Còn gì khác hon *Nghiêm Ca Linh* Còn gì khác hơn Nguyên tác Vô Phi Nam Nữ, tác giả Nghiêm Ca Linh Lan Huệ dịch từ Nothing more than Male and Female, Larry A Walker Quê Vũ Xuyên ở tận một tỉnh xa, nên[.]
Trang 2*Nghiêm Ca Linh*
Còn gì khác hơn
Nguyên tác Vô Phi Nam Nữ , tác giả Nghiêm Ca Linh
Lan Huệ dịch từ Nothing more than Male and Female, Larry A Walker
Quê Vũ- Xuyên ở tận một tỉnh xa, nên khi đến thành phố này,
cô chỉ có cách duy nhất là dọn vào sống chung với gia đình TháiDao Sau ba ngày, cô đã đi đến kết luận rằng gia đình này khôngphải là một gia đình điển hình kiểu mẹ chồng xì xào với nàng dâu,
em chồng hành hạ chị dâu, các cô muộn chồng dèm pha nhan sắccủa nhau Mặc dầu Thái Dao rất quý mến Vũ- Xuyên, mỗi khi Bốthao thao diễn thuyết ở bàn ăn, anh sẽ lầu bầu đồng ý với Bố đểngắt lời cô Đến ngày thứ tư, Vũ- Xuyên vẫn chưa gặp người em traicủa Thái Dao Sáng nào cũng thế, từ bẩy giờ đến mười một giờ,trước khi đi làm, đi khỏi nhà, ngồi xuống viết hay đan, người nàocũng chạy đến cánh cửa cạnh phòng tắm, gọi to hai lần: "Lão Ngũ!Lão Ngũ!" Cách họ gọi có vẽ lo âu, như thể họ muốn kiểm tra xemLão Ngũ còn sống hay không Sáng thứ bẩy, Vũ Xuyên quyết địnhkhông ra phố Thái Dao đã dẫn cô xem đủ các thắng cảnh, cô muốn
Trang 3ở nhà nghĩ ngơi trước khi bắt đầu công việc mới Sau Tết, cô sẽ đếnphòng Nhân Sự của bịnh viện để trình diện Có lẽ họ sẽ cho cô làmviệc ở khoa ngoại trú Y tá mới tốt nghiệp thường bắt đầu ở đấy choquen việc
"Được rồi, hôm nay anh sẽ đi làm vậy," Thái Dao nói, vừa lụctúi tìm chìa khóa xe đạp Anh là biên tập viên ở một nhà xuất bản,nhưng hình như anh chỉ đến sở nếu chẳng có việc thú vị nào khác
để làm Gia tài của anh là một kho bản thảo quý Văn sĩ nổi tiếngtrong vùng đều tìm đến ngôi chung cư nhỏ xíu như chuồng bồ câu,nơi anh cư ngụ
Sau khi ăn mặc chỉnh tề ra cửa, như chợt nhớ một điều gì,Thái Dao trở vào, hò lên "Lão Ngũ, Lão Ngũ!" Cửa phòng Lão Ngũhẹp đến mức ta có cảm tưởng rằng khó có người nào có thểngủ trong đó Lần đầu tiên được giới thiệu phòng Lão Ngũ, VũXuyên rất ngạc nhiên: "Ôi chao, phòng này nhỏ như là tủ chứa đồ!"
"Chị nghĩ sao lại gọi là 'phòng.' Đó chính là cái tủ chứa đồ!" cô
em Tiểu- Bình đáp lời Trong nhà họ Thái, Vũ-Xuyên và Tiểu-Bình ởchung một phòng Tiểu-Bình làm phụ giảng ở trường đại học, cô ấythường ra khỏi nhà lúc mười giờ sáng Chính xác lúc 9:50, cô ấy sẽgọi: "Lão Ngũ!"
Trong những ngày đầu, Vũ-Xuyên mỏi mệt vì những chuyến điviếng cảnh nên hay ngủ sớm sau bửa ăn tối Có một lần, cô tỉnh dậylúc nửa đêm và nghe Tiểu-Bình đang hạ thấp giọng lý sự: "Để emvào phòng tằm trước! Nếu anh vào trước, chắc em phải chờ tới chếtmất." Một lúc sau, Tiểu-Bình khe khẻ nhón gót đi vào, đến trướcgương gỡ bỏ mấy cái kẹp tóc Vũ-Xuyên hỏi thăm xem ai vừa tròchuyện với cô ấy Tiểu-Bình chui dưới lớp chăn bông và trả lời, "Dĩnhiên đó là Lão Ngũ Còn ai khác hơn nào?"
Qua ngày sau, khi Bố chấm dứt bốn tiếng đồng hồ viết lách,
Bố là người cuối cùng trong gia đình gọi đến tên "Lão Ngũ!", Mẹ đãvào bếp chuẩn bị bửa trưa
Trang 4Vũ -Xuyên cảm thấy bức rức vì sự kiện kỳ cục này ai ai cũngchờ đợi Lão Ngũ, người mà cô chưa được gặp Không một lời đápứng Bố vào bếp thăm chừng các món ăn Vũ -Xuyên ngồi xệpxuống thảm, lục lọi mớ tạp chí Cô đang lơ đãng lật vài trang mộtcuốn tạp chí bỗng xuất hiện một bóng người khiến cô ngước mắtnhìn Một thanh niên gầy gò, mảnh khảnh đứng ở ngưỡng cửa Côbiết người ấy là ai, nhưng không thể gọi thành lời, "Lão Ngũ." Tócanh dài, dợn sóng và hai mươi phần trăm nhuốm bạc Trán rộng vàcao, nhưng gò má rất thon Cùng với cái miệng nhỏ, hơi mím, trônganh có một chút dịu dàng nữ tính Anh không giống một chút nàovớihình ảnh "Lão Ngũ" mà cả gia đình đã gợi lên
Anh đi vào, mĩm cười thật nhanh với Vũ -Xuyên Anh cúixuống, nhìn tờ tạp chí Vũ-Xuyên đang mở trong tay, và hơi cau mày.Anh nhíu mắt, suy nghĩ một chút, lấy tay kéo tờ báo lại gần nhìn kỹ,rồi nói, "Ôi, lộn xộn quá, mất hết thứ tự rồi!"
Vũ-Xuyên lập tức bỏ tờ tạp chí xuống và nói, "Tôi không có dờichúng đi đâu hết,"
Những ngón tay anh lướt qua chồng tạp chí Anh không nói gì.Ngoài một mùi tương tự mùi kem đánh răng, người anh còn toát ramột mùi bất thường Vũ-Xuyên biết đó là mùi dược phẩm Anh mặcmột chiếc áo vải màu xanh dương Vai anh không rộng bằng vai củaThái Dao, cổ cũng không to bằng, và khi anh quay đầu, ta có thểthấy gân cổ vồng lên trông dễ sợ Thái Dao luôn luôn nhắc đến cô
em gái Tiểu -Bình, thông minh và giàu kiến thức đến mức nào, khó
gã chồng ra sao Khi nhắc đến cậu em trai, chàng chỉ buông vỏn vẹnmột câu: "Chú ấy đích thực là một người em!"
"Con sắp đi đấy ư ?" Mẹ hỏi; bà đứng ở phòng khách, choàngmột cái tạp dề to
"Dạ không," Vũ-Xuyên nghe tiếng cô và Lão Ngũ đồng thanhtrả lời Cô nhìn anh, anh nhìn cô
"Vậy con ăn trưa với bố mẹ?"
Trang 5Lần này Vũ-Xuyện hiểu câu hỏi ấy không nhắm vào nàng.Nàng đứng lên, chuẩn bị dọn cơm Gia đình này không giống nhữnggia đình khác với những câu khách sáo như "không cần đứng dậycháu ạ, cháu là khách mà," và "cháu tự nhiên dùng bửa nhé, thức
ăn cúng đã để riêng rồi." Họ không câu nệ những chuyện nhỏ nhặtnhư các gia đình khác
"Không, con có sửa rồi."
Ba người ngồi vào bàn, Vũ -Xuyên thấy Lão Ngũ cắp mớ tạpchí về căn phòng hẹp té như cái tủ bếp của anh Cô nghe tiếng láchcách bên trong Cô đã hỏi Thái Dao, làm sao Lão Ngũ có đủ khôngkhí thở trong ấy Thái Dao trả lời, em không thấy tấm sáo gỗ chú ấymắc ở cửa phòng? Chú ấy kín đáo, riêng tư như dế
"Ông à, Tiểu- Bình đem mấy cuốn tạp chí đó ra phòng khách,phải không?" Mẹ hỏi nhỏ
"Làm sao tôi biết được?" Cha nói, không buồn hạ giọng
"Nếu không phải Tiểu-Bình, chắc là Đa-Mao," Mẹ nói Đa Mao
là biệt hiệu của Thái Dao lúc bé
Vũ-Xuyên, cảm thấy áy náy, nói nàng chỉ mới dở xem qua vàitrang
Mẹ vội vàng trả lời, "Không sao con ạ Lão Ngũ đang viết sách
về nghệ thuật khắc đá Nó để dành mấy cuốn tạp chí đó lâu rồi ĐaMao với Tiểu-Bình hư lắm - mỗi lần vào phòng Lão Ngũ, tuị nó lạilàm bừa bải cả lên"
"Ủa, vậy có thể làm cho phòng Lão Ngũ bừa bãi hơn đượcsao?" Bố nói, cố nhịn Nhưng cuối cùng Bố cũng phá lên cười hănghắc
Vũ -Xuyên nhìn Mẹ, rồi Bố, không hiểu họ muốn nói gì Cótiếng cửa mở, Lão Ngũ đi ra Anh nhìn ba người đang ngồi ở bàn
Trang 6ăn, quay lưng đi tới cái tủ lạnh ở cuối phòng, lấy một chai sửa vàmôt quả trứng rồi đi vào bếp Mẹ gát đủa, lắng tai nghe Một chốcsau có tiếng "xì xì' từ bếp vang lên Mẹ hỏi vọng vào:
"Lão Ngũ, con có canh lửa không, sửa sôi chưa?"
Không có tiếng trả lời Khi Lão Ngũ trở ra, hai tay bê tô sửa,
Mẹ ngóng cổ nhìn "Sửa cạn chỉ còn phân nửa thế à? Có đủ cho conuống không?"
"Sao bà nói nhiều thế?" Cha nói với Mẹ, nụ cười vẫn nở trênmôi
Lão Ngũ chầm chậm trở về phòng, lưng lệch ra sau Lần đầutiên Vũ -Xuyên ý thức được rằng phần giửa của thân thể Lão Ngũlún vào, làm anh thấp hẳn đi
Buổi tối, Vũ-Xuyên rời chung cư, thả bộ xuống đường đón TháiDao đi làm về Cô gặp anh, cách nhà hai khu phố Nét mặt phấnkhởi, cô khoe với anh, "Hôm nay em gặp Lão Ngũ."
"Em gặp Lảo Ngũ, hay em gặp con cọp dữ?" Thái Dao chơichữ Thái Dao không cao lắm, chắc nịch như cây cột Vũ- Xuyên trẻhơn Thái Dao chín tuổi Thái Dao luôn luôn trêu cô, "hai mươi batuổi, vẫn cao lủi thủi." Chàng nói đùa, khi em trưởng thành, sẽ biết aitrong chúng ta cần mang giày cao gót
Về tới sân trong khu chung cư, gặp mấy người hàng xóm, TháiDao giời thiệu với họ cô "bạn gái" Vũ-Xuyên Vừa đi vào chung cư,Vũ-Xuyên vừa hỏi anh thích gì nhất nơi cô Anh không ngần ngừmột giây: "Em xinh lắm!" Họ lên cầu thang, Lão Ngũ đang bướcxuống Lão Ngũ đội một cái mũ len nâu, tóc đùa tận chân mày khiếnanh càng giống con gái Nhìn thấy hai người, anh hơi nhướng mắt,hai nếp xếp của đôi mi to, sâu mang lại một vẽ mỏi mệt, còm cõi "Đi đâu thế, Lão Ngũ?" Thái Dao hỏi
"Ra phố một chút."
Trang 7"Em vẫn đang vẽ tranh?"
"Chỉ ra phố thôi."
"Em có mang tiền theo không?"
"Em vừa ăn xong."
Vũ-Xuyên nghĩ thầm, cuộc đối thoại của hai anh em nghe là lạ
Lão Ngũ ngước mắt nhìn Vũ -Xuyên Cô muốn mĩm cười đáptrả, nhưng không kịp Anh đã hướng cái nhìn sang nơi khác
Đợi cho Lão Ngũ đi thật xa, Vũ-Xuyên hỏi, "Anh là Đa-Mao, conđầu lòng, và Tiểu-Bình là con kế, thế sao Lão Ngũ lại thứ năm?"
"Có một sự tích hẳn hoi." Thái Dao lấy chìa khóa, mở cửa vànói khẻ, "Anh sẽ kể cho em nghe khi thuận tiện, nếu Mẹ biết anh sẽ
bị mắng." Hai người thấy trên cửa tủ lạnh một mảnh giấy của Bố viếtcho họ, "Bố Mẹ đi ăn cơm khách." Tiểu-Bình cũng không có mặt ởnhà Vũ-Xuyên lập tức nài nỉ Thái Dao kể bí mật của Lão Ngũ
Thái Dao không màng tới yêu cầu của cô Anh cởi áo lạnh, vắtlên tay, kiểm tra từng phòng Khi chắc chắn không có ai ở nhà, anhvội vã chạy đến ôm chầm cô Vũ-Xuyên biết anh không thể chịuđựng lâu hơn Cô ngoảnh mặt, né tránh những cái hôn nồng nặcmùi thuốc lá Thái Dao đẩy Vũ-Xuyên vào phòng Lão Ngũ, ấn côxuống chiếc giường hẹp, chiều ngang chưa đầy một mét Từ trầnnhà, lủng lẳng nhiều quả bầu lớn nhỏ khác nhau, khắc một cách thô
sơ và hong khói cho giống như kiểu bas-relief Nằm ngửa, Vũ-Xuyênthấy một ống cao su bên cạnh Cô chợt hiểu vì sao chiếc giường và
cơ thể Lão Ngũ hăng hăng mùi thuốc
"Mình đang ở trong phòng Lão Ngũ!" Vũ-Xuyên bắt đầu kháng
cự
Trang 8"Ngoan nào!" Thái Dao nói "Đây là chỗ an toàn nhất Nếu có ai
về, họ sẽ không vào đây trước."
"Nhưng nếu Lão Ngũ về thì sao?"
"Lão Ngũ hả? Mặc kệ chú ấy! Tuy nhiên chú ấy chẳng nghĩ tớichuyện này đâu"
"Sao lại không?"
"Đừng làm anh chia trí nữa, được không?"
Một giờ sau, hai người nghĩ mệt, Thái Dao kéo tấm chăn bôngđấp cho Vũ-Xuyên Tấm chăn phảng phất mùi thuốc, cũng như chomột cảm giác cũ kỹ, không sạch sẽ
"Kể cho em nghe đi," cô thúc dục anh
"Lúc còn bé, Lảo Ngũ mắc một chứng bịnh làm hư hai quảthận Bác sĩ tiên đoán chú ấy sẽ không sống quá ba mươi tuổi, vàkhông thể cưới vợ Từ đó, Mẹ trở thành người mê tín di đoan Mẹcho xây hai ngôi mộ giả gần phần mộ ông bà Mẹ nói làm như thế đểgạt Diêm Vương, kiểu như: "Diêm Vương, ngài đã lấy mất ngườicon thứ ba và thứ tư của chúng tôi, xin hãy rũ lòng chừa lại ngườithứ năm." Đó là lý do đứa em út của anh được gọi là Lão Ngũ." "Hồi nhỏ, chú ấy có biết mình sẽ chết yểu không?"
"Anh không rõ lúc nào chú ấy biết Khi phong trào thanh niên vềnông thôn được phát động, tên chú ấy nằm ở cuối danh sách Lẽ ra
vì bịnh nặng, chú ấy phải được ở lại thành phố, nhưng Bố đạng bịcáo buộc nhiều tội nặng - văn sĩ phản động, gián điêp nằm vùng nên họ vẫn bắt Lão Ngũ về quê, có điều được giữ nhiệm vụ nhẹ hơnlàm ruộng ngoài đồng Lão Ngũ rất ghét bị chê là vô dụng hay tàn tậtnên gắng sức làm việc Lúc đó Lão Ngũ trở bịnh năng Mẹ phải đônđáo chạy khắp nơi, van xin cho chú ậy được bải nhiệm vì lý do sứckhoẻ Cả đêm, anh phải gò lưng đạp xe tám mươi cây số đến làng
Trang 9của chú ấy, và đèo chú ấy trở về Chú ấy yếu đến nỗi không ngồiđược Anh phải dùng dây cột lưng chú ấy vào lưng anh Về đây, thờigian chú ấy nằm bịnh viện - phần lớn ở trại cấp cứu - còn nhiều hơnthời gian ở nhà Lúc ấy, khi ở lại bịnh viện với chú ấy, anh đã đọc lénnhật ký của chú ấy Từ khi chú ấy còn bé, cả nhà phải luôn luônđoán chừng ý nghĩ của chú ấy Có lẽ những người thể chất yếu ớtđều sống nhiều về nội tâm Anh tìm thấy quyển nhật ký dấu dướigối, và anh nghĩ, chẳng bao lâu, nhật ký này sẽ không cón là mộtđiều bí mật Nếu biết chú ấy thích gì, có lẽ gia đình có thể giúp chúđạt được phần nào ước nguyện Anh không bao giờ ngờ rằng chú
ấy có những suy nghĩ rất khách quan và rõ ràng Ở một trang, chú
ấy viết, có vài thứ chú ấy muốn làm trước khi lên mười ba tuổi Anhcòn nhớ rõ y như vừa đọc: chú ấy muốn đi du lịch xa muời ngàn cây
số, viết một quyển sách, trồng một trăm cái cây, triễn lãm tranh mộtmình, đi máy bay một lần và yêu một lần."
"Như thế, " Vũ-Xuyên giữ bàn tay Thái Cao đang vuốt vevùng eo thon, "theo suy nghĩ của chú ấy, những thứ khác đều khôngđáng kể?"
"Phải đấy Nếu không, làm sao chú ấy càng ngày càng trở nênlập dị? Bố tìm cho chú ấy việc sửa lỗi chính tả ở một nhà xuất bản.Một tháng sau, khi biết chú ấy không đi làm, Bố hỏi lý do Chú ấygiải thích rằng công việc đó chỉ có 'ngồi, ăn và chờ chết.' Bố tức giận
mắng, không làm việc mới là ngồi, ăn và chờ chết Lão Ngũ trả lời
lại, chú ấy sẽ không thèm ăn uống thứ gì của Bố, Mẹ nữa, và chú ấy
sẽ không thèm chết trong nhà này Kể từ đó, mỗi lần ăn một món gì,
chú ậy lại đặt bốn mươi phân lên bàn Không ai biết chú ấy kiếm tiền
bằng cách nào."
"Chú ấy có bạn gái không?"
"Bạn gái? Có cô nào muốn dính líu vào một người bịnh tật nhưthế ? Muốn có bạn gái, phải lừa dối dấu diếm, nhưng như thế làkhông thành thật Thực tình, Lão Ngũ rất hấp dẫn phái nữ, nhưngchú ấy nói huỵch toẹt cả Đàn bà nào cũng tính toán thiệt hơn Ai lạikhông sợ phải hầu hạ người khác suốt nửa cuộc đời mình? Nếu chú
Trang 10ấy chết, đến thế là cùng Nếu chú ấy không chết, ai có thể chịuđựng việc quanh quẩn bên giường bịnh? Mỗi lần chú ấy ăn, ngủhay bài tiết, cả nhà anh đều lo lắng."
"Lão Ngũ được hai mươi tám tuổi phải không?"
Thái Dao đang trong cơn hứng khởi rạo rực, phải ngưng lạitrong giây lát và hỏi, "Sao em biết?" Vũ-Xuyên có thể cảm nhận sựkhó chịu, bực tức của anh
Ngay lúc ấy, có tiếng người trở về nhà Không phải Tiểu-Bình.Điều đầu tiên Tiểu-Bình làm khi bước vào, là vặn nhạc
"Đừng bận tâm Chỉ là Lão Ngũ thôi mà," Thái Dao nói, hơi thởdồn dập
Cửa phòng, gài then bên trong, bị kéo xục xịch đôi ba lần, mỗilần như thế hé ra một lằn sáng hẹp, dài qua khe hở
"Lão Ngũ, cảm phiền nhé Qua phòng khác chờ một chút, đượckhông?"
"Sao anh không ở bên phòng anh ?" Lão Ngũ buồn bã nói
"Phải hợp lý một chút," Thái Dao trả lời, đứng phắc dậy mặc yphục, cái khóa dây nịt khua leng keng ai cũng có thể nghe Nhặt mớquần áo, phụ tùng linh tinh của Vũ-Xuyên thảy cho cô, anh tựa vàocửa và gọi vói ra, "Vào phòng anh chờ, được không?" Phòng TháiDao kế bên bếp, ngăn bằng một cửa kính Có lần Vũ-Xuyên nghe
Bố thì thào bàn bạc: nếu Đa Mao cưới vợ mà chưa tìm được chỗriêng, chúng ta phải lấp cánh cửa đó, hoặc ít nhất thay bằng cửa gỗcách âm
Vũ-Xuyên theo Thái Dao bước ra, cô chỉ muốn độn thổ Cô biếtđôi má mình ửng hồng, mái tóc xô lệch Ngày hôm sau, Lão Ngũ thảchiếc kẹp tóc hình con bườm lên tờ báo cô đang đọc
Vũ-Xuyên nhìn lên
Trang 11"Kẹp tóc của chị Thấy trên giường tôi" Lão Ngũ nói
Vũ-Xuyên đắn đo, nếu nói lời cám ơn cũng thích hợp nhưngcùng một lúc, có nói gì cũng có vẽ trơ trẻn, sỗ sàng Cô cảm thấyhàng mi rậm của mình nặng chĩu đến độ mi mắt không chống đỡnổi, bắt đầu rung rung bấn loạn Cô nhìn Lão Ngũ, mong anh bỏ đi;nhưng không, anh nhịp đầu ngón tay trên mặt bàn viết cô ngồi "Trông không đẹp chút nào," Lão Ngũ nói
"Chú nói chí?" Vũ- Xuyên hoảng hốt, hỏi lại
Lão Ngũ chỉ vào cái kẹp tóc "Cái này." Anh cười, vừa nghiêm
khắc vừa bẻn lẻn "Tầm thường quá."
Vũ-Xuyên không biết trả lời ra sao
Cô cảm thấy Lão Ngũ đang nhìn mình chăm chú Nhiều ngườicho rằng cô có một bán diện thanh tú Cô quay mặt đi Mặc dù đãđưa mắt nhìn vào cái TV, cô vẫn có cảm giác ánh mắt của Lão Ngũhãy còn đeo đẳng ở đấy, bên trái
Lúc ấy, Mẹ đi vào và nói, "Lão Ngũ, mẹ dặn mua tàu hủ mềm,con lại mua tàu hủ cứng? Sao phải xếp hàng cả nửa ngày để muatàu hủ cứng?"
Bố ngắt lời mẹ: "Còn bà làm gì mà không đi chợ?"
"Tôi làm gì? Nếu tôi phải sắp hàng, ai sẽ nấu ăn? Tôi không thểnấu cho ngon món Ma-Po bắng tàu hủ cứng."
"Vậy thì chế món Ma-Po - Tàu hủ Cứng! Cha trả lời "Bà trôngđợi gì ở Lão Ngũ? Nó chỉ biết hâm sửa cho nó mà thôi."
Lão Ngũ giả vờ như không nghe gì
Trang 12Buổi tối, Lão Ngũ chấm dứt bửa ăn của mình, sửa nóng vàtrứng, sớm hơn mọi người, rồi bằng một cử chỉ huyên hoang, bỏ
năm mươi phân lên bàn Bố nhìn số tiền ấy, đôi đủa đang gấp nữa
vời bỗng đột ngột ngừng lại, ông quát to, "Đi, cút đi ngay!"
Lão Ngũ quay lưng, chậm chạp bước ra cửa, lưng vẫn xiênvẹo, với lấy chiếc áo khoác và cái mũ len trên giá Tiều-Bình goịtheo, nửa thì thào nửa to tiếng, "Lão Ngũ " Cô quay về phía Bố vànói, "Bố, nếu bố ăn nói như thế với Lão Ngũ, con cũng sẽ bỏ nhàtheo nó! Mình lỡ mất dịp ăn món Ma-Po Bố có muốn quát tháo kiều
đó, và mất luôn thằng bé không? Ít nhất nó cũng biết hâm sửa, còn
bố thì chưa bao giờ tự làm gì một mình- đừng nói là hâm sửa Mẹluôn luôn hầu hạ phục vụ bố từng chút một!"
Mẹ chảy nước mắt Bà sụt súi nói, "Chẳng đứa nào cho đứa kiamột cắc bạc Vũ-Xuyên chưa kịp làm dâu, thế mà chúng ta đã làmcho cô ấy hoảng sợ rồi." Thái Dao nín thinh Anh ngoác miệng cướivới Vũ-Xuyên và chỉ vào tai mình, ý là cô nên để câu chuyện lọt vàotai này và chui tọt khỏi tai kia "Bố luôn luôn nói về chuyện Lão Ngũhâm sửa," Tiểu -Bình tiếp tục, giọng nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn cònhờn dỗi "Nhưng bố phải hiểu, Lão Ngũ lúc nào cũng uống sửa,không thể làm gì khác hơn."
Vũ-Xuyên khám phá, mặc dù Tiểu-Bình bênh vực Lão Ngũ lầnnày, nhưng mỗi Chúa Nhật, khi nấu ăn, Tiểu Bình luôn luôn hò hét,
"Lão Ngũ, chỉ hâm sửa và nấu một quả trứng mà mi chiếm tới haicái lò, gây khó khăn cho ta quá? Mi không thể đợi đến khi ta nấuxong bửa tối sao?"
Mấy tuần sau, trên đường đi làm về, nhân ngày lễ học trò, Xuyên tìm mua được một cái bình thủy Cô hâm sửa, đổ vào bìnhcho Lão Ngũ Lão Ngũ chớp mắt thán phục cô đã giải quyết vấn đềmột cách dễ dàng, Vũ-Xuyên chỉ ngẩng đầu và mĩm cưới láu lỉnh,như thể nói, "Thấy ta thông minh không?" Chỉ có hai người trongbếp
Chỉ có mình họ ở nhà Bố và Mẹ đã đi Beldaihe nghĩ mát
Trang 13Tiểu-Bình phản đối cách thức Bố đối xử với Lão Ngũ, đã dọn qua nhàmột người bạn cùng sở, tuy thế, chuyện này cũng từ từ mất dần ýnghĩa Thái Dao đáp chuyến xe lửa buổi chiều, đến một thành phốnhỏ xa hàng trăm cây số, để lấy bản thảo của một nhà văn; anhđành hủy bỏ cái hẹn đi xem xi nê với Tiểu Bình Anh nói, nhiều nhàxuất bản đang cạnh tranh ráo riết để có được bản thảo này, do đóanh phải ra tay trước
"Chú muốn xem xi nê không?" Vũ-Xuyên hỏi "Tôi có hai vé.Anh chú bận chuyện khẩn cấp nên dư ra một vé Phim mới."
"Không, cám ơn chị Mấy phim này dở òm."
"Nhưng chú đang ở không, không làm gì."
"Đúng thế, tôi bận đến nỗi không biết bắt đầu chỗ nào."
"Tôi có thể giúp chú được gì không?" Cô mĩm cười nghiêmnghị, ý nói anh không cần phải giả bộ khách sáo
Anh lắc đầu
"Chú định làm gì? Không chừng tôi biết làm."
Lão Ngũ thẳng thừng, "Tôi phải giả mạo hai tờ hôn thú Có haiđứa bạn cần phá thai, nếu không có hôn thú, bịnh viện sẽ làm khódễ."
"Thế chú có biết cách không?" Cô thận trọng tránh dùng hai chữ
"giả mạo."
"Tôi làm hoài Họ sẽ trả tiền."
Vũ-Xuyên thầm nhủ, bây giờ cô là người duy nhất trong gia đìnhbiết nguồn gốc thu nhập của Lão Ngũ Đầu mùa xuân, cô và vàingười bạn cùng sở đi chợ trời Ở đây, họ gặp một đám đông ngườingoại quốc túm tụm chung quanh một thứ gì đó Qua sóng người xô
Trang 14đẩy, cô nhìn thấy một dáng dấp mỏng manh, lưng gập lại như cànhcung Các đồng nghiệp của cô muốn chen vào, nhưng cô lùi ra, vì côthấy rõ người ấy chính là Lão Ngũ
Cô thấy rõ anh khom mình trên một cái bàn chơi bài thấp - loạixếp được, đang biểu diễn nghệ thuật điêu khắc các loại ấn tín bằng
đá Vũ- Xuyên không bao giờ chịu nỗi cảnh tượng một người biểudiễn trước đám đông, đặc biệt nếu người đó là một Lão Ngũ đầubạc, đã sớm hiểu số phận của mình
Có lần Vũ-Xuyên thấy Lão Ngũ uống sửa nóng quá đến nỗi phảithè lưỡi, nghẹo cổ; cô đến bên cạnh, vuốt lưng anh Cô không hiểu
lý do mình làm như thế, cũng không hiểu vì sao những hoạt động bímật của Lão Ngũ không khiến cô khinh ghét, ngược lại còn khơi dậymột niềm thương cảm
Thực tình, Lão Ngũ chẳng cần gì thương cảm Anh đứng trongbếp, bình thản và nghiêm trang giải thích cách thức giả mạo giấy tờ,cách ra nhà in tìm các mẫu chữ chì, cách gò chúng vào một phiếnkim loại cho đến khi thành con dấu Vũ-Xuyên chống tay lên càm,ngắm nhìn điệu bộ đôi tay của Lão Ngũ Cô nhớ trước đây, khi LãoNgũ kéo cuốn tạp chí cô đang cầm, cô đã âm thầm ngạc nhiên vìbàn tay thuôn dài, ẻo lã, cũng như tính cách xâm lấn không ngờ.Bàn tay Lão Ngũ trắng lờ lợ, mai mái Có lẽ một bàn tay thường thihành những hành động phi pháp, phải có dáng dấp và màu sắc ấy
Vũ-Xuyên không thích đi xi nê một mình Vặn TV lên, cô ngồiđọc tiểu thuyết trên ghế sofa nhưng chẳng bao lâu đã thiếp đi Côgiật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầy cổ Lão Ngũ vẫn chưa về Ngay lậptức, cô nghĩ rằng, quan tâm đến việc Lão Ngũ về nhà hay chưa đểlàm gì? Sao cô lại sốt ruột? Cô không hiểu sự lẽ loi cô độc hay sự lolắng đã đánh thức cô dậy với trái tim hồi hộp
Chính ra, sự hiện diện của Lão Ngũ đem tới một cảm giác côđơn mông lung cho mọi người Dù đang vui nhộn, mỗi khi Lão Ngũ
có mặt, nỗi cô đơn trở về, tiêm nhiễm không khí chung quanh Sứclây lan đó rất mạnh Vì thế, cô kết luận, không nên chờ Lão Ngũ về
Trang 15hầu vơi bớt quạnh hiu, nếu thực sự cô cảm thấy thế Lại càng khôngphải là sự lo âu Lão Ngũ thường về nhà lúc 3 giờ sáng Nghe nói cóngười cho anh mượn một xưởng họa để vẽ, chỉ trống vào đêm.Không ai trong nhà phải lo lắng cho anh Dù yếu ớt, anh cao hơnmột mét tám
Đã hơn mười hai giờ khuya, Vũ-Xuyên đi tắm Khi ra khỏi nhàtắm, nghe tiếng chìa khóa lục đục tra vào ổ, suýt nữa cô đã hớn hởreo, "Lão Ngũ, đã về đấy ư!" Niềm vui dạt dào tuôn chảy Cảm giácnày chỉ xảy ra một lần trước đây, thuở nhỏ, khi cô bị cách ly vì bịnhviêm gan và được cha mẹ viếng thăm
"Chị chưa đi ngủ sao?" Lão Ngũ hỏi
"Trời nóng quá! Chú không thấy nóng sao?" Mắt Lão Ngũ mở
to ra khiến Vũ-Xuyên ý thức được hành vi khác thường của mình
"Không tệ lắm!" Áo thun của Lão Ngũ xắn cao, phơi một phầnngực gần bụng Anh nhanh tay kéo xuống Có một lần, khi Vũ -Xuyên đi làm về, Lão Ngũ đang ở trần, giúp Tiểu-Bình đóng đinhgiăng mùng Khi thấy Vũ-Xuyên, anh vội vã về phòng riêng Lúc trở
ra, trên mình anh là một chiếc áo thun nhàu nát như nhau mèo
"Không tệ lắm? Hôm nay tôi tắm năm lần rồi!" Vũ-Xuyên nói
Gió từ cây quạt máy mơn man làn lụa mềm của chiếc áo ngủ hồng,
phác họa những đường cong gợi cảm
Lão Ngũ đến cạnh TV, bật nút và đổi đài liên tiếp, chẳng có gìtrên màn hình Vũ-Xuyên cười
"Lão Ngũ, làm gì có chương trình phát hình nào sau nửa đêm?Nếu chú không muốn nói chuỵên thì tôi đi!" Cô biết sự bộc trực của
cô làm Lão Ngũ áy náy.Thực sự, tình huống chỉ có hai người ở nhà,mới là lý do khiến anh lo lắng Lão Ngũ cười ngượng nghịu, nhưngđôi mày vẫn cau nhẹ, bức rức Trong sắc diện đó, anh rất đẹp trai và
vô cùng đặc biệt, Vũ-Xuyên thầm nghĩ Lão Ngũ lịch sự hỏi thăm vềchuyện phim Cô nói cô đã tặng vé cho hàng xóm Cô không muốn
Trang 16anh đánh giá cô có thị hiếu thấp kém Lão Ngũ ngẫm nghĩ, rồi lấymột vật nho nhỏ từ trong túi Đó là một con cá chạm bằng gỗ, mộcmạc nhưng không quá thô sơ mà có phần tinh xảo Một tác phẩmđộc đáo Lão Ngũ nghiêng con cá, và Vũ- Xuyên nhận ra đó là mộtcái kẹp tóc
"Chị thích cái này không?"
Vũ-Xuyên vui vẻ trả lời, "Vâng!"
"Tôi làm, và nhờ bạn tôi bán, nhưng không ai mua."
"Sao vậy? Nó đẹp lắm mà!"
"Giá quá cao."
"Vậy sao chú không hạ giá?"
"Nếu họ muốn đồ rẻ tiền, đừng mua của tôi."
Vũ-Xuyên cầm cái kẹp tóc đến tấm gương dài ở ngay lối vàophòng khách Tóc của cô quá dầy kẹp không bấm được Lão Ngũnói anh sẽ sửa Vũ-Xuyên vẫn mầy mò với chiếc kẹp Lần này khiđang ngước cổ, hai tay đưa ra sau ót, cô bắt gặp trong gương, lớplông măng phơn phớt hai bên nách Rồi cô thấy Lão Ngũ , dôi môimím trong một nỗ lực nào đó, và đôi mày nhạy cảm, có lẽ u buồn thìđúng hơn, tỏa một vũng tối hắt hiu trên cặp mắt Cô chợt nhận ra,không phải mình chỉ phô bày phần da thịt dưới cánh tay, mà cònnhiều hơn nữa Cô đột ngột bỏ tay xuống, giả lả: "Tôi mỏi tay quá."
Lão Ngũ nói anh cần phải xem kẹp lỏng chặt ra sao để điềuchỉnh Anh nhón một mớ tóc của Vũ-Xuyên, ngập ngừng lùa vàokẹp Cô xoay nghiêng, nhưng vẫn liếc mắt vào gương Đôi tay trắng
ma quái của Lão Ngũ tương phản khốc liệt với mái tóc đen tuyềncủa Vũ-Xuyên Lão Ngũ cũng cảm nhận đuợc sự tương phản kỳdiệu này, bàn tay anh từ từ chậm lại rồi cuối cùng đứng im Vũ-Xuyên nhìn thấy ở đôi mắt anh, hai làn xếp của mi mắt càng sâu
Trang 17thêm, như thể anh cố nhìn thâú suốt một điều gì đó
Vũ Xuyên quay phắt lại và nói, "Tôi đi ngủ đây," và bước vềphòng mình Khi khép cửa, cô ngần ngừ Cài hay không nên cài?Then cửa để ngăn ngừa người muốn xâm nhập: có cần làm như vậyvới Lão Ngũ? Nếu không cài then, có thích đáng không? Đêm bổngdưng tỉnh mịch lạ thường - gần như ác nghiệt như đang lắng nghetiếng then cài Quyết định của cô ra sao, cũng nghe rõ trong sự imlặng Lão Ngũ cũng sẽ nghe rõ Then sẽ cài thành một tiếng "cách"nhói tai Nó sẽ nhấn mạnh và xác nhận một lần nữa, ranh giới đạođức không thể vượt qua Ngón tay cô lóng ngóng trên then Rồi,thúc đẩy bời trực giác, cô mở bật cửa
Lão Ngũ, hiển nhiên chẳng có một lý do nào, đứng trướcphòng, chỉ cách cô ba bước Anh nhìn cô như thể đang hoảng sợ, lysửa đầy phần nửa, nghiêng nghiêng trong tay như sắp rớt
"Lão Ngũ ơi, nóng nực quá chắc tôi sẽ để hé cửa cho thoáng."Vũ-Xuyên tin rằng giọng nói của cô tự nhiên và thẳng thắn "Còn chúthì sao? Có nhiều phòng trống, sao chú phải ngủ trong căn phòngnhỏ như cái tủ đựng thức ăn?"
"Không sao đâu chị, tôi chịu nóng quen rồi Tôi có quạt máy."
Vũ-Xuyên thấy Lão-Ngũ uống cạn sửa, cầm cái ly chỉ còn mộtlớp trắng đục trên thành thủy tinh, đem bỏ vào bồn rửa chén Đêm
ấy, những xúc cảm trộn trạo, xao xác trong lòng cô - không biết cóphải, vì cô đã không cài chốt phòng mình, hay vì cuối cùng Lão Ngũvào phòng của anh, đóng cửa, lưu lại tiếng then đánh "tách" saulưng
Ngày hôm sau là Chúa Nhật Từ sáng sớm, Thái Dao đã gọiđiện thoại viễn liên cho cô, anh nói rằng bằng bất cứ giá nào, anhcũng phải lấy cho được bản thào ấy, không cho ai phỏng tay trên "Anh phải ở lại thêm bao lâu nửa?"