai cái nanh Trông
thêm, thấm thấm sâu vê cùng tận Trên cửa hang
chi chit cic giống thảo-mộc kỳ-dị lấp lánh vì nước
taza phùn mới rửa Từ trong kẽ đá, bò ra những
khúc cây tròn và mốc, bám chặt vào miệng hang
Những giây, những rễ, những lá đỏ, lá xanh, lớn
bé lẫn lộn, mọc đầy mép hang: những cụm trúc
rất nhỏ với những đấm có xác xơ chen nhau ở
xanh tốt,
Tiếng hạt nước đọng trên cao vẫn rơi xuống
lộp độp letđẹt không dứt, ghe mạnh hơn tiếng
chim kêu ríu rít ở những ngọn cây nào Bổng chốc
cơn gió thồi qua, một loạt nước đồ ào xuống như
muôn nghìn quả chin rung
Trang 17>
"cái bọc ra xem: một cái áo chàm vải thô, gói lấy hai
néa bạc còa nguyên, với lạ
`
tAi mét, hai mat mG to lạ, vừa chỉ về cái miếu
trudge mat vira lin tiếng adi:
Koi kal Kot ka! (kia trông | làa trông Ð
Vang núi cũng dap lai hai tiếng ©kòi ka l›» aghe
mhiv lời quất cháo,
Ông già trông theo ngôn tay tró thì taấy trong
đám migu nhỏ, rnột người chết treo dưới một cây
bang trgi la, moc béan một bức tường đồ ndt và
bằng hai con mat khôag có lòng den Hal ban iat oudog thong, dé cho nuéc mva ở ăm đầu ngóa tay
! xuống hw giọi tranh Hai bin shâa den si
điệng ở trên không, như rauỗốn với lấy đấm lá sắc,
4
ah cay cao chung quanh tầiah-thoáog lại đưa đầy Một đào qua đea sợ người khêng đám
ty sudag, goi nhau bing những tiếng ;hà-thẩm, lạ-lùng,
Hai bác THồ adm chặt lấy say nhau, không
dám tiến, không dám lùi: quanh mình chỗ nào cũng f
Trang 18+
bo g8
4 lên anững MOC?
a may
"
t
bò leo
Ww quần
+
cây lá
2 àö-ảo
og chết
hoang
ag
oy day vua 4
a
abt Dat daw
y lao chéag
đứn:
a lo)
cớ
nà chỉ r ong ©
đi vào troag hang,
Trang 20ef) ee]
a
od :
Trang 21©
v
Sy
oS Set
£0 c8
ba
ĐA
oO +)
#
0 aes
ti
“4
an in."
ay
Trang 23ar
Trang 25x
^
VANG VA MAU wong,
Ch Quan Chau ra d
5
z
— Ma lam sao cho né¢
Trang 27`q
a
tog ggtazay
Trang 31Barr cnet
("BB ag2
Pg
9
25 4G
ở moa
Trang 33ae
PS
Ong Chau thd đài:
— Thực mày không hiều aghia 1A gì à?
? Mày lấy mảnh gidy nay @ tay Niing-Khai cd
— ùng-Shai là người thể nào ?
— La m6t người ông Châu Kao-lâm sai đi đến Văn-dú với tôi,
a
tia chết, người Thd NMùag-Khai chếy mà may không chết ; mày cũng đến Văn-dú ; biết rằng ai git nó, Thể ngộ bảo mày giết thì sao ?
Người trẻ tuôi vội nói :
Trang 34“A
oa ofl
Trang 35châu Kao-lâma đếo nhà quan Châu tôi
i
kh
?
e
Trang 37
ra một địa đồ chỉ nơi giấu của, nhờ đựa sang cho
con cháu ở bên Tầu,
— Thể người quan Tầu không có bệ hạ sao?
— Nghe như có Song người nhà ho Hoang théng
thuộc đường lỗi và troag khi loạn lạc, họ có cách trốn
được ra ngoài Người quaa Tầu bắt nhà họ Hoàng
thầ-nguyên rất độc, không bao giờ được lệ việc ấy
ra cho ai biết mà nhất là không được tim cách
git của trong ấy sữa, của-cễi ấy chỉ có coa chấu
vô tình vào hang Văn-đủ sẽ bị thần ‹ật chối ngay,
Nhà họ Hoàng không tỉa Người Tầu chế: rồi, họ
dem sao lại bức địa-đồ và chép lấy những lời + thần
ang béa Tau rồi không thấy al trở lại cả,
Đề ý đò xét ba bổn mươi năm trời, sau lúc trong
nước người Tinh binh dink, và lúc mấy thầy địa-lý
Tâu đã qua lại được nước Nam, mà vÃo không thấy
tam hol bon người nhà họ Hoang, cũng không thấy
bóng người Tầu nào sang tìm của hết,
đ Về sau con cháu họ Hoàng học thuộc lời thần-
. -ả/1
Trang 38as +
‡
4 Aes
3â Yair
Newng quan C
Trang 39c tìza
1 hang T