Nhiều tác giả NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP TP HỒ CHÍ MINH Biên dịch Phan Quang – Việt Hà – Hoa Phượng Luôn là chính mình 15 4 Lời giới thiệu C uộc sống luôn ẩn chứa những điều tích cực lẫn tiêu cực Ấy vậy mà dường như chúng ta chỉ để ý đến những điều tiêu cực để rồi thường chán nản kêu than “Cuộc sống thật không công bằng” Phải Cuộc sống không công bằng Ít nhất là với những ai luôn khư khư giữ trong đầu mình suy nghĩ đó, hoặc những ai đang sống trong trạng thái mất cân bằng, bất an thường trực Khi c.
Trang 4Lời giới thiệu
Khi nào con người ý thức rằng mình “trẻ” – trong ý
nghĩa sâu xa nhất, mạnh mẽ nhất của khái niệm ấy?
Đó là khi ta đã “đủ” trưởng thành Đó là khi ta cảm
nhận được sự tươi tắn của tâm hồn mình và dòng nhựa
yêu đời tuôn chảy trong cơ thể, bất chấp mọi giới hạn thời
gian, bất chấp cả những khổ đau từng đè nén tâm hồn ta
Đó có thể là khi ta mới đôi mươi, hay khi đã vào tuổi trung
niên, và thường khi… là lúc ta đã bị cho là già!
Khi cầm trên tay quyển sách này do First News thực
hiện, các bạn sẽ bắt gặp rất nhiều nhân vật ở những lứa tuổi
khác nhau Đó có thể là thế hệ thanh niên sung sức luôn nỗ
lực hết mình trong cuộc sống, cũng có khi là những người
đã bước về phía dốc bên kia của cuộc đời Ở họ, có người
nếp nhăn đã nhiều theo đà giảm sút của sức khỏe, cũng lại
có người luôn chất chứa những nỗi đau khôn nguôi dẫu
tuổi đời hãy còn rất ít Song, theo thời gian, những đau đớn
ấy rồi cũng phải phai nhạt, cả trong thể xác lẫn tâm hồn
Không phải họ lãng quên, mà bởi họ hiểu ra được điều cốt
lõi của cuộc sống Bởi họ nhận ra mối dây liên kết bền chặt
giữa mình với mọi vật xung quanh Những mối dây này, có
thể tồn tại dưới tên gọi “tình thương”, cũng có thể có tên
gọi “tưởng nhớ”, nhưng tất cả đều khẳng định ý nghĩa
5
Trang 5của bản thân họ với cuộc sống này: Họ là một mắt nối yêu
thương giữa thế gian bao la này Và nhờ thế, họ có thể tìm
thấy sự bình an, có thể chan hòa thả mình vào dòng đời mà
không vương vấn chút phòng bị, nuối tiếc nào Họ rất trẻ!
Họ trẻ với một tâm hồn tươi sáng luôn hướng đến điều
tươi đẹp trong cuộc sống Tất cả là nhờ sức sống kỳ diệu
nơi tâm hồn Chính tâm hồn vui tươi, thái độ sống tích
cực đã giữ lấy sự dồi dào căng tràn cho bất kỳ thể xác nào,
dẫu có đang vật lộn đấu tranh trên giường bệnh, dẫu là đã
gần trở về với cát bụi, hoặc dẫu có cất giữ bên trong mình
những hộp kỷ niệm buồn khổ đã qua
Mong rằng bạn thấy hạnh phúc với những câu chuyện
hài hước, cảm động và tuyệt diệu trong cuốn sách này Để
rồi dẫu hoàn cảnh sống của bạn có ra sao, bạn vẫn sẽ mỉm
cười bước tới, với tình yêu và khao khát sống dâng tràn
trong tim
– First News
6
Trang 6Hôm ấy cũng như bao ngày khác, tôi chìm ngập
trong đống việc nhà, gần như chẳng có lấy chút
thời gian đi mua những đồ dùng thiết yếu đã hết sạch Mấy
sọt đồ dơ cao như núi, còn nhà cửa thì dơ bẩn vô cùng
Ngoài ra, tôi còn hai bài báo đến hạn phải nộp
Đã thế, bốn đứa con của tôi lại được nghỉ học Chúng
sướng điên vì được ở nhà và không ngừng hỏi tôi xem có
kế hoạch gì không Nhưng khi nghe kế hoạch chẳng có gì
là thú vị của tôi, bọn trẻ thất vọng tràn trề: Chẳng hề đặc
biệt, chẳng hề xứng đáng với ngày nghỉ của chúng!
Sáng hôm đó, bọn trẻ thức dậy và cứ ngỡ sẽ được
ăn ngũ cốc với sữa như thường lệ Nhưng nhà lại hết
sữa mà chúng lại ghét món ngũ cốc khô Cũng chẳng
có bánh mì lẫn trứng, vì vậy mà bữa sáng càng nghèo
nàn hơn Tôi tìm khắp tủ lạnh, hy vọng tìm được một
hộp bánh quế đông lạnh nhưng đành chịu, chỉ có mỗi
một thỏi bột bánh quy bơ Tôi rắc bột quế và đường lên,
nướng chín cho bọn trẻ ăn
7
Trang 7– Mẹ xin lỗi vì sáng nay không thể nấu cho các con bất
kỳ món gì khác Mẹ không có thời gian đi mua đồ – Tôi bảo
Bọn trẻ chẳng buồn trả lời vì còn bận tọng những cái
bánh quy tôi vừa làm vào miệng Sau bữa sáng, tôi bỏ đống
quần áo dơ vào máy giặt và ngồi vào bàn làm việc Thế rồi
bé Julia, công chúa nhỏ của tôi, tiến về phía tôi với vẻ mặt
sắp khóc đến nơi:
– Mẹ, nhưng mà bữa nay mình phải chơi trò gì chứ?
Bữa nay tụi con được nghỉ học mà!
– Mẹ biết bữa nay là ngày nghỉ của các con, nhưng mẹ
lại không được nghỉ con à – Tôi giải thích – Mẹ phải làm
việc
– Mẹ chơi trò này với con được không? – Con bé nài
nỉ – Trò Candy Land ấy? Hay là chơi trò làm đẹp đi!
Tôi thở dài Quả thật tôi không có thời gian để vui đùa,
và tôi phải làm cho xong công việc Nhưng rồi tôi chợt nảy
Austin, cậu con trai lớn nhất của tôi, tình nguyện làm
bữa trưa để tôi có thể tập trung làm việc Những đứa bé
hơn hồi hộp theo dõi anh chúng chọn thực đơn Những
món chúng làm tuy chẳng bổ dưỡng mấy nhưng lại khiến
cho bọn trẻ rất vui và giúp tôi có thời gian hoàn thành
đúng hạn bài viết của mình
8
Trang 8Ăn trưa xong, cả nhà đến cửa hàng tạp hóa Austin đẩy
xe, trong khi các em nó thu thập phiếu dự thưởng từ khắp
nơi trong cửa hàng Tôi mua những món mình cần, cộng
với vài món do bọn trẻ chọn nữa
Trở về nhà, bọn trẻ quyết định chơi trò “bán đồ hàng”
với những phiếu dự thưởng mà chúng mang về Chúng đặt
những hộp thức ăn thành hàng lên quầy bếp, các món ăn
vặt lên bàn ở giữa nhà và lại bắt đầu chơi trò đi mua hàng
Suốt thời gian còn lại của buổi chiều, tôi dọn dẹp nhà
cửa, gấp quần áo và bắt đầu nấu cơm chiều Bọn trẻ tiếp
tục chơi cho đến khi Eric, chồng tôi bước vào nhà
Trông thấy tôi, anh ấy cười và hỏi:
– Ngày nghỉ hoành tráng của các con thế nào hả em?
Tôi bèn giải thích rằng chẳng có gì đặc biệt vì tôi còn
nhiều thứ phải làm Lập tức, bọn trẻ xen vào ngay
– Bố thấy mấy ngón chân của mẹ chưa? Mẹ vừa đánh
máy vi tính vừa cho con sơn đấy! – Julia nói – Vui lắm cơ!
– Bữa nay chúng con được ăn một buổi trưa ngon
tuyệt đó bố! – Austin nói – Mẹ đã bao giờ làm cho bố
những cái bánh quy đặc biệt thế chưa ạ? Ngon tuyệt vời!
Eric nhìn tôi thắc mắc, còn tôi chỉ biết nhún vai Hai
đứa con giữa của tôi là Jordan và Lea thì tranh nhau kể cho
bố chúng nghe về trò thu thập phiếu dự thưởng và bữa
trưa đặc biệt do Austin nấu
– Bữa nay tụi con có một ngày thật tuyệt, bố ạ! Thích
lắm!
9
Trang 9Tôi nhìn bọn trẻ Gương mặt chúng sáng lên, hiện
rõ một niềm vui vì những cái bánh quy tôi làm, bữa trưa
tự làm, những phiếu dự thưởng và những cái móng chân
nhiều màu sắc của tôi
– Các con vui thật đó chứ? Các con không thất vọng
vì mình không chơi trò nào sao? – Tôi hỏi
– Cuộc sống chỉ vui khi mẹ muốn nó vui thôi, mẹ ạ! –
Austin nhún vai, bảo
Tôi gật đầu – quả là thằng bé nói đúng! Hạnh phúc là
do thái độ của chúng ta, chứ không phải nằm ở hoàn cảnh
Tôi ôm lấy bọn trẻ, cảm ơn chúng đã nhắc nhở tôi phải
biết tìm kiếm hạnh phúc trong những điều nhỏ bé nhất
Nghe thế, Julia mỉm cười và nói:
Trang 10Niềm vui trong sáng
“Đầu tiên chúng ta là con cái của cha mẹ chúng ta,
sau đó chúng ta là cha mẹ của con cái chúng ta,
rồi chúng ta là cha mẹ của cha mẹ chúng ta,
cuối cùng chúng ta là con cái của con cái chúng ta.”
~ Milton Greenblatt
Sau một thời gian dài, cuối cùng bác sĩ chẩn đoán
mẹ tôi mắc bệnh Alzheimer – chứng mất trí nhớ
Ban đầu, mẹ hay quên lặt vặt còn tôi luôn phải nhắc cho
bà nhớ các chi tiết hay từ bị thiếu mỗi khi bà kể lại những
chuyện mà tôi đã nghe rất nhiều lần khi còn bé Tôi có
nghi ngờ nhưng cũng không muốn tin hẳn Nhưng rồi mẹ
phải nhập viện và tôi không thể tiếp tục phủ nhận nghi
vấn của mình thêm nữa Đêm đó ở bệnh viện, mẹ có triệu
chứng rối loạn và la hét ở hành lang Một bác sĩ thần kinh
đến khám và cho biết mẹ tôi đang ở vào giai đoạn giữa của
căn bệnh này
Bác sĩ tỏ ra rất tử tế và thương cảm với trường hợp của
mẹ khi chúng tôi ngồi trong phòng họp của bệnh viện Ông
giải thích rằng đối với những người bị mất trí, họ sẽ không
bao giờ lấy lại được ký ức đã mất Tuy hiểu vậy nhưng suốt
những tháng sau đó, tôi vẫn không kìm được và luôn chực
bảo mẹ: “Con đã bảo mẹ rồi mà!”
Mẹ sống với gia đình tôi từ lúc bà về hưu Giữa chúng
tôi có một tình bạn sâu sắc và bà sống rất độc lập với đầy
11
Trang 11những hoạt động riêng của mình Ấy vậy mà chỉ sau một
đêm, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi hoàn toàn Những
tháng ngày năng động, vui vẻ bỗng tan biến và đột nhiên
tôi cảm thấy mình bị bủa vây bởi vô vàn những thử thách
đang chờ đón phía trước Kết quả chẩn đoán làm thay đổi
cả cuộc sống của tôi Nếu trước đây tôi cảm thấy thật vui
khi sống bên mẹ thì giờ đây tôi luôn nơm nớp chăm sóc bà
từng phút, từng giây một
Trí nhớ của mẹ vẫn giảm dần, khiến tôi không thôi lo
lắng cho sức khỏe của bà Lúc nào tôi cũng nghĩ đến cách
tốt nhất để chăm sóc mẹ và luôn kín đáo quan sát bà Đã
có lúc tôi tự hỏi liệu mình có ngạo mạn quá không khi cứ
tự quyết những gì mình cho là tốt nhất đối với mẹ, mặc dù
tất cả những gì tôi làm đều xuất phát từ ý định tốt đẹp Tôi
sợ rằng mình đang xâm phạm vào sự riêng tư của mẹ trong
tất cả mọi việc Rồi cho đến ngày tim tôi thắt lại khi biết
rằng mẹ không còn đọc được những bảng chỉ dẫn trong
nhà nữa, rồi khi lo sốt vó lúc mẹ gọi điện về và báo không
tìm được chỗ gửi xe sau khi mua đồ trong cửa hàng tạp hóa
gần nhà Thật may là những lần đó, tôi có mặt ở bên hoặc
mẹ vẫn còn nhớ được số điện thoại của tôi để gọi báo
Những sự kiện trên khiến tôi hiểu rằng với tình trạng
của mẹ, việc mẹ ngày càng lệ thuộc vào con cái là không
thể tránh khỏi
Mỗi ngày trí nhớ của mẹ càng giảm sút dần song nhờ
đó, tôi lại khám phá ra rằng trong mọi cái rủi đều có cái
may đi kèm Vì mẹ không còn nhớ gì về quá khứ, tôi có cơ
hội biết đến bà trong một hình ảnh mới hoàn toàn khác
hẳn, không bị ràng buộc bởi những hình bóng “ám ảnh”
12
Trang 12đã theo bà suốt cuộc đời đã qua Mẹ không còn oán giận
người chị dâu nữa và có thể trò chuyện bình thường với
bác ấy qua điện thoại Mẹ có thể đi làm tóc vào thứ Ba thay
vì thứ Bảy vì mỗi ngày của mẹ chẳng còn bị bất cứ điều gì
ràng buộc nữa
Bản thân tôi cũng thế, dần dà tôi không mang nặng
suy nghĩ mình phải chăm sóc mẹ nữa Thay vào đó, hai
chúng tôi dần trở thành bạn đồng hành của nhau Mẹ con
tôi thường cùng tham gia một hoạt động nào đó và mẹ
luôn phản ứng như thể đó là lần đầu tiên trong đời được
làm việc ấy Tôi thấy rõ vẻ vui thích ở mẹ khi được thổi nến
sinh nhật, tô màu hoặc hái hoa trong công viên
Mẹ bắt đầu quên mất nỗi phiền toái của cái lưng và tôi
không còn phải chạy quanh bãi xe để tìm chỗ đỗ gần cửa
hiệu nhất Thậm chí mẹ còn bắt đầu đi lại loanh quanh
những con phố trong khu nhà của mình
Một hôm chúng tôi đi ăn buffet và mẹ đã khiến tôi sốc
và bối rối kinh khủng khi nhúng cả hai bàn tay vào thố rau
trộn và chất một đống thức ăn các loại trên đĩa Mẹ không
nhớ mình thích hay không thích món nào cả còn tôi thì
hứng thú theo dõi mẹ thử và thưởng thức hết món này đến
món khác
Thời gian qua đi, cách mẹ tự chăm sóc bản thân thay
đổi theo chiều hướng mới của bà Mẹ tự mặc quần áo
nhưng không hề quan tâm đến việc phối hợp chúng sao
cho đồng bộ Thú thật là đôi khi tôi thấy vừa tức cười lại
vừa chạnh buồn khi quan sát mẹ, chẳng hạn khi sử dụng
cái điều khiển ti-vi, mẹ chuyển kênh liên tục, từ những bộ
phim kinh điển yêu thích cho đến các kênh truyền hình
13
Trang 13của châu Á Mẹ không hề biết đến danh sách những việc
cần làm đang ngày càng trở nên dài hơn trong lịch của
tôi Mẹ không còn phải quan tâm đến việc thanh toán các
hóa đơn, nấu cơm, lái xe, đi khám bác sĩ, giặt giũ và vô vàn
những thứ khác mà một người phải làm hàng ngày Hầu
như chỉ cần được ở bên tôi là mẹ đã cảm thấy hạnh phúc
Mẹ theo chân tôi hết phòng này đến phòng khác và luôn
sẵn sàng lên xe để cùng tôi ra ngoài
Dẫu vậy, tôi vẫn nhận ra ở mẹ một bản sắc rõ rệt, thể
hiện qua những điều bà muốn hoặc không muốn lẫn những
cảm xúc ngẫu hứng Mẹ vẫn là mẹ của tôi chứ không chỉ là
một người đang bệnh tật
Một trong những kỷ niệm đáng quý nhất là hôm tôi
đưa mẹ đi nghe nhạc ngoài trời Họ chơi nhạc của nhóm
Big Band Era Trước đó mẹ vẫn nói chuyện với tôi bình
thường, nhưng từ lúc buổi trình diễn bắt đầu, mẹ có thể
hát hầu hết những bài hát đó! Suốt hơn bốn mươi lăm phút
ấy, tôi cảm thấy lòng mình tràn ngập hân hoan và sự biết
ơn vì nhận ra tận sâu trong lòng mẹ vẫn còn một chiếc cầu
nối nhịp với thế giới bên ngoài Cho đến giờ tôi vẫn còn
nhớ rõ như in vẻ mặt vui sướng và hài lòng của mẹ
Căn bệnh Alzheimer đã giúp tôi biết trân trọng mẹ
hơn chứ không chỉ đơn thuần chăm sóc cho bà Bà dạy tôi
nhìn cuộc sống theo một lăng kính khác hẳn và nhận ra sự
quý giá trong từng khoảnh khắc Thật đáng ngạc nhiên khi
mẹ càng kém trí nhớ thì cả hai chúng tôi lại càng hiện hữu
nhiều hơn trong cuộc sống của chính mình
~ Jean Ferratier
14
Trang 14Cuộc chiến với tử thần
“Không có kết thúc Không có khởi đầu
Chỉ có niềm đam mê bất diệt dành cho cuộc sống.”
~ Federico Fellini
Ba từ lạnh lùng đó đã đem đến cho tôi những cảm xúc
dữ dội, phẫn nộ, sợ hãi, căm ghét Năm 1982, tôi bốn mươi
bảy tuổi, có một cuộc sống lành mạnh, thường xuyên chạy
việt dã, đã bỏ rượu, thuốc lá và không ăn thịt tái từ lâu Vậy
vì cớ gì mà tôi lại bị ung thư vú? Thật không công bằng!
Tôi là một trung tá không quân Mỹ mạnh mẽ, độc lập,
đã lấy bằng Tiến sĩ Sau hai cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi một
mình nuôi dạy hai đứa con thành tài Thế mà giờ đây tôi
lại bị khuất phục trước sự sợ hãi với căn bệnh Tôi trở nên
yếu đuối, dễ bị tổn thương và tìm mọi cách để trốn tránh
thực tại
Bệnh của tôi là một loại ung thư di căn khá nhanh, sau
ba năm khối u đã lan đến xương và phổi Để bảo toàn sự
sống cho tôi, các bác sĩ buộc phải phẫu thuật cắt bỏ toàn
bộ phần ngực Trong sự tuyệt vọng, tôi đăng ký tham gia
một công trình nghiên cứu bệnh ung thư vú của bác sĩ
John McDougall, với một chế độ ăn kiêng khắt khe (chỉ ăn
rau củ, không được ăn bất cứ loại thực phẩm nào làm từ
động vật) và phải chấp nhận không hóa trị và xạ trị
15
Trang 15Khi đó, mọi người thân trong gia đình đều nghĩ đây là
một quyết định điên rồ, vì không ai tin chỉ ăn kiêng lại có
thể chữa được ung thư Do không còn chỗ nào để bấu víu,
tôi vẫn quyết định làm theo ý mình
Rồi tôi tình cờ biết đến một sự kiện thể thao có tên
“Cuộc thi ba môn phối hợp dành cho người sắt” Tôi mê
mẩn khi nhìn thấy những vận động viên trẻ tuổi cự phách
vượt qua quãng đường bơi gần 4 km, liền sau đó là đạp xe
đạp hơn 180 km, rồi chạy việt dã đến 42 km
Với chế độ ăn uống mới, tôi thấy mình khỏe hơn, cơ
thể trở nên nhẹ nhàng, nhanh nhẹn hơn, và thế là tôi quyết
định sẽ luyện tập để tham gia cuộc đua Tôi bơi cho đến
khi không nhấc nổi tay mình lên nữa, đạp xe cho đến khi
không đạp được nữa, chạy bộ cho đến khi không chạy nổi
nữa và cử tạ cho đến khi không còn nhấc được quả tạ lên
Để làm quen với môi trường thi đấu, tôi tham gia bất
cứ cuộc đua nào tôi có thể Tôi đã tham dự “Cuộc đua tới
mặt trời”, một cuộc đua dài gần 60 km, chạy lên đỉnh ngọn
Haleakala cao 3.048 mét trên đảo Maui, Hawaii và đã giành
chiến thắng dù đôi lúc đã muốn bỏ cuộc giữa đường
Sau một thời gian luyện tập, tôi nhận ra mình ngày
càng mạnh khỏe hơn, các nhóm cơ bắt đầu phát triển,
những đốm đỏ trên xương, dấu hiệu của ung thư di căn,
giờ đã biến mất, và khối u ở phổi vẫn giữ nguyên kích cỡ
Tôi không cần phải tiếp nhận hóa trị hay xạ trị, cũng như
có thể tiếp tục thực hiện chế độ ăn uống phục vụ cho công
trình nghiên cứu
Thứ duy nhất gợi nhớ lại bệnh ung thư đó là hai vết
mổ dài, đỏ tươi nằm trên ngực, cùng bộ ngực xẹp lép như
16
Trang 16một thiếu niên.Thế là tôi quyết định đi giải phẫu thẩm mỹ
để lại có được một cơ thể bình thường như trước kia
Giờ đây, sau hai mươi năm, trên người tôi chẳng còn
dấu tích gì của bệnh ung thư nữa Tôi vẫn tiếp tục chế độ
ăn kiêng, cảm thấy mình khỏe mạnh và cân đối hơn bao
giờ hết Mật độ xương của tôi đã tăng lên khi ở độ tuổi ngũ
tuần và lục tuần, một điều thường được cho là “không thể
xảy ra” vì hầu hết mọi người đều cho rằng mật độ xương
của họ sẽ càng giảm đi khi tuổi càng cao Huyết áp của tôi
là 90/60, nồng độ mỡ trong máu dưới 150, tôi có 15 phần
trăm trọng lượng cơ thể là chất béo, và kết quả kiểm tra
lượng sắt trong máu của tôi đạt con số tối ưu
Cho đến hôm nay, tôi đã tham gia “Sự kiện thể thao ba
môn phối hợp dành cho người sắt” được sáu lần, cộng với
trên một trăm cuộc thi thể thao ba môn phối hợp quy mô
nhỏ khác, ngoài ra còn có sáu mươi bảy cuộc thi chạy việt
dã và hàng trăm cuộc thi chạy bộ cự ly ngắn khác
Năm 1999, tôi được tạp chí Living Fit bình chọn là một
trong mười Phụ nữ có thân hình cân đối nhất nước Mỹ
Tháng Hai năm 2000, trong một cuộc thi có tên Tuổi Cân
Đối, điểm số của tôi bằng điểm số của một người ba mươi
hai tuổi Khả năng chơi thể dục nhịp điệu của tôi bằng một
người mười sáu tuổi
Tôi muốn chia sẻ câu chuyện thay đổi lối sống để
chiến thắng bệnh tật của mình với mong muốn giúp thêm
nhiều người có đủ sức mạnh để chiến thắng bệnh tật và
giành lại sự sống từ tay thần chết
~ Ruth Heidrich, Tiến sĩ Triết học
17
Trang 17Điều bất ngờ
“Tuổi tác buộc chúng ta phải xác định điều gì là quan trọng trong đời.”
~ Thomas Moore
Bà nội đỡ ông nội dậy khỏi giường, giúp ông vào
nhà bếp ăn sáng Sau bữa sáng, bà đưa ông đến
ngồi trên cái ghế bành trong phòng khách Tại đó ông sẽ
nghỉ ngơi trong lúc bà rửa chén bát Thỉnh thoảng, bà lại
trở vào kiểm tra xem ông có cần gì không
Đó là nếp sinh hoạt thường ngày của ông bà kể từ lần
đột quỵ mới đây của ông Họ thỏa thuận với nhau: Ông
không được rời khỏi ghế hay giường mà không có sự giúp
đỡ của bà
Là những người Ireland di cư, ông bà gặp gỡ và cưới
nhau ở Mỹ Bà nội là người thân thiện, cởi mở và rộng
lượng; ông thì hơi khép kín và tận tụy với gia đình – À, và
hiếm khi mua quà tặng bà nữa Đó có lẽ là điều đáng buồn
duy nhất trong cuộc sống hôn nhân của họ
Vào một buổi sáng tháng Hai âm u lạnh lẽo điển hình
của mùa đông New York, bà đưa ông ra ghế
– Tôi đi tắm đây, – bà trao cho ông cái điều khiển ti-vi
– Nếu ông cần gì, hãy chờ một lát và tôi sẽ quay lại
18
Trang 18Tắm xong, bà liếc mắt về phía lưng ghế chỗ ông ngồi và
nhận thấy cây gậy của ông không còn ở đó nữa Linh tính
có chuyện bất thường, bà đi tới chỗ cái ghế Ông đã biến
mất Cánh cửa tủ quần áo bị mở ra, nón và áo khoác của ông
không còn trong tủ Sự sợ hãi chạy dọc sống lưng bà
Bà khoác vội chiếc áo khoác và chạy ra ngoài Bà đưa
mắt nhìn xung quanh, những đụn tuyết nhỏ phủ trên vệ
đường Đi bộ với những người vững chân lúc này còn khó,
huống chi là người trong tình trạng như ông
Ông ấy đi đâu được nhỉ? Sao ông ấy lại ra khỏi nhà
một mình?
Bà lo lắng nhìn dòng xe cộ đang lao vun vút trên đường
và nhớ lại gần đây có lần nghe ông than thở với đứa cháu
rằng ông cảm thấy mình như một “gánh nặng” Mãi cho
đến năm ngoái, ông hãy còn khỏe mạnh; nhưng giờ đây,
ông thậm chí không thể làm cả những việc đơn giản nhất
Bà đứng một mình nơi góc đường, trong lòng tràn
ngập cảm giác tội lỗi
Ngay lúc đó, bà nhìn thấy ông vòng qua chỗ khúc cua
Đầu ông cúi xuống, mắt tập trung nhìn xuống lề đường và
thận trọng bước từng bước nhỏ Chiếc áo khoác khoác hờ
trên bờ vai trái yếu ớt, bên tay khỏe mạnh thì nắm chặt cây
gậy cùng một gói đồ lạ
Thở phào nhẹ nhõm, bà vội vàng chạy tới đỡ ông Khi
thấy ông vẫn an toàn, bà trách:
– Tôi chỉ để ông lại đó một lát thôi mà Ông cần thứ gì
gấp đến nỗi không chờ được vậy? Tôi lo cho ông quá!
19
Trang 19Bối rối và tò mò, bà đưa tay cầm lấy gói đồ màu nâu
Trước khi ông kịp giải thích, bà nhìn thấy một cái hộp hình
trái tim
– Hôm nay là ngày lễ Tình nhân, – ông nói – Tôi nghĩ
biết đâu bà sẽ thích một hộp sô-cô-la Lâu nay tôi chẳng
mua cho bà món quà nào cả
Ông khó khăn thốt ra những lời đó do di chứng của
cơn đột quỵ, nhưng bấy nhiêu đã đủ khiến cho ngày đông
lạnh lẽo trở nên ấm áp Nước mắt bà tuôn rơi, bà ôm lấy
cánh tay ông Dù là bà đang dắt ông đi nhưng trong lòng,
họ đã trở về thời son trẻ - bà đang tựa vào ông
Quả thật, không bao giờ là quá muộn để thể hiện tình
yêu!
~ Denise Jacoby
20
Trang 20Bối rối và tò mò, bà đưa tay cầm lấy gói đồ màu nâu
Trước khi ông kịp giải thích, bà nhìn thấy một cái hộp hình
trái tim
– Hôm nay là ngày lễ Tình nhân, – ông nói – Tôi nghĩ
biết đâu bà sẽ thích một hộp sô-cô-la Lâu nay tôi chẳng
mua cho bà món quà nào cả
Ông khó khăn thốt ra những lời đó do di chứng của
cơn đột quỵ, nhưng bấy nhiêu đã đủ khiến cho ngày đông
lạnh lẽo trở nên ấm áp Nước mắt bà tuôn rơi, bà ôm lấy
cánh tay ông Dù là bà đang dắt ông đi nhưng trong lòng,
họ đã trở về thời son trẻ - bà đang tựa vào ông
Quả thật, không bao giờ là quá muộn để thể hiện tình
yêu!
~ Denise Jacoby
20
Trang 21Những tấm thiệp tự làm
“Tình yêu luôn mang tới khó khăn, đúng vậy,
nhưng mặt tốt là nó cũng đem tới sức sống.”
~ Vincent Van Gogh
Chúng tôi cưới nhau vào năm 1966 tại Welch,
Tây Virginia khi tôi chỉ mới mười sáu và chồng
tôi chỉ mới mười bảy tuổi Khi đó, tìm việc làm trong thị
trấn nhỏ này là việc hết sức khó khăn Sau hai tháng cưới
nhau, chồng tôi đọc được thông báo tuyển dụng của hãng
xe buýt ở Roanoke, Virginia Thế là anh ấy lái xe suốt hơn
một trăm sáu mươi cây số đến đó để xin việc Tuần tiếp
theo, họ liên hệ lại và thông báo anh đã được nhận vào làm
thợ máy tập sự Đó là một cơ hội lớn với chúng tôi, nhưng
tôi cũng rất buồn khi phải chuyển nhà đến Roanoke, một
nơi hoàn toàn xa lạ Vợ chồng tôi tìm được một căn hộ nhỏ
có đầy đủ đồ nội thất, và tôi cũng may mắn tìm được một
chân thư ký kinh doanh toàn thời gian ở Woolworth Tuy
nhiên chồng tôi phải làm ca cố định từ nửa đêm đến tám
giờ sáng, tức là mỗi sáng khi anh trở về nhà thì tôi lại đang
chuẩn bị rời nhà đi làm
Lễ Tình nhân của năm đầu tiên chung sống đó, chúng
tôi có ít tiền lắm nên hai vợ chồng chẳng thể mua cho
nhau một món quà nào, ngay cả một tấm thiệp bán sẵn
ngoài cửa hiệu
21
Trang 22Đêm trước ngày lễ Tình nhân, sau khi anh đi làm, tôi
cứ trằn trọc mãi, không sao ngủ được Thế là tôi quyết định
thức dậy và làm tặng anh một tấm thiệp bằng giấy tập Tôi
vắt óc suy nghĩ, và quyết định viết tặng anh một bài thơ
Đến khi trao nó cho anh, tôi nín thở, quan sát anh mở nó
ra và bắt đầu đọc, lòng thầm mong anh sẽ không phá lên
cười sự ngô nghê của mình Bài thơ của tôi như sau:
Em không có nhiều tiền
Để mua một tấm thiệp thật đẹp
Nhưng những điều mà chúng ta đang có
Quý hơn tất thảy mọi thứ xa hoa
Mình có nhau là điều tuyệt nhất,
Hãy mở ra, đọc tiếp mà xem
Bên trong, tôi tô một trái tim đỏ thật lớn kèm dòng
chữ “Em yêu anh!” Khi đọc xong tấm thiệp, anh chậm rãi
ngẩng đầu lên nhìn tôi, không phá lên cười như tôi lo sợ
mà chỉ mỉm cười dịu dàng
Rồi anh đặt vào tay tôi một thứ –một trái tim làm bằng
giấy bạc mà anh đã dành cả giờ ăn trưa để hoàn thành Hóa
ra anh cũng đã ngại khi trao nó cho tôi, sợ tôi cho đó là
điều ngớ ngẩn và cười cợt anh
Đến tận bây giờ, tôi vẫn cất trái tim đó trong ngăn bàn
Theo năm tháng, chúng tôi đã khấm khá lên và có thể mua
cho nhau những món quà đẹp, đắt tiền hơn nhân ngày
lễ Tình nhân Nhưng không món quà nào có giá trị bằng
những món quà chúng tôi tự tay làm cho nhau với cả tấm
lòng trong những năm đầu gian khó
~ Evelyn
22
Trang 23Từng phút bên nhau
“Có thể bạn đang ôm đồm quá nhiều thứ đến nỗi
quên mất niềm hạnh phúc giản dị nhưng có ý nghĩa
vô cùng lớn lao bạn hiện có.”
~ Jan Glidewell
Hôm đó là ngày cuối tuần, bố mẹ tôi tổ chức tiệc
kỷ niệm sáu mươi năm ngày cưới và có nhiều việc
phải làm Tôi vừa từ Chicago về nhà bố mẹ ở nam New
Jersey vào ngày thứ Sáu Anh chị em tôi làm việc không
ngơi tay để sắp xếp mọi thứ sao cho thật hoàn hảo Anh
Jerry gọi điện cho dịch vụ cung cấp thức ăn, vợ của anh là
chị Mary đi mua vật dụng bằng giấy, anh Rick chọn bánh
Bên cạnh đó, sức khỏe của bố mẹ chính là điều cần lưu tâm
hơn cả Bố mẹ tôi đều đã qua tuổi tám mươi Mẹ tôi vừa bị
đột quỵ, sinh hoạt hàng ngày của bà phụ thuộc hoàn toàn
vào sự giúp đỡ của người khác Bố tôi vừa tiếp nhận đợt
hóa trị vì bệnh máu trắng
Tiệc dự kiến được tổ chức vào chiều Chủ nhật Chúng
tôi phải mở hết các cửa, hơn năm mươi khách mời sắp đến
đây và chen chúc nhau trong căn hộ ba phòng ngủ với diện
tích khiêm tốn này Sáng Chủ nhật, tôi dậy sớm, trong đầu
lên sẵn danh sách những việc phải làm như bày biện ghế,
di chuyển cái bàn trong phòng ăn, đưa mẹ đi làm tóc và
làm móng
23
Trang 24Bố mẹ vẫn còn ngủ, vài giờ nữa các anh tôi mới đến,
thế nên tôi quyết định chạy bộ để thư giãn Tôi mặc nhanh
vào người bộ đồ thể thao cùng cái áo gió, bước ra ngoài,
nhẹ nhàng đóng cửa lại
Tôi chạy chầm chậm trên con đường yên ắng, qua
từng dãy nhà trong khu phố, ngắm nhìn những căn nhà
rộng rãi có kiến trúc rất đẹp Lần cuối cùng tôi ở đây là vào
mùa hè trước, với những khoảng sân ngập tràn màu sắc
của các loại hoa lá, cùng những chiếc xe đạp trẻ em đậu rải
rác trên lối vào từng căn nhà
Nhưng hôm nay lại là một ngày cuối tuần của tháng
Ba, trời lạnh buốt, u ám, mưa lất phất, đường lầy lội, cỏ
cây thưa thớt Tôi run rẩy kéo mũ trùm kín đầu và cố chạy
nhanh hơn chút nữa Tiếng bước chân của tôi có lẽ là thứ
âm thanh duy nhất trên suốt dọc đường
Tôi luôn kết hợp việc chạy bộ với việc ngắm nghía
cảnh vật xung quanh nhưng hôm nay là ngoại lệ Trời lạnh
và những luống hoa vẫn chưa trổ bông, vả lại tôi có quá
nhiều điều bận tâm trong đầu Tôi mải mê suy nghĩ, lo
lắng cho sức khỏe của bố mẹ cùng những việc cần làm để
chuẩn bị cho bữa tiệc hôm nay
Do quá tập trung suy nghĩ nên tôi bất ngờ trượt chân
Tuy không ngã và không bị đau nhưng tôi bị một phen hú
vía và làm tuột dây giày Trong lúc buộc dây giày, tôi ngước
lên và nhận ra mình đã chạy bộ quá nửa vòng hồ nước giữa
sân tập thể thao Lần cuối cùng tôi ở đây là vào mùa hè,
lúc đó những đứa trẻ đang chơi tóe nước, lũ vịt kêu quang
quác và những bông hoa rực rỡ xếp hàng trên đường
24
Trang 25Nhưng hôm nay, hồ nước hoàn toàn yên ắng Cây cối
trơ trụi không một chiếc lá Xung quanh không một bóng
người, thậm chí không có lấy tiếng chim hay vịt nào phá vỡ
sự tĩnh mịch này Thật là một sự ban sơ hoàn hảo Tôi nghĩ
đây có lẽ là cảnh tượng đẹp nhất tôi từng thấy
Sau một lúc, tôi bắt đầu thấy lạnh nên đành miễn
cưỡng đứng dậy và quay về nhà Trên đường về, tôi nhận ra
là mình đã quá tập trung vào những lo lắng đến nỗi không
nhận thấy sự thay đổi của cảnh vật xung quanh Tôi băn
khoăn không biết đã có nụ hoa nào xuất hiện trên lối vào
sân tập hay chưa, một căn nhà trong khu phố đang được
xây dựng dang dở vào mùa hè giờ đã hoàn tất hay chưa,
con chó già Maynard của người hàng xóm già có đang nằm
ở hàng hiên trước nhà như thường ngày hay không
Khi tôi về đến nhà thì bố mẹ đã dậy Mẹ tôi đang ngồi
chỗ bàn bếp, trên người khoác chiếc áo choàng bông và
đang đọc báo sáng Còn bố tôi đang pha cà phê
– Chào con, – mẹ vừa nói vừa nắm lấy tay tôi, siết
chặt, bàn tay mẹ thật mềm và ấm
– Đi bộ vui không con? Con uống cà phê chứ? – Bố tôi
vừa hỏi vừa mỉm cười
Đã trễ Tôi đã đi ra ngoài lâu hơn dự định, còn có quá
nhiều thứ để làm Tôi phải đi tắm, thay quần áo và bắt
tay vào việc ngay Nhưng trong nhà bếp ấm quá, cùng với
hương cà phê ngào ngạt, và cả bố lẫn mẹ đều đang ở đây,
thật là những phút hiếm hoi
– Cho con xin chút cà phê ạ, – tôi nói
25
Trang 26Cuối cùng, mọi thứ cũng đã được hoàn thành kịp
lúc Bữa tiệc diễn ra vui vẻ, và đối với bố mẹ tôi, được
chia sẻ niềm vui đó với gia đình và bạn bè thật sự là món
quà vô giá
Nhưng đối với tôi, giây phút tuyệt vời nhất là khi được
ngồi uống cà phê trong nhà bếp cùng bố mẹ vào buổi sáng,
không cần lo âu gì về quá khứ hay hiện tại
Tất nhiên, những mối lo lắng, bận tâm lúc nào cũng
có, nhưng tôi sẽ không vì thế mà quên mất những khoảnh
khắc ngọt ngào quý giá của hiện tại
~ Phyllis L Nutkis
26
Trang 27Chuyến phiêu lưu
“Thái độ rất dễ lan tỏa Bạn có nghĩ thái độ của bạn
dễ ảnh hưởng đến người khác không?”
~ Dennis và Wendy Mannering
Vào một buổi sáng sương mù ở Colorado, trong
lúc tôi đang nhâm nhi từng ngụm cà phê thì anh
John, chồng tôi nói:
– Chúng mình cần thay đổi phong cách sống Em và
anh đi du lịch trên du thuyền đi!
Tôi nghe mà chết lặng Trong khi đó anh vẫn nói tiếp:
– Leslie này, sẽ ra sao nếu toàn bộ tài sản của chúng
mình chỉ còn lại vỏn vẹn một chiếc va-li? Em hãy thử tưởng
tượng là mình đang đứng trên lề đường với cái va-li đung
đưa trong tay, khi đó em sẽ muốn đi đâu? Em sẽ muốn làm
gì kế tiếp?
Nghĩ rằng anh đang đùa nên tôi đáp:
– Em sẽ ra bãi biển, ngồi trên ghế dài và tiếp tục nghĩ
xem mình nên làm gì
Rõ ràng là John đang bị khủng hoảng tuổi trung niên, và
điều đó làm tôi sợ Trong nhiều tuần sau đó, tôi nhận thấy
hành vi của anh có sự thay đổi Anh miệt mài nghiền ngẫm
những cuốn sách kiểu như Cách sinh tồn khi không có tiền
lương của Charles Long Từ trước đến giờ chồng tôi luôn là
27
Trang 28người lạc quan, anh luôn tìm được những dự án mới để thỏa
sức cống hiến Nhưng dạo gần đây, John tỏ ra ít hào hứng với
công việc và các sở thích riêng Ngọn nến nhiệt huyết trong
anh giờ tỏ ra yếu ớt hẳn Ở tuổi năm mươi bốn, anh có cuộc
sống thành đạt, thoải mái của một giáo sư đại học, nhưng tôi
có thể nhận ra rằng anh đã sẵn sàng cho một sự chuyển mình,
một “phong cách sống” mới
John muốn tự mình làm chủ một con tàu Anh muốn
cùng tôi chu du từ Florida đến tận Nam Mỹ và sau đó
quay về “Hay chúng ta thuê lấy một con tàu!”, tôi đề nghị
Nhưng anh vẫn khăng khăng là chúng tôi cần thay đổi lối
sống Nếu chúng tôi có thể quay về nhà một cách quá dễ
dàng thì theo anh đó không phải là một sự thay đổi thật sự
Trong thâm tâm tôi luôn bị ám ảnh về câu chuyện
buồn của hai cặp vợ chồng vừa ly hôn sau nhiều năm
chung sống hạnh phúc Tôi mường tượng ra cảnh hai ông
chồng, đang ở giữa tuổi ngũ tuần, chễm chệ trên hai chiếc
mô-tô đỏ mới cáu, sau lưng là hai cô bồ trẻ cùng nhau đi
ngắm cảnh hoàng hôn Tôi thật sự lên án hành vi của họ
Sao những người vợ ấy không thể cùng người đàn ông của
mình cưỡi trên những chiếc mô-tô kia? – Tôi tự hỏi
Rõ ràng là John đang hành động cho nỗi khao khát
mãnh liệt của mình và tôi muốn được là một phần trong
mọi quyết định của anh ấy Thế là tôi quyết định đầu tư
vào kế hoạch giúp John lấy lại thăng bằng
– Được rồi, em sẽ cùng anh thực hiện kế hoạch, nhưng
chỉ một, hoặc nhiều nhất là hai năm thôi nhé Dù sao thì
hai năm có là gì so với cả cuộc đời! – Tôi nói với anh
28
Trang 29Sau nhiều tuần lên kế hoạch và chuẩn bị về tài chính,
vào một ngày tháng Một lạnh giá, chúng tôi đọc được
thông tin về cuộc sống của những người luôn phải lênh
đênh trên biển Vào tháng Năm, John nộp đơn xin nghỉ
phép dài ngày Tới tháng Sáu, đơn nghỉ phép của anh được
duyệt Không lâu sau tôi cũng xin nghỉ việc Chúng tôi
thực hiện hai chuyến du ngoạn ngắn xuống bờ Đông và bờ
Tây, chọn mua một con thuyền và nơi đậu thuyền
Vào tháng Bảy, căn nhà của chúng tôi được bán ngay
trong giờ đầu tiên đăng tin trên sàn giao dịch địa ốc Ngay
từ giây phút này đây, cuộc sống của chúng tôi chuẩn bị
bước sang một trang khác Sau khi bán nhà cửa, xe và cho
tặng các vật dụng trong nhà, mọi tài sản mà chúng tôi đã
mất nhiều chục năm tích lũy gần như không còn gì cả
Giờ đây thời gian là vàng bạc Lần đầu tiên từ khi
trưởng thành, chúng tôi là những kẻ vô công rỗi nghề,
sống nhờ vào tiền tiết kiệm và tiền hưu trí Việc đưa ra
quyết định trở nên dễ dàng hơn Chúng tôi cần mua ngay
một con thuyền và tức tốc khởi hành trước khi thời gian
và tiền bạc vơi đi
Giờ đây khi đã chính thức trở thành những kẻ vô gia
cư, chúng tôi xúc tiến nhanh việc mua một chiếc thuyền
buồm rất đẹp và còn khá mới, dài hơn mười hai mét với
cái tên Sola Fide, mà theo tiếng La-tinh nó có nghĩa là “kẻ
trung thành”
Chúng tôi lái chiếc xe hơi mười năm tuổi chất hàng
đống đồ đến Ft Lauderdale, Florida và thuê một xưởng sửa
chữa trên một kênh đào Chúng tôi bắt đầu quá trình mệt
29
Trang 30nhọc tân trang lại cho Sola Fide để chuẩn bị cho chuyến
hành trình dài ngày trên biển Công cuộc chuẩn bị kéo
dài hàng tháng trời do chúng tôi phải săn lùng các thiết bị
hàng hải và trang bị để con thuyền trở thành một nơi thật
ấm cúng và tiện lợi như ở nhà Tôi thật sự choáng với chi
phí bỏ ra cho những thứ “thiết yếu” này và tự hỏi không
biết mình có thể ra khơi trước khi tiền hết được hay không
Ngày trọng đại ấy cuối cùng cũng đã đến khi chúng
tôi giương buồm ra khơi Chúng tôi lên kế hoạch chu du
một vòng từ Florida đến Venezuela rồi quay trở lại, tận
hưởng cảnh đẹp của tất cả các hòn đảo xinh đẹp suốt
dọc đường đi
Chúng tôi chỉ là những tay đi biển mới vào nghề
với kinh nghiệm hạn chế, chủ yếu thu thập từ tấm bảng
hướng dẫn ngắn trên tàu và từng bước nâng cao kỹ năng
từ những kinh nghiệm thực tế trong suốt quá trình chu
du Chúng tôi thường lái tàu vào ban ngày, đến đêm thì
thả thuyền lênh đênh trong bóng tối tĩnh mịch Một
kinh nghiệm khi đi biển đó là bạn không thể cứ thế neo
tàu lại ở giữa biển mà phải tiếp tục đi cho đến khi tới
được một nơi trú ẩn an toàn
Xen giữa những điều thú vị luôn là các mối nguy hiểm
rình rập Đôi khi chúng tôi phải đương đầu với gió lớn và
biển động Chúng tôi cũng đã gặp một gia đình người đi
biển xấu số phải cam chịu nhìn con thuyền của mình bị
thiệt hại hoàn toàn Chúng tôi còn gặp những người đi
biển từng bị hải tặc tấn công John đã giúp đỡ những người
bị mắc cạn hay đang bám phao lênh đênh trên biển
30
Trang 31Theo một cách nào đó, cuộc hôn nhân của chúng tôi
đã đứng vững trước sự thay đổi lối sống ngoạn mục này
John đã đưa cho tôi một “hợp đồng bảo hiểm hôn nhân”
rất lớn Chuyện xảy ra thế này: Sau ba mươi ngày tham gia
chuyến đi, với những căng thẳng khủng khiếp vì sóng gió,
cũng như chịu đựng những lời than vãn, trách móc của tôi,
John nhìn vào mắt tôi và nói:
– Leslie, bất cứ khi nào em muốn quay về, chúng
ta đều có thể dừng lại Đối với anh, cuộc hôn nhân của
chúng ta mới là điều quan trọng nhất, chứ không phải
chuyến đi này
Đó có lẽ là những lời lẽ trìu mến nhất mà tôi từng
nghe Tôi biết rằng mình đã có được chiếc “phao cứu sinh”
từ anh, để yên tâm đương đầu với những cam go của lối
sống này Trí tò mò cũng là một động lực giúp tôi tiếp tục
chuyến đi Tôi muốn biết mọi điều mà chuyến phiêu lưu
này đem đến cho mình
Trong lúc cập bến những hòn đảo, chúng tôi dành
thời gian làm quen với người dân bản địa cũng như những
người đi thuyền khác, và cũng đã trở thành bạn thân của
vài người trong số đó Mỗi ngày trôi qua, chúng tôi lại có
thêm những chuyến phiêu lưu mới Khi thời tiết không cho
phép ra khơi, chúng tôi tham gia công việc tình nguyện
cùng người dân địa phương, dạy kèm và đọc sách cùng trẻ
nhỏ Có một ngày nọ, chúng tôi đã giúp cứu rất nhiều cá
kình đầu to ở Trinidad
Cuộc hành trình khám phá tuổi trung niên của chúng
tôi kết thúc tại đúng điểm khởi hành, Florida Thật không
31
Trang 32có gì vui hơn là được trở về nhà Trong chúng tôi tràn đầy
những điều mới mẻ, cùng lòng tin rằng mình có thể làm
được bất cứ điều gì với lòng quyết tâm
Tôi thấy mừng là mình đã phản ứng tích cực trước
khao khát cháy bỏng của chồng khi anh nói muốn tạm thời
sống một cuộc đời mới khác với đời sống hàng ngày Trong
lúc chúng tôi dự phần vào cuộc phiêu lưu, thì tiếng nói
trong con người gần già cỗi của tôi đã cất lên sau khoảng
thời gian chờ đợi được giải thoát Nó giúp tôi khám phá
ra một con người mới nơi mình Tôi nhận ra mình cũng lì
lợm và gan góc lắm
Đôi khi, chúng ta phải vượt lên chính mình để biết
mình là ai Tôi vui với những trải nghiệm táo bạo mà mình
đã có Mọi thứ trở nên đơn giản và phóng khoáng hơn rất
nhiều
Vậy còn bạn, bạn muốn đi đâu và làm gì?
~ Leslie J Clark
32
Trang 33Mất điện
“Sự giàu có của tôi không chỉ thể hiện qua tài sản,
của cải mà qua cả những nhu cầu ít ỏi của tôi.”
~ J Brotherton
Tôi tỉnh dậy trong cái lạnh tĩnh mịch Trong căn
nhà dân dã của tôi không có tiếng đồng hồ tích
tắc, cũng không có tiếng tủ lạnh chạy rì rầm Ở miền biển
Oregon này thường hay mất điện: cứ một phút một lần,
một tiếng một lần hoặc ba tiếng một lần Sau đó, những
âm thanh thân thuộc lại xuất hiện: tiếng lào xào, rì rầm,
tích tắc, vù vù khi radio, tủ lạnh, đồng hồ, máy tính, ti-vi,
máy sưởi và máy trả lời tự động hoạt động trở lại
Tôi đã từng trải qua vô số lần mất điện, chịu cảnh
không đèn đóm, không lò sưởi, không âm thanh Nhưng
tôi không thể nào sống thiếu cà phê sáng Lẽ ra tôi đã có
thể nhóm lửa trong cái bếp bằng đá ngoài hiên sau để đun
nước nhưng trời lại đang mưa như trút nước Lẽ ra tôi đã
có thể sang nhà hàng xóm trên đồi, xem Jenn có sẵn cà phê
trong lò ngoài trời hay không Nhưng từng cơn gió đang
quăng quật giữa các nhánh cây Ít ra thì điện thoại cũng
còn hoạt động được
Tôi bèn gọi cho sếp của mình
– Phải lâu lắm người ta mới sửa xong đường dây điện
– Bà ấy trả lời – Thôi anh cứ ngồi yên tại chỗ Coi như
33
Trang 34hôm nay không làm việc gì cả Ở nhà thờ Methodist có chỗ
trú ẩn và thức ăn cứu trợ đấy
Lần mò trong ánh sáng tù mù, tôi tìm thấy cái đèn
lồng và túi ngủ ở phía sau tủ áo Tôi đặt cái đèn lồng ở gian
bếp, đánh diêm và thắp đèn lên
Chúa ban phước cho ông Coleman đã phát minh ra cái
vật kỳ diệu này Cái ấm bằng kim loại nhanh chóng nóng
lên Có thể chẳng mấy chốc nữa mà tôi sẽ có món cà phê
đây Nhưng dùng vật gì để giữ thăng bằng trên cái nắp đèn
hình nón này bây giờ? Tôi cố đun nước bằng cách đặt lên
đó một cái chảo đáy dày, sau đó phát hiện ra nếu dùng một
cái hộp đựng sốt cà chua sẽ tốt hơn Sau khi rửa cái hộp
và đổ đầy nước sạch vào đó, tôi đeo găng tay làm bếp vào
và giữ cái hộp cố định trên nắp chụp đèn bằng hai chiếc
đũa nhựa Chẳng bao lâu, một tách nhỏ cà phê uống liền
đã dậy hương Đun thêm bốn lần nữa, tôi đã có thể thưởng
thức một bữa cà phê sáng ngon mê ly và thậm chí còn dư
nửa tách nhỏ nước nóng để rửa ráy Tôi hứng thú với niềm
vui giản dị khi được rửa mặt với nước ấm Ít ra nó cũng
giúp tôi chống chọi với cả ngày mất điện
Tôi khoác cái áo choàng dày và đi đôi ủng da cừu Gom
vài cuốn sách trên tủ đầu giường, tôi cài khóa áo choàng,
buộc lại dây ủng và chui vào túi ngủ Tôi chỉnh lại ngọn
đèn và rúc vào túi, bắt đầu đọc sách Những đoạn văn đầy
hình ảnh của quyển “Dưới ánh mặt trời vùng Tuscan” đưa
tôi đến với vùng đất Cortona đầy nắng của nhà văn Frances
Mayes trong khi bên ngoài cửa sổ, dòng thủy ngân nhiệt kế
dừng trên vạch 10C một chút Tệ hơn, căn nhà cũ kỹ của
tôi lại lạnh giá và ẩm thấp Tôi giở sách mà các ngón tay cứ
34
Trang 35tê cứng Tôi ngọ nguậy ra khỏi túi ngủ để tìm đôi găng tay
len Tôi nghĩ trong đầu danh sách những bạn bè có lò sưởi
củi Chợt Jenn, hàng xóm của tôi, lái xe đến
– Tôi đến nhà bạn trai của mình – Cô ấy nói, thò đầu
vào cửa nhà tôi
– Nhưng chỗ đó cách đây đến hơn một trăm cây số và
đường lầy lội, trơn trượt lắm! – Tôi e ngại
– Những người may mắn sẽ có điện Như tớ nè Cậu
cứ thoải mái đến nhà tớ ở, sử dụng lò sưởi củi của tớ, trừ
khi tớ hết củi Nhớ chăm cho con Lab và con mèo của tớ
đấy Chúng sẽ giúp cậu thấy ấm áp
Quay trở ra xe, cô ấy còn nói thêm:
– À, nhà tớ còn rượu brandy đấy Cứ tự nhiên đi nhé!
Thế là mong ước có một lò sưởi củi ấm áp trong
tôi đã thành sự thật Tôi đoán chừng tìm củi chắc cũng
không khó lắm bởi chúng tôi sống giữa rừng, khắp nơi
đầy những cành và nhánh cây rải rác Tôi sục tìm khắp
sân, mương rãnh và vệ đường nhưng chỉ tìm được mớ
củi sũng nước Tôi đành mất hàng giờ để chặt cành và
vã mồ hôi khắp người
Đêm đó, nhiệt độ xuống dưới không Với duy nhất
một ngọn lửa âm ỉ, tôi phải mặc mấy lớp quần áo và dùng
đến ba cái túi ngủ mới đủ ấm Lũ mèo và chó cuộn tròn
quanh tôi Và chúng tôi đã sống sót Ngày hôm sau cũng
diễn ra y như thế: tôi đi tìm củi, chặt cành, nhóm lửa bằng
những mẩu giấy báo, thùng giấy cũ hoặc bất kỳ thứ gì có
thể làm cháy mớ củi ướt Bên ngoài cửa sổ, đám cây linh
35
Trang 36sam vùng vẫy trong gió Trong lúc theo dõi cơn bão, món
súp đậu lăng cay sôi trên bếp tỏa hương thơm lừng, bốc hơi
đầy trong không khí
Sáng ngày thứ ba mất điện, tôi tuyệt vọng vì không
còn chút củi khô nào Tôi quay về nhà, lục tìm trong các
tủ, chạn và dưới gầm giường bất cứ thứ gì bằng gỗ có thể
đốt được Tôi tìm khắp trên tường, kệ, bàn Giữa lúc tuyệt
vọng, tôi chộp lấy một tấm bảng khắc chữ, một cái đồng
hồ gỗ do chồng cũ của tôi làm bằng tay, một cái hộp nữ
trang làm bằng gỗ củ tùng, những khung hình giảm giá,
những miếng kệ gỗ trang trí lặt vặt
Ban đầu tôi cũng cảm thấy tội lỗi khi đốt những cái
muỗng và thố salad làm bằng gỗ tếch của mình, nhưng quả
thật tôi cũng hiếm khi dùng đến chúng Đến cái cán lăn
bột của bà tôi cũng là một điều cấm kỵ, nhưng nó đã mốc
meo và sứt mất một quai cầm Tôi thậm chí phải tự đấu
tranh rất nhiều khi nghĩ đến chuyện đốt cái kệ sách làm
bằng gỗ óc chó của mình Không đời nào! Thay vào đó, tôi
đã gỡ những mảnh gỗ ướt trên cổng nhà của Jenn, cưa nhỏ
thành những miếng vừa với chiều dài của cái lò và hong
khô cạnh bếp Ai mà biết được điện sẽ mất bao lâu cơ chứ?
Trước đây tôi vẫn có ý thanh lý đồ đạc trong nhà
nhưng giờ đây, sự tuyệt vọng đã buộc tôi chuyển từ ý định
sang hành động Với mỗi món đồ gỗ, tôi lại chất vấn bản
thân: “Mình có thích món đồ này không? Mình có cần nó
không?” Chẳng mấy chốc cạnh cửa ra vào đã có hàng đống
đồ: đèn làm bằng củi rề, hộp làm bằng gỗ mía, kệ trồng cây
đã mục ruỗng Trong lúc dùng búa đập mạnh những món
đồ ấy, tôi bắt đầu cảm nhận được một sức mạnh nội tại
36
Trang 37Tôi kéo những mảnh gỗ lên nhà Jenn Sau khi nhồi nhét
những món đồ kỷ niệm vào bếp lò, tôi bỗng thấy việc mất
điện đã mang đến cho tôi sự can đảm và hài lòng khi được
giải phóng khỏi quá khứ Trong lúc ngọn lửa reo lách tách
trong lò bắt đầu tỏa hơi ấm, tôi cởi áo choàng cùng mấy
lớp áo len ra, ngồi vào cái ghế êm ái và nhấm nháp ít rượu
mơ, cạnh bên là những con vật đang rúc vào mình Một
thố sô-cô-la nóng kiểu Thụy Sĩ đang sủi bọt trên bếp và
tách cà phê của tôi bốc khói nghi ngút Nhìn quanh gian
nhà, tôi ngưỡng mộ cách trang trí đơn giản của Jenn Nó
cho thấy cô lúc nào cũng tràn đầy sức sống và tinh thần lạc
quan Tôi cầm lấy cây viết và viết tặng cô ấy một bài thơ
cảm ơn, quyết định rằng Noel tới sẽ bảo bạn trai cô ấy mua
cho cô ấy một cái cưa mini
Sống trong tám mươi tư giờ không điện đóm đã giúp
tôi biết trân trọng ánh sáng, sự ấm áp và bếp điện Ngoài
ra, tôi cũng thấy biết ơn vì đã có dịp trải qua kinh nghiệm
đó Tôi đã đốt hết thảy những kỷ vật đeo bám suốt cuộc
đời mình Chính nhờ việc mất điện, nhờ Jenn và nhờ ngọn
lửa, tôi đã có thêm sức mạnh và cảm thấy ấm áp hoàn toàn
Tôi đã mất đi một số tài sản, nhưng bù lại, tôi cảm thấy
mình hạnh phúc hơn
~ Shinan Barclay
37
Trang 38Kinh nghiệm gia truyền
“Phải có bước đầu tiên mới có bước thứ hai.”
~ Tục ngữ Pháp
Em không muốn cô ấy đến, – tôi bí mật thì thầm
với anh trai của mình
Anh ấy mười bốn, lớn hơn tôi ba tuổi và cũng can đảm
hơn tôi nhiều Không chỉ ngưỡng mộ anh, tôi còn tin rằng
anh ấy sẽ luôn bênh vực, lên tiếng bảo vệ tôi những khi tôi
sợ hãi Và sự thật quả là như thế
– Bố, – anh nói với bố khi hai người đang đứng trong
phòng, – tụi con chỉ muốn có ba người nhà mình thôi
Dịp đó là lễ Quốc khánh và chúng tôi sẽ đến khu trung
tâm thành phố để ngắm pháo hoa Theo kế hoạch của tôi,
tôi, anh trai và bố sẽ mang theo một cái chăn để lót ngồi,
một bình đầy nước soda ướp lạnh và pháo hoa để đốt Và
dĩ nhiên là trong kế hoạch đó không hề có sự hiện diện của
bạn gái của bố
Bố tôi nổi giận, và cảm thấy bị tổn thương nữa Ông đã
hẹn hò với cô Mary mấy tháng nay và muốn chúng tôi phải
thừa nhận cô ấy Trong mắt chúng tôi, cô ấy là một địch
thủ cạnh tranh Chúng tôi không muốn chia sẻ những giây
phút quý báu bên bố với cô ấy Không chỉ bảo vệ thời gian
-38
Trang 39riêng với bố mà tôi còn lo lắng cho cả mẹ nữa Trong thâm
tâm, tôi cứ nghĩ nếu mình thích cô Mary nghĩa là tôi làm
tổn thương mẹ Bố tôi thì đã rõ, ông ấy thích cô ấy hơn mẹ
tôi Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mẹ nghĩ chúng tôi cũng thích
cô ấy hơn?
Mấy năm sau bố tôi tái hôn, nhưng phải mất một thời
gian rất lâu tôi mới có thể cho cô Mary một cơ hội công
bằng Lúc nào cô ấy cũng cư xử tử tế với hai anh em tôi,
nhưng tôi không đón nhận chỉ vì nghĩ rằng làm vậy là phản
bội mẹ
Hai mươi năm sau, khi tôi và chồng đang chuẩn bị ly
dị, hai đứa con trai tôi về nhà sau khi đến thăm bố mà mắt
đỏ hoe Chúng tiết lộ cho tôi biết hôm đó, bố chúng cho
biết ông ấy có bạn gái là Patty, và cô ấy sẽ dành khá nhiều
thời gian bên chúng Tôi biết các con mình hiểu cô ấy là
người tốt Và tôi cũng biết rằng các con quyết định không
thích cô ấy vì nghĩ mình cần phải làm như thế để tỏ lòng
trung thành với tôi Nhưng tôi không muốn bọn trẻ lặp lại
sai lầm của mình trước kia
Mary chẳng khác gì người mẹ thứ hai của tôi Cô
không can thiệp gì đến tình cảm mẹ con ruột thịt của tôi
và lúc nào cũng nghĩ mẹ tôi là một người tuyệt vời Trong
thực tế, tôi là “con ghẻ” của cô ấy nhưng Mary không hề
nghĩ đến chữ “ghẻ” ở đây Trong mắt cô, tôi là một người
mà cô yêu thương, là người mà cô sẵn lòng làm tất cả và
quả thật là như thế Lúc nào cô Mary cũng ở bên cạnh tôi
khi tôi cần Và cô ấy cũng yêu các con tôi chẳng khác gì
ông bà ngoại ruột
39
Trang 40Do vậy, tối hôm đó khi nghe các con kể về Patty, tôi
nghĩ đến ngần ấy năm mình đã hoài phí khi giận dữ với
Mary Cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy điều tốt đẹp qua
giai đoạn khó khăn đó
– Các con nghe này, – tôi bảo bọn trẻ – Mẹ biết các
con đang cảm thấy gì
Cả hai đứa tròn mắt lên nhìn tôi:
– Không đâu mẹ à
– Sau khi ông bà ngoại ly dị, ông ngoại cũng có một
người bạn gái
– Ông ngoại có bạn gái à? – Jack, cậu con trai bảy tuổi
của tôi hỏi Cả hai đứa bắt đầu tỏ vẻ thích thú lắng nghe
– Phải, và mẹ không hề thích cô ấy chút nào Mẹ sợ
cô ấy sẽ tìm cách trở thành một người mẹ khác của mình
Mẹ đã có một người mẹ mà mình rất yêu quý, chính vì thế
mà mẹ sợ Và mẹ nghĩ nếu mình thích cô ấy, mình sẽ khiến
cho bà ngoại buồn Và bà đã đang buồn lắm rồi
Cả hai đứa trẻ đều gật gù, hoàn toàn thông cảm với
những cảm giác mà tôi đã trải qua hồi mười một tuổi
– Phải, hồi đó mẹ chỉ ước gì bà ngoại nói cho mẹ hiểu
rằng mẹ cứ việc thích bạn gái của ông ngoại, vì sau này hóa
ra cô ấy là một người rất tử tế và mẹ đã cư xử không tốt với
cô ấy suốt cả một thời gian dài, chỉ vì không ai bảo cho mẹ
biết điều đó
Căn phòng lặng im Bọn trẻ nhìn nhau rồi nhìn tôi
40