1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Dong song khong chay chua xac dinh

159 4 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Đồng Sông Không Chảy
Tác giả Mỹ Hạnh
Trường học Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Ngữ văn
Thể loại Bài luận văn
Năm xuất bản 1992
Thành phố TP. Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 159
Dung lượng 703,52 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Dong song khong chay Dòng s•ng kh•ng chảy Tác giả Mỹ Hạnh Phần 1 Lời Dẫn Câu chuyện tôi kể các bạn nghe sau đây bắt nguồn từ một ngày đầu hè rực rỡ của năm 1992, ở một xóm biển nằm giữa lòng thành phố[.]

Trang 1

Dòng s•ng kh•ng chảy - Tác giả: Mỹ Hạnh Phần 1 Lời Dẫn

Câu chuyện tôi kể các bạn nghe sau đây bắt nguồn từ một ngày đầu

hè rực rỡ của năm 1992, ở một xóm biển nằm giữa lòng thành phốthuộc dải đất miền Trung quê tôi

Hôm ấy biển êm đềm, trời xanh trong vắt, xóm biển từ trẻ conđến người lớn, ai vào việc nấy, dân đi biển đã đi, người phơi kẻ válưới, người hóng chuyện ngồi lê thóc mách, người chơi bài Con nítđứa ra biển, đứa đá banh, đứa đọc truyện tranh, đứa ''thó" tiền mẹ

vù ra phố xem phim video màn hình 100 inches nhiều tập Hè mà!

M ỗi vợ chồng Năm Nông không làm gì được, họ đang tiếp mộtngười khách lạ bằng vẻ e dè lẫn chút tò mò Sau vài cái tằng hắng,

e hèm, sau hai cái thúc tay của vợ, ông Năm Nông mở miệng

- …E hèm nh ưng đó là cái chuồng heo

- Nhưng ông hổng nuôi heo lâu rồi

- Ờ hé! Nhưng tui hỏi có khi không phải, rứa cô mua nó để mần chi?

- Dạ ở

Hai đôi mắt trợn tròn bắt đầu một chuyến “thăm quan” vào kẻ đốidiện Con nhỏ có điên không hè! Không, ngó bộ tỉnh táo lắm Nàynghe, trạc tuổi đôi mươi, không thể biết nghèo giàu trong bộ đồ tâygiản dị, sạch sẽ, mặt mũi chẳng xinh đẹp gì lắm, nhưng sáng trưnghà! Chà chà ngó tướng đâu phải dân cù bơ cù bất, cũng không có

vẻ thất tình đi bụi Có điều, thời buổi này biết tin ai đây?

- E hèm! Rứa rứa cô có giấy tờ chi không?

- Ông ni m ệt quá, nói ngay vô vấn đề - Bà Năm Nông nẹtngang, quay sang hỏi cô nhỏ thẳng thớm - Là ri, thấy cô như concháu tui nói thiệt, dân xóm biển tui nghèo kiết xác nhưng đànghoàng, nếu cô không đàng hoàng thì tôi không bán

- Dạ vậy như thế nào mới đàng hoàng ạ?

- Không móc túi lưu manh, không cờ bạc đĩ điếm, không ư a giật chồng chửa hoang

- Bà ni nói ba láp quá! - Ông N ăm Nông nẹt lại vợ - Con nhỏ cóchút xíu, gì mà gi

- Nhưng lấy cái gì tui tin cô đây? Thời buổi giờ

Trang 2

Cô gái ch ậm rãi hỏi:

- Nếu có, ông bà bán cho con chớ?

Hai ông bà đồng gật đầu: Chớ để mần chi cái chuồng heo thờitám hoánh nớ chớ? Lại xa tít tới ra dzô phát mỏi rục cẳng Hơn nữachừ con cháu tha phương làm ăn hết rồi, còn mỗi đôi vợ chồng già,

ở mỗi cái nhà, quét dọn đã không nổi

Cô gái nhìn ra c ửa gọi:

- Quân à! Em vô đây!

Chú thiếu niên hiện ra sau cửa, quần xanh áo trắng gọn gàng, tóc taicao ráo Chú cúi chào lễ phép:

- Con chào ông bà!

Vợ chồng Năm Nông ngớ ra Cô gái nhỏ nhẹ nói:

- Chị em con giờ đã mồ côi: - giọng cô nghẹn lại - nhưng còn chúttiền Sài Gòn đắt đỏ quá, con khó nuôi em ăn học đến nơi đến chốn,mới tìm ra đây

Quân cúi xu ống, mắt đỏ hoe:

- Chị à

Ông bà Năm Nông nhìn nhau, bà bảo ông:

- Cho nó đi ông

Ông gật rồi lắc đầu:

- Chỗ đó 180m2 đất, cho mỗi cái chuồng heo, thời bán đất khôngđược

- Phải ha! Hay sắp nhỏ ở luôn với ông bà? - Bà hỏi

Cô nhỏ lắc đầu, nói chậm rãi, chắc nịch:

- Con muốn có cái nhà của riêng con Nếu cả đất là bao nhiêu ạ?

Ch ẳng ai biết (cả tôi nữa) ông bà Năm Nông bán cái chuồng heolẫn đất cho cô gái bao nhiêu, mà ai thèm quan tâm chuyện đó, vì ởnăm l992 này, đất trong xóm biển bẩn thỉu, xác xơ kia vốn rẻ nhưbèo, thế nhưng giấy tờ bán mua thì đầy đủ, có công chứng hẳn hoi

Và nhờ rứa, ông bà Năm Nông mới biết tên cô gái đầy đủ là Hồ QuýCát Đằng, còn thằng nhỏ là Hồ Quý Tùng Quân

Và th ế là xóm biển có thêm hai thành viên gia nhập, an cư ở chỗchuồng heo ông Năm Nông Cái chuồng heo lợp tôn lên, xây tường,

có nhà vệ sinh sạch sẽ, có ngăn phòng buồng bằng ván, phân hẳnhòi nên dù chỉ 48m2 vẫn ra dáng một cái nhà, và câu chuyện tôi kểcác bạn nghe cũng bắt đầu từ đó

Trang 3

Thằng Tý Hụ (có trời mới biết tại sao thằng nhỏ có tên đó và nghĩa

là gì)

c ắm đầu chạy trên những con hẻm ngoằn ngoèo xóm biển, ởtruồng dong dỏng, (cái ''của nợ'' nhỏ xíu không còn đu đưa như mọingày, vì nó ngâm cả buổi sáng dưới biển) vừa chạy vừa kêu vánglên:

- Bà Năm ơi! Bà Năm ơi! Chị Đằng lại ''lượm'' được một thằng

Nó g ọi đến lần thứ tư thì cả xóm biển biết rõ nó muốn thông tìnchuyện gì, và đó là chuyện “thường ngày” trong cái nhà mọc từchuồng heo kia Dĩ nhiên bà Năm Nông cũng biết, bà nhổ bãi cốttrầu phẹt xuống nền cái, thở ra dài thượt, lẩm bẩm:

- Con nhà ai lạ thiệt, cứ tự đày đọa mình

Thằng Tý Hụ đã đứng trước bà Năm Nông, thở hồng hộc, nhe hàmrăng trắng chởm, sún non nửa, cười tít mắt rồi kể:

- Chỉ gánh nó trong-giỏ Nó còn đang ngủ, bà Năm, tay ôm trái chuối

bự bằng nó rứa

Cái th ằng, nói dóc hệt thằng cha nó Bà Năm nghĩ bụng hỏi:

- Con Đằng lượm nó chỗ mô mà mi thấy?

- Ngoài bi ển, chỗ cống á! Nó nằm ngủ, người tím đen Chị Đằnglấy bao tời quấn cho nó, xoa dầu, giựt giớ Nó mở mắt là mở miệngđòi ăn, ăn hết củ khoai chị Đằng mua cho rồi lại ngủ

- Ch ừ con Đằng đi tới mô rồi?

- Dạ con đây, bà Năm

Đằng hiện ra với đôi giỏ tre trên vai, và quả thật có thằng nhócchừng 5, 6 tuổi ngoẹo đầu ngủ ở giỏ trước Giỏ sau cô bỏ cục táp-lôcho cân bằng

Bà N ăm nhìn lắc đầu, không nói được lời nào Đằng cũng khôngnói gì, chỉ cười với thoáng chút bối rối, duy đôi mắt cứ long lanh nhưđáy nước rồi nhẹ nhàng bước đi men lối nhỏ ra ''nhà mình" Thằng

Tý Hụ bám theo Nó khoái cái ''nhà chuồng heo'' của chị Đằng, cănnhà đâu lưng với nhà bà Năm Nông, cách độ 20m chiều dài, hướngmặt ra biển Trong ngôi nhà đó đã có năm nhân khẩu kể từ sánghôm nay, hai trai, ba gái Chị Đằng rồi tới anh Quân năm nay lên lớpl2 - Lê Quý Đôn Kế đó là chị Thủy lên lớp 9, chị Giang lên lớp 5, tất

cả đều được chị Đằng ''lượm" từ đâu đó về mỗi ngày chủ nhật chị đimua bán ve chai, phế liệu trong thời gian hai năm đến đây

Trang 4

- Anh Quân ơi! Tý Hụ ra rồi đây – Nó kêu réo, chạy lên trước, chẳng

để ý mình đang tô hô, tồng ngồng cả ra

Chẳng mỗi Quân mà là cả ba đều bước ra, đồng nhìn vào cái giỏ tre

có thằng nhóc ngủ khì trong đó, được đắp mấy lớp bao tời, chỉ lómỗi cái đầu

Con Th ủy lắng lặng bế thằng nhóc lên đi vào nhà, con Giang trềmôi, tay lêu lêu thằng Tý Hụ ở truồng, rồi cung tay thành nắm đấm,

đe dọa không cho thằng này vào nhà Tý Hụ dân biển ba đời đâu cóvừa, vung nắm đấm đe lại, giọng ngầu, cóc thèm kêu chị, dù nhỏ ythua Giang tới bốn tuổi lận:

- Tao cứ vô, mi làm chi Tao mét chị Đằng đa!

- Mi hỗn, còn du côn hả? Vô nhà tao mà không mặc quần làkhông được

M ặc kệ hai đứa đôi co, hai chị em ngồi ở thềm, Đằng nói nhưthánh minh:

- Nó bé tẹo, coi như thêm chén đũa thôi em

Quân không một lời, chi lẳng lặng đặt tay lên tay chị, vuốt nhè nhẹ.Vầng trán cau lại, thoáng bóng tối qua ánh mắt, rồi tất cả biến mất

Đằ ng nhìn lên trời, tất cả đứng dậy, nói:

- Chết! Trưa quá rồi, chị đi đã

- Chị có về ăn cơm không? - Quân hé môi hỏi nhỏ

- Chắc không! Em coi chừng thằng nhỏ nghe!

- Dạ!

Đằng quay gánh đi, thằng Tý Hụ vẫn còn đứng gây chiến với conGiang, nhưng gì thì gì, vẫn không lọt qua cửa ải ghê gớm nhất nhànày

Quân kết thúc cuộc chiến bằng câu nói ngắn củn nhưng có sứcmạnh hơn bất cứ thứ gì:

- Tý H ụ, về mặc quần!

Thằng nhóc tiu nghỉu quay ra, Quân nói câu nữa:

- Đúng chín giờ phải ra lớp à nghen

- Dạ!

Thằng nhóc đi, Quân vào nhà, cầm cục phấn ghi vào tấm bảng treo

ở vách thêm hai dòng "Thủy đi tìm vài bộ đồ'', Giang tắm rửa, vệsinh cho thằng nhỏ''

Quân đi vào cuối phòng, nơi ở của nó Cậu thiếu niên 17 tuổingồi vào bàn học (thật ra chỉ là tấm ván bắt vít vào tường có hai cây

Trang 5

chống), nhưng Quân không học, chỉ chống tay lên vầng trán trầmngâm lặng lẽ.

Khá lâu, con Giang b ước vào gọi khẽ:

- Anh Ba! Chở bia cho chú Hựu, hai két, thêm đá

Quân đứng lên, đội mũ vào, nói với em:

- Coi bán hàng với chị Tư, anh đi về liền

M ười phút sau hai két bia, thùng đá đã gọn gàng trên chiếc xeđạp của Quân, nó đạp vun vút qua từng con hẻm nhỏ, tới nơi, giaobia, nhận tiền rồi quay về Dựng xe, khóa cẩn thận, thằng Quânbước vô nhà, và không biết đây là lần thứ bao nhiêu nó nhìn quanh12m2 chất đầy tạp hóa lẫn bia, nước ngọt, lẫn tiêu, hành, nướcmắm, nghe tim lói đau trong hạnh phúc nghẹn ngào Nó không mồcôi, chưa bao giờ mồ côi cả và giờ đây nó đã có một gia đình

M ắt Quân đậu lại chỗ cái chõng tre đặt ngoài thềm, thằng nhóc

nọ đang ngồi há miệng chờ con Giang đút xôi đậu vô miệng Cạnh

đó, Thủy hý hoáy với cây bút và cuốn sổ tay Quân bước lại, Thủyngước lên nói:

- Anh Ba ăn xôi đi rồi còn đi dạy

Quân kê dép ngồi ở thềm khẽ lắc đầu, vụt hỏi:

- Tháng này dư được bao nhiêu em?

Thủy nhìn sổ đáp:

- Em g ọi hàng hết 450.000 đồng, cả tạp hóa lẫn gia vị Em sẽ gọithêm 3 két bia, 2 két nước ngọt Hôm nay cuối tháng, trả hết tiềnhàng mình còn bốn trăm ngàn anh à

Quân tr ầm ngâm Chỉ còn hai tháng hè, có thêm thằng nhóc này,tiện tặn mấy, cuối mùa hè này cũng dư cỡ một triệu Một triệu cho cả

ba vào năm học mới chắc không đủ Quân buồn rầu nghĩ

Th ủy như hiểu anh Ba nghĩ gì, rụt rè nói:

- Năm nay tụi em không cần may đồng phục đâu anh Ba

Con Giang đút miếng xôi cuối cùng cho thằng nhóc xong, bĩu môi,phát nhẹ vào má nó, xỉa xói:

- To đầu rồi phải tự ăn nghe chưa, không có lần nào nữa đâu

Thằng nhóc lấm lét gục đầu, mắt dáo dác nhìn từ người này quangười kia, vụt mếu máo gào tướng lên:

- Dì ơi, dì mô rồi, đừng bỏ cọn dì ơi

- Nín!

Trang 6

Con Giang quát to, trợn mắt Thằng bé nín bặt, co rúm người, runlên Thủy lừ mắt nhìn Giang rồi bồng thằng nhỏ lên dỗ dành:

- Em đừng sợ! Giỏi đi, chị cho cục kẹo nghen

Quân nhìn thằng nhóc, nó độ 5, 6 tuổi, gầy quắt, đen nhẻm đến nổimốc cả trên da, bất giác thở ra nói:

- Nó b ị đem đi bỏ rồi, may mà chị Hai thấy được - Nó quay sangcon Giang, nghiêm mặt nói - Em đừng đánh nó, cũng đừng nạt nộthằng nhỏ nghe chưa Từ nay nó là em út trong nhà đó

Rõ r ồi! Con Giang có chút buồn rầu nghĩ: ''Vậy mình có được

ôm chị Hai nữa không?'' Nó nhớ như in, chuyện một năm trước, khi

nó đói quá, lén ăn cắp ổ bánh mì tuôn chạy, chẳng có ai đuổi theo,chỉ có tiếng ra rả chửi bới, và rồi khi nó gần như nuốt trộng ổ bánh

mì đến suýt mắc nghẹn, thì bịch nước mía ở đâu chìa tới, rồi mộtbàn tay vỗ mạnh vào lưng nó, một giọng nói cất lên:

- Uống từ từ thôi nhỏ! Nào, há miệng ra rồi! Hít mạnh, rồi thở ra

ổn rồi bé Nói chị nghe, nhà em còn ai không? Sao lại đi lang thangtrộm cắp? Nó ngoa ngoắt gào lên:

- Bà kia! Tui làm gì ăn cắp? Bà vu oan hả? Bằng chứng đâu? Đồ nhà giàu động cỡn nhiều chuyện

Cô gái nhăn mặt, nhưng không bỏ đi như ý nó mong muốn, mà lạingồi xuống, lắc đầu nhìn nó hỏi:

- Bé bao nhiêu tuổi rồi? Bộ định như dzầy tới lúc vào trại giam sao?

Dù bụi đời hung dữ đến mấy thì nó cũng chỉ là con nhóc 12 tuổi, nóđứng lên dáo dác nhìn quanh, dợm chạy Cô gái lại lắc đầu nói:

- S ắp tới đây những trẻ lang thang sẽ bị công an khu vực quản

lý, thành phố đón nhiều du khách tham quan nên lực lượng trị anđược tăng cường, bé hoặc phải về nhà, hoặc vào trại giam nếu cứthế này

- Tui không có nhà, cha m ẹ chết rồi, chẳng ai thương tui Họnuôi tui rồi bắt làm đầy tớ, hành hạ đủ điều - Con nhỏ nói ngắc ngứ,nghiến răng trợn mắt vẻ hung dữ uất ức - Tui không vào tập trung

mô Cảnh sát sẽ bắt tui, vì tui đã đâm thằng du côn nó một kéo

Cô gái thoáng rùng mình kh ẽ hỏi:

- Vì sao? Phải có lý do!

Con bê bĩu môi, xì dài:

- Không vì chi hết! Vì ghét!

- Em nói dối

Trang 7

Con bé trợn mắt hằm hè - Mà mắc chi tui phải nói với bà? Đồ nhiều chuyện.

- H ắn đánh em hay

- Hắn dám mò tui! – Con bé nghiến răng rít lên:

Cô gái nhắm mắt một thoáng, môi run một cái, rồi nhìn nó, mỉmcười:

- Có một chỗ không ai đánh em, không ai làm bậy, họ cho em ăn,

em học Chỉ có điều em phải bỏ thói trộm vặt, chửi bậy, hung dữ, emchịu không? Nó không chịu vì không tin chuyện cổ tích có ở thời này,lại xảy ra cho nó Nó bỏ đi, cô gái kéo tay lại nói:

- Thôi được, nếu em đổi ý thì mỗi chiều đến chỗ cổng trường kỹthuật đợi chị Nhớ đó!

Quân xách cặp lên xe đạp đi Giang quay lại gây với chị liền:

- Ai thề không nói chuyện cũ hả?

- Ch ị giỡn thôi mà! - Thủy thấy em nổi sùng lên biết gay to.Giang rất cộc tính, nóng nảy, dù qua một năm được chị Hai rèn giũa,

kể cả thưởng phạt, đã bỏ được nhiều thói xấu như ăn cắp vặt, nóitục, láo như cuội và nhất là tật đánh lộn từ nhà, ra xóm, tới trường

Nh ưng khổ nhất cho cả ba là chuyện đi học của Giang, nó 12tuổi rồi, mới học lớp 4 (là nhờ cả mùa hè được cả ba anh chị nhồinhét kiến thức khá bài bản), nhưng điểm trung bình môn nào caonhất là điểm 6 (trừ môn thể dục)

- Sao lõ mắt nhìn tui? Nghẹn họng rồi phải không? – Giang nghiếnngầm từng tiếng, mắt trợn trừng giận dữ

Thủy nói nhỏ:

- Chị xin lỗi, do chị nói vui lỡ lời Chị sẽ không như vậy nữa Giờ chịchịu phạt được không?

Giang h ạ hỏa liền, nó là vậy

- Vậy em dắt Cô Năm Đen đi chơi, chị làm bài tập giùm nghe

- Không được! - Thủy nói quyết – Em học cho em

Giang nằn nì:

- Bài ở nhà thôi mà, đâu phải đi học đâu

- Anh Ba chuẩn bị cho em vô năm học mới đó Lớp năm rồi, biếtchưa?

- Thôi được! - Giang lầu bầu - Có học cũng đi mua ve chai, sắt vụnnhư chị Hai thôi

Trang 8

- Em nói gì? - Th ủy gắt hỏi

- Không Vậy chị giặt đồ cho em hén?

- Được Em dắt Cô Năm Đen đi cắt tóc Cho hai chị em ăn kem mỗiđứa hai trăm, mười giờ về nấu cơm

Nh ận tiền chị đưa, Giang nằn nì:

- Rủi bác Cần đòi thêm thì sao? Em thấy bác hớt cho người ta haingàn

- Nhưng mình thì một ngàn - Thủy đáp chắc chắn

Đợi hai đứa đi khỏi, Thủy vô nhà nhìn bảng chia việc trong ngày, lẩmbẩm:

- Chia khoán lo cho Cô Năm Đen vô chỗ mô hè!

Tay mân mê c ục phấn, con nhỏ không viết lên bảng Nó thở ra,đầu mông lung hiện lên hình ảnh ngày ấy, cái ngày mẹ nó ở trongbệnh viện, nắm tay nó, thều thào nói:

- Con biết chị Đằng

- Con biết - Nó khóc nức - Chị hay cho mình gạo như trên phường Chỉ ở xóm biển Thanh Bình

- Nếu mẹ có bề chi, con tới ở với chị Đằng nớ Đây là Mẹ

nó khó nhọc lần từ trong áo ra một xấp giấy ố màu được bọc trongbao ni lông, đặt vào tay nó, nói tiếp

- Mẹ có viết thư cho chị Đằng rồi, cứ đưa là chị sẽ thaymẹ lo cho con

- M ẹ ơi

Nó gào khóc Nó đã mười ba tuổi, hiểu rõ chết nghĩa là gì

Và r ồi mẹ nó chết, phường lo chôn cất, lo thủ tục đưa nó vàochỗ nuôi trẻ mồ côi, nhưng nó không chịu Nó nói mẹ nó đã giao nócho chị Đằng và nó chờ chị Đằng tới

Và Đằng tới thật, gánh ve chai có thêm mấy ký gạo chị đem tới bịquăng vội trước chòi nhà nó Chị ôm nó, mắt mờ lệ, thì thầm:

- Đừng khóc, bé Thủy ngoan Rồi em sẽ có một gia đình

Chị Đằng làm đúng lời mẹ nó dặn, chỉ mỗi cái chòi trên miếng đấtđầy rác rến, bẩn thỉu của mẹ nó giao là chị không bán, chị nói để lạicho nó sau này Con Thủy viết lên bảng ''Giang + Thủy + Quân locho Cô Năm Đen''

Công ty trách nhiệm hữu hạn Trung Hải, chuyên doanh địa ốc, dịch

vụ xuất

Trang 9

c ảnh, và hàng lô dịch vụ khác, với hai giám đốc, ba trưởngphòng, chín nhân viên, nằm tọa lạc trong căn lầu ba tầng ở đườngĐống Đa, giáp khu cảng, với diện tích 4,5 x 2m Bây giờ là tám giờsáng thứ ba của ngày đầu hè Tháng sáu, Đà Nẵng đã nắng gắt,không chút gió, đường nhựa như muốn chảy ra, bốc hơi mờ mắtngười đi đường.

T ầng ba công ty Trung Hải, phòng họp có năm người, máy lạnh

26 độ C, cứa kính kín mít, rèm kéo màu xanh biển với những cánhhoa bong bóng bay, những áng mây trắng và từng đàn Hải Âu baylượn Gã đàn ông đang đứng trạc ba lăm, ba sáu tuổi, áo vét phanhnút, cà-vạt kéo tuột, tay áo xắn cao đang "gầm gừ'' với bốn kẻ đangngồi đều cùng cánh đàn ông:

- Tôi nói trong mười tám tháng, còn kế hoạch lên khung là ba năm

Có phải mấy ông muốn nghỉ việc không?

Gã trắng trẻo đẹp trai nhăn mặt rên rỉ:

- Giám đốc nói vậy tội tụi tui, ai không muốn hoàn thành sớm đểnhận thưởng Vấn đề là…

- Ba m ươi sáu tháng là sớm nhất rồi, giám đốc - Gã cao khềunói vẻ dứt khoát - Mình mua nhà ở dân cư phải liên cư, liên địa,không dễ chút nào, đó là chưa kể chuyện chính quyền sở tại để ý,đặt nghi vấn dẫn tới điều tra

- Thì sao? Chúng ta không phạm pháp Tôi đi mua nhà dân, chứkhông mua nhà thuộc nhà nước

Gã lùn tịt nhếch mép đầy cố ý:

- Cuộc đầu tư dài hạn này xem ra mờ mịt quá, giám đốc Xóm biểnThanh Bình đến nhà còn không có số, biết tới bao giờ mới pháttriển

Gã đeo kính cận giờ mới lên tiếng:

- Hôm qua tôi đi quanh đó một vòng nghe được vài nhà muốn bán

để theo con ra phố đó, ông Hoài

Hoài, gã trắng trẻo đẹp trai vẫn giữ nguyên bộ mặt đau khổ, lắc đầuquầy quậy, chỉ tay vào bản kế hoạch, nói:

- Vài căn nhà! Ông xem, ta phải thu mua cả hai ngàn mét vuông,nghĩa là gần nữa xóm biển, ông là phó kiêm trợ lý, bản kế hoạch nàyông rõ hơn tôi chứ Gã đứng đầu vẫn đứng, gương mặt trầm ngâmcau có, gã chợt ném toẹt xấp giấy tờ ra bàn, nói rắn đanh:

Trang 10

- Các ông ph ải thu mua hoàn thành vào đầu năm 1996, đó làlịnh Ngoài tiền lương, mỗi hợp đồng được thưởng 0,01 phần trăm.Còn nếu không hoàn thành trước thời hạn sáu tháng, tôi muốn nhậnđơn nghỉ việc của các ông Cuộc họp kết thúc!

Cả bọn rầu rĩ rời phòng họp, còn mỗi gã đeo kính với gã giám đốc.Thả phịch mình xuống ghế, gã giám đốc kéo tuột cà vạt ném ra bàn,nói uể oải:

- Bằng này! Ông xem có thể không?

Nghếch cặp kính cận nhìn vẻ lơ đãng vào màu xanh trước mắt,Bằng đáp thản nhiên, ơ thờ:

- Sao l ại không? Tôi thấy ông căng thẳng vô lối rồi đó, Hàn Hàn gặng lại:

- Tôi phơi gan ruột ra cho ông thấy, ông thích quá còn gì?

Bằng trề môi nom rất trẻ con:

- Tào Tháo có khác! Là tôi nghĩ tới những nhân tố thành công trong

đề án này Đầu tiên là

B ằng ra dấu bảo Hàn ghé tai, hai gã kẻ thì thầm, người lắngnghe, rồi nhìn nhau cười nháy mắt, xem ra vẻ đắc ý và bay bổng.Hàn dập mạnh tay xuống bàn, dứt khoát rời đi Bằng nhìn theo vẫngiọng rề rề, uể oải:

- Thưa ngài giám đốc, xin vui lòng chỉnh trang cho hợp với cương

vị trước khi xuất hiện trước đám thuộc cấp

Trang 11

Bi ết Đằng hơn một năm rồi, Minh chẳng hiểu mấy về cô ngoàinhững gì người ta kể Cô đối với anh không thân cũng chẳng lơ la,điều gì cũng vừa phải Còn anh thì lúc nào cũng nghĩ tới cô và đámnhóc, vừa thương vừa nhớ, vừa bực mình “Rồi cô ấy lại thêm vấtvả” Minh thở hắt, nghe chán ngán, biết rằng mình sẽ không thể nói

- Ông mà có th ời gian hóng gió biển sao?

- Còn ông? - Minh so vai - Lặn đâu mất cả năm nay vậy?

Huyên ngồi xuống cát chân duỗi dài, vặn mình ngáp dài, nói điềuchẳng ăn nhập gì câu Minh hỏi:

- Chà! Đến gió cũng bốc mùi

H ọ là bạn học thời phổ thông, từ cấp hai đến cấp ba đều họcmột trường, một lớp Huyên lớn hơn, nhưng là con trai, nên dễchuyện trò, cùng tham gia vài cuộc chơi Rồi Minh vào đại học?Huyên biến mất nhiều năm, tình cờ gặp lại, tình cảm vẫn trong mức

cũ, nhưng như mọi gã đàn ông con trai khác, họ ít tìm hiểu sâu vềnhau và cho đến giờ, khi Minh khá ổn định, thành đạt, thì Huyên vẫnbùi bụi, phong trần, lông nhông, không có nghề nghiệp gì nhất định.Điều nữa là Huyên thường đi với một nhóm anh chị có máu mặt,luôn được lực lượng trị an lưu tâm

- Huyên này! - Minh xu ống ngồi bên bạn

- Hử!

- Hồi năm ngoái, ta gặp nhau ở quán đèn mờ bên biển T20, ôngbiểu tôi, tốt nhất rời đó ngay

- Ông may thiệt đó

- May con kh ỉ! Là ông cứu tôi, đúng không? Hôm sau tôi coi thời

sự, thấy ngay tại đó bị hết sạch, nào mãi dâm, nào buôn lậu, nào matúy, cả đâm chém nhau, bị bắn Chuyến đó, nếu tôi dính vô chắc tiêuvới ông già tới Rồi tôi tìm ông hoài không gặp Thật ra ông đâu có ởthành phố cả năm nay

- Ờ ông biết tôi tính lông bông không thích bị ràng buộc mà Tôi đichơi đã đời, giờ mới về Chậc! Không lo cơm áo, làm chi cho nhiều

Trang 12

- Hi ện đã có việc làm chưa?

Huyên cười cười ngả dài ra cát:

- Chưa! Tôi tìm chỗ ở đã

Minh suy ngh ĩ một lúc, rồi nói:

- Hay ông về ở chỗ tôi, công ty tôi sắp mua xe chở vật tư, sẽ tuyểntài xế Huyên lắc đầu quầy quậy:

- Ông già ông sẽ bị hù chết đó - Hắn vụt cười phá, nhỏm lên - Này!Ông có đọc “Tiếu ngạo giang hồ” của Kim Dung không?

Minh gật đầu, nhìn bạn về không hiểu

- Ông thích nhân v ật nào nhất? – Thấy bạn ngầm nghĩ, Huyênnói luôn - Dĩ nhiên tôi khoái làm anh chàng lãng tử Lệnh Hồ Xung,

có võ công quỷ khốc thần sầu, hào hoa, đa tình, với đường tuyệtkiếm vang danh thiên hạ Nhưng đâu phải khoái là được ở thời buổinày, nên thỉnh thoảng tôi đi giang hồ cho thỏa chí thôi Còn ông sựnghiệp có rồi, vậy khi nào cho tôi ăn cưới đây?

- Cưới hỏi gì ông ơi! – Minh phẩy tay cười gượng

V ậy là có rồi và đang trục trặc à? Tôi có thể giúp gì không? Hắn cười cười - Nhưng nếu về phía ông già ông thì tôi thua

-Minh nhìn ra biển, nói trong thoáng lắc đầu:

- Tôi c ũng không biết có phải là yêu không nữa - Giọng anhbứt rứt - Tôi vừa thương nhớ vừa thấy căm ghét Cô ta cứ như ràochắn mình trong cả mớ hỗn độn của cuộc đời, không để ai đến gần

Cô ta nghèo rớt mà cái tên nghe rất quý phái Cô ta thân thiện vàyêu thương tất tật mọi người,mà sao tôi có cảm giác cô ta không cótrái tim

Huyên lõ m ắt nhìn Minh không nháy Trời! Gã công tử, con nhà,thông minh, học giỏi, đẹp trai này ''lậm'' con nhỏ kia rồi, và chắc cúmười mươi, con nhỏ kia không ngó ngàng gì đến gã

- Vậy con nhỏ là Nhạc Linh San rồi, ông thiếu gì những Nhậm đạitiểu thư, sao không quơ đại một nàng?

Trang 13

Đằng có Đào Cốc Tứ Tiên ăn theo, chẳng biết tới lúc nào rãđám Ông nghĩ coi có ớn lạnh không?

Huyên vân vê cằm:

- Ừ! Ớn lạnh thiệt, thời buổi ai làm nấy ăn này có mà chết Thêmông già ông Này! Bố quách

- Thì b ỏ

Huyên đứng lên phủi quần, Minh ngước hỏi:

- Cà phê?

- Thôi, tôi tìm chỗ ở đã Hẹn dịp khác

H ắn cóc thèm chào từ biệt, thọc tay túi quần, lững thững vượt

bờ biển vào xóm Minh nhìn theo thầm nghĩ: "Định thuê nhà trong đósao? Chắc lại nhẵn túi rồi"

H ắn thật ra đã thuê rồi, nhà bà Chín Dậu, được dân biển ThanhBình tặng biệt danh “Gà quang quác” Bà Chín Dậu có chồng là ôngChín Dậu, dân đi biển mấy đời Nhưng hai năm rồi, ông Chín không

đi biển vì sức yếu Ông mở quán cà phê sáng bán cho dân xómbiển, bà Chín bán thêm mì Quảng, bánh trái lẹt xẹt, vậy là đủ ngày

ba bữa, thừa sức nuôi thằng cháu nội mồ côi cha mẹ từ thuở lọtlòng

H ắn vô tới cửa quán - nói cửa quán cho oai chớ thiệt ra là mấytấm tôn gác lên bốn cột tre ràng bằng dây thép Đã sáu giờ chiều,quán vắng hoe, còn mỗi thằng Tý Hụ ngồi phanh áo gãi sồn sột,thấy hắn, miệng miệng chào ngon ơ, tay vẫn gãi

- Th ưa anh Ba đi làm mới về (sao là anh Ba thì có trời mà biết!).Hắn gật đầu, lơ đãng tới ngồi ghế cạnh Tý Hụ, hỏi theo lệ:

- Ông bà nội đâu?

- Bà nội nấu cơm, ông Nội đi thăm ông Năm

H ắn thuê nhà Chín Dậu có ba nguyên nhân Thứ nhất, nhà rộngrãi ít người Thứ 2, quán Chín Dậu sáng đông khách cà phê, mìQuảng; trưa có khách cờ tướng, bài tiến lên; chiều, khách rượu bia,nên ở đó hắn la cà thu lượm được thông tin, cóc cần tìm hiểu tốnkém Ba là, với biệt danh ''Gà quang quác", bà Chín Dậu là phátthanh viên của xóm biển Thanh Bình, trung bình ngày mười sáutiếng, bà ra rả thông báo đủ thứ chuyện trong nhà đến chuyện ngoàixóm, từ kinh tế, thời sự, đến văn hóa, hôn nhân, từ chuyện ông Bađêm qua rình đét vào mông bà Bảy Tạ lúc bà dọn rác ngoài biển,đến chuyện vợ thằng Năm Chai ''rước'' thằng bồ nhí vào cửa sau,

Trang 14

ngay khi thằng chồng chân thấp, chân cao ra biển cửa trước, v.v

và v.v… Hắn với ba lợi ích giúp nhiệm vụ hoàn thành sớm nhất, lẽnào bỏ qua

“Máy phát thanh Gà quang quác” t ừ trong hét ra:

- Tý Hụ! Đi kêu nội mi về ăn cơm

- Nội thăm ông Năm đừng hòng về sớm Có kêu cũng không về mô

- Chuy ện chi mà lắm rứa? Lại chuyện ký cam đoan với công angiúp con Đằng nuôi thằng Cô Năm Đen chớ chi Hay chuyện con gáiông Hựu bán nhà theo chồng Việt kiều? Chèn đét! Con quỷ đó dốtnhư heo, làm biếng phải biết, được mỗi cái mặt đẹp là có chồng Việtkiều ngon ơ

- Nghe đâu họ trả tám cây á bà nội, mà ông Hựu chưa cho bán

- Ôi! Ở đó mà tám cây, sáu cây không ai thêm rớ Là lão Ba Hètrả lời năm cây rưỡi, mua đặng chia cho Khá, thằng con thứ của lão.Anh em nó giảnh nhà cưới vợ, choảng nhau lổ đầu

- Anh Ba! Anh Ba đi mô rứa? - Thằng Tý Hụ gọi giật, át cả tiếng

"máy phát thanh Gà quang quác"

- Chi r ứa Tý Hụ?

- Dạ, anh Ba tự nhiên bỏ đi mất tiêu

- Đi rồi về chứ bỏ đi đâu mà mất tiêu, thằng tê Mà hắn có bỏ thì taulợi sáu tháng tiền

Ch ưa dứt câu, hắn đã ở cách đó khoảng 50 mét, biến mất saukhúc quẹo hẻm, và khi trên đường trở về lại nhà “Gà quang quác”thì đã hơn tám giờ tối Xóm biển Thanh Bình không có điện đường,lối đi toàn đất đá, lầy lội, quanh co

- Á! Bịch!

Trong bóng t ối hắn thấy chú thiếu niên mím môi đỡ chiếc xe đạp

đè lên chân, loạng choạng đứng lên, mặt nhăn lại vẻ đau đớn, môimím chặt Hắn thầm hối hận, là do hắn vừa quẹo thì chú nhỏ phóng

xe qua, hắn theo phản xạ, dùng lực đôi tay đẩy mạnh

- Em có sao không? - H ắn bước tới hỏi

Trang 15

H ắn dứt khoát giằng cái xe, bảo chú nhỏ ngồi sau để hắn đưa

về, và mười phút sau hắn đã đối diện với gia đình chú nhỏ dưới máitôn 48m2 vuông (thói quen nhiệm vụ khiến mắt hắn luôn thấy diệntích trước tiên), với khoảng 12m2 chất đầy hàng tạp hóa

- Cảm ơn anh! - Cô chị cả chỉ nói một câu ngắn gọn, giản dị bằnggiọng nói êm êm ngọt ngào

- Không có chi à? Một phần lỗi do tôi mà

Ch ẳng hiểu sao hắn thấy lúng túng trước gia đình ấy Tất cảđều bình thường, không rối rít, thăm hỏi nhau, chỉ đứng quanh chúnhỏ, lần lượt, sẽ sàng nắm lấy tay chú rồi buông ra

- Th ủy! Em lấy gừng với muối sống giã nát bó cho anh Ba

Cô gái nói xong, bồng thằng bé nhỏ nhất lên đi vào trong

H ắn đứng lớ ngớ, muốn đi về nhưng chân cứ ì ra Con bé cònlại, trạc 12, 13 tuổi, da ngâm đen, tóc cháy nắng, cột đuôi gà, bấygiờ mới trợn mắt (Trời! Mắt con nhỏ to thấy ớn), hằm hè:

- Ê! Chú ỷ bự con, ăn hiếp anh Ba tui hả?

- Nhà chú ở mô? Đưa chứng minh coi có chi chị Hai tui tới

Hắn buồn cười và có chút thú vị Chà! Con ranh này định “mốc túi”mình đây Để xem

- Răng, sợ à? Hay vầy đi, chú chịu ít tiền cơm thuốc Ê! Đừng cườinghe, anh Ba tui là lao động chính trong nhà đó

- Giang! Không được nói bậy!

Th ủy bước ra, trên tay là cái khay đựng chén muối gừng vàcuộn băng thun Cô bé đặt xuống bên chú nhỏ, quay sang em, nhíumày định mắng thêm vài câu, thì chú nhỏ hốt nhiên mở mắt lêntiếng:

- K ệ nó, để xem nó hù anh cỡ nào - Chú nhỏ thở hắt, càu nhàunhưng mắt lại nhìn lên hằn vẻ ''mong anh đừng chấp" - Cái tậtkhông bỏ, mai rồi ''cô Năm'' biết tay anh

H ắn cười cười tới ngồi bên chú nhỏ, nói:

- Để anh bó cho!

Hắn thành thạo nắn khớp cổ chân cho chú nhỏ, vừa bó thuốc vừa

Trang 16

- Xin chào c ả nhà Tạm biệt!

Hắn đã đi mười bước còn nghe tiếng Giang léo nhéo:

- Em làm tiền ổng hồi nào! Ổng làm anh Ba bị thương, em đòi tiềncơm thuốc thôi mà

H ắn lắc đầu cười một mình: "Con nhỏ ghê gớm thiệt" Trênđường về nhà, đầu hắn loáng thoáng hình ảnh năm con người tronggia đình ấy Rõ ràng họ khá nghèo, nhưng cái tên nghe rất khôngnghèo, cứ như tiểu thư, công tử con nhà

V ề đến nhà, hắn đi luôn vô phòng riêng khóa cửa, tai vẫn nghegiọng bà Chín Dậu ra rả Bất giác thở ra: ''Chẳng biết mình bị tra tấnđến bao giờ đây'' Hắn uể oải ngã xuống giường và giật mình vìthằng Tý Hụ nằm co ở đó tự bao giờ, đang nhè răng sún cười títmắt:

- Anh đi mô tối thui mới về rứa?

- Em làm gì ở đây? Sao chưa đi ngủ?

- Em chờ anh, tại buồn quá mạng

Gi ọng Tý Hụ nghe bắt mắc cười Hắn cố nhịn cười, ngầu mặtlên:

- Mới bây lớn đã dóc tổ rồi, biết buồn quá mạng!

Tý Hụ nhỏm lên giọng ''cụ'' ra phết:

Trang 17

- Chớ răng nữa! Anh Ba nghĩ coi, bà nội thì nói tối ngày, ông nội thì

cà phê, cà khịa, cờ tướng tối ngày Còn ba mẹ em

H ắn ngưng nói, chợt hỏi ngang:

- Anh biết ba mẹ em không?

Hắn lắc đầu Tý Hụ buồn thiu, kể:

- Em cũng mô thấy mặt, nghe nói họ chết ngoài biển Ông Năm kể,

ba em nói dóc có cỡ, bà con xóm biển đặt là Cả Trạng, nhưng aicũng thương ba em

H ắn không muốn thấy Tý Hụ buồn, lảng hỏi chuyện khác:

- Nè! Em có biết cái nhà có năm chị em nằm ngoài rìa

M ọi sinh hoạt dân xóm biển vẫn bình thường, kẻ đi biển, người

vá lưới, kẻ ăn nhậu, người đánh bạc, chơi cờ Xóm biển vẫn tối tăm,lầy lội, bẩn thỉu dù đang mùa hè; bọn trẻ vẫn ra biển tắm, cả ngày đábanh, đuổi còng đến nỗi đứa nào cũng đen nhẻm

Gia đình Cát Đằng vẫn một ngày như mọi ngày, đám nhỏ học ôn

và bươn chải với gian hàng tạp hóa Cát Đằng ngày ba buổi đi về(thêm buổi làm đêm), cô làm gì chẳng ai biết rõ, chỉ biết chắc mộtđiều, đó là việc làm đàng hoàng Tại sao biết đàng hoàng? Là donhìn vào cách ăn mặc khi đi làm của cô, một gương mặt hơi nhợtnhạt bởi không hề son phấn, một bộ đồ tây giản dị, sờn cổ, cộng với

tư cách cô ở xóm biển hơn hai năm qua Chứ còn gì nữa!

Trang 18

Nh ưng trong ''nhà chuồng heo" Cát Đằng có thêm điều mới mẻ,

đó là chuyện hai gã đàn ông đụng mặt nhau từ sáng tính mơ: Minh

và Huyên Minh nhướng mày kinh ngạc, Huyên rùn vai, nhếch môicười nửa miệng Minh hỏi:

- Ông đi đâu đây?

- Đi chơi - Huyên ỡm ờ, tay xốc thằng Đen đặt lên vai, miệng gọivọng vào trong Cô Đằng ơi! Có khách!

Th ật ra, cả nhà đều đã hiện diện đầy đủ, nghe họ nói chuyện vàbiết họ quen nhau Hơn tháng qua, khi Minh không ghé, thì Huyên

đủ thời gian làm bạn với mấy đứa nhỏ

Thằng Đen vốn ở trên vai Huyên khi hắn quay lưng bước đi, lướtqua Minh, hắn cười cợt hỏi:

- Ông nói bỏ quách Nhạc tiểu thư mà, sao còn đến?

Minh cứ ngẩn nhìn theo hắn khuất dần ra biển, cho tới khi con Gianglách chách, léo nhéo gọi:

Anh Minh, răng đứng chết đó rứa?

Minh không đáp, nhìn chằm Đằng qua ánh bình minh le lói ở chântrời, miệng hỏi trổng:

- C ả nhà định đi biển à?

Tất cả đồng gật đầu, đồng bước ra kéo cửa Minh cười gượng:

- Anh cũng định đến rủ đi biển

Quân khóa c ửa thảy chìa khóa cho Giang đem gởi bà Năm, rồidẫn hai có em chạy trước Đằng im lặng đi bên Minh, vẻ xa vắngmuôn thuở Một lúc, Minh không chịu được hỏi:

- Sao Đằng quen với Huyên vậy?

- Anh ta là bạn anh à? - Cô hỏi lại

- Quen, nhưng không thân lắm Huyên tính lang bạt, lông nhông,không nghề nghiệp ổn định

Đằ ng nói nhạt nhẽo:

- Đó không phải là tiêu chí cho việc kết bạn

- Là anh nói vậy thôi, sinh hoạt Huyên khác thường, không hợp vớicách sống đơn giản của Đằng

Minh không th ấy trên môi Đằng thoáng nụ cười khó hiểu, cô nóilửng lơ:

- Chúng ta đã thấu hiểu nhau ư?

Minh buột miệng:

Trang 19

- Anh mong như thế Em là cô gái tốt, anh

- Tôi rất tiếc - Bước chân cô thoắt nhanh, bỏ xa Minh một quãng.Anh mím môi định quay bước, nhưng rồi lại đâm bổ theo cô Họ

đi dọc triền biển lên bãi trên, chỗ nước sạch, nơi ấy Huyên đangquậy tưng cùng bọn nhỏ, có cả thằng Tý Hụ Đằng lao xuống nước,vẫn bộ bà ba đen ôm sát người Minh cởi vội đồ, ném thành đốnglao theo

Trong nhà, con Giang quý Minh nhất, vì anh là cứu tinh đời nó, nólao tới anh té nước, cười khanh khách

Vậy là Tý Hụ, Cô Năm Đen bu lấy Huyên, con Giang túm Minh, cònĐằng có Quân và con Thủy bảo vệ Bấy giờ con Thủy thì thầm hỏi:

- Anh Ba! Nh ạc tiểu thư là ai rứa?

Quân liếc chị:

- Em không biết đâu, nhân vật trong kiếm hiệp ấy mà - Quân lặnmất tăm trong nước

Đằ ng bơi một lúc, kéo Thủy lên bờ, ngồi giũ tóc rồi nói:

- Gọi mấy đứa về, đến giờ rồi

L ần này Huyên vẫn cõng thằng Đen trên vai, nhưng sống bướctheo Đằng Chẳng biết có phải vì ở với "Gà quang quác" nên bị lâykhông, mà hắn cứ ra rả bên tai Đằng như máy phát thanh thời baocấp:

- Này! Tay ấy được đó Có tư cách, có sự nghiệp, con nhà giathế, tính tình rộng rãi, có trước, có sau, hắn

- Tôi không phải Nhạc Linh San, còn Minh không phải là Lâm BìnhThi Giọng cô ơ thờ, lạnh lẽo

- Trời đất! Ra cô cũng khoái kiếm hiệp của Kim Dung Vậy theo cô,

nữ nhân vật chính nào ở sách ổng, cô thích nhất?

- Tôi thích tôi giữa đời thường như thế này

Huyên c ụt hứng, tịt ngòi, rảo bước nhanh hơn "Cô ta lạnh lùngvới đàn ông'' Mình thấy rõ rồi Để xem nào, sau hai tuần trinh sát, ta

có những gì Cô ta nghèo mạt mà có cái tên vô cùng quý phái Cô

ta yêu thương tất tật trẻ già, lớn nhỏ, chỉ trừ đàn ông Cô ta đượcxóm giếng quý mến, nhưng không ai biết cô là ai, từ đâu đến, trừ cáichứng minh thư ghi nơi cư trú: Tam Hiệp - Đồng Nai Ái chà! Xem ra,muốn bứng cái chuồng heo ấy thật là gian nan nhiều nỗi đây À! Cònnữa, rốt cuộc cô ta làm gì, ở đâu, sao đến mấy đứa nhỏ cũng khôngbiết kìa!''

Trang 20

M ải nghĩ, họ đê về lại nhă Huyín bẹo mâ Cô Năm Đen, nhâymắt với sấp nhỏ rồi tă tă quần âo choăng vai đi về nhă bă Chín ''Găquang quâc" Minh chạy xe theo, vă rồi họ ngồi uống că phí tại nhăluôn.

H ớp ngụm că phí, đặt ly xuống, Huyín ''mở mây":

- Không bỏ quâch được ă?

- Còn cậu, thích Đằng ă?

Huyín phẩy tay:

- Ông đó, gì cũng hơn người, mỗi tội mắt kĩm

- Tôi không hiểu

- Thì ra đầu cũng kĩm

Minh bực:

- Thôi đi, ông cứ nói rõ coi!

- Con bĩ không chút gì khoâi ông, c ũng không khoâi tôi Cô tahoăn toăn lạnh cảm với đăn ông Năy! Cô ta đi lăm ngăy ba buổi, mẵng có biết lăm gì, ở đđu không?

Minh lắc đầu, giờ những lờ mờ trong đầu mới rõ nĩt, vă anh đâptheo câch nghĩ mình:

- Ch ắc lăm lao động phổ thông nín ngại nói

Huyín cười ruồi "Để xem":

- Vậy mă ông quyết bỏ dzô, chớ không bỏ quâch được ă?

- Còn ông, lăm gì ở đđy? - Minh hất mặt, nhìn soi mói

- Ở đđy chớ đđu có lăm gì Chưa lăm gì, đang chờ việc lăm

Lối nói cù nhđy, tưng tửng của hắn khiến Minh chăo thua Anh cócảm giâc ghĩt hắn, đồng thời, những gì hắn nói, anh biết không sai.Minh đứng lín:

- Tôi về trước

Huyín vẫn giọng giễu cợt:

- Hẹn gặp lại tại ''nhă chuồng heo''

Minh đi rồi, Huyín biến theo luôn Ngay lối ra đường chính ôngích Khiím, hắn văo buồng điện thoại, gọi cuộc gọi ngắn Chỉ dămmười phút, một chiếc môtô 125cc rề tới, hắn chụp câi mũ vănh vảilính đặc công lín đầu, đeo kính mô đen che cả nửa mặt, ngồi văosau xe, nói với gê cầm lâi:

- Tới nhă nghỉ công đoăn chờ măy

Ch ẳng lđu la gì, hắn đê thấy Đằng đạp xe ra, hắn tă tă bâm theo

vă đứng nghệch mặt ra khi thấy cô mất hút văo công ty du lịch lữ

Trang 21

hành thành phố Cha mẹ quơi? Cô ta làm cái quái gì ở đây? Làmquét dọn, đun nước pha trà hay văn thư chạy cờ?

H ắn đảo mắt nhìn quanh Một tủ thuốc lá lẻ, một gánh bún lềđường, một hốc giải khát với cà phê, bánh kẹo Hắn bước tới tủthuốc nằm ngay cửa Trung tâm Lữ hành

Cô bán thuốc đang nói chuyện với người đàn ông điển trai bảnhbao:

- Dạ, đúng rồi, cổ nói tiếng Sài Gòn dễ thương lắm, nhưng cổ tênĐằng, không phải tên như anh nói

Hắn vờ nghiêng xuống cột lại dây giày, nhìn qua người đàn ông, ghigương mặt anh ta vào bộ nhớ ''Có vẻ như anh ta tìm một người giống Đằng"

- Cổ tóc dài xõa vai, da trắng, không đẹp nhưng rất dễ thương, đây

Ng ười đàn ông hối hả móc bóp, lấy ra tấm hình một cô gái chìacho cô bán thuốc xem Cô ta nhìn tới nhìn lui, hắn đã đứng cạnh cô

ta, tay chìa tiền, chỉ thuốc, mắt lang thang lướt qua tâm hình Mộtchân dung màu sắc rực rỡ, nét từng milimét, cô gái tươi cười, ngờingợi hạnh phúc sức sống, hạt nốt ruồi duyên nằm bên khóe môitrên

Cô bán thuốc lắc đầu, trả lại tấm hình:

- Không ph ải! Cô Đằng da đen và xấu hơn cô này nhiều, cũngchẳng có hạt nút ruồi nào hết Hay anh đi thẳng vô hỏi thử, cổ làmbên bộ phận hành chánh tour quốc tế

Ng ười đàn ông vẻ chán nán, buồn rầu, cất tấm hình vào, lắcđầu, bước đi tới chỗ chiếc Toyota cáu cạnh đậu bên đường Hắn,

ma xui, quỷ khiến thế nào, tà tà bám theo Người đàn ông mở cửa

xe, hắn đưa tay chận lại:

- Anh mu ốn tìm người à?

Người đàn ông nhìn hắn vẻ bình thản lạnh nhạt:

- Anh là ai? - Anh ta nói tiếng Nam nhỏ nhẹ nhưng cứng cỏi:

- Thật tình cờ là tôi nhìn thấy cô ấy một lần Ở đâu đó tại Đà Nẵng,nhưng chính xác thì tôi chưa nhớ ra Tôi nhớ có người gọi cô ấy là

gì nhỉ?

- Phải là Chiêu Nghi không? - Người đàn ông buột miệng

- Đúng rồi! - Hắn đập tay lên trán - Cái tên hơi vua chúa nên tôikhó nhớ, nhưng đúng là cô ấy

Người đàn ông thoáng mừng vụt khựng lại, nhìn hắn vẻ soi mói,

Trang 22

đánh giá Hắn cười xòa, huơ tay:

- Cái này gọi là số phận dun rủi, tin không tùy anh Anh chỉ cần đưatôi số điện thoại, khi nhớ ra tôi sẽ gọi báo tin

Người đàn ông vẫn đứng nhìn hắn lưỡng lự Hắn nhún vai, quaybước Chiếc môtô lạng tới, hắn phóc lên

- Này anh! - Ng ười đàn ông bước vội tới

- Anh lái xe theo tôi!

Hắn nói, ra hiệu cho bạn chạy trước Chiếc Toyota bám theo và hai

xe dừng trước một ngôi nhà ba tầng có sân để xe, giáp đường bờsông

Cả hai ngồi vào, thì gã lái môtô đã bê khay nước ra, có cả bia lon.Hắn hất mặt nói với gã:

- Ng ồi luôn đi!

- Thôi, em về đây, sợ dì khó chịu

- Đi rồi, tuần sau mới về tới

Gã h ớn hở ngồi xuống, nói:

- Em khoái ở đây hơn, nhưng đâu còn mặt mũi nào nhìn đì

- Dẹp đi, đó là chuyện của hai bả

Hắn tươi cười mời nước khách rồi nói:

- Tôi tên Huyên, nó tên Sự, em út khác mẹ Đâu, anh nói tôi nghechuyện của anh xem tôi giúp được gì không? Cô ấy là hay em gái?

- V ợ chưa cưới của tôi - Người đàn ông nói vẻ buồn rũ - Chođến giờ tôi vẫn không hiểu gì cả Tự dưng cô ấy bỏ đi biệt tích, ba

cổ đi tìm khắp nơi, hơn ba năm rồi còn gì

“Ba năm! Sao không là hai năm?” Hắn nghĩ thầm

Người đàn ông như không còn nghi ngờ ''lòng tốt'' của hắn khi đượcđưa về nhà, một ngôi nhà bề thế Hắn lại chẳng giấu giếm gì chuyệnnhà

C ả ba uống cạn lon bia trên tay trong im lặng, sau đó người đànông chìa tay:

- Tôi là Tùng, rất vui được quen biết

Sau cái bắt tay, Tùng kể ngắn gọn về cô vợ chưa cưới:

- Chiêu Nghi h ọc hết năm hai rồi bỏ đi Tôi nói bỏ đi chứ khôngnói cổ bị bắt cóc, bị tai nạn gì, vì cô ấy có để lại bức thư từ giã tôi,nói rằng không còn yêu tôi nữa, bảo tôi hãy quên cô ấy đi, vì cô ấybây giờ muốn làm một con người khác, sống cuộc đời khác

- Gia đình cô ấy thế nào? – Huyên hỏi

Trang 23

Ba Chiêu Nghi là doanh nghi ệp lớn ở thành phố Hồ Chí Minh, làmột trong mười doanh nghiệp giàu nhất miềnNam Tôi ngày xưamới ra trường, làm cho ông ấy, học hỏi được rất nhiều, sau đó mới

mở công ty riêng

Tùng thở dài:

- Tôi làm được cho ông ấy nhiều việc, nên được biệt đãi, lui tới

tư gia ông như người trong nhà, quen Chiêu Nghi khi cô ấy còn bé

Cô là con độc nhất, mẹ mất sớm, nên được cưng chiều, nhưng cô

ấy tính rất hồn nhiên, trong sáng, không ăn chơi đua đòi, học rấtgiỏi

- Nên ông đã giao con gái cưng cho trợ lý thân tín, một người tàigiỏi, lại đẹp trai

Tùng tr ầm ngâm như không nghe câu Huyên hỏi vẻ châm chọc.Anh nhớ ánh mắt ông Đạt bén ngót nhìn chằm vào vòng tay ChiêuNghi, lúc ấy mới mười sáu tuổi, quàng qua cổ anh, nũng nịu đòi anhchờ đi thăm cô bạn học nào đó đang bệnh Sau đó họ nói chuyệnngay phòng riêng của ông

- Nó là con gái duy nh ất của tôi đó

- Dạ, cháu biết

- Cậu 24 tuổi, nó mới 16

- Dạ, nếu bác ngại tuổi tác

- Tôi không ng ại, nó rồi sẽ lấy chồng Người chồng ấy vừa làtình nhân vừa là anh, là cha, là bạn, rồi còn phải gánh vác cả sựnghiệp của tôi, ngoài cậu ra tôi chưa thấy có ai hơn được Vấn đề là

ở cậu

- Cháu bi ết là Chiêu Nghi còn nhỏ

- Biết! Chị ta có bốn đứa em, cha mẹ chết sớm, ngày làm phục vụ ở

đó, tối đi làm thêm Chủ nhật mua dạo ve chai

- Không thể nào! - Tùng thừ ra

- Thi tôi nói không phải mà Tôi với nhà chỉ quen biết nhiều năm, vìchỉ như vậy, nên anh tôi yâu lắm rồi cũng đành xa

Trang 24

Tùng v ụt nhìn chằm Huyên:

- Nhưng anh nói đã gặp và nghe gọi Chiêu Nghi?

- Đúng vậy, chính xác đầu năm hay năm rồi tôi không nhớ, chỉ làtình cờ thoáng qua, nhưng chắc là tôi có gặp Chiêu Nghi Tôi sẽ nhớ

ra và sẽ gọi cho anh - Huyên nói quả quyết

Tùng mệt mỏi xoa vầng trán:

- Tôi bay gấp ra hú họa, vứt bỏ hết mọi việc, dù muốn hay không,cũng phải về trỏng hôm nay

Anh đưa danh thiếp tận tay Huyên, tha thiết nói:

- Mong anh giúp đỡ tận tình

- Yên tâm đi! Có tin, tôi gọi ngay Tôi cũng thường về Sài Gòn mà.Vài ba câu khách sáo, Tùng cáo từ nói:

- Tôi đem xe trả cho người bạn và ra sân bay luôn

Huyên chìa tay Đợi xe đi khuất, Sự nheo mắt nhìn ông anh cùngcha khác mẹ, nói:

- Anh không định chia sẻ bí mật này với em à?

- Không! - Huyên dứt khoát, sụp mũ lên đầu, nói - Chú mày cho anh

- Trời! Em không hiểu gì ráo!

- Lo công việc mình cho tốt đi, đừng nhiều chuyện

Huyên nạt, Sự tiu nghỉu, lên xe Hắn biết tính Huyên, nhưng quả thậthắn tò mò quá

Chính Quân phát giác ra xóm biển có điều không ổn, bấy giờ đã càonăm

h ọc mới, bấy giờ là mùa mưa Quân học 12, Thủy vào lớp 9,con Giang lên lớp 5, Cô Năm Đen với tên khai sinh Hồ Quý ChínhTrực rất ''hách'', thì ở nhà học, đợi năm sau

Quân nói v ới chị Hai vào một tối dạy bổ túc về:

- Chị à! Chú Lời với dì Mua bán nhà rồi

Trang 25

Hai nhà ấy cách ''nhà chuồng heo" của Đằng độ năm sáu căn, nằmdọc theo bờ biển Đằng nghe vậy, ngạc nhiên:

Quân trầm ngầm:

- Còn dì Mua thì quanh năm đi gầy sòng tứ sắc, có tiền là sách đèn

đi đánh sáng đêm

Quần có vẻ suy nghĩ, một lúc nhìn chị, nói:

- Chị à! Em thấy lạ lắm, mới chưa tới nửa năm, đã gần chục nhàđường ven biển bán, mà chủ mua thì không thấy tới ở

- Em nghĩ gì cứ nói

Đằ ng nhìn em, biết nó nghĩ gì Nó đang tuổi 17, nhưng cái đầu

từ thuở 14 đã là người đàn ông bản lãnh, biết nhìn xa trông rộng.Chẳng vậy mà ngày ấy, cái ngày bi thảm đau thương nhất đời nó,cái ngày cô quỳ thụp dưới chân nó, gào lên:

- Hãy tin ch ị, hãy cho chị một cơ hội…

Nó đã gật đầu và nói bằng bờ môi mím chặt, nhợt nhạt:

- Em tin chị, vì chị ấy tin chị, đến chết vẫn tin

Và r ồi cái đêm đầu tiên ở trong căn nhà này, cô ôm nó, để nướcmắt rơi lặng lẽ đẫm ướt cả mái tóc, thì thầm bên tai nó, như một lờithề: “Chúng ta sẽ sống đàng hoàng, đi đến tương lai đàng hoàng,bằng chính những giọt mồ hôi lao động Để người đã chết đượcngậm cười, để kẻ còn sống kia phải ”

- Chị! Đừng nhớ nữa! - Quân nói khẽ nắm lấy bàn tay chị

Đằ ng giật mình, ngắt ngang dòng hồi tưởng, vội lắc đầu lia lịa:

- Không nhớ, chị không nhớ đâu Em nói gì đi!

Quân tới bên tấm bảng, vẽ con đường với những ô nhà đánh chéo

và những ô chưa đánh chéo, sau vòng một vòng tròn ở ô giữa

- Đây là nhà mình, những ô đánh chéo là các nhà đã bán Chị nhìnxem, họ mua theo thế răng lược, mua rất kín đáo

- Em muốn nói, có một ai đó muốn mua hết các nhà ven biển?

- Lúc tr ước, ở các khu công nghiệp miền Nam đã xảy ra rồi Chịtừng nói với em, Đà Nẵng trong tương lai phát triển mạnh và vượt

Trang 26

bậc, tiềm năng chỉ đứng sau Hà Nội, Sài Gòn ở đây, em thấy có lẽ

đã có kế hoạch gì của thành phố trong việc xây dựng hạ tầng, quihoạch dân cư, và một đơn vị kinh doanh nào đó biết được

Đằng thở ra:

- Vậy thì sao? Họ có quyền mua bán Chị chỉ lo là bà con xóm biểnkhông mua lại được nhà ở đây nhà rẻ nhất rồi, còn chỗ nào rẻ nữađâu

Quân bặm môi:

- Vấn đề là quyền lợi sau này, em nghĩ phải giải thích cho họ hiểu,

để dân xóm biển đừng bán nhà nữa

- Để chị nói với ông bà Năm coi sao, - Đằng đứng lên - Em dzô coikiểm tra bé Giang, nó cứ hục hặc với Thủy từ tối đến giờ

Cô qua nhà ông bà N ăm Nông Tuy đã gần mười giờ đêm,nhưng ông bà Năm vẫn chưa ngủ Độ hai mươi phút, cô đã nói cặn

kẽ mọi điều, sau đó kết luận lại:

- Cái l ợi là nếu nhà nước giải tỏa, qui hoạch khu dân cứ thingoại trừ đền bù, còn cấp lại đất khác với đầy đủ tiện nghi hạ tầng,

an toàn vệ sinh môi trường, lẫn phòng cháy, chữa cháy để dần làmnhà ở, và còn cho dân nợ nhiều năm, được trả dần dần Đó là chưa

kể, nếu chưa có nhà, Nhà nước sẽ cho thuê cấp tiền thuê

Ông Năm lắng nghe chăm chú, gật gù, rồi quay sang bà nói:

- Con nhỏ nói nghe có lý à bà Có điều… - Ông hỏi độp Đằng - Màrăng con biết chuyện ni rành rẽ rứa? Con có học à?

- D ạ, ở các khu cồng nghiệp miền Nam từng xảy ra Dân lo bánnhà sớm, không dè khi nhà nước đền bù, giá rất cao Đó là chưa kểngười đầu cơ đất neo giá với nhà nước Nên người dân nghèo, dokhông biết thông tin, thiệt thòi đủ điều

Cô m ỉm cười, nói nhỏ:

Ông bà là người uy tm, chắc nói họ nghe Cháu xin phép về

Đằng ra đến cửa, còn nghe giọng ông Năm rổn rảng:

- Con nhỏ răng giỏi gớm rứa bà, cứ như được ăn học nhiều ghêlắm

Đằ ng không về nhà mà lang thang ra biển Đêm nay trời khôngmưa, biển lặng Cộ so vai đếm bước, nghĩ về những số phận khổnghèo Bởi nghèo nên không biết nhiều thứ, nên thiệt thòi nhiều thứ,

và chắc rằng khi gặp chuyện bất hạnh, họ luôn phải thua thiệt

Trang 27

Đằ ng lầm lũi đếm bước, nghe nỗi đau xưa tàn phá trái tim mình.Cát Đằng ơi! Nước mắt cô tràn ra, cô cắn chặt môi, ghìm tiếng nấc,gục xuống bờ cát "Ta chôn chặt lâu quá, ghìm nén lâu quá, nó cứnhư vết thượng làm mủ, như khối ung thư tàn phá thể xác, linh hồn

ta Hãy cho ta khóc một chút, một chút thôi, nước mắt là muối, muốirửa vết thương dù rát bỏng vẫn dần lành"

H ắn thấy cô ra biển Hắn lần theo, chẳng hiểu để làm gì Thật kỳ

lạ khi hắn biến thành thỏi sắt, còn cô là khối nam châm đầy lực hút.Vậy là gần nửa năm hắn đến đây, công việc hoàn thành một phần

ba, tình cảm với đám nhóc xóm biển hoàn thành trăm phần trăm,mỗi với Đằng vẫn ở mức sơ giao, dù hắn thường trực ở nhà cô, làmkhông công cho "chị Năm Giang'' nhiều thứ Đó là chưa kể đụng độvới Minh khá gay cấn, ầm ỉ Hắn nhếch môi cười chua chát: "Thằngcông tử ấy chưa xác định sống thác với tình đấy, bằng không đãquyết so găng với mình"

H ắn băng vội tới khi thấy cô ngã thụp, gục đầu Hắn đã đến gần,

để thấy vai cô run lên theo tiếng nức nở Hắn ghìm nén hết mọi cảmgiác lại, hít một hơi sầu vào lồng ngực, đi tới sát bên cô, ngồi xuống,nói nhỏ:

- Sao vậy? Ai đủ lực làm cô khóc?

- Không liên quan tới anh!

Cô mím môi Cái gã này cách s ống chẳng đơn giản chút nào

Gã lại như ầm hồn thất tán, quanh quẩn ở xóm biển, không làm ăn

gì, dù chẳng có thói hư tật xấu nào Điều đáng nói là gã luôn có mặtbên đám trẻ nhà cô, và bọn chúng mê gã thấy rõ Thằng Quân đánh

cờ với gã, gọi gã là kỳ thủ Con Thủy rất thích anh Huyên dạy bơilội Con Giang toàn sai hắn làm việc nhà, và được hắn gọi "chị Năm''ngọt xớt Cu Đen thì khỏi nói, gì cũng ''anh Huyên'', lẳng nhẳng theođuôi thằng Tý Hụ, tối ngủ chung với Huyên hoài Gã sống bằng nghề

gì ta? Cô liếc gã, thầm hỏi

Trang 28

- Mu ốn nhìn cứ nhìn, mắc chi phải liếc Có phải tò mò về tôikhông? Gã vụt trổ giọng ngang phè:

- Cô à! Cứ thấy tôi là xù lông nhím ra, cái mặt xấu xí đanh như đácục vậy Cho nên tui thề, ám cô tới chừng nào cô… phải lòng tui thìthôi Đằng đứng phắt lên, gã tỉnh bơ nắm tay cô giữ chặt, nói:

- Phải, tui là tên ăn không ngồi rồi, xấu xa lắm, nhưng không xấu với

- Buông tay ra!

Cô quát, mặt đầy tức giận ''Tại sao bỗng dưng hắn nói tới nút ruồi''

- Không buông, nếu cô chưa nói! - Hắn vênh mặt, trơ tráo

Cô cung tay đấm thẳng vào mặt hắn Bốp! Hắn nghe nửa mặtbên trái đau dội Hắn buông tay, mắt hoa lên, choáng váng ngã ngồixuống đất, nghe có gì nóng ấm, mằn mặn chảy vào khóe miệng.Trong mười giây, hình như hắn ngất đi và tỉnh lại, còn cô đang cúinhìn hắn bằng ánh mắt lo lắng, ân hận Thấy hắn mở mắt, cô nóiliền:

- Anh không sao đâu, chỉ chảy máu cam

Hắn gượng ngồi lên, cô đỡ lấy gắt:

- Nằm một chút đã!

- Tôi đi bệnh viện – Hắn gầm gừ

Cô kêu lên:

- Trời đất! Định ăn vạ tôi à! Chả máu cam chút ít

- Cô đánh tôi bị thương chảy máu mà cho là chút ít à? - Hắn khùnglên thật sự khi cả nửa mặt đau rêm

- T ại anh cứ nắm tay tôi - Cô cũng khùng lên

- Nắm tay làm cô mất trinh tiết à?

- Anh không có quyền! - Cô đỏ mặt điên tiết

- Còn cô có quyền đấm vỡ mặt tôi à? Đồ cọp cái!

Cô vùng đứng lên, hắn kéo mạnh bất ngờ Cô ngã ập lên ngườihắn và bị hắn vòng cả tay chân quấn lấy cô, bập vào môi cô cắnmạnh Cô đau buốt nhưng không kêu được, đành cố dùng hết sứcgiật mạnh cùi chỏ vào ngực hắn, hắn vẫn chịu đựng, môi vẫn ngậmchặt môi cô nhất định không buông Và cô bật khóc cay đắng,

Trang 29

phủ phục lên người hắn Bấy giờ hắn mới rời môi cô, thở mạnh, ôm

đỡ cô ngồi lên, lầm thầm

- Bây gi ờ em mới đúng là Cát Đằng

Hắn đưa tay xoa ngực, bật tiếng to, mặt nhăn nhúm lại:

- Ra em cô vài ngón nghề đấy Chẳng biết ngày mai thằng tôi ngườingợm ra sao đây

Cô vẫn khóc tức tưởi, khóc như mưa gió Hắn để cô khóc, lấy khănbụm mũi xì mạnh Nhìn vết máu loang ở khằn, hắn đổ quạu, la:

- Trời! Khóc chưa đủ hả? Đánh người ta đập xoang hàm, chảy máu,nứt xương

- Làm gì n ứt xương? Làm như tôi là cao thủ dzậy - Cô nức nở.Hắn phì cười vội ôm ngực rên:

- Trời! Em cũng cỡ Nhậm Doanh Doanh rồi Lệnh Hồ Xung tôi đầuhàng, đầu hàng

- Anh đừng hòng làm lệnh Hồ Xung

Cô b ật dậy, quẹt nước mắt, lườm anh dữ dội rồi chạy biến.Hắn ngồi nhìn theo cười nhăn nhó, tay xoa ngực, thở dài “Dĩ nhiênrồi, em đã có Lệnh Hồ Xung Vậy thì anh làm quái gì đây? Anh phảicải biến Tiếu Ngạo giang hồ, bắt Xung ca của em trở về với NhạcLinh San, giết chết queo gã Lâm Bình Chi, và cuối cùng Nhâm đạitiểu thư lấy đại ca của Lệnh Hồ Xung, tức là anh đây, là Lệnh Hồ

Lỳ Lợm nè!”

Phần 3

Chẳng biết trận chiến đêm ấy trên bờ biển cố ai chứng kiến không,thế nhưng dân xóm biển vào hôm sau ghé mua đồ vật nhà trò vng icon không? Cứ méc bà

- D ạ không cần, hắn ăn đòn thê thảm rồi - Cô kêu trời thầm

Bà Năm Nông nhổ phẹt bãi nước trầu gục gặc đầu:

- Ph ải ha! Nghe nói mặt nó sưng to bầm như cà tím, máu mủ cứchảy miết Còn thở không được Chín Dậu đưa vô nhà thương tớigiờ chưa về - Bà cười híp mắt – Con bảnh thiệt, võ sư nhà nghềna?

Đằ ng sốt ruột “Có thật nặng dữ vậy hông? Bộ hắn tệ dzậy saotrời!” Thấy cô bần thần, bà Năm trấn an:

Trang 30

- Đừng lo, nó không dám khai ra mô, sợ xấu mặt mà Nó nói bị té

- Dạ con đi làm đã, bà Năm

- Được, được!

Bà đi về, cười khoái chí ''Con nhỏ ngon lành"

Bà đi khuất, Đằng quay vô, đã thấy Quân, Thủy, Giang đứng ngẩn ranhìn cô Bao giờ cũng là Giang lên tiếng:

- Không đúng mô, anh Huyên sao dám ăn hiếp chị Hai?

- Nói bậy!

Quân nạt, lướm Giang bén ngót Con nhỏ hết hồn, lấm lét núp saulưng Thủy Con bé nhìn chị hỏi:

- Ch ị can chi không?

Cô lắc đầu Quân điềm đạm nói:

- Chị đi làm đi, để em vô bệnh viện coi sao

C ậu ngẫm nghĩ rồi ngó thằng chị, hỏi:

- Chị ra tay nặng vậy, chắc vì ảnh có vô lễ với chị?

Đằng không biết trả lời ra sao, tai cô nóng rần, lẳng lặng lên xe đạp

đi Thủy nhìn theo buột miệng:

- Ch ị Hai khó nói chuyện chi hè!

Giang trễ môi:

- Thì ngó miệng chỉ tề! - Nó lầm bầm – Rứa là chị Hai ''cóc" yêu anhHuyên:

Quân làm thinh vô phòng ng ồi lặng, suy nghĩ Ba năm qua, bất

cứ điều gì chị em đều gắn bó, chia sẻ Và ở tuổi mười bảy, Quânnghĩ chị Hai rồi sẽ giữ vẹn tình với một người Thế nhưng cuộc sốngnày và thời gian? Biết đến bao giờ? Có thật chị Hai đã từ bỏ tất cả,vĩnh viễn sống bằng cuộc đời hiện tại

Quân khép mắt, quá khứ về trong cậu thật ngời sáng tinh khôi Vàrồi đen tối phủ vây, rồi nước mắt và máu chảy không dứt

- Chị Hai

- Ch ị Hai đi làm rồi! - Thủy đứng ở cửa, nhìn anh lo lắng Nóchưa khi nào thấy anh Ba như vậy, nó cố giấu nỗi sợ hãi, vờ giục -Anh đi xem anh Huyên ra sao Để em đi giao bia cho

- Anh qua trườnghọc bồi dưỡng luôn sẽ về tối đó

Quân mới đạp xe ra nửa đường, gặp Huyên ngồi sau xe máy ôngChín Dậu chạy về Lẳng lặng Quân đạp xe theo, vào tận phòngHuyên, hỏi:

Trang 31

- Anh có sao không?

- Ngày xưa chị ấy hiền hòa lắm

- Còn ngày nay vì sao căm ghét đàn ông?

Quân không trả lời, nói điều khác:

- Để tiền thuốc men em lo và em có yêu cầu…

- Đừng tới gần chị em chớ gì! Huyền lầu bầu

Quân đứng lên:

- Tụi em quý anh, nhưng không muốn chị Hai buồn Vả lại, chị ấy đã

có người yêu rồi

Quân đi ra cửa, Huyên vụt chửi đổng một câu, gầm gừ theo cậu:

- Đó là cuộc đời của người khác, chứ không phải của Cát Đằng chịcậu Vốn người thông minh, chắc cậu hiểu

Quân đi luôn dù có khựng một nhịp bước chân Huyên lắc đầu: “Nómới mười bảy tuổi, mà đã ghê gớm đến vậy Trời đất!”

H ắn nằm xuống, lồng ngực tức dội khiến hắn nhăn mặt, đưa tayxoa lên ''Rốt cuộc là mình hay Đằng lỗ vốn nhỉ? Hà! Điều khó xử làcái mặt mình ở xóm biển ra sao đây? Thật ra, thằng khốn nào thấycảnh phim hôm ấy"

B ất giác hắn liếm bờ môi khô, nhớ tích tắc bờ môi cô mềm ra,

hé mở Vì bị hắn kích thích, hay cô có rung động với hắn mà côgiấu? Ôi, Huyên! Khốn nạn thân mi, nếu mi không thoát ra khỏilưới tình này

Ở lớp bồi dưỡng tối, Quân không tiếp thu được bài giảng Đầucậu căng ra trước bao suy nghĩ, lo lắng Quân xin phép ra ngoài đilang thang quanh sân trường Có đôi mắt dõi theo cậu không rời,lòng đầy lo lắng Quân bị chi rứa hè? Quân có khi mô bỏ tiết

Và cô bé tóc bím r ụt rè đến trước Quân, dí mãi mũi giày xuốngđất, hỏi bạn:

Trang 32

- Quân bị chi rứa, đau chỗ mô?

- Không! Quân phải về Chào Bình Nguyên

Cậu đạp xe như ma đuổi về nhà, một cô bạn học buồn đến rướmnước mắt, giẫm chân, phụng phíu nhìn theo

Ở đầu con hẻm vô xóm biển, Quân thấy ông Thìn xun xoe vớingười đàn bà trạc năm mươi, ăn mặc khá sang trọng Bà ta phóng

xe đi mất mà ông còn nhìn theo vẻ mã nguyện

Quân d ừng xe, chống chân hỏi độp:

- Bà đó muốn mua nhà bác hả?

Ông Thìn ngẩn ra:

- Răng mi biết?

- Bác không nghe ông Năm nói lợi hại à?

- Hậy! Qua có nghe, vì ổng làm tổ trưởng mà Là vầy

Hai bác cháu v ừa đi vừa nói chuyện Ra là người ta trả được giálắm, còn giới thiệu ông mua nhà trên miệt Xuân Hà Mua được nhàcòn lại khối tiền, thừa mua để mua xe Cub, tivi, đầu máy

- Đó, mi nghĩ coi, đợi nhà nước tới khi mô? Thoát được chỗ ni còn

mớ tiền, ai không muốn

Quân làm thinh, c ậu chẳng biết phản ứng thế nào Bỏ ông Thìntrước căn nhà lụp xụp, Quân đạp xe về nhà Dựng xe, cậu nhìnquanh bất giác bồn chồn Giang đi học buổi chiều, còn Thủy, CôNăm Đen đâu?

- Thủy! Thủy ơi! - Quân gọi thất thanh

- Anh Ba! - Cô bé t ất tả đi ra, cầm trên tay rá gạo, lo lắng nhìnanh Quân thở hắt, ngồi ngay xuống bậc cấp lên xuống Thủy đặt rágạo xuống, đi lại sờ trán anh, hỏi dồn:

- Anh Ba bị chi rứa? Đau na? Răng mặt anh xanh mét? Nói đi!

- Không! - Quân đưa tay vuốt mặt, bất giác buột miệng - Anh sợ quá,tưởng như

Quân nín b ặt Thủy nhìn chằm anh Những trẻ bất hạnh thườngkhôn trước tuổi, Thủy cũng vậy Nó thành người một nhà với chịĐằng, anh Quân chưa lâu, nhưng qua câu nói bất chợt, những lúc

họ chuyện trò riêng tư, kể cả dòng nước mắt cố giấu vào hai ngàyđám giỗ nọ (mà cúng ai nó không biết), đủ cho nó biết, chị Hai, anh

Ba có cuộc đời đau khổ mà chẳng chịu nói ra

Hôm nay anh Ba càng lạ, anh thất thanh, hết hoảng, cứ như sợ hãiđiều gì Cô nhỏ sàng xích lại gần anh, nói nhỏ:

Trang 33

- Có chuyện chi, răng không nói với em cứ để trong bụng Nè! Emlớn rồi đó nghe

Quân đã tỉnh hồn, gượng cười với em:

- Đâu có tại anh hay nghĩ bậy bạ, cứ tưởng - Quân ngập ngừng,hỏi lảng – Cu Đen đâu?

Th ủy hiểu anh Ba nó sẽ không nói, cô bé nhẹ nhàng cầm rá gạođứng lên:

- Nó qua chơi với Tý Hụ rồi

Ng ười đến mua đồ khá đông, Quân bán ngớt khách thì nhỏGiang về tới Giao cửa hàng lại cho Giang, Quân đạp xe đến Trungtâm Lữ hành đón Đằng Hai chị em thong thả đạp xe về nhà khôngnói gì với nhau, Ngang lối rẽ, Quận nói:

- Ừ! - Đằng ngồi bó gối, gục đầu đáp gióng một

- Ảnh chị từng nói, người ta là tất cả của

- Thôi đi! - Đằng cướp lời không để em nói hết câu - Tất cả ư? Thậtngây thơ Quên chuyện đó đi

- V ậy… - Quân ngập ngừng

Đằng chợt ngẩng đầu gắt lời:

- Lo học đi, đó mới là quan trọng!

Họ lại im lặng bên nhau khá lâu, rồi Đằng sẽ sàng nói:

- Cuộc đời chị chỉ một người đàn ông duy nhất, là em Nên em đừng

để chị thất vọng

M ắt Quân đỏ chạch, cổ nghẹn cứng Cậu thật ra nhìn tương laithấy mịt mù, nhưng mỗi khi Đằng nói đến, cậu lại tin sẽ làm được,cho dù gian khổ đến bao nhiêu Cậu đan tay mình vào tay chị, thìthầm như sợ gió đêm nghe:

- Vâng, em làm được

Đằng cũng thì thầm, tay siết chặt tay Quân:

- Người ta đánh cắp của em tất cả Và chị sẽ dùng cả cuộc đờimình trả lại cho em Quân! Xin lỗi em xin lỗi

L ời cuối, cô nói trong nức nở nghẹn ngào Quân thảng thốt kêulên trong tiếng nấc:

Trang 34

- Kìa chị, đừng nói nữa! Chị hứa rồi mà!

Hai ch ị em ôm lấy nhau cố nuốt dòng nước mắt tràn ra như đê

vỡ Cách họ mươi bước chân, đàng sau chiếc thuyền thúng có gãđàn ông căng mắt trong đêm nhìn về phía họ, chốc chốc lại thở dài.Tại sao hắn thở dài chỉ mỗi biết

Sự hết hồn khi thấy cái mắt sưng vều của hắn, la lên:

- Trời đất! Nhậu xỉn uýnh nhau hả anh Ba?

- Không phải! – Hắn nằm lăn ra chiếc xa-lông đôi bằng gỗ cẩm lainổi vân bóng loáng

S ự lăng xăng móc điện thoại:

- Để em hỏi bác sĩ

- Kh ỏi! - Hắn nhắm mắt, tay xoa ngực uể oải - Tao mới ở đó về.Mày đi mua thuốc cho anh

Hắn móc túi quần đưa toa thuốc Sự cầm, vẫn cố hỏi:

- Anh b ị té xe à? Có cần gọi dì về không?

- Mày điên thiệt, tao được êm ả lỗ tai mấy ngày, làm ơn đi

Sự cười mếu xệch:

- Em thua gì anh Anh Hai c ả tháng mới về nhà một lần Mộtmình em chịu trận với bà mẹ Trời! Bả nói cả ngày ra rả như loa phátthanh thời bao cấp Có hôm em bực quá, cự lại, bị ăn mấy bạt taitóe đom đóm

Sự xoa mặt, hắn cũng sờ mặt, bất giác buột miệng:

Đàn bà nào chẳng giống nhau, một hình hài nhưng nhiều bộ mặt.Khi mình chọc giận họ, họ biến thành cọp tát chết luôn

Trang 35

nếu không buông tay

- Tại sao? Cái mắt anh liên quan tới anh Hai à?

- Ừ! - Hắn đáp trổng trạng thái vô thức - Cửa ải này e anh quakhông lọt Anh làm Tôn Ngộ Không, thì ẻm là Phật Bà Quan Âm.Anh làm Lệnh Hồ Xung thì ẻm làm Nhạc Linh San Giờ anh quyếtlàm thành Lệnh Hồ Lì Lợm thì ẻm thành bà bà Nhậm Doanh Doanh.Anh mới cắn ẻm được một phát đã thèm, thì cái mặt thành vầy Trời ơi! Bữa nào ẻm biết anh là ai, chắc… xé nát anh

Hai viên thu ốc giảm đau (hắn lúc nào cũng uống gấp hai chỉ địnhcủa bác sĩ) làm hắn mơ màng thiếp ngủ Sự ngẩn tò te nhìn anh Ba,

cố hiểu điều nghe được nhưng xem ra vẫn không hiểu mấy Hắn lắcđầu, sực nhớ toa thuốc liền lấy xe chạy đi mua rồi chạy thắng đếncông ty Trung Hải gặp Hàn Thấy Sự, Hàn nghiêm mặt hỏi:

- Suy ngh ĩ rồi à?

Sự lắc đầu dứt khoát Hàn thở ra vẻ chán nản:

- Mày theo thằng Huyên có gì hay? Sau này đừng trách anh khôngcho mày cơ hội

Sự ngồi gác cả hai chân lên bàn gương, rùn vai:

- Anh chê ảnh đủ thứ, sao lại hợp tác với ảnh?

- Đơn thuần là chuyện làm ăn thôi Không dính gì tới tình cảm giađình, máu mủ gì đó như mày nói đâu - Hàn lạnh lùng nói

Sự lặng lẽ nhìn anh, thầm nghĩ: ''Ảnh có thể nói là người đàn ôngtoàn vẹn, trừ chuyện này Mình thật không hiểu''

Sự hắng giọng hỏi đâm ngang:

- Cái xóm biển toàn nhà lá ngập tràn mùi nước cống ấy là núi vàngcủa anh à? Có dính gì tới thằng mắt lươn hôm rồi em gặp không? Hàn nhíu mày:

- Mày tìm hi ểu làm gì? Thằng Huyên biểu à? Nói với nó nếukhông hoàn thành hợp đồng, anh coi đó là cơ hội tốt nhất để dỡ nhà

nó luôn Hừ! Xem mụ Châu còn vênh váo tới đâu, nanh nọc cờ nào

S ự đi ra đến cửa, Hàn nói với theo:

- Chiều mai ghé anh ăn cơm, chị với mấy cháu nhắc mày mãi

Trang 36

Bằng vào dễ hơn năm phút mà Hàn không hay biết, cứ ngồi trầmngầm Vỗ nhẹ vào vai bạn, Bằng hỏi:

Hàn ngó s ững thằng bạn, cũng là thuộc cấp của anh:

- Này! Ai mở mồm ông vậy? Giá khi làm việc ông nọi dài hơi nhưgiờ Đằng so vai:

- Kh ả năng người lãnh đạo không thể hiện bằng cách nóinhiều Tôi dài hơi là vì hai đứa con ông đó Lòng hận thù của ông lâylan ra tới vợ con Cúc thì tôi không nói, cô ấy có cái đầu tỉnh táo.Còn với bé Lan, cu Trúc, ông coi chừng đó

- Coi chừng cái gì?

Hàn nhìn bạn soi mói Bằng vốn ít lời, không nói điều thừa, càngkhông để tâm đến chuyện riêng tư của ai

Bằng đẩy tập hồ sơ về phía bạn, phớt lờ đứng lên:

- Muốn biết thì ông nên để ý tới con cái một chút, đừng có đưa đốitác đi giải trí bạn đêm hoài, không hay đâu

Bằng đi tuốt luốt, mặt Hàn còn nóng

Lúc ấy Sự trên đường về nhà Huyên, anh chạy thong dong vảchợt nhìn thấy cô gái bị Huyên bám đuôi ở nhà nghỉ công đoàn.Trong tích tắc Sự nghĩ ra, chính cô gái là nguyên nhân làm mặtHuyên bầm tím Trong tích tắc, hắn muốn làm cuộc điều tra chớpnhoáng Nghề của chàng mà! Sự sụp mũ che khuất nửa mặt, thongdong bám theo đối tượng đến xóm biển, vào tận nhà

Trang 37

- Chú mua chi? - Con nhỏ mặt đen, tóc cháy nắng túm đuôi gà hỏi

- À! Cho chú gói con ngựa - Sự cố ý đưa tờ năm chục ngàn, connhỏ gọi vói vào trong

- Ch ị Hai ơi, thối tiền!

Chưa thấy chị Hai ra, chỉ mỗi miệng con nhỏ ''Tám" ra rả:

- Chú ở mô mới tới hả? Chú hút một gói ri là mấy ngày? Báo đài nóihút thuốc có hại, nên chú hút in ít lại

S ự buồn cười:

- Rứa bé bán thuốc bị ế rồi

Con bé già như bà cụ, lọc lõi như ranh:

- Hậy! Không bán thuốc đâu có chết đói, còn bán nhiều thứ mà Côgái ban nãy trở ra, Sự mừng rơn bắt chuyện:

- Em cô ngộ thiệt, bán thuốc mà khuyên họ đừng hút

Cô gái không nhìn Sự, chăm chú đếm tiền, hé môi đáp:

- Nó nói đúng, ông nên hút ít lại sẽ tốt hơn cho sức khỏe

Cô đưa tiền cho Sự, định quay vô, hắn vội nói:

- Làm phiền cô cho tôi hỏi thăm

Bấy giờ cô gái mới nhìn thẳng hắn, lạnh nhạt nói:

- Ông theo tôi về tận nhà, chắc cô chuyện muốn hỏi thật rồi

Sự muốn té ngửa Hắn bằng kỹ năng theo dõi chuyên nghiệp lại bịphát giác quá dễ dàng Nhưng láo như cuội cũng là nghề của chàng.Hắn tỉnh bơ:

- Là vì tôi không dám đường đột hỏi cô giữa đường

- Ông muốn hỏi gì?

- Thật ra tôi quần tới, quần lui xóm biển cả tháng nay mong tìm mộtchỗ tương đối rộng để xây nhà cho thuê

- Ông vào lộn chỗ rồi? - Cô gái cắt ngang lời hắn - Xin lỗi

Cô khẽ nghiêng đầu kiểu tiễn khách, quay người dợm bước Hắn vẻgấp gáp níu tay cô lại:

- Khoan đã

Bàn tay cô gái xòe ra, chớp mắt xoay ngược nắm trọn cổ tay Sự bópchặt, người cô rướn tới và rồi cô thả lỏng tay, cất giọng ghìm nén:

- Buông tay tôi ra!

- Sự buông ra, lùi lại, cười xuê xoa:

- Xin lỗi, xin lỗi Tôi muốn được trình bày rõ với cô, là thế này

Cô gái biến mất Sư nhún vai nháy mắt với con nhỏ đen thui, nó lõmắt hằm hè:

Trang 38

May cho chú là chị Hai tôi đang bị cắn rứt lương tâm, không thìchú tiêu rồi Xí! Biến giùm cho cô Năm nhờ!

Sự suýt sặc cười Trời ơi! Con nhỏ chua như giấm, cay như ớt hiểm

Sự không biến khỏi tầm mắt cô Năm mà còn sấn tới:

- Chớ không phải chị Hai của cô Năm sau khi đánh người bị công anhỏi thăm nên sợ à?

''Cô Năm'' tru tréo lên liền:

- Ê? Đừng trù ẻo chị Hai tui nghe Là chú Huyên bị… té xe thôi.Tui hỏi kỹ rồi, thằng Tý Hụ nói chú Huyên không phải người xấu, làmsao chị Hai tui đánh chú được

Rõ rồi, Sự nói qua quít với cô Năm vài ba câu rồi dông tuốt về nhà.Huyên đang chăm chú nhìn vào tấm giấy vẽ sơ đồ nhà trải rộng ởbàn, cằn nhằn em:

- Bi ểu mày qua mua cho anh mấy viên thuốc, mày đi mất nửangày trời Sự để gói thuốc lên bàn, ngồi xuống, nói ngắn gọn:

- Em biết hết rồi!

- Biết gì? - Huyên không buồn nhìn lên - Anh ký hợp đồng với anhHai thu mua nhà xóm biển, sao lèng èng với cô Đằng nọ, anh thích

cổ hả?

Huyên nhìn lên, m ặt thoáng chốc lạnh như tiền:

- Liên quan gì tới mày?

Sự nói một lèo không vòng vo gì hết:

- Em điều tra rồi, cổ không bán cái nhà đó đâu, anh có thu mua hếtxóm biển thì hợp đồng với Trung Hải vẫn không hoàn thành

- Bé Giang à? - Huyên cắt ngang, hỏi vẻ ngạc nhiên

- Em không bi ết, nó xưng là có Năm, nói chị Hai nó đang bị cắnrứt lương tâm Vậy phương ăn để dứt điểm việc này là anh tấn công

Trang 39

thần tốc, đem nàng về dinh, nhổ gọn điểm nóng 94, xem như mộtcông hai việc.

- Còn ph ương án hai?

Sự hạ giọng:

- Em về Trung Hải để xóa hợp đồng cho anh Hà! Là nói để có ơnvới anh Ba chút thôi, chớ thằng em cũng ớn phiêu lưu rồi

Huyên nhìn th ằng em cũng cha khác mẹ khá lâu:

- Chú mày nói sẽ làm vệ sĩ tới khi nào hết đàn bà mê mà

- À! Ừ là vì vào rồi mới thấy chẳng danh giá gì Giờ có “mác” giámđốc, có tiền là ngon lành

Huyên l ấy vốc thuốc ném vào miệng, hớp ngụm nước rồi đứnglên:

- Anh về xóm biển đây

- Anh Ba! - Sự kêu lên

- Đừng xen vào chuyện của anh Cứ đi làm điều em thích đi!Thám tử, vệ sĩ cũng là một nghề Nghề gì em thích, em sẽ làm tốt.Ném chìa khóa cho sự, Huyên vơ gói thuốc nhét vào túi quần Jeans,

tà tà ra cửa, Sự đâm bổ theo:

- Anh à! Cô Đằng đó có nghề khá lắm nhưng em còn thấy cổ rấtlạnh nhạt với đàn ông Lại không phải người xứ mình Ôi! Em nhớrồi, hôm nọ anh chàng Tùng

- Mày im đi! - Huyên quát

Sự nín khe, ngẩn ra Chưa khi nào Huyên giận dữ như vậy Huyênnói như rít qua kẽ răng:

- Quên h ết đi, rõ chưa?

- Dạ! - Sự đáp như máy

- Và trừ khi nào anh gọi, cấm mày không được đến xóm biển, khôngđược hé môi với lão Hàn bất cứ điều gì Nhớ đấy!

Huyên ngoắc chiếc xe ôm nhảy lên, biến mất ở lối rẽ con đường

Bằng linh cảm, Đằng thấy cuộc sống bình yên gia đình cô sắpmất, mọi nguy hiểm đang tới gần, rất gần

Câu nói Huyên nh ư bông phèng, bỡn cợt luôn văng vẳng bên tai

cô Cô muốn đối mặt với Huyên, lại muốn trốn chạy một lần nữa dùbiết không thể được, bởi đến hè Quân thi đại học rồi

H ơn tuần rồi Huyên không bén mảng tới nhà Mỗi tháng, Tý Hụ

và Cô Năm Đen qua lại ''thăm" nhau những khi mưa ngớt hạt Mưamiền Trung thật dai dẳng, triền miên Mưa từ sáng đến tối, từ ngày

Trang 40

này qua ngày khá mưa khi như trời thủng đổ nước, khi rả ríc nhưtiếng nhạc buồn bất tận Mưa làm đường sá lầy lội, thấm ướt kẻ cơhàn và làm buốt lạnh những trái tim đơn lẻ

Vào m ột đêm mưa rả rích, lạnh cắt thị da, Đằng trên đường vềnhà Con hẻm nhỏ lầy lội, sâu hun hút dưới ánh điện chập chờnvàng vọt đếm từng bước chân Đằng âm thầm về mái ấm của cô.Đâu đó văng vẳng tiếng ca Thanh Thúy khàn đục, da diết

Đườ ng về hôm nay vắng tanh

Dạt dào hạt mưa rớt nhanh

Lạnh lùng mưa xuyên áo tơi

Mưa chẳng thương kiếp sống mong manh

Lầy lội qua muôn lối quanh

- Sao thằng Quân không đi đón cô?

Hiện ra như ma ở lối cắt ngang con hẻm, Huyên sóng bước vớiĐằng, trùm kín người trong chiếc poncho của lính

Sau thoáng gi ật mình, Đằng buột miệng:

- Hai ngày nay nó thi tin học giải toàn quốc ở lại bên trường

Huyên thầm thở phào, Đằng không sửng cồ lên với anh sau mươingày tránh mặt

- Tháng mưa bán ế lắm phải không? Dân xóm biển hễ mưa là toànmua nợ

Đằ ng làm thinh May là kiếm được chân quét dọn ở công ty nọgần nhà, vừa có thêm tiền sinh sống qua mùa mưa bão vừa không

có thời gian để nghỉ ngơi, lo âu

- Cô có ngh ĩ đến chuyện giao bớt mấy đứa nhỏ

- Đó là gia đình của tôi Cô xẵng giọng cắt ngang

Huyên thở hắt:

- Cô sẽ kiệt sức mất! Khi Quân vào đại học, cô sẽ thấy

- Thôi đi! Chuyện của tôi, anh đừng nên quan tâm

- Tôi lo cho cô Thật ra có giải pháp tốt sao cô không nghĩ tới?

Đằng dừng lại Qua ánh điện đường mờ tỏ, Huyên thấy mắt cô nhìnanh đầy cảnh giác Huyên không để cô kịp sửng cồ lên, nói liền mộthơi:

- Bé Th ủy còn nền nhà cũ, cô về đó sửa lại chà em ở với nhau.Còn chỗ này giờ bán đi rất được giá, cô sẽ có khoản tiền lớn, đủ locho Quân ăn học tới ra trường Sau đó khỏi lo gì nữa

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:35

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm