Không nhu loài c? d?i Hoàng Thu Dung Thông tin ebook Tên truyện Không như loài cỏ dại Tác giả Hoàng Thu Dung Nguồn www matnauhoctro com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành ebook 01 03 – 2010 ht[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Không như loài cỏ dại Tác giả: Hoàng Thu Dung Nguồn: www.matnauhoctro.com
Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 01 - 03 – 2010
Đường phố đã ngủ từ lâu, nhưng các cô phục vụ trong quán thì cònthức dọn dẹp Những bước chân uể oải đi thu dọn khăn trải bàn vàlau chùi sàn gạch Ai cũng im lặng làm việc trong cảm giác lặng lờ
và mệt mỏi
Chợt trong không khí thỉnh lặng đó vang lên một tiếng ra lệnh đỏngđảnh:
- Tối nay, tới ai lau cầu thang đây? Phương phải không?
Đang lau cửa, Hạnh Phương buông giẻ xuống, cô gườm gườm nhìnlại:
- Tôi lau hôm qua rồi
- Vậy thì tới ai? Giờ này mà còn để đường đi nhớp nháp như thế, ai
mà chịu cho nổi?
Cái giọng chanh chua làm Hạnh Phương đứng thẳng lên, định mở
Trang 3miệng nhưng thấy Thảo nhăn nhó ra hiệu thôi Cô bèn thở hắt mộtcái, dịu giọng:
- Hôm nay, đến Nguyệt đấy
Mai Nguyệt đang lau sàn phòng, nghe tới tên mình bèn đủng đỉnhquay lại:
- Ai nói là đến tôi vậy? Vừa phải thôi Biết thì nói, không biết thì khép
“mỏ” lại đi
- Chị bảo ai khép “mỏ”?
Hạnh Phương định “quát” lại, nhưng Thảo đã nhanh nhẹn lên tiếng:
- Để tôi lau Rửa ly xong tôi sẽ lau ngay mà
Tú Anh “hừ” một tiếng rồi quay lên Trong chiếc áo ngủ sang trọng,nhìn cô nàng có vẻ một bà chủ nhỏ tập điều hành công việc Ngay
cả dáng đi cũng ra vẻ một nữ hoàng, dù cô nàng chỉ ở tuổi các côgái phục vụ
Đợi Tú Anh đi rồi, Hạnh Phương cúi xuống cầm miếng giẻ lau đithẳng về phía Mai Nguyệt Đứng trước mặt cô nàng, cô nghênh mặtlên:
- Hôm nay đến chị, chứ không phải con Thảo
- Vậy thì sao?
- Thì chị phải làm, chứ không phải đùn đẩy cho kẻ khác
- Nếu không thì sao?
Hạnh Phương không thèm trả lời, cô mím môi dúi thẳng giẻ lau vàomặt Mai Nguyệt Thảo hoảng hồn kêu lên một tiếng nhỏ, và quýnhquáng kéo tay cô ra:
Trang 4- Đừng có gây gổ nữa! Trời ơi là trời!
Cô quay qua Nguyệt, rối rít xin lỗi:
- Chị đừng giận nó nha, để em lau cầu thang Nó không làm thì emlàm, kệ nó
Nguyệt chống nạnh, hất mặt lên:
- Bảo nó xin lỗi tao đi
Thảo chưa kịp nói thì Hạnh Phương sấn một bước tới trước mặtNguyệt:
- Nói cái gì, nói lại coi? Hình như chị rất thích rửa mặt bằng nướctrong xô này
Thảo nhăn mặt, kéo mạnh cô đi ra sau bếp:
- Tao lạy mày! Làm ơn nhịn đi, mày muốn nghỉ làm lắm hả?
Tức quá, Hạnh Phương cự luôn Thảo:
- Tại sao mày cứ sợ bả, cứ cản? Bực mình!
- Không cản để mày gây gổ um sùm, rồi bị đuổi hả?
- Nhát như vậy, bảo sao người ta không ăn hiếp
Trang 5Hạnh Phương lầm bầm rồi quay ngoắt ra ngoài, tiếp tục lau cửa.Vừa lau khô vừa tức ấm ức, cô quay về phía Nguyệt, ném cho côcái nhìn đe dọa
Cô ghét nhất tính lười biếng và nịnh bợ Trong nhóm phục vụ có sáungười Nguyệt làm lâu nhất và lớn nhất Không biết có phải đó làyếu tố để cô nàng tự cho mình là đàn chị, lúc nào cũng đùn việc chongười khác Chỉ giỏi nịnh để lấy lòng bà chủ
Hạnh Phương rất hay “đụng” với cô nàng Lần nào có chuyện thìThảo cũng cản và gánh công việc cho Hạnh Phương Vì vậy màNguyệt được thế làm tới
Thấy Thảo loay hoay mang xô nước lên cầu thang, Hạnh Phươngquên phắt công việc của mình Tay còn cầm miếng giẻ lau, cô hầmhầm đi về phía trước
- Hôm nay không phải đến mày, việc của ai thì để người đó làm
- Thôi mà Phương Mày không làm thì để tao, đừng có gây gổ nữa
Hạnh Phương không thèm giải thích với Thảo, cô phồng má lên gâychiến Rồi lững thững đi đến phía dãy bàn, tay chống trên hông, côhất mặt lên:
- Không được đùn việc cho người khác, chị đến lau cho nó đi
Nguyệt buông chổi xuống, câng câng mặt:
- Nếu không thì sao?
Hạnh Phương chỉ cười khẩy, đứng im Rồi bất thần cô vung tay lên,quăng miếng giẻ về phía Nguyệt Cô nàng đứng né qua một bên Vàxui cho Hạnh Phương, miếng vải còn ròng ròng nước ấy bay tập vàomặt một thanh niên vừa đi vào, đúng ngay giữa mặt anh ta
Trang 6Hạnh Phương sững sờ đứng nhìn Cô đưa tay che miệng, thảngthốt:
- Chết cha! Xin lỗi anh
Các cô gái đều quay lại, sợ xanh mặt Nguyệt rít lên nho nhỏ:
- Trời ơi! Mày có biết ai đó không? Dám giỡn mặt, chết mày rồi!
Và cô quýnh quáng đi về phía người thanh niên lo lắng đến lố bịch:
- Xin lỗi anh nghe, con nhỏ đó đểnh đoảng lắm Anh có sao không?
Để em đi lấy khăn sạch cho anh Con này… thật là hỗn xược mà Người thanh niên lắc đầu:
- Không sao Cô gọi Tú Anh cho tôi
Và anh ta chậm rãi rút khăn ra lau mặt Anh ta ngồi xuống chiếc ghếgần đó, nhìn Hạnh Phương hơi lâu Cô chớp chớp mắt, lấm lét nhìnchỗ khác
Nguyệt xăng xái đi lên lầu Ngang chỗ cô, cô ta hăm dọa:
- Dám quăng giẻ lau vào mặt anh ấy, mày tới số rồi
Hạnh Phương nghênh mặt lên đối chọi với cô ta Cô biết mình đãquá tay với một nhân vật nổi tiếng, nhưng cô đâu có cố ý Mà suycho cùng, là người chứ có phải thánh đâu
Không để ý người thanh niên nãy giờ vẫn điềm đạm theo dõi mình
Cô cầm giẻ lau lên, đi về phía cửa tiếp tục công việc
Một lát cô quay lại, tò mò nhìn anh ta Thấy anh ta cũng đang nhìnmình Cô ngần ngừ một lát, rồi nhún vai với vẻ bất cần Cô lầm bầmmột mình:
Trang 7- Bất quá thì nghỉ, sợ gì Chuyện có chút xíu
Lúc đó, Tú Anh đi xuống Chắc chắn là Nguyệt đã mách lại cho nênvừa ngồi xuống bàn cô ta đã trừng mắt nhìn về phía Hạnh Phương:
- Con nhỏ này thật quá quắt!
Cô định mắng thêm, nhưng người thanh niên đã cản lại:
- Bỏ qua đi Cô bé không có lỗi đâu
Nhưng Tú Anh vẫn lớn tiếng:
- Mai mốt ý tứ lại, nghe chưa?
Hạnh Phương tức mình quay lại, nhưng cố nhỏ nhẹ:
- Em đã xin lỗi ảnh rồi
Và cô mím môi nhìn Nguyệt, trừng mắt một cái, hừ thêm một tiếngrồi xách xô nước bỏ đi vào
Thấy ông bồ nhìn theo với vẻ tò mò, Tú Anh nói như giải thích:
- Con nhỏ đó quậy lắm Mới bây lớn mà dữ như bà chằn Ở đây,đứa nào đụng tới nó là nó “xù lông” như gà mái vậy Em ghét lắm!
- Cô bé quậy như vậy mà mẹ em không đuổi à?
- Cũng định thế, nhưng khách thích nó nên mẹ ráng giữ lại
Trang 8không có gì cả
- Để em bảo tụi nó lấy nước cho anh nghe Anh uống gì?
- Không uống gì hết Anh về đây
Tú Anh nũng nịu:
- Sao về sớm vậy anh? Ở lại chút nữa đi anh
- Khuya rồi, em không ngủ sao?
- Thì mai ngủ trễ một chút cũng được, ở lại chút nữa đi mà
Nhưng anh ta đã đứng lên:
Tú Anh đứng nhìn theo thật lâu rồi quay vào nhà với vẻ sung sướng
Cô nàng áp hai tay lên mặt, cười tủm tỉm một mình
Ở sàn nước, đám con gái lại bàn tán về ông bồ mới quen này của
Tú Anh Anh ta tên Giang Đông, con trai của một ông chủ khách sạnlớn, đồng thời cũng là chủ nhân của hai siêu thị lớn nhất nhì thànhphố Hai người quen nhau cách đây một tháng trong dịp sinh nhậtcủa bạn Tú Anh Buổi sinh nhật đó tổ chức ở nhà hàng của kháchsạn Giang Đông Nghe nói cuộc gặp diễn ra rất lãng mạn
Nguyệt thần tượng chàng công tử đó lắm Anh ta đến đây hai lần thìhai lần cô nàng đều tả lại với một vẻ hào hứng, cứ như tìm chính
Trang 9- Tao thích nhất là điệu bộ của ảnh Nam tính gì đâu ấy
Nãy giờ Hạnh Phương loay hoay giặt đồ, lau bàn Nghe cái giọngháo hức của Nguyệt, cô đứng dậy châm vào một câu:
- Nghe cách chị nói, tưởng là bồ chị chứ
Nguyệt háy một cái, tức nhưng không biết trả đũa thế nào Cô ta làmnhư không nghe, và nói tiếp một cách trầm trồ với Tuyết:
- Mày thấy ảnh có tướng ông chủ không? Nhìn nghiêm mà hiền, hayghê dị
Hạnh Phương châm chọc:
- Nếu chị muốn sau này trở thành bà chủ thì điều trước tiên phải học
là đừng có làm biếng
Chịu hết nổi, Nguyệt bắt đầu sừng sộ:
- Nãy giờ tao không nói mày, sao mày cứ chúi mũi vào chuyệnngười khác vậy, con kia?
- Nếu chị không trốn việc thì không bao giờ tôi thèm nói tới chị
Trang 10- Mày nói ai?
- Nói chị Vừa nhiều chuyện, vừa làm biếng Vô phúc cho ai cướiđược chị
- Đồ ranh con!
Nguyệt nói và vớ lấy cây chổi Hạnh Phương cũng không vừa Côquay lại, cầm ngay chiếc bình nhỏ trên quày, hếch mặt lên:
- Bỏ chổi xuống chưa?
Sự cứng đầu của Hạnh Phương làm Nguyệt thấy ngán Cô bènquăng chổi xuống, bỏ đi ra và để đỡ quê với mọi người, cô vớt vát:
- Con nít gì hung dữ, mai mốt biết tay tao
Rồi cô đi ra Thảo cũng vừa bước vào, lo lắng:
- Chuyện gì nữa vậy? Lại “đụng” nhau nữa hả?
Hạnh Phương phơi mấy chiếc khăn lên dây, hỉnh mũi:
- Đừng có lo quá, thỏ đế ạ Hiền như mày dễ bị người ta ăn hiếp, taokhông chịu được đâu
Thảo tư lự:
- Mày dữ quá, ai đụng tới cũng “xù lông” lên, như vậy không thấycăng thẳng sao?
- Tao chẳng thấy gì ngoài việc không muốn để ai ăn hiếp
Hạnh Phương vừa nói vừa bỏ đi qua phòng thay đồ Cô để nguyênđồng phục, chỉ khoác thêm chiếc áo khoác bên ngoài, rồi khoác giỏlên vai, đi ra ngoài
Trang 11- Tao về trước nghe Thảo
- Ừ
Hạnh Phương lững thững ra cửa dắt xe, cô đạp về nhà Gió thổi vàomặt làm cô quên đi cơn buồn ngủ Trước đây, chẳng bao giờ côthức nổi tới mười giờ Buổi tối, cô đi chơi với bạn đến chín giờ làphải ngủ đến tận sáng Lúc đó, ăn ngủ đều vô tư, chứ không phải lotất bật như bây giờ Giờ thì ngay đến ngủ cũng ít
Từ khi ba mất, cuộc sống của cô bị đảo lộn hẳn Lẽ ra là thi đại họcthì cô bỏ học đi làm Cả gia đình bán đi ngôi nhà lớn để về ở cănnhà nhỏ hẹp nghèo nàn Trong khi mẹ và chị Tim buồn rầu tiếc nuốithời vàng son, thì cô lao vào cuộc sống bằng cách riêng của mìnhchứ không ngồi một chỗ mà khóc
Tính Hạnh Phương vốn ngang bướng, nên mới vào làm có mấyngày, cô đã đụng độ với Mai Nguyệt Đã không biết sợ ai, mà lại hayphản kháng nên bạn bè đều gườm cô
Vừa nằm xuống giường, Hạnh Phương đã quên bẵng chuyện bựcmình lúc nãy, và lăn qua ôm gối ngủ một cách ngon lành
Hôm sau, Hạnh Phương lại đi làm Buổi chiều vào chuẩn bị mở cửa,
cô vừa làm vừa hát véo von một mình Cô đã quên bẵng cuộc đụng
độ hôm qua Nhưng Mai Nguyệt thì nhớ Cô nàng nửa muốn kiếmchuyện trả đũa, nửa lại ngán ngán Suy gậm kế sách trị HạnhPhương trong đầu nên mắt cô nàng bí hiểm đến phát ớn
Nhưng Nguyệt lầm lì thế nào, điều đó chỉ tác động đến Thảo, cònHạnh Phương thì vô tư, chẳng có gì làm cô nghĩ mảy may
Khuya, khi quán đóng cửa, chuyện dọn dẹp lại bắt đầu Các cô gáiđang loay hoay làm việc thì cửa chính bỗng bật mở Rồi một cô gáiđẹp lộng lẫy xuất hiện, theo sau là vài ba người phụ nữ Người nàotrông cũng bệ vệ, nét mặt sẵn sàng vào cuộc chiến Các cô gáingừng tay, ngơ ngác nhìn người đẹp mới xuất hiện, Hạnh Phương
Trang 12cũng tò mò quan sát cô ta Mới nhìn thì tưởng còn trẻ, nhưng nhìn
kỹ thì hơi lớn, không đến nỗi già nhưng ít ra cũng hơn cô đến mườituổi
Cô ta mặc loại jupe hở hang, cổ rộng đến mức không thể rộng hơnđược nữa, bó người đến nỗi nếu chỉ chặt thêm một phân, chắc cô ta
bị ngạt thở Cô ta đeo đầy nữ trang, khuôn mặt đậm son phấn, vềsành sỏi và sắc sảo
Cô ta ngồi tréo chân, dựa lưng vào ghế, đưa mắt quan sát cănphòng rộng thênh thang Mấy người phụ nữ đứng phía sau thìkhông nhìn gì khác, mà đưa mắt ngó mấy cô gái, khiến các cô sợhết vía
“Nhìn họ giống mafia quá”, Hạnh Phương nghĩ thầm Tự nhiên côthấy buồn cười
Cô gái lộng lẫy nọ lướt nhìn qua các cô gái, rồi hất mặt về phíaThảo:
- Chủ mày đâu? Gọi xuống đây!
Thấy mình bị “chiếu tướng”, Thảo sợ hết hồn Giọng cô run run:
- Dạ, chị bảo gọi chủ nào ạ?
- Ở đây, mày có mấy bà chủ?
- Dạ, có bà Hằng với cô Tú Anh Cô Anh là con bà Hằng – Thảo nóimột hơi như đọc bài
Cô gái sành sỏi nọ gật đầu:
- Bảo con nhỏ Tú Anh xuống đây gặp chị mày, mau lên!
- Dạ
Trang 13“Nói chuyện giống đàn anh chị dễ sợ”, Hạnh Phương nghĩ thầm Côvừa tò mò vừa thấy ác cảm Và cô quay mặt chỗ khác, khẽ bĩu môimình
Tú Anh đi xuống, khuôn mặt hãy còn ngái ngủ Cô ta cứ để áo ngủxuống tiếp khách, đầu tóc đầy ống quăn Thấy khách có vẻ bề thế,
du đãng quá, cô hơi chựng lại, tỉnh ngủ hẳn
Cô gái kia vẫn ngồi dựa ngửa, tay khoanh trước ngực, nhìn Tú Anh
từ đầu đến chân:
- Có biết tao là ai không?
Tú Anh hơi khó chịu:
- Chị là ai vậy?
Người phụ nữ đứng sau lên tiếng:
- Chị Thúy mày là hoa khôi của vũ trường Giang Đông đấy Là bồruột của ông chủ, biết chưa con ranh?
Mặt Tú Anh tái đi, giọng bắt đầu run:
- Tôi không biết anh Đông có người yêu, chị đến đây làm gì?
Cô gái tên Thúy cười nhếch môi:
- Không biết sao? Rồi bây giờ biết chưa?
- Ý chị muốn gì?
- Mày quen với anh Giang Đông bao lâu rồi?
- Sao chị biết?
Cô ta nạt lớn:
Trang 14- Hỏi thì trả lời đi, đừng có hỏi lung tung
Tú Anh khớp ngay:
- Quen hơn một tháng ạ
- Vậy à? Nghe nói, ảnh có tới đây chơi, phải không?
- Dạ, có tới, nhưng chỉ một chút rồi về
- Có vô khách sạn chưa?
- Dạ, chị nói gì?
- Tao nói, ảnh có đưa mày vô khách sạn ngủ chưa?
- Dạ chưa Nhà em ở đây nên em vô đó làm gì?
Thúy cười đùng đục trong cổ họng Cô ngoắc ngoắc ngón tay:
- Lại đây Bước lại gần đây
Tú Anh hơi sợ, cô đứng yên Các cô gái cũng nhìn nhau lo sợ Thúybỗng quát lên:
- Tao bảo lại gần đây!
Tú Anh giật bắn người, máy móc bước tới trước mặt Thúy Cô tacười gằn:
- Đây là lần đầu tiên nên tao cảnh cáo nhẹ thôi Từ đây về sau,không được tìm anh Đông nữa, phải tránh xa ảnh, nghe chưa?
Và rất đủng đỉnh, cô ta đứng dậy rồi bất ngờ vung tay tát Tú Anhmột cái
Trang 15Các cô phục vụ sợ ríu, đứng chết trân một chỗ Hạnh Phương chợthét lên lanh lảnh:
- Tại sao dám đánh người ta?
Và cô nhào tới trước mặt Thúy, hung hăng:
- Chị là ai mà ngang ngược quá vậy? Xông xáo vô nhà người ta, còndám đánh nữa, ngang vừa thôi!
Thúy hơi bị bất ngờ, rồi cô ta hơi ưỡn ngực tới trước:
- Mày là con nào?
- Là ai kệ tôi Chị đừng có ngang quá, không ai chịu nổi đâu
Một phụ nữ to con sấn tới Chỉ bằng cái nắm áo, bà ta đã nhấc HạnhPhương lên như nhấc một con búp bê Trong khi các cô kia sợ xanhmặt thì Hạnh Phương vùng vẫy mạnh mẽ Cô ta hét toáng lên, giọnglanh lảnh:
- Buông ra, đồ lớn ăn hiếp con nít!
Cô cúi xuống, cắn mạnh tay bà ta Người đàn bà vội buông cô ra,đụi mạnh một cái, khiến cô ngã lăn ra sàn nhà
Bà ta tru tréo:
- Cái con ranh này, mày muốn chết hả?
Bà ta sấn tới, Hạnh Phương nhắm tít mắt chờ một cái tát Nhưngngay lúc đó, cô nghe một giọng nói trầm và đầy uy quyền vang lên:
- Ngưng lại!
Tất cả mọi người đều quay phắt về phía cửa Giang Đông Khôngbiết anh đứng đó từ lúc nào Sau lưng anh ta còn mấy người đứng
Trang 16lố nhố, khuôn mặt gườm gườm ở tư thế sẵn sàng
Giang Đông chậm rãi đi về phía Hạnh Phương, đỡ cô lên:
- Có sao không, cô bé?
Hạnh Phương xoa tay trên hông, không biết đụng cái gì mà chỗ đóđau đau Cô khẽ cong môi lên:
- Bà ta mạnh tay quá, tôi đau lắm
- Đau ở đâu?
Hạnh Phương chợt ấp úng:
- Anh hỏi làm chi?
- Có sây sát nhiều không?
- Có chứ Đau muốn chết được
Thật ra cô chỉ có đau có chút xíu, nhưng vì ghét Thúy nên cô cố ýphóng đại, cho bõ ghét cái cô nàng ghê gớm ấy
Giang Đông chắp tay sau lưng, dáng đứng rất thẳng có vẻ uy quyền.Anh ta đưa mắt nhìn người phụ nữ Chỉ như thế thôi cũng đủ làm bà
ta co rúm người, và cúm núm đến đứng phía sau Thúy
Không nhìn đến Thúy, Giang Đông hỏi như hỏi nguyên đám:
- Tới đây làm gì vậy?
Không nghe cô ta trả lời, Hạnh Phương tò mò nhìn qua cô ta Thật
lạ, lúc nãy ra vẻ đàn chị lạ thế Bây giờ có mặt Giang Đông, cô ta rụt
rè như con thỏ, bạc nhược như kẻ lụy tình Giọng cô ta êm nhưnhung:
Trang 17Không nghe cô ta lẫn Tú Anh lên tiếng, Hạnh Phương nói xen vào:
- Chị ấy cấm chị Anh quen với anh, và đánh một cái cảnh cáo
Giang Đông nhìn Thúy một cái Cô ta luống cuống cụp mắt xuống.Hạnh Phương tưởng Đông sẽ quát tháo hoặc đuổi Thúy về, nhưnganh chỉ cười điềm tĩnh:
- Đây là lần cuối cùng em được phép quản lý anh Nếu còn lần nữa,đừng trách anh
Trang 18Tú Anh nũng nịu:
- Đánh cả chục cái, em muốn xỉu luôn
“Chỉ bạt tai một lần mà dám nói cả chục Phóng đại!” Hạnh Phươngmuốn la toáng lên, nhưng có Giang Đông ở đó nên cô im Cô khẽbĩu môi, nguýt Tú Anh một cái
Cử chỉ của cô không qua khỏi mắt Giang Đông, dù anh ta không hềnhìn cô Thấy cặp môi cong cong bướng bỉnh, anh ta mỉm cười:
- Còn cô bị té kia? Cô có sao không?
Nghe đến tên mình, Hạnh Phương quay lại:
- Té có chút xíu, không sao hết
Giang Đông rút danh thiếp, đưa cho cô:
- Nếu cô bị họ hăm dọa, cô hãy đến tìm tôi
“Tôi làm gì mà bị hăm dọa? Tôi chẳng sợ.” Hạnh Phương nghĩ thầm,thế là cô lắc đầu:
- Thôi đi, tìm anh chắc khó lắm Tôi đến đó rồi lại có chuyện lôi thôinữa
Giang Đông không nói gì, nhưng vẫn chìa tờ danh thiếp cho cô Mộtthanh niên lập tức bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy nhét vào túi áoHạnh Phương, nhỏ giọng:
- Anh ấy đã cho cô cơ hội, sao không biết nắm bắt? Đừng có ngốc
Hạnh Phương ngước lên nhìn anh ta không hiểu Cô định hỏi lại,nhưng anh ta đã đứng lùi về phía sau Giang Đông, nét mặt nghiêmnhư pho tượng Thế là cô không hỏi nữa
Trang 19Giang Đông quay qua Tú Anh:
- Còn em, đừng sợ Cô ta không dám đến đây nữa đâu
- Thật không anh? Em sợ lắm Sao mà cô ta dữ thế?
Không nghe Giang Đông nói gì, cô tiếp tục nũng nịu:
- Vậy ngày nào anh cũng đến đây cho em yên tâm, nghe anh?
- Anh bận lắm, không thể làm những chuyện đó đâu
- Thế thì anh cho vài người của anh ở đây bảo vệ em đi, đượckhông anh? Sống mà cứ sợ nơm nớp, em chết mất
Đúng là đòi hỏi quá đáng Lẽ ra cô ta không nên đòi như vậy HạnhPhương chợt phì cười, rồi quay mặt chỗ khác
Giang Đông không hề có cử chỉ bực mình Khuôn mặt anh ta rấtđiềm tĩnh, thậm chí hơi cười Anh ta không từ chối hay đồng ý, màchỉ tát nhẹ mặt Tú Anh, giọng ngọt ngào:
- Khuya rồi, em ngủ đi nhé
Tú Anh không hiểu đó là cử chỉ từ chối, cũng không nhận ra mình đãquá đáng, cô tiếp tục vòi vĩnh:
- Em chưa muốn ngủ đâu Em chỉ muốn nói chuyện với anh thôi.Anh chưa trả lời em mà
Giang Đông lại cười Rồi rút thuốc ra hút Một thanh niên vội bướctới bật lửa, anh ta nói với giọng lễ phép:
- Về bây giờ chưa anh?
Nghe hỏi vậy, Tú Anh bèn khoát tay tựa như ra lệnh:
Trang 20- Anh Đông chưa về bây giờ đâu, chờ đó đi
Và cô khẽ đẩy anh ta ra, giành đứng sát Giang Đông Cô ngước mặtlên nhìn anh, giọng vừa nũng nịu, vừa năn nỉ:
- Ở lại chơi chút nữa, nghe anh Anh chưa trả lời em chuyện lúc nãy
mà
Giang Đông chỉ vỗ nhẹ vai Tú Anh:
- Chúc em ngủ ngon Chào em
Rồi anh quay ngoắt đi ra cửa, không quan tâm đến vẻ mặt phụngphịu và thất vọng của Tú Anh
Hạnh Phương đứng lau cửa gần đó nên nhìn thấy hết Cử chỉ củaGiang Đông làm cô khẽ bĩu môi:
- Cao ngạo thấy ớn, đúng là dân có tiền
Nếu cô là Tú Anh, cô sẽ chẳng bám theo anh ta như thế, chỉ tổ bị coithường Mấy người thừa tiền và thế lực như thế, đâu có coi thiên hạ
ra gì Làm thấy tự ái
Anh ta không cố ý kiêu ngạo, mà điều đó tự nhiên ngấm vào trongmáu rồi Dù anh ta tỏ vẻ lịch sự, nhưng tính ngạo mạn vẫn khó màgiấu được ai Tại Tú Anh bị quáng mắt vì hào quang của anh ta nênkhông thấy Đúng là lố bịch
Tú Anh chạy theo ra đường, đến lúc xe đã đi mất mới tiu nghỉu quayvào
Các cô gái vẫn làm công chuyện, nhưng mắt cứ liếc theo dõi thái độcủa cô chủ, ánh mắt tò mò lẫn thương hại
Tú Anh ngồi phịch xuống ghế, liếc về phía Nguyệt rồi hoạnh họe:
Trang 21- Lúc nãy, không làm ơn nói vô một tiếng cho ảnh cảm động màbênh vực mình Mấy lúc người ta cần thì im thin thít
Nguyệt ấp úng:
- Thì… em thấy anh Đông đứng đó lâu rồi Ảnh thấy hết rồi, tụi em
có nói, ảnh cũng đâu có tin
- Cái gì? Ảnh vô lâu rồi hả?
- Dạ
- Vô lúc nào?
- Dạ, lúc chị bị đánh xong thì ảnh vô
Không bắt bẻ được, Tú Anh nói thẳng cái điều làm cô bực tức:
- Lúc tôi bị đánh, mấy người không ai dám hé răng cả Người trongnhà không bênh vực tôi, nên bà chằn đó mới dám coi thường
Nguyệt làm thinh, hết đường chống đỡ Tú Anh quay về HạnhPhương:
- Lúc nãy em gan lắm Cám ơn em nghe Phương
Hạnh Phương rất ngạc nhiên Cô đứng thẳng lên nhìn Tú Anh,tưởng mình nghe lầm Tú Anh mỉm cười, nói tiếp:
- Em chẳng biết sợ ai cả, chị phục em lắm Mai mốt nếu bà đó cótới, em cứ làm vậy tiếp nghe
“Thì ra bà ấy muốn dụ khị mình, chứ đâu có tốt.” Hạnh Phương nghĩthầm, và cô khẽ cau mày, nói lừng khừng:
- Em cũng không biết nữa, để xem
Trang 22Tú Anh ngọt giọng:
- Chị biết tính em tốt lắm mà, chị nhìn không lầm người đâu
Rồi cô đứng lên, vươn vai một cách mệt mỏi, miệng làu bàu:
- Ban ngày sao không giỏi tới, đợi ban đêm mới ra tay, hèn dễ sợ
Cô đi lên lầu Đến cầu thang, không hiểu thế nào cô chợt quay lại:
- Mai mốt, Hạnh Phương khỏi lau cầu thang nữa, Nguyệt làm thế đi
Câu này thì Hạnh Phương chịu nhất Cô nhìn về phía Nguyệt, cườithích thú Con mắt cô nàng thì sầm lại như đêm ba mươi
Làm xong công việc, cô và Thảo rủ nhau đi ăn rồi mới về Khi thay
đồ, tờ danh thiếp rơi xuống đất, Hạnh Phương cầm lên đọc kỹ.Giang Đông không cho địa chỉ nhà, mà là ở khách sạn Cô khôngbiết khách sạn đó ở đâu, nhưng hoàn toàn không có ý định đi tìm
Cô không tin Giang Đông còn nhớ mình
Những người quá thừa tiền như anh ta, có khối con gái vây quanh.Anh ta làm gì có thời giờ để nhớ một cô hầu bàn như cô Còn cô thìcũng không thích dựa hơi con người giàu có đó
Tối nay trên đường về, cách quán khoảng hơn trăm thước, HạnhPhương thấy hai thanh niên đứng chận đầu xe cô Trong mộtthoáng, tim cô đập loạn vì sợ Nhưng nhìn cách ăn mặc và thái độ
Trang 23lịch sự của hai người, cô bớt run Và cô lấy giọng hiên ngang:
- Các anh muốn gì ở tôi? Tôi không có tiền nhiều đâu, tôi làm chạybàn đấy
- Tụi tôi không chận đường giật tiền của cô, cô đừng sợ
- Thế anh muốn cái gì? Nè! Tôi la lớn lắm đó Tôi không sợ ai đâuđấy
Anh ta vội khoác tay như ngăn lại:
- Cô đừng la, đừng làm lớn chuyện Tụi tôi chỉ mời cô đi theo tụi tôi,không hại gì cô đâu
Hạnh Phương bắt đầu run, nhưng vẫn nói cứng:
- Tại sao tôi phải theo anh? Tôi chẳng đi đâu hết
- Đến chỗ này chỉ có lợi cho cô thôi
- Tôi… không tin, đừng có gạt Tránh đường cho tôi đi! Nếu không,tôi sẽ la lên đó
- Xin cô đừng la, tôi mời rất lịch sự mà
- Dân lịch sự chả ai mời người ta vào đêm khuya, áp tải thì có Tôichẳng đi đâu cả
Thấy hai người nhìn nhau như dò ý, cô bèn buông xe bỏ chạy Hànhđộng đột ngột của cô làm cả hai chẳng thể làm gì khác, ngoài việchành động chớp nhoáng Thế là một người phóng tới chụp lấy HạnhPhương Việc đầu tiên của anh ta là giữ chặt miệng cô Sau đó, mộtchiếc xe màu đen lướt tới, Hạnh Phương bị đặt vào trong xe gọngàng như một chiếc hộp
Chiếc xe lướt đi, cánh cửa khép kín Đến lúc này, hai người thanh
Trang 24niên mới buông Hạnh Phương ra Cô ngồi ngay ngắn lên, nói nhưhét:
- Các anh làm gì vậy, sao lại bắt tôi?
- Xin cô đừng giận Tại cô làm dữ nên tụi tôi phải dùng cách này, sợgặp công an
- Y như một vụ bắt cóc vậy Tại sao các anh bắt tôi chứ?
- Không phải bắt, mà mời cô đến gặp một người Người đó chỉ mời
cô đến chơi thôi Lát nữa gặp, xin cô đừng kể lại việc làm của tụi tôi
- Nếu tôi kể thì sao?
- Thì tụi tôi sẽ bị mắng, xin cô giúp giùm cho
Cách nói chuyện quá khiêm tốn đó khiến Hạnh Phương thấy lạ Cô
lạ lùng nhìn người bên trái, rồi xoay qua nhân vật bên phải:
- Vậy các anh đưa tôi đi đâu vậy? Người đó là ai?
Hai người kia chưa kịp trả lời thì xe đã rẽ vào sân một khu nhà lớnrồi chạy thẳng vào gara Họ mở cửa lịch sự mời Hạnh Phương bướcxuống Hạnh Phương nhìn quanh:
- Đây là đâu vậy?
- Mời cô đi lối này
Mọi người vào cửa nhỏ Hạnh Phương nhìn ra ngoài Cô thấy giantiền sảnh rộng, rất sang trọng Phía tường là quầy dài, các cô gáimặc đồng phục đứng sau quầy, một cô đang đưa chìa khóa chokhách
Hạnh Phương buột miệng:
Ở
Trang 25- Ở đây là khách sạn hả?
- Khách sạn Giang Đông
- Hả!
Thấy cô tròn xoe mắt, một người giải thích:
- Anh Đông mời cô đến chơi Xin mời cô đi lối này
Hạnh Phương máy móc đi theo họ Mọi ngôi băng qua gian tiềnsảnh, vào phòng bên cạnh Đó là nhà hàng cũng rộng không kém.Bàn ghế sang trọng, bài trí rất đẹp Hạnh Phương nhìn quanh Cônhận ra chỗ này mình đã đến rồi Cách đây mấy năm, lúc đó ba côđưa cả gia đình đến ăn, nhưng lúc đó cô còn nhỏ nên không để ýxung quanh, và cũng không quan tâm đó là chỗ nào
Giang Đông đang ngồi ở một bàn cuối phòng Giờ này vắngkhách nên rất yên lặng Thấy Hạnh Phương, anh đứng dậy chìa tayra:
- Chào cô bé
Anh ra hiệu cho hai người kia rút lui, rồi ngồi xuống Hạnh Phươngcũng ngồi theo phía đối diện Cô bất mãn nhìn Giang Đông:
- Tôi không đồng ý anh làm như vậy
Mặt Giang Đông khẽ nhướng lên như ngạc nhiên Có lẽ HạnhPhương là người đầu tiên có thái độ như vậy Những cô gái đượcanh mời đến trước đây, cô thì làm ra vẻ e thẹn nhút nhát, cô thì sóngmắt đưa tình sành sỏi Hình như cái cô chạy bàn này không cảmnhận được sự hân hạnh của mình
Tuy vậy, anh ta cũng mỉm cười:
- Cô bé không thích?
Trang 26- Tất nhiên rồi Làm sao tôi thích nổi kiểu mời áp đặt như thế, mà tôicũng đâu có quen anh
- À!
- Anh gọi tôi đến chi vậy?
Giang Đông có vẻ bất ngờ vì cách nói thẳng thừng đó Anh mỉmcười Vẫn là nụ cười ngọt ngào mà luôn ẩn chứa một cái gì đó, cóthể là đe dọa
Thấy anh ta không trả lời, Hạnh Phương cố hỏi cho bằng được:
- Anh muốn tôi đến đây chi vậy, có chuyện gì không?
- Em bao nhiêu tuổi vậy, cô bé?
Hạnh Phương hơi khựng lại, nhưng cũng trả lời:
- Hai mươi
Giang Đông gật đầu liền mấy cái như nghĩ chuyện gì đó, rồi lại hỏichuyện khác rất thẳng thắn:
- Anh đã cho em cái hẹn, sao em không đến?
- Tôi thấy đâu có chuyện gì đâu mà tìm anh Mấy người đó đâu cótới gây hấn với tôi, mà nếu gây chắc tôi cũng tự xoay xở được
Trang 27Giang Đông như lo lắng:
- Hôm đó, anh thấy bà ta hất nhẹ một cái, em đã bay xuống đất nhưchú gấu nhồi bông bị ném
Hạnh Phương hơi quê Cô vô tình luồn tay trong tóc, vuốt mãi mấysợi tóc rối và nói như bào chữa:
- Vì lúc đó bất ngờ quá nên tôi né không kịp
- Vậy sao
Giang Đông làm ra vẻ rất tin, nhưng cách nói của anh thì rõ ràng làchâm chọc, hài hước kín đáo
Hạnh Phương liếm môi:
- Anh gọi tôi đến chỉ vì hỏi chuyện đó thôi à?
- Tất nhiên Ngoài ra, anh cũng muốn ca ngợi tính can đảm của em
- Anh đừng có mỉa mai tôi đấy
- Hoàn toàn không Em rất gan khi dám nhảy vào can thiệp Saovậy?
- Đâu có gì Tại thấy mấy người đó ngang quá, nên tôi tức mìnhnhào vô đại
- Không suy nghĩ đắn đo à?
- Suy nghĩ gì bây giờ?
- Phải biết sợ chứ
- Lúc đó, tức quá tôi không thấy sợ
Trang 28Một nụ cười thoáng trên môi Giang Đông, rồi anh ta trở lại vẻ trầmtĩnh:
- Nếu tôi không cấm họ, có lẽ em chẳng được yên thân từ hôm đórồi
Hạnh Phương lúng túng:
- Ờ Tôi không nghĩ gì xa cả Cám ơn anh nghe
- Anh muốn em tới đây để bồi thường cho em Anh đã có ý trông emđến
Hạnh Phương xua tay:
- Thôi khỏi Té chút xíu có gì đâu mà đòi bồi thường Mà nếu có, thìphải để chị Tú Anh chứ đâu phải anh
- Có lẽ em không biết bắt lấy cơ hội đó, cô bé
- Anh nói vậy là sao? Tôi không hiểu
- Khi anh cho em danh thiếp, tức là anh muốn dành một đặc ân cho
em Không phải bất cứ ai, anh cũng cho địa chỉ này
Hạnh Phuơng vẫn không hiểu:
- Thì sao? Hãy nói cụ thể hơn đi
Giang Đông nhìn cô thật lâu rồi ngả người ra sau:
- Từ đây về sau, nếu muốn em có thể đến gặp anh bất cứ lúc nào, dĩnhiên là phải gọi điện trước
- Chắc không cần gì đâu Dù sao tôi cũng cám ơn sự can thiệp củaanh, anh tốt thật đó Cám ơn anh nghe
Trang 29Giang Đông không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn cô đăm đăm HạnhPhương thấy sợ, cô len lén nhìn quanh rồi dè dặt:
- Tôi về nha, chào anh
Cô định đứng dậy, nhưng Giang Đông đã lên tiếng:
- Em khoan về
- Sao vậy? Anh còn muốn gì nữa đây?
- Anh đã chuẩn bị tiền bồi thường cho em, coi như thay cho bảohiểm
Vừa nói, anh vừa lấy một bao thư trong túi áo đến trước mặt HạnhPhương Cô lập tức lắc đầu:
- Tôi không có bị thương, té chút xíu thôi mà Tôi không lấy đâu,cám ơn anh nghe Thế tôi về được chưa?
Giang Đông đứng dậy:
- Để anh đưa em về
Anh nghiêng người cầm bao thư trên bàn, nhưng không bỏ vào túi
áo Bằng một cử chỉ lịch sự, anh chỉ tay về phía bên trái
- Em đi ngã này
- Dạ
Hạnh Phương lững thững đi theo Giang Đông Đến ngang cầuthang, cô chợt thấy Thúy Cô ta đứng chỗ khuất ánh sáng, tay khoáttrước ngực Cô ta tựa vào lan can trong một tư thế bất động Đôimắt cô ta nhìn Hạnh Phuơng chằm chằm, cái nhìn tối tăm và mệtmỏi
Trang 30Hạnh Phương cũng nhìn lại cô ta Vừa đi, cô vừa suy nghĩ về sự cómặt kỳ lạ của cô ta ở đây, đến nỗi ra đến cửa cô còn ngoái lại nhìn
Giang Đông quay lại, nhìn theo hướng mắt Hạnh Phương Khuônmặt anh ta chợt trở nên lạnh lùng và anh ta choàng tay qua lưng cô
- Đừng nên quan tâm những gì không liên quan đến em
- Có lẽ chị ấy tưởng tự tôi đến tìm anh, hoặc hiểu xa hơn Anh giảithích đi nhé Không ấy lại giống như lần trước
Hạnh Phương vừa nói vừa lách người khỏi tay Giang Đông
- Em đã biết sợ?
Anh hỏi với một nụ cười Bị chạm tự ái, Hạnh Phương hếch mũi lên:
- Tại sao tôi phải sợ chứ? Tôi không sợ ai cả
- Dù sao em cũng nên tập sợ, nhất là sự quấy nhiễu
- Anh nói cái gì?
Giang Đông cầm tay cô lên, đặt bao thư vào rồi khép những ngóntay cô lại:
- Đừng từ chối, cầm đi!
Hạnh Phương lắc đầu:
- Tôi không nhận đâu
Cô chợt quay đầu nhìn vào trong kia Thúy đã rời cầu thang, cô tađứng giữa phòng nhìn ra Một bên khóe mép của cô ta nhếch lên nụcười mỉa mai, răn đe Hạnh Phương chợt thấy tức, nhưng không cóthời giờ để phân tích mình tức cái gì Cô mím môi:
Trang 31- Bộ anh hay cho tiền con gái lắm hả? Tôi không muốn chị ta hiểulầm tôi đâu Nếu chị Thúy kéo người đến đánh tôi như chị Tú Anh,tôi sẽ
Không tìm ra cách gì để dọa được Giang Đông, cô hừ một tiếng rồingoe nguẩy bỏ đi Được một đoạn, cô dừng lại:
- Anh đừng có đưa tôi về đấy, vô mà thanh minh với chị ấy đi
Thấy Giang Đông cười, cô háy anh ta một cái và quay người lại đitiếp Chuyện như vậy chẳng có gì đáng cười, vậy mà anh ta có thểvui được, thật bực mình
Hạnh Phương ra đến cổng lớn thì chiếc xe màu đen lúc nãy chạy ra,rồi cũng người thanh niên lúc nãy bước xuống, khoát tay lịch sự:
- Anh Đông bảo tôi đưa cô về Mời cô lên xe
Hạnh Phương quay đầu vào sân tìm Giang Đông, nhưng anh takhông còn đứng đó Cô ngần ngừ một lát rồi bước lên xe
Anh ta đưa cô về nhà, rất nhã nhặn và ga-lăng, chứ không có vẻkiêu ngạo ngầm như Giang Đông
Vào nhà rồi, Hạnh Phương mới nhớ đến xe của mình Cô đứng tựatường một mình, rầu rĩ Lúc nãy, bị bất ngờ quá nên quên bẵng nó,mai biết đi làm bằng gì đây? Giang Đông tưởng cho cô đặc ân,nhưng thực tế anh lại hại cô nhiều hơn, và cô vừa cám ơn, vừa tứcanh ta
Cô băn khoăn vì không biết hai người đó để xe ở đâu Ngồi phịchxuống ghế, cô cố nhớ lại sự việc xảy ra, rồi tự kết luận rằng họ đãlàm mất nó rồi
Hôm sau, Hạnh Phương quyết định đến tìm Giang Đông Lúc đó,anh ta còn ngủ ở nhà Cô tiếp viên đưa Hạnh Phương vào phònglàm việc của anh ta rồi rút lui
Trang 32Ngồi chờ một mình, tự nhiên cô nổi sùng lên Chẳng phải tức vì chờlâu, mà lo Cô sợ rủi Thúy xuất hiện, rồi cô ta nện cho một trận giốngnhư cô ta đã làm với Tú Anh Bị đánh như vậy oan ức lắm
Nghĩ đến đó, Hạnh Phương tức mình đứng dậy, định bỏ về thì vừalúc đó, cửa phòng bật mở, rồi Giang Đông xuất hiện Anh ta hết sứcngạc nhiên khi thấy cô, nhưng vẫn không để lộ ra, giọng anh ta hòanhã:
- Em đến có lâu không, sao không gọi điện trước cho anh?
- Mấy chuyện thế này, tôi không nói qua điện thoại được
- Nghiêm trọng lắm à?
- Với anh thì không, nhưng với tôi thì rất quan trọng
Không đợi Giang Đông hỏi, cô nói tiếp luôn:
- Hôm qua, người của anh làm mất xe tôi Chiều tôi phải nhờ bạn tôiđưa đi làm Lỗi là tại anh đấy
- À! Thì ra là chuyện đó
- Tôi muốn biết họ còn giữ nó không?
Giang Đông khoát tay:
- Chuyện đó không nghiêm trọng lắm đâu, em chờ chút nhé
Anh ta đi ra ngoài và lập tức trở vào, cười điềm đạm:
- Tụi nó bỏ ngoài đường, có lẽ mất rồi cô bé ạ
Hạnh Phương thở dài, vẻ mặt âu sầu:
Trang 33- Tôi đoán không sai mà Thế anh sẽ đền cho tôi chứ?
- Tất nhiên
Giang Đông rút trong túi áo ra một xấp tiền, rồi đi về phía bàn lấychiếc phong bì bỏ vào Anh đến đặt trước mặt Hạnh Phương:
- Của em
Nhìn thấy, cô thở phào Anh ta mỉm cười:
- Cái gì làm em căng thẳng vậy? Sợ tôi không đền à?
Bị nói trúng ý nghĩ thầm kín, Hạnh Phương hơi ngượng, nhưng cũngnói thật:
- Suốt đêm qua, tôi không ngủ được Tôi biết anh thừa sức đền,nhưng
- Nhưng cái gì?
Hạnh Phương liếm môi, lúng túng:
- Nói anh đừng giận Tôi đã nghĩ đến trường hợp nếu anh làm khó,tôi cũng chẳng làm gì được anh
- Em hoài nghi con người quá Ở tuổi em, các cô gái thường dễ tin
và chỉ nhìn khía cạnh tốt đẹp của cuộc sống
- Trước đây thì tôi nhìn như thế, nhưng sau này thì không thể được.Cuộc sống đã đảo lộn tất cả Ai cũng muốn ăn hiếp tôi, tôi tin saonổi
Giang Đông có vẻ chú ý, anh nói với một chút giễu cợt kín đáo:
- Mọi người hiếp đáp em à? Chuyện đó xảy ra được với một cô gáinhư em sao?
Trang 34Hạnh Phương vô tư nhún vai:
- Ở chỗ tôi làm, vài người thích ăn hiếp tôi lắm Đụng độ hoài, nhưnggiờ thì hết rồi
Cô chợt đứng dậy, cầm bì thư bỏ vào giỏ Cô đứng thẳng trước mặtGiang Đông, cười mỉm:
- Cám ơn vì anh không gây rắc rối cho tôi Tôi về Hôm nào rảnh,anh ghé quán chị Tú Anh chơi, chị ấy nhớ anh lắm đó
Đôi mắt Hạnh Phương tròn xoe
Giang Đông nhìn cô hơi lâu, và trả lời bằng một cái gật đầu HạnhPhương hồ hởi:
- Tôi chưa bao giờ ở khách sạn cả Xem phim thấy nó đẹp, tôi thíchlắm Vậy mai mốt tôi có thể rủ bạn đến chơi chứ? Chỉ ở một buổithôi, được chứ?
- Tất nhiên Và em có thể yêu cầu nhân viên phục vụ bất cứ điều gì
Trang 35- Thế có được ăn bánh không?
- Tất nhiên
Giọng cô xuýt xoa một cách vui thích:
- Anh tốt thật đó Cám ơn anh nghe
Cô chợt khựng lại, băn khoăn:
- Nhưng chị Thúy sẽ không hiểu lầm tôi chứ?
- Cô ấy không còn ở đây nữa, và em cũng sẽ tuyệt đối an toàn
Hạnh Phương cười hồ hởi Khuôn mặt ngây thơ của cô sáng bừnglên, rạng rỡ và tươi tắn Khi cô có tâm trạng vui thích, nét mặt cô trởnên sáng rõ, đáng yêu lạ lùng Đó là một ưu điểm mà cô không nhậnthức được, nhưng tất cả những ai đối diện với cô đều thấy điều đóngay
Giang Đông nhìn cô hơi lâu, rồi đưa mắt đi chỗ khác
- Nếu cảm thấy ở lại đó không vui, em hãy nói với tôi Công việc ở
đó thoải mái không?
- Lúc trước thì bực mình lắm, nhưng giờ thì hết rồi
- Bực đến nỗi quăng giẻ lau vô mặt người khác lận à?
Bị nhắc chuyện đó, Hạnh Phương thoáng đỏ mặt xấu hổ Cô cườikhì:
- Lần đó anh có biết tại sao không? Vì chị Mai Nguyệt bắt nhỏ bạntôi lau cầu thang, bà ấy làm biếng lắm, cứ ỷ mình đàn chị rồi ăn hiếpcon nít, tôi ghét
Trang 36Giang Đông nghe rất chăm chú, rồi hỏi lại:
- Em thể hiện cái ghét kiểu đó à?
- Tại bà ấy gây với tôi trước đấy chứ Có lần còn cầm chổi dọa tôinữa
- Gay cấn vậy sao? Rồi em làm gì?
- Tôi cầm ngay chiếc bình pha trà lên, và bảo bỏ xuống Thế là bà ấyquăng chổi và đi ra
Giang Đông chợt cười lên, cười rung cả vai Anh ta có vẻ cười thật
sự chứ không phải là những cái nhếch môi như cười mà ẩn chứa sự
đe dọa
Hình như anh ta thấy cô hơi ngộ, nên cứ hỏi tỉ mỉ chuyện của cô.Còn Hạnh Phương thì liến thoắt kể về chuyện ở quán rượu Cô nóirất vô tư mà không hề nhận thức rằng, cô đã làm một ông chủ nhỏhào hoa phải chăm chú nghe chuyện con nít của mình
Đến gần trưa, Hạnh Phương đứng lên:
- Tôi ở đây lâu quá rồi Thôi, tôi về nhé Hôm nào anh nhớ đến thămchị Tú Anh, chắc chị ấy mừng lắm
Cô đi ra, Giang Đông tiễn cô đến tận sân và cho xe đưa về giốngnhư hôm qua
Buổi chiều đi làm, Hạnh Phương kéo Thảo ra một góc hớn hở chìa
tờ thiệp ra Thảo cầm lên, nhìn nhìn:
- Cái gì vậy?
- Cái này là thiệp mời đặc biệt Mày đến khách sạn Giang Đông, chỉcần đưa nó ra thì sẽ được dành cho một phòng đặc biệt, muốn ăn gì
cứ gọi tùy thích
Trang 37Mắt Thảo sáng lên:
- Khách sạn của anh Giang Đông hả? Ảnh cho mày hả, thích quá
ha
- Ừ, tao cũng thích Hôm nào hai đứa mình tới đó chơi đi
- Tao đi được không?
- Được chứ! Anh Đông nói là có thể rủ bạn bè mà
- Ảnh tốt thật
- Tụi mình là lính của chị Tú Anh mà, được ăn theo đấy Anh ấy lăng với cả người làm của chị Anh, quá chừng rộng rãi luôn
ga-Thảo phát vào vai Hạnh Phương một cái:
- Mai mốt đừng có bướng với chị Anh nữa, nghe "ông"
- Tất nhiên rồi
Và cô khẽ nhắm mắt, vẽ vời:
- Khách sạn lớn như thế, chắc là phòng phải đẹp lắm Tuyệt nhất là
ăn gì cứ gọi Mà mày thích ăn gì Thảo?
- Tôm chiên bột chấm với tương
- Gì nữa? Cứ gọi nữa đi
- Gà ăn với xôi
- Còn món ngọt?
- Bánh kem có không nhỉ?
Trang 38- Chắc phải có chứ
- Thế thì ăn bánh kem
- Gọi thêm nữa đi
- Để về nhà tao nhớ thêm, tao sẽ ghi lại Còn mày?
- Tao cũng suy nghĩ nữa Bình thường thích nhiều món lắm, bây giờquên hết rồi
Cả hai cười rúc rích với nhau, sướng mê tới viễn cảnh được đi chơisuốt ngày, nhất là tha hồ ăn tùy thích
Đến tối, khi Tú Anh đi chơi về, Hạnh Phương chạy theo cô đến cầuthang Khuôn mặt cô rạng rỡ:
- Chị Anh! Chủ nhật này, chị đi chơi với tụi em nghe Chỉ có em, chịvới nhỏ Thảo nữa
- Đi đâu?
- Bí mật Nhưng em bảo đảm chị sẽ thích lắm và sẽ cảm động nữa
Tú Anh khẽ nhướng mắt, rồi cười kín đáo Cô mà thèm đi chơi vớingười làm của mình à? Mấy con bé này trèo cao thật
Nhưng cô vẫn nói ngọt xớt:
- Lúc này chị bận lắm Mấy đứa đi với nhau đi
- Không đi, chị sẽ tiếc đấy chị Anh
Ngay lúc đó, có tín hiệu phát ra Tú Anh bèn mở giỏ lấy máy ranghe Cô khinh bỉ bỏ đi lên lầu Hạnh Phương thấy cô có vẻ khôngthích, nên không nói thêm nữa
Trang 39Thật ra cô rủ Tú Anh vì bổn phận, chứ có mặt cô chủ kiêu căng này,
cô không thích lắm Nghĩ tới lúc có một mình cô với Thảo đi chơi, côthích chí hát khe khẽ một mình
Sáng chủ nhật, Hạnh Phương gọi điện cho Giang Đông sớm Côdậy từ lúc sáu giờ Vừa thức dậy là gọi ngay Tâm trí cô chỉ nghĩ đến
đi chơi nên quên bẵng phép lịch sự tối thiểu Thậm chí khi nghechuông reo thật lâu rồi giọng nhừa nhựa trong máy, cô vẫn không để
ý Giọng cô hồi hộp:
- Anh Đông này! Lát nữa, tôi đến khách sạn, được chứ?
- À! Phương hả? Anh đã nói rồi, em có thể đến bất cứ lúc nào emthích
- Với nhỏ bạn nữa, được không?
- Tất nhiên là được
- Anh Đông này! Tôi có rủ, nhưng chị Tú Anh không đi Vậy anh chochị ấy thiệp khác đi
- Sao?
Hạnh Phương nhắc lại một lần nữa, Giang Đông bật cười:
- Đừng quan tâm đến chuyện đó Em là em, Tú Anh là Tú Anh,không có sự quan hệ nào cả
Hạnh Phương không hiểu tại sao Giang Đông lại nói vậy Cô buôngmột tiếng "vậy hả" vô nghĩa rồi cúp máy, rời bưu điện trở về nhà
Khi cô và Thảo rụt rè chìa tờ thiệp ra, cô tiếp viên nhã nhặn cười vớihai người, rồi đưa chìa khóa phòng Cả hai cười khúc khích vớinhau và đi lên cầu thang Vừa đi, vừa nhìn nhau thích thú
Trang 40Hạnh Phương mở cửa phòng, Thảo theo cô đi vào Việc đầu tiên làchạy đến cửa sổ vén rèm nhìn xuống, xuýt xoa:
- Đẹp quá!
Cả hai say sưa nhìn xuống dưới đường, rồi Hạnh Phương kéo tayThảo, chạy qua xem phòng khách, xem phòng ngủ và phóng tắm.Căn phòng tĩnh lặng bị khuấy lên bởi tiếng cười nói líu lo của hai cô
Họ không để ý là mình đã nhảy nhót như hai đứa trẻ
Hạnh Phương đến mở nhạc Cả hai nhịp nhịp chân theo, rồi HạnhPhương bỗng nhảy một cách ồn ào Cô bay lên giường, chạmxuống gạch rồi thoát lên sa lông, tung tăng một cách nhẹ nhàng,không biết là giống con sóc, hay con bướm
Cả hai không ai nghĩ rằng mọi hành động của mình điều được hiệntrên màn hình ở phòng bên cạnh Giang Đông ngồi trước ti vi, mỉmcười theo dõi và anh không khỏi bật cười khi thấy vẻ ngạc nhiên củahai cô gái Lúc tiếp viên mang một khay lớn có đến mười món ănvào phòng Hạnh Phương đóng cửa phòng, rồi tần mần đếm cácmón Sau đó, hai cô nằm sấp luôn dưới sàn phòng vừa ăn, vừa nóiríu rít
Đôi mắt Giang Đông không rời khuôn mặt láu lỉnh của HạnhPhương Cô không biết rằng cô đã gây cho anh một ấn tượng đặcbiệt, như một khẩu vị mới lạ mà anh thích thưởng thức
o0o
- Phương! Lại đây!
Tiếng quát hằn học của Tú Anh không chỉ làm một mình HạnhPhương, mà các cô phục vụ đều giật mình quay lại Hạnh Phươngbuông giẻ lau xuống, đứng thẳng lên ngơ ngác:
- Chuyện gì vậy chị?