Mạnh Tinh Hồn không ngờ đối phương trơ tráo đến nỗi thổ ra câu đó, sợ mình không thể kiềm chế được mà giết tiện nữ đó mất, vội ngắt lời: – Ta đến tìm Lão Bá hoàn toàn không phải xin ông
Trang 1Hồi thứ Hai Mươi Sáu
HAI LẦN LUNG LẠC
ao lấp lánh đầy trời
Không thấy vệt sao băng nào cả!
Sao băng tuy rực rỡ nhưng chỉ trong chốc lát là vụt tắt Chỉ những vì sao cố định mới vĩnh hằng, càng lu mờ càng vĩnh cửu Mặc dù những vì sao đó không làm
ai để ý tới, nhưng nó sẽ tồn tại mãi mãi như hàng triệu năm nay nó vẫn tồn tại
Có lẽ điều này cũng đúng khi nói về con người?
Mạnh Tinh Hồn ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao, tâm hồn bỗng nhiên lắng dịu lại
Một năm qua, dần dần chàng học được cách chịu đựng mà trước đây chàng không làm được
Khi đã thấy lòng mình hoàn toàn bình tĩnh, Mạnh Tinh Hồn mới dám nhìn lại thiếu nữ
Bởi vì trước đó chàng thấy trong mình đã hiện sát cơ, tưởng chừng sắp giết tiện nữ kia để trả hờn cho Lão Bá
Nhưng sau đó Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng chuyện này khá phức tạp, vì chàng đâu đủ tư cách để làm việc đó?
Nếu tiện nữ kia nói thật thì chàng không thể xen vào mối quan hệ của hai người và không đủ quyền phán xét, chỉ có thể thừa nhận quan hệ giữa họ hay không mà thôi
Mạnh Tinh Hồn thở ra một hơi rồi chậm rãi nói:
– Ta hiểu ý cô Bây giờ cô có thể dẫn ta đến gặp Lão Bá được rồi chứ?
Phượng Phượng hơi lay động làn thu ba, hỏi:
– Anh buộc tôi phải dẫn tới gặp Lão Bá cho bằng được mới thôi sao?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Phải!
Phượng Phượng chợt thở dài nói:
– Thật ra tôi cho rằng anh không nên gặp ông ta thì tốt hơn
– Vì sao vậy?
Phượng Phượng trả lời:
S
Trang 2anh nữa Trừ những chuyện phiền phức ra, ông ta chẳng còn thứ gì khác
Cô ta cắn môi nói thêm:
– Còn tôi thì có thể cho anh
Mạnh Tinh Hồn không ngờ đối phương trơ tráo đến nỗi thổ ra câu đó, sợ mình không thể kiềm chế được mà giết tiện nữ đó mất, vội ngắt lời:
– Ta đến tìm Lão Bá hoàn toàn không phải xin ông ta cho mình thứ gì
Phượng Phượng chớp chớp mắt hỏi:
– Chẳng lẽ anh có vật gì cho ông ta?
Mạnh Tinh Hồn nhấn từng chữ:
– Nếu có bất cứ vật gì, ta đều sẵn sàng cho ông ấy!
Phượng Phượng trố mắt tỏ vẻ ngạc nhiên:
– Vậy ư? Thế mà xưa nay tôi vẫn nghĩ khác, bây giờ mới thấy anh là người
như thế
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Trước đây cô cho ta là người thế nào?
Phượng Phượng trả lời ngay:
– Tôi cho rằng anh là người thông minh
– Ta không phải người thông minh như cô nghĩ
Phượng Phượng chợt dán mắt nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu rồi bỗng nhiên cười khanh khách nói:
– Vừa rồi chẳng qua tôi muốn thử anh thôi Nếu anh không phải người đáng
tin thì làm sao tôi dám dẫn anh đi được?
Mạnh Tinh Hồn lạnh lùng hỏi:
– Bây giờ thì cô thử xong rồi chứ?
Phượng Phượng như không để ý đến thái độ của đối phương, vẫn cười điềm nhiên đáp:
– Bây giờ thì tôi yên tâm rồi Nào, chúng ta đi!
Nói xong lập tức quay đi, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng có một tia tàn độc lóe lên trong ánh mắt
Mới rồi cô ta đã tưởng mình đã thành cánh chim tự do, ngờ đâu lại có người mang nhốt trở lại vào lồng
Để được thành cánh chim tự do, Phượng Phượng đã phải trả bằng mọi giá, thế mà bây giờ
Với nỗi lòng đầy thù hận, cô ta phát thệ rằng sẽ bắt Mạnh Tinh Hồn phải trả giá còn đắt hơn mình gấp bội
Trang 3o O o
Gian mật thất đúng là giống như một chiếc lồng
Lão Bá ngồi ôm gối gục đầu xuống định ngủ một giấc nhưng không sao ngủ được
Trong mật thất vốn có giường phản, nhưng Lão Bá từng nằm thao thức hoài trên phản vẫn không ngủ được mới thử ngồi ngủ gật nhưng thử nghiệm đó cũng vô hiệu
Cuối cùng ông đành đưa mắt nhìn mặt hồ trước mặt
Nước trong hồ trong vắt và hết sức tĩnh lặng, không một gợn sóng
Khi Phượng Phượng mới rời khỏi đây đã làm nổi lên những làn sóng, nhưng bây giờ đã lặng hẳn
Thế nhưng những gì mà cô ta gợi nên trong lòng Lão Bá thì không sao bình yên trở lại được
Chẳng lẽ ta quả thật đã đưa hết tâm ý của mình phó thác cho cô ta?
Bây giờ thì Lão Bá không dám tin như thế Cho dù đó là sự thật, ông vẫn không dám tin
Bởi vì ông quá hiểu rằng trong chuyện này chứa đựng quá nhiều hiểm họa
Mặt khác ông lại không thể không thừa nhận
Bây giờ ông chỉ còn trông chờ một việc là Phượng Phượng sẽ nhanh chóng trở về, ngoài ra không nghĩ tới chuyện gì khác
Cuối cùng ông điểm lại những sự kiện trong đời mình
Chợt ông ngẫm ra một điều rằng mình không thông minh siêu phàm như nhiều người ca tụng và mình vẫn hằng nghĩ, bởi vì trong đời ông cũng từng phạm phải một số sai lầm
Và chua chát thay, lần này ông đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng nhất
Rồi ông tự an ủi:
– Dù thần thánh cũng có lúc phải sai lầm huống chi là người thường
Nhưng một ý nghĩ khác phản bác lại:
– Vậy thì sao trước đây ta không tự nhận rõ điều này mà nhất mực tự cho
mình là thông minh, là siêu phàm không ai sánh nổi? Vì sao khi cùng đường mạt lộ, người ta mới suy ngẫm đến những sai lầm của mình?
Lão Bá nghĩ đến Vũ Lão Đao, đến Tôn Kiếm, và cả nhi nữ Tiểu Điệp của mình nữa
Chính do sai lầm của ông mà những người này phải chịu hy sinh
Thế thì tại sao mãi đến lúc này ông mới nghĩ đến họ? Mãi đến giờ mới nhận
Trang 4ra sai lầm của mình?
Bởi vì trước đây ông quá tự mãn
Còn có những người khác nữa vì ông mà hy sinh, nhưng ôn lại quên họ rất nhanh
Lão Bá nắm chặt hai tay, từ lòng bàn tay mồ hôi toát ra ướt đẫm
Tựa hồ ông không dám nghĩ ngợi thêm về những điều tương tự như vậy nữa
Còn may là trong mật thất có rượu
Ông đến bên chiếc giá cạnh tường cầm lấy bình rượu định uống mấy ngụm cho khuây khỏa bớt
Nhưng khi Lão Bá chưa kịp mở nắp bình thì chợt nghe có tiếng khỏa nước, vừa quay lại đã trông thấy Mạnh Tinh Hồn đứng ngay ở cửa phòng
Mạnh Tinh Hồn thường xuất hiện ở thời điểm và địa điểm bất ngờ nhất, điều đó ngay cả Lão Bá cũng không ngạc nhiên
Hai người đứng lặng nhìn nhau, vẻ mặt rất bình tĩnh, không một chút kinh dị, cũng không có gì vồn vã
Đó chỉ là biểu hiện bên ngoài, kỳ thực cả hai nội tâm đều rất xúc động
Nhưng họ vì sao mà xúc động như vậy chứ?
Thực chất họ chưa quen biết gì nhau bao nhiêu, chỉ gặp nhau vài lần ngắn ngủi và có thể nói là hiểu nhau còn quá ít
Nhưng thực tế trong cả hai người đã nảy sinh mối cảm tình khá sâu sắc
Vì nó là chồng của nữ nhi ta
Vì ông ấy là phụ thân của vợ mình
Họ không hề nói ra câu đó, thậm chí chưa chắc đã nghĩ tới mà chỉ cảm nhận rằng giữa đối phương với mình có mối liên hệ thần bí nào đó không thể tách rời
Bởi vì hiện trên đời họ chỉ còn lại một người thân duy nhất, và người đó liên kết hai kẻ vốn xa lạ này với nhau Đó là Tiểu Điệp
Và chỉ có hai người này mới biết sự ràng buộc đó mật thiết và thiêng liêng tới mức nào
Cuối cùng Lão Bá chỉ thốt lên ba tiếng:
– Ngươi đã đến!
Mạnh Tinh Hồn cũng trả lời như thế:
– Con đã đến!
Câu đó hoàn toàn không mang ý nghĩa gì, thậm chí quá thừa là đằng khác
Nhưng nếu không nói ra như thế, nhất định cả hai không sao giữ nổi cho nước mắt khỏi trào ra
Trang 5Lão Bá lại nói:
– Ngươi ngồi xuống đi!
Mạnh Tinh Hồn vâng lời ngồi xuống ghế
Lão Bá chăm chú nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu rồi chợt cười to nói:
– Ta đã từng nghĩ rằng nếu trên đời có một người nào đó tìm được tới đây thì
duy nhất chỉ một mình ngươi thôi!
Mạnh Tinh Hồn cũng cười đáp:
– Và trên đời chắc cũng chỉ một mình Lão nhân gia mới kiến dựng được nơi
trú ẩn kín đáo thế này!
Lão Bá lắc đầu nói:
– Nơi này chưa thể gọi là kín đáo được
– Thế này mà còn chưa kín đáo thì đâu mới kín hơn?
– Vì ngươi còn có thể tìm được mà
Mạnh Tinh Hồn hiểu ra, lắc đầu:
– Theo lý thì con không tìm được chỗ này
Bấy giờ Phượng Phượng vẫn đứng phía sau Mạnh Tinh Hồn, nhưng không ai để ý tới cô ta cả
Mạnh Tinh Hồn nói câu ấy không giải thích về cuộc gặp gỡ với Phượng Phượng, cũng không nhìn cô ta, nhưng Lão Bá vẫn hiểu được nguyên do
Lão Bá cười nói:
– Vì sao ngươi chờ ở đây mà không đuổi theo chiếc xe kiệu? Chẳng lẽ không
phát hiện thấy?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Con có thấy!
– Và đã đuổi theo chứ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Có đuổi theo
Lão Bá gặng hỏi:
– Vì sao ngươi quay lại?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Con trở lại vì hai lý do
– Hai lý do gì?
Mạnh Tinh Hồn bình tĩnh đáp:
Trang 6Lão Bá hỏi:
– Việc đó liên quan gì chứ?
– Rất quan trọng Ai cũng biết rằng Lão nhân gia là người rất thận trọng,
nhất là trong trường hợp này
Chàng ngừng một lúc rồi nói thêm:
– Khi biết hành tung của mình không được bí mật hoàn toàn, chẳng những
Lão nhân gia mà bất kỳ ai cũng không để lại hoạt khẩu Chỉ người chết mới không bao giờ tiết lộ bí mật
Lão Bá gật gù nói:
– Ngươi suy luận đúng Có phải vì thế mà ngươi tin chắc chiếc xe kiệu kia là
rất đáng ngờ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Chính thế!
Lão Bá cật vấn:
– Lúc đó ngươi có những giả thuyết gì?
– Có hai giả thuyết
– Nói xem!
– Thứ nhất, Lão nhân gia không đi bằng con đường đó Thứ hai, không có
Lão nhân gia trên xe
Lão Bá hỏi thêm:
– Không còn khả năng thứ ba nào nữa hay sao?
Mạnh Tinh Hồn khẳng định:
– Tuyệt đối không!
Lão Bá cười hỏi:
– Ngươi không cho rằng ta sẽ mạo hiểm sao?
– Nếu không suy tính mọi việc chu toàn nhất, Lão nhân gia không thể sống
tới bây giờ được
Lão Bá nhìn Mạnh Tinh Hồn với ánh mắt thân thiết và khâm phục không giấu diếm, cuối cùng cười nói:
– Không ngờ ngươi hiểu rõ ta đến như vậy
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Có thế nói như vậy
– Nhưng chúng ta chỉ gặp nhau vẻn vẹn có mấy lần ngắn ngủi thôi
Trang 7nhau nhiều năm người ta vẫn không hiểu nhau
Lão Bá trầm mặc hồi lâu, ánh mắt tối sầm hẳn đi, cuối cùng thở dài nói:
– Ta hiểu ý ngươi!
Không những hiểu mà ông còn đồng tình với nhận xét đó
Bởi vì trong hai ngày qua, nhiều quan niệm của ông đã thay đổi hẳn
Giá ba ngày trước đó, Mạnh Tinh Hồn dám đưa ra nhận xét như vậy, nhất định ông đã nổi giận
Bây giờ thì Lão Bá đã thấm thía rằng chẳng những ông không hiểu Lục Hương Xuyên mà đối với nhi nữ của mình, ông cũng chưa hiểu gì nhiều
Mạnh Tinh Hồn trầm ngâm nói tiếp:
– Nhưng cũng có những người ngay từ cái nhìn đầu tiên đã hiểu nhau Ví dụ
chúng ta, con có cảm giác như chúng ta đã thân thiết với nhau từ lâu
Lão Bá hỏi:
– Có phải vì bản tính chúng ta giống nhau không?
Mạnh Tinh Hồn ngước mắt nhìn về cõi xa xăm, nhẹ giọng trả lời:
– Chẳng biết có phải vì thế không Nhưng con biết giữa một số người chỉ mới
gặp nhau đã nảy sinh một thứ tình cảm rất kỳ diệu mà không sao giải thích được
Lão Bá cũng nhìn ra xa, hồi lâu khẽ hỏi:
– Giả như giữa ngươi với Tiểu Điệp?
Quả thật lúc đó Mạnh Tinh Hồn đang nghĩ về Tiểu Điệp, và nghe nhắc đến tên nàng, lòng chàng thấy ngọt ngào và ấm áp hẳn lên
Chàng chỉ gật đầu mà không đáp, lòng nghĩ miên man:
– Mấy hôm nay nàng ra sao? Nhất định là lo lắng cho ta nhiều lắm!
Chàng biết rõ tâm tính nàng, chắc ăn không ngon miệng, ngủ không đẫy giấc, và lúc này chắc nàng đang nghĩ về mình Đặc biệt về khuya, khi nhìn ánh sao chiếu vào cửa sổ
Lão Bá lặng lẽ nhìn Mạnh Tinh Hồn, hiểu thấu và thông cảm với thiếu niên trung hậu này
Biết nhi nữ của mình được yêu thương như thế, lòng người cha nào lại chẳng cảm động?
Lão Bá tưởng chừng không nén nổi, bước đến ôm lấy Mạnh Tinh Hồn
Nhưng vốn là người biết kiềm chế tình cảm, ông chỉ đều giọng hỏi:
– Nó có biết lần này ngươi đến đây là để tìm ta không?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
Trang 8Điệp vẫn nhất mực rất nhớ Lão nhân gia
Lão Bá cố giấu sự chua chát trong nụ cười hỏi:
– Nó không trách hận ta sao?
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
– Không! Vì chẳng những cô ấy hiểu rõ Lão nhân gia mà còn rất tôn kính
Cô ấy nói rằng lòng tôn kính của mình đối với phụ thân bây giờ cũng như lúc còn nhỏ, không hề thay đổi
Lão Bá hết sức xúc động, cố nén dòng lệ chực trào ra, nghẹn ngào nói:
– Lâu nay ta đã trách oan nó
Mạnh Tinh Hồn nhẹ giọng:
– Xin Lão nhân gia đừng hối hận nữa Tất cả đều đã lùi về quá khứ Bây giờ
cô ấy sống rất tốt Chuyện trước đây không nên nhắc đến nữa thì hơn
Tuy nói thế, nhưng gợi lại chuyện này, lòng Mạnh Tinh Hồn cũng không thanh thản
Chàng biết rằng lúc này không nên gợi lại niềm đau xưa cũ, liền thay đổi đề tài:
– Con tìm được tới đây còn vì một nguyên nhân khác
Lão Bá tỏ vẻ quan tâm hỏi:
– Nguyên nhân gì vậy?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Cái chết của cả gia đình Mã Phương Trung đã làm con nghi ngờ
Lão Bá nhíu mày hỏi:
– Ngươi đã gặp tử thi của họ ư?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Phải! Con đã xác định được rằng họ chết là do tự mình uống thuốc độc,
nhưng cố làm cho người ta tưởng rằng đều chết do đao của kẻ khác, điều này nhất định có nguyên nhân
Lão Bá chợt sầm mặt hỏi:
– Ngươi đoán rằng họ chết vì t?
– Phải! Những người đáng thương đó hiểu rằng chỉ người chết mới giữ kín
được mọi bí mật
Lão Bá thở dài:
– Ta đã mắc phải một sai lầm rất lớn, giết chết những người trung hậu nhất
của mình một cách oan uổng như vậy Phải! Họ đã chết oan uổng và vô ích Bởi vì ngươi đã đoán ra bí mật của họ
Trang 9Lão Bá lặng lẽ nhìn ra xa, nước mắt chợt ứa ra, khàn giọng nói:
– Ta đã giết không ít người, cũng có lúc giết oan cả bằng hữu Nhưng sai lầm
cuối cùng này nhất định sẽ dằn vặt lương tâm ta suốt đời
Mạnh Tinh Hồn nhận thấy Lão Bá đau xót và hối hận thật lòng, liền an ủi:
– Đã dấn bước vào giang hồ thì chấp nhận hy sinh để bảo vệ một sự nghiệp
là chuyện thường Khi biết Lão nhân gia đau lòng như thế, nhất định Mã Phương Trung và gia quyến dưới suối vàng cũng được ngậm cười
Lão Bá lặng đi một lúc, hồi lâu trấn tĩnh trở lại, hỏi:
– Vậy là ngươi tìm được đến đây ngay?
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
– Không! Lúc đầu con đã quan sát kỹ mọi chỗ nhưng không sao ngờ được
rằng dưới đáy giếng này lại có thể kiến dựng được một mật thất nên định truy theo một con đường khác
Lão Bá nhíu mày hỏi:
– Ngươi đã chuẩn bị như thế?
– Phải!
– Và ngươi có ý định rằng nếu truy không có thì lại trở về đây, đúng không?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Có thể như vậy
Lão Bá lại hỏi:
– Như vậy là ngươi tin chắc rằng trên chiếc xe kiệu là nhằm mục đích đánh
lạc hướng?
– Không! Trước đó tình cờ con nghe nói đến chiếc xe, sau này tới đây mới
biết chiếc xe đó xuất phát từ đây nên tin chắc vào giả thiết đó
– Vì sao vậy?
– Bởi vì sau khi rời khỏi đây chừng tám trăm dặm, chiếc xe bỗng nhiên mất
tích không để lại một dấu vết nào
Lão Bá càng trở nên quan tâm, hỏi:
– Sao có thể khẳng định điều này?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Bởi vì chiếc xe này khác thường rất dễ bị chú ý, nhất là đặc điểm của
người đánh xe Dọc đường đi, còn rất nhiều người nhớ được chiếc xe đó
– Rồi sau thế nào?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
Trang 10Lão Bá lại hỏi:
– Còn người đánh xe? Ngươi từng nói rằng người đó rất đặc biệt mà?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Đúng thế Cũng không ai nhìn thấy người đánh xe đâu, giống như cả người
lẫn xe bỗng dưng biến mất khỏi mặt đất vậy
Lão Bá chợt thấy toàn thân rung động
Tất cả mọi kế hoạch này được ông phác thảo từ trước và tính toán vô cùng cẩn thận, tưởng chừng không thể phạm phải một sai lầm nào
Nhưng đến bây giờ mới nhận ra cho dù kế hoạch có tỉ mỉ chu đáo bao nhiêu nhưng khi bắt tay vào hành động đều có thể nảy sinh những sơ hở không sao lường hết được
Bởi vì không ai tiên liệu hết trên thực tế sẽ phát sinh những biến hóa thế nào,
vì thế mà không sao phòng bị hết mọi sự cố phát sinh
Đó là nguyên nhân dẫn tới sự thất bại
Người ta chẳng phải thần thánh, ai dám cho rằng mình có thể lường trước mọi biến cố?
Thậm chí nhiều khi cả thánh thần cũng không tiên liệu được tất cả mọi điều
Khi người ta nhận thức được điều này thì sau khi gặp phải mất mát hoặc thất bại sẽ không coi đó là sai lầm nghiêm trọng, bởi thế tâm hồn thư thái hơn và cuộc sống bớt nặng nề hơn
Hồi lâu, Lão Bá mới chậm rãi nói:
– Ngươi đã có thể nhận định đúng như vậy thì Lục Hương Xuyên cũng có thể
tìm được tới đây
Mạnh Tinh Hồn nói bằng giọng cương quyết
– Hắn sẽ không tự mình tới đây đâu!
Lão Bá nhíu mày hỏi:
– Vì sao?
– Vì bây giờ hắn còn nhiều việc phải làm Và chủ yếu là lúc này hắn đang
đắc chí
Đúng thật!
Hai chữ đắc chí quả là chính xác
Người ta trong lúc đắc chí thường rất dễ bị lóa mắt hay nhầm lẫn, và thông thường làm những việc không nên làm Khi đó đầu óc người ta không được thăng bằng nữa
Lão Bá đương nhiên thừa hiểu điều này