La thu cua nguoi chet LÁ THƠ CỦA NGƯỜI CHẾT BẠCH LIÊN Mục Lục Lá thứ của bác sĩ Lời giải Bác sĩ Henri Desrives là người thế nào ? 1 Cách viết lá thơ Cách cầu cơ Phương pháp précipiter 2 Tình trạng của[.]
Trang 1
LÁ THƠ CỦA NGƯỜI CHẾT
Trang 31 Cách viết lá thơ
Cách cầu cơ
Phương pháp précipiter
Trang 42 Tình trạng của bác sĩ Henri Desrives sau khi bỏ xác
Ông thấy lại khoảng đời dĩ vãng của ông Bác sĩ Henri Desrives qua cõi trung giới Bác sĩ gặp lại những người quen thuộc Chỉ có những người đồng ở một cảnh với nhau mới gặp nhau
Thể vía sắp lớp lại
Con người ở cõi trung giới bao lâu ?
Con người về thiên đàng
Tại sao có vài người làm cho bác sĩ khó chịu ?
Trang 51.Những người ghiền rượu
2.Những người ghiền thuốc hút
3.Những người ghiền thuốc phiện và ma túy
4 Những người đắm mê sắc dục
Phong cảnh trên cõi trung giới
Sự sanh hoạt ở cõi này
Trang 6Kết luận
Trang 8Lá thư của bác sĩ
Bác sĩ Henri Desrives là một người thích hoạt động, vui vẻ,yêu nghề Như mọi nhà trí thức khác, ông sống một cuộc đời rấtthực tế và không buồn lưu ý đến những điều mà khoa học chưagiải thích được Ông không tin rằng linh hồn sẽ tồn tại sau khichết, vì theo ông, trí thông minh chẳng qua là sản phẩm của các
tế bào thần kinh và nếu khối óc không còn, nó không thể tồn tại.Một hôm, khi ông bàn chuyện với con về các hiện tượng thầnlinh, bác sĩ Henri Desrives hứa sẽ viết thơ diễn tả những kinhnghiệm của ông khi ông sang qua cửa tử
Vài năm sau, bác sĩ Henri Desrives từ trần Người con bậnnhiều việc, nên quên lời hứa của cha Độ hai năm sau, mộtngày kia, người con theo vài người bạn dự một buổi họp thầnlinh học Một vong linh nhập vào đồng tử xưng là bác sĩ HenriDesrives và xin viết một bức thơ Người đồng tử cầm giữ đầucủa sợi nhợ cột vào cây bút chì, còn cây bút chì tự động chạytrên các trang giấy Lối 15 phút sau, người ta thấy một bức thơsau đây với tuồng chữ của bác sĩ Henri Desrives:
Con Pierre yêu mến!
Ba rất hài lòng gặp con nơi nầy Gần một năm nay, ba có
ý trông đợi con để giải thích cho con rõ những điều ở bên cửa tử theo như ba đã hứa, nhưng ba không thấy con đến Như con biết, sau cơn mệt và nghẹt thở, ba lịm luôn, không hay biết chi nữa Một lúc sau, ba cảm thấy đang ở trong phòng, giữa một thứ ánh sáng dịu dàng Ánh sáng nầy giống như ánh sáng của mặt trời rọi qua thủy tinh Ba cảm thấy được nhẹ nhàng, thoải mái, linh hoạt Ba không còn bị gò bó, ràng buộc trong xác thân nặng nề nữa Khi vừa rời bỏ thể xác, ba đứng gần bên giường để ngắm nhìn xung quanh Ba thấy má con và các con đứng quanh giường Trên giường phất phơ một hình thể lờ mờ Tất cả gia đình đang bị xúc động nhiều và sự xúc động nầy làm
ể
Trang 9cho ba rất buồn và khó chịu, vì thể mới của ba rất nhạy cảm Ba nhìn thấy tất cả với thể mới của ba, ngay cả ở đầu cũng như ở tay chân Vì vậy, ba thấy trước mặt, bên hông cũng như sau lưng Ba gọi má con và các con, nhưng không người nào trả lời Không ai nghe và thấy được ba.
Ba bèn đến lay gọi má con và các con, nhưng cũng vô hiệu Tới lúc đó ba mới ý thức được rằng ba không còn tại cõi trần và hiện đang sống trong một cõi giới khác hẳn Bỗng nhiên ba cảm thấy rất êm dịu và an lạc khi má con và các con đọc kinh cầu nguyện Trầm ngâm trong các sự rung động êm dịu của câu kinh, ba lần lượt thấy lại như trên màn ảnh, khoảng đời của ba từ việc gần đến việc xa, thấy lại tuổi già, thời niên thiếu và lúc ấu thơ Không lúc nào bằng lúc nầy, ba ý thức tường tận các hành vi xấu xa vô ích mà
ba không tránh được Ba vui mừng về các điều thiện với nhiều triển vọng ở tương lai và hối tiếc các điều không tốt Sau đó, một sự dã dượi gần giống như một giấc ngủ từ
từ xâm chiếm ba Không phải hoàn toàn là một giấc ngủ, vì tâm thức của ba còn hoạt động để tìm hiểu cõi mình vừa đến, để nhận định mình đang sống ở đâu, đang làm gì Tuy nhiên ba vẫn ở trong trạng thái dật dờ nửa mê nửa tỉnh, khi nhớ, khi quên, mặc dù ba ý thức được rằng mình đang sống một đời sống mới Một lúc sau, một sự uể oải khác xâm chiếm trọn thể của ba, ba không chống nổi nữa và bị chìm đắm trong một giấc ngủ nồng nàn Ba không biết đã ngủ được bao lâu, hay nói cho đúng, mê man trong một thời gian Bỗng nhiên ba bừng sống trở lại trong một cõi mới lạ, cảm giác được giải thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc, với một sự sống mới mẻ, linh hoạt và thú vị Ba không còn xác thân, không còn cảm thấy đau đớn hay mệt mỏi nữa.
Ba di chuyển được tự do và mau lẹ, lướt là đà trên mặt đất hoặc bay bổng trên không; khi muốn đến nơi nào dù xa thế mấy thì tức khắc đến ngay Ba đi xuyên qua tất cả: nhà, tường, cây, đá, v.v… mà không bị cản trở chút nào Nỗi vui mừng của ba càng tăng thêm khi ba gặp được các người
bà con quen thuộc và các bạn, họ săn đón chào mừng, hỏi thăm và chuyện vãn rất là thân mật Tuy nhiên, có vài người
Trang 10lạ khiến ba cảm thấy khó chịu khi đến gần họ, vì họ phát ra những rung động thô bạo.
Nơi cõi nầy, con người vẫn giữ y nguyên các tánh nết cũ như lúc còn sống tại thế gian Người thì hiền từ, vui vẻ, dễ thương, kẻ lại tinh nghịch, ngông cuồng, nóng nảy Có vài người rất tử tế theo giúp đỡ ba và giải thích cho ba rõ về các nhân vật và đời sống tại nơi đây để ba không còn sợ hãi Ba không thấy vùng giá lạnh, tuyết băng hay hỏa ngục như lời đồn đãi tại thế gian.
Mọi người sống nơi đây đều tạo ra được những điều tươi đẹp mà họ ưa thích; người ta thấy những dinh thự đồ
sộ, mỹ lệ, trang hoàng lộng lẫy; những vườn hoa xinh đẹp với những loại hoa tươi thắm; những núi non, rừng rậm, biển cả, ao hồ nguy nga; những màu sắc rực rỡ, huy hoàng xán lạn không bao giờ thấy được ở cõi trần.
Tuy nhiên mỗi người đều bận rộn làm việc, vì cõi nầy không phải được tạo ra cho những thú vui ích kỷ Người thì dạy học, kẻ lại đi học, kẻ thì vẽ họa đồ nhà cửa, cầu cống, người lại soạn thảo âm nhạc để hòa tấu hoặc lựa chọn các phong cảnh để hội họa; người thì cặm cụi tìm đề tài viết văn hoặc trầm ngâm trong các triết lý cao siêu Về phần ba,
ba đang lo nghiên cứu trong một phòng thí nghiệm lớn để sau nầy giúp ích nhân loại Vài người đi nhà thờ để cầu nguyện cho những kẻ đau khổ hoặc cầu xin đức Thượng
Đế ban sự sáng suốt cho người trần để họ đừng phạm nhiều tội lỗi Một số người cứu trợ luôn luôn theo các người vừa rời xác thân để chỉ dẫn, giải thích và giúp đỡ; họ tìm cách giúp đỡ, chớ không bắt buộc ai tuân theo lời họ.
Ba nhận thấy trong cõi giới nầy, mọi người đều lo học hỏi, làm việc, giúp đỡ, cố gắng lãnh hội lý tưởng thiêng liêng Trước khi từ biệt con, ba nói thêm cho con rõ, nơi đây ba sống một cuộc đời vui vẻ, an lạc.
(Trích dịch theo La Revue Spirite, năm 1925.)
Dịch giả : Huỳnh Văn Tuất
(Trích từ Ánh Đạo số : 17)
Trang 13Lời giải
Trang 14Bác sĩ Henri Desrives là người thế nào ?
Quí bạn đọc đoạn giới thiệu bác sĩ thì biết Bác sĩ không phải
là nhà thần linh học hay là nhà Thông Thiên Học, nên thuật lạinhững điều đã nghe và in trí lúc còn sanh tiền Ông là một nhàkhoa học, sống một cuộc đời thực tế, không tin linh hồn tồn tại.Ông hứa với con ông là cậu Pierre, sẽ viết thơ diễn tả sự kinhnghiệm của ông, sau khi từ trần Hai năm sau, ông mới gặp conông trong một cuộc chiêu hồn
Tôi xin giải thích 4 điểm chánh trong bức thơ ra sau đây:1) – Cách viết lá thơ
2) – Tình trạng của bác sĩ sau khi bỏ xác
3) – Sự nhận xét của bác sĩ
4) – Kết luận
Trang 151 Cách viết lá thơ
Thường trong cuộc chiêu hồn, người ta dùng một miếng vánhình trái tim gọi là Planchette spirite, ở Việt Nam miếng ván đẽohình con rùa Phải có 2 người cầm: chánh và phụ Con rùa chạytrên tấm ván hay là tấm cạt tông rồi chỉ từng mẫu tự ráp lạithành từng chữ, từng câu
Còn cách viết thơ của bác sĩ Henri Desrives thì khác hẳn.Đồng tử cầm một đầu dây, còn đầu kia cột một cây viết chì Câyviết chì chạy trên giấy viết một bức thơ mà tuồng chữ vốn làtuồng chữ của bác sĩ hồi còn sanh tiền Chắc chắn là cậu Pierrechứng thật điều nầy
Như thế, không có sự giả mạo, vì đồng tử không cầm câyviết chì viết Dù cho đồng tử có viết đi nữa cũng không thểgiống hệt được tuồng chữ của bác sĩ Desrives
Muốn viết thơ, hồn bác sĩ phải lấy chất dĩ thái trong thểphách của đồng tử làm ra một bàn tay giả để nắm cây viết chìmới viết ra chữ được
Ta không thấy bàn tay giả của bác sĩ, vì chất dĩ thái vốn vôhình đối với mắt phàm của chúng ta
Trang 16Cách cầu cơ
Trong các đàn gọi là đàn Tiên, người ta dùng cơ, hai vị đồng
tử phụ cơ: chánh và phụ Trừ ra khi chấp bút, chỉ có một ngườiđồng tử chánh
Thuở xưa, bên Trung Hoa có cách cầu cơ khác hơn Người
ta dùng một cây cần trúc giống như cây cần câu có buộc mộtsợi dây Đầu sợi dây cột một cây viết mà không có ai cầm Khi
có vị nào giáng xuống thì cây viết lay động, rồi viết ra chữ
Trong trường hợp nầy, vị giáng xuống cũng phải lấy chất dĩthái trong thể phách của chư nhu làm ra một bàn tay giả Không
có bàn tay giả, không thể nào viết được
Trang 17Phương pháp précipiter
Chỉ có phương pháp gọi là «Précipiter» mới không dùng câyviết, phải là cao đồ của Chơn Sư mới biết phương pháp nầy.Sắp sẵn trong trí trọn bức thơ, lấy chất dĩ thái làm mực, rồi inbức thơ đó trên một tờ giấy
Không có hồn ma nào đủ khả năng làm được điều nầy, muốnlàm được, phải nhờ một vị đệ tử Chơn Sư ở một bên giúp sức
Trang 182 Tình trạng của bác sĩ Henri Desrives sau khi bỏ xác
Ông ngất lịm rồi, một chặp sau, thấy ông đứng ở trong phònggiữa một ánh sáng êm dịu Ông nhìn thấy thể xác ông, vợ, con;ông kêu gọi, nói chuyện, họ không trả lời; lay gọi, họ khôngnhúc nhích Những sự xúc động của họ làm cho ông buồn bực,nhưng mà những câu kinh cầu nguyện làm cho ông an vui, vìlúc nầy ông rất nhạy cảm Trong mình ông chỗ nào cũng thấyđược cả, trên đầu, dưới chân, bên hông, sau lưng, chớ khôngphải thấy như hai mắt thường
Trang 19Ông thấy lại khoảng đời dĩ vãng của ông
Ông thấy lại khoảng đời dĩ vãng của ông từ buổi niên thiếucho tới lúc tuổi già Ông ý thức được những việc lành mà ông
đã làm và những hành vi không tốt đẹp mà ông không tránhđược, nên vui, buồn, lẫn lộn với nhau và ông cũng hối tiếcnhững sự lỗi lầm
Đó là những điều xảy đến cho tất cả mọi người
Trong lúc ngặt mình, con người thấy trải ra trước mặt tất cảnhững sự hành động của mình từ nhỏ đến lớn, dù lành, dữ,không sót một mảy, không khác nào ngồi xem một phim hátbóng Con người cũng biết được mình sẽ về ở cảnh nào
Xong rồi, sợi từ khí cột thể phách dính với xác thân đứt hẳn,con người tắt hơi rồi hôn mê
Thường nội trong 48 giờ, thể phách lìa khỏi thể vía, conngười bỏ cõi trần qua cõi trung giới, rồi lần lần tỉnh lại
Bác sĩ bỏ xác rồi, nhưng thể phách của ông còn dính với thểvía của ông Ông còn thấy ánh sáng êm dịu của cảnh dĩ thái,thấy thể xác ông và vợ con ông nữa Ông kêu, lay chuyển họ,
mà họ không trả lời
Điều nầy rất dễ hiểu, ông đã ở trong thể vía rồi Ông thấy thểvía của vợ con ông, ông lầm tưởng là xác thân Ông chưa biếtrằng người sống không thể nào thấy được thể vía và ngheđược lời nói của người chết Vì vậy làm sao vợ con ông biếtông kêu họ để trả lời
Trang 20Bác sĩ Henri Desrives qua cõi trung giới
Ông nói: Ban đầu ông nửa mê, nửa tỉnh, rồi ông ngủ mộtgiấc không biết bao lâu, thức dậy thấy mình sống trong một cõimới lạ, rất linh hoạt, thú vị, không còn đau khổ, uể oải nữa Ôngrất nhẹ nhàng, di chuyển mau lẹ, lướt trên mặt đất, bay bổngtrên không trung, muốn đến nơi nào thì dù xa đến đâu cũng tớiđược tức khắc Ông xuyên qua nhà cửa, cây, đá… Lúc ông ngủ
mê là lúc thể phách đã rớt ra, không còn dính với thể vía củaông nữa
Sau khi thức tỉnh lại, ông đã qua ở một cảnh của cõi trunggiới, song không biết chắc là cảnh thứ mấy
Ông không còn thấy nhà cửa và vợ con nữa Hiện giờ ông ởtrong thể vía, nên cảm thấy nhẹ nhàng; ông bay lên trên không,lướt trên mặt đất cũng được Vì chất thanh khí làm ra thể víacủa ông chun qua các chất hồng trần, từ chất đặc, lỏng, hơi chotới dĩ thái, nên ông đi ngang qua nhà cửa, vách tường, cây cối,cát đá mà không đụng chạm chi cả
Xin nhắc lại thể vía thuộc về đệ tứ thứ nguyên không gian(bề thứ tư), nên hồn ma đi ngang qua mình ta, ta không haybiết Họ vô nhà ta không cần phải theo cửa cái hay cửa sổ, họxuyên qua vách tường, dù cho vách đá hay vách sắt cũngkhông cản trở họ được, vì họ ở trong thể vía, chớ không phải ởtrong xác thịt như chúng ta Nước, lửa cũng không làm hại họđược Họ cũng không biết có nước, lửa, vì họ không thấy haichất nầy
Trang 21Bác sĩ gặp lại những người quen thuộc
Ông gặp lại những người quen thuộc đón tiếp, chào mừngông và chuyện vãn rất thân mật Nhưng cũng có vài người lạphát ra những sự rung động thô bạo làm cho ông khó chịu
Trang 22Chỉ có những người đồng ở một cảnh với nhau mới gặp nhau
Không rõ lúc ông viết thơ, ông ở cảnh nào Tuy nhiên, ta biếtrằng chỉ có những người đồng ở một cảnh với nhau mới gặpnhau và chuyện vãn với nhau, chớ không thể nào thông đồngvới những người ở cảnh khác được Vì những sự rung độngcủa cảnh này vẫn khác hơn những sự rung động của cảnh kia.Thí dụ: Những người ở cảnh thứ năm, chỉ gặp những người
ở cùng một cảnh với họ, chớ họ không thấy những người ởcảnh thứ tư, mà cũng không lên cảnh thứ tư được nữa Muốnhiểu tại sao, phải biết cách thể vía sắp lớp lại
Trang 23Thể vía sắp lớp lại
Thể vía làm bằng bảy chất thanh khí của cõi trung giới Lúcbình thường, bảy chất nầy pha lẫn với nhau và chạy từ đầuxuống chân, rồi từ chân trở lên đầu Vì vậy trong thể vía chỗnào cũng thấy, nghe được Thế nên trước đây bác sĩ có nói ôngthấy bằng đầu, chân, lưng, hông
Sau khi con người thác rồi, thể vía sắp bảy chất thanh khí lạilàm bảy lớp khác nhau, nặng ở ngoài, nhẹ ở trong
Thí dụ: Người kia trong thể vía chỉ có từ chất thứ sáu cho tớichất thứ nhứt Thác rồi, chất thứ sáu làm thành lớp ở ngoài, lớpthứ năm kế đó, rồi tới mấy lớp kia, thứ tư, thứ ba, thứ nhì, thứnhứt ở trong hết
Trong vía anh có lớp thứ sáu ở ngoài, nên anh phải vào ởcảnh thứ sáu, vì cảnh thứ sáu làm bằng chất thanh khí thứ sáu,hạp với lớp thứ sáu Anh vào đây, phải đợi chừng nào lớp thứsáu rớt ra, mới lên được cảnh thứ năm Cứ tiếp tục như vậycho tới lớp thứ nhứt
Nói tóm lại, rớt một lớp của thể vía, con người lên một cảnh,chớ không phải ở mãi một cảnh
Lúc con người còn sanh tiền, con người lên cảnh nào cũngđược
Trang 24Con người ở cõi trung giới bao lâu ?
Thường con người phải ở tại cõi trung giới từ vài phút, vàigiờ cho tới 25 năm, có khi 40 năm, 50 năm hay là cả trăm nămnữa Không nhất định được thời gian đó là bao lâu, vì nó phảitùy thuộc tánh tình của con người, tốt đẹp hay xấu xa, nhiềuhay ít
Trang 25Con người về thiên đàng
Sau khi lớp thứ nhứt của thể vía rớt ra, con người bỏ cõitrung giới lên cõi thiên đàng để đồng hóa những sự học hỏi vàkinh nghiệm của mình hồi còn sanh tiền Con người sử dụngthể trí như xác thân và thể vía
Con người ở thiên đàng từ cả trăm năm cho tới cả ngànnăm, tùy theo sự mở mang trí tuệ của mình nhiều hay ít và đờisống tinh thần lúc còn sanh tiền
Khi đúng ngày giờ thì con người phải bỏ thể trí, từ giã cõithiên đàng trở xuống trần đầu thai lại một lần nữa để học nhữngbài học mới và thanh toán những nợ nần đã gây ra, tức là trảquả
Lúc viết thơ bác sĩ còn ở cõi trung giới, nhưng rồi đây ôngphải bỏ cõi trung giới lên cõi thiên đàng là thượng giới Một thờigian sau, ông cũng phải từ giã cõi thiên đàng để trở xuống trầnđầu thai lại và lấy thể xác của một đứa bé sơ sinh
Bánh xe luân hồi quay một vòng tròn từ cõi trần lên cõithượng giới, xuyên qua cõi trung giới, rồi từ thượng giới trởxuống cõi trần lại như cũ Nó cứ tiếp tục quay như vậy mãi Đây
là công lệ thiên nhiên, không một ai tránh khỏi được, khi còn làngười phàm phu tục tử