Lá thư Thuyền Từ Tháng 5, Năm 2011 Quán chiếu về sống chết Chúng ta có bài tập Thở vào tôi biết tôi đang còn sống Thở ra tôi mỉm cười với sự sống trong tôi và chung quanh tôi Bài thực tập này giúp chú[.]
Trang 1Quán chiếu về sống chết
Chúng ta có bài tập:
Thở vào tôi biết tôi đang còn sống
Thở ra tôi mỉm cười với sự sống trong tôi và
chung quanh tôi
Bài thực tập này giúp chúng ta có mặt thật sự và
tiếp xúc được với sự sống Theo nguyên tắc, khi
thở vào, đem thân trở về với thân, tiếp xúc được
với sự thật là ta đang còn sống và sự sống đang có
mặt trong ta và chung quanh ta thì sự thực tập chế
tác được niềm vui, niềm vui được biết là ta đang
còn sống Ta có tuệ giác là mình phải sống như thế
nào cho xứng đáng, để không làm uổng phí sự
sống mà mình đã được ban tặng Thở vào tôi biết
là tôi đang còn sống, ta có niềm vui do ý thức tạo
ra
Nhưng niềm vui nhờ ý thức được rằng mình đang
còn sống có hàm chứa sự lo lắng mà mình không
muốn đối diện Mình lo lắng một ngày nào đó mình sẽ phải chết tại vì có sống thì phải có chết Niềm vui đó có thể không trọn vẹn, mình trân quí
sự sống, mình trân quí giây phút hiện tại nhưng phía sau vẫn còn một sự lo lắng nào đó: Ngày mai mình sẽ nằm xuống và thân xác của mình sẽ cứng
đơ Mình không còn thở, không còn cảm xúc, không còn cảm giác nữa, mình không còn suy tư
và không còn có mặt trong cuộc đời
Tuy niềm vui chế tác bởi ý niệm “mình đang còn sống” có mặt thật sự, nhưng phía sau còn lãng vãng một nỗi sợ, một nỗi buồn Niềm vui đó không được trọn vẹn tại vì mình biết rất rõ đã có
sự sống thì thế nào cũng có cái chết, không chết ngay bây giờ nhưng sẽ chết một ngày nào đó Vì vậy trong đạo Bụt chúng ta có những phép thực tập quán chiếu về cái chết Đức Thế Tôn nói quán chiếu về cái chết đem lại rất nhiều lợi lạc Chúng
ta sợ cái chết, chúng ta không cảm thấy thoải mái khi nghĩ tới cái chết và ta có khuynh hướng đẩy ý
Tháng 6
2013
Lá thư tu học của tăng thân Thuyền Từ ở vùng Hoa Thịnh Ðốn 10413 Adel Road, Oakton, VA 22124
Điện thư: thuyentu@crpcv.org Trang nhà http://crpcv.org/thuyentu/
Trang 2niệm chết ra Ta không dám đối diện với cái chết,
nhưng trong tiềm thức ta biết thế nào ta cũng phải
đối diện với nó Chúng ta có nhiều bài tập quán
chiếu về cái chết mà bài tập thông thường nhất là:
Tôi thế nào cũng phải chết Tôi không thể nào
tránh khỏi cái chết
Trong chiều sâu tâm thức của chúng ta có hạt
giống sợ chết Nhưng thay vì trốn chạy hay khỏa
lấp nó thì ta đưa nó lên và nhìn thẳng vào nó Ta
đối diện với nỗi sợ của mình, nỗi sợ khi chết phải
đi vào hư vô, phải từ lĩnh vực của hữu thể đi vào
lĩnh vực của vô thể Mỗi người trong chúng ta đều
có hạt giống của sự sợ hãi đó nên bài tập dạy
chúng ta: thay vì chạy trốn nó thì ta nâng nó lên
cao và nhìn thẳng vào mặt nó Trụ Vũ có viết một
bài thơ:
Tôi đi giữa sa mạc hiu quạnh
Một con gấu bỗng đến vồ tôi
Nhưng tôi nhìn thẳng vào mặt nó
Để mặc cho nó xé nát cho rồi
Nhưng bài thơ của Trụ Vũ có vẻ bi thảm Đáng lý
ra mình phải xé nát con gấu thay vì để con gấu xé
nát mình Cái chết chỉ là một ý niệm, con gấu đó
là một con gấu giấy mà không phải là con gấu
thật
Bài thực tập này Bụt đưa ra cho các thầy gồm có
năm phần:
1 Thế nào tôi cũng phải già, tôi không thể nào
tránh thoát cái già
Ta đem cái sợ già lên nhìn và mỉm cười với nó
Người tu phải có can đảm đối trị cái sợ của mình,
nếu không nó sẽ âm thầm tàn phá mình, tại vì tiềm
thức mình hoạt động ngày đêm và nó chi phối
cách suy tư, cách nói năng, cách hành động của
mình mỗi ngày
Phương pháp của đạo Bụt là không trốn chạy mà
phải đem cái sợ lên mà nhìn cho kỹ, trước hết là
nhìn cái già của mình: mình thế nào cũng phải già,
mình còng lưng xuống chống gậy và đi những
bước run rẩy
2 Tôi thế nào cũng phải bệnh, tôi không thể nào thoát khỏi bệnh
Trước khi chết thế nào mình cũng phải bệnh, không bệnh này thì bệnh khác Mình rất sợ giờ phút mình nằm trên giường bệnh, bác sĩ chăm sóc cho mình bớt đau nhức Khi mình trực tiếp nhìn vào mặt của cái bệnh thì nó sẽ không ở bên dưới thầm thầm chi phối mình nữa
3 Tôi thế nào cũng phải chết, tôi không thế nào tránh khỏi cái chết
4 Những gì tôi trân quí hôm nay như địa vị, bằng cấp, danh vọng, tài sản, những người thương thì đến giờ phút đó tôi đều phải buông bỏ, tôi không đem theo được gì hết
Mình phải thấy được sự thật đó Có những người chết rất khó tại vì họ không buông bỏ được Chúng
ta học quán chiếu để buông bỏ ngay từ bây giờ
5 Cái mà tôi đem theo là tất cả hành động của tôi Những gì tôi nghĩ, những gì tôi nói, những gì tôi làm sẽ không mất đi, tôi sẽ đem chúng theo và hoàn toàn chịu trách nhiệm về chúng nó
Những tư duy của tôi, những lời nói, những hành động của tôi (hoặc lành hoặc dữ) đều mang chữ ký của tôi Tôi không thể nào chối là tôi đã không nghĩ, không nói, không làm như vậy Đó là những nghiệp mà tôi đã tạo ra trong đời này và nó sẽ đi theo tôi
Đức Thế Tôn đã dạy các thầy, các sư cô quán chiếu như vậy với mục đích là cho chúng ta cơ hội đưa cái sợ lên, nhìn thẳng vào mặt nó để làm cho
nó yếu bớt đi, không cho nó âm thầm chi phối những tư tưởng, những ngôn ngữ hay những hành động của mình trong đời sống hằng ngày Chúng
ta nên có một bài tập nữa để bổ túc cho bài tập
“Thở vào tôi biết đang còn sống, thở ra tôi ăn mừng sự sống”
Thở vào, tôi biết ngày nào đó tôi sẽ chết và tôi sẽ không đem theo được gì ngoài hành động (karma) của tôi mà thôi
Trang 3Bài tập thứ hai này không dễ chịu bằng bài tập thứ
nhất nhưng nếu mình biết thực tập thì bài tập thứ
nhất sẽ đem lại cho mình hạnh phúc nhiều hơn
Đức Thế Tôn có nói: nếu chúng ta quán chiếu
được về cái chết thì công đức sẽ vô lượng Theo
tiêu chuẩn ngoài đời, một người đang còn trẻ mà
quán chiếu về cái chết thì không lành mạnh
(morbide) Nhưng sự thật thì ngược lại, nếu quán
chiếu và thấy được bản chất của cái chết thì ta sẽ
trân quí sự sống và ta sẽ sống sâu sắc và hạnh
phúc hơn nhiều
Đức Khổng Tử nói: Mình chưa biết xử lý sự sống
thì làm sao mà xử lý được cái chết? (Vị năng sự
sinh, yên năng sự tử?) Nhưng nếu mình quán
chiếu và có được một cái thấy chính xác về cái
chết thì lúc đó mình sống mới thật là sống, tại vì
cái sống và cái chết nương vào nhau mà có
(Trích pháp thoại của sư ông Nhất Hạnh ngày 19 tháng
01 năm 2012 tại thiền đường Nước Tĩnh, xóm Thượng
trong khóa An Cư Kiết Đông 2011-2012)
Thân này không phải là tôi Tôi không kẹt vào nơi thân ấy Tôi là sự sống thênh thang Tôi chưa bao giờ từng sinh mà cũng chưa bao giờ từng diệt Nhìn kia biển rộng trời cao
Muôn vàn tinh tú lao xao Tất cả đều biểu hiện tôi
từ nguồn linh tâm thức
Tự muôn đời tôi vẫn tự do
Tử sinh là cửa ngõ ra vào
Tử sinh là trò chơi cút bắt Hãy cười cùng tôi
Hãy nắm tay tôi Hãy vẫy tay chào để rồi tức thì gặp lại Gặp lại hôm nay
Gặp lại ngày mai Chúng ta đang gặp nhau nơi suối nguồn Chúng ta sẽ gặp nhau từng phút giây trên muôn ngàn nẻo sống
Tăng thân Thuyền Từ thành kính
tưởng niệm
Cô Trịnh thị Ngọc Dung
(Thành viên của dòng tu Tiếp Hiện) Pháp Danh Tâm Diệu Hạnh Pháp Tự Chân Minh Đạt
Cụ Lê Trọng Thi
(Ông ngoại của hai cháu Joey và Sydney)
Pháp Danh Giác Đạo
Bác Hoàng Trọng Cang
(Cậu của anh Nguyễn Hứa Phong) Pháp Danh Nguyên Phương
Trang 4Sinh hoạt quán niệm tháng 6 năm 2013
Ngày quán niệm đầu tháng 6 năm 2012 của tăng
thân Thuyền Từ sẽ được tổ chức vào thứ Bảy 1 tháng
6 từ 9:00 giờ sáng đến 4:00 giờ chiều tại Unitarian
Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709
Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124 Kính xin quý
thiền sinh đem theo thức ăn chay để ăn trưa chung và
mang y phục thoải mái để ngồi thiền
Ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và
Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ sẽ được tổ chức
vào thứ Bảy 29 tháng 6 từ 8:45 giờ sáng tới 4:00 giờ chiều tại UUCF
Ngồi thiền vào mỗi tối Thứ Năm trong tuần với MPCF từ 7:30 giờ tới 9:00 giờ tối tại UUCF
Quỹ tu học:
Quỹ trước còn $1,881.97 Đóng góp tháng 5, 2013 $126.00
┌
┘