Đừng than vãn tìm lý do!

Một phần của tài liệu thay thái độ đổi cuộc đời 1 (Trang 192 - 205)

Sự lo phiền, suy nghĩ tiêu cực cũng như những thói xấu – lớn lên nhờ được nuôi dưỡng, dung túng.

- Lady Holland Hẳn bạn sẽ cảm thấy khó chịu, bực bội khi ai đó trút hết mọi rắc rối cũng như oán giận của họ lên bạn? Không dễ chịu chút nào phải không? Sự thật là không ai muốn tiếp xúc hay gần những người như vậy, ngoại trừ những người ưa than trách.

Dĩ nhiên là tất cả chúng ta đều từng

có một lúc nào đó đã oán trách hay than phiền người khác, nhưng chúng ta hãy xác định, thế nào là “kêu ca, oán trách”?

Bạn chia sẻ kinh nghiệm sống, bao gồm cả những kinh nghiệm đáng buồn, với những người quen biết để rút kinh nghiệm và để tránh mắc sai lầm thì không phải là kêu ca oán trách. Dù sao thì việc chia sẻ này cũng là một phần trong tính cách của con người. Chúng ta chia sẻ để cùng nhau thăng tiến.

Luôn than vãn sẽ ảnh hưởng xấu đến người khác và chính bạn

Một trong những đề tài mà người ta thường hay kêu ca nhiều nhất là bệnh tật và nỗi buồn. Có những người luôn phàn nàn về tình trạng bệnh tật hay trạng thái tinh thần của mình, thậm chí còn tưởng tượng ra những thứ bệnh tật hay những nỗi đớn đau, khổ sở không có thực.

Hãy suy nghĩ về những cơ hội may mắn trong hiện tại – điều mà mọi người đều có thể đón nhận; chứ không phải về những bất hạnh trong quá khứ - điều mà người ta chỉ có hối tiếc.

- Charles Dickens Hãy trung thực với những vấn đề của mình. Nếu bạn đau đầu đến mức chỉ muốn chết đi cho xong, hãy tìm đến bác sĩ. Tôi không phải là một bác sĩ nên không thể làm giảm bớt nỗi đau đớn cho bạn. Và hơn nữa, tại sao bạn lại có khuynh hướng gặp ai cũng luôn than vãn những bệnh tật cũng như nỗi đau mà bạn đang chịu đựng? Bạn muốn mọi người đồng cảm với bạn chăng? Bạn có biết rằng, những gì bạn bày tỏ quá mức chỉ làm cho người ta cảm thấy bạn yếu đuối, không có bản lĩnh và lòng tự tin, đồng thời khiến cho căn bệnh của bạn trở nên trầm

trọng hơn hay không? Còn nếu bạn liên tục cần sự thương hại, chia sẻ thì không lẽ bạn luôn cần một người để nâng bạn dậy mỗi lần bạn yếu đuối chăng? Có thể có những lúc như vậy!

Nhưng quan trọng sau cùng chính là bạn phải nhận ra và đứng lên tìm giải pháp hơn là tự than vãn. Sự im lặng trầm tĩnh vượt qua mọi chuyện lúc đầu có thể làm bạn vất vả nhưng chính điều đó sẽ làm bạn thực sự trưởng thành. Tất nhiên có những sự việc nghiêm trọng mà bạn phải cần sự giúp đỡ của bạn bè, người thân để vượt qua. Ở đây phải phân biệt than vãn và sự chia sẻ. Ở một số người thì người bạn thân thiết nhất về tinh thần, hay người yêu có giá trị động viên vô cùng lớn, thì sự chia sẻ thật sự sẽ làm tăng thêm sức mạnh và tự tin giúp họ vượt qua được khó khăn.

Không hề có khuôn khổ quy định

cứng nhắc cho cách vượt qua nỗi đau, tổn thương, nỗi buồn – nhưng trước hết hãy dùng hết sức mình giải quyết một cấch khách quan nhất – như bạn từng khuyên bảo người khác trong những trường hợp tương tự - bạn sẽ mạnh mẽ và vượt lên được chính mình.

Đừng để một cơn mưa bóng mây làm hỏng cuộc vui đáng có của bạn

Thời tiết hay hoàn cảnh cũng dễ khiến người ta than vãn. Nếu là một ngày mưa, bạn bực bội than vãn “thật là một ngày khốn khổ” là bạn đã lên chương trình buồn tẻ cho ngày đó. Chỉ một cơn mưa lại có thể làm cho một ngày trở nên ảm đạm vậy sao? Nếu ai đó cằn nhằn với tôi như vậy, tôi sẽ nhẹ nhàng trả lời: “Cũng hơi ẩm ướt một chút, nhưng ngày hôm nay thật tuyệt!”

bởi vì việc than phiền sẽ không thể cải

thiện được tình trạng đó.

Nếu thay đổi được hoàn cảnh cho tốt hơn – hãy cố gắng thay đổi, còn nếu ta biết chắc là không thay đổi được hay khi đã làm hết sức để thay đổi mà không được – đừng để chúng ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần bạn.

Thật vô nghĩa khi phải khổ sở vì những điều mà ta không thể kiểm soát được – những điều chẳng hề có tác động gì đến cuộc đời của bạn – lại càng vô lý hơn khi chính bạn cột chúng vào với mình.

Nói chung, người ta thường hay kêu ca vặt vãnh, ví dụ như “người phục vụ này chậm chạp quá”, “hôm nay sao tôi cảm thấy chán quá” hay “phòng của anh ta có một cửa sổ lớn hơn phòng của tôi”, “công ty của chị ấy tốt hơn công ty của tôi” mà quên rằng cuộc sống còn có

biết bao nhiêu điều để chúng ta quan tâm đến hơn là những điều nhỏ nhặt đó.

Nếu tôi là đồng nghiệp hay là người lãnh đạo của những người hay kêu ca như vậy, tôi sẽ nghĩ “làm sao con người này có thể đối phó với những biến cố và sự việc quan trọng hơn đây?”

Than vãn, kêu ca về tất cả mọi thứ sẽ giết chết cảm hứng và sự sáng tạo

Một hôm, tôi đang ngồi ở văn phòng làm việc của mình và nghĩ về những vấn đề đã diễn ra không được suôn sẻ như dự định. Bạn biết đó, chuyện kinh doanh vô cùng phức tạp và đôi khi xảy ra không như ý muốn của mình, quan hệ với đồng nghiệp xảy ra những bất đồng không đáng có, hoặc tại sao tôi đang bình an mà có người lại nói xấu về tôi…

Thú thật là vào những lúc như vậy, tôi cũng thường bực mình và cằn nhằn khó

chịu – và chính điều đó đã làm hỏng một ngày lẽ ra rất tươi đẹp của tôi với những dự định ban đầu.

Đôi khi sự quan tâm thái quá đến những thiệt thòi, ức chế, trạng thái tinh thần của mình sẽ làm ta không khách quan để vượt qua những khó khăn lẽ ra không đáng nặng nề như vậy. Hãy chuyển sự quan tâm đến những điều khác hay làm một việc gì đó có ý nghĩa hơn – trạng thái tinh thần của bạn sẽ tốt hơn.

Trong khi tôi đang lầm bầm một mình thì Pedro bước vào. Đó là một thanh niên người Indonesia đã nhập cư vào Mỹ được sáu năm. Anh làm việc cho một công ty vệ sinh trong thành phố.

Pedro là một chàng trai có thái độ sống tích cực mà tôi từng biết – một chàng trai luôn tươi cười và lạc quan.

Hôm đó tôi đã hỏi thăm anh về cơn

sóng thần mới xảy ra tuần trước và những tác hại của nó ở quê hương anh.

Vẻ tươi cười biến mất khỏi gương mặt của Pedro. Cơn sóng thần khủng khiếp đó đã hủy diệt phần lớn đất nước anh và làm chết hàng trăm ngàn người.

Hàng trăm ngàn người Indonesia khác đang sống trong cảnh màn trời chiếu đất.

Pedro cũng không có một tin tức gì về gia đình anh, vốn sống ở một thị trấn ven biển, bởi hầu hết các đường dây điện thoại đã bị sóng thần tàn phá. Vì khó khăn nhiều thứ, nên anh không thể vượt nửa vòng trái đát về quê nhà.

Trong chờ đợi, lo âu khủng khiếp, Pedro lúc nào cũng nghĩ đến gia đình mình ở nơi xa xôi đó.

Rồi Pedro đã kể cho tôi nghe chuyện anh đã làm gì để giúp đỡ đồng bào mình. Anh đi quyên tiền, thu thập quần

áo và các vật dụng cần thiết khác cho những tổ chức cứu trợ. Thay vì ngồi một chỗ để than thở về hoàn cảnh của riêng mình, Pedro cố gắng làm những gì có thể để xoa dịu đi phần nào những nỗi đau bất hạnh của người khác.

Sau khi nói chuyện với Pedro, tôi cũng suy ngẫm lại bản thân mình và cảm thấy những vấn đề trước đây đã từng khiến tôi bực bội lúc này sao quá nhỏ nhoi. Kể từ đó, tôi không còn than phiền về những vấn đề khó khăn trong kinh doanh nữa. Với tôi, mọi thứ trở nên đơn giản hơn, và tôi dã nhìn cuộc đời bằng một thái độ tích cực cùng một nguồn sinh lực mới.

Nhiều tuần sau tôi có dịp gặp lại Pedro. Chàng thanh niên ấy vẫn không có gì thay đổi – vẫn với nụ cười tươi tắn trên môi vầ một thái độ lạc quan, vui vẻ. Cả gia đình anh đều bình yên vô sự,

mặc dù cơn sóng thần hung dữ bất ngờ đã cuốn trôi đi tât cả những gì họ đã tạo dựng được trong những năm qua.

Pedro có đủ mọi lý do để than vãn về những biến cố của gia đình nhưng anh không kêu than, oán trách bởi anh biết điều đó chỉ làm phí hoài đi năng lượng và thời gian. Câu chuyện của Pedro đã giúp chúng ta hiểu được rằng:

Sự than vãn về hoàn cảnh sống không bao giờ giải quyết được những thách thức của cuộc đời.

Thương hại bản thân chỉ làm chúng ta hèn yếu và không sáng suốt

Từ câu chuyện của Pedro, chúng ta còn rút ra được một bài học giá trị khác nữa – đó là cách suy nghĩ, tầm nhìn của chúng ta sẽ quyết định hành động của chúng ta. Tôi nhận thấy

rằng, những người hay kêu ca thường thiếu một tầm nhìn về mọi việc – họ thường quan tâm đến những vấn đề vặt vãnh, nhỏ nhặt, quan trọng hóa vấn đề, suy nghĩ không khoa học hay tự thương hại mình quá mức. Tự thương hại mình thoạt nhìn là một cảm xúc bình thường không có gì lạ, nhưng tác hại của nó rất lớn – trước hết đối với chính bản thân người đó, và sau đó đối với những người xung quanh.

Những người lạc quan thường chỉ chú ý đến những gì thực sự có ý nghĩa sống còn trong cuộc sống của họ - và luôn ngăn chặn những suy nghĩ tiêu cực, hướng suy nghĩ và sự tập trung của mình đến những điều tốt đẹp.

Tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều có thể học tập được đôi điều từ Eddie Rickenbacker, người đã trôi dạt trên một chiếc bè nhỏ bé trong suốt 21 ngày

đói khát vô vọng trên sóng biển lạnh lẽo Thái Bình Dương. Sau khi được cứu thoát, Eddie đã nói:

“Nếu bạn đã có thừa nước để uống và thực phẩm để ăn hôm nay, bạn không có quyền than vãn hay kêu ca về bất cứ điều gì nữa!”

Thật đúng và chính xác

Hãy tạo ra những điều tốt đẹp Tôi không hề khuyên bạn hãy làm ngơ trước những vấn đề của mình. Tôi chỉ muốn nói rằng, thay vì than thở, bạn hãy dồn tất cả sức lực của mình để giải quyết hay làm giảm nhẹ những phiền phức xảy đến. Ví dụ, cứ cho là hiện giờ bạn cảm thấy không khỏe. Thay vì nói với mọi người là bạn cảm thấy mệt mỏi ra sao, hãy nỗ lực tập thể dục thường xuyên hơn hay đi ngủ sớm hơn để có được một sức khỏe tốt.

Bạn có tin không, khi chúng ta than vãn, kêu ca thì đến 90% người nghe không hề quan tâm đến những vấn đề của bạn và 10% còn lại thì lấy làm đắc chí, hài lòng vì bạn đã vướng phải những chuyện đó! Vì vậy, hãy luôn nhớ rằng, kêu ca chẳng hề có ích gì cho bạn.

Hãy chia sẻ với những người xung quanh bằng những câu chuyện lạc quan. Bằng cách đó, bạn đã, đang và sẽ đem lại cho chính mình cũng như ngưồi khác sự vui vẻ, yêu đời.

Một phần của tài liệu thay thái độ đổi cuộc đời 1 (Trang 192 - 205)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(285 trang)