1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Dong vai nguoi tinh chua xac dinh

361 3 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Đóng Vai Người Tình Chưa Xác Định
Tác giả Trương Vũ, Hà Phạm Phú
Trường học Trường Đại học Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Tiểu thuyết
Năm xuất bản Chưa rõ
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 361
Dung lượng 1,26 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Chìm đắm trong giòng ý nghĩ miên man, bỗng nhiên anhnghĩ tới việc thời gian gần đây rộ lên chuyện người ta thi nhautìm người tình, việc này có thể làm cho cuộc sống nóng bỏng vàmầu sắc t

Trang 2

Trương Vũ đóng vai người tình

Hà Phạm Phú dịch

Nguồn: http://haphamphu.vnweblogs.com/

Trang 3

Lời giới thiệu: "Đóng vai người tình" là cuốn tiểu thuyết của Trương Vũ, Chủ tịch Hội nhà văn tỉnh Hà Nam, Trung Quốc do Hà Phạm Phú dịch, được bạn đọc rất hoan nghênh, NXB Công an nhân dân phát hành Nay trân trọng giới thiệu với bạn đọc.

Trang 4

I

Mặt trời đã ngả hẳn về phía Tây, nhưng những mảnh vụnánh sáng còn sót lại trên tán lá ngoài cửa sổ bị gió lay làm trôituột xuống lấp loáng Đã hết giờ làm việc từ lâu, nhưng LýCương vẫn ngồi ở phòng làm việc đăm đăm ngó ra ngoài ôcửa Chìm đắm trong giòng ý nghĩ miên man, bỗng nhiên anhnghĩ tới việc thời gian gần đây rộ lên chuyện người ta thi nhautìm người tình, việc này có thể làm cho cuộc sống nóng bỏng vàmầu sắc thêm phong phú, nhưng đồng thời cũng giống như ômtrong lòng một quả bom nổ chậm.Vừa nghĩ đến đó thì tiếngchuông điện thoại bàn vang lên làm anh giật nẩy mình LýCương ngán ngẩm nhìn chiếc điện thoại, để mặc cho chuôngreo một hồi lâu mới uể oải cầm ống nghe, thì nghe giọng gấpgáp hổn hển của Cát Chấn Hải, Cục trưởng Cục chống thamnhũng

- Viện trưởng Lý phải không ạ? Anh Lý đấy ạ? Tôi là CátChấn Hải, tôi là Cát Chấn Hải đây

Lý Cương điềm tĩnh đáp:

- Lý Cương đây Bình tĩnh, có gì cứ từ từ rồi nói

- Báo cáo Viện trưởng, xẩy chuyện to rồi Biểu tình trướccửa Thành uỷ, rất nhiều người biểu tình ngồi

Trang 5

- Lại vì việc liên quan đến công ty Tín dụng liên doanh phải không?

- Dạ đúng, nhiều người lắm, người biểu tình đông lắm

Làm Viện trưởng Viện kiểm sát, có thể xem như công việcyêu cầu, Lý Cương dùng hai chiếc điện thoại di động Một côngkhai, có nhiều người biết, lúc thì Lý Cương giữ, lúc thì lái xecầm, còn cái kia thì bí mật, luôn mang bên mình, rất ít ngườibiết số điện thoại này Lý Cương mở máy đọc số gọi đến, thậtmay không phải số máy của lãnh đạo chủ chốt Thành uỷ Nhìn

kĩ thì thấy đấy chỉ là một giòng tin nhắn: “Anh đi công tác dưới

xã về rồi phải không, nếu có đi tiếp khách thì uống ít rượu trắng

Trang 6

thôi.” Mặc dù người nhắn không kí tên, nhưng anh biết đó là tinnhắn của Giang San.

Sau khi bố mẹ khuất núi, dường như trên đời này chỉ còn

có hai người quan tâm đến sức khoẻ của anh, một là con gái,hai là Giang San Giang San thường dùng cách nhắn tin nhưthế này để biểu lộ tình cảm

Giang San có thể coi như người tình của anh Nhưng anhluôn không thích lối gọi người tình, bởi gọi người tình khiến anhcảm thấy có gì đó nơm nớp, lúc nào như cũng cảnh cáo rằnganh không thật đạo đức Trên thực tế anh không phải loại đànông chuyên có quan hệ yêu đương ngoài hôn nhân Người đàn

bà của mình tức là của mình, tình nhân với không tình nhân cái

gì Nhưng trên thực tế anh vẫn chưa li hôn, người đàn bà khôngcòn là của anh nữa, trên thực tế lại vẫn còn là của anh trên giấy

tờ Còn Giang San, người phụ nữ đang là của anh thì lại chưađược hôn nhân thừa nhận Điều đó khiến anh thật khó chịu,phải chấp nhận sống một cuộc sống đau khổ về tình cảm do sựphân cách giữa nội dung và hình thức

Trước khi có quan hệ với Giang San, ngoài vợ ra anhchưa hề đụng chạm với một người đàn bà nào khác Anh khôngphải là một nhà đạo đức, cũng không muốn tỏ ra mình đạo đức.Anh không phải không thích phụ nữ, là một người đàn ông anhrất thích phụ nữ đẹp, cũng không phải không có cơ hội, cơ hộirất nhiều, nhưng thật đáng buồn anh đã để qua biết bao nhiêungười đàn bà Có lúc nghĩ thấy mà tiếc của trời Thật đúng nhưcâu tục ngữ, cơm treo mèo nhịn đói Hừ, chẳng vì cái gì cả, chỉ

vì anh không dám Không hẳn vì anh không có gan, người ta

Trang 7

vẫn nói hám sắc thì coi trời bằng vung, có điều nếu anh coi trờibằng vung thì tiền đồ của anh sẽ ra sao Bởi vì anh phải chậtvật lắm mới từ dưới đáy ngoi dần lên được Bởi thế tiền đồ đốivới anh là vô cùng quan trọng Thuở nhỏ nghe các cụ ở làng

nói, sắc đẹp của đàn bà là lưỡi dao róc xương, rượu chè là

nguồn gốc của tai hoạ Anh có cảm giác rằng, ở Trung Quốc, về

mặt chính trị nếu anh có khát vọng tiến thân thì thời trẻ nhấtđịnh không được vướng vào vòng tình ái Bao nhiêu năm nayanh đã kiên trì nguyên tắc sống căn bản đó của người đàn ông

Nhưng có một điều chính anh cũng không nghĩ đến, khianh bước vào tuổi trung niên, hơn bốn mươi cái xuân xanh thìgặp được Giang San Nghĩ thì có thể coi đó là duyên phận Bâygiờ khi đã làm Viện trưởng Viện kiểm sát, anh thấy hình như địa

vị và thân phận mình đã đạt đến độ rồi, giống như một cái câycon đã lớn thành một cái cây to không còn sợ mưa sợ gió nữa.Điều đó giúp anh mạnh dạn quan hệ với Giang San Nàng làmcho anh vô cùng xúc động, dường như nàng sinh ra là dành choanh, dường như anh chỉ có chờ đợi nàng, chờ đợi nàng ra đời,chờ đợi nàng lớn lên, chờ đợi nàng tốt nghiệp đại học, chờnàng từng bước từng bước ngã vào lòng anh, chờ những bốnmươi năm…

Vì thế khi đọc tin nhắn của cô, tuy trong lòng cảm thấy ấm

áp nhưng thâm tâm anh lại cảm thấy có lỗi với cô Bởi vì anhkhông còn là một chàng trai mới lớn bồng bột, mặc dù anh yêu

cô tha thiết, nhưng anh cũng biết anh đang chơi với lửa Đùavới lửa thế nào cũng có lúc bị lửa đốt cháy Bởi thế, về mặt tìnhcảm anh càng ngày càng tha thiết yêu Giang San, nhưng về

Trang 8

mặt lí trí và hành động anh lại tìm cách lánh xa Đó là sự phân

rã điển hình giữa tình cảm và dục vọng, giữa lí trí và hành động.Anh đang tự dày vò và đầy đoạ mình Thường thì anh khôngbao giờ trả lời tin nhắn của cô Cũng rất ít hẹn gặp cô Cái cáchanh đối sử với Giang San là giữ kín tình cảm ở trong lòng, nuôidưỡng và sưởi ấm nó giống như một viên ngọc Nếu như không

có những dịp đặc biệt, bảo đảm kín đáo tuyệt đối có thể gặpmặt và chung đụng, những dịp như thế thì rất ít, còn nói chunganh chỉ có thể hưởng chút ấm áp của tình cảm nhớ thương.Sống như thế có vẻ khô lạnh đối với Giang San, nhưng chẳngcòn cách nào khác, bởi vì anh là Lý Cương, anh là Viện trưởngViện kiểm sát của thành phố Đại Hà

Hết giờ làm việc, Lý Cương chậm rãi rời khỏi khuôn viênViệm kiểm sát Đến khi bước xuống hè phố, hoà mình vào dòngngười cuồn cuộn, anh có cảm giác nhẹ nhàng thanh thản, giốngnhư một cầu thủ vừa tắm gội xong, rời khỏi sân bóng, thoát khỏimột ngày căng thẳng

Những năm gần đây, Lý Cương đã tập thành thói quen đi

bộ đến cơ quan làm việc và đi bộ về nhà Là Viện trưởng Việnkiểm sát thành phố Đại Hà lẽ dĩ nhiên anh được bố trí xe và cólái xe riêng Bản thân anh cũng biết lái xe và giữ riêng một chiếcchìa vì thế việc dùng xe lẽ tất nhiên là rất thuận tiện Nhưng anhkiên trì giữ nếp đi bộ đến cơ quan làm việc và đi bộ về nhà Vàhình như không ai biết được bí mật vì sao anh lại thích đi bộ.Những cán bộ cấp dưới khen là anh có tác phong giản dị, đóchẳng qua chỉ là khen nịnh Lái xe cho là anh gần gũi quầnchúng, tạo điều kiện cho lái xe giờ nghỉ có thể sum họp gia

Trang 9

đình Đó là cảm nhận từ lợi ích thiết thân của riêng lái xe màthôi Thậm chí có người còn nhận xét sau lưng rằng anh quáchú trọng đến hình ảnh người cán bộ lãnh đạo của mình, vì thếlàm việc gì cũng quá cẩn trọng, ở chỗ nào cũng phải lo lắng giữgìn Nhưng như thế lại là đánh gía anh quá thấp Là đỏ, là xanh,

là đen hay là trắng, đối với những lời bàn tán dông dài sau lưnganh chưa bao giờ phân trần, giải thích Là Viện trưởng Việnkiểm sát của một thành phố, trong hàng ngũ cán bộ của thànhphố anh thuộc loại cán bộ lãnh đạo có vị trí tương đối cao, đốivới những loại dư luận tào lao kiểu như thế anh đã bỏ ngoài tai

từ lâu rồi Trong chốn quan trường gọi là thuyền lên nước lên,chỉ cần vai anh cứng hơn một chút là có thể gánh nổi được.Thực ra, chẳng ai biết rằng, anh kiên trì đi bộ, thậm chí tự mình

đi chợ mua rau qủa, đồ ăn chẳng qua là muốn được thở hítkhông khí đời sống, muốn được đắm mình trong hơi thở nóngbóng của cõi người

Lý Cương thường có một thứ cảm giác, rằng chỉ cần bướcxuống đường phố là chẳng có ai đặc biệt chú ý đến anh nữa,chỉ cần bước vào chợ nghe tiếng chào mời vồn vã của nhữngngười bán hàng là anh cảm thấy như mình vừa sống lại Cáicảm giác dễ chịu đó giống như cảm giác của người hái củi vừacất gánh nặng khỏi vai để cho gió mát thổi khô những giọt mồhôi, như cậu học trò vừa rời lớp học chạy ra sân cỏ dạo bộ,thậm chí như người tù vừa rời khỏi trại giam ra với tự do Anhbiết rõ mình giữ chức vụ quan trọng, nhưng xuất thân là mộtcông chức bình thường, trong huyết quản là giòng máu đặc sệtnông dân, có đến chết cũng không thể trở thành quí tộc Có

Trang 10

người nói, muốn trở thành quí tộc phải tu luyện ba đời, nhiềungười không tin, nhưng anh tin Vì thế nên chẳng có ai nghĩ đếncái thứ cảm giác đó của anh, cũng chẳng có ai có thể giải thíchnổi cái cảm giác đó của anh Đồng thời anh cũng không cần vàcũng không thích ai biết và hiểu anh, chẳng những thế anh cònmong mọi người hiểu thật mù mờ về anh.

Là cán bộ lãnh đạo, hơn nữa lại là người đứng đầu đơn vịanh thấy mình cần phải như thế, phải biết rõ người ta nghĩ gì,còn mình nghĩ gì thì không ai biết

Lúc đó đã nhập nhoạng tối, gió thu đã se se lạnh nên dùthổi nhẹ vẫn đủ phủ trùm khắp thân thể để một chút heo maythấm vào tới tim Vả lại đường cũng không thật xa, từ Viện vềtới nhà có vài cây số, Lý Cương có thể ung dung dạo gót màhưởng thụ cái sung sướng, cái nhẹ nhàng do đi bộ đem lại Anhvừa đi vừa ngắm phong cảnh phố phường, tận mắt nhìn thấythành phố thay hình đổi dạng, từ nghèo hèn đi lên phong lưu, từ

cũ nát trở thành hào hoa, bất giác cảm thấy rung động tâm can.Nhân yếu tri túc, con người phải biết thế nào là đủ, tuy chốnquan trường như chiến trường, tuy anh lọt giữa trùng vây củanhững thị phi, sai đúng, nhưng riêng chuyện anh là một thằngcon trai hết sức bình thường ở vùng sơn cước ngoi lên đượcđến chức Viện trưởng Viện kiểm sát thành phố, hiển nhiên anhphải cảm ơn sự bồi dưỡng của tổ chức, sự tín nhiệm của đồngchí

Tiền Trọng Thư nói hôn nhân như “vi thành”, một ngôithành bị tường bao kín, người ngoài thành muốn nhẩy vào cònngười trong thành lại tìm cách thoát ra Lý Cương lẩm nhẩm nói

Trang 11

với chính mình, rằng chốn quan trường cũng như “vi thành”,người ở ngoài thì muốn nhẩy vào, còn người ở trong có lúccũng muốn thoát ra Lý Cương có thói quen tự nói chuyện vớimình Đây là thói quen hình thành dần sau khi anh dấn thân vàochốn quan trường, bắt đầu mỗi khi chỉ có một mình, để tự nhắcnhở anh thường tìm cách diễu cợt và châm chọc bản thân, sau

đó dần trở thành tật xấu nói chuyện một mình Cái tật xấu này

có một đặc điểm, khi tự nói chuyện với mình bao giờ cũng nóithật Nhưng do thanh âm phát ra không lớn, chỉ thấy lẩm bà lẩmbẩm, người ngoài nghe được cũng chẳng biết anh ta nói gì Vìmình nói chuyện với mình nên hà tất phải đóng vai Tôn Tử nóilời giả dối Cho đến một ngày, đột nhiên anh nhận ra rằng tạisao anh lại thích nói chuyện một mình, đó là vì suốt cả ngàytrước mặt mọi người anh toàn nói những lời to tát, những lờidạy bảo, những lời giả dối, những lời nói suông, những lờinhăng quậy, nếu anh không nói thật với mình thì sợ rằng đếnngày nào đó anh sẽ không biết nói thật nữa

Cũng giống như việc đi xe ô tô, trong xã hội của chúng ta,một người bình thường muốn ngồi xe con mà lại là xe công,nhất là xe con được cấp cho dùng riêng thì là việc không đơngiản Nhưng chỉ đến khi anh được cấp xe riêng anh mới pháthiện ra tính nghiêm trọng của vấn đề Đi làm xe đón, về nhà xeđưa, đi họp hay đi công tác lẽ dĩ nhiên là phải ngồi xe, dần dầnanh nghiệm ra rằng, cuộc sống của anh có một khoản thời giankhông nhỏ là ở trên xe ô tô, về cơ bản anh đã trở thành tù nhâncủa ô tô Nếu như anh không tìm cách đi bộ thì e rằng đến lúcnào đó ngay đi bộ anh cũng sẽ không biết Vậy là đến khi trở

Trang 12

thành Viện trưởng anh liền tự qui định cho mình, nếu có thể đi

bộ được thì nhất định không ngồi xe Vậy là không chỉ đi đến cơquan hay từ cơ quan về nhà mà ngay cả phải đi làm việc ở đâu

đó, đặc biệt là đi làm việc riêng, chỉ cần đường không quá xa làanh nhất định đi bộ Ngoài ra vào ngày chủ nhật, nếu có thờigian anh đều đi bộ ra khỏi thành phố đến vùng đồi ở ngoại ô rồilại đi bộ trở về Anh đã tính thử đi một vòng như thế cỡ đến 30kiômet Mới đầu đi một vòng dài như thế quả là có mệt, nhưngsau này, càng đi càng thấy thoải mái nhẹ nhàng, thậm chí thíchthú Đi nhiều rồi có kinh nghiệm, làm cán bộ lãnh đạo nếuthường xuyên đi bộ, thường xuyên hoà mình vào đời sống, táchkhỏi quan trường để mình trở thành một người dân bình thườngthì chẳng khác nào thường xuyên tắm gội, thường xuyên lọckhí, không chỉ vứt bỏ được những phiền não nơi quan trường

mà còn có thể giữ cho mình trong sạch tỉnh táo

Kì thực khi đã nhận rõ rồi thì mới thấy hôn nhân và quantrường có cùng một thứ đạo lí Lý Cương lẩm nhẩm nói, ngườingoài thành muốn nhẩy vào đó là một tầng ý nghĩa, người trongthành muốn nhẩy ra lại có một tầng ý nghĩa khác Nhưng đừngquên điều này, người trong thành muốn nhẩy ra ngoài là ra đểchơi, chơi xong lại nghĩ đến chuyện quay vào, mà phải quayvào Vấn đề chính là ở chỗ ấy

Sự cực đoan ở chỗ nào nhỉ? Chính là ở chỗ ngoài luậtpháp

Hôn nhân và quan trường, nếu có thể tiến, có thể lui, tiếnlui theo ý mình thì quả đó là khu vực lí tưởng của cuộc sống

Trang 13

Lẩm bẩm như thế một mình, Lý Cương về đến nhà thì trờitối hẳn Bãi đỗ khu tập thể Viện kiểm sát đã đầy chật xe Khôngthấy bóng trẻ con chạy đi chạy lại, cũng chẳng còn các cụ giàtúm tụm ngồi chuyện vãn Đèn đường đã bật sáng Trong làngió nhẹ có thể phảng phất nhận ra mùi thơm thức ăn đang xàonấu từ các hộ gia đình Cái ồn ào náo nhiệt của ban ngày đangchìm lắng dần, từng bước rút ra khỏi tâm trí và cảm giác củamọi người, bóng tối và sự tĩnh lặng của ban đêm từ nơi xachầm chậm tiến đến từ bốn phía…

Lý Cương leo lên căn hộ của mình ở tầng hai, mở khoávào nhà, vừa định thuận tay khép cửa thì không biết từ đâu độtngột hiện ra một người phụ nữ lạ hoắc…

Trang 14

II

Hành lang có đèn sáng Nhưng do trời vừa tối, nên đènvàng hoe treo lơ lửng trên đầu nom giống như quả thị treo trêntrần, không thật sáng Lý Cương liếc nhìn người đàn bà dướiánh sáng ngọn đèn, chợt nhận ra chị ta hãy còn trẻ, không có

vẻ ti tiện cũng không có dáng kiêu ngạo, từ thân thể chị ta toả ramột mùi hương quyến rũ đặc biệt chỉ thiếu phụ mới có đồng thờicòn thoảng chút hương mĩ phẩm mà phụ nữ thành phố haydùng Nhìn chị ta có thể dễ đoán đấy là một nữ viên chức

Người đàn bà đường hoàng nói trước:

- Viện trưởng Lý, xin thứ lỗi vì tôi đã mạo muội đến tìmông Có thể vào nhà thưa với ông câu chuyện độ mười phútđược không?

Nét mặt Lý Cương không lộ chút tình cảm Cũng khôngnói một lời nào Đối với anh việc người lạ tìm đến là chuyệncơm bữa Anh nhìn người phụ nữ một lúc, rồi gật đầu mời chị tavào nhà Tuy nhiên khi quay lại đóng cửa, anh chỉ đóng hờchiếc cửa gỗ bên trong, còn chiếc cửa sắt phía ngoài thì vẫn

mở Làm như vậy là anh cố ý để lại một chi tiết ám thị chongười khách lạ Cũng giống như khi kích hoạt máy vi tính, trongmột khoảnh khắc anh khởi động luôn trình tự sinh hoạt của một

Trang 15

Viện trưởng kiểm sát và một người đàn ông sống độc thân phảitheo.

Nhưng khi bước lại phía chiếc ghế sôpha thì anh bật cườithầm Anh chợt phát hiện ra rằng, thì ra người phụ nữ này đãbám theo anh như hình với bóng từ khi anh rời khỏi cơ quan,chỉ có điều là khi đó anh đã không nhận ra Nhìn vẻ đẹp và khíchất của người đàn bà này hiển nhiên không phải chị ta đến đểthăm anh Nếu không phải tìm anh để chạy một chức quan nào

đó hoặc là để xin việc thì chỉ có đến để kêu cứu cho một vụ án.Bất giác anh thấy lòng mình rung động, con người bây giờ quả

có bản lĩnh, anh chớ chỉ nhìn vào cái việc chị ta lặng lẽ bámtheo rồi bất ngờ xuất hiện trước mặt anh Đằng sau chuyện nàychị ta hẳn đã phải đổ không biết bao nhiêu công sức Đầu tiên

là phải nhận dạng được anh, rồi lại phải điều ta để biết anh cóthói quen thích đi bộ về nhà, rồi sau đó mới có thể từng bướcbám theo Có lúc anh có cảm giác, để theo đuổi những việc vìmục đích riêng tư, lòng kiên nhẫn của con người ta bây giờcàng ngày càng lớn, dường như ai cũng có thể trở thành thám

tử tư như ở nước ngoài

- Thưa Viện trưởng Lý- dường như sau khi vào nhà chị taphát hiện ra rằng nhà này lạnh lẽo không có hơi ấm của đàn bàbèn đưa đẩy cho có chuyện- cho đến bây giờ Viện trưởng vẫnchưa đón chị ấy lên ở cùng?

Lý Cương không trả lời câu hỏi của chị ta Đó là cách anhtiếp tục giữ cái cảm giác khoảng cách giữa hai người Dĩ nhiênanh vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, nhưng thâm tâm anh đang tự

Trang 16

diễu cợt mình, rằng anh chưa biết người ta là ai, chưa biếtngười ta đến tìm anh vì việc gì, thì người ta đã biết rõ anh…

- Tôi pha cho chị cốc trà nhé? Lý Cương nói

- Thưa ông không cần đâu, không cần khách khí ông ạ

- Cũng được, mời ngồi nói chuyện Đồng chí… chị là?

- Viện trưởng Lý, tôi nói là ông biết ngay thôi, tôi là vợ củaVương Tiểu Minh ở Cục ngoại thương

- Xin lỗi phu nhân Cục trưởng Vương- Lý Cương trở nênnhiệt tình- Xin lỗi đã làm chị khó chịu

Ngay lập tức Lý Cương đã hiểu, thì ra người phụ nữ này

là vợ của Vương Tiểu Minh, Phó Cục trưởng Cục ngoại thương.Cục chống tham nhũng của Viện kiểm sát vừa tạm giữ VươngTiểu Minh, người phụ nữ này hiển nhiên đến tìm anh để nói khó.Quả không sai, khi anh quay lại nhìn thì thấy chị ta đã nước mắtlưng tròng Đây chính là bản lĩnh của phụ nữ, dường như họcầm nước mắt sẵn trong tay để bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâuđều có thể trình ra cho mọi người xem…

Ngẫm nghĩ một lát, Lý Cương bắt đầu khuyên nhủ:

- Chị chớ quá lo lắng, và nên nghĩ rộng ra một chút Hơnnữa tạm giữ đâu phải là bắt giam Hiện nay vụ án còn chưa cókết luận, cũng có thể không thật nghiêm trọng lắm

Chị ta lau vội nước mắt, dường như cố kiềm chế tình cảmrồi ngẩng lên nói:

- Viện trưởng Lý, thật xấu hổ quá, để Viện trưởng phảibuồn cười

Trang 17

Lý Cương nói:

- Tôi hiểu chị, thông cảm với chị

Người đàn bà thở dài, rồi nói tiếp:

- Sự thể đã thế này rồi, em chẳng còn mặt mũi nào nữa.Nhưng việc không thể không gặp ông Ông chẳng cần phảikhuyên nhủ em Chuyện gì, đến đâu em cũng đã biết Em biếtquan hệ giữa Tiểu Minh nhà em với ông từ trước đến nay rấttốt Nhà em nói, trong số các cán bộ hàng đầu của thành phố thìông là người luôn quan tâm đến anh ấy Khi xẩy ra vụ việc củaTiểu Minh, Viện trưởng đang đi kiểm tra công tác ở dưới huyện,việc tạm giữ anh ấy không phải là ý của ông Những điều ấy em

đã biết rõ Có điều thời buổi bây giờ, làm cán bộ dù to dù nhỏ ai

mà chả có vấn đề Chỉ cần muốn tìm vụ việc thì nhắm mắt bắt,Cục chống tham nhũng cũng không bắt sai một người Bây giờviệc xẩy ra rồi, em chẳng dám trách ai, chẳng dám hận ai Chỉxin gặp ông xem liệu có thể…

- Thôi đừng nói nữa, chị là người hiểu biết- Lý Cương rahiệu ngăn chị ta, chân thành nói- Chị đã nói vậy, tôi thông cảmvới chị Cũng cảm ơn chị đã tin cậy tôi Tôi cũng xin nói thẳng,

Trang 18

nói thật với chị, được không? Chị nghe tôi nói nhé Thật tình,nói tôi không biết vụ án Vương Tiểu Minh là nói dối Khi xẩy ra

vụ việc tôi đã biết rồi Có điều thời gian kéo quá dài, vụ án cũngkhông mấy phức tạp, tôi không để ý đến là đúng Tôi biết, muốntạm giữ cán bộ cấp huyện phó như Tiểu Minh phải báo cáo xinViện kiểm sát tỉnh phê chuẩn Đúng là khi báo cáo tôi không có

ở nhà, ai ngờ việc phê chuẩn quá nhanh, nói cho cùng là do tôi

sơ ý Chị là người hiểu biết, vụ án của Tiểu Minh chị đã tìm tôithì không nên tìm gặp ai khác nữa Chị tin tôi sẽ xử lí một cáchcông bằng, được không?

Khuôn mặt chị ta giãn ra, trên môi hé một nụ cười Hìnhnhư phụ nữ cũng giống như chim, phụ nữ cười còn chim thì hót,cảm giác như thế mới có sức sống…

Lý Cương nói:

- Xin lỗi, tôi chỉ có thể nói được đến thế

Người đàn bà nhìn anh, gật đầu tỏ vẻ cảm kích…

Lý Cương đột nhiên phẩy tay, nói:

- Không có gì không vượt qua được, đừng có quá nặng

nề Chuyện của anh ấy là của anh ấy, chị còn có cuộc sống củachị Nhiệm vụ của chị hiện nay là nuôi dạy con, sống cho tử tế

Mấy lời sau Lý Cương cố ý nói thật tình cảm, khiến ngườinghe cảm động

Người đàn bà gật đầu lia lịa Chị ta là người đặc biệt biếtchừng mực, khi anh nói đến đó chị ta biết rằng đến lúc phảiđứng dậy ra về, bèn rút từ trong chiếc túi đeo bên mình ra một

Trang 19

chiếc phong bì dầy rồi khẽ khàng đặt lên mặt bàn trà, động táccủa chị ta kín đáo đến mức Lý Cương có thể giả bộ không nhìnthấy…

Lý Cương lắc đầu, cười nói:

- Chị không nên làm thế

Chị ta liền đỏ mặt, khẩn khoản nói:

- Viện trưởng Lý, xin đừng từ chối Đây là lần đầu tiên emgặp ông, xin ông nể em Hai vạn tệ chẳng là bao, chỉ là một chútthành tâm

Lý Cương cầm chiếc phong bì đựng hai vạn tệ trong taynhư muốn cân đo sự nặng nhẹ, suy nghĩ một lát rồi ngồi xuống,bất ngờ nhoẻn cười nói:

- Được, thế này nhé tôi xin nhận Chị đã thành tâm, mà tôi

cứ từ chối thì chị làm sao ra khỏi nhà tôi được

Người đàn bà nở nụ cười tươi Lần này chị ta cười thậtvui Bưởi vì Viện trưởng Viện kiểm sát đã nhận tiền của chị Cóthể theo kinh nghiệm sử thế của chị, lời nói có hay đến đâuchẳng qua cũng như lá rụng, gió thổi là bay tung hết, tất cả chỉ

là suông hết, chỉ khi nào người ta nhận tiền quà của chị thì mớithực sự coi là người ta hứa sẽ giúp chị Lo việc bây giờ, nhất làvào lúc quyết định, tìm được người quyết định mà đưa đượctiền đến tay người ta đâu có phải chuyện dễ dàng

- Chị ngồi xuống đã, tôi còn nói chưa hết- Lý Cương Tôi nhận tiền tức là nhận cái tình của chị Nhưng tôi không nhận

Trang 20

nói-nhiều như thế Lương tôi không ít, cầm số tiền nói-nhiều thế nàycũng chẳng làm gì.

Lý Cương nhẹ nhàng rút từ trong phong bì ra tờ 100 đồng,cười nói tiếp:

- Tôi nhận 100 đồng này, xem như chị tặng tôi tút thuốc lá.Còn lại xin chị thu về

Đây là một chi tiết quan trọng Để đánh giá sự khéo léo, tàihoa trong việc giúp người và đánh giá phẩm chất làm ngườiphần lớn phải thông qua những chi tiết bất ngờ, ít ai nghĩ tới.Cuộc sống trở nên sinh động cũng giống như những hạt ngọc,những viên đá quí từng viên từng viên nối lại mới sáng đẹp…

Người phụ nữ ngẩn người Chị ta không ngờ Lý Cương lạilàm vậy Chị đứng ngây nhìn Lý Cương tự tay cầm bao tiền nhéttrở lại vào túi đeo của chị, và nước mắt lại trào ra, lần này đúng

Thực tế việc tạm giữ Cục phó Cục ngoại thương VươngTiểu Minh chính là do Lý Cương vạch ra, những hậu quả có thể

Trang 21

xẩy ra anh đều có trù liệu cả.

Trang 22

III

Cái cách mà Lý Cương xử lí đối với hai vạn đồng mà vợHoàng Tiểu Minh mang đến không phải do anh sáng tạo, phátminh ra, đấy là sự sao chép người khác hoàn toàn…

Lúc đó anh mới là Viện trưởng Viện kiểm sát huyện,nhưng là thường vụ huyện uỷ nên được hưởng như cấp huyệnphó Ngày ấy hệ thống kiểm sát tuy đã quản lí theo ngành dọc,nhưng do vì mới bắt đầu cải cách, nên việc bổ nhiệm và bãimiễn cán bộ kiểm sát chủ yếu huyện uỷ có ý kiến là xong Vìthế, mặc dù Lý Cương giữ chức Viện trưởng đã mấy năm, côngtác của Viện kiểm sát làm rất tốt, luôn được tiên tiến, không chỉnổi tiếng ở thành phố mà còn nổi tiếng cả tỉnh, nhiều lần đượcViện kiểm sát thành phố, Viện kiểm sát tỉnh khen thưởng vàbiểu dương, mặc dù Ban tổ chức Thành uỷ nhiều lần thăm dò,khảo hạch thấy uy tín và cảm tình của Lý Cương trong quầnchúng rất cao, nhưng người ta cứ lần lữa không đề bạt và cũngkhông trọng dụng

Bạn bè thi nhau nhắc nhở anh, thơ hay là ở ý tại ngônngoại

Thực ra chả cần ai nhắc, anh cũng biết vấn đề là ở chỗ,các vị lãnh đạo chủ chốt của thành uỷ vẫn chưa “thật hiểu” rõanh Viện trưởng Viện khiểm sát thành phố Đại Hà ngày ấy

Trang 23

cũng đã nhiều lần bắn tin cho anh, rằng lãnh đạo Viện đã giớithiệu anh từ lâu rồi, nhưng việc đề đạt để Viện kiểm sát tỉnh phêchuẩn, để Ban Tổ chức tỉnh uỷ bố trí lại thuộc quyền củaThường vụ Thành uỷ Lý Cương biết rõ, các điều kiện đều đãchín muồi, nghĩa là buồm đã giương lên rồi, chỉ chờ có gió đôngthổi là băng tới Gió đông chính là chỗ dựa, người đỡ đầu Bấtluận thế nào, muốn thăng tiến phải tìm chỗ dựa.

Muốn làm quan thì phải thế Một người dù phấn đấu cậtlực, dù thông minh giỏi giang, đủ cả đức tài, có uy tín cao đốivới quần chúng, thành tích công tác rất tốt, đó mới chỉ là nhữngđiều kiện cơ bản, nếu cấp trên không biết đến anh thì suốt đờianh cũng không ngoi lên được Vậy làm thế nào để cấp trên biếtđến anh, đó mới là bản lĩnh, đó mới là tài năng

Lý Cương là một người thông minh Là con trai một giađình nông dân miền núi đi ra thành phố học nghề, sau đó leotừng nấc lên đến chức Viện trưởng Viện kiểm sát huyện, trongsuốt quá trình biến hoá phát triển đó, hiển nhiên Lý Cương phảihọc hỏi được nhiều kinh nghiệm đối nhân sử thế và không ítkiến thức trong chốn quan trường Lẽ nào anh lại không biếtanh cần gì?

Theo Lý Cương, trong chốn quan trường có ba loại người.Một loại chỉ biết làm việc tức là chỉ biết gằm đầu kéo xe chứkhông biết tìm đường, đó là loại người tốt, thực thà, nhưngcũng là loại người ngu, loại người này không có khát vọng cũngchẳng có tiền đồ Loại người này làm tốt công việc có thể chiếmđược uy tín ở một số quần chúng, nói chung hậu vận tốt, saukhi hạ cánh an toàn, tiếng tăm phẩm chất vẫn còn, không có ai

Trang 24

chửi bới, ăn ngon ngủ yên Tuy nhiên cũng có người hậu vậnkhông may, như bí thư huyện uỷ nhiệm kì trước vì quá thật thà

bị người ta hạ bệ mà không biết, đến nỗi suýt bị ám sát Thật làoan gia

Loại người thứ hai là loại không làm việc, nói một cáchkhác bề ngoài thì làm việc, còn thực chất là ôm chân lãnh đạotìm cách ngoi lên Bản lĩnh của loại người này rất lớn, sự nhẫnnại rất lớn và da mặt thì rất dầy, quần chúng không thích nhưnglãnh đạo thích Vậy là loại người thứ hai này thường thăng tiếntrong tiếng chửi rủa của quần chúng, mà có chửi rủa thêm cũngchẳng làm gì, loại người này vĩnh viễn trưởng thành trong tiếngchửi của quần chúng Vì bản thân loại người này không từ mộtthủ đoạn nào, cơ hội của bọn họ nhiều, họ leo cao lên nhanh.Nhưng loại này cũng dễ sinh chuyện, làm hại dân hại nướckhông nói, đi thẳng từ đỉnh cao quyền lực vào nhà ngục chính làloại người này

Loại người thứ ba lấy hoạt động công tác làm nền tảng.Làm việc tận tuỵ là điều tâm niệm Nhưng vào những lúc thời

cơ thích hợp, điều kiện thuận lợi cũng lặng lẽ tìm cách tiếp cậnvới lãnh đạo, gây chút vốn liếng Loại người này nói chung làmviệc cẩn thận, hết sức kín kẽ, không phạm sai lầm, chắc chắn,tuy thăng tiến không nhanh nhưng vững vàng Loại người thứ

ba đặc biệt chú ý đến cách làm người, đến cách sử lí các mốiquan hệ với cấp trên cấp dưới Đối với họ làm người còn quantrọng hơn làm quan Những người làm việc tận tuỵ có thể dễdàng tiến lui, dù làm quan to hay quan nhỏ cũng đều có thểsống một cách đàng hoàng, ung dung tự tại

Trang 25

Nếu nói loại người thứ nhất là nền tảng của tầng lớp cán

bộ chúng ta thì loại người thứ hai là bèo bọt và cặn bã còn loạingười thứ ba chính là tầng lớp trung kiên Lý Cương tin rằng về

cơ bản anh thuộc vào lớp thứ ba, anh cũng tự nguyện làm hạngngười thứ ba Vì thế anh cũng cần phải lặng lẽ tìm cách để lãnhđạo cấp trên chú ý

Rồi thời cơ đến Cơ hội thật ngẫu nhiên tạo cho Lý Cươngtìm ra chỗ dựa để leo lên Lần ấy anh lên thủ phủ Trịnh Châuhọp, nhân có thời gian rảnh liền tìm đến thăm một người bạn

cũ Hai người ngồi uống rượu, bất ngờ anh ta nói với LýCương:

- Lý Cương này, mình với Bí thư Thành uỷ Đại Hà các cậuthường xuyên đi lại với nhau đấy Có thể gọi là rất thân thiết.Cậu có việc gì cần nhờ không?

Thật là cơ hội trời cho, Lý Cương vội hỏi:

- Thật à? Sao mình không biết nhỉ?

- Thật Cậu mải lo làm quan, bao lâu rồi không đến thămmình biết không? Mình không nói thì cậu làm sao biết được?

Ngày còn học việc, Nhất Liễu cùng ở một phòng với LýCương, coi nhau như anh em Sau vì Lý Cương thích hoạt độngchính trị được chọn làm thư kí đảng uỷ nhà máy Nhất Liễu thíchthư pháp, do nhiều lần được giải thưởng trong các cuộc thi thưpháp nên được điều lên công tác ở tỉnh, trở thành nhà thư phápnổi tiếng Cùng với sự phát triển và tiến bộ của xã hội, thư phápngày càng có giá, Nhất Liễu ngày càng nổi tiếng, chữ viết củaanh ta ngày càng đắt hàng, anh trở thành người của công

Trang 26

chúng Bí thư Thành uỷ Giang mê thư pháp, nửa năm trướcnhờ một người bạn giới thiệu làm quen với Nhất Liễu giờ trởthành bạn thân Nửa năm nay, mỗi lần lên tỉnh công tác, Bí thưGiang đều mời nhất Liễu ăn cơm, đi lại thật thân thiết Trướcnay, Lý Cương và Nhất Liễu không chuyện gì là không nói vớinhau, vì thế lần này Lý Cương dốc hết bầu tâm sự…

Nhất Liễu cười nói:

- Đáng ra cậu phải nghĩ cách từ lâu rồi

Lý Cương cười cười đáp:

- Bây giờ cũng chưa muộn Hơn nữa, mình chẳng quen aitrong lãnh đạo cao cấp của tỉnh cả Chỉ biết mỗi cậu Trước kiacậu đâu đã thế này, điều kiện chưa có mà

Lý Cương không ngờ các nhà thư pháp bây giờ lại thực tếđến thế, Nhất Liễu hiểu quá rõ tình hình xã hội và cửa vào quantrường Nhất Liễu nói ngay:

- Bây giờ thế này, mình điện thoại cho Bí thư Giang nói rõquan hệ của hai chúng ta, từ phía mình, mình nêu ý kiến đềnghị ông ta trọng dụng cậu, sau đó mình viết chữ để cậu đemđến tặng ông ta Chuyện khác mình không dám nói, bởi vìnhững vị quan to bây giờ không đủ tài để phân biệt Tôn NgộKhông thật, Tôn Ngộ Không giả, nhưng với tư cách của tớ bảođảm ông ta nhất định sẽ tiếp đãi cậu một cách nhiệt tình

Lý Cương vui mừng nói:

- Hay quá rồi, hay quá rồi

Nhất Liễu nói:

Trang 27

- Cậu chớ vui mừng vội, đây mới chỉ như qua cầu Mìnhchỉ giúp cậu cây gậy chống để vào nhà Bí thư Giang Còn làmviệc thực sự thì phải trông vào bản lĩnh của cậu.

Người thông minh chưa nói đã hiểu Lý Cương nói:

- Cậu muốn nói, mình phải lót tiền

Nhất Liễu phá ra cười:

- Trời ạ, cậu quá thật thà, cẩn trọng suốt đời như KhổngMinh vậy Bây giờ khác rồi, thẩm nào cậu không ngoi lên được.Nếu cậu còn lặn ngụp trong chốn quan trường thì cũng chỉ làhạng tép riu Vào những thời điểm quyết định phải có những cúđầu tư quyết định

- Nhất Liễu, được rồi mình sẽ biếu tiền Nhưng biếu nhiềuhay biếu ít, việc này mình không chắc chắn

- Nhiều ít chính là ở đây- Nhất Liễu xoè hai ngón tay Nằm ở giữa này Biếu nhiều không được, vì chúng ta đâu có bỏtiền mua quan chức Bí thư Giang là một người chính trực, theomình biết ông không phải hạng người mờ mắt vì tiền Biếu ít

Trang 28

nói-cũng không được Người ta đường đường là Bí thư Thành uỷ,mình cũng không thể làm người ta mất lòng.

- Vậy thì biếu năm ngàn

- Hơi ít? Số tiền đó không đủ để mua một bức thư phápcủa mình

- Hai vạn được không?

- Hơi nhiều Có thể làm bẩn giấy, hỏng việc vì có mùi muabán

Trang 29

Này cậu nói gì thế, đấy chỉ là mình cảm khái mà nói, chứ

số tiền ấy mình kiếm được ra mà

Còn một điều nữa Lý Cương định nói, nhưng nghĩ đi nghĩlại, lại thôi

Nhất Liễu nói:

- Còn một câu nữa cậu chưa nói ra, mình nói hộ cậu nhé,việc này làm được hay không làm được, bất kể kết quả ra sao,cũng chỉ hai người mình biết, có phải vậy không?

Lý Cương cười:

- Người hiểu ta chỉ có Nhất Liễu mà thôi

Tuy chưa tìm được người đỡ đầu, nhưng đã tìm được lốiđến, Lý Cương bắt đầu có hi vọng rồi…

Trang 30

IV

Ba ngày sau khi từ Trịnh Châu trở về, Lý Cương điện thoạiliên hệ với Bí thư Giang Nhất Liễu cho số điện thoại và dặn gọiđến nhà riêng của ông Lý Cương không khỏi cảm động, lần điTrịnh Châu này thật đáng giá, Nhất Liễu đúng là chiếc gậy đưađường

Đời người như các cụ ngày xưa nói, làm bạn cả ngàn vạnngười nhưng hiểu được mình thì chỉ có dăm ba Đặc biệt khivào chốn quan trường, toàn là giao dịch, chẳng ai biết rõ đượclòng dạ ai cả, quan trường không có bạn Có thể nhờ cậy đượcchỉ là những người bạn kết giao khi còn trẻ

8 giờ tối, đó là thời gian mà Lý Cương cân nhắc lựa chọn

để gọi điện cho Bí thư Giang Anh nghĩ vào giờ ấy, nếu khôngphải tiếp khách, chắc sau khi dùng bữa tối xong ông sẽ ngồixem bản tin tổng hợp của Đài truyền hình trung ương xong,đang rỗi, tâm trạng hẳn nhẹ nhàng thư thái Khi người ta tâmtrạng thoải mái hẳn người ta sẽ rộng rãi dễ gần Thế nhưng hailần gọi điện thoại vào 8 giờ tối, cả hai lần đều không liên lạcđược Bí thư Giang không có nhà Lý Cương không sốt ruột.Anh là người rất có lòng kiên trì Tối thứ ba tiếp theo, đúng giờ

Lý Cương lại gọi điện thoại Điện thoại được nối thông, ngườitiếp điện thoại chính là Bí thư Giang

Trang 31

- Thưa có phải Bí thư Giang không ạ? Tôi xin gặp Bí thưGiang.

- Tôi đây Đồng chí là…

- Dạ tôi là Lý Cương

Đột ngột gọi điện thoại cho Bí thư Thành uỷ, lúc đầu LýCương không khỏi hồi hộp, thậm chí mặt thì nóng bừng còn timthì đập loạn, chỉ sau khi nói mấy câu mới bình tĩnh trở lại, cuốicùng mới đàng hoàng nói tiếp:

- Đồng chí xem khi nào rảnh, tôi xin mang cho đồng chíbức thư pháp Nhất Liễu gửi biếu- Bất chợt trong đầu vụt nẩy ýnghĩ, Lý Cương nói ngay- Nói thực lòng tôi cũng muốn gặpđồng chí

Vậy là bí thư Giang đã ân chuẩn, chấp thuận…

Nói chuyện điện thoại xong, Lý Cương lật đi lật lại mãinhững điều đã nói và cảm thấy câu cuối cùng anh nói ra là đắtgiá nhất “ Nói thực lòng tôi cũng muốn gặp đồng chí.” Nói lờituy không nhiều, nhưng ý tứ đủ lại đàng hoàng Đến độ, đúngđiều cần nói

Trang 32

Ngay lúc đó đầu óc của Lý Cương liền trở nên nhậy bén.Anh bắt đầu lẩm bẩm tự cười diễu mình Đầu được vát nhọnrồi, nhưng có chui vào được không còn phải chờ xem anh cókiên trì hay không Lý Cương ơi, thời cơ quyết định sắp đến rồi,cậu phải không được đỏ mặt, tim không được đập như trốnglàng, cốt làm sao được trọng dụng, được đề bạt thì cần leo lêntrời để hái trăng, phải lặn xuống biển mò ngọc cũng sẵn sàng,cần phải có chí lớn lấp biển rời non để đổi đời.

Ba giờ chiều ngày chủ nhật, Lý Cương lên thành phố Taycầm tờ thư pháp của Nhất Liễu, ngực nhét bao tiền một vạn tệ,lòng đầy tự tin, Lý Cương cảm thấy xúc động hơn cả đi về thăm

bố mẹ đẻ Anh nghĩ có thể lần này đến thăm bí thư Giang sẽlàm thay đổi vận mệnh của mình, biến anh từ cấp huyện phó lêncấp huyện trưởng Lý Cương hiểu rằng, nấc thang huyện phó

và huyện trưởng chỉ chênh nhau nửa bậc, nhìn bề ngoài thìchẳng đáng để ý, nhưng để có thể đạt đến thì phải vượt quangàn dặm…

Lý Cương đã trở thành một người lịch duyệt, biết rõ rằngtrong cuộc đời dài dằng dặc của mình, có được cơ hội tốt thậtkhông nhiều, đi hai ba nước cờ đúng vào những lúc quyết định

sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ vận mệnh của mình Đặc biệt đối vớibản thân anh mà nói, thành tích công tác mấy năm nay thật xuấtsắc, uy tín đối với quần chúng rất cao, hiện tại đó là việc tốt,nhưng nếu không được đề bạt kịp thời thì càng để càng phainhạt, thậm chí biến thành việc xấu Bởi vì hai lần thăm dò ý kiếnquần chúng đối với cán bộ gần đây, anh đều cao phiếu hơn Bíthư huyện uỷ và Huyện trưởng (Chủ tịch huyện- ND) Đó là một

Trang 33

tín hiệu nguy hiểm Chốn quan trường có luật của quan trường,nếu một người được mọi người thừa nhận là có năng lực, làxuất sắc thì người đó không thể giấu mình được nữa, giốngnhư cây cao vượt khỏi rừng khó mà tránh khỏi bão táp, nếungười đó không được đề bạt thì sẽ bị tiêu mòn khó mà có hivọng ngóc dậy nổi Kinh nghiệm nhiều năm dạy anh rằng, trongchốn quan trường sự xuất hiện của cơ hội tốt không có tính tấtyếu, thường là do ngẫu nhiên, như ngôi sao băng vụt sáng rồitắt…

Lên đến thành phố Đại Hà trời vẫn còn sớm, Lý Cương đểlái xe ở lại khách sạn, một mình bắt đầu hành động Lúc đó anhchưa học lái xe, mặc dù anh rất tin người lái xe, nhưng anhcũng tin rằng thành luỹ dễ bị hạ nhất là từ bên trong Cán bộlãnh đạo có vấn đề, phần lớn do lái xe và thư kí tố cáo Từ khianh bắt đầu làm quan, mỗi khi làm việc riêng anh đều hànhđộng một mình, không để lộ sơ hở cho người khác nắm, cốgắng hạn chế thấp nhất rủi ro

Đầu tiên Lý Cương đi húi tóc và tắm rồi thay một bộ quần

áo mới Anh suy nghĩ rất kĩ Làm sao anh có thể rút từ túi áochế phục kiểm sát một vạn đồng biếu Bí thư Giang được, hơnnữa làm như thế ông có nhận tiền cũng không thích Anh thay

bộ quần áo kiểm sát bằng bộ com lê, trang điểm kĩ càng nhưngkhông phải để làm đẹp Cái cần đạt được ở đây là anh tuấnđoan trang chứ không làm duyên làm dáng như một đứa trẻmới lớn Anh biết rõ mình chỉ là một anh Viện trưởng kiểm sáthuyện, những cán bộ cấp phó huyện như anh ở các huyện, cácđịa khu trong thành phố này có không biết bao nhiêu Nói đến

Trang 34

tên Lý Cương có thể Bí thư Giang biết, nhưng hình dong LýCương thế nào chắc chắn ông chẳng có ấn tượng gì Vì thế lầnđầu tiên Bí thư Giang tiếp kiến anh chẳng khác gì lần đầu tiênnam nữ gặp mặt tìm hiểu nhau, mắt nhìn và ấn tượng đầu tiên

là vô cùng quan trọng Sau đó Lý Cương đợi một mạch cho đếnbẩy giờ rưỡi tối mới ra đi Anh không ngồi xe riêng, cũng khôngngồi taxi, bởi vì đường không thật xa, hơn nữa trời cũng đã tốikhó có ai nhận được ra anh, vì thế anh đi bộ xuyên qua phố đếnthẳng khu tập thể thành uỷ

Khu tập thể của thành uỷ rất lớn, ở sát cuối khu tập thểlớn có một khu nhỏ dành riêng cho các vị thường vụ thành uỷ,thuộc hàng cán bộ cao cấp nhất của thành phố Các vị thường

vụ đều ngụ trong một căn biệt thự song đôi có hai tầng, ở giữa

có tường ngăn Anh nhớ rất rõ, căn hộ của Bí thư Giang ở phíabên trái cùng dẫy hai phía sau Nếu ấn nhầm chuông chắc sẽkhông có lỗ nẻ mà chui Trước đây các cán bộ dưới huyện lênbiếu xén thường vụ, thường hay đi nhầm cửa, chuyện lọt rangoài biến thành chuyện diễu cợt của mọi người Thật may đốivới Lý Cương, Bí thư Giang đợi anh ở nhà Hơn nữa nhà lạiđang không có khách Điều này thật quan trọng, nếu như cókhách, mà khách lại là các bí thư của huyện anh thì thật vỡ mặt

- Cậu mới tới à?- Bí thư Giang cất giọng thật ôn tồn, hỏi

- Dạ đến từ chiều, tôi có chút việc ở Viện kiểm sát thànhphố- Anh đáp một cách thận trọng

- Cậu có định nghỉ lại không?

- Dạ, cũng không xa Tôi định khuya sẽ về luôn

Trang 35

- Lên trên này, vào phòng đọc sách của tôi ở gác hai nóichuyện, cậu lên được đây không phải dễ.

Theo Bí thư Giang lên lầu hai, Lý Cương thầm nghĩ, có lẽ

có chuyện chăng? Xem ánh mắt của Bí thư Giang có thể đoánrằng, ấn tượng đầu tiên của ông đối với anh không tồi Đưa anhlên phòng đọc sách, hiển nhiên ông coi trọng anh Điều đó cũngnói rõ quan hệ của ông với Nhất Liễu không phải bình thường.Tiếng nói của Nhất Liễu quả có một sức nặng nhất định GặpNhất Liễu là gặp đúng người Nhiều khi có chuyện thế này, nhờngười bên ngoài lo việc đôi khi có hiệu quả bất ngờ Lý Cươngkhông thể ngờ phòng đọc sách của Bí thư Giang lại bầy biệnđơn giản, ngoài mấy giá sách và sách là chiếc bàn bát tiên cùngmấy chiếc ghế gỗ kê ở giữa, đến bộ xô pha cũng không bầy.Hai người ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện, trong lòng LýCương trào lên một niềm kính trọng, nom bề ngoài khó mànhận ra bí thư Giang còn là một người có học vấn

Bí thư Giang nói:

- Cậu có hút thuốc không?

Lý Cương thực thà đáp:

- Dạ, tôi có hút

- Vậy thì hút đi, tôi cũng hút

Hai người cùng châm thuốc Bí thư Giang cười nói:

- Những người uống rượu bảo uống được tám lạng, mộtcân Loại cán bộ này đảng yên tâm Mình bảo hút thuốc cũngtốt Mình cũng nói đùa với tay Trưởng ban tổ chức, tài đức vẹn

Trang 36

toàn còn phải kèm thêm hút thuốc, muốn đề bạt cán bộ phảibảo đảm ba điều kiện đó, thiếu một là không được.

Câu chuyện của Bí thư Giang khiến Lý Cương bật cười,khiến tâm trạng anh trở nên thoải mái Đầu tiên anh từ tốn mở

tờ thư pháp của Nhất Liễu, nói:

- Đây là chữ của Nhất Liễu tặng anh

Bí thư Giang bình thản nói:

Bí thư Giang bất ngờ cười lớn, chìa tay nói:

- Cậu còn mang gì nữa? Lấy luôn ra đi

Điều đó diễn ra ngoài sức tưởng tượng của Lý Cương.Tiếp cận vấn đề sao thì cũng phải có chỗ lui chứ Bí thư Giangthẳng thừng nói ra khiến anh cảm thấy đỏ mặt Nhưng anh lạinghĩ, đúng là nhân vật lớn tính cách cũng lớn Như thế cũng tốt,đưa ra một vạn tệ luôn Lý Cương cố ý nói đùa:

- Tôi cũng không biết anh thích thứ gì nên biếu anh muamấy tờ giấy

Bí thư Giang đón bao tiền rồi mở ra coi, nói:

- Một vạn đồng à?

Trang 37

Lý Cương gật đầu…

- Được, không nhiều Việc này không mang tính chấtgiống với việc bỏ tiền mua quan tước Chứng tỏ cậu còn coitrọng tôi

Bí thư Giang nhón tay rút ra tờ một trăm tệ, nhét vào túimình, nói:

- Coi như cậu cho tôi tiền mua một tút thuốc lá Lần sauđến thì cậu mua cho mình tút thuốc là được Thế này nhé, sốtiền còn lại coi như mình tặng cậu Vậy là có đi có lại, chúng ta

đã thành bạn rồi

Hành động của Bí thư Giang thật tự nhiên, đạt đến sựhoàn hảo Lý Cương cảm thấy ấm lòng, vừa xúc động vừakhông biết nói sao Lập tức anh thấy vô cùng cảm phục ông…

- Tôi hiểu cơ sở, tôi xuất thân bí thư huyện uỷ mà- Bí thưGiang nói- Các cậu đều là cán bộ cơ sở ưu tú, là những ngườitận tuỵ làm việc vì sự nghiệp của Đảng ở dưới cơ sở Nếukhông có các cán bộ công tác ở dưới cơ sở thì đường lối chínhsách của Đảng không thể đi vào cuộc sống được Cán bộ cơ sởchính là nền tảng sự nghiệp của chúng ta

Bí thư Giang thành thực nói tiếp:

- Chỉ có điều đề bạt tất cả các cán bộ ưu tú dưới cơ sở lên

là không hiện thực Vì cơ cấu cán bộ của chúng ta theo hìnhtháp, nhọn ở phía trên, không có nhiều chỗ để bố trí Nhưngmục đích chúng ta theo đuổi là cán bộ được đề bạt phải là cán

Trang 38

bộ ưu tú, có cả đức lẫn tài Lý Cương cậu, thấy có đúng nhưvậy không?

Lý Cương gật gật đầu, không biết trả lời sao cho phải bènđáp:

- Dạ, dạ

Bí thư Giang cười nói:

- Mình hiểu cậu, nhưng hãy chờ đã

Quả nhiên ba tháng sau, Lý Cương được điều lên Việnkiểm sát thành phố, giữ chức phó viện trưởng thứ nhất Việnkiểm sát vào khung biên chế cấp phó thị trưởng Viện trưởngthuộc hàng cán bộ cấp phó thị trưởng, Lý Cương dĩ nhiên thuộchàng cán bộ cấp huyện trưởng Anh vô cùng cảm ơn Bí thưGiang và giờ đây ở thành phố Đại Hà anh đã có chỗ dựa rồi.Sau khi anh được bổ nhiệm Viện trưởng viện kiểm sát, bí thưGiang mới nghỉ hưu Bây giờ tiếng nói của Bí thư Giang khôngcòn trọng lượng nữa, nhưng Lý Cương vẫn cư sử với ông nhưxưa, như ân nhân của mình Lý Cương không thuộc hạngngười gió chiều nào che chiều ấy, mặc dù lăn lộn trong chốnquan trường, anh luôn coi nhân phẩm là quan trọng nhất, tức làlàm bất cứ việc gì cũng cần xuất phát từ lương tâm Con gái Bíthư Giang là Giang San sau khi tốt nghiệp đại học, ông chỉ nóimột câu, anh nhận liền và bố trí làm việc ở Cục chống thamnhũng

Chỉ có điều anh không bao giờ nghĩ đến lại xẩy ra, GiangSan và anh có quan hệ tình cảm, thậm chí đến mức sâu nặng

ăn nằm với nhau Lý Cương luôn cảm thấy mình có lỗi với ông

Trang 39

Mỗi lần đến thăm ông anh đều có cảm giác áy náy Mặc cảm tộilỗi đè nặng trong lòng khiến anh luôn cảm thấy bất an…

Sau này, mỗi lần nhớ lại chuyến đầu đến thăm Bí thưGiang, anh rút ra một điều là, lăn lộn nơi quan trường có thểlàm ngàn vạn việc nhưng có một việc chớ làm là… luồn lọt ngoilên Nếu như anh không tìm đến nhà Bí thư Giang, e rằng sẽkhông có chuyện đề bạt nhanh như thế, chưa biết chừng giờhãy còn phấn đấu gian khổ ở dưới huyện Trước đây anh mớichỉ biết đi luồn lọt người khác cũng cần phải biết cách, giờ nhờ

sự dạy dỗ của Bí thư Giang anh còn biết, đối phó với ngườiluồn lọt mình cũng phải có học vấn

Đáy nước nơi quan trường sâu lắm thay

Chẳng hạn người ta biếu anh tiền, quà Bất luận động cơbiếu tiền biếu quà như thế nào, nhưng hiển nhiên họ đều có mộttấm lòng Không nhận chút nào có thể làm người ta đau lòng,thậm chí còn đắc tội với người ta nữa Nhận hết thì làm mìnhvấy bẩn Làm như Bí thư Giang là cách làm khéo Sau này mỗilần gặp sự việc tương tự, Lý Cương đều làm theo Bí thư Giang,không chỉ vậy, anh còn vận dụng một cách sáng tạo đạt đếntrình độ biến ảo làm xúc động lòng người

Thế nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt cảm độngcủa vợ Vương Tiểu Minh, từ đáy lòng Lý Cương dâng lên mộtcảm giác ngượng ngập Anh đã bắt chồng người ta lại cònkhiến người ta cảm động, làm như thế ít nhiều cũng hại đến âmđức

Trang 40

Có đúng vậy không? Có đúng như vậy không? Lý cương

tự hỏi mình

Không tổn hại gì cả Lý Cương tự trả lời Quan trường xưanay vốn là như vậy, vốn không bàn đến chuyện tình cảm thếnào, lúc cần ra tay là phải ra tay…

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:35

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w