1. Trang chủ
  2. » Kỹ Năng Mềm

Hạt giống tâm hồn Tập 14

151 40 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Góc Nhìn Diệu Kỳ Của Cuộc Sống
Tác giả Nhiều Tác Giả
Người hướng dẫn Ngọc Như, An Bình, Hoài Nguyên
Trường học Nhà Xuất Bản Tổng Hợp Tp. Hồ Chí Minh
Thể loại tập truyện
Thành phố Tp. Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 151
Dung lượng 8,42 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhiều tác giả NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP TP HỒ CHÍ MINH Biên dịch Ngọc Như – An Bình – Hoài Nguyên Góc nhìn diệu kỳ của cuộc sống 14 Lời giới thiệu C uộc sống của chúng ta có thể ược ví như một bức tranh rộng lớn ghép từ muôn vàn mảng màu sáng tối Dường như chẳng mấy ai dám mạnh miệng nói rằng mình hiểu tận tường từng cung bậc cảm xúc hay sắc ộ sáng tối trong sự an xen ó Ta cứ tự hỏi sắc trời biếc xanh kia sao không ứng gần màu ỏ ể ấm thêm chút nữa nhỉ Còn mảng sương bảng lảng phớt hồng ấy ặt.

Trang 4

Lời giới thiệu

C

uộc sống của chúng ta có thể ược ví như

một bức tranh rộng lớn ghép từ muôn vàn

mảng màu sáng tối Dường như chẳng mấy ai dám

mạnh miệng nói rằng mình hiểu tận tường từng

cung bậc cảm xúc hay sắc ộ sáng tối trong sự an

xen ó Ta cứ tự hỏi sắc trời biếc xanh kia sao không

ứng gần màu ỏ ể ấm thêm chút nữa nhỉ Còn mảng

sương bảng lảng phớt hồng ấy ặt cạnh màu tro làm chi

ể phải nhuốm vẻ u sầu Ta không biết ược Nhưng ta

hiểu ược một iều rằng bức tranh ó thật ẹp, như chính

cuộc sống này

Mỗi ngày i qua, ta lại nhận ra những gam màu mới

(hay sắc thái mới của các gam màu cũ?) ể thấy rằng cuộc

ời này thật lạ lùng: vừa quen thuộc vừa khác lạ, vừa ơn

giản vừa phức tạp, vừa như nắm bắt ược vừa như quá xa

vời… Ta ngộ ra rằng không phải mảng en nào cũng là

iều tăm tối và không phải cái gì trông giống hoa hồng

cũng tỏa ra mùi hương quyến rũ Từ ó, ta hiểu hơn về

cuộc ời cũng như trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc

phong phú và khác lạ mỗi khi ối diện một màu sắc mới

Nhưng bức tranh này dù rộng lớn và phong phú bao

nhiêu cũng chỉ là một mặt phẳng hữu hạn giữa không

5

Trang 5

gian a chiều mở rộng ến vô cùng, và mỗi chúng ta chỉ có

thể thấy ược một phần vô cùng nhỏ Vậy nên với mong

muốn chia sẻ những câu chuyện sâu sắc ể mỗi người có

ược cái nhìn toàn diện hơn về nhân sinh, First News xin

gửi ến bạn tập truyện Hạt giống tâm hồn 14 với chủ ề

Góc nhìn diệu kỳ của cuộc sống

Mỗi câu chuyện, như một sắc màu, lại chuyển tải một

thông iệp khác nhau, cho chúng ta cơ hội chiêm nghiệm

những cung bậc và sắc màu a dạng của cuộc sống Dù là

bài ca về tình ôi lứa, nghĩa vợ chồng hay khúc hát về tình

mẫu tử, thì những câu chuyện nhỏ này cũng gửi gắm ến

ta thông iệp về ý nghĩa và sức mạnh của tình yêu thương

Ở một thời iểm nào ó, khi ang chìm trong màu xám

xịt tối tăm của lo lắng, tuyệt vọng thì chỉ cần một ánh mắt

ồng cảm, một nụ cười thân ái hay một cái siết tay khích

lệ… cũng ủ ể ta ứng thẳng dậy, dũng cảm bước qua

những tháng ngày tăm tối, tìm lại ánh dương tươi sáng cho

cuộc ời mình

Có thể nói, cuộc sống - với tất cả những khổ au và

hạnh phúc, nước mắt và nụ cười, chia ly và sum họp… -

không ngừng khiến trái tim ta thổn thức Nhưng vượt qua

mọi nỗi sợ hãi và bi quan, tận sâu trong trái tim mình, mỗi

chúng ta ều giữ lại những sắc hồng ấm áp làm nên ý nghĩa

của cuộc ời mình

Mời bạn cùng chúng tôi khám phá “Hạt giống tâm

hồn 14 – Góc nhìn diệu kỳ của cuộc sống” ể hiểu hơn về

bức tranh cuộc sống Và về chính tâm hồn mình

- First News

6

Trang 6

Trời vẫn đang mưa

T

rời mưa to liên tục suốt mấy ngày liền Tức

giận, một người ứng ở giữa vườn chỉ tay

lên trời mắng:

– Ông thật không có mắt Mưa nhiều thế muốn

hại tôi à? Nhà thì dột, quần áo ướt hết, lương thực ẩm

mốc, củi cũng ướt… Tôi xui xẻo thì ông ược ích lợi gì

âu chứ? Sao không ngừng mưa i?

Thấy thế, người hàng xóm i ra nói với anh ta:

– Ông trời bị anh mắng chắc tức lắm nên sẽ không

mưa gió tùy tiện nữa âu

– Ông ấy mà nghe ược thì tốt rồi Mắng chẳng bõ! –

Anh ta hậm hực trả lời

– Đã vậy thì anh còn phí sức làm chi?

Câu nói của người hàng xóm làm anh ta cứng họng

Người hàng xóm lại nói tiếp:

– Thay vì la trời mắng ất, chi bằng anh lo sửa sang lại

mái nhà i Bên tôi có sẵn củi khô, anh có thể qua mượn

tạm ể hong quần áo và lương thực, rồi tranh thủ làm

những việc mà lúc thường không có thời gian làm i Thế

có phải hơn không?

7

Trang 7

Sự ời biến ổi, ai chẳng ngại

Nhưng việc dang dở, phải lo thôi

Nắng mưa là chuyện của trời

Chăm lo nhà cửa, việc tôi – tôi làm

8

Trang 8

Tiền không mua

C

ó một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt

bóp chẳng dám ăn tiêu gì Tích cóp cả ời, anh

ta ể dành ược cả một gia tài lớn

Không ngờ một ngày, Thần Chết ột nhiên xuất

hiện òi ưa anh ta i Lúc này, anh ta mới nhận ra mình

chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia Anh ta bèn nài

nỉ:

– Tôi sẽ chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ

cần Ngài cho tôi sống thêm một năm thôi

– Không ược – Thần Chết lắc ầu

– Vậy tôi ưa Ngài một nửa Ngài cho tôi nửa năm

nữa, ược không? – Anh ta tiếp tục van xin

– Không ược – Thần Chết vẫn không ồng ý

Anh ta vội nói:

– Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài Ngài cho tôi

một ngày thôi, ược không?

9

Trang 9

– Không ược – Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc

lưỡi hái trên tay

Người àn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối

cùng:

– Thế thì Ngài cho tôi một phút ể viết chúc thư vậy

Lần này, Thần Chết gật ầu Anh ta run rẩy viết một

dòng:

– Xin hãy ghi nhớ: “Bao nhiêu tiền bạc cũng không

mua nổi một ngày”

Dành dụm cả một ời, tích cóp không biết bao nhiêu

tiền bạc, nhưng cuối cùng cả gia sản chỉ ổi ược một

phút ngắn ngủi Vậy thì tiền bạc không nên ược xem

là mục ích, mà chỉ là phương tiện ể phục vụ cuộc

sống con người Khi hiểu ược nguyên tắc ó, chúng

ta sẽ biết sử dụng ồng tiền úng cách ể có ược cuộc

sống hạnh phúc và thành công

10

Trang 10

Không có bữa ăn

nào miễn phí

N

gày xưa, có một ông vua muốn thu thập tất

cả mọi bí quyết thành công của thế gian và

ghi chép lại thành một bộ sách ể người ời học hỏi Thế

là ông ra lệnh cho một nhà thông thái i khắp nơi ể tìm

kiếm các bí quyết ông tây kim cổ

Mấy năm sau, vị lão thần này ã soạn ược 12 cuốn

sách dày, nội dung rất hay, nhưng sẽ phải tốn rất nhiều

thời gian ể ọc hết chỗ sách ó Vì thế, nhà vua yêu cầu

ông viết lại cho gọn Một năm sau, nhà thông thái rút gọn

từ 12 cuốn thành một cuốn sách Nhưng nhà vua xem

xong vẫn cảm thấy quá dài, lại yêu cầu rút ngắn hơn nữa

Cuối cùng, nhà thông thái ã rút gọn cuốn sách ó

thành một trang giấy, trên ó chỉ vỏn vẹn một câu:

“Trên ời không có bữa ăn nào miễn phí”

11

Trang 11

Chưa từng cố gắng thì ừng nghĩ tới thành công

Bỏ ra bao nhiêu thì thu lại ược bấy nhiêu

Cái gì cũng có giá của nó và chẳng có

phần thưởng nào ược cho không

12

Trang 12

Chúng ta đều có lỗi

S

au bữa cơm tối, mẹ và con gái cùng nhau

rửa chén bát, còn bố và con trai ngồi trong

– Làm sao con biết?

– Vì không nghe tiếng la mắng

Chúng ta luôn ứng trên quan iểm của bản thân ể

nhìn nhận sự việc, nên dường như luôn khoan dung

với mình, nghiêm khắc với người Ai cũng có thể mắc

lỗi, chỉ là mắt ta nhìn chằm chằm vào lỗi lầm của

người khác nên không tha thứ cho họ ược mà thôi

13

Trang 13

Dũng cảm lên!

C

ó anh chàng yêu thầm một nữ ồng nghiệp nhưng

lại không ủ dũng khí ể bày tỏ tình cảm với cô

Rồi cô gái kết hôn với người khác Chán nản và thất

vọng, anh ta chuyển sang công ty khác và quyết ịnh lấy

một người con gái mà anh ta không thực sự yêu

Nhiều năm qua i, không hẹn mà gặp, họ gặp nhau tại

một bến xe buýt Sau vài câu chào hỏi xã giao, anh chàng

quyết ịnh thổ lộ tình cảm trước ây của mình

Nghe xong, cô gái hỏi:

– Sao hồi ó anh không cho em biết tình cảm của anh?

Anh ta trả lời:

– Vì anh nghĩ em không có tình cảm với anh

Im lặng một lúc, cô gái mới nói:

– Làm sao anh biết em không yêu anh chứ?

Anh chàng giật mình:

– Nói vậy nghĩa là em ã từng yêu anh sao?

14

Trang 14

Cô gái mỉm cười áp lại:

– Dù lúc ó em chưa yêu, nhưng em rất có cảm

tình với anh Tình cảm có thể từ từ phát triển mà…

Dù biết thế nhưng tất cả ã muộn rồi Xe buýt

ã ến, hai người bước lên hai chiếc xe khác nhau

Đến ngã tư ường, một chiếc rẽ trái, một chiếc rẽ

phải

Nếu bạn không bày tỏ suy nghĩ của mình thì

bạn không có lý do gì ể nói rằng người khác không

hiểu bạn Khi không nói ra iều mình muốn nói,

may mắn sẽ tuột khỏi tầm tay bạn

15

Trang 15

Có ai không đau khổ?

B

ồ Tát vì muốn xóa hết au khổ, bệnh tật của nhân

gian nên chọn ra 100 người tự thấy mình là người

khổ nhất Ngài bảo mọi người viết hết nỗi au của mình ra

giấy Xong xuôi, Bồ Tát yêu cầu họ trao ổi tờ danh sách

ó cho nhau xem

Hóa ra nội dung trong những tờ giấy ều y hệt như

nhau Mọi người ều au khổ giống nhau

Người ta hay than thân trách phận mà quên mất

rằng ở ời ai cũng có nỗi buồn au và những nhọc

nhằn Mỗi người một hoàn cảnh, có người vuợt qua,

có người lại không Khi thấy người khác hạnh phúc,

hãy tự hỏi và tìm kiếm cơ hội của mình chứ ừng nên

ganh tị, than vãn Hiểu ược iều này, ta sẽ không

bao giờ oán trách cuộc ời bất công nữa

16

Trang 16

Điều làm

thay đổi số phận

N

ăm 1921, Lewis Lawes ảm nhận chức

giám ốc nhà tù Sing Sing – nhà tù nổi

tiếng khắc nghiệt và khó cai quản nhất lúc bấy giờ

Nhưng hai mươi năm sau, khi Lawes nghỉ hưu thì nơi

ây ã trở thành một cơ sở nhân ạo Mọi người ều

cho rằng mọi công lao ều thuộc về Lawes, nhưng bản

thân ông khi ược hỏi lại áp rằng:

– Tất cả ều là nhờ Catherine, người vợ thân yêu quá

cố của tôi Cô ấy ã ược chôn cất ngay bên ngoài nhà tù

này

Lúc Lawes tiếp quản vị trí giám ốc Sing Sing,

Catherine vẫn còn khá trẻ dù họ ã có ba ứa con Khi ó,

do tình trạng của Sing Sing nên ai cũng khuyên bà không

nên i vào khu nhà tù, song họ không ngăn ược bà

Hôm nhà tù tổ chức giải ấu bóng rổ ầu tiên, bà ã

dắt theo ba ứa con áng yêu của mình ến xem, thậm chí

bà còn ngồi chung với các tù nhân

Bà giải thích thật ơn giản:

17

Trang 17

– Vợ chồng tôi ều rất quan tâm ến họ Vì thế, tôi

tin họ cũng sẽ quan tâm ến chúng tôi Tôi không cần lo

lắng iều gì!

Khi biết trong số tù nhân có một người mù bị kết tội

giết người, Catherine ã ích thân ến thăm anh ta Bà

cầm tay người tù hỏi:

– Anh có ược học chữ dành cho người mù không?

– Chữ viết cho người mù là gì? – Người tù hỏi lại

Thế là bà bắt ầu dạy anh ta chữ nổi Nhiều năm sau,

mỗi khi nhắc ến bà, anh ta vẫn còn rơi nước mắt vì cảm

ộng

Rồi một lần khác, Catherine lặn lội i học thủ ngữ ể

về dạy cho một người tù bị câm iếc bẩm sinh

Suốt thời gian từ năm 1921 ến 1937, bà thường xuyên

lui tới nhà tù Sing Sing ể giúp ỡ các tù nhân

Nhưng rồi một ngày nọ, Catherine qua ời trong một

vụ tai nạn giao thông Lawes phải lo ám tang cho vợ nên

vắng mặt và một người khác ã tạm thời ứng ra quản lý

nhà tù thay ông Ngay lập tức, tù nhân trong trại oán ã

có chuyện không ổn xảy ra với gia ình Lawes

Buổi sáng hôm mai táng Catherine, một ám ông

tù nhân ã tập trung ở cổng lớn, nhất ịnh không chịu

giải tán, trong ó có cả những tù nhân hung dữ với tội ác

rất kinh khủng Nhiều người trong số họ ã rơi nước mắt

Hiểu ược tình cảm họ dành cho Catherine, người quản

trại tạm thời nói:

18

Trang 18

– Được rồi, các anh có thể i tiễn Catherine,

chỉ cần nhớ quay về trại trước khi trời tối là ược

Sau ó, ông ra lệnh mở cổng chính ể tất cả tù

nhân ến nhà Lawes nhìn mặt Catherine lần cuối

Không có bất kỳ giám thị nào i theo họ cả Dòng

người xếp hàng ngay ngắn, i bộ suốt gần một dặm

ến nhà Lawes Đêm ấy, họ trở về ông ủ, không

thiếu một ai

Tam tự kinh có câu “Nhân chi sơ, tính bản thiện”

Hãy giữ gìn và vun xới hạt mầm tốt ẹp ó trong lòng

mỗi con người, ể cái nhân át i cái ác, và ể con

người ối với nhau bằng tình yêu thương

19

Trang 19

Nơi dành cho ta

M

ột chú lạc à con sống trong vườn thú hỏi mẹ:

– Mẹ ơi, tại sao lông mày của chúng ta dài thế?

Lạc à mẹ trả lời:

– Để khi gió mạnh, lông mày dài cụp xuống giúp chắn

cát, nhưng vẫn cho phép chúng ta nhìn thấy ường i

Lạc à con lại hỏi:

– Mẹ ơi, tại sao lưng chúng ta lại gồ lên xấu xí thế?

Lạc à mẹ nói:

– Đó là bướu con ạ Nó giúp chúng ta giữ nước và chất

dinh dưỡng, như thế chúng ta mới sống ược trong sa mạc

không có nước và thức ăn

Lạc à con hỏi tiếp:

– Mẹ ơi, tại sao bàn chân chúng ta dày thế?

Lạc à mẹ trả lời:

– Để cơ thể nặng nề của chúng ta không bị lún trong

cát, ể những chuyến i dài ược dễ dàng hơn

Lạc à con hớn hở nói:

– Ồ, thì ra chúng có ích như vậy! Nhưng tại sao chúng

ta lại bị nhốt trong vườn thú mà không ở ngoài sa mạc hả

mẹ?

20

Trang 20

Mỗi người ều có một vị trí và vai trò trong

cuộc sống, chỉ là ôi lúc chúng ta không biết cách

vận dụng mà thôi Mỗi người ều có tiềm năng

vô hạn, nhưng iều cốt yếu là ta phải tìm thấy nơi

ể phát huy tiềm năng ấy

Trang 21

Nhắc nhở chính mình

C

ó một bà cụ ngồi bên ường nhìn chằm chằm vào

bức tường bên cạnh Cho rằng bức tường sắp ổ

nên hễ thấy có người i ngang qua là bà lại nhắc:

– Bức tường sắp ổ rồi, tránh xa ra một chút

Những người qua ường ngạc nhiên nhìn bà, rồi vẫn

àng hoàng i qua bức tường – bức tường không hề ổ Bà

cụ tức giận thầm nghĩ: “Sao họ không chịu nghe lời mình

nhỉ?”

Ba ngày trôi qua, rất nhiều người i qua bức tường ó,

nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra

Đến ngày thứ tư, bà cụ cảm thấy vừa kỳ lạ vừa thất

vọng, bèn ến gần bức tường xem thử Nhưng khi bà vừa

buớc ến thì bức tường ổ sập, và bà cụ bị è chết trong

ống gạch á

22

Trang 22

Thật dễ dàng khi nhắc nhở người khác,

nhưng nhắc nhở bản thân thì chẳng ơn giản

chút nào Vậy nên có nhiều mối hiểm

nguy xuất phát từ chính bản thân ta

Và bi kịch bắt nguồn từ ó

23

Trang 23

Tự đứng lên

N

ghe nói nơi ây có một hồ nước thần, người ta

nô nức kéo nhau tìm ến, mong ược chữa khỏi

bệnh Nước trong hồ quả thật hiệu nghiệm Những người

ến ây khi ra về ều khỏi bệnh song lại có cùng một thắc

mắc: không hiểu sao lại có một người bị bệnh phong nằm

bên ường, mặc dù từ nơi ông ta nằm ến hồ nước chẳng

xa xôi gì, chỉ vài bước chân

Thật ra, ông lão bị phong ã ở ó gần bốn mươi năm

rồi Ông nằm chờ có ai ó ưa ông tới hồ nước thần kỳ

Thần tiên thấy cảnh ấy cũng không hiểu nỗi, ành cử

một vị xuống tìm hiểu sự tình

– Ông có muốn thoát khỏi bệnh tật không? – Vị thần

hỏi

Người bệnh phong nói:

– Tôi muốn chứ! Nhưng lòng người thời nay thật hẹp

hòi, chỉ biết lo cho mình, chẳng ai giúp tôi cả

Vị thần nhắc lại câu hỏi ban nãy:

– Ông có muốn thoát khỏi bệnh tật không?

– Muốn, ương nhiên muốn rồi! Nhưng lúc tôi ến

nơi ược thì có lẽ nước ã cạn khô rồi

24

Trang 24

Vị thần sau khi nghe người bệnh phong nói bèn

– Tốt, vậy bây giờ ông hãy ứng lên và bước

ến hồ nước i Đừng tìm cớ biện bạch nữa

Người bệnh phong nghe vậy thì cảm thấy vô cùng

xấu hổ, lập tức ứng dậy i ến hồ nước, lấy tay vốc

nước thần lên uống một hớp Trong nháy mắt, căn bệnh

ông eo mang gần bốn mươi năm ã ược chữa lành

Chỉ một nỗ lực nhỏ ã có thể giải quyết ược

vấn ề lớn Vậy thì ừng tiếp tục than vãn

hay tìm cách ổ lỗi cho hoàn cảnh

Hãy làm hết sức mình trước ã

Thành công chỉ cách bạn có vài bước chân thôi

25

Trang 25

Trải nghiệm

M

ột học sinh ến hỏi thầy giáo cách ể có ược trí

tuệ như thầy Thầy cười và lấy một trái táo trên

bàn, cắn một miếng rồi nhai i nhai lại trước mặt cậu học

trò, khiến cậu bé nhìn với vẻ thèm thuồng

Một lát sau ông nhả bã táo ra tay, rồi ưa cho cậu học

trò và bảo:

– Nào, em hãy ăn nó i!

Cậu học sinh kinh ngạc:

– Thầy, thế này thì làm sao mà ăn ược ạ?

Thầy giáo cười và nói:

– Trái táo ã nhai, ương nhiên là rất khó ăn, vậy sao

con lại muốn có ược tinh hoa trí tuệ của ta? Trí tuệ và

thành công cũng vậy, muốn có phải tự mình trải nghiệm

và học tập mới ạt ược

26

Trang 26

Mùi vị của quả táo thì bạn phải tự mình

nếm thử mới có thể cảm nhận ược

Trong cuộc sống cũng vậy

Không ai có thể thay bạn trải nghiệm mọi thứ

Phải tự mình bước qua những gian nan vất vả

thì mới cảm nhận ược giá trị thật sự của

niềm vui và hạnh phúc

27

Trang 27

Anh không cần tôi

phải che dù cho

M

ột người ang trú mưa dưới mái hiên, nhìn thấy

một vị hòa thượng che dù i tới liền hỏi:

– Đại sư, xin người phổ ộ chúng sinh! Tôi có thể i

nhờ dù của ngài một oạn ược không?

Vị hòa thượng trả lời:

– Tôi ở dưới mưa, anh trú dưới mái hiên không bị ướt,

anh không cần tôi phải che dù cho

Nghe thấy thế, người này lập tức nhảy ra khỏi mái

hiên, ứng trong mưa và nói:

– Bây giờ tôi cũng ứng trong mưa rồi, ngài sẽ che dù

cho tôi chứ?

Vị hòa thượng áp:

– Tôi cũng ứng trong mưa, anh cũng ứng trong

mưa Tôi không bị ướt là do tôi có dù, còn anh bị ướt là do

anh không có dù Vì thế nên không phải tôi che cho bản

thân tôi mà là dù che cho tôi Vì vậy anh không nên tìm

tôi, mà tìm chiếc dù mới phải!

Nói xong, vị hòa thượng bỏ i

28

Trang 28

Nếu biết cố gắng tự chu toàn thì khi gặp khó khăn,

ta sẽ không phải nhờ cậy ai cả

Như vậy thì tinh thần ộc lập tự chủ mới ược

phát huy và tự bản thân ta cũng rèn luyện ược

nhiều thói quen tốt

29

Trang 29

Đều là khách qua đường

M

ột lần nọ, ạo diễn nổi tiếng Alfred Hitchcock(*)

bị lạc ường ở vùng núi Scotland Đi mãi, i mãi,

ến lúc trời tối mịt ông mới nhìn thấy một ngọn èn lập

lòe trong êm Thế là ông vui mừng chạy nhanh về phía

ó Nhưng…

– Đây không phải nhà trọ! – Người chủ sau khi nghe

ông ạo diễn hỏi xin ngủ nhờ ã lắc ầu từ chối

– Thế này vậy, tôi chỉ hỏi ông ba iều Nếu chứng

minh ược ây là nhà trọ thì ông cho tôi ở tạm một êm

nhé! – Ông ạo diễn vừa cười vừa nói

– Tôi không tin! Nhưng nếu anh chứng minh ược, tôi

sẽ cho anh vào nhà – Chủ nhà trả lời

– Trước ông ai ã ở ây?

– Cha tôi

– Trước cha ông, ai là chủ ngôi nhà này?

– Ông nội tôi

* Alfred Hitchcock (1899 – 1980) là ạo diễn, nhà sản xuất phim lừng danh

người Anh với thể loại phim trinh thám ly kỳ và rùng rợn.

30

Trang 30

– Vậy nếu anh qua ời, căn nhà này sẽ thuộc

về ai?

– Tất nhiên là con tôi!

– Đấy thấy chưa! – Hitchcock cười lớn – Anh

cũng chỉ tạm thời sống ở ây, như một vị khách

qua ường thôi

Thế là êm ấy, ông ạo diễn ược ngủ một giấc

ngon lành trong căn nhà ấm áp

Câu chuyện thú vị về lẽ vô thường Trong nhân gian,

tất cả chúng ta ều chỉ là những vị khách qua ường

Ngày mai như thế nào không ai biết cả Và không có

thứ gì vĩnh viễn thuộc về chúng ta Vậy thì nên chăng

hãy biết chia sẻ, thay vì khư khư ôm giữ trong tay,

ể mọi người ều ược hưởng chút hương hoa của

vật quý bạn ang cầm

31

Trang 31

Cớ chi vội vã?

C

hàng trai trẻ, sao không nhân lúc còn trẻ mà

chịu khổ cực tạo dựng sự nghiệp lớn? – Thấy

chàng thanh niên nọ sống quá nhởn nhơ, cụ già khuyên

Anh thanh niên không quan tâm, chỉ trả lời:

– Cớ chi vội vã? Tuổi thanh xuân của tôi mới vừa bắt

ầu, thời gian còn nhiều! Hơn nữa, tôi còn chưa lập kế

hoạch cho tương lai mà!

– Thời gian không chờ ai âu! – Cụ già vừa nói vừa

dẫn chàng thanh niên vào một căn phòng tối en

– Tôi không nhìn thấy gì cả! – Anh thanh niên nói

Cụ già ánh lên một que diêm rồi nói:

– Trước khi ngọn lửa tắt, anh hãy chọn một món ồ

trong căn phòng này i!

Dưới ánh sáng yếu ớt, anh thanh niên cố gắng tìm

khắp trong căn phòng ể lấy một món ồ, nhưng chưa tìm

ra thì ngọn lửa ã tắt, căn phòng lại tối en như mực

– Chưa lấy ược gì thì lửa ã tắt rồi! – Anh thanh niên

kêu lên

32

Trang 32

Cụ già nói:

– Tuổi xuân của cậu cũng giống như que diêm

ấy Chớp mắt là trôi qua! Còn trai trẻ thì phải biết

trân trọng chứ

Cuộc ời con người vốn rất ngắn ngủi Thay vì cứ

rong chơi rồi ến iểm cuối của cuộc ời lại âm hối

hận, chi bằng bây giờ hãy lao ộng tích cực i Ít nhất

lúc quay ầu nhìn lại, ta cũng nhận ra mình ã nếm

ủ vị vui buồn, khổ au, hạnh phúc

33

Trang 33

Chỉ có hôm nay

thuộc về bạn

P

hú ông nọ rất ỗi tự hào về bình rượu quý ược

cất giữ trong kho của mình Ông coi nó như một

món ồ gia bảo, ịnh bụng chỉ những dịp trọng ại mới

lấy ra dùng

Một hôm, vị quan huyện ến nhà ông chơi Phú ông

nghĩ thầm: “Bình rượu này không thể mở chỉ vì một vị

quan nhỏ”

Lần khác, quan trên tỉnh có việc ến thăm, ông lại tự

nhủ rằng: “Không, không thể mở bình rượu này Ông ta

không hiểu ược giá trị của thứ rượu hảo hạng này âu”

Đến một ngày, hoàng tử có dịp i ngang qua cũng ghé

vào nhà ông Lúc này, ông ta lại nghĩ: “Bình rượu của mình

làm sao xứng với một vị hoàng tử cao quý chứ”

Cứ thế, cứ thế, bao nhiêu dịp ã trôi qua mà phú ông

vẫn nhất ịnh không chịu mở bình rượu quý

Rất nhiều năm sau ó, phú ông qua ời

34

Trang 34

Chôn cất ông xong, gia ình làm bữa cơm ể

cám ơn hàng xóm láng giềng Mọi người dọn dẹp

nhà kho, mang hết rượu ra, cả bình rượu quý mà

phú ông ể dành bấy lâu Tất cả chia nhau uống

sạch mà chẳng ai biết trong ó có bình rượu quý

Đối với họ thì rượu ã rót vào ly ều như nhau cả

Nhiều người không hiểu vị trí và giá trị của mình ở

ời nên cứ lần lữa chờ ợi Quá khứ ằng sau và

tương lai phía trước ều là những khái niệm trừu

tượng, khó nắm bắt, chỉ hôm nay mới thật sự là

của bạn Vậy sao ta không sống hết mình cho

ngày hôm nay?

35

Trang 35

Nằm im chờ chết

C

ó một nhà khoa học ang nghiên cứu về sức sống

tiềm tàng của ộng vật, thí nghiệm của ông ược

tiến hành trên chuột bạch

Mỗi ngày, ông bắt con chuột bỏ vào một hồ thủy tinh

chứa ầy nước, sau ó ông quan sát con chuột giãy giụa và

bắt ầu tính thời gian Chờ ến khi con chuột gần uối,

nhà khoa học lại vớt nó lên bỏ vào lồng Đến một ngày,

ông quyết ịnh không vớt con chuột lên mà ể nó tự xoay

xở trong làn nước

Thế là dù ã sặc nước, con chuột vẫn chờ ợi mà không

cố vẫy vùng ể bám vào thành hồ với chút hy vọng mong

manh là kéo dài sự sống Kết cục là con chuột chết uối

Thì ra, mỗi ngày nhà khoa học ều bỏ nó vào hồ rồi lại

vớt nó lên Liên tục như thế, thành ra con chuột suy luận

rằng: “Hà tất phải giãy giụa, thế nào rồi cũng có người vớt

mình lên thôi mà!” Ý nghĩ ó làm nó thôi không cố gắng

ể chiến ấu duy trì sự sống của chính mình Và nó ã

chết

36

Trang 36

Được người khác giúp ỡ là một iều hay,

nhưng chúng ta vẫn phải tự dựa vào sức mình là

chính Chỉ có tự lực cánh sinh, không ngừng nâng

cao năng lực bản thân thì mới có thể nắm giữ

cuộc sống và tương lai của mình

37

Trang 37

Cảm ơn những gì đã mất

T

ương truyền tại một thị trấn hẻo lánh ở nước Pháp

có dòng suối thần kỳ, nước của nó có thể trị ược

bách bệnh Thấy một cựu chiến binh bị cụt chân chống

gậy i rất vất vả trên ường, những người dân trong thị

trấn ều tỏ ra thương cảm và nói với nhau rằng:

– Tội nghiệp ông ấy! Hẳn ông ấy ang cầu nguyện cho

cái chân kia lành lại!

Người cựu chiến binh nghe thấy, liền quay ầu lại nói

với mọi người:

– Tôi không tiếc nuối cái chân, mà chỉ mong học ược

cách sống những ngày còn lại sau khi ã mất i một chân

Hãy biết cảm ơn ngay cả những gì ã mất, ồng thời

chấp nhận sự thật, bất luận thế nào Hãy luôn ể

cuộc sống tràn ầy sắc màu, ừng vì những chuyện

áng tiếc ã qua mà bỏ cuộc Hãy sống tích cực ể

thay ổi hiện tại và xây dựng tương lai

38

Trang 38

Trồng hoa không phải

để tức giận

M

ột người cha trồng rất nhiều hoa Một

hôm, do có việc phải vắng nhà một thời

gian, ông dặn dò con trai phải chăm sóc cẩn thận

những chậu hoa mà ông ã trồng bấy lâu nay

Người con trai chuyên tâm chăm sóc các chậu

cây, nhưng vì một chút bất cẩn, cậu làm ổ cả giàn hoa,

khiến các chậu hoa rơi vỡ cả Người con trai rất buồn,

ành chờ cha về ể nhận lỗi

Người cha về nhà biết chuyện, liền gọi con trai ến

Người cha không những không trách mắng con trai mà

còn nói:

– Cha trồng hoa là ể thưởng thức và làm ẹp tâm

hồn, chứ không phải ể tức giận

Việc ược mất một vài chậu hoa không ảnh hưởng

ến tâm trạng vui buồn của con người

Tính khí từ tâm mà ra Chỉ khi biết giữ tâm bình

khí hòa thì con người mới có thể không vì cái sai

của người khác mà tự day dứt

39

Trang 39

Anh nhà giàu nhìn vẻ bề ngoài rách rưới của anh nhà

nghèo, hỏi với vẻ khinh miệt:

– Vậy sao gọi là hạnh phúc ược? Hạnh phúc của tôi

là nhà cửa trăm gian, bạc tiền ầy ắp

Thế rồi không lâu sau xảy ra một trận hỏa hoạn thiêu

cháy hết nhà cửa và gia tài của anh nhà giàu Anh ta trắng

tay chỉ trong một êm

Vào tiết tháng bảy nóng nực, anh ta i ngang qua ngôi

nhà xơ xác của anh nhà nghèo, muốn xin một chút nước

uống Anh nhà nghèo liền em ến một chén nước mát

lạnh, rồi hỏi:

– Bây giờ anh bảo cái gì là hạnh phúc?

Anh ta không cần nghĩ ngợi, trả lời ngay:

– Hạnh phúc trong lúc này ây chính là một chén

nước

40

Trang 40

Hạnh phúc chính là hiện tại

Đừng trông ngóng hạnh phúc ở âu xa,

mà hãy biết trân trọng những gì mình ang có

41

Ngày đăng: 14/04/2022, 11:49

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w