Thế nhưng Lão Bá lại không biết rằng người bằng hữu gần gũi nhất đã phản bội mình, chẳng những không giúp Lão Bá thẩm tra Mạnh Tinh Hồn mà trái lại còn giúp Mạnh Tinh Hồn thoát khỏi sự n
Trang 1Hồi thứ Mười Bốn
LIỀU THÂN CỨU BẠN
ạnh Tinh Hồn không sao ngủ được, trong lòng băn khoăn với nhiều ý nghĩ
Y chợt nhận thấy Lão Bá không phải là người khó gần như mình nghĩ, và không quá thông minh như lời đồn đại
Lão Bá cũng là người chứ chẳng phải thần thánh không thể đánh bại
Ông ta vốn rất tự hào vì trong đời kết giao với nhiều bằng hữu
Thế nhưng Lão Bá lại không biết rằng người bằng hữu gần gũi nhất đã phản bội mình, chẳng những không giúp Lão Bá thẩm tra Mạnh Tinh Hồn mà trái lại còn giúp Mạnh Tinh Hồn thoát khỏi sự nghi ngờ
Mạnh Tinh Hồn cảm thấy bất bình thay cho Lão Bá
Y rất ghét những người bán rẻ bằng hữu của mình, khinh bỉ hạng người phản phúc
Sau đó ý nghĩ của Mạnh Tinh Hồn quay về với Tiểu Điệp, và lập tức thấy lòng dịu đi Lúc này nàng đang làm gì? Còn ôm hài tử ngủ ngon lành hay đang nhớ đến mình?
Nghĩ đến nàng đang nằm trong căn lều ẩm thấp và bề bộn, ôm một hài nhi nằm trên chiếc giường cứng lạnh mà lòng nhớ đến mình, lòng Mạnh Tinh Hồn chợt trào lên một nỗi thương xót vô biên
Y tự thề rằng chỉ cần làm xong việc này, mình sẽ lập tức quay về bên nàng và không bao giờ rời xa nàng nữa
Chợt y nhớ tới câu nói của Lục Hương Xuyên:
“Trên đời rất ít nữ nhân đáng được nam nhân phải hy sinh”
Tuy vậy y không hề lưu tâm đến điều này, vì biết Lục Hương Xuyên không biết gì về nàng cả
Y thở dài và chẳng bao lâu chợt bình tĩnh lại, tự nhủ:
“Ta sẽ trung thành với nàng và nhất định suốt đời nàng sẽ trung thành với ta như vậy! Một khi hai người thương yêu và tin tưởng nhau thì thật là hạnh phúc!”
Đột nhiên có tiếng động bên ngoài cưa sổ
Mạnh Tinh Hồn như con linh miêu đứng bật dậy nhẹ nhàng đến bên cửa quan sát
Một người đứng ngời cửa đang vẫy tay vào nhà, chính là Lục Mãn Thiên
M
Trang 2Mạnh Tinh Hồn không bất ngờ với sự việc này Y liền nhảy ra cửa sổ đôi chân trần dẫm lên những luống hoa còn ướt đẫm sương đêm
Lục Mãn Thiên đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu mới chợt trầm giọng hỏi:
– Ngươi biết ta là ai rồi chứ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu
Lục Mãn Thiên lại hỏi:
– Ngươi là ai?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Chắc rằng ông cũng biết tôi là ai rồi
Lục Mãn Thiên chú mục nhìn đối phương hồi lâu rồi chậm rãi gật đầu:
– Biết Nhưng vì sao bây giờ ngươi mới tới? Lẽ ra ngươi phải có mặt ở đây từ
tháng trước mới phải
Mạnh Tinh Hồn cười nhạt:
– Sớm hay muộn thì kết quả cũng như nhau cả Có thể nói lúc này tôi đã đặt
một chân vào quan tài rồi
– Ngươi là người rất thận trọng
– Nếu mạo hiểm, tôi không sống được tới bây giờ
Lục Mãn Thiên nói:
– Nhưng thực ra ngươi không nên quá thận trọng như vậy Bây giờ ở đây đã
có ta chiếu cố, ngươi còn sợ gì chứ?
Nụ cười của lão lạnh lùng, vẻ mặt rất khó nhìn
Trong lòng Mạnh Tinh Hồn chợt trào lên một nỗi chán ghét
Y lạnh giọng nói:
– Thì ra ông là người đã bán rẻ Lão Bá Tôi không ngờ người thuê giết Lão
Bá lại là một bằng hữu thân cận nhất của ông ta
Lục Mãn Thiên không có phản ứng gì, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng và nụ cười không biểu lộ chút cảm tình nào như trước, thản nhiên nói:
– Ngươi còn trẻ nên không hiểu nhiều điều Bản tính người ta là như vậy
Khi ta muốn leo lên cao hơn thì có khi phải đạp lên đầu người khác
Mạnh Tinh Hồn “hừ” một tiếng:
– Việc đó tôi quả thật không hiểu, và không muốn hiểu
Lục Mãn Thiên hỏi:
Trang 3– Không
– Ngươi chấp hành nhiệm vụ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu không đáp
Lục Mãn Thiên cũng gật đầu:
– Rất tốt! Ngươi định lúc nào thì động thủ?
– Chờ khi có cơ hội
Lục Mãn Thiên xua tay nói:
– Vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội đâu Lão Bá không bao giờ để ai có cơ
hội Dù ngươi có đợi thêm mười năm nữa cũng vô ích Vì thế tốt nhất ngươi hãy tự tạo lấy cơ hội
– Thật ư?
Lục Mãn Thiên không để ý đến thái độ lãnh đạm của đối phương, nói tiếp:
– Vì thế ngươi không cần đợi gì cả Bất cứ thời gian nào cũng phải tạo ra cơ
hội
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Ông muốn khi nào tôi động thủ?
– Ngay hôm nay!
Mạnh Tinh Hồn nhíu mày hỏi lại:
– Ngay hôm nay?
Lục Mãn Thiên gật đầu:
– Phải!
Rồi nói thêm:
– Tốt nhất vào lúc hoàng hôn
– Đó là kế hoạch của ông?
Lục Mãn Thiên không đáp, chậm rãi nói:
– Có những việc chẳng những không thể chờ đợi mà cần hết sức khẩn trương,
làm càng nhanh càng tốt
Mạnh Tinh Hồn không nói gì cả, chỉ đưa mắt nhìn đối phương đầy ác cảm
Lục Mãn Thiên không lưu tâm, nói tiếp:
– Lão Bá rất thích tự mình chăm sóc hoa Hàng ngày cứ đến hoàng hôn, thế
nào lão ta cũng ra vườn đi dọc theo các luống hoa để ngắm nhìn và tỉa lá Đó là thói quen của lão, mười mấy năm nay chưa bao giờ bỏ lấy một ngày, ngoại trừ lão
ta không có mặt ở Ngũ Hoa Viên
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
Trang 4– Chỉ một mình ông ta thôi ư?
– Phải! Không bao giờ lão ta cho phép ai đi theo mình Bởi vì lão lợi dụng
thời gian đó để suy ngẫm đến công việc Thực tế đó là lúc lão ta quyết định nhiều vấn đề
– Nhưng trong hoa viên nhất định có nhiều cơ quan mai phục và những trạm
gác bí mật?
Lục Mãn Thiên gật đầu rồi chợt vẫy tay nói:
– Ngươi hãy đi theo ta!
Lúc này trời còn chưa sáng rõ Hai người đi trong ánh lệ minh đến Cúc Hoa Viên, nơi mà tối qua Mạnh Tinh Hồn đã đụng đầu với thủ hạ của Lão Bá
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Có thể Lão Bá nhận ra chúng ta không?
Lục Mãn Thiên lắc đầu:
– Không Lão Bá ngủ rất muộn và thường đến sáng bạch mới dậy, thói quen
đó không bao giờ thay đổi
Lão chợt dừng lại bên một khóm hoa cúc nói:
– Hàng ngày lão ta đến đúng chỗ này thì quay lại
Mạnh Tinh Hồn nhận xét:
– Như vậy ở đây phải có một cạm bẫy hoặc trạm canh bí mật
– Đúng thế Nhưng ta có thể biến thành không có
Mạnh Tinh Hồn không ngạc nhiên trước câu này
Lục Mãn Thiên bỗng đưa tay nhổ cả khóm hoa lên
Mạnh Tinh Hồn thấy lão không dùng lực nhiều, vậy mà khóm hoa bị bật cả gốc, bên dưới lộ ra một cửa hang nhỏ
Lục Mãn Thiên chỉ tay vào miệng hang nói:
– Ngươi hãy xuống đó thử xem
Mạnh Tinh Hồn định nhảy xuống nhưng Lục Mãn Thiên chợt ngăn lại nói:
– Thôi không cần nữa Hôm nay đúng lúc hoàng hôn, ngươi sẽ đến ẩn trong
hang này, và phải mang theo binh khí của mình Nhưng có thể cho ta biết ngươi định dùng binh khí gì không?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Cái đó tùy hoàn cảnh
Lục Mãn Thiên hỏi:
Trang 5– Rất nhiều thứ
– Trường hợp này thì sao?
Mạnh Tinh Hồn đưa mắt quan sát hiện trường mới trả lời:
– Dùng ám khí
Lục Mãn Thiên cố hỏi cặn kẽ:
– Loại ám khí nào?
– Ông không cần biết rõ Chỉ yên tâm rằng đó là thứ ám khí chuẩn xác và rất
hiệu nghiệm Đối phương chỉ cần trúng phải là chết sau vài khắc
Nét mặt Lục Mãn Thiên lộ vẻ hài lòng
Lão gật đầu nói:
– Tốt lắm! Trong khi Lão Bá xem hoa, bao giờ cũng rất chăm chú Hơn nữa
đây là địa điểm quen thuộc, sẽ không ngờ có người ám toán mình ngay ở đây đâu
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Theo ông thì cơ hội thành công có lớn không?
– Ít nhất có bảy phần cầm chắc, nếu ngươi
Mạnh Tinh Hồn ngắt lời:
– Bảy phần cơ hội là quá đủ Thông thường chỉ cần tin có năm phần thành
công là tôi đã có thể hạ thủ
– Nghe nói rằng ngươi chưa bao giờ thất bại
Mạnh Tinh Hồn cười đáp:
– Đương nhiên Chỉ cần một lần thất bại thì tôi đã không còn sống trên đời
này nữa Vấn đề không phải có mấy phần cầm chắc thành công mà cần phải nắm chắc nắm chắc khả năng đó Nếu biết nắm lấy cơ hội cho tốt thì chỉ cần một phần
cơ hội thành công cũng là đủ
Lục Mãn Thiên gật gù một cách hài lòng:
– Xem ra ta đã không tìm nhầm người
Mạnh Tinh Hồn tán thành:
– Ông không tìm sai
Lục Mãn Thiên lại hỏi:
– Ngươi còn vấn đề gì nữa không?
– Còn vấn đề này Tôi phải tới đây vào lúc nào để không bị ai phát hiện?
Lục Mãn Thiên như chờ câu hỏi đó, cười nói:
– Hỏi rất hay!
Lão để khóm hoa vào chỗ cũ lấp lại như trước rồi mới trả lời:
Trang 6– Ở đây ăn cơm chiều sớm Cứ trước bữa ăn đều có hiệu lệnh là một hồi
chuông Ngay khi tiếng chuông đầu tiên phát ra, bất luận ngươi ở đâu cũng phải nhanh chóng đến đây ngay
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Ngay lập tức sao?
Lục Mãn Thiên khẳng định:
– Ngay lập tức! Không được chậm trễ phút nào Ta chỉ bảo đảm trong thời
gian ngắn ngủi đó không ai phát hiện được ngươi tới tìm ẩn ở đây
Giọng lão trở nên nghiêm khắc:
– Nếu phạm phải sai lầm nào, chẳng những hỏng mất đại sự mà chính ngươi
cũng không sao tránh được cái chết
Tới đó, hai người nhanh chóng rời khỏi hoa viên, trở về nơi nghỉ của mình
o O o Bây giờ thì mọi việc đã được quyết định, chỉ chờ hành động cuối cùng
Thắng hay bại thì cũng không còn đường thoái lui nữa
Sự phát triển của sự việc chẳng những nhanh hơn Mạnh Tinh Hồn dự đinh rất nhiều mà cũng thuận lợi hơn, bởi thế lẽ ra y phải hài lòng mới phải
Nhưng không hiểu sao Mạnh Tinh Hồn lại cảm thấy bất an, thậm chí dự cảm rằng có điều gì đó không đúng, trái lẽ thường
Nhưng y không sao giải thích được cái gì không đúng, chỗ nào khác thường
Kế hoạch của Lục Mãn Thiên rất thích hợp và chu đáo Hay vì sự dễ dàng đó đã khiến y lo lắng?
Cũng có thể kế hoạch này là do người khác sắp xếp, việc mà trước đây chỉ tự mình y vạch ra và thực hiện, và nỗi lo xuất phát từ sự không tin vào người khác?
Quả thật không ai muốn đem số phận của mình giao vào tay kẻ khác
Mạnh Tinh Hồn lại càng không muốn phó thác tính mạng mình cho kẻ như Lục Mãn Thiên
Nhưng chủ mưu của sự việc này chính là lão ta Bởi thế lão không có lý do gì để bán rẻ Mạnh Tinh Hồn, và y không có lý do gì để nghi ngờ lão
Mạnh Tinh Hồn chỉ biết xua đi mọi nỗi lo lắng và yên tâm chờ đợi hàng hôn tới
Nhưng việc đó không phải dễ
o O o
Trang 7Chính ngọ
Thường trong bữa ăn trưa, Lão Bá thích cùng một số thuộc hạ nhàn đàm những chuyện linh tinh
Ngay cả việc tán gẫu đối với Lão Bá cũng không phải vô ích, vì ông cho rằng cả trong khi nói chuyện bâng quơ cũng có thể biết thêm một số điều và nảy sinh ra một số quyết định
Những người cùng ăn với Lão Bá đương nhiên đều là bằng hữu được ông ta tin tưởng nhất Mạnh Tinh Hồn được Lão Bá cho phép ăn trưa cùng với mình
Bữa ăn của Lão Bá thường rất đơn giản, chỉ có một món thịt hoặc cá và vài bát canh rau, bởi ông cho rằng ăn nhiều thịt không có lợi đối với người nhiều tuổi
Nhưng hôm nay thức ăn cũng có ngoại lệ: thêm món gà rán và thịt hầm
Lão Bá cười nói với Mạnh Tinh Hồn:
– Tuổi trẻ nên ăn nhiều cá thịt Hồi còn trẻ ta cũng thích ăn rất nhiều thịt,
như vậy mới đủ chất giúp cơ thể mạnh mẽ hơn Hồi đó, chỉ cần hai ngày không ăn thịt, tưởng chừng như không làm được việc gì cả
Mạnh Tinh Hồn ăn một cách tự nhiên những thứ gì mà mình thích, không hề khách khí
Lão Bá nhìn y với ánh mắt tươi cười, bất chợt hỏi một câu:
– Trước đây lúc còn ở thương thuyền, bọn đầu bếp phục vụ thế nào?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Không tệ lắm
Lão Bá nhận xét:
– Về các món rau xào, ta tin rằng người ở miền nam nấu ngon hơn người ở
miền bắc, ngươi có nhận xét thế nào?
Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng Lão Bá đang điều tra mình liền trả lời ngay:
– Trên thuyền của chúng tôi có tới ba người đầu bếp, nhưng chỉ một tên họ
Ngô là người miền nam Hai người còn lại đều là người Quan Đông Quả nhiên ai cũng thích món rau xào của ten họ Ngô nấu
Lão Bá lại hỏi:
– Còn trà thì sao?
– Cả món trà phương nam cũng đậm đà hơn
Tuy vẻ mặt y không đổi sắc, nhưng trong lòng thầm nhủ:
“May thật! Suýt nữa thì mọi việc hỏng bét! Lão Bá quả nhiên lợi hại!”
Mạnh Tinh Hồn khẳng định rằng chỉ cần trong sáng nay Lão Bá đã tìm hiểu tường tận về Tần Trung Đình
Trang 8Nếu không được Cao lão đại trao co cuốn nhật ký của Tần Trung Đình để nghiên cứu kỹ tất vừa rồi chính y đã để lộ bản thân
Lão Bá hỏi có vẻ như chỉ thuận miệng nói chuyện tầm phào, kỳ thực chỉ cần lỡ miệng nói sai một câu thì đừng mong sống để ăn nốt bữa cơm trưa
Mạnh Tinh Hồn đã trả lời đúng
Tuy vẫn điềm nhiên ăn hết bữa cơm nhưng y không cảm thấy ngon miệng nữa, thậm chí không biết mình đang ăn gì, chỉ cố sao đừng để Lão Bá thấy mình gắng gượng
Lục Hương Xuyên ngồi bên cạnh Mạnh Tinh Hồn, nói rất ít
Mãi đến khi rời phòng ăn ra tới con đường nhỏ rải đá trong hoa viên, hắn mới cười hỏi:
– Lão Bá vừa bảo ta đưa ngươi đến khu vườn phía Tây du ngoạn và ngắm
cảnh, ngươi có hiểu ra ý tứ gì không?
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu
Gần đây mỗi lần không muốn làm cho sự việc thêm rắc rối, nhất là từ chối việc gì, y thường lắc đầu mà không đáp Đó là y đã học được cách không tỏ ra mình thông minh
Lục Hương Xuyên nói:
– Ý của Lão Bá là từ nay gần như coi ngươi như người nhà rồi:
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Gần như?
Lục Hương Xuyên gật đầu:
– Chưa phải là hoàn toàn, vì còn thiếu một điểm
– Điểm gì?
– Ngươi còn chưa vì Lão Bá mà giết người
Hắn cười nói thêm:
– Tuy vậy không cần phải lo Rồi sẽ có cơ hội, và không lâu đâu
Mạnh Tinh Hồn cũng cười đáp:
– Nhưng khi cơ hội đó tới còn chưa rõ là tôi sẽ giết người hay bị người khác
giết
Lục Hương Xuyên trầm ngâm nói:
– Nếu không giết người tức bị người khác giết Đã dấn thân vào chốn giang
hồ tất phải tuân theo quy luật đó Có những người cho rằng vĩnh viễn không bao giờ
bị người khác giết chết, nhưng bỗng dưng một đao đâm trúng ngực, chính lúc mà hắn không hề ngờ tới Xưa nay kẻ giết người người bị giết đều có cơ hội như nhau
Trang 9Mạnh Tinh Hồn cười nhạt hỏi:
– Có phải nói về điều đó, Lục huynh liên tưởng đến Tôn Kiếm không?
Lục Hương Xuyên biến sắc hỏi:
– Ngươi biết hắn?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Việc Tôn Kiếm bị giết từ lâu đã không còn là bí mật trong giang hồ nữa
Lục Hương Xuyên thở dài, cười khổ nói:
– Không sai! Đó là chiến thắng lừng lẫy nhất của Thập Nhị Phi Bằng Bang
Bởi thế chúng tuyên truyền để giương cao thanh thế là điều dễ hiểu
Mạnh Tinh Hồn lại nói:
– Ngay cả chuyện Dịch Tiềm Long phản biến cũng đã truyền khắp võ lâm
Lục Hương Xuyên trầm ngâm một lúc rồi lạnh giọng:
– Hắn không phản biến!
– Không phải ư?
– Hắn không đáng gọi là tên phản đồ Làm phản đồ ít ra phải can đảm Dịch
Tiềm Long chẳng qua là một kẻ thất phu hèn nhát mà thôi
– Nhưng người ta nói rằng Dịch Tiềm Long là một trong số ít những bằng
hữu được Lão Bá tín nhiệm nhất
Lục Hương Xuyên gật đầu:
– Có thể thật Nhưng nên hiểu rằng hắn là kẻ nhu nhược, khi biết Lão Bá gặp
nguy hiểm thì lủi mất, mang theo gia tài mấy trăm vạn lạng mà Lão Bá tặng cho lần trước
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Vì sao các ngươi không đi tìm ông ta?
– Chúng ta đã tìm nhưng không được Chắc là hắn đã lên thuyền đến Phù
Tang Hắn có một người vợ ở Phù Tang phiêu dạt vào Trung Nguyên
Mạnh Tinh Hồn cười nói:
– Như vậy vấn đề không phải là bằng hữu nhiều hay ít Cái chính là bằng
hữu có thật là bằng hữu chân chính không
Y chợt nhìn ra khoảng xa xăm, thở dài nói tiếp:
– Có những trường hợp thêm một bằng hữu lại không bằng bớt đi một bằng
hữu
Lúc đó đã sang giờ mùi
Hai người đi qua một chiếc cầu nhỏ
Trang 10Một đám mây đen kéo đến làm bầu trời tối sầm lại
Gió cũng mạnh hơn và lạnh hơn
Một người bận thanh y, đầu đội mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt kéo cổ áo lên tận cằm đi ngang qua cầu với dáng vẻ rất vội vàng
Bên kia cầu là rừng trúc, thấp thoáng có mấy ngôi thương đình
Mạnh Tinh Hồn chợt trông thấy Lục Mãn Thiên ngồi trên ghế trong một thương đình, trong tay cầm một quản bút
Thanh y nhân đến gần Lục Mãn Thiên rồi đứng lại, bấy giờ mới thấy rõ mặt
Người đó là Phùng Hạo
Lục Mãn Thiên lướt mặt quanh một vòng rồi thấp giọng nói nhanh:
– Mọi việc sẽ tiến hành theo đúng kế hoạch Hắn đã quyết định hôm nay vào
lúc hoàng hôn sẽ động thủ
Đương nhiên cả Mạnh Tinh Hồn lẫn Lục Hương Xuyên đều không nghe được, thậm chí Mạnh Tinh Hồn không biết Phùng Hạo là ai
Phùng Hạo hỏi thêm một câu
– Có thể hắn sẽ thay đổi ý định không?
Lục Mãn Thiên lắc đầu:
– Tuyệt đối không! Xưa nay chưa bao giờ hắn dám kháng lệnh của Cao lão
đại Hơn nữa
Lão dừng lại nháy mắt cười nói thêm:
– Hắn không phải là người thông minh
Phùng Hạo cười đáp:
– Đúng thế! Chẳng những hắn không ngờ đến điểm mấu chốt của kế hoạch
mà không ai có thể ngờ được
o O o Chiều dần
Bầu trời sẩm tối
Trong hoa viên yên tĩnh lạ thường
Lục Hương Xuyên và Mạnh Tinh Hồn đã dạo chơi thưởng ngoạn hơn một canh giờ, đang chuẩn bị trở về
Hai người đã qua rất nhiều nơi, hầu như gần khắp khu vực phía Tây của hoa viên
Tuy vậy Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng những nơi mình đã đi qua đều không có