1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Sen Rụng - Nguyễn Thị Ngọc Diễm.docx

2 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Sen Rụng
Tác giả Nguyễn Thị Ngọc Diễm
Trường học Trường Đại Học Khoa Học Huế
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Bài luận
Năm xuất bản 2003
Thành phố Huế
Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 16,18 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Sen Rụng Nguyễn Thị Ngọc Diễm Sen Rụng Nguyễn Thị Ngọc Diễm Nguyễn Thị Ngọc Diễm Sen Rụng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net/ Tạo ebook Ng[.]

Trang 1

Sen Rụng Nguyễn Thị Ngọc Diễm

Nguyễn Thị Ngọc Diễm

Sen Rụng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

Sen Rụng

Nguyễn Thị Ngọc Diễm

Sen Rụng

Miền Trung mùa bão nổi Anh ở nơi nào có biết trong lòng em hàng vạn cơn sóng dâng trào, muốn hất tung rồi lại muốn ôm ấp vỗ về những kỷ niệm ngày xưa Em vẫn luôn tự hỏi người ta tìm thấy gì

ở những cơn mưa nhưng hôm nay dưới cơn mưa Huế dằng dai, những cơn mưa của tình thân ấy làm

em thắt ruột

Anh thân yêu, anh như con tàu đi qua đời em để lại đường ray dài hun hút mong tàu quay về lại sân

ga Em đã thấy đường tàu dài vô tận như khoảng cách vô tận em đứng nhìn theo không tìm thấy điểm dừng cho anh cho em Anh còn nhớ chiều ấy bên hồ sen, anh hái sen cho nhà chùa và anh đã tặng em một bông sen rất đẹp, chính nơi ấy đã đưa ta lại gần nhau để bây giờ ngoảnh mặt làm ngơ Bây giờ

em lại ra đây, một cậu bé khác hái sen cho chùa thay anh và vô tình thay cậu bé đưa cho em một bông sen nhưng khi em vừa chạm tay vào, từng cánh sen rụng tơi tả rũ ngay dưới chân em, như những mảnh vở chúng ta tạo ra cho nhau Buồn đau!

Anh bảo anh là “thiên tài” bởi anh đã khám phá ra bản chất thật sự của con bé tóc ngắn xứ lạ lúc nào cũng khó đăm đăm, chỉ cần một vầng thơ, một tiếng đàn hay một đóa hoa sen thôi cũng đủ để em rũ người ngoan ngoãn như con mèo ngoan trong tay anh Nhưng anh ơi, anh là một thiên tài ác độc bởi anh đã bỏ dở công trình, để bây giờ con bé ấy bơ vơ lơ lửng không biết phải quay về bản chất thật hay tự mình phải hoàn thành tiếp những kết quả của anh, bởi chính em cũng không biết đâu là con người của em? Dường như chỉ bên anh em mới là em nhưng bây giờ đây không còn anh, không có

Trang 2

Sen Rụng Nguyễn Thị Ngọc Diễm

anh, em như con thú hoang mang trên mình tìm vết thương tìm về hang động chờ ngày tắt thở

Em không muốn mình yếu đuối mà sao mỗi lần xuống phố em luôn mang theo nỗi buồn xuống phố đông, để bất chợt thắt lòng với bài thơ của ai bỏ ngỏ:

Ai chợt qua có phải là anh không

Sao giống quá lại hình như không giống

Niềm vui chợt đến bỗng vỡ thành bọt sóng

Mắt ai nhìn đăm đăm phía không anh …

Nguyễn Thị Ngọc Diễm

 

 

Lời cuối: Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện

Nguồn: http://vnthuquan.net

Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ

Nguồn: Thời áo trắng

Được bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên

vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:11

w