Vẫn mãi yêu anh Vẫn mãi yêu anh Vân Khanh Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim Vỹ http //vnthuquan net/ Mục lục Chương[.]
Trang 2Vẫn mãi yêu anh
Trang 4Nhìn trờì sau màn kính xe đò, Quốc Trung ngán ngẩm Chắc chắn
sẽ mưa lớn, cơn mưa cuối mùa khô, không ai lường trước Và thôngthường, cơn mưa sẽ lớn, sẽ dữ dội hơn khi vào lúc cuối ngày Hơnnăm giờ, thời gian tan ca của công sở, giờ tan trường của học sinh,đường phố Đông nghẹt người và xe
NgườI ta hối hả lao nhanh về các ngả đường, mong sao về kịp nhà,tránh được cơn mưa đang từng phút đổ ập nước xuống mặt đất.Quốc Trung thở dài Chiếc giỏ nơi tay anh đầy nhóc cà phê và tiêu.Thứ cà phê Buôn Mê Thuột chính hiệu, được cô Ba anh gói thật kỹ,gởi về làm quà cho dì Loan, mẹ kế của anh Vì thế, mỗi lần anh vềthăm cô Ba, dì Loan đều dặn mua cho dì vài ký Tiếng là gửi muagiùm, thật ra có khi nào dì đưa tiền cho anh đâu Dì muốn anh đem
cà phê về cho bà Sài Gòn chả thiếu loại cà phê nào, nhưng loại xịnthật thì dì không đủ tiền uống ngon quá, lỡ quen miệng rồi tiền đâu
mà mua Loại thường thì bị trộn “bắp” nhiều nên dì Loan sợ Hơnnữa, uống cà phê chùa chả tốn đồng nào, không thích hơn sao
Cơn mưa lớn sắp đổ xuống bất tử Và Quốc Trung thì không thểdừng lại, để trú mưa Tối nay, anh có giờ dạy kèm tại tư gia
Trang 5Xốc lại chiếc giỏ, Quốc Trung cắm cúi bước nhanh hơn Đoạnđường này, không có xe buýt hay xe lam để về nhà anh Còn đi xe
ôm, anh đã hết nhẳn tiền
Lúc sáng ở cửa bán vé, anh cho một người phụ nữ để chị ấy mua
vé Vì hai mẹ con bị rạch túi, lấy hết tiền bạc Dọc đường, còn hơnchục ngàn, anh mua chai nước và ổ bánh mì cho đứa nhỏ, số tiềnanh còn trong túi là tiền cô Ba anh đưa để đóng tiền học phí kỳ hai
và tiền mua giáo trình để học Anh đi bộ chứ không dám xài tới nó.Gió bỗng nổi lên, xoáy từng cơn lốc tròn cuốn theo bụi đất, hất vàomặt Trung những hạt mưa bắt đầu rơi Gió vẫn rát rạt Thường khigió lớn, sẽ khó có mưa
– Minh Thiên! Ôi, đúng là em trai của chị rồi, Thiên ơi Mấy ngày naychị nhớ em quá à
Đang cắm đầu bước, Quốc Trung bỗng bị một cô gái lao tới, ôm anhcuống quýt, giọng cô gái dịu dàng, rưng rức Bàn tay cô gái vuốt lênmặt Trung, miệng thì lẩm bẩm:
– Ôi, Minh Thiên! Cuối cùng chị đã bắt được em
Quốc Trung kinh ngạc, anh cố bứt khỏi tay cô gái, chiếc giỏ đựng càphê rơi xuống mặt đường Trung cáu kỉnh:
– Ôi! Cô này, điên hay sao, tự nhiên túm lấy tôi chứ? Tôi không phải
em cô, buông ra nào Mưa xuống rồi nè!
Cô gái nhoẻn cười Lạy trời! Nụ cười khiến khuôn mặt cô gái đẹphẳn lên dù đầu tóc cô ta đang bị gió thổi bay rối tung lên
– Út Thiên bữa nay ngon quá hổng dám làm mặt lạ với chị Hai Útquên rằng chị Hai thích tắm mưa à? Mưa kệ mưa, chị phải dẫn em
về nhà Ba mẹ em đang nhớ em lắm đó nhóc
Quốc Trung thầm kêu khổ trong bụng Anh biết chắc cô gái bị bệnh
và đang lầm anh với ai đó
Trang 6Quốc Trung kéo tay cô gái:
– Tôi không phải là em cô đâu Nghe tôi, cô vô nhà đi, mưa ướt sẽbệnh đấy
Cô gái hất mặt, nhìn Quốc Trung:
– Em nói lạ quá hà Vễ thì hai chị em mình cùng về, mưa ướt càngmát
Miệng nói, cô gái dùng sức kéo Trung đi Quốc Trung nổi quạu khi bị
cô gái lôi kéo Mà sao tay cô ta nhìn khẳng khiu thế mà mạnh ghê.Hay cô ta bị ma nhập?
Quốc Trung bước hụt chân, trúng nhằm chiếc giỏ đồ trơn tuột nướcmưa khiến chúi nhủi
– Đồ điên! Có buông ra không thì bảo?
Cô gái xuýt xoa:
– Cẩn thận nhóc ơi, kẻo té máu chảy nữa đấy! Chị điên hồi nào?Trời trút cơn mưa tầm tã, con đường rộng thênh vắng hẳn tiếng xe.Quốc Trưng tức giận anh hất thật mạnh tay cô gái Nào ngờ cô gái
bị anh hất té sòng soài xuống đường Quốc Trung hơi ngẩn ngơ Cô
ta đang mạnh như thế, sao bỗng mếm oặt vậy? Chả lẽ anh gặp mathật? Nghĩ thế, Quốc Trung hơi hoảng
Anh cúi lượm chiếc giỏ ướt chèm nhẹp, đeo vô vai và rảo bước:– Út Thiên! Đừng bỏ chị ! Đừng mà, Thiên ơi Đừng Đi
Giọng cô gái lại vang lên đầy đau đớn, tuyệt vọng, như tiếng nói của
kẻ bị trúng tên Quốc Trung vuốt nước mưa trên mặt Cơn mưa lớnquá Mới đó đã lênh láng nước đầy đường
Cô gái đang cuống quýt, loạng choạng chồm theo anh:
– Lạy chúa! Cô Hai đây rồi!
Quốc Trung xoay người lại, từ bên đường, có hai người đàn bà mặc
áo mưa chạy băng qua Một người kêu lên, vẻ mừng rỡ:
Trang 7– Phương Đông! Đúng con rồi, sao lại ra nông nỗi này chứ?
– Cô Hai! Bà chủ đi tìm cô nè Cô theo tôi về nhà nghe
Cô gái cười khúc khích:
– Mẹ! Giữ Út Thiên lại cho con Thằng nhóc này bữa nay cứng đầulắm, mẹ ơi Con vừa bị nó hầt té nè
Cô gái lôi tay người đàn bà có khuôn mặt rất giống cô gái đi theoQuốc Trung:
– Mẹ đi kiếm em nè Bây giờ theo chị về đi Mẹ yếu lắm, ướt mưa làbệnh đấy Nhóc quên sao?
Miệng nói, tay cô gái lại vung lên kéo ghịt tay Quốc Trung QuốcTrung quay lại, anh chưa kịp nói câu gì thì người đàn bà đã nhìn anhtrăn trối Một lúc sau, ánh mắt bà buồn hẳn:
– Phương Đồng à ! Nghe lời mẹ, về đi nào! Em Thiên con đi xa rồi,đây là người lạ mà
Cô gái cong môi cãi:
– Thêm mẹ nữa! Con làm sao nhận lầm em mình được Nó đi đâu,con theo đấy Thử coi nó trốn con được nữa không
Quốc Trung thầm kêu khổ Kiểu này, cô ta dám đi theo anh lắm Anhcau mày:
– Cô à! Bỏ tay tôi ra đi Trễ giờ dạy học của tôi rồi, tôi đâu phải tênThiên, mà cũng đâu biết cô là ai
– Đấy! Mẹ nghe thằng nhóc nói chưa? Nó ham vui bạn bè, bỏ ba
mẹ, bỏ chị Hai nó đã đành Bây giờ tìm được, nó còn phủ nhận thânphận nữa
Quốc Trung lúng túng rõ rệt Cô gái này đúng là không bình thườngrồi Bây giờ anh phải làm sao? Lạnh kinh khủng!
Người đàn bà như hiểu được suy nghĩ của Quốc Trung Bà thở dài,đưa tay kéo con gái về phía mình:
Trang 8– Nghe mẹ đi nào! Rồi thằng Thiên sẽ về với mẹ con mình.
– Cô Hai à! Cô ướt hết rồi Cậu Út đâu thích cô dầm mưa Cô không
về, cậu Út sẽ bỏ cô luôn đó
Người phụ nữ thứ hai bước tới, giọng ân cần
Cô gái chỉ vào Trung:
– Nó cũng ướt đấy thôi
– Nhưng chưa bao giờ cậu Út bệnh vì mưa Còn cô, cô bị đau hoài.Cậu Út giận cô nữa đó
Giọng cô gái chùng xuống:
– Chị bảo nó đừng giận tôi Bữa đó, tại cái xe của tôi nó chản chủ.Tôi đâu muốn hại em trai mình
Mặt cô gái chợt nhăn lại, rúm ró Mắt cô gái ánh lên vẽ kinh hoàng,tuyệt vọng:
– Trời ơi ! Máu
Người phụ nữ vội vã ôm lấy cô gái, miệng la hoảng:
– Cô Hai ! Đừng như thế nữa! Không phải vậy đâu!
Người đàn bà nghẹn ngào:
– Phương Đông! Con đừng làm mẹ sợ
Quốc Trung nhíu mày Anh lại buông chiếc giỏ xuống đất, bước tớinói với người mẹ:
– Cô ấy ngất rồi, chắc bị lạnh, Để tôi giúp bà
Người mẹ nhìn anh qua màn mưa, lời bà đớn đau, chắc nước mắtcũng đang tràn trề mặt:
– Phiền cậu vậy, nhà tôi ở phía bên kia đường
Quốc Trung chẳng dám chần chừ, anh ôm xốc thân hình mềmoặt, ướt sũng của cô gái trên tay, đi theo sự chỉ dẫn của bà mẹ Ngôibiệt thự được xây cất rất đẹp Dù trong màn mưa, dưới ánh đènđiện mờ nhạt, Quốc Trung vẫn nhận ra vẻ bề thế, giàu có của nó Cô
Trang 9gái đã được chị người làm đón từ tay anh, đưa về phòng riêng.Phòng khách chỉ còn lại anh và người mẹ Quốc Trung cúi đầu:
– Xin phép bà Nhớ đùng dầu nóng xoa lên người cho cô ấy
– Cháu xin phép về, vì
Người mẹ ngăn anh:
– Cháu đừng ngại Ta sẽ biểu người đưa đồ của con trai ta cho cháuthay Ở lại với ta đi, bây giờ ta cũng không muốn cháu về
Dứt lời, người mẹ bấm chuông Một người đàn ông trạc ngũ tuần từcửa ngách bước vào:
– Ta xin cháu đấy Hãy cho ta được nói với cháu vài lời
Quốc Trung thở dài Anh vô tình nhìn lên đồng hồ treo tường Đãquá giờ học của anh rồi Bây giờ có về, anh cũng đâu đi học được
Tự nhiên, anh nghe thương cảm người mẹ còn rất trẻ này, và muốnbiết nỗi đau nào đang hành hạ trái tim bà Và cô gái có tên PhươngĐông kia, tại sao lại bị rơi vào tình trạng ấy?
Trang 10Cuối cùng thì Quốc Trung cũng được ấm lại bằng bộ đồ Jeansthơm mùi nườc hoa hồng loại nhẹ Hơi rộng một chút, chắc tại chủnhân bộ đồ to con hơn anh.
Quốc Trung chưa kịp bước lên phòng khách thì bà chủ nhà, cũng
là người mẹ đã vẫy tay, gọi anh:
– Vào đây cháu! Ta nghĩ cháu cũng đói bụng rồi Ăn một chút gì choấm
Vừa ăn, ta vừa kể cho cháu nghe chuyện Phương Đông
Quốc Trung không từ chối Bữa cơm thường của nhà giàu cũngthịnh soạn hơn cả bữa cơm khách của nhà anh
– Ăn tự nhiên đi cháu
Bà chủ nhà ân cần
Quốc Trung do dự:
– Thưa bác, nhà sao ít người? Bác trai đâu vắng?
Bà chủ nhà thở dài:
– Cách đây một tháng Bữa cơm tối là bữa ăn vui nhất của gia đình
ta Bất ngờ tai họa trút xuống, vậy là tan nát Chồng ta kẹt côngchuyện ngoài Đà Nẵng
Quốc Trung bối rối:
– Bác cho cháu xin lỗi, cháu thật đáng trách khi nhắc tới nỗi buồncủa bác
Bà chủ nhà lắc đầu Bà tự tay gắp vào chén Quốc Trung một miếngmực nhồi thịt thơm phức, giọng bà thật buồn:
– Ta cũng muốn được chia sẽ, dù chưa rõ cháu là ai? Phương Đông
đã làm phiền tới cháu vì cháu có nhiều nét giống con trai út của ta làMinh Thiên Nó bị té xe và đã chết cách đây một tháng PhươngĐông bữa đó đang bệnh, nó sốt và kêu thèm ăn ổi hoặc cóc, nhờMinh Thiên đi mua Minh Thiên thương chị, nó vui vẻ đi ngay dù vừa
Trang 11đi học về và rất đói Một chiếc môtô đã đâm vào xe Minh Thiên cáchnhà bác vài mét Hắn ta bị say rượu, không điều khiển được tay lái.
Xe của Minh Thiên đã ép sát vô lề đường vẫn bị chiếc môtô hất tunglên Minh Thiên chết ngay tại chỗ Phương Đông nghe tin này ranhìn em nó chết thê thảm, xung quanh chỗ Minh Thiên nằm, lăn lócnhững trái ổi, trái cóc chín vàng nhuốm máu Phương Đông ngất đi,sau đó con bé cứ nửa mê nửa tỉnh Lúc nào cũng khóc, cũng gọi tên
em nó Bác sĩ nói Phương Đông bị sốc nặng về tâm lý, thuốc chữakhông mong hiệu quả Ngoại trừ một sự hi hữu vô tình về tình cảm,đánh thức tiềm thức con bé tỉnh lại
Quốc Trung bàng hoàng Anh nghe nghẹn đắng cổ họng Tội nghiệpcho người mẹ phúc hậu đang ngồi trước anh, liền một lúc phải gánhhai nỗi đau đớn nhất
– Bác ơi! Chả lẽ cứ để cô bé mãi trong tình trạng này?
Bà chủ nghẹn ngào:
– Ta không thiếu tiền để lo cho con ta Khổ nỗi y học đã bó tay, takhông biết làm sao hơn Con người sanh ra ở đời, thà là chết choxong một kiếp vui buồn, chẳng ai muốn thân nhân của mình bị điênloạn bao giờ Chết không chứ được sống làm nỗi đau khắc khoảitriền miên Phương Đông mới chỉ bị mất trí nhớ, ta đâu thể đem congái ta vào bệnh viện tâm thần.Vợ chồng ta có ba đứa con, bây giờchỉ còn một Tội nghiệp con bé đang chuẩn bị làm luận án tốt nghiệphọc viện ngân hàng
Quốc Trung kêu khẽ:
– Trời ơi! Tại sao số phận lại cay nghiệt như thế? Bác hãy tìm mọicách chữa trị cho cô ấy Cả một tương lai sao nỡ bỏ?
Bà mẹ thở dài:
Trang 12– Phương Đông học giỏi lắm Nó không ham tiền bạc, cũng khôngthích ăn diện, nhưng lại nuôi mơ ước ngồi bên tủ sắt, được đếmnhững xấp tiền để cho người nghèo vay dù của nhà nước.
Quốc Trung hiểu nỗi đau của người mẹ, nhưng anh không có cáchnào để chia sẻ Phương Đông trong cơn hoảng loạn vẫn toát lên vẻđẹp dịu dàng Chỉ có điều, cô gái ấy có cặp mắt buồn quá, dù rấtđen và rất đẹp
Quốc Trung chào bà chủ nhà để ra về Anh nghe từ phía trên lầu, cótiếng đàn ghi-ta vọng xuống Tiếng đàn thật buồn Bà chủ nhà nóinhỏ:
Phương Đông chời đàn đấy Ta không hiểu khi ôm cây đàn, nó cóbiết đến xung quanh không Ngày trước, cây đàn thường được haichị em nó giành nhau
Bây giờ, bài hát ngày còn sống Minh Thiên thường đàn ca thìPhương Đông lại chơi được Những lúc như thế, không ai nghĩ congái ta bị mất trí nhớ
Quốc Trung thẫn thờ:
Trang 13
– Cô bé đàn hay quá! Phải chi có phép nhiệm màu cho cô bé trở lạivới đời thường
Tuy nhiên, Quốc Trung vẫn từ tốn:
– Nếu bác muốn cháu giúp điều gì trong khả năng của cháu thì cháu
sẽ vui lòng giúp bác Nhà cháu cũng gần đây thôi
Trang 14
– Quốc Trung, một cái tên nhẹ nhàng nhưng phù hợp với cháu.Không ngờ cháu lại đang học ngành Y Bác tên Như Nguyệt, mọingười quen gọi bác là bà Hoàng vì ba Phương Đông tên là MinhHoàng Hy vọng bác cháu ta sẽ gặp lại
Quốc Trung thở dải, anh quay đầu nhìn lại căn biệt thự có giàn tigônmàu tím bao quanh Hình như anh đã nghe đâu đây tên của mộtcông ty sản xuất đồ gia dụng công nghệ “Minh Hoàng”, chả lẽ đó làcông ty của bà chủ nhà hiếu khách Ánh đèn từ một ô cửa sổ màuhồng, nơi lầu ba hắt xuống đất Quốc Trung mường tượng nơi ấy cómột cô gái đang áp chế về tâm thần Cô gái mang mặc cảm vì cônên cậu em trai mới chết thê thảm như vậy
Quốc Trung nhìn xuống tay, anh bần thần nhớ ra mình đã không còngiỏ xách trên tay Chiếc giỏ đựng gần chục ký vừa cà phê vừa tiêu.Chẳng rõ nó đang nằm ở đâu Quay về nhà với hai bàn tay trốngtrơn thì nhất định anh sẽ bị dì Loan chì chiết, hoạnh học rồi Nhưngquay vô hỏi bà Hoàng, anh thấy nó cũng làm sao ấy
Nếu anh xách giỏ theo thì bà Hoàng nhất định đã nhắc nhở anhxách giỏ vế rồi Chưa chừng, lúc anh và Phương Đông giằng co,chíếc giỏ bị hất xuống đất và mọi thứ đã bị xe cán lên rồi
Trang 15sọ, cô anh phải cất công sang tận huyện kế bên để mua biếu dìLoan Rắc rối đấy Nhưng anh sẽ viết thư về kể trước cho cô Nga
Dì Loan nhăn mặt:
– Sao con lại về tối như thế?
Quốc Trung đáp tỉnh:
– Thưa dì, xe bị hư dọc đường gần ba tiếng đồng hồ Các em đâu
mà dì phải mở cửa cho con?
Bà Loan nhếch môi:
– Xe hỏng à? Thật là xui xẻo phải không Chắc là con đang đói lắm?Mấy đứa đang học bài Dì nghĩ hôm nay con sẽ về, vì con có giờthực hành vi tính
Trang 16- Bây giờ thì quá trễ để con tới lớp
Quốc Trung cườì trừ:
– Cám ơn dì đã quan tâm Ngày mai con sẽ nhờ thầy chỉ lại
Bà Loan hỏi:
– Chị Nga khỏe chứ? Cà phê thu hoạch được không?
Quốc Trung liếc nhanh bà Loan:
– Dạ, cô vẫn khỏe Con về thì cà phê đã thu gom sạch sẽ Con nghe
cô con than cà phê năm nay bị tụt giá kinh khủng
Bà Loan bình thản:
– Chỉ đơn giản vậy, sao con phải bận tâm xin lỗi nhỉ? Cà phê là quàcủa quê hương, lẽ ra con không nên lơ đãng Mai mốt khi biết conkhông mang về, chị Nga sẽ gởi bưu điện cho gì thôi, đừng áy náynữa Có canh gà nấu lá giang, dì để phần con đó Tắm rửa đi rồixuống ăn cơm kẻo đói
Quốc Trung hơi bất ngờ về thái độ ôn hòa của dì Loan Chả lẽ hômnay số anh được sao may mắn chiếu vô, nên bà dì khó tính thườngngày bỗng trở nên dễ chịu? Hay tại cơn mưa cuối mùa đầy mát mẻvừa trút xuống? Gì thì gì, anh cũng không thể tin và ngờ bà mẹ kếbẳn gắt, chua ngoa thường ngày ghét anh từ mọi chuyện nhỏ, hômnay bỗng dịu dàng, thân ái vậy
Quốc Trung nhún vai, anh cười nhẹ:
– Cám ơn dì Từ từ rồi con ăn cũng được Quá bữa nên con cũng
Trang 17không nghe đói.
Anh trở về phòng của mình Mệt môi và thèm ngủ, anh nằm xuốnggiường, cố dỗ giấc ngủ Hình như có ai đó đi vào phòng anh, songanh không làm sao mở mắt được Gần nửa đêm, Quốc Trung chợttỉnh ngủ Anh nghe khát nước, vội nhổm dậy để lấy nước uống Anhkhông bước khỏi giường ngay bởi rối ren ý nghĩ :
Ai đã mắc mùng cho anh nhỉ? Chả lẽ Ngọc Nhi, cô em gái cùng chakhác mẹ? Con bé cũng làm biếng một cây chớ siêng năng gì? Cònnhóc Hưng thì ít khi thích làm giùm ai chuyện gì, nên việc đó khôngmang lại lợi lộc cho nó
Quốc Trung cố gắng đi thật nhẹ, anh không muốn làm kinh độnggiấc ngủ của cả nhà Nhưng bước chân anh chợt sựng lại
Tiếng nói từ trong phòng ba anh và dì Loan vang ra, dù rất nhỏ vẫnvọng lên rõ ràng giữa đêm khuya vắng:
– Tôi đâu phải hà khắc với Quốc Trung Dù gì nó cũng lớn rồi, lại làcon trai
Nhưng ông cũng thừa biết kinh tế gia đình mình dạo này sa sút cỡnào Bây giờ được người ta chú ý đến nó, chả lẽ ông còn đòi hỏicao hơn?
Quốc Trung thoáng cau mày Dì Loan đang đề cập tới anh Chẳngmuốn tò mò, song đã lỡ nghe, anh cũng nên nghe cho hết, xem dìLoan đang muốn gì
Tiếng ba anh điềm đạm:
– Tôi không đòi hỏi gì Chỉ muốn bà hãy để yên cho nó Khi nó ratrường mới tính đến chuyện khác được Nghề của nó đâu phải khótìm chỗ đứng trong xã hội
Dì Loan hừ nhẹ:
– Chứ tôi ăn thịt ăn cá gì con ông? Tôi chỉ muốn tốt cho nó thôi Mai
Trang 18Phương xinh xắn Nếu nó không học hành được bằng ai cũng đâuảnh hưởng gì Nhà nó giàu có, mọi chuyện ba mẹ con bé sẵn lòng
bỏ vốn để mở hiệu thuốc cho Quốc Trung, nếu hai đứa lấy nhau.Đây là dịp may, chẳng nên bỏ qua Ông tưởng muốn mở một hiệuthuốc ít vốn lắm à
Ông Triệu, ba Quốc Trung hỏi gắt:
– Bà đừng vội nghĩ đơn giản vậy Nhà con Mai Phương giàu có, tôibiết
Song chủ yếu là ở phía hai đứa nó có chịu sự hợp tác của cha mẹkhông kìa
Dì Loan cười nhỏ:
– Mai Phương thương thằngTrung quá trời luôn Nó nói, nếu khônglấy được Quốc Trung, nó sẽ vô chùa ở ông bà Thịnh có duy nhấtmình Mai Phương, nên mọi sự đòi hỏi của nó không bao giờ ông bà
từ chối Dù trong mắt họ, gia đình mình có nghèo hơn đó Song họgiàu rồi, cần chi chọn rể giàu, thêm vào đó Quốc Trung nhà mìnhhọc hành giỏi giang, sau này sẽ có địa vị trong xã hội
Trang 19Quốc Trung lặng lẽ rời bước, anh nghe cổ họng càng khô khốc Thì
ra là vậy, dì Loan đã tính sẵn cho anh một tương lai khá ấm thân.Anh không lạ gì Mai Phương và gia đình ông Hoàng Thịnh Cũng vôtình, anh đã cứu Mai Phương khỏi chết đuối ngoài biển Vũng Tàutrong lúc cô bé đang bơi bị chuột rút chân
Từ ngày ấy, Mai Phương luôn đến thăm anh tại trường học hoặc cảkhi ở nhà
Anh đối xử với cô bé bằng thứ tình cảm người anh trai, như NgọcNhi em gái của anh thôi Sau này, biết Mai Phương con gái cưngcủa ông tổng giám đốc hãng sản xuất may mặc nổi tiếng khắp miềnNam, Quốc Trung tự hạn chế tình cảm của mình Anh không muốn
bị hiểu lầm
Ngược lại, dì Loan luôn tỏ ra quý mến, chiều chuộng Mai Phương.Tất cả đều đã được dì Loan tính toán kỹ lưỡng Hèn chi, dạo nàyanh thật sự thoải mái mỗi khi đi đâu đó không còn bị dì chì chiết,nặng nhẹ xa xôi Thậm chí nhiều lúc dì Loan còn hào phóng cho anhmột ít tiền nữa, cùng với câu nói rất “tình mẹ”:
– Cầm lấy cho dì vui Con lớn rồi, ra đường phải có đồng tiền trongtúi cho phải với người ta
Những lúc ấy, anh chỉ nghĩ đơn giản là dì vừa đánh bài thắng nên dễdãi Dì Loan nghiền bài kinh khủng Với dì, chỉ những lá bài mới thầt
sự tạo niềm vui cho dì Ba anh rất bực mình về việc này Nhà cửakhông mấy khi ấm êm cũng vì lẽ ấy Nhưng dì Loan vốn cứng cỏi,luôn biết cách khuất phục ba anh
Bây giờ mọi chuyện đã rõ ràng Anh không ghét Mai Phương, bởibản tính cô bé cũng không đến mức hợm hỉnh, khinh người Nhưng
để bước vào đời của cô gái nhà giàu ấy thì phải thật sự anh không
Trang 20bao giờ nghĩ đến Và anh sẽ dứt khoát từ chối, nếu dì Loan nói ra.Đàn ông thời buổi này mà lấy vợ kiểu sống nhờ, sống bám ấy, thậtchẳng đáng mặt đàn ông Sau này, cuộc sống bình thường thì khôngsao, lúc cắn đắng nhau bị vợ sỉ nhục là:
“Nhờ tôi, anh mới có được nhà lầu xe hơi, cơm ngon cá ngọt ” Aikhông biết chứ anh chẳng thể chịu được nỗi nhục ấy Thà nghèo,thà tự mình đi lên bằng chính hai bàn tay mình
Quốc Trung trăn trở suốt đêm, lần đầu tiên anh bị ám ảnh bởi tươnglai và một cuộc hôn nhân
Buổi sáng, Quốc Trung dậy muộn hơn thường ngày Ba anh đã tớiga-ra sửa xe nhỏ hẹp của mình, ông làm việc luôn tay và kiếm ratiền không phải ít Dù ga-ra nhỏ thật song nhờ ba anh làm ăn uy tínnên khách lúc nào cũng Đông
Ngặt nỗi, dì Loan lại vô tâm với những đồng tiền do chồng cật lựclàm ra Lúc nào dì cũng tìm vui ở những cuộc đỏ đen Quốc Trung từkhi mẹ mất, anh được cô ruột nuôi nấng Cô anh không lấy chồng, ởvậy nuôi cháu để ba anh tự do tìm hạnh phúc khác Anh không hềsống nhờ vào đồng tiền của ba anh Tiến ăn học mỗi tháng cô anhđếu đặn gởi về, vậy mà dì Loan còn chưa hài lòng Lúc nào cũngnghĩ anh về đây nhằm rút rĩa dần tiền của ba anh Vì tâm nguyệncủa cô anh, vì muốn có được thay đổi ở vùng Cao nguyên đất đỏ,anh đã cố gắng tất cả, thế đây
– Anh Hai! Bữa nay anh không có giờ học sáng à?
Vừa bước chân tới phòng khách, QuốcTrung đã gặp ngay cô em gáiNgọc Nhi Con bé hỏi anh mà miệng thì cứ nhai nhỏp nhép QuốcTrung nhăn mặt:
– Mới sáng ra, em đã ăn vặt rồi Coi chừng có ngày đau bao tử thìmệt đấy
Trang 21Anh được nghỉ tự học ôn Còn em, sao bây giờ còn ở nhà hả?
Ngọc Nhi cong môi:
– Anh đúng là bị dị ứng nghề nghiệp Anh chưa ăn thử, chưa biếtmón bánh tráng phơi sương này tuyệt ca nào đâu Tụi bạn em, đứanào cũng ghiền Anh thử không?
Ngọc Nhi đưa một bịch bánh tráng nhỏ được xắt cọng nhỏ và đãđược Ngọc Nhi vò nát, trộn đều từ bịch hành, bịch sa tế và muối,đến trước mặt anh
Quốc Trung xua tay:
– Thôi đi nhỏ! Anh không ham mấy món này Nhỏ thích thì cứ tựnhiên ăn cho đã Nhưng hãy trả lời anh Hai, tại sao hôm nay nhỏcúp buổi học?
Ngọc Nhi xụ mặt:
– Tại hồi tối em đi dự tiệc sinh nhật nhỏ My Nhảy nhót dữ quá, vềmệt đừ, em đâu học được bài Mà hôm nay, nhất định ông thầy sinh
sẽ khảo bài em Em không muốn bị điểm xấu nên nghỉ
Quốc Trung kêu lên:
– Chuyện này em thật đáng ăn đòn đấy Học hành năm cuối, em cầnhạn chế bớt việc đi chơi, tập trung tất cả vào bài vở, nếu khôngmuốn bị rớt
Ngọc Nhi xụ mặt:
– Anh khỏi cần dạy đời em Em đâu ngu để học thua bạn bè chứ.Những con My là bạn thân của em Vì hoàn cảnh gia đình, nó phảinghỉ học để đi làm Chả lẽ nó nhiệt tình mời mà em không tới dự,còn ra sao nữa
Quốc Trung ôn tồn:
– Em biết như vậy sao không chịu sắp xếp thời gian học bài trước?Môn sinh đâu phải là môn không đáng quan tâm Biết đâu, ngày thi
Trang 22tốt nghiệp, bài thi rơi đụng bài học hôm nay em nghĩ sẽ tác hạikhông ít
Ngọc Nhi cắn môi:
– Biết rồi, khổ lắm Đừng giảng đạo nữa, anh Hai ơi Anh nên lo bảo
vệ chính anh kìa
Quốc Trung cười:
– Gì mà lo bảo vệ hả? Anh trai em nghèo đi học bằng xe đạp, cóquái gì đâu phải quan trọng
Ngọc Nhi lí lắc:
– Bảo vệ trái tim anh đó, ông dược sĩ ạ
Quốc Trung tỉnh bơ:
– Tim anh vẫn đập khỏe, nhỏ ơi
– Nhưng bắt đầu bị một đôi mắt người đẹp săn đuổi và nhất định ăncắp đấy
Quốc Trung phì cười:
– Nhỏ này bữa nay cũng biết dọa anh trai
Ngọc Nhi bĩu môi:
– Hổng dám dọa anh đâu Em chỉ muốn nhắc anh một việc Nhưngcần điều kiện
Quốc Trung lắc đầu:
– Muốn mè nheo gì thì cứ nói Chỉ cần nhỏ nhớ là anh Hai cònnghèo Quá lắm chỉ bao nổi em một chầu chè đậu đỏ mà thôi.Đừng đưa anh Hai vào xiếc
Ngọc Nhi ngúng nguẩy:
– Anh bèo cỡ vậy sao cũng có người xin chết vì anh nhỉ? Biết emghét chè nhất, còn nói bao
Quốc Trung cười phá lên:
– Cô nhóc! Có ma nó chết vì anh thêm lần nữa thì có
Trang 23Ngọc Nhi cũng cười theo:
– Người đẹp đàng hoàng Ma đâu ra
Ngọc Nhi hét nhỏ:
– Trời ạ! Coi miệng anh vậy mà cũng biết nói điêu kinh khủng Em útngon lành cỡ này mà nói ăn liền chục cái bánh xèo làm như heokhông bằng Em mà bị mang tiếng hả, tội vạ đều do anh
– Ai biểu hở chút đòi ăn
– Tại lâu rồi em chưa ăn bánh xèo nên thèm Hơn nữa, tin này đángtiền trăm, anh bỏ ra có chục ngàn bao em mà còn tiếc hả?
Quốc Trung làm bộ chép miệng:
– Nghe nhỏ nói thật tội quá Thôi thì chiều nay anh chở nhỏ và nhócHưng đi ăn vậy
– Tuyệt vờI! Nhất định em sẽ ăn vừa phải, không quá năm cáiđâu
Quốc Trung làu bàu:
– Lạy chúa? Con gái mà ăn cỡ năm cái bánh xèo, vừa chết mắt bàndân thiên hạ, vừa đau khổ cái bao tử vốn khiêm tốn của anh phải
“meo râu” cỡ một tuần không được điểm tâm
Ngọc Nhi suýt bật cười vì lời than vãn của ông anh, may cô bé kịpkềm lại:
Trang 24– Ba mẹ đang muốn cưới vợ cho anh đấy
– Hả! Cưới vợ cho anh? Lạy chúa! Mà cưới cho ai chứ?
Ngọc Nhi cười nhỏ, hạ giọng:
– Làm gì anh hét toáng lên vậy? Khoái quá hả? Ngoài Mai Phương
ra, mẹ em đâu thích ai về làm dâu chứ
Dù đã biết trước, Quốc Trung vẫn không tránh sự hoang mang: – Ngọc Nhi! Thật ra mẹ em đã nhận lời Mai Phương những gì?
– Nhưng anh Hai có thương Mai Phương không?
Quốc Trung lắc đầu:
– Anh luôn coi cô bé ấy giống như em vậy
Ngọc Nhi thì thầm:
– Mai Phương không hề coi anh là anh trai đâu, chị ấy đến đâythường xuyên, hay mua quà biếu ba mẹ, nên được mẹ em thích.Hôm qua anh không có ở nhà, chị Phương đã chở mẹ chị ấy tới đây
Em không biết mẹ chị Phương nói gì Khi họ về rồi, mẹ em không đichơi như mọi ngày, còn tự vào bếp làm món ăn Vào buổi tối, emnghe mẹ tuyên bố Chị Phương yêu anh, muốn về làm dâu nhàmình
Quốc Trung thở dài:
– Dì Loan chưa nói điều đó với anh Anh cũng không yêu MaiPhương vậy làm sao cưới
– Mẹ em bảo nhà chị Phương giàu, lấy chị ấy sau này anh sẽ hếtkhổ Em thấy anh nên nghe lời mẹ em chứ suốt đời sống thiếu thốnnhư nhà mình hiện tại chán lắm
Quốc Trung trầm giọng:
– Thật ra cuộc sống của em chưa thể gọi là khổ đâu Nhi ạ Nếu dìLoan biết cách giữ đồng tiền, có lẽ tụi em đầy đủ, đâu thua kém ai Ngọc Nhi hơi buồn:
Trang 25– Anh trách mẹ em vì bà bê tha cờ bạc phải không?
– Anh không dám trách móc ai cả chỉ nhận xét theo suy nghĩ củamình thôi
Dù sao anh cũng đang sống trơng sự bảo bọc của ba anh và dìLoan
Ngọc Nhi thở dài:
– Anh chẳng cần e ngại khi nói về thói xấu của mẹ em Vì đó cũng là
lý do khiến ba mẹ luôn gây lộn Mẹ đã gây cho ba nhiều khổ tâm Quốc Trung đứng lên:
– Thôi, đừng nghĩ ngợi nữa, Nhi ạ Em cố gắng học cho ba vui, vậycũng an ủi được ông rồi
Ngọc Nhi nói nhỏ:
– Nhưng em sẽ không được đi học tiếp nữa đâu Mẹ em bảo, congái học thế đủ rồi Thời bầy giờ, con gái cô chút học thức và nhansắc là cả một gia tài Mẹ sẽ lo cho em một công việc hái ra tiền Còn
em, em không muốn bỏ học
Quốc Trung cau mày:
– Dì Loan lại nghĩ sai về tương lai của con mình rồi Vậy ý ba thếnào?
– Ba bảo em cứ thi đại học Ba còn sống, còn làm ra tiền, ba sẽ locho em
Quốc Trung ôn tồn:
– Vậy là được rồi Em hãy cố gắng đi Sau này anh Hai có việc làm,
sẽ phụ thêm để lo cho em
Trang 26– Nhưng anh là anh trai của em kia mà, phải tin anh chứ nhỏ
Quốc Trung nháy mắt trêu em gái Anh rất thương hai đứa nhỏ.Ngọc Nhi chưa đến nỗi nào Con bé còn ham học, nghĩa là nó cònbiết ý thức vào cuộc sống Sau này, anh sẽ phụ lo cho hai đứa Dùsao anh cũng là anh trai của hai đứa nó kia mà
Đang ngồi học bài, Quốc Trung nghe tiếng dì Loan ong óng:
– Thật xui xẻo! Chưa bước chán ra khỏi ngõ đã bị một con điên ởđâu túm lấy, săm soi, hát om sòm Cũng xinh xắn, dễ thương, vậy
– Con quỷ nhỏ! Bữa nay còn bày đặt lên lớp tao nữa Mày thích tao
bị xe tông lắm hay sao? Đúng là thứ con trời đánh
mẹ mình Con chi mong mẹ nghĩ lại
– Hừ! Không ăn cơm nhà thì ăn cơm hàng, ăn phở Vậy không thíchhơn à?
Tao có bao giờ bỏ đói tụi bây không? Tao quen rồi, suốt ngày ngồi ru
Trang 27rú xó nhà, tao sẽ điên lên mất Với lại, đâu phải lúc nào tao cũngthua Bằng chứng là mày luôn được tao cho tiền ăn hàng và maysắm đấy thôi
Dì Loan rít lên tiếp:
– Bộ mày nghĩ một ngày ba mày chi cho tao vài chục ngàn đi chợ là
đủ hay sao? Không đủ nhét kẽ răng mày, nội tiền đi sinh nhật bạn,sách vở
Quốc Trung chán nản Anh luôn phải nghe hoài điệp khúc của mẹcon dì Loan Ngọc Nhi cứng đầu, nó luôn cãi lại mẹ Chắc cũngkhông ngoài chuyện hàng xóm dị nghị về dì Loan Đàn bà gì suốtngày đam mê cờ bạc thì đầu còn gọi là đàn bà tốt được
Trang 28Anh muốn ghé thăm cô bé một chút, nhưng rồi anh lại ngại ngùng.Quốc Trung đón xe buýt tới nhà Thùy Trang Hôm nay anh có haigiờ dạy kèm cho hai chị em Thùy Trang, Thùy Linh
Mở cửa cho anh vẫn là cô nhỏ Thùy Linh lí lắc
– Ôi, anh! Vậy mà em cứ tưởng anh không còn muốn dạy kèm haiđứa tụi em nữa chứ
Thùy Linh liến thoắng
Quốc Trung cười:
– Tại sao lại tưởng được nhỉ? Trong khi tiền lươngmẹ em đã trả đầy
đủ Hay hai đứa có người dạy mới?
Thùy Linh cười toe:
– Làm gì có! Tụi em đang định chiều nay nếu anh không đến, haiđứa em ghé nhà anh để hỏi thăm đấy
Quốc Trung vui vẻ:
– Thùy Trang có nhà chứ?
Chỉ tay xuống bếp, Thùy Linh cười:
– Đang lục cơm nguội
Quốc Trung bật cười:
– Em nói xạo Tụi em mà ăn cơm nguội có nước thiên hạ nhịn đói
Trang 29haặc ăn
rau đá
Thùy Linh tỉnh bơ:
– Anh làm như tụi em xịn lắm vậy Đôi khi nhà hết mọi thứ ăn đượcthì cơm nguội cũng làm người ta ngon miệng vậy Buổi trưa, chịTrang không ăn mà
Không phải dưới bếp, mà ngay trong phòng khách sang trọng, ThùyTrang đang bưng tô cơm ngồi ăn ngon lành
Nghe tiếng chân nơi cửa, cô bé hỏi:
– Ai vậy Linh?
– Anh Trung đến dạy chị em mình
Thùy Trang quay lại, tròn mắt:
– Là anh thật hả? Vậy mà em tưởng anh giận tụi em, nên bỏ luônrồi
Quốc Trung cười:
– Mấy hôm trước cô anh bệnh, anh phải về trên Cao nguyên, gấpquá không kịp nhắn tin cho hai đứa Cho anh xin lỗi nha
Thùy Trang để tô cơm xuông gầm bàn:
– Ôi! Cô anh đỡ chưa? Tụi em tệ thì có Học thầy mà gia đình thầy
có chuyện lại không hề biết Đã vậy sáng nay em giải bài hình họckhông gian sai bét cả, còn đổ tại anh
Thùy Linh xen vô:
– Ăn xong chưa, hôm nay Anh văn khá nhiều bài tập, toàn từ mới cảđấy
Thùy Trang cau mày:
– Xong rồI! Nhưng làm gì mà Linh hối dữ thế? Ít ra cũng Phải mờianh Trung ly nước chứ! Hôm nay Linh hơi khác đấy
Thùy Linh nhăn nhó:
Trang 30– Khác gì đâu! Tại bài vỡ nhiều quá, Linh nghĩ thời gian không đủcho tụi mình học thì cần tranh thủ lên phòng học đi Linh sẽ phanước cam cho anh Trung uống
Quốc Trung xua tay:
– Anh đâu phải khách Hôm nay hai đứa định phân biệt ngôi thứ vớianh hạy sao? Bây giờ thì học đã Lúc nào khát, anh tự biết tìm nướccho mình
Phòng học nằm trên lầu một Có cửa sổ trông vườn hoa, thoáng mát
và dễ chịu Quốc Trung giảng bài hình học buổi sáng của hai cô bé Thùy Trang chậc lưỡi, kêu:
– Chúa ơi! Sao mình ngu thế không biết? Chỉ vẽ thêm một hìnhchiếu của nó, bài toán dễ dàng vậy mà không nghĩ ra
Thùy Linh tỉnh bơ:
– Trang ngu, có nước mọi người đều ngu cả hết Sao không đổ tạichiều hôm qua ham đi chơi, về còn hát karaoké nữa, thời gian đâu
mà học bài
Thùy Trang hất mặt:
– Thì thỉnh thoảng cũng phải giải trí đầu óc một chút chứ Ai nhưLinh lúc nào cũng ngồi học được
Quốc Trung cười:
– Thôi nào! Hai đứa kỳ ghê, hễ ngồi cạnh nhau là gây Bây giờTrang hiểu hết phần bài tập rồi chứ?
Thùy Trang gật đầu:
– Giải lao chút đã anh
Quốc Trung nghiêm lại:
– Mới học được ít phút đã mệt mỏi rồi hay sao? Hay Trang bệnh? Thùy Trang uể oải:
– Bệnh thì không phải rồi Chầc tại mấy hôm không có anh đến
Trang 31dạysớm, nên ngủ trưa bị quen tật rồi
Thùy Linh sốt ruột:
Đừng nói chuyện lung tung nữa được không? Anh Trung giảng giùm
em những cụm từ mới này đi
Thùy Trang liếc em gái:
– Lúc nào cũng làm như siêng lắm Bộ muốn lấy điểm với ba mẹchứ gì? Ta cóc cần giành đầu Ba mẹ không cho, ta vẫn được bạn
bè dẫn đi Suối Tiên kia mà
Thùy Linh, thoáng sựng người, bờ môi cô bé hơi run run NhưngLinh kịp dừng cơn nổi giận của mình Cô lặng lẽ rút vở bài tập Anhvăn ra làm Không khí buổi học trở nên căng thẳng và buồn Ngoàitiếng giảng bài, tiếng độc thoại của Quốc Trung ra, chẳng ai nói điều
gì nữa Quốc Trung không lạ gì tính nết của hai chị em song sinhnày Một ồn ào sôi nổi, một trầm tĩnh dịu dàng Sức học của hai côngang nhau, nhưng Thùy Linh siêng hơn, nên bài vở luôn đạt điểmcao hơn Trang
Cuối cùng, giờ học cũng chấm dứt Thùy Linh vui vẻ chào QuốcTrung, sau khi đã làm ly cam bưng lên đặt vào tay anh:
– Anh uống đi!
Quốc Trung cười:
– Cám ơn Linh?
Thùy Linh ôm tập đi lên lầu Còn lại Thùy Trang và Quốc Trung Quốc Trung nói:
– Hình như hôm nay Thùy Linh có chuyện không vui?
Thùy Trang nhún vai:
– Anh lo cho nó à? Tính nó xưa giờ luôn khó hiểu như thế
Rồi cô hạ giọng:
– Anh Trung về bây giờ à?
Trang 32Quốc Trung cười nhỏ:
– Ừ! Có chuyện gì không Trang?
Thùy Trang chớp mắt:
– Em muốn nói với anh một chuyện
Quốc Trung nheo mắt:
– Quan trọng lắm hay sao mà trang ấp úng vậy Thùy Trang đỏ mặt: – Với em thì quan trọng, không rõ anh nghĩ sao?
– Bữa nay hai đứa cứ úp úp mở mở hoài Không nói rõ điều gì khiếnhai em lúng túng, còn hỏi ngược lại anh làm sao anh hiểu nổi ThùyTrang cắn môi, cô như hết sức cố gắng:
– Ngày mai là sinh nhật một người bạn trai của em Hắn ra điềukiện, bạn bè tới dự sinh nhật của hắn đều phải có bạn đi cùng Ngàytrước, hắn theo em dữ lắm Dạo này tụi em học suốt, hắn không rủ
đi đâu được, lại bị em từ chối thẳng Em biết hắn rất tức giận em,nên muốn em phải chấp nhận một điều gì đó
Thùy Trang liếm môi, rồi im lặng
Quốc Trung ngạc nhiên:
– Sao không nói tiếp đi Trang?
Thùy Trang liếc nhanh Quốc Trung, rồi cô nói nhanh:
– Mai anh có rảnh không?
Quốc Trung cười:
– Chi vậy? Đừng có nổi hứng rủ anh đi sinh nhật nha
Thùy Trang cúi đầu:
– Em thật sự muốn anh đi chung với em tới đó
– Nhưng anh đâu phải là bạn trai của em?
Thùy Trang buồn buồn:
– Em biết! Nhưng chỉ là đi chung thôi Anh là con trai, đâu sợ thiệtthòi Em ghét sự ngạo đời khinh mạn của Thế phong Anh hãy giúp
Trang 33em một lần
Quốc Trung nghĩ ngợi:
– Sau này phần thiệt thòi rơi vào em Em không sợ mình bị liệt vàodanh sách “hoa đã có chủ” à?
Thùy Trang cắn môi:
– Không! Cuộc sống bây giờ tìm đâu ra được một tình yêu tuyệt đối
Em vẫn còn đi học, rồi một ngày nào đó cũng sẽ tìm được hạnhphúc sau khi kết thúc con đường học vấn
Cô hạ giọng năn nỉ:
– Đồng ý giúp em một lần nha anh Trung? Em hứa không có lần thứhai đâu
Dù chẳng hề thích bị lôi kéo vào những chuyện như thế, nhưngQuốc Trung cũng không nỡ để Thùy Trang năn nỉ Với gia đình vàhai cô gái rất mực dễ thương này, anh luôn được mọi người quýmến Thùy Linh coi anh như một người anh trai, tin cậy dễ tâm sự.Thùy Trang khác hơn, hình như tình cảm của cô bé dành cho anhkhác với Thùy Linh Khi dịu dàng, đằm thắm, lúc say mê, nồng nhiệt,
dù mới chỉ qua ánh mắt thái độ, linh cảm vẫn mách bảo anh điều ấy
Và anh rất ngại bước qua lằn ranh thuộc về tình cảm
Thấy anh ngồi trầm ngâm, Thùy Trang sốt ruột Cô bước đến, bá vaiTrung
Cử chỉ thân mật của cô càng khiến anh bối rối
– Anh nghĩ gì vậy? Chuyện có gì đâu mà anh quan trọng vấn đếthế? Hay anh đã có người yêu và sợ chị ấy buồn? Nếu vậy, Trangxin lỗi, sẽ không đám làm phiền anh nữa – Cô cắn đầu cây viết, đôimắt như muốn khóc
Quốc Trung khẽ thở dài:
– Anh chỉ sợ rắc rối cho Trang thôi, còn anh chằng có chuyện gì cả
Trang 34Trang đã muốn, anh sẽ giúp
Thùy Trang vụt reo lên:
– Cám ơn anh! Tối nay em sẽ tới đón anh
Rồi không kịp để anh lên tiếng, cô nhanh như con sóc nhỏ, hôn phớtvào má anh một cái và chạy ào ra khỏi phòng Quốc Trung ngẩn ngơmất một lúc Anh hoang mang trước lối bày tỏ tình cảm của ThùyTrang và muốn rút lại lời đã hứa, nhưng bây giờ thì không còn đượcnữa Tất cả những việc ấy đều đã lọt vào mắt Thùy Linh
Cô bẻ cúi đầu nhìn xuống giỏ hoa hồng tỉ muội nơi ban công Nhữngcánh hồng mong manh trong ánh nắng của ngày còn sót lại tít trêncao Anh ôm cặp, chậm rãi bước xuống lầu Nơi phòng khách, bàThùy Dung, mẹ hai cô bé đang tiếp khách
Quốc Trung định quay ra lối sau để về thì bà Thùy Dung đã vồn vã: – Kìa, Quốc Trung! Đã xong giờ học rồi à? Vào đây uống miếngnước đã cháu?
Quốc Trung điềm đạm:
– Thưa cô, cho cháu xin lỗi Cô đang tiếp khách, cháu không dámmạo muội
Bà Thùy Dung đứng lên:
– Có chi mà câu nệ Cháu nhìn xem ai đây nào Phải người quencủa cháu không?
Nghe bà Thùy Dung nói, Quốc Trung vội đưa mắt nhìn người đàn bànơi ghế xa-lông Trời ạ! Sao cô Dung lại biết anh quen với ngườiđàn bà sang trọng ấy?
Vì đó chính là bà Như Nguyệt mà anh gặp mới hôm qua đây thôi Quốc Trung lúng túng:
– Cháu chào bác Không ngờ cháu gặp lại bác nhanh thế
Bà Như Nguyệt cười cười:
Trang 35– Ngồi chơi đã cháu Nhà cô Dung cũng như nhà bác thôi
Quốc Trung ngần ngại:
– Hình như bác và cô Dung đang bàn công việc cháu
Bà Như Nguyệt tủm tỉm:
– Công việc này liên quan tới cháu đấy
Quốc Trung ngọ nguậy hoài nơi ghế Câu nói của bà Như Nguyệtkhiến anh áy náy Bà Thùy Dung tự tay làm cho anh ly si-rô chanh Đẩy ly nước về phía anh, bà Thùy Dung mỉm cười:
– Uống nước đi rồi hãy nói chuyện, cũng bình thường thôi, cháuđưng bận tâm
Quốc Trung không hỏi nữa Anh máy móc đưa ly nước lên miệng
Để cuốI cùng, không dằn được, anh đã mở lời trước:
– Bác à! Phương Đông sao rồi?
Hình như câu hỏi của anh khơi trúng luồng suy nghĩ của bà NhưNguyệt, bời anh thấy bà đưa mắt nhìn bà Thùy Dung, rồi mới thậntrọng:
– Cám ơn cháu đã nhớ tới Phương Đông
Con bé vẫn chơi vơi trong tình trạng lúc tỉnh lúc không Hồi khuya,
nó bỗng chạy xuống phòng của bác và kể cho bác nghe chuyện nógặp cháu Nó bắt bác phải tìm ra em nó Và sáng nay, sau khi giậtphăng tấm hình thằng Út đặt nơi tủ thờ, nó đã trèo tường ra ngoài Quốc Trung nhớ lời càm ràm của dì Loan Vậy là dì Loan đã gặpPhương Đông rồi
Anh thở dài:
– Rồi bác đã tìm được cô ấy về chưa?
Bà Như Nguyệt gật đầu, giọng bà nhưng nghẹn lại:
– Bác sĩ nghe câu chuyện Phương Đông ngộ nhận cháu là em trai
nó, nên ông ta chợt nghĩ ra một việc
Trang 36bà Dung rõ ràng:
– Trung à! Cháu thật sự muốn biết phải không? Nhưng nghe xongrồi, cháu đừng để chị Nguyệt thất vọng Bây giờ chị Nguyệt đợi nơicháu một lời hứa đấy Bác sĩ nói:
“Hãy mời người thanh niên đó tới nhà dưới một hình thức nào đó,
để phục hồi dần trí nhớ lại cho Phương Đông”
Quốc Trung bàng hoàng:
– Cháu ư?
Bà NhưNguyệt nhìn anh trìu mến:
– Đúng vậy! Bác sĩ nói, căn bệnh của Phương Đông không thể hồiphục được bằng thuốc Bây giờ gặp cháu, Phương Đông chịu nói,cười vui vẻ, chịu ăn uống Như vậy, Phương Đông có khả năng trởlại bình thường, nếu cháu chịu giúp gia đình bác
Quốc Trung nhăn mặt:
– Bác ơi! Nhìn Phương Đông như thế, cháu thấy tội nghiệp vô cùng.Nhưng giúp cô ấy cũng đồng nghĩa vớI việc cháu phải thường xuyên
có mặt trong gia đình bác dưới danh nghĩa là Minh Thiên Cháu erằng, hai bác sẽ khó chịu vì búa rìu dư luận, ai biết họ sẽ thông cảmhay lại bóp méo đi tình cảm tốt đẹp của mình Cháu thì sao cũngđược bởi cháu là nam nhi Còn với Phương Đông, dù sao cô ấy
Trang 37cũng là con gái
Bà Như Nguyệt thở ra:
– Cháu đã hiểu được vấn đề sâu sắc thế, bác nghĩ bác không chọnlầm người
Cháu yên tâm, bác tin cháu Với lại, ngày còn sống, Minh Thiên bậnhọc suốt ngày Chị em nó chỉ gặp nhau ở bữa cơm chiều Và mộttuần, một buổi trưa chủ nhật, hai chị em nó thường gặp nhau trênsân thượng, Minh Thiên dạy Phương Đông học đàn Cháu có biếtchơi đàn không Trung?
Quốc Trung cười:
– Cháu chỉ biết chơi đàn ghi-ta thôi Hồi học phổ thông, cháu theohọc ở Nhà Văn hóa
Quốc Trung không biết nói sao Anh dường như đã trải kín thời giantrong ngày Ngoài giờ đến trường, đến phòng thí nghiệm và cảnhưng tuần thực tập, anh còn học thêm vi tính, lại sắp sửa bước vàogiai đoạn cuối để làm luận án tốt nghiệp Ngoài ra, anh còn duy trìnhững buổi dạy kèm tại tư gia cho Trang, Linh Anh còn nhận kèmcho hai chị em Thư - Ngần, con của ông Nhân, giám đốc công ty lắpráp linh kiện điện tử bên quận Năm nữa Bây giờ, nếu từ chối giúp
bà Như Nguyệt cũng đồng nghĩa với bước đầu sự nghiệp anh đãkhông làm trọn đạo lương y Còn nhận lời bà, anh không biết phảisắp xếp lại thời gian biểu của mình ra sao nữa Thật khó nói! Thấy
Trang 38Quốc Trung ngổi lặng lẽ, mắt nhìn mãi một điểm nào đó Hai ngườiđàn bà đều thấp thỏm, họ biết anh đang phân vân
Bà Thùy Dung hỏi khẽ:
– Cháu nghĩ sao về lời đề nghị của chị Nguyệt?
Quốc Trung ưu tư:
– Thời gian của cháu dường như đã kẹt hết
Bà NhưNguyệt cười gượng:
– Cháu đi dạy kem nhiều không?
Quốc Trung lắc đầu:
– Dạ, cũng chỉ có em Trang, Linh và một gia đình nữa bên quậnNăm
– Cháu có thể vì bác, nghỉ bớt một nơi dạy được không?
Quốc Trung chưa kịp trả lời, ThùyTrang đã vội vã lên tiếng Cô đứngnghe lỏm bên ngoài dù biết là bất lịch sự Bây giờ, sợ Quốc Trungđồng ý với đề nghị của bà Nguyệt, cô đã quên béng sự vô ý củamình:
– Anh Trung mà nghỉ dạy, tụi em thi rớt là tội vạ anh gánh đấy
Bà Thùy Dung cau mày:
– Thùy Trang! Con thật vô lễ Đây đâu phải là việc của con
Thùy Trang mím môi:
– Tại con sợ anh Trung cũng giống như mẹ, đồng ý giúp bác Nguyệtthì ai dạy tụi con Còn hơn tháng nữa là thi rồi, con không muốn có
sự thay đổi, nếu cần, bác Nguyệt nên chờ đợi
Bà Thùy Dung tức giận:
– Thùy Trang! Mau xin lỗi bác Nguyệt đi Mẹ không ngờ con ích kỷnhư vậy
Cứu người bằng xây bảy kiểng chùa làm phước Nếu con làPhương Đông liệu lòng mẹ có yên không hả?
Trang 39Dù gì con và Minh Thiên cũng là bạn học Mẹ nghĩ Quốc Trung cóquyền tự do của cậu ấy Việc dạy tụi con nữa hay giúp bác Nguyệt,Quốc Trung cũng có cách giải quyết Con nói vậy làm mẹ buồn lắmđấy
Thùy Trang cãi:
– Mẹ luôn sợ mất lòng bác Nguyệt, chớ tụi con thì không Con chỉ
sợ thi rớt thôi
Mặt bà Như Nguyệt tái hẳn, hình như bà đang cố gắng kềm cơngiận
Bà Thùy Dung vung tay:
– Quá quắt! Hỗn hào! Vô trong đi, nếu không đừng trách mẹ
Quốc Trung vội cản bà Dung:
– Cô à! Xin cô bớt giận! Thùy Trang nữa, em nên nghe lời mẹ em.Bác Nguyệt thật đáng thương, lẽ ra em phải giúp tôi có điều kiệngiúp bác Tôi biết việc của mình mà
Thùy Trang kênh mặt:
– Em biết anh cần tiền Nhưng anh còn phải giữ sức khỏe để thi ratrường
Con người đâu phải là cỗ máy Em sẽ nói ba em tăng gấp đôi số tiềndạy cho em tháng này
Quốc Trung không ngờ Thùy Trang xúc phạm anh như thế Sự tự áitrỗi dậy trong anh mỗi lúc mỗi chất ngất Anh nhếch môi, lạnh lùng: Cám ơn em đã quan tâm Tôi không nhận thêm thù lao đâu Emđừng nghĩ ai cũng như ai Đồng tiền thật cần với những sinh viênnghèo chúng tôi Tiếc rằng em quên mất, tôi là một hạt cát củangành y và tôi sẽ làm theo lương tâm thầy thuốc
Quốc Trung quay sang bà Như Nguyệt:
– Bác cho cháu về nghĩ lại, để thu xếp thời gian Cháu hứa sẽ giúp
Trang 40bác, bây giờ xin phép bác và cô Dung cháu phải về
Bà Như Nguyệt nghẹn lời:
– Ta cám ơn cháu trước Hãy giúp ta, ta sẽ không để cháu thiệt thòi Lại đồng tiền! Trán Quốc Trung nhăn mặt Anh muốn phản kháng.Cuối cùng, anh đành tự nhủ Thôi cứ để thời gian trả lời đi Anh chỉmuốn giúp Phương Đông trở lại với đời thường
Tất nhiên khi cô bé khỏi bệnh, cũng là sự hồi sinh trở lại cho người
mẹ một đứa con, thì vật chất đồng tiền đâu là gì so với nỗi đau hiệntại bà đang mang
Thùy Trang theo sau anh ra cổng Cô bé chợt giữ cánh tay anh, khianh sắp bước khỏi giàn hoa thiên lý
– Anh Trung! Đừng nhận lời bà Nguyệt! Quốc Trung khựng lại:
– Tại sao?
– Vì Phương Đông đẹp lắm Nếu cô bé ấy trở lại cuộc sống đờithường, anh sẽ không còn nhớ tới em nữa Mà em thì
Mắt Thùy Trang lấp lánh Quốc Trung vội lắc đầu:
– Thùy Trang! Anh luôn coi em như Ngọc Nhi Đừng tự đánh mất giátrị của chính mình Sau này em sẽ tin lời anh nói hôm nay Ý anh đãquyết không ai cản được đâu Chúc em một đêm thanh thản
Quốc Trung dứt khoát Anh gỡ tay Thùy Trang khỏi xe, rồi cắm đầuđạp xe đi thẳng Biết rằng sau lưng, Thùy Trang đang khóc ngonlành, nhưng anh không cho phép trái tim mình lỗi nhịp Những giọtnước mắt giận hờn vô cớ rồi sẽ được cô bé nhà giàu kiêu kỳ ấyquên đi Nhất định quên đi Anh không muốn tình cảm và công việclẫn lộn Anh chả là gì cả, ngoài chức năng của một người thầy giáonghèo, cần bền để nuôi sự nghiệp Quốc Trung thở dài
Ngọc Nhi à! Nhi ơi! Đợi tao về chung với!
Ngọc Nhi lững thững dắt xe ra cổng Hôm nay, thầy dạy môn lịch sử