1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Bu i tan thu chua xac dinh

49 5 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Buổi tàn thu
Trường học Trường Vĩnh Hoa
Thể loại Bản dịch
Năm xuất bản 1940–45
Thành phố Mãn Châu
Định dạng
Số trang 49
Dung lượng 362,27 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bu?i Tàn Thu Buổi Tàn Thu Bản dịch Trường Vĩnh Hoa Nguồn VN Thư Quán Lời giới thiệu Đây là một câu chuyện – nguyên tác "Thu Tàn" bằng Trung văn, tác giả khuyết danh – lấy bối cảnh trong thời kỳ chiến[.]

Trang 2

Buổi Tàn Thu

Bản dịch: Trường Vĩnh Hoa

Nguồn: VN Thư Quán

Trang 3

Lời giới thiệu:

Đây là một câu chuyện – nguyên tác "Thu Tàn" bằng Trung văn, tác giả khuyết danh – lấy bối cảnh trong thời kỳ chiến tranh Trung Nhật vào niên đại 1940–45, thuật lại chuyện tình giữa hai chàng trai khác chủng tộc nơi vùng Đông Bắc thuộc nước Mãn Châu, Trung Quốc Tình tiết câu chuyện nhẹ nhàng, cho dù kết cuộc

bi thảm nhưng không khiến người đọc sầu thương Danh xưng phần lớn được giữ theo lối cũ để biểu hiện phong cách xưa cổ.

1 2 3 4 5

6 7 8 9

10 11 12

Trang 4

1.

Thời tiết đầu xuân, băng tuyết nơi đất Bắc vừa tan hết Trongngôi thành cổ Phụng Thiên tại nước Mãn Châu, vào lúc ban mai,những cành nhánh thưa thớt trên cây cổ thụ phần lớn vẫn còn treocác trụ sương đông lại đêm qua, nhưng nơi đầu cành đã có vẻ hốithúc không thể đợi chờ, nhô nhú đầu ra trong ý xuân tràn ngập

Sớm mai hôm ấy nơi con đường Phúc An tại phía Nam thành,sắc trời còn chưa tỏ rạng, đã dội lên những rối động nho nhỏ khôngđược bình thường Nơi khu cư ngụ to lớn tại phía Tây đường lộ, bắtđầu từ đêm qua đã náo nhộn với hai ngọn đèn lồng đỏ như son,buông xuống những tua sắc vàng biếng nhác xòe xoạc, trông dễthương hết mức Thường ngày hai cánh cửa của trang viện cổ xưarêu xanh phủ đầy, lại lần nữa được đánh sơn bóng loáng sáng rỡ,phản ánh vào đôi sư tử bằng đá ngồi trang nghiêm trước cửa nhưtràn đầy sức sống Trên con đường đá xanh, lớp sương mỏng nơiphiến đá lẫn lộn với vết móng chân ngựa; mũi của những con la, conngựa đã đọng lại những giọt ẩm ướt; hơi người trong nắng sớmthấm dần vào bầu không khí giá lạnh đầy ánh bình minh, ngưng tụthành mù sương

Hôm đó là ngày vui của đại thiếu gia họ Lý, một gia đình giầusang uy thế buôn bán lương thực nơi thành nội

Trước năm mới, nhà họ Lý mới tháo xuống hai ngọn đèn lồngmầu lam cho sự phục tang ba năm Thiếu chủ nhà họ Lý vừa mãnhạn tang cha, tuổi mới hai mươi hai, thông minh lão luyện Năm ấyông chủ tiệm lương thực họ Lý thình lình thọ bệnh mà mất; trongthành không rõ có biết bao người cùng nghề xoa tay xắn áo dự định

uy hiếp con côi, hòng phân chia nuốt trọn miếng bánh to ngon béo

bổ này; ai ngờ Lý gia thiếu chủ tuổi chưa đến đôi mươi, tiếp quảnnghiệp nhà một chút cũng không hàm hồ sai lạc Ba năm tiếp đó,chẳng những sự phát triển của cửa hàng lương thực hơn xa ngàytrước, người tuổi trẻ lòng đầy tham vọng, thêm kế hoạch đầu tư lâmnghiệp và mỏ than mới phát nơi vùng Đông Bắc, lập tức triển vọngkhông cùng tận, chẳng ngăn được khiến người ta phải ngưng lạilòng xem thường, cảm thán cho con nghé mới sanh, anh tài trong

Trang 5

giới trẻ Vốn là tấm lòng như mắt cọp rình rập đã lâu, toàn là nhữngviệc tiêu xài làm thắt chặt sự giao tiếp với toan tính thân cận Hôm

ấy, một nơi khác trong thành, có gia đình sang giầu nọ sắp tiễn đưa

cô con gái đi lấy chồng, từ sáng sớm mà Đất Trời hoan hỷ dườngnhư nghênh đón dáng rồng trong bầu khí phận dạt dào niềm vui Mặt trời ló dạng và ngày dần sáng rõ, tiếng kèn loa cùng tiếngtrống thập thùng vang lên, đoàn người đón dâu theo lối cổ nâng caochiếc kiệu hồng vàng chói tô rồng thêu phụng, nghênh ngang qua lộ,dọc đường hấp dẫn người xem vây quanh để ngắm nhìn cô dâu mớilấy chồng được công kênh trở lại giữa tiếng trống kèn inh ỏi Cửason mở rộng, đón vào trong trang viện với khoảnh sân thăm thẳm,rợp bóng cổ thụ Trong vầng dương rực sáng, là một ngày đẹp trờigiữa mùa xuân ấm áp, khách đến chúc mừng tấp nập không dứt,khuấy động sự tĩnh mịch đã lâu, nơi trang viện liền bừng lên nhữngtiếng ồn ào náo nhiệt

Giữa lúc tiệc rượu, từ trong chái nhà bên phải đại sảnh, bước

ra một chàng trai tuổi chừng mươi tám Sau khi chàng ta lặng lẽ từtrong bàn tiệc lui về, bèn từ chái nhà bước quanh đến hành lang, tản

bộ trên lối đi lót sỏi vụn trong sân, hướng về chỗ cây cối um tùm tiếnbước

Một chút bối rối như bám chặt giữa đôi mi, lòng chàng cảmthấy buồn chán, một nỗi muộn phiền không phân rõ là gì Chàngkhông chịu nổi sự huyên náo ồn ào trong buổi tiệc mừng, thừa lúcrãnh rỗi bèn lẻn trốn ra ngoài Hôm nay là ngày mừng cưới của đại

ca chàng, chàng chẳng ngờ bữa tiệc lại hào hứng quá mức

Lý gia tại Đông Bắc gốc rễ đã có mấy đời, truyền xuống từ đờinày sang đời khác, con trai ngày càng ít Vị đương gia đã mất làhàng thứ hai, tên gọi Lý Vân Hải Lúc còn trẻ, đã từng đi xa vàoQuan nội để học trường theo lối mới Từ khi tốt nghiệp đại học YênKinh tại Bắc Kinh trở về, cùng huynh trưởng phân chia gia sản, mỗingười tự sinh nhai, vẫn làm nghề cha ông để lại là bán buôn ngũcốc Họ Lý ruộng đất mênh mông, cảnh nhà giầu có, việc cấp báchbây giờ là nối dõi tông đường, tiếp dòng hương hỏa Lý Vân Hải lấy

Trang 6

người vợ chánh có hơn một năm, lại lập thêm phòng nhì, một thêmột thiếp tổng cộng sanh cho ông ba người con trai Con trưởng dongười thiếp sinh ra, lấy tên là Long Tường; con thứ gọi là BằngTường, nhưng sinh ra hơn tháng thì chẳng may chết yểu Cách vàinăm sau đó, người vợ chánh mới sanh cho ông thêm một người contrai, đặt tên là Phượng Tường Vốn là dự tính cứ như thế mà cóthêm con trai, nảy sinh lá cành tươi tốt, làm lớn rộng dòng tộc họ Lý,

ai mà biết được sau đó lại chẳng có động tĩnh gì nữa, việc này khiếntrong lòng Vân Hải lúc nào cũng cảm thấy quá đáng tiếc Ba nămtrước, thình lình lâm bệnh, mộng đẹp tiêu tan thành mây khói, màđành vĩnh viễn buông xuôi

Lý Phượng Tường năm nay tuổi vừa mười bẩy, thuở còn thơ

đã để tang mẹ, thứ mẫu thành ngôi chánh thất Từ bé, phụ thân vàhuynh trưởng càng thêm thương mến Người mẹ ruột tuy mất sớm,may mà lúc sinh tiền có quan hệ tốt đẹp với thứ mẫu, tình cảm hòathuận, kế mẫu không ức hiếp con côi, đối xử như con mình sinh ra,

vì vậy, cũng xem như là lớn lên trong sự bình an yên ổn Thôngthường mà nói, mấy chàng trai cậu ấm con nhà giầu thường khótránh khỏi tính tình khinh bạc, hay chơi bời phóng đãng, nhưng giagiáo nhà họ Lý xưa nay nghiêm khắc, Lý Vân Hải lại tự nhận làngười học thức, là dòng dõi nho gia, không muốn con cưng học đòithành kẻ đê tiện, do đó Phượng Tường cho dù được chiều chuộng

mà buông thả một chút, song tính tình vẫn hiền lương Bản chất củachàng này là ít nói, tận cốt tủy đã hàm chứa chút thanh tĩnh trờisanh, từ bé đến giờ kín cổng cao tường không được phép tùy tiện rakhỏi cửa; đến khi lớn lên, lại là tự lẽ loi cách biệt không nguyện cùngngười giao tiếp Ba năm trước, phụ thân lìa đời, về sau, trong mườingày thì chàng đã có hết bảy tám ngày ẩn núp ở nhà

Long Tường đối với người em nhỏ này gần đây thêm nhiềuthương mến, nhưng khác nhau đến năm tuổi, dẫu sao cũng hơi cókhoảng cách Long Tường sau mười chín tuổi đã ra tay làm việckinh doanh, càng uy nghiêm giống như là quyền huynh thế phụ;Phượng Tường còn trong tuổi xuân độ trăng tròn, một người mà sự

cô quạnh cứ chồng chất thêm theo ngày tháng Bình thường chàngthật chẳng có người bạn nào rất thân thiết, chỉ có Quý Trụ Nhi là contrai cao lớn của nhũ mẫu mà từ bé đã cùng chàng bú mút chung bầu

Trang 7

vú sữa, thỉnh thoảng cậu ta lại đến làm bạn chơi đùa với chàng Sựqua lại giữa hai người, vẫn không vì thân phận địa vị hoặc tuổi táclớn dần mà có chút đổi thay.

Phượng Tường ngắt một mầm non mọc nơi gốc cây, cắn vàotrong miệng rồi nhìn bâng quơ Khuôn viên nhà họ Lý rất rộng lớn,gian nhà tọa lạc tại giữa khu vườn, hai bên đều là rừng cây dày đặc.Một nửa bên này của khu vườn là một vùng to lớn trồng toàn câyhòe Đến mùa hoa hòe, hoa sẽ nở mù đặc khắp trời Nhưng hiện tạichỉ là một khung cảnh đìu hiu trơ trọi Trong rừng cây có một chiếc

ao, bên cạnh ao trồng vài cây mai vàng, giờ lại ngang nhiên nở rộrất nhiều hoa

Vừa đúng lúc Phượng Tường rời khỏi tiệc rượu đi vệ sinh,cách bức tường đất nhà xí chợt nghe có tiếng thở dồn dập, trầm đụcnặng nề, thoang thoảng truyền đến Nhất thời hiếu kỳ, chàng bước

ra nép vào góc tường nhìn trộm một cái, thoáng thấy một gã trai trẻcường tráng đang ôm Uyển-nhi – con tỳ nữ hầu hạ trà nước lặt vặttrong nhà – lẩn giữa lùm cây Thân ảnh đó, rập rà rập rờn phải làQuý Trụ Nhi Hai người như mê như say, chưa nhận biết bên cạnh

có người Phượng Tường sững sờ ngay tại chỗ một lúc thật lâu, rồinhư bừng tỉnh cơn mộng, một cơn thẹn thùng dâng lên hồng đôi má,chàng quay người nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi nơi ấy

Trong lòng chàng sầu muộn buồn buồn, không biết rõ thứcảm giác bứt rứt khó chịu ấy là gì Thứ bí mật này trong lúc tình cờnhìn thấy, chàng nghĩ thà rằng mình không biết Chàng chỉ cảm thấytrong lúc này – bất kể là trong Hỷ đường đại ca Long Tường với vẻmặt phấn khởi, hoặc gần đây Quý Trụ Nhi đã nở những nụ cườingốc nghếch khờ khạo – tất cả đều cách biệt chàng rất xa xa lắm,tách ra một nơi khác của đời người rồi mất hẳn Đường ranh giới ấy,chắc là chàng vượt không qua được, mặt khác của sự việc này,cũng là điều chàng không hiểu rõ, điều mà chàng chẳng thể chenchân Một sự cô quạnh, cảm giác lẽ loi còn sót lại, ôm chặt lấychàng

Tự thuở lên mười ba, xương cốt chàng tựa như chồi non củacây cối mùa xuân, cứ kéo dài ra ngày ngày Nam nhân vùng Đông

Trang 8

Bắc phần lớn đều cường tráng thô kệch, thân hình Phượng Tườngcũng kéo giãn cao lều khều thẳng tắp, chỉ không giống như Quý TrụNhi lao động giữa ruộng đồng, nói khoa trương ấy là như con nghé.Tuổi tác thêm dần lên, việc đời dần thấu hiểu, song hãy khoan bàn

về sự trưởng thành nội tâm hay thân thể, có thể nói rằng tính tìnhchàng chẳng vui chẳng buồn lúc nào cũng thế, bình bình đạm đạm

Bên bờ ao, mai vàng rơi rụng, có một bóng hình xa lạ đangngồi xổm Người ấy ước chừng nghe được có tiếng bước nhân,quay đầu nhìn lại Phượng Tường vừa rồi trong đại sảnh cùng theođại ca và thứ mẫu hướng về quan khách mời rượu, người này nhận

ra được, liền vội vươn người đứng dậy, xong hết sức cong ngườixuống tận eo mà hành lễ theo đúng quy củ khuôn phép; với dángtươi cười đượm chút thẹn thùng, nhưng lại có vẻ đáng yêu

Là một người Nhật Bản Trong lòng Phượng Tường nghĩngợi, nét mặt thoáng vẻ ngại ngùng Chàng nhớ lại lúc nãy trong tiệcrượu, có một vị quan Nhật bản bụng to phệ ngồi nơi bàn Tổ Quốcbất lực, bị người Nhật Bản chiếm làm tổ riêng, đưa Hoàng đế cựutriều lên làm bù nhìn, rồi họ vung tay nắm quyền hành nội bộ, giảxưng là Nước Mãn Châu Người Trung Quốc liên can trong thành,ngoài mặt thì giả vờ làm dân theo giặc, mà đáy lòng sao khỏi toàn

sự căm giận miệt khinh Thế nhưng, việc kinh doanh của họ Lý làbán buôn ngũ cốc, nên thường phải kết giao với vài người quyềnquý là mấy tên ác quỷ Đông Dương thao túng quyền hành trongChính phủ; vướng mắc chuyện làm ăn thì cũng phải quyền biến để

mà hoạt động, nói theo cách khác ấy cũng là sự đành chịu của baongười trong giang hồ tứ xứ

Lý Long Tường tự thân từng theo học tại trường của ngườiNhật Bản, trong lòng anh không mong muốn người em nhỏ bé đihọc trường trung học của Nhật, và người cha đã mất cũng khôngmuốn như thế Tự mình đã ở nơi thế gian ô trọc không được thanhtịnh, dù sao cũng cần phải bảo vệ em nhỏ tránh khỏi sự lây nhiễmbùn nhơ, đây vốn là sự khổ tâm của người anh cả

Trang 9

Phượng Tường không thể nói tiếng Nhật, đành phải gật đầumỉm cười Trong lòng trù trừ cả một lúc, chẳng biết tốt hơn nên rời đihay lưu lại nữa.

– Chào Cậu – Người Nhật bản trẻ tuổi đó mở miệng, giọngNhật bản đậm đặc trong câu nói Đông Bắc của anh ta, giọng mũicàng hiển lộ rất trầm nặng, Phượng Tường nghe trong tai có mộtthứ thú vị lạ lùng Người ấy mỉm cười rồi khẽ nói:

– Khu vườn này của các cậu đẹp quá!

– Tại sao không ở bên trong uống rượu? – Phượng Tườnghỏi

– Rượu uống nhiều rồi, ra ngoài đây thư thả – Trên gươngmặt sạm nắng của chàng trai người Nhật ấy quả nhiên có mờ mờánh hồng say chất rượu Phượng Tường đoán rằng anh ta có lẽtheo quan chức Nhật Bản đó mà đến, trong lòng cảm thấy ngườinày và những cậu học sinh trung học người Nhật ngỗ ngược ngangtàng kiêu căng thường gặp trên đường phố thật quá khác nhau,chẳng qua, nhà cậu ta ở vùng này, cho đến giờ rất ít người Nhật đếnđây Phượng Tường thuận miệng hỏi thăm anh tên gì, người NhậtBản đó liền vội lễ phép tự mình giới thiệu, họ Địch Dã Địch Dã CanhDương Anh ta như sợ Phượng Tường không nghe rõ khẩu âm củamình, nhặt lấy một nhánh cây, trên mặt đất bùn viết ra bốn chữ nàybằng Hán tự

“Địch Dã Canh Dương” Phượng Tường lẩm bẩm đọc, không

có ý nghĩa gì cả Hai người cứ ngơ ngẩn nhìn hoa mai

Chỉ như thế, cũng chẳng ra làm sao, Phượng Tường nghĩchắc phải quay về đại sảnh giúp việc chào hỏi tiếp khách, bèn mỉmcười xoay người cáo từ Canh Dương mãi nhìn theo chàng ta suốttrên đường đi vào nhà, nhìn lâu thật lâu, đến khi chàng bước vàotrong nhà, mới ngẩng đầu lên; một con chim én đen đen từ giữarừng cây vụt ngang qua

2

Khí trời ấm dần lên, lúc bình minh ló dạng cũng đã sớm.Những nhánh cành khô héo trên cây cổ thụ vốn trống trải lạnh lùng,

Trang 10

giờ đây đã dầy đặc một mảnh vàng tơ xanh biếc, sắc xuân nhè nhẹphủ lên những tấm ngói hồng đầu tường.

Phượng Tường ở trong nhà sầu muộn đã nhiều ngày, hôm ấythức dậy rất sớm; vừa kịp nhìn thấy mặt trời, chàng bèn khuân hếtsách vở quý cất kỹ của phụ thân trong thư phòng bày ra sân sauphơi nắng Rất nhiều sách cổ xưa đóng bằng chỉ buộc mà lâu chưaxem đến, giờ đã hơi hơi đóng mốc Chàng tìm lấy cây thước mỏngbằng tre, cẩn thận từng quyển một đem cạo sạch những chỗ mốcmeo Trang sách vàng úa để lộ ra mùi mực in nhàn nhạt, giữanhững hàng chữ còn lưu lại cước chú mà phụ thân dùng mực đỏđiểm phê Lúc còn bé, cũng giống như thế, chàng theo cha ngồi trênbậc thềm đá này hong sách Phụ thân dạy chàng cách phân biệt:bức khổ dài, dùng tơ sợi gói cuộn lại thành ống gọi là Quyển-trục,gập lại nhiều mảnh nhỏ làm thành sách tên là Kinh-triệp; sách màtừng trang xếp đối nhau, lề sách hướng ra ngoài, trang mặt hướng

ra sau phong kín gọi là Bao-bối, lề sách hướng vào trong thì gọi làHồ-điệp…

Gió mát đâu biết chữ, thỉnh thoảng đến lật bừa những trangsách, người ta cũng theo ý tứ xa xưa mà dào dạt dâng niềm hoàivọng

Bà nhủ mẫu Trương đến gọi ăn cơm sáng, Phượng Tườngbèn nhìn hướng về phía trước Trên chiếc bàn tròn gỗ tếch trongsảnh có bày một tô cháo, vài món cải muối Phượng Tường hỏi: – Ca đâu?

– Đại thiếu gia đã ăn trước và đi đến cửa hàng rồi – MụTrương đáp

Phượng Tường biết rằng Thứ mẫu mấy ngày nay bị cảm nhẹ,thức dậy muộn Chàng nói:

– Bà thu dọn sạch sẽ, rồi hâm nóng chờ Nhị nương thức dậy

để ăn, tôi ra bên ngoài tản bộ

Chàng bước lang thang trên mấy con đường, trời sáng rồi,trên đường cũng náo nhiệt thêm lên với người qua kẻ lại Ai bảongười ta không phải là động vật sống theo mùa? Cất bước bước đi,

Trang 11

tâm tình cũng dâng lên theo ánh nắng; chàng tưởng đến buổi sớmnay thay cha đem phơi những sách ấy, ý nghĩ vừa xoay, bèn hướng

về khu Nam-Trạm đi về bên đó; nơi ấy có vài hiệu sách lớn đã lâuđời, chàng muốn xem xem có sách gì mới chăng

Gần nơi vùng Nam-Trạm là khu thương nghiệp, một chỗ màluôn luôn có kẻ đến người đi tấp nập không ngớt; nơi tụ họp này có

lẽ vẫn còn sớm, để lộ vẻ tương đối yên tĩnh một chút PhượngTường đi ngang qua vài cửa hiệu bán sách, thấy họ vẫn chưa mởcửa bán buôn, không ngăn được có hơi thất vọng, quay đầu đangmuốn đi, thì bả vai có người từ đằng sau vỗ một cái; chàng xoayngười lại, ánh nắng vàng rực rỡ đã chiếu ngay lên đầu lên mặt

– Làm sao lại gặp nhau chỗ này? – Chàng phát hiện tự mìnhlại không thể ngưng được nụ cười ngạc nhiên trên mặt

– Muốn đến dạo thăm hiệu sách để mua vài quyển sách, mànhững hàng sách ở đây mở cửa muộn quá – Canh Dương cũng trảlời với nét mặt đầy vẻ tươi cười

“Thật là trùng hợp”, Phượng Tường suy nghĩ trong lòng, cómột chút vui mừng không diễn tả được, không nói được vì sao Haingười sánh vai cùng bước, Canh Dương hôm nay mặc áo sơ mi dàitay mầu trắng, quần dài đen, mặc ngoài là chiếc áo len cụt tay mầuxám nhạt Hai người đang đi, nắng chiếu bóng hình kéo dài ra.Phượng Tường vô ý cúi đầu, phát hiện mình mặc áo len mầu xámnhạt, quần dài trắng, chàng mỉm cười Bởi vì cảm thấy mầu sắc củahai người xem ra rất hài hòa

– Không phải đến lớp ư? – Phượng Tường hỏi

– Sáng nay không có lớp, nhưng buổi chiều có hai lớp, do đóthừa dịp trước lớp học mà lên đường phố dạo chơi – Canh Dươngcười đáp, đến giờ Phượng Tường mới hiểu; thì ra sinh viên đại họckhỏi cần phải giống như học sinh trung học, ngày ngày sáng sớmvội vã đến trường Chàng thầm nghĩ: “Học đại học cũng thật là mớimẻ.”

Tiếp đến là chỉ có thể tan hàng như thế này ư, trong lòngPhượng Tường nghĩ ngợi, gần đến nơi góc đường còn có ít chuyện

Trang 12

để nói chứ, phải đi rồi, cũng chẳng có gì bất ngờ hiện ra ư? Nhưng

cả hai đều ngấm ngầm có phần không muốn chỉ như thế mà cất lờitái kiến, có lẽ, là vì hôm nay ánh nắng trời đang quá đẹp tươi

– Ăn điểm tâm chưa vậy? – Canh Dương hỏi

Phượng Tường mỉm cười khẽ lắc đầu, thế là Canh Dương bồitiếp chàng đi tìm thức ăn, thật ra Phượng Tường không đói Haingười đi kiếm những quầy hàng bán đồ ăn, chẳng may là buổi sángvào giấc này, giờ ăn điểm tâm thì đã qua rồi, hai người tìm kiếm cảmột lúc lâu, mới tìm thấy một quầy hàng nhỏ bán bánh nướng, màhàng đã dọn dẹp gần hết Phượng Tường mua một miếng bánh, bắtngười ta cho hết hành lá còn dư lên mặt bánh, tương cho hơn mộtnửa; Canh Dương đứng bên cạnh nhịn không được phải bật cười Canh Dương hỏi chàng có muốn đi dạo qua trường đại họccủa anh không; Phượng Tường hơi hơi xao xuyến, nhưng tronglòng có chút lưỡng lự đắn đo Chàng cảm thấy mình đi theo mộtngười không liên hệ, quá cách xa chỗ đường lộ này, vì thế bèn lắcđầu Hai người nhất thời không biết phải bước theo lối nào, qua mộtlúc sau, Phượng Tường đề nghị đi dạo bên bờ đê; bờ đê ở bênngoài mấy con đường, cách một khoảng xa, nhưng Canh Dươngcũng vui vẻ gật đầu

Con đê này do sau khi người Nhật bản đến đây mới dựngthành, một công trình theo kiểu Tây phương; ci-măng trắng xâyngoằn ngoèo dọc theo bờ đê, mầu trắng tinh đẹp mắt Trên đê có lótmột lối đi rộng rãi và sáng sủa; bờ sông bên này mới trồng một hàngdương liễu, những cành liễu tóc tơ yêu kiều hấp dẫn, thướt tha rũxuống như làn tóc người thiếu nữ Chỉ không đủ dài, chưa đủ soisáng trên mặt nước, là mái tóc ngắn khoác đến bờ vai

Phượng Tường nghiêng mắt nhìn nhìn Canh Dương, khuônmặt Canh Dương nhìn nghiêng trông rất đẹp, sóng mũi thẳng tắpcùng với những đường cạo cắt sạch bóng Học sinh tiêu biểu vàothời ấy đều chấp nhận sự huấn luyện quân sự, do đó đầu tóc đềucắt húi cua giống như của quân nhân, bên tóc mai của Canh Dươngvừa mới được cạo nhẵn thín, bên dưới còn để lộ ra một vết trầyxước trắng xóa Chân mày Canh Dương rất rậm, rậm đến nỗi mang

Trang 13

chút kiêu hùng, nhưng đôi mắt sáng ngời đen nhánh lại là nét cười

ấm áp dịu dàng Vóc dáng cao cao của anh cũng hiếm thấy trongnhững người Nhật Bản, còn đủ cao hơn Phượng Tường nửa cáiđầu

Nhìn rồi lại ngắm, đột nhiên trong lòng Phượng Tường dângniềm vui sướng Chàng rất mừng là Canh Dương mang họ Địch-Dã,không là Trư-Mộc, cũng không phải là Khuyển-Dưỡng, bởi vì nhữngdòng họ ấy có thể khi người Trung quốc nhắc đến chỉ muốn cười lật

cả đất trời Địch chi Dã, Thủy chi Tân, Dương xuân mênh mang Hai người nơi tảng đá bên bờ đê, ngồi nghỉ và nói chuyện mộtlúc khá lâu, lại là câu được câu chăng, đều chẳng có gì hay để nói,nhưng cũng không đến nỗi tẻ nhạt Phượng Tường đưa tay chỉ quabên kia bờ sông, gọi Canh Dương nhìn; hai con vịt trời tung cánhbay lên, bay xa tít ngút tận chân trời

Canh Dương cho chàng biết, gia đình anh ngụ tại vùng đấtsau khu “Nam Trạm”, khu vực ấy, Phượng Tường có biết, nơi đóhầu như toàn là khu nhà ở của Quan chức cao cấp người Nhật Phụthân Canh Dương là Giáo sư Đại học Y khoa “Nam Mãn”, giảng dạymôn Tây Y; bởi vì ông hiểu được ngôn ngữ nhiều nước, nên cũng là

vị quan thông dịch trong chính quyền Anh cũng học Tây Y theobước thân phụ, xem ra cũng là nghề cha con nối

Nhật bản trong những năm gần đây chiến tranh với nướcngoài liên tục, nhiều trai tráng trẻ tuổi từ lâu đã được phái ra chiếntrường; người Nhật bản bên này đóng giữ tại Mãn Châu quốcngược lại vẫn xem như bình an yên ổn, nhưng gần đây luyện binhtới tấp, nói không chừng trong vòng hai năm, hoặc là nửa tháng sau,anh cũng có thể bị chiêu mộ nhập ngũ, điểu khiển ra trước trậnchiến

Canh Dương cứ thế mà bình tĩnh nói ra, Phượng Tường cứvậy mà lẳng lặng lắng nghe Trước giờ chàng không quan tâm đếnthế cuộc đổi thay trên thế giới ngoại trừ thành phố này, bởi vì nhữngviệc đó với chàng không liên hệ Những ngày gần đây, đã có nhiềubuổi diễn tập báo động phòng ngừa tai nạn do tập kích trên khôngnơi thành nội, chàng cũng vô tri vô giác chẳng để ý đến việc gì khác.Nguyên là, chàng cho rằng mình đặt chuyện sống chết ra ngoài sự

Trang 14

suy xét, bây giờ nhớ lại, mới phát giác có lẽ là vì trước giờ cái chếtchưa cận kề chân mày mi mắt Chẳng biết vì sao, chàng bỗng nhiên

vì Canh Dương mà lòng dâng lo lắng, một cơn ớn lạnh khiến chàng

có ảo tưởng mình đã run rẩy một lúc, song Canh Dương lại luônluôn giữ nét tươi cười bình thản

Chàng nghĩ tới nghĩ lui, nếu có một ngày Canh Dương bị đưa

ra chiến trận, chàng đang ở đấy cứu một người lính Nhật, có lẽ phảigián tiếp hại chết một quân nhân Trung quốc, dân tộc và đại nghĩa

cứ trộn lẫn vào nhau Tâm tình Phượng Tường vốn là vui sướng,liền bị những điều mâu thuẫn muộn phiền trỗi dậy, chàng mới nghĩđến chuyện ấy, có lẽ căn bản là không nên cùng người Nhật bản trẻtuổi này ngồi tại nơi đây, hình như chàng nhìn thấy đại ca LongTường và người cha đã mất, nét mặt lạnh lùng, nhíu mày bất mãnbuồn buồn

Phượng Tường đã bình tĩnh lại, Canh Dương cũng ướcchừng nhận biết được, anh lay lay đầu gối Phượng Tường, hỏichàng có muốn đi chưa; hai người dọc theo đường đê trắng chầmchậm bước quay lại, suốt đường không nói Về đến trên đường phố,phương hướng hai người muốn đi khác nhau, Canh Dương rấtmuốn ghi địa chỉ nhà đưa cho chàng, nhưng nghĩ đến PhượngTường chưa hẳn có ý đến tìm anh, thật sự đến tìm anh, lại thấy cóhơi không ổn, không nén được nỗi do dự một lúc, mà PhượngTường đã vẫy tay chào tái kiến rồi

Phượng Tường đi được vài bước, quay đầu liếc nhìn lại, hìnhdáng Canh Dương đã bị bóng râm của tòa nhà che phủ, một bónghình xam xám Chàng bất chợt lắc đầu, xoay người đi thêm mộtđoạn đường, quay đầu lại nữa, bóng dáng của Canh Dương đã xalắm rồi Chàng có chút thất vọng như đánh mất gì đó

“Tái kiến? Vẫn còn gặp lại ư?”

3

Hôm ấy sau bữa cơm tối, Lý gia bốn người rảnh rỗi ngồi nóichuyện bên chiếc bàn tròn Long Tường tươi cười hướng về mẹ màrằng:

Trang 15

– Triệu lão nhị hôm kia vừa mới từ phương Nam trở lại, bữanay đến cửa hàng tặng hai bánh trà Phổ-Nhĩ, nói là sản vật tỉnh Vân-Nam, con dặn họ pha một bình mang lên, mẹ nếm thử xem.

Người hầu bước lại dọn dẹp chén đĩa thức ăn còn thừa, rồicẩn thận bưng lên trà mới hơi nóng bay nghi ngút Long Tườngtrước tiên cầm một cốc trà dâng lên cho mẹ, rồi cẩn trọng nâng táchtrà nhẹ nhàng hớp một ngụm, cười nói:

– Trà Vân-Nam mùi vị quá nồng!

Phượng Tường cúi đầu nhìn vào mầu trà sẫm đậm như mực,

mờ mờ để lộ một chút mầu xanh lam, chàng uống một ngụm, vị caychát ngọt thơm lại bốc lên trong hơi nóng nồng nàn như thường lệ,phương Nam hiếm có mùi vị nào mạnh mẽ hào sảng thế này Thứmẫu chàng nói:

– Phổ-Nhĩ phải là hoa cúc nấu chung với ít vị thuốc rồi phơinắng mùa thu chế thành, làm mát tỳ hạ hỏa

Uống xong tách trà, Phượng Tường bảo muốn về phòng đọcsách, rồi bỏ đi trước Long Tường nhìn theo bóng lưng em trai, rồihỏi mẹ:

– Phượng Tường gần đây sao xem có vẻ rầu rĩ quá đỗi?

– Mẹ cũng đang bối rối, – mẫu thân Long Tường nói, – hài tửPhượng Tường này từ bé đã luôn luôn lặng lẽ trầm tĩnh, nhìn cũngchẳng biết được trong lòng nó đang nghĩ ngợi suy tính cái gì Cónhiều hôm không hề thấy nó ra khỏi cửa, nếu chẳng ở một mìnhtrong phòng, thì ắt nó tại thư phòng của cha con để đọc sách vàluyện chữ viết Nhiều lần kêu nó ra ngoài vận động mà cũng chẳngchịu, thằng bé tuổi còn trẻ lại cứ sầu muộn thế này, mẹ cũng thật lolắng là nó có thể buồn rầu đến sinh bệnh

– Sao mà Quý Trụ Nhi dạo này cũng chẳng đến tìm nó rangoài tiêu khiển dạo chơi? – Long Tường hỏi

– Con cũng thật là, – mẹ chàng cười – tự con sai Trương đạithúc điều động những tá điền về chốn quê nhà, Quý Trụ Nhi đangtheo Trương đại thúc chạy việc trong thành ngoài thành, nào cònđược rãnh rỗi mà đến tìm Phượng Tường đùa giỡn?

Trang 16

– Cái này thì thật, xem trí nhớ của con – Long Tường cũngcười lên.

Sau khi về phòng, người vợ giúp Long Tường thay y phục,nàng nói với Long Tường rằng:

– Thật ra theo em nghĩ, đâu có gì hại trong việc để tiểu thúc đitheo chàng học sự bán buôn, giúp chàng trông nom quán xuyến cửahàng, như thế cũng không để cho chú nhỏ suốt ngày chán nản, ởtrong nhà buồn bực, mà chàng cũng được thoải mái một chút

Long Tường đến bên giường ngồi xuống, trầm ngâm nghĩngợi, rồi thở dài một hơi:

– Phượng Tường là người mà cha thương yêu nhất từ khicòn bé Mấy năm nay thế cuộc bên ngoài hỗn loạn như vậy, sau khingười Nhật đến, ngay cả trường học mà cha cũng không cho nóbước tới; nói khác đi, chỉ là hy vọng Phượng Tường có thể tránhkhỏi giọt nước nhiễm ô ấy Gia đình ta truyền đến thế hệ này, kẻbằng tuổi làm bạn với nó vốn dĩ không nhiều; cha dạy dỗ nghiêmnghặt, bản tính nó lại thích yên tĩnh không ưa động loạn, hiện giờkhó tránh được có chút lẽ loi, nương tựa Kêu nó theo ta ra ngoàihọc làm thương mại, học xã giao, nó chưa hẳn vui thích, cũng vị tấtlàm nên việc Dù sao chăng nữa, hiện giờ ta đang còn trẻ trungcường tráng, chuyện bên ngoài tự vai ta gánh vác cũng được rồi Người vợ dịu lời khuyên bảo:

– Đây là sự khổ tâm của người làm anh cả, chúng ta ai cũngđều hiểu được Nhưng Phượng Tường dẫu sao cũng là một chàngtrai, đến một ngày nào rồi cũng tách ra để thành gia lập nghiệp,chẳng lẽ chàng muốn chú nhỏ nương dựa chàng suốt cả đời? Hãy

để chú ấy theo chàng học chút kinh nghiệm, cũng là điều tốt

Long Tường khẽ gật đầu:

– Lời nàng nói cũng chẳng phải là không hợp lý, để ta với mẹthương lượng bàn tính xem mẹ nói thế nào nhé!

Sáng sớm trước khi Long Tường ra khỏi cổng, liền vòngquanh đến chỗ phòng em trai, sai em ra ngoài tiệm bánh ngọt thay

mẹ mua hai hộp bánh “Bắc Kinh Tiểu Điểm Nhi” đem về Việc kiểu

Trang 17

này vốn là sai khiến bất cứ người làm nào trong nhà đi mua là đượcrồi, nhưng Long Tường cố tình mượn chút khuân vác cho người emnhỏ ra khỏi cửa vận động một lúc, đừng như cô gái lớn suốt ngàylàm tổ ở trong nhà.

Sau bữa cơm trưa, Phượng Tường bồi tiếp Thứ mẫu tròchuyện một lúc, chờ sau khi bà vào phòng nghỉ trưa, bèn thay yphục bước ra ngoài cửa, đi chưa được vài bước, đằng trước có mộtchàng trai cỡi chiếc xe đạp kót ka kót két chạy lại, bóng người quáquen mắt, chạy đến gần bèn nhìn kỹ, ngờ đâu là Canh Dương

Phượng Tường hỏi:

– Sao mà lại đến bên này?

Canh Dương nói:

– Đạp xe ra ngoài vận động, nhớ lại vùng này bên nhà em rấtyên rất đẹp, tiện thể đến đây nhìn xem

Canh Dương hỏi Phượng Tường muốn đi về phía nào, rồimạnh miệng nói rằng muốn đưa chàng đi một đoạn đường; PhượngTường đỏ mặt bảo là không cần đâu, đi bộ được rồi Canh Dươngnói dù sao cũng không bận bịu, chẳng qua là tùy tiện dạo chơi, bấygiờ Phượng Tường mới bước lên chỗ ngồi đằng sau Trước giờchàng chưa hề ngồi trên xe đạp, nhất thời không biết chân tay phảiđặt để thế nào cho ổn Canh Dương tay chân khéo léo chống lênmặt đất khi bắt đầu đạp, lúc đầu còn có hơi đong đưa lắc lắc, sau rồicũng vững vàng Tay cầm tay lái thấp thấp, Canh Dương ắt phải cúigập người xuống Anh không quay đầu lại, chỉ nói vọng về phía saumột câu:

– Em ít khi bước ra ngoài cửa hả?

Phượng Tường có phần khó hiểu:

– Anh làm sao biết được?

Canh Dương chỉ mĩm cười, không trả lời, dáng tươi cười ấy,ngay cả Phượng Tường cũng chẳng nhìn thấy Canh Dương khôngnói cho chàng biết, anh đã từng đến mấy lần rồi, thường đạp xevòng tới vòng lui trên con đường trước cửa nhà chàng Có lúc anhdừng xe chờ đợi dưới tàng cây nơi góc chéo bên đường, mãi đếnlúc có người hàng xóm gần đó tò mò ngó nhìn qua, anh mới bỏ đi

Trang 18

Mua bánh rồi, Phượng Tường chẳng nói đi về đâu, CanhDương cũng không hỏi, cứ đạp xe đưa chàng hướng về con đêtrắng mà lần trước tản bộ, Phượng Tường cũng chẳng tỏ bày ýkhác Lần này, Canh Dương cũng không nêu ra đề tài gì khiếnngười ta thương cảm, hai người kể nhau nghe về ít chuyện gần đâytrong sinh hoạt của riêng mỗi người Canh Dương nơi học viện,Phượng Tường ở trong nhà, hai người có cuộc sống tẻ nhạt chánngắt như nhau; chỉ tình cờ gặp nhau trò chuyện mà dường nhưquen biết đã lâu rồi, cho dù đang trong lúc đối thoại có những khilặng lẽ, cũng thấy dễ chịu Mỗi người đang nghĩ đến tâm sự củariêng mình Phượng Tường đưa tay vạch lên khoảng không nhữngđường thư pháp luyện tập gần đây, điểm-chấm, hoành-ngang, trực-dọc, phiết-phẩy, nại-nhấn.

Khi bóng chiều đà xế, Canh Dương đạp xe đưa PhượngTường về nhà, chạy đến con đường gần đấy, Phượng Tường bảo: – Ngừng đây được rồi! – Không đợi cho xe ngưng hẳn, chàngliền nhẹ nhàng phóng xuống xe, dường như đang biểu diễn tài nghệ.Canh Dương cười:

– Lần tới anh đến tìm em nữa – Anh vẫy vẫy tay rồi đi, khôngquay đầu lại, khiến người ta có ảo giác anh đang cưỡi xe trênđường vào trong ‘ráng chiều rơi lạc khắp trời’

4

Bắt đầu từ bữa đó, Phượng Tường trở nên vui vẻ đợi chờtrong sân trước nhà Khi thì chàng đem sách ra ngồi đọc dưới bóngcây, lúc thì dứt khoát gọi gia nhân khiêng chiếc bàn gỗ ra ngoài, đồhọa tranh thủy mặc cây cỏ côn trùng Từ nơi xó góc này, chàng cóthể nhận biết động tĩnh ngoài cổng

Lúc đầu, chàng còn lo lắng Canh Dương có thể mạo muội gõcửa tiến vào tìm người, xông xáo mà sinh tai họa, nhưng CanhDương lúc nào cũng ở ngoài cổng lấp ló lướt qua, anh dừng ởđường phố xa xa mà chờ Phượng Tường nhẹ nhàng mở cổng rangoài cùng anh gặp gỡ

Trang 19

Có lúc Canh Dương đạp xe chạy qua chạy lại vài chuyến màcũng chẳng thấy bóng hình ai đẩy cửa ra ngoài; và rất nhiều lúc,giữa trưa Phượng Tường cũng đương ngồi dưới tàng cây, ngồi đếngục ngủ say sưa, lá rơi hoa rụng, áo tà bay phất phất Nhưng đếnlúc hai người gặp nhau, không hề nhắc đến chuyện đôi bên đã đợi

đã chờ, dường như đấy là một sự hiểu ngầm

Hôm ấy, Canh Dương đến rất sớm, vừa ăn xong bữa trưa đãthấy tới rồi Phượng Tường nhớ rằng Thứ mẫu vẫn còn chưa ngủtrưa, sợ sẽ ra ngoài la chàng, bèn lấy tay ra hiệu muốn anh chờ.Sau đó chừng mười lăm phút, chàng mới đẩy cổng bước ra, vừathấy mặt liền hỏi với vẻ rất cao hứng:

– Hôm nay đến sớm thế này! Chúng mình đi đâu chơi đây? – Ba mẹ anh bữa nay đưa em gái anh đến Phủ Thuận, anhđuổi gia nhân trong nhà ra ngoài hết rồi, đến nhà anh ngồi chơi nhé?– Canh Dương cười đáp Phượng Tường nghe nói đến nhà anh,không cầm được sự hứng thú quá sức:

– Cơ hội quá khó gặp! Đi đi đi! Xem xem nhà anh hình dạngthế nào, đi thôi!

Nhà Canh Dương tọa lạc trong khu vực toàn là kiến trúc lốiTây phương, mới xây cất sau khi người Nhật đến Đó là một cănbiệt thự hai tầng sơn mầu trắng Đường xá quanh vùng được trángnhựa, san bằng phẳng, toàn bộ được trải nhựa hắc ín đen bóng.Dọc theo hai bên lề đường là những cột đèn dựng thẳng đứng, tạinơi đầu cột có bóng đèn bằng pha lê tròn phình ra với nắp chụp bêntrên, sáng lấp la lấp lánh Đằng trước nhà Canh Dương là một cáisân nhỏ, anh dừng xe nơi trước cổng nhà, đẩy xe vào trong sân.Sân này không có tường gạch, cây dâm bụt được trồng chungquanh làm hàng rào

Hai người ở trước lối vào cởi giày ra, bước vào phòng khách,Phượng Tường ngắm nghía chung quanh một lúc, mới hỏi rằng: – Em tưởng là nhà anh được xây theo kiểu Nhật

– Ba anh thích sống trong nhà xây kiểu Tây phương, nguyên

do có lẽ là vì đã ở lại trong thời gian lâu tại nước ngoài

Trang 20

Canh Dương đưa chàng đến phòng ngủ trên lầu, phòng ngủCanh Dương kế cận bên ngoài sân thượng, trước cửa sổ có trồngđầy dẫy những hoa păng-xê, nhiều mầu rực rỡ rất tưng bừng náonhiệt.

– Lúc trước đây, anh và cha ở tại nước Đức Một vài ngườiĐức họ cứ trồng hoa bên song hộ như thế đấy, trông đẹp cực kỳ Trong phòng Canh Dương được sắp đặt gọn gàng, có thể nóibản tính của anh thật sự nghiêm túc trong mọi việc Phượng Tườngđang ngắm nghía một bức họa mầu treo trên tường Trong tranh làmột phụ nữ Tây-Ban-Nha đang múa; áo và váy mầu đỏ như lửa,viền đăng ten mầu đen; cằm ngẩng lên cao cao, ánh mắt vừa quyến

rũ vừa khiêu khích, tay vẫy quạt vàng tay vén váy phất phơ PhượngTường tặc lưỡi lắc đầu:

– Nữ nhân ngoại quốc này! Đã xuất giá theo chồng chưa? Canh Dương bật cười Anh nói bức họa này là anh vẽ nó vàonăm mà anh học vẽ tranh sơn dầu tại Đức quốc, sau khi trở về mớiđóng khung treo lên

– Đi đến rất nhiều tiệm làm khung hình đều chẳng có ngườinào chịu đóng khung cho nó đấy!

Phượng Tường tưởng tượng rằng mấy giáo sư họa bảo thủ

mà nhìn thấy bức tranh này phải kinh hoàng thất sắc, nhịn khôngđược cũng cười lên

Trước bàn học Canh Dương, một kệ sách lớn xây lọt vàotrong tường, xếp đầy những sách mà chàng xem không hiểu ChữNhật chàng phân biệt được, những sách khác thì chữ viết hàngngang, cho dù xa lạ mà rất đẹp mắt

– Anh thật lợi hại, xem hiểu được chữ nước ngoài viết nhưcua bò này

– Bọn anh học Tây Y mà, phải biết tiếng Đức và tiếng Anhmới được Có vài vị giáo sư là người ngoại quốc, trong lớp vốn lànói tiếng nước ngoài – Canh Dương đáp

Ánh mắt Phượng Tường rơi hướng xuống dưới, bất ngờ pháthiện trên bàn vài bản tập đọc Hán tự có bán ngoài tiệm sách dùng

Trang 21

dạy trẻ em nhận mặt chữ, tầng dưới của giá sách còn đặt hai ba tậpThi-Từ tuyển chọn Chẳng ngăn được quá đỗi kinh ngạc, chàngngẩng đầu xoay qua nhìn Canh Dương rồi láu lỉnh cười cười CanhDương mặt đỏ lên, nhưng cũng thản nhiên cười lại:

– Muốn học chữ Trung quốc mà, nói chuyện anh có thể nóinhưng đọc thì không, trong văn Nhật có rất nhiều Hán tự, nhưng bắtđầu học rồi mới thấy nó rất khác xa

Xấp giấy trên bàn, vài trang có chữ viết, là những trang giấy

bỏ mà Canh Dương luyện viết chữ “Minh nguyệt kỷ thời hữu, bả tửuvấn thanh thiên, trường đình ngoại, cổ đạo biên, phương thảo vôtình, canh tại tà dương ngoại, lệ nhãn vấn hoa hoa bất ngữ, đãn

nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thuyền quyên” (trăng sáng

khi nào có, đem rượu hỏi trời xanh, ngoài trạm nghỉ, bên đường xưa, hương cỏ vô tình, nơi ngoài bóng chiều tà, mắt lệ hỏi hoa hoa chẳng nói, chỉ mong mãi mãi bên người, dẫu xa ngàn dặm cũng cười người thương)… trên giấy viết vô số chữ Phượng Tường Phượng Tường

Phượng Tường, chàng nhìn thấy rồi, nhưng cũng không nói gì

Nhớ lại cha lúc còn sống thường hay nói với vẻ mặt khinhthường: văn tự nước ngoài, chẳng đáng để học Phượng Tườngkhông ưng học tiếng Nhật cũng là học theo thói kiêu ngạo giống nhưcha chàng, nhưng giờ đây chẳng biết tại sao, trong lòng chàng lại cóchút áy náy với Canh Dương

Hai người nằm trên chiếc giường của Canh Dương mà cườiđùa bàn chuyện vu vơ, Canh Dương đem quyển tiểu thuyết mongmỏng bằng tiếng Tây phương ra giảng cho Phượng Tường nghe.Phượng Tường vừa nghe vừa hiểu, cảm thấy người ngoại quốc quámới mẻ, thực là trái ngược với chủng tộc mình Canh Dương gậpsách lại, nhìn lên trần nhà rồi nói:

– Anh sợ là không thể đến tìm em trong thời gian khá lâu – Vì sao thế?

– Bên Đức có vài vị giáo sư muốn đến đây, anh phải giúp chaanh tiếp đãi đưa đón, họ sẽ ở lại chỗ này trong khoảng mười ngày

Trang 22

tới, còn đến thăm viếng bên Cáp-Nhĩ-Tân nữa Chờ khi nào họ đirồi, anh đến tìm em.

Phượng Tường cả một lúc chẳng buồn nói năng, rồi một lúcnữa trôi qua, cũng không biểu lộ bất cứ lời nào Canh Dương không

rõ là chàng thật sự phải chăng đã giận rồi, nhưng cũng không dễhỏi, bèn tán gẫu vài chuyện khác Hai người nhìn theo ánh nắngchuyển di từng chút chút, bóng hoa dần dài ra, mặt trời đã ngả vềtây Canh Dương đạp xe đưa Phượng Tường về nhà, suốt dọcđường, lẳng lặng chẳng ai nói gì, không rõ đây có phải coi như làtâm tình ly biệt

Phượng Tường đứng nơi góc đường vọng nhìn Canh Dươngrời đi, trong lòng chàng nghĩ ngợi: cả hai người đang sống nơi thếgiới khác nhau Đã lâu lắm chàng không còn ý thức về việc ấy nữa,thật ra, Canh Dương cũng đâu phải chủng tộc mình Sự sống anh ấynơi đầu bên kia thành thị, cuộc đời ta tại đầu bên đây như phố giếng

cổ xưa này Sự lưu luyến chẳng thể giải bày này ta lại phải xem như

là cái gì?

5

Tiết mùa lặng lẽ dần thay, đã có chút nóng bức của đầu Hạ.Ngày giỗ Phụ thân sắp đến rồi, mấy hôm nay, Long Tường và mẫuthân đang thương nghị vòng vo chuyện tế lễ tại quê nhà ở ngoạithành Ngôi nhà Tổ của họ Lý tại vùng quê nơi ngoại ô thành phốcách hơn sáu mươi dặm về hướng Bắc Mãi đến thế hệ này của LýVân Hải, mới dời đến trong thành thị Phụ thân và Mẫu thân PhượngTường đều được chôn cất nơi phần mộ tổ tiên trong ngôi nhà cũ.Thứ mẫu dự định đem Phượng Tường quay về thôn quê sống mộtthời gian, tiện thể tránh nắng hè, ngụ đến sau khi vào Thu mới trở lạithành nội Chỉ để vợ chồng Long Tường lưu lại trong thành, bởi vìcần phải trông nom sự buôn bán nơi hiệu lương thực, chẳng thể đilâu

Canh Dương đã một tháng rồi không đến tìm Phượng Tường.Khởi đầu, Phượng Tường như những ngày trước đó, cứ ngày ngàyngóng đợi trong sân; chờ mãi đến hết cả sự kiên nhẫn, chàng bèn

Trang 23

đến khu lân cận nhà Canh Dương thăm dò, cũng từng đến trướccổng trường Đại học Y khoa Nam Mãn, đứng xa xa mà chờ đợi Những địa phương này, không có Canh Dương bầu bạn, đã

đủ khiến chàng run sợ lạnh người vì đây là vùng cấm địa bất an.Anh rốt cuộc bận rộn việc gì? Hay là mang bệnh rồi? PhượngTường vốn là không có người nào để có thể thăm hỏi, cũng chẳng

có cách nào lưu lại tin nhắn

Chàng không muốn nhớ lại khoảng cách từ lần gặp mặt trước

ấy đến nay là bao lâu, song chữ số đó lại chẳng chịu buông thachàng, một ngày rồi một ngày vẫn cứ rõ rõ ràng ràng cộng thêm lên.Chàng bắt đầu nghĩ: phải chăng là cứ như thế, rồi về sau bặt vô âmtín Từ đây Canh Dương bước vào cuộc đời chàng, trở thành mộtngười mãi mãi không biết trôi dạt về đâu

Sau đó chàng quyết định không đợi không chờ nữa Sau khiquyết định, thay vào đó là chàng ngày ngày ra ngoài dạo chơi,không cho mình có cơ hội để mà rầu rĩ đến chết trong nhà Chânbước khắp nơi trong thành thị: nào đường lớn, nào hẻm nhỏ, chỗnáo nhiệt, chỗ lặng yên; đi quanh tiệm sách, bước vào khu chợ, dạoxem thắng cảnh; một người đang ngồi ngắm nhìn du khách chennhư mắc cửi trong thành, ngoài phố

Chàng nhận ra rằng cuộc sống yên bình của mình vốn dĩ nhưrêu sâu trong giếng cũ đã bắt đầu suy sụp như chiếc cầu nghiênglệch Nếu không tự cứu, ắt phải mang bệnh vô phương chữa trị, cuốicùng thành vách nát tường xiêu không cách vãn hồi

Sau khi Thứ mẫu quyết định đem chàng quay về thôn quê,chàng ngược lại giống như được uống một viên thuốc an thần, độtnhiên trấn tĩnh lại Đã suy nghĩ xong rồi, đối với Canh Dương thì sựchờ đợi mơ hồ khó hiểu này, là vĩnh viễn không cách nào danhchính ngôn thuận, kết thúc như thế, cũng hay

Hôm nay về quê, Phượng Tường định chắc rằng lòng khônggợn sóng, nhưng luôn cảm thấy tự mình đã chia thành hai người,

âm dương cách biệt Thể xác bên này thuộc dương gian thì vô ýthức đi theo trong cửa ngoài cửa, bận rộn với túi lớn túi nhỏ; phầnbên kia thuộc Âm phủ thì thấy mình như kẻ bàng quan lạnh lùng

Trang 24

Long Tường trên đường theo đưa tiễn đến ngoại thành, nhiều lầnvái nhờ Trương đại thúc hộ tống thêm nhiều lưu tâm săn sóc Sau

đó họ lên đường làm chuyến đi xa

Ngôi nhà cũ tại hương thôn thật to lớn, tứ phía toàn là ruộngđồng bao la vô tận, láng giềng gần nhất cũng cách ngoài hai bamươi trượng, hầu hết là tá điền của Lý gia Lúc gia đình họ Lý cưngụ nơi thành nội, gian nhà cũ này được giao cho người quản giachăm sóc Gia nhân ở nơi đây còn nhiều hơn so với nơi thành nội,bởi vì nuôi dưỡng nhiều người, vài ba tráng đinh còn là tay bắnsúng Chung quanh bức tường đất bên ngoài nhà, cách vài xích-thước liền có lỗ khoét cho khẩu súng, dùng để kê súng Bởi vì chungquy là tại ngoại thành, phép vua nào có hiệu lực cõi biên thùy, thóiquen tự lực cánh sinh tự bao đời trước cứ mãi truyền xuống nhưthế Chẳng qua vài năm trở lại đây thế cuộc bình yên, có lẽ do vìngười Nhật Bản nghiêm hình trọng phạt, giặc cỏ cướp đường gầnnhư giấu che tung tích, họ về đồng ruộng giả trang làm việc canhnông đồng thời tạo dựng một nghề chánh đáng

Sinh hoạt tại hương thôn rất nhanh được sắp đặt an bài ổnthỏa Ban ngày, Phượng Tường thường cưỡi ngựa, đi dọc theo conđường làng đất đá không tên, dường như dài vô tận Từ nơi phương

xa, đôi lúc có xe lửa lên bắc xuống nam gầm gừ chạy vội qua, khói

ám đen ngòm liên lục như mây như mù nơi giữa trời xanh lan tỏa,che lấp chân trời Phượng Tường thường hay dừng cương ngựa,lặng lẽ ngắm nhìn, để lòng theo chiếc hỏa xa trên đường đi về chốn

vô định xa xăm, xa tít mù khơi

Người quản gia là Tôn lão đầu tuổi chừng độ sáu mươi,người cao to khỏe mạnh, nước da đen đúa; trên mặt lỗ chỗ vết thẹo,

có lẽ ngày trước từng bị bệnh đậu mùa, trông như hung thần ác quỷ;nhưng lại là một ông lão xấu mặt mà lòng dạ thiện lương, tất cảngười trong làng đều gọi ông là Tôn mặt rỗ Người con dâu của ông,

năm ngoái đã sinh cho ông một đứa cháu nội, tiểu niếp niếp (bé tí

tẹo) sinh ra lại trắng nõn nà, tròn trịa giống như người tuyết nhỏ

được dựng thành trong mùa đông Tôn lão đầu ban ngày thường ômcháu ngồi trong sân hong nắng, cười meo meo rút ra tẩu thuốc,ngậm rồi lấy tay chơi đùa với cháu

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:27

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w