1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Danh cap nu hon chua xac dinh

100 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thụng tin ebook Tờn truyện: Đỏnh cắp nụ hụn
Tác giả Liesa Abrams
Trường học Trường trung học phổ thông Park Hills
Chuyên ngành Văn học nước ngoài
Thể loại Sách điện tử
Năm xuất bản 2007
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 100
Dung lượng 571,87 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Danh cap nu hon Thông tin ebook Tên truyện Đánh cắp nụ hôn Tác giả Liesa Abrams Thể loại Văn học nước ngoài Nhà xuất bản Nhà xuất bản Trẻ Năm xuất bản 7/2007 Kích thước 12x20cm Nguồn http //www thuvie[.]

Trang 2

Thông tin ebook

Tên truyện : Đánh cắp nụ hôn

Tác giả : Liesa Abrams

Thể loại : Văn học nước ngoài

Convert (TVE) : chuotqn

Type(TVE): Bach Thu Thuy,Smallfire_ shine Ngày hoàn thành : 23/12/2008

Nơi hoàn thành : Hà Nội+ Hạ Long

http://www.thuvien-ebook.com

Trang 3

Mục lục

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết.

Trang 4

Chương 1

Sân khấu trường chẳng có gì khác so với hồi tháng sáu, dưới kia là hai dãy ghế phủ lớp bụimỏng Các góc sân khấu vẫn còn đó những thiết bị chiếu sáng Những dụng cụ trang tríphông màn vẫn tựa vào bức tường phía sau sân khấu Nhưng với Laura, khung cảnh ấy lạilung linh huyền ảo lạ thường Nền sân khấu lát ván gỗ trầy xước như sáng bóng lên trongánh sáng chiếu thẳng từ trên cao Cô nữ sinh năm thứ hai trung học phổ thông tưởng

tượng mình đã được phục trang đầy đủ trong vai nữ nhân vật chính của kịch Chỉ hôm nay thôi.

“Oách thật! Mình thành diễn viên chính rồi.” Niềm hứng khởi ào qua như một cơn gió khiLaura nhớ lại lúc thấy tên mình đứng đầu danh sách tốp diễn viên niêm yết từ cuối năm họctrước Suốt mùa hè, Laura chỉ ngày đêm tập vai chính

-Kìa Laura!

Laura ngoái nhìn.Stacey và Amanda, hai cô bạn cùng đội kịch đang đi tới :

-Chào Đầu năm có gì vui chưa mấy bồ?

Stacey hất mái tóc dài ra sau vai:

-Nếu nói tớ mừng húm vì sắp được ngập đầu trong đống bài vở là xạo một trăm phần trăm.Nhưng ít nhất thì cũng được tập kịch Vui vẻ một chút cũng đỡ ngán trước khi chúi mũi vàochồng tập vở cao ngất ngưởng

Amanda hưởng ứng :

-Nhất trí Vả lại, năm nay rất đặc biệt : Laura thủ vai chính, nhớ không ?

Về tài diễn xuất, phải nói Laura và Amanda là ”kẻ tám lạng, người nửa cân » Sự ganh đuangầm giữa họ ngày càng nóng lên vì Emily luôn chiếm ngôi vị độc tôn trong dàn diễn viên

nữ đã ra trường Chính Laura cũng không ngờ cô Goldstein lại chọn mình chứ không phải

là Amanda Giọng cô bé trầm tĩnh :

-Cô Goldstein hay nói gì nhỉ ? « Không có vai diễn tầm thường Chỉ có »

Stacey cười :

-« Chỉ có diễn viên tự làm cho mình tầm thường đi » Mỗi khi khó xử lúc phân vai, cô lạinhắc câu ấy Còn với tớ, nó như cái phao tâm lý Chẳng là tớ toàn phải đóng vai phụ mà -Stacey dọn giọng, bắt chước cô giáo - « Trong một vở kịch, các vai phụ luôn là phần tinhtúy nhất »

Trang 5

Cả ba bò lăn ra cười Dù luôn phải đóng vai phụ, Stacey vẫn là bậc kỳ tài trong lãnh vực bắt chước Amanda nhìn quanh khán phòng :

-Đủ mặt anh tài chưa nhỉ ? Kia có phải Jordan không đó ? Nắng mùa hè làm chàng ta « hot

» quá chừng !

Stacey háo hức :

-Còn chờ gì nữa Phải giao lưu ngay thôi Gặp lại Laura sau nhé

-Ừ, đi ngay đi Kẻo hắn bốc hơi mất

Bông phèng với bạn xong, Laura lại đối diện với sân khấu, mong quên hết mọi tiếng cườiđùa xung quanh Đêm mở màn hiện ra trong trí tưởng tượng của Laura, hai tấm mànnhung mở ra Mọi ánh mắt đều dông cả về phía nữ diễn viên chính đang tạm thời độcchiếm sân khấu « Dù hay dù dở, cả diễn viên và tốp phụ trách hậu trường đều phụ thuộcvào vai diễn của mình, và cả nam diễn viên chính nữa »

Một người ngồi vào ngay chố trống cạnh Laura Giật mình, Laura quay sang, sửng sốt

“Không thể nào! Mình mơ hay tỉnh đây! Xem ai đến ngồi cạnh mình nè!”

-Chào Laura Đang nghĩ gì thế?

Ted bắt chuyện Ánh mắt thân thiện, nhiệt thành chiếu thẳng vào mắt cô bé Mái tóc anhvừa đi ngoài gió rối bù Cong Laura thì đang rối trí Ted học trên Laura một lớp, luôn “trongtầm ngắm” của các nữ sinh trường trung học Park Hills vì đã đẹp trai lại tài hoa Ngay khivào năm thứ hai của trường trung học phổ thông, Ted đã được giao vai chính Vậy mà

“người hùng ấy” lại chủ động bắt chuyện trước với Laura “Quỹ đạo đổi chiều hay sao thếnày?” Không hiểu vô tình hay cố ý mà ánh mắt Ted cứ lưu luyến mãi với khuôn mặt Laura,không chịu rời đi, khiến cô bé khó lòng tỉnh táo Laura cố trấn tĩnh “Đừng nghĩ quá nhiều!Anh ấy chỉ chờ mình trả lời.”

-Khá…khá vui…nói chung là vui.”Mình mắc tật nói lắp rồi sao? Đừng làm người ta phát hãi

dễ mến thật Nhưng anh ấy và Emily đã cặp kè với nhau cả hai năm có lẻ Chuyện bắt đầu

khi hai người họ vào vai Tony và Maria trong vở Câu chuyện bên bờ Tây Thế nên các cô

có mơ cũng phải chiêm ngưỡng từ xa “Nhưng Emily đã vào đại học, liệu Ted có còn vấnvương chăng?”

Trang 6

Ted vươn vai Chiếc áo thun màu xanh lá cây càng ôm sát nửa người phía trên rắn chắc.Laura nhìn quần áo mình mà phát hoảng: quần Jeans quá khổ, áo thun trắng rộng thùngthình Nếu biết Ted sẽ đến ngồi bên, trò chuyện như bạn vong niên thế này, chắc chắn cô

sẽ chọn bộ khác

-Thôi không nói chuyện học hành nữa Em thích vở kịch này không?

Lau ra đỏ mặt, thầm nghĩ “Ted ngại diễn chung với mình Phải rồi, mình không thể sơ vớiEmily được” Laura lúng túng

-Thích chứ

Luồn những ngón tay nhỏ nhắn vào lọn tóc trên vai, Laura bất giác quấn ngón tay vào đuôitóc như mỗi khi hồi hộp Một động tác bị Rosita, bạn thân nhất của Laura, chê là trẻ con -May quá, năm nay không có nhạc kịch Em hát dở lắm Không bằng Emily Mà quên, ý emlà…

“Đúng là dở hơi hết chỗ nói” Ted phủi bụi bám trên ống quần, nhân tiện vuốt nếp vải kakicho phẳng:

-Công nhận hiếm người hát hay như Emily

Laura nhìn anh thông cảm Chắc Ted nhớ Emily lắm Laura tò mò:

-Emily lúc này ra sao rồi? Đã quen trường quen bạn chưa?

-Xin lỗi, em không biết

Ted cười xoa dịu:

-Không sao… Nhiều người hỏi, nên anh cũng quen rồi

Ted nhìn xoáy vào mắt Laura

-Em đã xem Ngã rẽ cuộc đời chưa? Nghe nói phim hay lắm

Laura lúng búng:

-Chưa Anh xem chưa? À, chắc anh chưa xem…

Lảua nhăn nhó “Cứ nhìn xoáy vào mắt người ta, bình tĩnh sao nổi?”

-Vậy chủ nhật đi nhé? Tất nhiên là nếu em không bận

Laura cố tiêu hóa thông tin Ted vừa mời cô đi chơi Có anh bên mình, chủ nhật không còndài lê thê Chỉ cần nghĩ đến việc sánh vai với Ted, Laura đã thấy hồi hộp rồi

-Không, em rảnh mà Chắc đi được

Vừa tự trấn tĩnh, Laura vừa thầm khen câu nói duy nhất ra đầu ra đũa kể từ nãy đến giờ

Trang 7

là chuỗi ngày vui vẻ Cứ thế, niềm vui dịu ngọt kéo tâm trí Laura xa rời thực tại

Tiếng xôn xao trong khán phòng lắng dần Nhất định đạo diễn đã đến Nhưng Laura cầnphải có thêm thời gian nữa mới có thể tập trung được Chợt Ted ngạc nhiên hỏi:

-Chẳng biết nữa Mark có trong đội kịch đâu Nhưng anh ta giỏi diễn lắm Nhất là với nữsinh mới của trường

Ted nhướng mày:

-Là sao cơ?

-Nghĩa là, màn một: nguyện một lòng một dạ với nàng khiến nàng đồng ý đi chơi cùng Mànhai: vờ ngơ ngác khi cô bé cứ ra ngóng vào trông mà chẳng thấy bóng chàng đâu

Ted cười bí hiểm:

-Nên hiểu thế nào đây? Chắc em không ưa gì Mark

Laura ngớ người Cô bé vừa làm Ted hiểu nhầm Laura vội đính chính:

-Không có phần em đâu! Ai mà thèm… Nhưng nhỏ bạn thân của em, Rosita khá thân vớiMark Nên em không lạ gì anh ta

Laura nhìn Mark tự tin hất mái tóc đen đang xõa xuống trán mà ghét, tưởng mình ngon lắmsao? Ngoài kia, thiếu gì người đẹp trai hơn Mark Ted chẳng hạn Hơn nữa, Ted là ngườitốt Phái đẹp trường này thường xuýt xoa kể cho nhau nghe thái độ dịu dàng và quan tâmcủa Ted với Emily Tuy nhiên, ngay cả các nữ sinh “yêu kiều, khó chiều” nhất cũng phảicông nhận Mark khá đẹp trai Con gái liên tục bị Mark “bắt hồn”, dù biết hắn chẳng ra gì.Sao Rosita chịu được Mark nhỉ? Lại còn chơi khá thân nữa chứ! Cô Goldstein đem haichiếc ghế đến phía trước sân khấu, một cho mình, còn một ra hiệu cho Mark ngồi xuống:

- Thôi nào, mọi người im lặng đi Các em làm quen với Mark đi nhé Cậu ấy sẽ là trợ lý củatôi trong vở kịch này

Laura khó chịu nghĩ “Từ giờ tới khi khai mạc, thể nào hắn cũng cặp kè với nửa số diễn viêncủa đội cho mà xem” Có mặt Mark, vở kịch thiếu hấp dẫn đến một nửa Trừ khi…Laura liếc

Trang 8

nhanh Ted Viễn cảnh tiếp sau chủ nhật tuần này khá sáng sủa Nếu dành được chỗ củaEmily bên Ted thì vở kịch lần này sẽ là một kỷ niệm khó quên Laura mong nhịp tim chậmlại, và cố tập trung nghe cô giáo nói

- Xin lưu ý, Mark sẽ trực tiếp góp ý cho từng vai diễn Đây là điểm hơi khác với lệ thường.Mark có đóng góp nhiều ý hay cho vở diễn Về phần mình, tôi cho rằng các em sẽ chủ độnghơn nếu mọi công đoạn đều do học sinh phụ trách Vả lại, tôi cũng phải lo nhiều việc kháctrong trường Các em nên lắng nghe mọi hướng dẫn của Mark Như chính tôi hướng dẫncác em vậy – Cô dừng lại, e hèm – Giờ thì hãy bắt đầu với từng đoạn ngắn theo bản thảo

đã phát Nhớ phải diễn với mọi cảm xúc…

Laura lấy tập bản thảo, mở trang đầu tiên Cô bé cố ngồi thoải mái, làm mặt “tỉnh rụi”,nhưng hồn thì còn ở chin tầng mây Vai chính và buổi hẹn hò với Ted đúng là sự khởi đầutuyệt vời cho năm học mới

- Nói chầm chậm thôi, cho tôi còn theo với chứ! Này nhé, có phải Ted đến bên bồ, thân mậtnhư đã quen từ trăm năm trước Còn bồ thật quá tài! Phù phép kiều gì khiến chàng mời đixem phim ngay thế?

Laura cười ngất:

- Tớ sợ tàu bay giấy của bồ lắm té lộn cổ bây giờ Với lại, đừng quan trọng hóa vẫn đềnữa Đã có gì đâu mà

- Chẳng lẽ còn muốn tôi nhắc bồ nhớ Ted là ai! Tin tôi đi, chuyện lớn đến rồi

Laura chỉ nghe loáng thoáng lời nhận xét của Rosita vì còn bận rộn lục ngăn trên cùng của

tủ

- Quái thật!

- Sao, có gì không ổn à?

- Không Nhà tớ hết nước cam rồi

- Lãng xẹt! Quên chuyện nước cam đi Có chàng rồi phải lo giữ đấy

Laura cười hic hic:

- Vâng, em xin nghe lời

Dù vờ lơ đãng nhưng trống ngực Laura lại đập dồn dập dễ có đến lần thứ một triệu trongngày!

- Anh Dennis sẽ ngạc nhiên cho mà xem Bồ sướng như tiên rồi nhé Chẳng bù cho mình.Chuyện mình với Dennis vẫn chưa ra đâu vào đâu

Laura cố nín để khỏi bật cười thành tiếng Dennis là bạn trai của Rosita Nhìn qua cũng biết

là họ sẽ gắn bó nhau cho tới trọn đời Vì chưa có bạn trai, nên Laura thường đi chơi vớicặp Dennis – Rosita Mỗi lần như vậy, cô lại thầm than phục anh chàng Dennis Đã ga lăng

Trang 9

lại còn chiều Rosita hết lòng

- Xinh như bồ, ai lại nỡ rời?

- Thôi đừng đùa nữa

Laura lắc đầu Rosita luôn không vừa lòng với bản thân Dù vẻ yểu điệu thục nữ của nóluôn là trung tâm điểm của mọi ánh mắt dồn vào

Laura lục lọi tủ bếp phía trên bồn rửa chén:

- Bồ quên giải pháp sống vui rồi à? Không bao giờ tự đánh giá thấp chính mình Bồ xinhđẹp, bạn trai chiều chuộng bồ, bồ có tất cả rồi đấy

“À, đây rôi, một bịch bánh quy”

- Mình không lạc quan được như bồ Đời thực khắc nghiệt hơn bồ tưởng đấy

Laura nhâm nhi mẩu bánh:

- Vâng, em biết Em đâu có chin chắn bằng bà chị được Em chỉ biết bánh quy chắc chắnngon hơn nước cam thôi

Rosita khịt mũi Laura cười cầu hòa:

- Tụi mình rõ thật dở hơi Nói hoài chuyện không đâu Bây giờ bồ pahir giúp mình mớiđược Mình chỉ sợ chuyện với Ted lại rối tung lên

- Rối thế nào được?

- Ai lần đầu đi chơi với bạn trai mà chẳng vụng về! Nói thiệt, hôm nay, tui đã đủ “ngố” lắmrồi!

Nhớ chuyện lúc sáng, mặt Laura đỏ rần lên vì ngượng Nhưng khi nhớ lại cặp mắt sángcủa Ted, cô bé lại xốn xang Rosita cười hi hi:

- Dễ thương quá Tiếng sét ái tình làm bạn tôi quay mòng mòng rồi có phải không?

Không quay mòng mòng mới là lạ Ted vừa diễn xuất hay, vừa chín chắn, vừa tinh tế,vừa…

- Cũng có khi đúng

Chợt Julie, em gái của Laura từ cửa bếp hỏi vọng vào:

- Cài gì đúng?

- Để lát sau chị em mình bói chuyện nhé Còn nước không?

Laura chỉ vào hộp nước cam trên tay em Con bé lắc đầu

- Hết nhẵn rồi

Đi ngang qua chỗ Laura đang ngồi, Julie ném chiếc hộp vào thùng rác Đôi mắt xám nhạtthường rât trong sáng của Julie lúc này sao mà buồn thế

- Chờ mình một chút – Laura nhắn bạn rồi quay sang em – Em sao vậy ?

Julie quay lại nhìn với cặp mắt trống rỗng

- Chẳng sao cả

Chưa nói hết câu, cô bé vội vã bỏ đi

Trang 10

- Kìa, Julie, chờ đã

Laura kẹp ống nghe vào vai nhưng Julie đã đi khuất Laura đưa ống nghe lên tai:

- Xin lỗi nhé bồ Chẳng qua em mình hồi này cứ là lạ làm sao ấy

- Lạ thế nào?

- Tớ không biết…để hỏi lại cho rõ đã Julie với tớ thường hay tâm sự Vậy mà hồi này,dường như con bé cứ giấu tớ chuyện gì ấy Hay tại tớ chỉ lo hão

Rosita gật gù, lên giọng bà cụ non:

- Chắc rồi Đừng có chưa chi đã phát hoảng Con gái tuổi 12 khó bắt chuyện lắm Hồi đó,chúng mình cũng có khá hơn đâu

Laura gật đầu Rosita nói đúng Ngoài vóc dáng lớn lên từng ngày, chắc chắn Julie cũngđang thay đổi lớn về mặt tâm lý Cũng như bao cô bé đang tuổi dậy thì khác

- Phải công nhận bồ nói có lý

- Quên mất Thứ sáu nhà Zinman, bạn anh Dennis có tiệc Tụi này nhất định sẽ đến dự Bồcùng đi nữa nhé?

- Ừ, cho tớ đi với Rosita này, nếu chuyện với Ted mà đẹp nhưu mơ, tớ sẽ ít quấy rầy bồ vàanh Dennis Biết đâu, những lần đi chơi tay ba này sẽ không còn nữa

- Đừng có đoán già đoán non nữa Trán nhăn như bà già bây giờ Cứ đi cho vui cái đã Màđông người lắm nghe Tớ rủ Sara rồi Cả Berna, Erica và Mark nữa

- Mark à? Rủ hắn làm gì?

Dù lòng tự nhiên nôn nao, Laura vẫn vờ bình thản Rosita và Mark rất thân, nhưng họ hiếmkhi đi chơi chung Như thế, Laura tạm yên tâm đôi chút Cô sẽ không phải liên tục tự trấntĩnh như mỗi khi buộc phải đối mặt với Mark Dù đã nhiều lần lấy hết can đảm, Laura vẫnkhông dám kể với Rosita rằng, từ năm ngoái tới giờ, cô đã để ý tới Mark Tất nhiên, mốithiện cảm ấy có trước khi Rosita rỉ tai Laura về cách cư xử không đẹp của Mark với bọncon gái Giờ thì Laura chỉ muốn tránh xa anh ta mà thôi

Rosita hào hứng kể:

- Tiệc lớn lắm nha Zinman quen biết rộng, khối nào trong trường cũng có bạn Gặp bạn bèsau bao nhiêu thay đổi trong ba tháng hè thú phải biết Bố cũng đừng ngại Nếu có Mark đi,cũng khó giữ chân anh áy lâu Chắc chắn gã đa tình ấy không chịu ngồi yên Thể nào cũng

đi tán mấy em vừa vào trường năm nay

Laura chun mũi, lầm bầm:

- Đáng ghét Dám đùa giỡn với tình cảm của người ta Không thể tin có người sống vô tìnhnhư thế Sỗng như vậy, ai còn dám thật lòng với mình nữa

- Cạu cọ miết rồi mau già đó, nghen Sao tự nhiên cậu ghét Mark quá vậy? Còn mình, đãkhông để ý tới cái miệng ham tán gái của Mark từ lâu Người như anh ấy, hiểu rồi mới thấymến

Trang 11

“Còn mình, chỉ có cách ghét cay ghét đắng mới giúp mình thôi không nghĩ đến Mark!”

Có tiếng xe tắt máy bên ngoài:

- Hình như mẹ tớ vể Gọi lại sau nhé?

- Ừ, thôi chào bồ nhé

- Chào

Có tiếng mẹ gọi từ ngoài cửa:

- Các con đâu rồi? Mẹ đã về rồi đây!

Laura cười mãn nguyện khi nghe thấy giọng nói vui vẻ của mẹ Cô reo lên:

- Con chào mẹ!

- Tập tành thế nào con?

- Tuyệt lắm mẹ ạ

Laura nũng nịu:

- Con muốn xin mẹ một điều Mẹ đống ý, mẹ nhé

Mẹ ra hiệu cho Laura ngồi đối diện qua bàn bếp:

- Thì phải nói xem chuyện gì đã chứ Mẹ nghe cô giáo nói con tham gia diễn kịch Có phảichuyện đó không con?

- Cô nói đúng đấy mẹ à Nhưng chuyện này khác Anh Ted mời con đi chơi vào chủ nhậttuần này! Con đi được không mẹ?

- Ted nào hả con?

- Là người đóng cặp với con Mẹ cho phép con nhé?

Laura nôn nóng nhìn mẹ bà đặt tay lên vai cô:

- Mong rằng cậu ấy xứng đáng với con gái của mẹ

Cô tin tưởng:

- Con chắc mẹ sẽ hài lòng về Ted Hình như anh ấy là nửa còn lại mà con đang đi tìm, mẹ

Bà nhìn con gái âu yếm:

- Cầu cho con đúng Nhớ về sớm con nhé

Trang 12

Chương 2

-Chết tiệt! Chìa khóa xe biến đâu mất tiêu rồi

Mark tức tối bới đống đồ lộn xộn trên mặt bàn Điềm gở hay sao thế này? Làm như ông trờikhông muốn mình đi dự tiệc tối nay Chính Mark cũng đang dùng dằng, nửa muốn đi, nửamuốn ở nhà

Chợt có tiếng chìa khóa xoay trong ổ ngoài cửa Mark ngoái nhìn đúng lúc mẹ cậu vừa về -Con chào mẹ!

-Con đấy à? Đang làm gì vậy con?

Vừa vào đến nhà, mẹ đã mệt mỏi gieo mình xuống ghế, hai tay xoa thái dương Vốn lànhân viên xã hội, bà phải làm việc nhiều giờ liên tục tại một bệnh viện phía nam NewJersey Tối nào về nhà, bà cũng mệt phờ như thế, Dù mới tám giờ tối, Mark biết mẹ đã rấtbuồn ngủ rồi

Ngay cả Mark cũng chỉ muốn lên giường Chưa bao giờ cậu thấy thoải mái với đám đông

Dù đám đông toàn là bạn Rosita cũng không là ngoại lệ Nhưng lần này chắc cũng khôngđến nỗi nào Miễn là Abby không đến Sau cái hôn ngớ ngẩn từ năm ngoái, cô ta nhất địnhkhông chịu buông tha Mark

-Lại đi với Mike và Doug hả con ?

-Không ạ Tối nay con không đi cùng chúng nó

Bà mẹ luôn tìm cách hiểu cậu con trai Tối thứ sáu, nếu không đến nhà Mike, đi chơi bóngvới Doug, bà biết Mark vẫn hay đi chơi với mấy bạn gái cùng trường Nhưng tối nay, Mike

và Doug đều đi xem một trận bóng chày ở sân vận động lớn của thành phố Theo Mark,nếu xếp hàng những trò thể thao tẻ nhất, thì bóng chày đứng thứ hai Chỉ sau môn đánhgolf chán ngắt Còn nữa, hồi này Mark chưa có cô bạn mới nào

-Hình như con không thích đi lắm thì phải

Trang 13

Mẹ Mark nhăn mặt Bà từng bị tai nạn trước khi sanh con Đến nay mẹ Mark vẫn phảichung sống hòa bình với những cơn đau mãn tính Mark tránh nhìn mẹ, bớt cho bà một lần

cố tỏ ra không đau lắm Bà luôn làm thế để con đừng quá lo lắng cho mình Con Mark lạinghe như muối xát trong lòng

-Mẹ mệt rồi Đi ngủ sớm đi mẹ

Bà nhìn con, trìu mến :

-Ừ, mẹ đi ngủ ngay đây Con vẫn nhất định đi à ?

Mark nhún vai

-Rosita rủ con mà Bạn ấy còn bảo

Mark im bặt, nhủ thầm « Nói những chuyện tầm phào về bọn con gái chỉ khiến mẹ thêmmệt Mẹ cũng không cần biết mục đích chính của mình hôm nay chỉ là cua gái”

- sẽ giận nếu con không đi

Mẹ cậu nói, hai mắt đã díp lại :

-Vậy đi chơi vui nha con

-Dạ

Mark vào phòng riêng lục lọi tìm chìa khóa Cậu lắc đầu buồn bực Công nhận làm thêm tạicửa hàng băng đĩa đỡ hẳn Không phải chìa tay xin mẹ tiền tiêu vặt Nhưng số tiền ấy cònlâu mới đủ để Mark sửa lại phòng mình cho đàng hoàng một chút

Mark bất giác tự hỏi : cha đang làm gì ngay lúc này ? Ông có vui vẻ được chăng ? Thoảimái được chăng ? Hay chí ít, ông có bình thản được chăng khi đã bỏ vợ và con trai ngần

ấy năm ? Đúng là chưa chắc ông đã đau khổ, cô đơn hay dằn vặt Mark hay chơi một trònho nhỏ chỉ mình cậu biết Cậu hình dung hỉnh ảnh người cha, rồi bóp méo nó, giả tưởngrằng cuộc sống của ông tồi tệ hơn cuộc sống của hai mẹ con cậu bây giờ

Lục lọi chán, Mark đi ra lại thấy chùm chìa khóa trên chồng đĩa CD cậu dự định sẽ mangtheo Tặc lưỡi, Mark nhét chìa khóa vào túi Mẹo nhỏ dùng chìa khóa để nhắc về chồng đĩa

đã « phản thùng » « Rõ đồ hậu đậu »

« Thôi cứ đi cho biết Nhùng nhằng mãi rồi lại không đi được cho mà xem » Có tiếng mẹcậu dặn với :

-Đừng về trễ nghe con

-Mẹ yên tâm Mẹ đi nghỉ sớm đi

Thốt nhiên, Mark nghĩ “Cứ vui đi đã Biết đâu lại cua được một em nhí nhảnh mới chân ướtchân ráo vô trường! mà kể cả hai hay ba em cùng lúc thì cũng đâu có ảnh hưởng đến hòa

Trang 14

bình thế giới!”

Mark bồn chồn gõ cửa nhà Zinman Khi chờ chủ nhà mở cửa, Mark hơi choáng ngợp khinhìn quanh Cậu đang đứng trước một dinh thự sang trọng tại khu phố thượng lưuMontchair, bang New Jersey Mark cay đắng nghĩ “Khác khu ngoại ô nhà mình một trời mộtvực”

-Vào đi bạn

Mark nhìn người đang mở rộng cánh cửa đón mình, dò xét Trông cậu ta hơi quen quen.Hình như Mark thấy cậu ta một hay hai lần gì đó, ở sân trường

-Cậu cứ tự nhiên Dùng gì tùy thích nha

Nói xong, chủ nhà bận rộn với đám thực khách trong nhà, để mình Mark lưỡng lự đứng đó.Cậu còn nấn ná thêm giây lát, chưa muốn vào ngay Trước mặt Mark là căn tiền sảnh rộnglớn, thoáng mát Chẳng khác nào hình ảnh trong những tạp chí nhà đẹp Mark thấy ở nhà

bà ngoại Đồ trang trí nội thất được xếp đặt gọn ghẽ, bắt mắt Còn những bức tranh treotrên tường tuy hơi lòe loẹt, nhưng chắc đáng giá bằng cả gia tài Lúc này, không khí quátrang nghiêm dù cách bài trí có làm dịu đi phần nào do tiếng cười nói thân mật của thựckhách, kèm tiếng nhạc sôi động trẻ trung Dáo dác một hồi, Mark mới thấy Rosita và Dennis

ở phòng bên Rosita reo lên :

-Kìa Mark ! Tưởng cậu không đến được chớ Mà này, cậu đến vì nể lời tôi hay chỉ muốnrình bắt cóc mấy em lớp dưới ?

Mark ngó lơ sang chỗ khác :

-Chỉ toàn đoán bậy bạ

Rosita và Dennis liếc mắt nhìn nhau :

-Vậy mà trúng mới hay chứ

Một giọng nói vang lên ngay sau lưng Mark

-Có người giật mình rồi kìa

Mark quay lại, hóa ra là Laura Cô bé học dưới Mark một lớp và gắn bó với Rosita như hìnhvới bóng Ánh mắt hai người chạm nhau một giây trước khi cô bé vội vàng nhìn lảng đi

Chưa bao giờ Mark hiểu cặn kẽ về Laura Nhưng nhìn dáng vẻ tự tin, mà Mark cho là hãnhtiến kia, cậu tin chắc Rosita chọn lầm người Rosita dễ thương, vui vẻ, sâu sắc là thế mà lạithân với cô nàng nhạt nhẽo này Chỉ cần liếc mắt là biết ngay cô ta có một cuộc sống nhàn

hạ, một gia đình hoàn hảo Người như Laura có bao giờ trăn trở về sự đời ! Mà như thế,chắc chắn không thể là người sâu sắc

Trang 15

Nhưng có một điểm Mark phải công nhận, Laura rất xinh Chưa bao giờ Mark thấy Laurađẹp đến thế Chiếc váy bó sát để lộ cặp chân dài thẳng tắp của cô khiến Mark thẫn thờ.Cậu lắc đầu, cố quên dáng vẻ yêu kiều của Laura Để tĩnh trí, Mark cố moi óc chế ra một lờichào vừa hóm hỉnh, vừa lịch sự Nhưng cuối cùng, cậu đành tạm bằng lòng với mục đíchthứ nhất : Tỏ ra lịch sự

-Chào Laura, khỏe không em ?

-Hay mình vào bếp đi

Rosita lắc đầu Dennis chêm vô:

-Thấy mục tiêu rồi hả ?

Cả bọn lục tục kéo nhau đi, Khi đi qua nhóm con gái, Mark không quên mỉm cười làmquen Trong nhóm có một cô bé hay đỏ mặt e thẹn đến là duyên Mark đã chấm sẵn rồi.Cuối buổi, cậu sẽ quay lại tán bằng được mới thôi

Rosita xuýt xoa:

- Coi kìa! Sao bày vẽ lắm món thế!

Trên mặt bàn gỗ sồi rộng mênh mông không thiếu một món đồ ăn vặt nào Những két đồuống xếp thành hàng dài sẵn sàng thỏa mãn khiếu thưởng thức của những người có mặt.Không ngần ngừ, Rosita chọn ngay bánh khoai tây rán Laura khều bạn:

- Cân nhắc kỹ đi nghe Ngày mai đừng ca than đầy tai tớ vì trót nạp quá nhiều năng lượng! Vừa nói, Laura vừa với tay lấy bánh quy xoắn Lần này, ánh mắt của Mark lại dính chặt vàomấy ngón tay vừa thuôn vừa dài của cô bé, không dứt ra được Cáu tiết, Mark thầm rủa

“Rõ đồ gàn dở! Ai lại chăm chăm nhìn người ta như thế Bạn thân nhất của Rosita đồngnghĩa với đừng có mơ Vả lại, cứ nghĩ đến quan điểm đời toàn màu hồng của cô ta màmình phát ngấy!”

Rosita nhóp nhép:

Trang 16

- Mình ăn đến cái thứ năm rồi đấy

Mark hỏi cho có chuyện:

- Chế độ ăn của con gái thế nào?

Cậu vội đề nghị:

- Thôi, mình trở ra đi Cũng phải giao lưu một chút chứ

Mark cố tình đi sau Rosita và Laura để tránh tia quét của Dara Hành động ấy không quađược mắt Laura Cô bé cau mày khó chịu

Ngoài phòng khách, nhóm Rosita phải ngồi nép vào nhau mới đủ chỗ trên chiếc ghế sofabọc da đắt tiền Mark bất giác tự hỏi nhà Zinman phải tốn bao nhiêu cho món đồ nội thấtthời thượng này Số tiền ấy bằng bao nhiêu tháng tiền thuê căn hộ nhỏ xíu của mẹ concậu?

Vài người bạn của Rosita đến góp chuyện khiến cô bé Mark vừa gặp lúc nãy không cònquá nổi bật nữa Mark lẩm nhẩm trong đầu: Xem nào! Mắt Sara thì sắc như dao Erica thìhơi tẻ, còn xương hàm của Berna lại hơi vênh quá, không chịu hạ xuống gì cả Tiếc rằng,

họ không nán lại lâu Sau khi họ tản đi, cuối cùng lại vẫn bốn người nhìn nhau, Mark,Laura, Rosita và Dennis Laura rên rỉ:

- Nhạc gì chán phèo Ai chọn nhạc thế nhỉ?

Cô bé nhìn quanh Mark dài giọng:

- Hay thế mà còn chê!

Laura quay ngoắt lại, nhìn thẳng mắt anh chàng lớp trên, nhíu mày:

- Hóa ra anh thích nhạc này! Nhạc gì mà ủ dột thí mồ

Laura đắc ý thở phào Thấy thế, Mark cũng không chịu lép:

- Thì đã sao? Em nói xem, không hay ở điểm nào

Rosita chào thua cậu bạn cố chấp:

- Trời, thôi đi Mark Tiệc tùng chọn nhạc vui là đúng rồi

Rồi quay sang Laura, phân trần:

Trang 17

- Tay dở dở ương ương này dị ứng với từ “vui nhộn” đấy mà Cậu đừng thèm để ý

Mark uống cạn lon soda rồi đặt lon rỗng xuống sàn nhà:

- Một bài hát đã hay thì ở đâu cũng hay Vả lại, không phải cứ nghe nhạc xập xình là aicũng hồ hởi cả

Dennis châm chọc:

- Đúng là bệnh rầu rĩ của cậu này hết thuốc chữa rồi

Mark vờ xịu mặt:

- Đừng thế chứ Lúc trước các cậu vẫn thích mổ xẻ những ý kiến ngược đời của tớ cơ mà

Dù Rosita và Dennis có nói gì, Laura vẫn không chịu buông đề tài:

- Thứ nhất, một bản nhạc vui không đồng nghĩa với tiếng xập xình ồn ã Nó tạo không khívui tươi cho cả buổi tiệc Thứ hai, vì khi họp mặt tiệc tùng, không khí vui vẻ sôi động làkhông thể thiếu, nên nhạc ở các buổi tiệc nhất định phải là nhạc vui

Mark ngạc nhiên nhìn Laura, cô bé đang lý sự với cậu! Con gái thường hoặc đồng ý vớinhững gì cậu nói, hoặc cười khúc khích, hoặc tỏ ra bối rối Tất nhiên, ngoại trừ Rosita.Mark bị chọc quê miết Nhưng với Laura, Mark không nhân nhượng:

- Khổ nỗi nhạc sôi động thường dở ẹc Nếu không muốn nói là quá nông cạn, hời hợt Laura đỏ mặt cãi:

- Vui vẻ và sôi động không đồng nghĩa với nông cạn Thiếu gì nhạc vừa sâu sắc vừa vui Mark gân cổ cò:

- Vậy em cho anh ví dụ đi

Rosita xí xóa:

- Xin can, đang vui thì đi tranh luận về nhạc với nhẽo

Đang hăng, Mark đành tặc lưỡi tiếc rẻ:

- Thì tôi đành thua vậy Thế là được chứ gì

Mark nhìn lén đối thủ Nụ cười dịu dàng trên môi kèm với cái lắc đầu nhè nhẹ khiến cậungây người Khi cậu đánh liều nhìn thẳng vào mắt Laura, cô bé không quay mặt đi Ánhmắt ấm áp rọi thẳng vào khuôn mặt Mark khiến đột nhiên cậu không còn nhớ mình đang ởđâu nữa

Trang 18

- Sao em giận dai thế? Suốt ba tháng hè mà chưa nguôi ư?

- Lại còn không gọi điện xin lỗi nữa!

Dara liếc xéo đám bạn đang ngồi quanh Mark:

- May cho anh là còn có bạn đấy

Nói xong cô bé quay lưng bỏ đi Im lặng sượng sung Mark rầu rĩ:

- Đang nói chuyện gì quên mất rồi

Rosita gườm gườm:

- Cậu làm tụi tôi bẽ mặt quá

Nói thế chứ Mark biết Rosita mau quên Nhưng còn Laura? Chắc trong mắt cô ấy, giờ Mark

sẽ là con quái vật Mà có phải lỗi tại cậu đâu cơ chứ Xe hỏng giữa đường chứ bộ Nhưngđúng là trong cái rủi cũng có cái may Hôm đó xe không hỏng thì giờ này Dara vẫn còn đeocứng lấy cậu

Mark lại nhìn lén Laura Nụ cười đã thành cái nhíu mày thất vọng Mark hoang mang khiLaura tránh ánh mắt cậu, và vẫy tay rối rít:

- Stacey, lại đây

Một cô gái với nụ cười rạng rỡ tiến đến gần Mark nhận ra rồi Stacey cũng ở trong đội kịch

- Kìa Laura, đến khi nào vậy?

Khi nói, nụ cười của Stacey vẫn không suy suyển Con gái tài thật, sao họ làm được thế?

- Mình đi với Rosita

Rosita mời lơi:

- Stacey đấy à? Ngồi chơi

Nghe thế, Mark biết ngay Rosita không thích Stacey lắm

- Chào Rosita – Stacey nắm tay Laura – Cậu phải đi với tớ Amanda đang ở trên lầu Tụinày cần cậu góp ý

- Tớ quay lại ngay

Mark lưu luyến nhìn Laura theo Stacey lên cầu thang

Đến đây, không nén nổi nữa, Rosita hỏi như gắt:

- Cậu khai thật đi Hôm nay, cậu và Laura làm sao vậy?

Mark vội nhìn lảng sang chỗ khác:

- Gì cơ? Tui có quen người ta đâu mà sao với trăng?

Rosita nhướng mày:

- Cậu đang nhắm vào Laura Tôi đí guốc trong bụng cậu rồi, biết chưa! Khi có con mồi trongtầm tay, thái độ cậu lạ lắm…

Mark cười gượng:

- Bồ coi tôi là gì? Quái vật chắc?

Trang 19

Rosita làm mặt lạnh:

- Nhìn kỹ cũng giống lắm rồi đấy

Thấy thế, không thể đứng ngoài cuộc mãi, Dennis huýt sáo khe khẽ nhắc Rosita:

- Đừng làm thế mà dễ xa nhau

Rosita đành nín khe nhưng vãn lừ mắt nhìn Mark như cảnh cáo Mark vội trấn an:

- Đừng nghĩ nhiều quá như thế Laura không thuộc tuýp người tớ thích đâu

Nghe vậy, Rosita cũng hơi xiêu lòng:

- Tớ cần lời đảm bảo của cậu

- Thế thì cậu có rồi đấy Đừng bắt nọn nữa Và nhất là đừng cấm tớ tán tỉnh vài cô ở đây.Nói thật, tớ chưa sẵn sàng sống kiếp tu hành đâu nhé

Bây giờ, Mark mới chợt nhớ tới cô bé đứng ở cửa khi nãy Rosita khẽ thở dài:

- Thôi, cậu biến đi cho tôi nhờ

Cô bé ngồi nép bào Dennis:

- Đi đi, đừng áy náy Không có cậu, tụi này không chết khô vì buồn đâu mà sợ

Với Mark, chưa có tiệc nào uể oải bằng tối nay Tuy từ đó trở đi, Mark tránh được Daranhưng cậu lại không tìm thấy cô bé cậu đã nhắm từ khi mới đến Mark đã cố tán tỉnh khô cảmiệng chỉ để biết rằng, cô bé có cặp mắt to tròn với hàng lông mi dài cậu vừa bắt chuyện

đã có bạn trai Còn cô sinh viên năm nhất có những lọn tóc xõa xuống vai như búp bê lạiđang cáu bẳn, không rõ lý do “Sao nữ sinh mới trường mình năm nay chán thế nhỉ?” Chừng tiếng đồng hồ sau, Mark bần thần đứng nhìn căn bếp vắng vẻ Thôi, về sớm đi chokhỏe Giờ mới thấy tiếc là Doug không kiếm cho mình một vé xem bóng chày Xem trò tẻngắt đó còn vui hơn chán vạn lần ở đây”

Cậu sốt ruột tìm Rosita cốt để chào một câu trước khi ra về Vừa hay, Dennis đến Anhchàng vỗ vai Mark mà mặt nhăn như bị Mark vội hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Dennis cau mày:

- Rosita đau bụng Tụi này về trước nghe cậu

- Rosita làm sao?

- Tớ không sao

Tay ôm bụng, Rosita thiểu não đến sau Dennis, mặt tái nhợt Cô bé phân trần:

- Chắc ăn phải cái gì lạ bụng đấy mà Mỉnh chỉ muốn về ngay nhưng kẹt nỗi còn phải chờLaura Mình đưa đến, chẳng lẽ lại bắt Laura tự ra về

Dennis lo lắng:

- Nhưng coi em kìa Đứng đây thêm chút nữa là không ổn đâu

Trang 20

Rosita van nài:

- Đừng đi Chờ thêm chút nữa đã Chắc Laura ở trên sân thượng hay đâu đó ngay đấy thôi Dennis quay sang Mark:

- Hay cậu đưa Laura về giùm nhé?

Chán thật! Thế có nghĩa là suốt chặng đường dài chỉ có mình và cô bé Biết ăn nói làm saovới người của hành tinh hồng đây! Nhưng còn Rosita thì sao? Hiếm khi cô ấy đau quá nhưvậy Thôi thì, đưa Laura về cũng giúp được Rosita ít nhiều

- Cứ để đấy cho tớ

Rosita và Dennis nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm Cô bé nói nhanh:

- Mừng quá Cảm ơn cậu nhé Nhớ nhắn Laura mai tớ sẽ phôn cho nó

- Ừ, yên tâm đí Thôi, về nhanh còn nghỉ ngơi cho khỏe – Mark quay sang Dennis – Gặp lạicậu sau nhé Nhớ chăm sóc nàng cẩn thận

Dennis gật đầu, nhẹ nhàng dẫn Rosita đi khỏi Mark còn nhùng nhằng, không muốn đi Cứnghĩ đến việc phải đối mặt với Laura, Mark lại ngại ngùng Nhưng mai Mark làm ca sáng.Phải tìm cô ấy rồi về thôi Cũng khuya lắm rồi Nghĩ vậy, Mark đến bên bàn lấy thêm vàichiếc bánh bích quy rồi đi tìm Laura

Đêm nay càng qua nhanh bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu

Trang 21

Chương 3

- Mình nghe lời cậu Mình sẽ bảo cậu ấy là chớ có cặp với Jasson Ý cậu là, hắn là một lựachọn sai lầm?

Amanda vẫn còn phân vân, chưa muốn tin Laura buộc phải gật mạnh đầu, cương quyết

Cô bé cứ ngọ nguậy mãi vì cái lưng mỏi nhừ Laura đồng ý lên đây mà không biết rằngmình sắp là tù nhân của bài độc thoại từ Amanda Đã mấy lần Laura định viện cớ đi vệ sinhrồi trốn luôn Nhưng xét thấy dù đi đến đâu cũng không né được hai cô bạn hay nổi hứngthích hàn huyên này, nên đành ngồi chịu trận Niềm hy vọng duy nhất là chị gái củaRaphael về đòi lại phòng, may ra mới thoát

Ngoái đầu nhìn sau lưng cầu cứu, Laura giật mình khi thấy Mark đứng ở đầu cầu thang, vẻngượng ngùng Hai tay đút trong túi quần Jeans Mark đứng mà đổi chân liên tục Đây làlần đầu tiên Laura thấy Mark trong một dáng điệu không lạnh lùng cũng không huênhhoang Lại còn hơi dễ thương là đằng khác Laura bấm bụng tự nhủ “Này, phải tỉnh táochứ”

- Kìa Mark, Rosita đâu?

Laura nhắc mình phải cố bình tĩnh Cô không muốn gay gắt thêm làm gì Đã từ lâu, Lauraquyết định Mark không xứng để cô phí thời gian và cố tình tránh né anh ta Người kiên trìnhư Rosita mà còn phải từ bỏ ý định muốn Mark và Laura là bạn cơ mà

Nhưng tối nay nhìn hắn, Laura buộc phải suy nghĩ lại Tại sao con gái thích Mark, dù cónghe người khác nói xấu bao nhiêu về hắn chăng nữa? Nhất định bởi cặp mắt xanh sẫm cócái nhìn u uẩn kia Lauura biết mình vẫn xốn xang mỗi khi soi mình vào đó Ánh nhìn từ đósao quá cô đơn

Amanda ngồi thẳng lên, cười tươi như hoa khi thấy Mark:

- Xem kìa, trợ lý mới của đạo diễn đấy! Cô Goldstein thật biết chọn người, phải không cáccậu? Em là Amanda đây mà Chắc anh còn nhớ mình đã gặp nhau ở buổi tập hôm trước Mark tươi cười tiến đến gần, bụng thầm bảo dạ “Đừng nhìn cô ấy” Nhưng cặp mắt bướngbỉnh chỉ làm theo ý mình Kết quả là Mark nhận thêm một cái nhíu mày nữa của Laura

Trang 22

- À, ừ, anh nhớ rồi

“Thật điên cái đầu quá!”

- Stacey, Amanda! Hóa ra mấy bồ ở đây, làm tui tìm muốn chết!

Cái giọng cao chói lói của Chery khiến ai nấy đều phải ngoái lại nhìn Cô bé đang đứngngay chỗ Mark đã đứng cách đó vài giây

- Xuống dưới nhà đi nhanh lên Có một chàng bóng loáng như đóng hộp Đáng để các cậunhìn qua một tí

Amanda nhìn Mark, chưa muốn đi:

- Được rồi, mình đi ngay đây

Stacey nắm tay Amanda lôi xềnh xệch xuống lầu

Căn phòng đột ngột chìm vào im lặng Laura liếc nhìn người bên cạnh Trước đây, chưabao giờ chỉ có Laura và Mark đứng với nhau như thế này Cô bé xốn xang lạ Mà Rositađâu mất rồi?

Mark như đoán được suy nghĩ của Laura:

- Rosita kêu mệt, nên Dennis đưa cô ấy về rồi Dennis còn dặn anh nhất định phải đưa em

về

- Thì ra là vậy, Rosita không sao chứ?

- Chắc không có gì trầm trọng Đau bao tử ấy mà Rosita bảo trót ăn hơi nhiều Các món ănkhông hợp với người đau bao tử

Laura bất chợt nhận ra một Mark khác hẳn ngày thường Một người bạn tốt luôn quan tâmđến bạn bè

- Vâng, anh nói đúng

Mark ngồi xuống giường, nhìn quanh căn phòng rộng, tay mân mê mép khăn trải giường

- Rosita nói mai sẽ gọi điện cho em

Trang 23

trước đội kịch không có tên anh Với lại, hình như anh cũng muốn theo chuyên ngành viếtkịch bản, giống Rosita đúng không?

Mark bật cười, Laura thấy rõ cặp mắt xanh của Mark như có lửa thắp bên trong “Ừm, chảtrách các cô say Mark đến thế.”

- Em nói nhanh thật đấy

Mark nhìn thẳng mắt Laura, nói chữa:

- Xin lỗi, em đừng hiểu lầm Những người nói nhanh có một sức hấp dẫn khó diễn đạtthành lời

Laura cắn môi không biết phải trả lời thế nào

- Em nói đúng Sáng tác là ước mơ của anh Anh muốn nhìn thấu tâm hồn con người, đọcđược suy nghĩ của họ Với lại, anh cũng thích điện ảnh lắm Hồi trong hè, anh chợt nghĩ:hay mình tham gia làm phim? Ví dụ viết kịch bản hay đạo diễn chẳng hạn Nếu thế, vở kịchlần này là một cơ hội tốt cho anh cọ xát với nhiều kinh nghiệm đạo diễn

Mark mỉm cười để lộ một lúm đồng tiền con con trên má trái Lúm đồng tiền đáng cộngthêm vào phần ưu điểm của Mark Ngoài cặp mắt “gây mê” và chiếc răng khểnh khá duyên.Đúng là ông trời không có mắt Mark không xứng đáng Chỉ người tốt mới được có lúmđồng tiền thôi chứ!

Mark nhìn Laura, ánh mắt chợt trỏ nên thân thiết lạ lùng Để trấn tĩnh, Laura vội nói sangchuyện khác:

- Anh thấy cô Goldstein thế nào?

- Cô bắt anh sắp xếp giờ làm việc và tuân thủ lịch tập tành Làm cho ông chủ của anh nghĩrằng một buổi tập kịch chơi chơi trong trường quan trọng hơn cả công việc của ông

Laura cười khúc khích:

- Thế đã là gì Năm ngoái, không may cho một bạn trong đội mất một tuần trước khi vở kịch

mở màn Vì phải cùng gia đình đi đưa đám, bạn ấy vắng mặt ở buổi tập cuối cùng Kết quả,

co Goldstein sạc cho cậu ấy một trận nên thân Cô ấy bảo đáng lẽ chỉ đến ngó qua ông chúquá cố rồi quay lại ngay mà tập cùng cả đội mới phải!

- Thật không?

- Thật một trăm phần trăm

- Còn anh lúc nào cũng nghe cô nhắc lịch tập Tất nhiên đi tập thì vui rồi Nhưng còn việclàm thêm thì để cho ai? Chỉ mong cô thông cảm cho anh một tý, nhưng sao thấy khó quá.Mark tự nhiên nghiêm túc khiến Laura không còn muốn châm chọc thêm nữa.NgheMark kể, cô bé nhớ Rosita cũng có lần kể rằng nhà Mark chỉ có hai mẹ con Cuộc sống lại

eo hẹp Laura an ủi bạn:

- Đừng lo Đúng là cô có hơi khắt khe thật Nhưng khi đã hiểu học trò, cô cũng thông cảmlắm Lại thêm tài đạo diễn xuất sắc nữa Nhờ cô mà đội kịch trường mình khá hẳn lên Mark gật gù:

Trang 24

- Ừ, công nhận

Và đứng lên, đến bên chồng đĩa video gần ti vi trong phòng, ngắm nghía

Vừa nhìn theo Mark, Laura thầm nghĩ, trước đây mình đã quá khắt khe với anh ta Thực ra

là không cần thiết Ở Mark cũng có nhiều điều đáng nâng niu: dù cuộc sống hàng ngày cònkhó khăn, thế mà Mark vẫn ôm ấp ước mơ làm đạo diễn Hẳn là tiếng đồn xấu về Markkhông đúng lắm Chẳng thế mà Rosita hay bênh vực Mark trước mặt Laura Còn khuyênLaura nên suy nghĩ thoáng hơn về anh ấy

Mark reo lên:

- Chủ nhà hẳn là mê phim của đạo diễn Spielberg Để xem nào: The Colour Purple, E.T,Close Encounters of the Thirt Kind,…Gì nữa đây…

Mark say mê xem xét đống băng đĩa:

- Có cả phim của đạo diễn Coppola nữa Còn phim của Oliver Stone chỉ loáng thoáng vàicuốn

Laura ngạc nhiên:

- Sao anh rành về họ quá vậy?

Mark xếp lại chồng đĩa rồi ngồi xuống sàn nhà sạch bóng, dựa lưng vào chân bàn:

- Biết chứ Đạo diễn quyết định tất cả, làm nên một tác phẩm để đời hay biến một tác phẩm

để đời thành một bộ phim chán ngắt

Laura phản bác:

- Không đúng Dù đạo diễn có giỏi đến đâu mà diễn viên chính không hay thì phim cũng bỏ

đi Khi có một phim mới của đạo diễn đó ra đời, khán giả sẽ không thèm đi xem nữa Thếanh không thấy đi đâu người ta cũng chỉ bàn tán về diễn viên thôi sao

Mark phản đối:

- Đâu có Ối người chọn phim theo tên tuổi đạo diễn Vả lại, ai lại đi đánh giá phim bằng dưluận Hầu hết người xem có hiểu gì đâu

Laura lắc đầu quầy quậy:

- Chỉ vì hâm mộ một diễn viên mà bị coi là không hiểu gì ư? Em công nhận đạo diễn quantrong, nhưng anh chưa đánh giá đúng diễn viên Đóng phim đâu có dễ

Mark chợt nín thinh Suy nghĩ giây lát, cậu gật gù:

- Nếu anh đoán không lầm thì em cũng thích nghề diễn viên, Hình như anh đang nói xấunghề mà em đang định theo đuổi cả đời thì phải?

Ngoài miệng ăn nói xóc hông như thế, nhưng trong bụng Mark cũng hối hận vì đã lỡ lời.Laura tức mình, buột miệng:

- Anh nhầm rồi

Mark nhướng mày ngạc nhiên Laura nói tiếp, giọng đã mềm lại:

- Thực ra em thích công việc ổn định Một nghề nghiệp đáng tin cậy cơ

Mark nhìn Laura, dò xét Lát sau, cậu nói vẻ trầm ngâm:

Trang 25

- Muốn làm phim phải chấp nhận thăng trầm Đôi khi, anh cũng đâm lo Nói gì thì nói cũngkhông tránh được chuyện tiền bạc Nghe nói các nghệ sĩ thường nghèo lắm

- Ừ, theo em ai nghĩ phải sống như những nghệ sĩ nghèo thì mới lãng mạn là sai Khôngthể hoạt động nghệ thuật tốt khi nơi ăn chốn ở chẳng ra hồn

Mark đồng tình:

- Đúng vậy, nhưng dù nghèo dù không, phải làm nghề mình không thích thì còn gì là ýnghĩa cuộc sống Mà anh lại thích viết lách quá mất rồi

Mark cúi gằm, se sẽ lắc đầu rồi nhìn lên mỉm cười

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi cặp mắt xanh kia làm Laura xao xuyến Cả lúmđồng tiền nữa Laura phải cố hết sức mới khỏi ngây người khi nhìn Mark

- Nếu không làm diễn viên, em muốn làm gì?

Laura thú nhận:

- Em cũng chưa biết Nghề nào cũng hay cả Em thích đủ thứ Như ngoại giao chẳng hạn.Tìm hiểu văn hóa của các dân tộc khác, thông thạo nhiều ngoại ngữ thì không gì thú bằng

Bố em bảo em có khiếu về ngôn ngữ

Mark nhíu mày:

- Ngoại giao có gì hay ho đâu? Học ngoại ngữ lại càng chán

- Nhưng đó là những nghề nghiệp tương đối ổn định Chính anh cũng công nhận cuộc sống

Laura gật đầu, trong bụng thấy vui vì Mark cũng có đôi chút chú ý đến những gì mình nói

- Hay nhỉ! Thôi được Công nhận nhiều lãnh vực của ngôn ngữ khá thú vị Nhưng chẳng lẽlúc ấy em quên luôn nghề diễn?

- Đành vậy Diễn viên giỏi cần có nhiều tố chất lắm Họ cần có ngoại hình và một vốn hiểubiết nhất định về con người… - Laura im bặt, hy vọng mình không đụng chạm đến nghềnghiệp và nguồn cảm hứng của Mark – Tất nhiên mơ ước của anh quá tuyệt vời Nhưngđạo diễn chỉ toàn ở đăng sau cánh gà – Laura nhăn mặt, mình càng nói càng dở mất rồi –

Ý em là, đạo diễn không cần ngoại hình…

“Lại nữa, cái miệng hư! Không chịu tuân theo cái đầu!”

Mark cười:

- Dễ thương thật Em hay nghĩ sao nói vậy lắm, đúng không?

Trang 26

Mark khen mình dễ thương! Dù thích, Laura vẫn không thể dừng cỗ xe châm chọc đangtuột dốc:

- Không hề, ngược lại thì có

Laura bất giác nghịch đuôi tóc “Thôi ngay! Kẻo anh ấy đoán được mình đang bối rối!”

- Là sao?

Giọng Laura run rẩy Cô tự mắng mỏ không tiếc lời “Đừng mềm lòng vì anh ta Đừng! Mất

tự chủ vì Mark là điều không thể chấp nhận được”

Mark nhìn sâu vào mắt cô bé:

- Thật khó giải thích Nhưng anh thích nói chuyện với người có lối suy nghĩ khác mình Laura bất giác xoa vai trái, thầm nghĩ “ Có khi tin đồn về Mark chỉ là cường điệu Khi Markkhông chịu chiều theo ý mình, nhiều người đã tức tối mà nói xấu anh ấy.”

Họ im lặng, để mặc hai ánh mắt tự động tâm sự với nhau những điều quá sâu sắc đến nỗikhông thể nói thành lời Laura tự nhủ “ Chắc Mark chưa tìm được người tâm đầu ý hợp.Mình có hợp chăng? Nãy giờ, mình nói chuyện cũngawn ý đấy chứ Mà thôi! Không đượclien tưởng lung tung Thân với anh chàng lắm tai tiếng này có mà mang họa.”

- Vâng

Mark đứng sau lưng Laura, nhẹ nhàng xoa các cơ ở vai bạn Tuy dựa vào người Marknhưng chưa bao giờ Laura cảnh giác như bây giờ Cô dõi theo từng cử động nhỏ củaMark Từ đầu đến giờ, Laura không để ý đến nhạc nền Nhưng lúc này, ngồi đây,nghe tiếngnhạc từ dưới vọng lên, những cảm xúc dịu dàng cứ dần dần xâm chiếm tâm hồn cô bé Có

Trang 27

tiếng Mark hỏi khẽ bên tai:

và thời gian Chỉ giữ lại cho mình hương vị ngọt ngào của nụ hôn đầu đời

“ Trời ơi! Mình làm gì thế này?” Suốt nửa giờ đi đường, Laura tự hỏi mình cả ngàn lầnnhư thế Cô bé nắm chặt hai bàn tay đang để trong lòng Mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa

xe Họ đang trên đường về nhà Laura Đây là lần thứ ba Mark hỏi:

- Đến Elm Street thì rẽ sang đường khác, đúng không em?

- Vâng Đến đầu phố thì rẽ trái

“Anh ấy đang nghĩ gì nhỉ? Sao anh ấy cứ im như thóc thế? Có lẽ mình nên bắt chuyệntrước chăng?” Chờ mãi, cuối cùng cô bé đành hỏi

- Mong Rosita không đau nặng

- Hy vọng tối nay anh hài lòng Cũng như em vậy

Dù ngượng chin người, Laura vẫn cố mở ra cho Mark một cơ hội bộc bạch Cô muốn biếtanh nghĩ gì sau chuyện vừa rồi Muốn anh hiểu cô không phải là kẻ nhẹ dạ, hay yếu đuối

- Em hạ cửa kính xuống một chút cho thoáng

Chỉ có thế thôi sao? Những giọt nước mắt dỗi hờn chực trào ra nơi khóe mắt Laura Cốnén giận, cô hạ cửa kính xuống Mình thật đại ngốc! Chứng kiến tận mắt Dara mắng vàomặt anh ta mà mình vẫn còn khờ đến dộ tự biến thành trái banh tung hứng trong tay Mark

Bị tài tán tỉnh của mark làm cho mờ mắt Laura đă nhầm anh ta với một người rất tuyệt vờinào khác Tin đồn hẳn nhiên là sự thật

Trang 28

Thôi bỏ đi Đằng nào mình cũng không ưa gì loại người như Mark Người yêu Laura phảiđứng đắn, vững vàng, chin chắn, là trụ cột cho cô mỗi lúc yếu lòng Giống như Ted vậy Đến đây, Laura tỉnh táo hẳn lên Cô hít một hơi thật sâu Sao mình lại quên hẳn Ted, quênbuổi hẹn hò chủ nhật tuần này? Không hiểu bằng cách nào mà Laura lại quên bằng đi mộtchuyện quan trọng như thế? Chắc chắn tại giây phút còn trong phòng riêng của chị gáiRaphael, khi nhìn thẳng vào cặp mắt cô đơn và buồn bã của Mark Mark dọn giọng:

- Anh hy vọng em sẽ quên nhanh chuyện tối nay Anh mến em Nhưng không hơn mộtngười bạn bình thường Em hiểu anh chứ?

Cơn thịnh nộ kèm với nỗi đau đớn trào dâng Một năm trước Laura đã biết quen Mark chỉchuốc lấy rắc rối Bây giờ, chính miệng Mark vừa xác nhận điều ấy Anh ta tưởng mình là ai

cơ chứ? “Đem so với Ted chẳng khác nào so công với quạ” Laura khó chịu:

- Đừng lo, em đã có hẹn với Ted vào tối chủ nhật rồi

Thấy Mark im lặng, Laura lại băn khoăn tự hỏi: Liện Mark có ngăn Laura đừng đi chơi vớiTed không? Liệu Mark có bảo Laura rằng chớ nên lạnh lùng như vậy, rằng anh ấy thực sựmến Laura? Nhưng Mark chỉ cười mỉm:

- Thế thì tốt Hai người đẹp đôi lắm

Laura choáng váng nhìn Mark Mỗi lời nói của anh như một mũi kim châm chích vào ruộtgan cô Thật ngạo mạn! Chẳng lẽ khi hôn mình, anh ta hoàn toàn vô cảm?

Cương quyết không khóc, cô không muốn Mark chứng kiến một Laura quá thảm hại Làmthế, anh ta sẽ hởi lòng hởi dạ vì tưởng đã dắt mũi được mình Đã làm mình có cảm giác…

gì cũng được Laura khó nhọc nuốt xuống, cố quên đi nỗi bẽ bàng và đau đớn tràn ngập cõilòng

“Đêm nay vừa chứng kiến một sai lầm lớn nhất của mình.”

Trang 29

Chương 4

- Laura! Này Laura! Dậy ngay!

Khi tiếng gọi chậm chạp xuyên vào bức màn của cơn ngái ngủ, Laura mở bừng mắt thấy

em gái đang đứng trước cửa phòng ngủ, tay cầm chiếc điện thoại không dây:

- Kìa Laura, giận mình đấy à?

Rosita dò dẫm Biết nói gì đây? Thật mắc cỡ không để đâu cho hết Laura ấp úng:

- Có chuyện này nhất định bồ phải biết Nhưng bồ khỏe chưa đã?

- Khỏe lắm rồi Đau bao tử kinh niên mà Ăn nhằm thứ gì đó không hợp là biết nhau ngay.Tối qua, lúc gần về, mình đau không chịu nổi Nhưng bây giờ đỡ rồi

Từ tối qua lại khiến Laura rên khe khẽ Rosita vội hỏi:

- Bồ sao thế?

Im lặng Rồi như không nén nổi, Laura buột miệng:

- Mình và Mark hôn nhau, bồ tin không?

Trang 30

- Bồ nói đương nhiên…là sao?

Laura yếu ớt chống chế:

- Là lúc đầu, dường như mình và Mark thực sự đồng cảm

- Có nghĩa là bồ tưởng hai người có thể thành một cặp? – Giọng hồ nghi của bạn khiếnLaura càng thêm ray rứt – Lúc trước bồ tỉnh táo lắm mà, bồ còn lạ gì hắn nữa – Rosita chợt

im lặng giây lát – Xin lỗi vì đã gay gắt Nhưng chuyện này quá đỗi lạ lùng Rồi sao nữa?Chắc hai người chưa đi quá xa đâu nhỉ?

Laura giãy nảy:

- Trời! Nói gì ghê vậy! Mình chưa mất trí đâu mà lo

- Mất trí hay chưa cũng còn phải xem lại Nhưng thôi, quên chuyện đó đi Giờ thì hãy nghe

kỹ đây… Mark không thích có bạn gái đâu

Laura cay đắng:

- Mình hiểu Giờ mình còn rõ hơn cả bồ Tối qua, hắn đã tuyên bố thẳng thừng – Cơn giậnlại sục sôi trong Laura – Bồ cũng hay thiệt, chịu được hắn chẳng khác nào bấm bụng ăncơm nếp nát Mark đúng là một gã ngốc không hơn không kém Hắn khiến mình như bị…đúng là thô lỗ hết chỗ nói

Vì quá ngượng, Laura không dám thú nhận Mark đã khiến cô nghĩ mình rất đặc biệt với anh

ta “Ôi dào! Với ai anh ta chả thế!”

- Tiếc là phải cho bồ hay sự thật: Mark là bạn thì tốt, nhưng nếu đi xa hơn sẽ thành thảmhọa Tin mình đi, hắn không xứng với bồ đâu

Laura tủi thân:

- Mình ngu hết chỗ nói – Giọng cô như vỡ ra – Nào bồ cảnh báo, nào những cảnh mắt thấytai nghe ở trường về Mark Vậy mà mình vẫn để hắn biến mình thành trò đùa

Laura ôm gối nằm co ro trên giường

- Đừng khóc nữa Nghe bồ khóc, mình rối trí lắm Vả lại, “đồ nanh trắng” ấy không đáng để

bồ phải buồn thế đâu Thôi, kể về Ted cho mình nghe đi Chủ nhật, hai người vẫn đi chơichứ?

Laura vui lên đôi chút, nhớ về buổi hẹn đúng nghĩa sắp tới

- Ảnh dặn sẽ đến đón lúc bảy rưỡi Nhưng theo bố sau nhưng chuyện vừa rồi, mình vẫn đichơi với Ted thì có gì quá đáng không?

Rosita cười ngặt nghẽo:

- Sao trên đời này có người dễ thương qua vậy Tất nhiên là không sao Đừng có nghĩ vẩn

vơ nữa mà Chờ máy tí nhé – Rosita buông máy bỏ đi giây lát ròi trở lại – Mình phải đi rồi.Phụ việc cho mẹ Hãy tự tha thứ cho mình, quên đi mọi chuyện về Mark Nhớ chọn bộ cánhđẹp nhất cho ngày chủ nhật và vui lên khi ở bên Ted Khi nào về nhớ gọi điện cho mình,nghe chưa? – Rosita khúc khích – Tôi đang muốn nghe bồ kể Ted hôn như thế nào

- Được, cứ chờ đấy Giờ thì tạm cúp máy cái đã

Trang 31

Laura cúp điện thoại Thật cương quyết, cô đến bên tủ quần áo và bắt đầu chọn cho mình

bộ đẹp nhất “Lần này, mình sẽ nhất nhất làm theo lời Rosita.”

Bán hàng thế này mới thích chứ Ca sáng ngày thứ bảy ở cửa hàng khiến Mark luônchân luôn tay Cực nhưng mà vui Các bậc phụ huynh dẫn theo con cái chọn hết phim nàyđến phim khác rồi chất đóng trên quầy chờ tính tiền Còn đám thanh thiếu niên trạc tuổiMark lại thường đến vào buổi tối

Mark cười cầu tài với một khách hàng đến bênquầy, máy móc chọn băng cho cô ta, vànhanh chóng đếm tiền Ít nhất thì công việc cũng cho Mark nguồn thu nhập, tuy ít ỏi Cáichính là cũng đỡ cho mẹ được chút đỉnh

Có tiếng kẹt cửa Mark quay ra nhìn xem ai đang tới Nhìn thấy Mike và Doug, Mark cườihết cỡ Không cười sao được, Doug vừa cao, vừa gầy nhẳng, chân tay khẳng khiu, mái tóccắt ngắn ngủn Vậy mà suốt ngày cặp kè với Mike thân hình như hộ pháp, mắt to, mái tócđen luôn láng bóng, mượt mà

Vừa nhìn thấy bạn, Mike đã đùa :

-Này Mark, dòng đời chảy quanh mấy quầy băng thế nào ?

Mark mỉm cười, chờ nghe câu chuyện về chàng ngốc Doug :

-Hắn ta nhảy lên chộp trái banh từ dưới sân bây lạc lên khán đài Nhảy thế nào mà đè cảvào người ngồi bên cạnh Gã kia tức quá dội cả vại bia lên đầu hắn Suốt tối qua, ngườiDoug chẳng khác nào cái lò ủ men bia

Doug chêm vào :

-Đúng là không thể tệ hơn Tớ gần như ướt sũng

-Cậu có biết từ say xỉn tiếng Ý có nghĩa là « ướt sũng rượu » không ?

Mike và Doug hết nhìn nhau rồi lại nhìn Mark, không hiểu Mark lắc đầu Sao tự nhiên câunói ấy lại bật ra từ cái đầu khốn khổ của mình thế nhỉ ?

Doug hỏi :

-Còn cậu, tiệc tùng thế nào ?

Buổi tiệc Cặp mắt nâu đầy say mê của Laura Ánh mắt cô ấy nhìn mình trước khi hôn

Trang 32

nhau Còn cảm giác trong khi hôn thì nếu có tả cũng phải hết đến nửa ngày !

Mark vờ tự nhiên

-Cũng vui

Doug nhướng mày :

-Có tán được em nào không ?

Mark tự nhiên phát cáu :

-Bộ hết chuyện để hỏi rồi hả?

Doug, Mike trợn mắt nhìn nhau:

-Sao vậy, Ông Nhạy Cảm? Vụ chinh phục mới nhất này cần giữ bí mật à?

Mark sượng trân: Mình khùng thật Đang yên đang lành thì cáu nhặng cả lên Mà vì cái gì

cơ chứ? Buổi tối khá đặc biệt Laura khá đặc biệt Nhưng tất cả đã qua rồi Hãy quên nhưchuyện ấy chưa từng xảy ra

Mark lắp bắp:

-Đừng giận mình nhé các cậu Hôm nay mình làm sao ấy – Mark cười gượng – Thôi thì emxin thú thật với hai anh, chẳng có ma nào cắn câu cả

-Buồn cho cậu quá

Nghe thế, Mark cúi gằm, hối hận vì lần đầu tiên nói dối hai bạn thân nhất thế này “Việc gìphải giấu chứ?” Mark tự trả lời: Vì Laura là bạn thân nhất của Rosita Vì thế không thể kể

về Laura cho Doug và Mike nghe như bao lần trước Suy cho cùng, tình cảm cậu dành choLaura chỉ là nhất thời Về lâu về dài chẳng đi đến đâu Cứ nhìn cách sống hai người thìbiết Hố sâu cách biệt giữa họ có dễ bằng cả biển Thái Bình Dương!

Hơn nữa, Laura đã tuyên bố thẳng thừng là sẽ đi chơi với Ted Rõ là với Laura, Mark chỉ làcon số không to tướng Có lẽ lý do duy nhất lý gải cái hôn hôm qua là sự ngạo mạn nảysinh ý muốn phá hỏng hình ảnh cô gái ngoan trong giây lát Với Laura, Mark chỉ là một thửnghiệm cho một cuộc nổi loạn tâm lý nho nhỏ: can đảm chống lại thói thường Những côgái như Laura, quen được đời ưu ái, sẽ không bao giờ thèm đếm xỉa đến người như Mark

Mà Mark cũng chẳng cần Nghĩ đến chuyện cô nàng bám lằng nhằng suốt cả tháng, bắtcậu đưa đi chơi và làm đủ trò ngớ ngẩn trong các buổi hẹn hò mà phát chán Nhưng phảithú nhận, nếu Laura có muốn đi chơi với mình, chắc Mark cũng không từ chối Tất nhiên,chỉ trên cương vị bạn bè Không hiểu sao, tự nhiên Mark muốn học tiếng Ý thế không biết!

Ted hỏi Laura trước khi nhấm nháp ly cà phê sữa:

-Cà phê uống được không?

Laura mỉm cười:

-Ngon lắm

Ted rất chu đáo Anh hỏi Laura thích uống cà phê ở đâu Hóa ra quán cà phê Daily Grind,nơi Laura hay đến với Rosita, lại là nơi ưa thích của Ted Duyên trời định hay sao vậy?

Trang 33

Laura nói thêm:

-Phim cũng hay nữa

-Anh cũng thích phim ấy Anh thích trở thành diễn viên giỏi Em cũng thế, đúng không? Ted thích nghề diễn Giống hệt mình Còn Mark lại coi diễn xuất là chuyện tầm phào Ôidào, Mark thì biết cái gì !

-Diễn viên diễn quá hay Nhất là đoạn họ cùng đến gặp bố mẹ cô ấy

Ted ngạc nhiên, bật cười thú vị :

-Anh cũng thích cảnh ấy

Ted đặt ly cà phê đã uống xong trước mặt và ghé sát bên Laura Cô bé chợt cảm động Đóchính là điều cô muốn từ một chàng trai, một người luôn chăm sóc những sở thích của cô.Luôn đồng tình với cô Một người không khăng khăng bảo thủ giữ lấy ý kiến của mình «Như Mark là không thể chấp nhận được » Ánh mắt Ted dịu dàng:

-Ở bên em, anh không muốn về nữa

Laura cắn môi hồi hộp :

-Em cũng thế

-Anh có linh cảm em sẽ là một diễn viên cừ Lúc trước, anh không có nhiều thời gian dànhcho đội kịch Từ bây giờ, chúng mình sẽ hiểu nhau hơn Mình sẽ được gần nhau nhiềuhơn, đúng không em ?

Laura gật đầu Hồi ấy, Ted và Emily cũng không rời nhau nửa bước Nhìn họ, Laura luôn cóchút ganh tị Ngay cả bây giờ, thỉnh thoảng cô bé cũng ước mong có một tình cảm khăngkhít giống như Rosita với Dennis Khi Laura tìm được một nửa của mình rồi, cuộc sống sẽcòn hoàn thiện, tuyệt vời hơn nữa Ted nhìn đồng hồ, do dự :

-Chắc mình phải về thôi em

Laura xịu mặt, không muốn tối nay kết thúc nhanh như vậy Hôm nay, trái ngược với tối thứsáu vừa qua :

-Vâng

Laura uống xong ly nước rồi chờ Ted thanh toán tiền Nhìn theo Ted, Laura thầm thán phục

sự tự tin của anh « Không thể tưởng tượng được, người đứng đầu top ten chàng hào hoanhất trường lại đang ở bên mình »

Trên đường về nhà, Laura thầm so sánh với chuyến đi với Mark đêm thứ sáu Với Mark,Laura hồi hộp lo sợ Còn Ted lại cho cô cảm giác an toàn Laura không phải lo tự nhiên Tedquay ngoắt một trăm tám mươi độ mà cư xử lạnh lùng và cao ngạo với mình Thậm chí,Ted chỉ lái xe một tay Còn tay kia âu yếm nắm chặt tay Laura suốt dọc đường

Vài phút sau, khi xe thắng lại trước cửa nhà, Laura không muốn nói lời từ biệt Ted dịudàng :

-Thứ hai gặp lại nha

Laura mỉm cười :

Trang 34

-Vâng

Rồi bất ngờ Ted nhoài người trên ghế kéo cô lại gần Laura nhắm mắt chờ nụ hôn của anh.Laura kỳ vọng một nụ hôn dạt dào những cảm xúc mãnh liệt – như khi hôn Mark Nhưnglần này chỉ là cảm giác lạnh nhạt pha lẫn một chút ngượng ngập Giận mình vì lại đi sosánh hai chàng trai ngay lúc này, Laura buộc mình phải đáp lại nụ hôn của Ted thật nồngnàn, thật mạnh mẽ Có như thế những suy nghĩ về Mark mới không len lỏi vào tâm trí côngay những lúc không ngờ nhất « Trò đùa ngớ ngẩn của tiềm thức phải chấm dứt Ngaylập tức ! »

Ted lùi lại, cười ngỡ ngàng :

-Anh suýt ngạt thở đấy

Vì trời tối nên anh không thấy hai gò má Laura đỏ bừng Cô bẽn lẽn :

-Tạm biệt

-Ừ, thứ hai gặp lại

Khi Ted đi rồi, Laura vội vã trở vào nhà, chạy ngay lên phòng mình Cô bé thả người xuốnggiường, lòng tràn đầy hạnh phúc Có thể nói, cuộc sống đã mang đến cho Laura đầy đủ sắcthái ngọt ngào

Chợt Laura nhíu mày khi nhớ ra sẽ phải chạm mặt Mark vào sáng thứ Hai Mark sẽ làm gì

? Lạnh lùng và kiêu ngạo như hôm trước ? Hay tự mãn nguyện vì đã hớp hồn được Laura

? Nghĩ đến đây, Laura choáng váng

Cô nghiêm khắc tự nhủ « Quên Mark đi Không thể để hắn làm hỏng dư âm của tối nay.Ted mới là người mình cần »

Laura nhanh chóng thay đồ, lên giường ngay Trong lúc chờ giấc ngủ tới, cô bé buộc mìnhkhông được nghĩ về chuyện gì khác ngoài những khoảnh khắc thư giãn, thoải mái khi ởbên Ted

Trang 35

Chương 5

-Thật quá đáng ! Bạn thân nhất của tôi mà cậu cũng không tha ư ?

Sáng thứ Hai, vừa vào lớp, Mark đã bị Rosita sạc cho một trận Cậu rên rỉ dù đã đoántrước sự thể sẽ ra thế này ! Mà mình cũng sung sướng gì cho cam Kể từ sau buổi tối hôm

ấy, Mark cố không nghĩ về nụ hôn với Laura mà không được Càng nhớ Laura, Mark càngkhông thể quên buổi hẹn hò của Laura và Ted đã kết thúc trước sáng thứ Hai Không hiểusao Mark cứ tức điên lên khi nghĩ Laura sẽ hôn gã Ted công tử bột ấy, hoặc bất cứ gã contrai chết tiệt nào

Rosita ngồi vào chiếc ghế ngay cạnh Mark:

-Cậu còn lương tâm không ? Cậu quên Laura là bạn thân nhất của tôi à ?

-Thôi mà Rosi, cho mình xin lỗi Đừng giận nữa mà, tự nhiên lúc ấy, tôi khôngtỉnh táo được.Chứ nào tôi có cố tình đâu

Bình thường, Mark tán tỉnh ai, Rosita cũng mặc kệ Nhưng lần này, bà chằng đã nổi cơntam bành Bà chằng thở dài :

-Cậu nghe đây Laura không như những người khác cậu đã từng quen Nó muốn một tìnhcảm chân thành, một quan hệ thân thiết, gắn bó và nghiêm chỉnh Khác hẳn với những gìcậu đang làm

Mark lấm lét nhìn Rosita, biết lỗi :

-Thôi mà, tôi đã xin lỗi rồi còn gì Vả lại, tôi không hề có ý định đùa giỡn với tình cảm của

cô ấy Nếu cô ấy buồn, tôi vui sao nổi

-Thế sao cậu lại thế ?

Mark nhún vai Sao hỏi cắc cớ thế ? Chẳng ai trả lời được Hình ảnh khuôn mặt Laura lạihiện lên, rất gần Nhớ đến làn môi mềm mại của cô, Mark lại như đang say sóng

-Chẳng biết nữa Đại khái, tôi không thể sáng suốt khi đứng trước cô ấy

Rosita nhìn bạn chăm chú Mark không chịu nổi cái nhìn ấy :

-Chính cậu vừa bảo Laura không giống với những người quen khác của mình Phải côngnhận đôi khi cốt để cho vui, mình đã không từ chối cả những cô chán ngắt Nhưng Laurakhông giống họ Vì bị bất ngờ trước một cái gì đó rất đặc biệt ở cô ấy nên mình mới Thôinói thẳng ra đi, mình phải làm gì thì cậu mới tin ?

Rosita bật cười, trêu chọc :

-Muốn cậu trịnh trọng tuyên thệ rằng cậu đã toàn tâm toàn ý với một tình yêu duy nhất Mark nháy mắt :

Trang 36

-Quên đi Ai lại trói chân trói tay nhau thế chứ

Rosita lấy sách vở ra, mở sẵn sàng trên bàn như một dấu hiệu kết thúc tranh luận :

-Tốt nhất là cậu nên đối xử đúng mực với Laura Còn làm nó buồn như tối hôm trước, cậuđừng trách tôi

-Yên tâm đi Tụi này sẽ thành bạn tốt Rồi bà sẽ thấy !

« Thở ra Hít vào Thở ra » Chiều thứ hai, trước buổi tập kịch, Laura tự nhắc mình phải thởđều Hay thật ! Hơi hiệu nghiệm rồi đây Nghe nói kỹ năng giữ bình tĩnh này cực kỳ hiệunghiệm với người đang rối trí Thôi chết, giờ hít vào hay thở ra đây ? Lại quên rồi

Thôi, dù sao cũng không quan trọng Laura nhủ thầm khi đi dọc hành lang vào khán phòng

« Mình dư sức xử lý được tình huống này » Cô vuốt tay áo để tránh động tác đưa tay lênvuốt đuôi tóc, hít một hơi thật sâu lần cuối, rồi mở cửa sân khấu bước vào bên trong Chỉ có mỗi mình Mark ngồi đó

Ông trời thật oái oăm Kẻ căm ghét cô, chí ít cũng chỉ muốn cô bị tổn thương, lại một mìnhđối diện Laura trong khán phòng vắng vẻ

Laura dừng lại ở bậc tam cấp rồi tự hỏi nên quay lưng bỏ ra ngoài hay đi tiếp «Đừng, đừngngớ ngẩn thế » Laura tự mắng mỏ, vẫn đứng yên như thể đứng như thế đã là một cố gắngđáng kể

Mark quay phắt lại Laura cố rắn rỏi đón chờ nụ cười tự mãn của anh Nhưng lạ thay, Markchỉ cười hiền khô Sao anh ấy có thể thân thiện với Laura như chưa từng có chuyện gì xảy

ra ?

Mark gọi :

-Chào Laura Sao không ngồi xuống đây ?

Không hề có một thoáng khó chịu hay đe dọa nào trong giọng nói Chỉ là một tình bạn chânthành

-Chào

Laura gượng gạo Vẫn còn phân vân, cô xuống bậc tam cấp, thận trọng ngồi cách Mark vàihàng ghế Mark gợi chuyện :

-Cuối tuần vui không ? Em và Ted đi chơi được nhiều không ?

-Vui Tụi em đi xem phim Ngã rẽ cuộc đời

Laura bắt chéo chân, thoải mái dựa lưng vào ghế, cố kiềm chế động tác đưa tay lên tóc.Mark hồ hởi :

-Anh cũng thích phim ấy Diễn viên hay chứ ?

Trang 37

Mark thích chí :

-Cuối cùng, em cũng chịu nghe anh

-Nhưng anh chưa đánh giá đúng diễn viên Nếu là dàn diễn viên dở tệ, phim sẽ khác hẳn Laura nhìn Mark chờ một cái bĩu môi hoặc cười khẩy… bất cứ biểu hiện gì cho thấy Lauragiận hắn là đáng lắm Nhưng Mark chỉ nhìn Laura cởi mở Laura nói tiếp:

-Em chỉ công nhận là sau khi nghe anh nói , em hiểu ngoài diễn viên, những đóng góp kháccũng rất đáng kể

Mark thở dài:

-Anh có bảo diễn viên không đáng kể đâu? Họ rất quan trọng là đằng khác Vở kịch Chỉhôm nay thôi cũng không là ngoại lệ, nó sẽ rất khác nếu không có em và Ted

Laura xiêu lòng Cô đùa:

-Nếu không có em, nó sẽ là con số không

-Số âm ấy chứ

Mark đùa theo Laura tự nhủ “Mình cũng khá đấy chứ Còn đùa trước mặt anh ta cơ mà.Giờ chỉ cần quên chuyện tối thứ Sáu đi là xong”

-Cuối tuần của anh thế nào?

Laura ngồi thoải mái hơn Mark nhún vai:

-Anh phải đi làm Nói chung cũng vui Còn ngày hôm qua, anh có thử viết kịch Nhưng mãi

mà chẳng có ý tưởng nào hay ho Bực mình quá đi

Laura gật đầu:

-Bế tắc tạm thời chứ gì Em có nghe Rosita kêu ca vài lần

Mark lùa tay vào mớ tóc dày đen bóng:

-Đúng rồi Thế thỉnh thoảng, Laura có viết lách gì không?

-Có Nhưng không thể gọi là “ra đầu ra đũa” Sao anh hỏi thế?

-Chả là những ai sâu sắc, biết nhìn nhận và đánh giá sự vật hiện tượng theo lăng kínhriêng thường thích viết lách

Laura cười nhẹ:

-Thật ra, em không có khiếu viết văn

-Sao lại tự ti thế Em không biết chứ, từ “ướt sũng rượu” của em làm anh nhớ mãi Nó làmanh tự nhiên muốn học tiếng Ý

Laura nhìn Mark Có thực Mark cũng suy nghĩ về những gì Laura nói? Vậy hóa ra chuyệntối thứ Sáu không chỉ là một màn diễn vô hồn? Laura tưởng Mark chỉ giả vờ thích tròchuyện với mình Nhưng lúc này, Laura chỉ thấy Mark thực sự mong muốn hai người làbạn Chợt Mark nói như reo:

-Nhìn xem, ai vừa vào kìa

Laura quay sang thấy Ted đang bước xuống Cô giật mình, nếu thấy Laura ngồi với Mark,Ted sẽ nghĩ gì? Dựa vào thái độ hai người, Ted có đoán được rằng Mark đã từng hôn

Trang 38

Laura không?

Thấy Laura ngồi ngây ra, Mark nhắc:

-Kìa! Đến ngồi gần “người của mình” đi chứ

Laura bối rối:

-Vâng, chắc thế

Laura ngần ngừ đứng lên, đón ánh nhìn của Ted Ted vui vẻ vẫy tay gọi Laura lại gần Cái vẫy tay ấy làm Laura nhẹ nhõm Tất nhiên, làm sao Ted biết chuyện giữa Laura vàMark được Laura tạm yên lòng Mark nói với theo:

-Gặp lại sau nhé

-Ừ, gặp lại sau

Laura lẩm bẩm rồi đi về phía Ted Cô vừa ngồi xuống, Ted đã hỏi:

-Em cũng nói chuyện với Mark sao? Anh tưởng em ghét cậu ta

Hai bàn tay Laura hết nắm vào nhau rồi lại buông ra:

-Chỉ xã giao thôi Mark là bạn thân của Rosita mà

-Ừ nhỉ Còn em thì sao? Có chuyện gì vui không?

-Chẳng có gì đâu Cũng như mọi khi thôi mà

Laura cố trấn tĩnh Đối diện với cả hai chàng trai cũng chiếm được cảm tình của cô, đặcbiệt là khi mọi chuyện chỉ diễn ra trong vòng 48 tiếng đồng hồ, là một tình huống mà Laurachưa bao giờ hình dung mình sẽ gặp phải Duy có một điều cô chắc chắn nó hoàn toànchẳng dễ chịu gì

-Còn anh, mọi chuyện thế nào?

-Ừm, có đôi chút khó khăn em ạ

Rồi Ted kể chi tiết những khó khăn của anh với môn Vật Lý Laura hy vọng mình biết giả vờlắng nghe Thực ra, cô không thể tập trung vào từng lời anh nói Tâm trí của Laura cònmiên man nhớ về cuộc chuyện trò khi nãy Sao Laura nói chuyện với Mark dễ dàng, tựnhiên đến thế Cứ tưởng mình phải ghét cay, ghét đắng anh ta Ted kết thúc câu chuyện: -Thế đấy em ạ Chắc anh phải đổi sang học môn khác cho đủ điểm thôi

Laura đồng tình:

-Vâng, anh nói đúng

Nói thế nhưng Laura không hề biết tại sao Ted lại kể chuyện ấy với mình, và nội dung câuchuyện là gì

Tối ấy, khi vừa về đến nhà, Laura nặng nề ngồi xuống ghế sofa, nhắm mắt, nhớ lại mọichuyện đã xảy ra trong ngày

Thứ bảy tuần trước, nếu có ai hỏi, Laura sẽ thề không thèm nhìn mặt Mark nữa Nhưnghôm nay, Lauura lại tò mò, muốn tìm hiểu sâu hơn nữa về bản chất con người anh Côkhông thể bỏ qua một chi tiết dù nhỏ về Mark Cứ cho là anh ấy không chin chắn trongquan hệ với con gái Nhưng không phải vì thế, hai người không thể là bạn Rosita cũng

Trang 39

thân với Mark đấy thôi…

- Này, sao chị ngồi thừ ra thế?

Laura mở bừng mắt, ngồi thẳng dậy vì Julie đang đứng ngay trước mặt Laura mỉm cười:

- Em sao rồi?

Mái tóc nâu, dợn sóng của Julie rối bù Trông cô bé rất mệt mỏi

- Em khỏe, sao chị lại hỏi thế?

Thấy Julie thắc mắc Laura nhíu mày:

- Hỏi một câu bình thường như thế cũng không được sao? Từ khi nào, chị phải có lý domới được hỏi thăm em thế?

Julie ngồi ở đầu bên kia của ghế sofa, tay mân mê mép gối đang ôm trong lòng:

- Nghe giọng chị cứ như hỏi cung ấy

Con bé sao thế nhỉ? Chỉ một câu hỏi bình thường thôi mà đã mang cảm giác bị người kháctra hỏi rồi Laura nhẹ nhàng nhích đến gần em hơn:

- Có chuyện gì vậy? Kể cho chị nghe đi

Julie cười gượng:

- Chẳng có gì đâu Em đã nói rồi, em khỏe

Julie hất lọn tóc lòa xòa xuống má:

- Ít ra chị cũng đừng coi em là người ngoài hành tinh Hay tưởng em mang thứ vi rút gì ghêgớm lắm trong người

Laura cười xí xóa:

- Thôi, cho chị xin lỗi Em không sao thì tốt rồi

Julie rên rỉ:

- Có gì đâu mà sao với trăng Sao chị cứ hỏi em hoài, mà không kể chuyện của chị ấy?Laura ngập ngừng Có nên kể về Mark cho Julie không? Cho đến bây giờ, Laura chưa tâm

sự gì với em gái Nhưng Ted thì Julie biết rõ

- Em biết không? Mọi chuyện vượt quá mong đợi của chị Ted vừa đến tập kịch đã tìm cáchngồi ngay cạnh chị, Lại còn quàng tay ôm vai chị nữa

Kể đến đây, Laura vô cùng hãnh diện

Julie háo hức:

- ÔI hay quá Nhất chị rồi nhé

Chợt chuông điện thoại reo Julie thở dài:

- Chắc lại của chị đấy

Nói thế nhưng Julie vẫn đứng lên nghe điện thoại Giáy lát sau, cô bé gọi từ trong bếp:

- Chị Rosita gọi!

Laura lật đật chạy vào

- Cảm ơn em – Laura đỡ lấy ống nghe – Nói chuyện sau nhé, Julie

- Vâng

Trang 40

Không ngoái đầu lại, Julie bỏ đi Laura tập trung vào câu chuyện vói Rosita

- A lô

- Chết rồi Laura ơi!

- Chết gì, ai chết?

- Cả gia đình Dennis sẽ đi du lịch vào đúng tuần có sinh nhật của mình

Hú hồn Laura thở phào vi hóa ra chẳng có thảm họa nào cả

- Trời! Bồ làm mình cứ tưởng có ai ốm nặng sắp lìa đời chứ

- Chứ bộ sinh nhật mình không quan trọng à?

Với Rosita, sinh nhật cũng quan trọng cỡ một lễ hội được tổ chức với quy mô toàn thế giới!

- Ừ thì quan trọng Buồn thay cho bồ, được chưa?

Rosita rên rì:

- Biết làm gì bây giờ? Nói bồ đừng giận chứ sinh nhật mà chỉ có hai đứa mình nhìn nhauchán thấy mồ

Laura đề nghị:

- Hay là làm sinh nhật trước?

Rosita thở dài sườn sượt:

- Bảy năm rồi mình chưa có sinh nhật nào cho ra hồn Lần này phải là sinh nhật đúngnghĩa, phải đúng ngày đúng tháng như người ta

Laura cau mày: Nếu Rosita cứ thế này, ai mà an ủi được bây giờ?

- Nếu vậy lại là chuyện lớn rồi Phải bàn kỹ mới được Nói nghe, tui và Julie đang bàn mộtchuyện rất quan trọng Yên tâm về sinh nhật của bồ đi, sẽ có cách giả quyết Để mình gọilại cho bồ sau nhé

- Ừ, cũng được

Giọng Rosita buồn hiu Laura gác máy rồi nhìn ra ngoài của sổ Hãy biến sinh nhật Rositathành một dịp đặc biệt! “Một dịp vui đến mức Rosita quên hẳn chuyện Dennis không cómặt Làm thế nào nhỉ?” Ăn tối tại một quán ấm cúng chăng? Không! Thế chỉ khiến Rositanhớ Dennis hơn Một tối vui thả dàn chỉ có toàn lũ con gái với nhau? Không được Cả tốitán gẫu về bọn con trai chỉ khiến Rosita nhớ người yêu cồn cào

Hay một cuộc vui có cả nam lẫn nữ? Rosita sẽ tới lo khiêu vũ và trò chuyện suốt buổi,không còn thời gian nhớ tới Dennis nữa Ý này hay đấy!

Laura cắn môi, tổ chức đàn đúm không phải sở trường của Laura Nhưng không vì thế, cô

né tránh trách nhiệm “ Phải tìm người giúp thôi Ai đó phải thân với Rosita mới được Sarachăng? Để gọi cho Sara.”

Nhưng Sara không có nhà, Berna cũng thế Điện thoại nhà Erica thì bận suốt Laura gọicho Jenna chỉ để nghe mẹ bạn ấy trả lời Còn ai nữa nhỉ?

Không nên làm phiền Dennis vì anh ấy đang bận rộn chuẩn bị cho cả nhà

Laura chợt nhớ ra Mark Chỉ là một cuộc gọi cho bạn bè, hết sức bình thường Là bạn thân

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:33

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w