Tiểu Điệp không đáp: Mạnh Tinh Hồn lại tiếp: – Nhưng cô thử nghĩ xem mình đã từng sống thật sự chưa?. Mạnh Tinh Hồn gật đầu: – Thực tình tôi không ngờ một người như cô mà cũng có lúc muố
Trang 1Hồi thứ Mười Hai
ĐỒNG MỆNH TƯƠNG LIÊN
ột thiếu nữ bận hồng y, tay mân mê một con bướm ngồi trên mỏm đá bê bờ sông dốc đứng nhìn xuống dòng nước sâu hun hút dưới chân với ánh mắt thẫn thờ
Thiếu nữ đó là Tiểu Điệp
Thực ra nàng không còn là thiếu nữ nữa mà đã là thiếu phụ với một hài tử chưa tới năm tuổi
Năm năm trước, khi mới mười sáu tuổi, Tiểu Điệp bị một nam nhân lừa dối, để lại cho nàng một cái thai rồi bỏ đi mất hút
Chừng ấy năm nàng sống trong tủi hổ, thù hận và khốn khổ, xa lánh mọi người
Nhiều khi nàng muốn bất chấp tất cả, kể cả đứa hài nhi oan nghiệt của mình để chấm dứt cuộc sống tủi hổ
Thực tình sau khi sinh hài tử, nàng đã nhiều lần định vứt bỏ nó đi như muốn giũ bỏ quá khứ tội lỗi và người tình phụ bạc, nhưng rồi nàng lại không nỡ bỏ hài nhi bất hạnh đó
Có phải lúc này nàng lại có ý định quyên sinh?
Tiểu Điệp mân mê con bướm trên tay Nàng cũng xinh tươi như vậy, và có lẽ cuộc đời của nữ nhân cũng ngắn ngủi như con bướm kia chăng?
Đột nhiên sau lưng nàng có tiếng động
Tiểu Điệp quay lại và nhận ra người đang đến là thiếu niên mà mình đã gặp trong rừng cách đây mấy tháng
Lần ấy Mạnh Tinh Hồn hết sức tuyệt vọng
Chợt Tiểu Điệp nhớ câu mình đã hỏi:
– Anh muốn chết ư? Nhưng hãy nghĩ lại xem mình đã từng sống hay chưa?
Câu hỏi đó đã cứu Mạnh Tinh Hồn thoát khỏi dự định bi đát nhất
Lúc này, dưới ánh trăng, Tiểu Điệp nhận thấy ánh mắt đối phương không còn tuyệt vọng như lần trước nữa mà sáng lên lấp lánh
Không hiểu sao chỉ một lần gặp ngắn ngủi mà nàng lại nhớ lâu đến thế
Trong ánh mắt, hình như đối phương cũng chưa quên mình
Tiểu Điệp từ từ đứng lên
Mạnh Tinh Hồn cười hỏi:
M
Trang 2– Cô muốn chết sao?
Tiểu Điệp không đáp:
Mạnh Tinh Hồn lại tiếp:
– Nhưng cô thử nghĩ xem mình đã từng sống thật sự chưa?
Tiểu Điệp hiểu rằng đối phương nói câu đó là để trêu chọc mình
Không hiểu sao bỗng nhiên nàng nổi giận, lạnh lùng hỏi:
– Anh vẫn còn chưa chết sao?
Mạnh Tinh Hồn thôi cười đáp:
– Một người chưa từng sống thì làm thế nào mà chết được?
Tiểu Điệp bỗng dịu giọng hỏi:
– Anh tới đây từ lúc nào vậy?
Mạnh Tinh Hồn đáp lấp lửng:
– Đến lúc nào cần đến
– Lúc nào là cần?
– Đó là lúc cô định nhảy xuống nước
Tiểu Điệp nhíu mày hỏi:
– Anh cho rằng tôi đã từng cứu anh, vì thế anh lại định cứu tôi, phải vậy
không?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Thực tình tôi không ngờ một người như cô mà cũng có lúc muốn chết
Tiểu Điệp cúi xuống nhưng lại ngẩng lên rất nhanh:
– Anh là người luôn ăn nói bốp chát vậy sao?
– Tôi chỉ nói thật
– Nói thật thường xúc phạm đến người ta
Mạnh Tinh Hồn phản đối:
– Nhưng nói dối thì có hại hơn, tuy làm đối phương hài lòng nhưng chỉ mơn
trớn lòng tự ái mà thôi
Tiểu Điệp lặng đi một chút rồi chợt hỏi:
– Anh thử nói xem, nếu lần đó tôi không đến thì anh định chết thật phải
không?
– Tôi muốn chết Nhưng có chết không lại là chuyện khác
– Sao vậy?
– Vì có rất nhiều người muốn chết, nhưng chung quy vẫn sống
Tiểu Điệp cười hỏi:
Trang 3– Anh cho rằng đó là do số phận?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Có thể như thế
Tiểu Điệp nhẹ giọng:
– Vì thế không phải tôi đã cứu anh, cung như vừa rồi không phải anh cứu tôi
Mạnh Tinh Hồn gật đầu tán đồng:
– Người đã quyết vứt đi mạng sống của mình thì không ai có thể cứu được
Tiểu Điệp cũng gật đầu:
– Coi như chúng ta không ai nợ gì nhau
– Nhưng tôi vẫn nợ cô
Tiểu Điệp không hiểu:
– Anh nợ gì tôi?
Mạnh Tinh Hồn buông rõ từng chữ:
– Vì bây giờ tôi không muốn chết nữa
Tiểu Điệp chợt cười nói:
– Nếu vậy tôi cũng nợ anh
– Nợ tôi việc gì chứ?
– Vì tôi không nghĩ rằng tối nay mình có thể cười được
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Chắc cô rất thích cười?
– Thích cười, và có cười được hay không là chuyện khác hẳn nhau
– Hay cô thấy tôi đáng cười lắm?
– Không phải thế, chỉ là trông anh có gì đó rất thú vị
Mạnh Tinh Hồn chợt đề nghị:
– Nếu vậy sao cô không đi cùng tôi tới đâu đó uống vài chén rượu?
Tiểu Điệp tán thành ngay:
– Tại sao lại không chứ?
Họ cùng nhau ra khỏi rừng đi đến ngôi nhà lá của Mạnh Tinh Hồn
Rượu không ngon lắm, vào giờ này khó kiếm được nơi có rượu ngon
Thực tình rượu ngon hay không cũng chẳng có gì quan trọng lắm, chỉ cần có người uống với mình là đủ
Mạnh Tinh Hồn tự nâng chén lên nói:
– Tôi không thích cung rượu người khác
Tiểu Điệp phụ họa:
Trang 4– Tôi cũng không thích người khác cung rượu mình
– Nhưng tôi lại không thích người khác chỉ nhìn mà không uống
Tiểu Điệp cười nói:
– Tất cả những người uống rượu thường có một thói xấu là muốn những
người cùng uống đều say trước mình
Mạnh Tinh Hồn nhìn vào mắt Tiểu Điệp:
– Có vẻ như cô rất thông hiểu tính cách của những người thích uống rượu?
Tiểu Điệp không chút ngần ngừ đáp:
– Bởi vì tôi cũng là một trong số đó
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
– Tôi thấy cô không có vẻ giống như một con sâu rượu
– Anh không tin?
Nàng uống một hơi hết rượu, khà một tiếng như tay sành sỏi rồi nói:
– Thực ra tôi không bắt buộc anh phải tin, vì chúng ta còn chưa hiểu nhau,
thậm chí có thể nói là chưa quen biết
Mạnh Tinh Hồn ngắt lời:
– Nhưng bây giờ xem như đã quen, hơn nữa
Chưa hết câu, y tự rót cho mình chén rượu khác uống xong mới nói:
– Có hiểu nhau hay không là một chuyện, nhưng thích gặp để chuyện trò
lại là chuyện khác
Tiểu Điệp cười hỏi:
– Anh đang giãi bày lòng mình hay sao?
– Xưa nay tôi chưa từng đối với ai như thế Nhưng hôm nay đối với cô là một
ngoại lệ
Mạnh Tinh Hồn đã nói thật Y từng tiếp xúc với không ít mỹ nhân, nhất là hạng gái làng chơi Tất cả những người y từng chung đụng chưa bao giờ để lại chút tình cảm nào trong lòng y Đây là lần đầu tiên Mạnh Tinh Hồn thấy tim mình rung động, có lẽ từ lần đầu tiên gặp nữ nhân đặc biệt này
Tiểu Điệp cười hỏi:
– Vì sao thế?
Mạnh Tinh Hồn trầm ngâm hồi lâu rồi chợt thở dài:
– Tôi cũng không biết nữa
Tiểu Điệp không nói gì
Nàng cũng cảm thấy lòng mình chợt nao nao, muốn giãi bày lòng mình trước
Trang 5con người hầu như chưa quen này Nhưng tại sao lại như thế thì nàng không sao cắt nghĩa được
Hồi lâu nàng mới cười nói:
– Hình như anh nói nhiều nhưng uống ít
– Vì tôi đang chờ cô
– Chờ tôi?
– Phải Tôi đã uống nhiều hơn cô hai chén
– Chẳng lẽ anh muốn tôi phải uống cho bằng anh?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Đúng thế!
– Anh muốn chuốc tôi say ư?
Mạnh Tinh Hồn thẳng thắn xác nhận:
– Quả thật tôi đang có ý đó
– Vậy thì tôi xin nói trước rằng muốn làm tôi say chẳng phải việc dễ dàng
đâu
– Việc gì không dễ mới có hứng thú Càng khó thì càng thú vị
Hai người lại trầm mặc theo những ý nghĩ riêng của mình
Ngôi nhà tranh tuy thiếu tiện nghi, bề bộn nhưng rất yên tĩnh
Đã lâu Mạnh Tinh Hồn không đưa người về nhà mình nữa, ngay cả y cũng ít khi ở đây nên có mùi ẩm mốc Nhưng có lẽ không ai để ý đến điều này
Không biết đang canh hai hay đã hết canh ba, nhưng chắc rằng đã khuya lắm
Mạnh Tinh Hồn uống thêm chén nữa, lại nói:
– Tôi chợt nhận thấy đối với cô tôi có thể nói tất cả mọi chuyện, đồng thời
cũng uống được rất nhiều
Tiểu Điệp hỏi:
– Thông thường đối với bằng hữu, người ta mới nói thế chứ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Phải!
– Nhưng có lẽ chúng ta chưa phải là bằng hữu
– Có lẽ thế
– Không phải có lẽ, mà đó là điều chắc chắn Vì tôi chưa biết gì về anh, cũng
như anh còn chưa biết gì về tôi cả
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
Trang 6– Không Tôi biết rằng cô có một hài tử, nhưng nó lại không có phụ thân
Tiểu Điệp đỏ mặt hỏi:
– Do đâu mà anh biết được?
Mạnh Tinh Hồn thật thà đáp:
– Sau lần gặp trước, không hiểu sao hồn tôi như bị cô lấy mất Tôi đã ngầm
điều tra về cô
– Anh đã đến nhà tôi?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Phải, tôi đã gặp nhi tử của cô Nó thật kháu khỉnh và đáng yêu
Trái tim Tiểu Điệp chợt đập rộn lên Không ít người theo đuổi và tán tỉnh nàng, nhưng chưa ai nói với nàng bằng những lời lẽ như thế
Thông thường khi nam nhân biết nữ nhân đã có nhi tử thì họ không theo đuổi nữa, thế mà người này
Một lúc, nàng lại hỏi:
– Anh biết thêm gì về tôi nữa?
– Tôi biết tên cô là Tiểu Điệp
– Thế mà tôi chẳng biết tí gì về anh cả
– Tôi họ Mạnh
Tiểu Điệp vội ngắt lời:
– Tôi hoàn toàn không muốn biết tên anh Bởi vì giữa chúng ta không có mối
quan hệ nào Trước đây không có, cả sau này cũng sẽ không có
Mạnh Tinh Hồn chợt thấy tim mình nhói lên, vội hỏi:
– Vì sao chứ?
Tiểu Điệp bình thản đáp:
– Vì tôi không thích!
– Chắc là cô bất bình về sự tò mò của tôi, và có thể nói là mạo muội nữa?
Tiểu Điệp không đáp mà đứng lên hướng ra phía cửa
Mạnh Tinh Hồn vội đứng lên hỏi:
– Cô muốn đi rồi sao?
– Lẽ ra tôi phải đi từ lâu
– Để tôi tiến cô một quãng
Tiểu Điệp lắc đầu quầy quậy:
– Không! Không cần! Tôi cũng có chân kia mà
Trang 7Tiểu Điệp vội lắc đầu:
– Không sau này gì cả Giữa chúng ta không có sau này Coi như chưa hề
quen biết
Mạnh Tinh Hồn đứng lặng, không hiểu sao nữ nhân này chợt thay đổi đột ngột như vậy, đang vui vẻ chuyện trò bỗng trở thành kẻ vô tình, lạnh lùng và tàn nhẫn đến thế
Quả là không ai có thể giải thích được nỗi lòng của một nữ nhân
Mạnh Tinh Hồn chợt cảm thấy lòng mình như có một mũi tên đâm vào
Y không biết nói gì, chỉ đứng ngây ra như phỗng
Xưa nay y không thích ép buộc người khác, nhất là đối với nữ nhân
Không ngờ Tiểu Điệp mới đến cửa bỗng quay lại hỏi:
– Anh cứ để tôi bỏ đi như vậy sao?
Mạnh Tinh Hồn ngớ người hỏi:
– Tôi biết làm gì chứ?
Nàng cười nói thêm:
– Nếu là người khác, họ sẽ cố tìm mọi cách để giữ tôi ở lại
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
– Tôi là tôi, không phải người khác
Tiểu Điệp nhìn thẳng vào mắt đối phương nhận xét:
– Anh là người thú vị, rất thú vị
Rồi nàng chợt quay lại bên bàn cầm chén rượu của mình lên nhưng chén không còn giọt nào Tuy vậy nàng vẫn nâng chén lên ghé vào môi
Mạnh Tinh Hồn nói:
– Hình như cô có phần say rồi
Tiểu Điệp uống ly rượu không bỗng cười khanh khách hỏi:
– Anh không thích tôi say rượu sao? Nam nhân thường thích nữ nhân say
rượu, khi đó họ sẽ dễ dàng thực hiện ý định của mình
Tới đó, mặt nàng đỏ ửng lên, buông tay để rơi chén rượu xuống đất vỡ tan và ngồi phịch xuống nền nhà, vừa khóc vừa gào to:
– Tôi không muốn về nhà! Không muốn về nữa!
o O o Tiểu Điệp ở lại trong gian lều tranh của Mạnh Tinh Hồn
Khi tỉnh lại, nàng thấy mình nằm trên chiếc giường vừa lạnh vừa cứng độc nhất trong phòng
Trang 8Y phục trên người nàng vẫn nguyên vẹn, cả giày cũng không bị cởi ra
Thiếu niên họ Mạnh vẫn ngồi trên chiếc ghế, tay tỳ lên bàn như vẫn ngồi tư thế đó từ tối qua
Bên ngoài, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chênh chếch, chắc đã gần trưa
Tiểu Điệp đưa mắt nhìn Mạnh Tinh Hồn, cất giọng buồn buồn hỏi:
– Tối qua tôi đã say rượu, đúng không?
Mạnh Tinh Hồn không trả lời, chỉ nói:
– Bất cứ ai cũng đều có lúc say rượu
Tiểu Điệp ngồi lên, đỏ mặt nói:
– Chưa lần nào tôi uống nhanh say như vậy
– Tôi biết tối hôm qua tâm tính cô không bình thường
– Anh cho là thế sao?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Một người không bình thường mới ngồi bên bờ vực định tự tuyệt
Tiểu Điệp cúi thấp đầu, một lúc mới hỏi:
– Sau khi say rượu, tôi đã nói những gì?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Cô nói sẽ không trở về nhà nữa
– Còn gì nữa?
Mạnh Tinh Hồn không trả lời mà phản vấn:
– Cô cho rằng mình nói gì nào?
Tiểu Điệp đứng lên, sửa lại mái tóc, cười nói:
– Bây giờ thì tôi nên về rồi
– Tôi biết
Tiểu Điệp chợt ngẩng lên hỏi:
– Vì sao anh cứ nhìn tôi trân trân thế?
Mạnh Tinh Hồn trả lời nhẹ như hơi thở:
– Vì tôi sợ
Tiểu Điệp mở to đôi mắt kiều diễm:
– Sợ ư? Sợ gì chứ?
– Sợ sau này tôi không còn được thấy cô nữa
Nàng chợt thấy tim mình run rẩy, vội cúi xuống nhưng lại ngẩng lên ngay, nhận ra ánh mắt đau khổ của thiếu niên
Trang 9Chàng mới chỉ khoảng hai mươi ba tuổi nhưng xem ra đã rất dày dạn
Nhưng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên chưa vợ, chẳng lẽ đã phải lòng một thiếu phụ đã có con, mặc dù nàng cũng chỉ có hai mươi mốt tuổi
Mạnh Tinh Hồn chậm rãi nói tiếp:
– Tôi hy vọng sau này còn có cơ hội gặp lại cô
Tiểu Điệp vội kêu lên:
– Không được!
Chợt nàng nhận thấy giọng nói của mình quá xẵng, liền hơi dịu giọng:
– Nếu anh đến tìm tôi, nhất định anh sẽ hối hận
Mạnh Tinh Hồn vội hỏi:
– Hối hận ư? Hối hận gì chứ?
– Anh đến tìm tôi, việc đó chẳng mang đến điều gì tốt đẹp cho anh cả Tôi là
người không có ích gì cho ai
– Đó là việc của tôi, tôi chỉ hỏi
Mạnh Tinh Hồn dừng lại một chút rồi nói rành rọt từng chữ:
– Tôi chỉ hỏi cô có muốn tôi đến tìm cô không?
Tiểu Điệp lắc đầu:
– Không, anh tuyệt đối không thể đến tìm tôi được
Rồi nàng chợt cúi đầu, hạ giọng:
– Nhưng có lẽ sau này có lúc tôi sẽ tìm đến anh
Xong câu, nàng đi ra khỏi cửa
Mạnh Tinh Hồn vẫn ngồi nguyên trên ghế, buồn bã đưa mắt nhìn theo
Nỗi lòng y lúc đó rất khó tả, vừa chua chát, vừa đau khổ, thất vọng, có cả nỗi êm dịu
Mạnh Tinh Hồn có cảm giác rằng trong lòng Tiểu Điệp có nỗi bí ẩn nào đó nhưng không muốn thổ lộ với ai
Câu cuối cùng của nàng “Sau này có lúc tôi sẽ đến tìm anh” đã khơi lên niềm hy vọng trong lòng y
Bây giờ Mạnh Tinh Hồn không còn nghi ngờ gì nữa về tình yêu của mình đối với thiếu phụ trẻ tuổi đó
Nhưng có thật nàng sẽ đến tìm mình không?
Lúc sau y buông tiếng thở dài rồi nằm phịch xuống giường, để nguyên quần áo mà ngủ
Với sự xuất hiện của Tiểu Điệp, Mạnh Tinh Hồn như trở thành con người khác
Trang 10Y đang có chuyện quan trọng cần làm, nhưng bây giờ không muốn làm gì nữa, nhất là nghề giết mướn
Có phải y đã thật sự theo vết Diệp Tường?
Mạnh Tinh Hồn không thể ngủ được ngay, nôn nao vì hương vị của thiếu phụ còn lưu lại trên giường mình
Trên gối còn hằn dấu vết đầu nàng đặt vào đó, thậm chí còn vương lại mấy sợi tóc
Nàng đã đến rồi biến mất như cánh bướm
Nàng còn trở lại thật không?
Nếu nàng không đến, ta có thể quên nàng được không?
Còn nàng, nàng sẽ quên ta một cách dễ dàng
Đột nhiên cánh cửa bị mở ra
Tiếng động làm Mạnh Tinh Hồn ngẩng lên đưa mắt ra cửa và thấy nàng xuất hiện
Y đứng bật dậy như bị điện giật
Nàng đứng giữa phòng, mặt tươi rói như hoa, không còn chút dấu vết nào của cơn say tối hôm qua Trông nàng vô cùng kiều diễm, giống như một bông hoa đang độ nở tươi nhất
Mạnh Tinh Hồn với nỗi lòng phơi phới tiến lại gần Trong đời chưa bao giờ y hạnh phúc như vậy
Nàng giấu vật gì đó sau lưng, cười hỏi:
– Anh đoán xem tôi mang gì tới nào?
Mạnh Tinh Hồn thẫn thờ lắc đầu Chừng như y không hiểu nàng vừa nói gì
Tiểu Điệp vẫn giấu hai tay sau lưng, nhưng không còn cười nữa, tiếp lời:
– Tối qua tôi dùng của anh một bữa, vì thế hôm nay muốn trả lại món nợ đó
Như vậy là hợp lý phải không?
Dứt lời nàng đưa tay ra Trong đó chỉ vỏn vẹn có hai chiếc thìa bằng gỗ
Nàng lại tươi cười hỏi:
– Anh có đói không?
Bấy giờ Mạnh Tinh Hồn mới sực tỉnh, vội cười đáp:
– Tôi cảm thấy đói đến nỗi tưởng chừng như lúc này mình có thể ăn hết cả
một con trâu
Tiểu Điệp dắt Mạnh Tinh Hồn đi vào rừng
Hương rừng thơm ngát
Hai người chạy luồn qua những thân cây lớn, vờn qua vờn lại như hai đứa trẻ, cuối cùng thì nằm xoài trên một đám cỏ, thích thú hít thở hương cỏ thơm tho
Trang 11Hồi lâu, Tiểu Điệp mới thở dài hỏi:
– Đã rất lâu tôi không được nằm trên thảm cỏ thú vị như thế này, còn anh?
Mạnh Tinh Hồn cười đáp:
– Tôi thường đến nằm ở đây Nhưng hôm nay lại thấy khác hẳn
Tiểu Điệp nhổm lên hỏi:
– Hôm nay có gì khác?
– Hôm nay thảm cỏ như mềm mại hơn nhiều
Tiểu Điệp nhoẻn miệng cười mê đắm:
– Thì ra anh cũng là người rất có tâm hồn, văn vẻ như thế
Mạnh Tinh Hồn chỉ cười không đáp:
Tiểu Điệp lại hỏi:
– Có phải anh đã nghĩ rằng tôi sẽ không trở lại tìm anh nữa?
Mạnh Tinh Hồn thú nhận:
– Quả thực tôi có nghĩ như vậy
– Và nhất là không nghĩ rằng tôi sẽ trở lại ngay?
– Phải!
– Anh có biết vì sao tôi trở lại nhanh như vậy không?
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
– Không biết, chỉ biết rằng sau khi cô đi rồi, tâm hồn tôi hoàn toàn trống
Mạnh Tinh Hồn chậm rãi nói:
– Cũng có thể chúng ta chưa phải là bằng hữu Nhưng không hiểu sao chỉ có
bên cạnh nàng ta mới không cảm thấy lòng trống vắng
Không những Mạnh Tinh Hồn ăn nói như một thư sinh mà cách xưng hô cũng đã thay đổi
Tiểu Điệp tưởng chừng không nén được thốt lên: "Cả thiếp cũng vậy!", nhưng cuối cùng đã nén lại được
Dù sao nàng cũng là nữ nhân Đã là nữ nhân thì không thể nói toạc ra mọi tình cảm của mình
Cuối cùng nàng ngồi dậy nói:
– Dù sao thì tôi cũng đã đến Chúng ta hãy cùng chơi thật vui vẻ nhé
Trang 12Mạnh Tinh Hồn không giấu nổi vẻ vui mừng, vội đáp:
– Nhất định thế Dù nàng muốn gì ta cũng chiều tất
Tiểu Điệp nói một cách bí mật:
– Thế thì chúng ta đi đào kho báu, được không?
Mạnh Tinh Hồn trố mắt ngạc nhiên:
– Đào kho báu?
Tiểu Điệp cười gật đầu:
– Tôi biết trong rừng này có một kho báu
Mạnh Tinh Hồn cười phụ họa:
– Chẳng những trong rừng này có kho báu mà có cả thần tiên Họ rất thích
chúng ta biến thành lừa, nàng phải thật cẩn thận đừng để họ bắt gặp mới được
Tiểu Điệp vẩu môi hỏi:
– Anh không tin tôi sao?
– Tin, và nàng cũng phải tin ta mới được
Tiểu Điệp giẫm chân phụng phịu:
– Được, anh đã không tin thì thôi Nhưng đến khi tìm được để xem anh có
chịu tin không?
Mạnh Tinh Hồn chỉ cười
Tiểu Điệp chợt ghé tai xuống đất một lúc rồi nói:
– Tôi nghe thấy rồi!
– Nghe thấy gì?
– Âm thanh và mùi vị của kho báu
– Vậy ư? Ở đâu thế?
– Kho báu ở ngay bên dưới chỗ anh đang nằm đó
Mạnh Tinh Hồn bất chợt đứng lên hỏi:
– Dưới này có kho báu thật ư?
Tiểu Điệp nghiêm giọng:
– Sao không thật? Bây giờ thì anh buộc phải tin
Mạnh Tinh Hồn phá lên cười
Giọng Tiểu Điệp tỏ ra giận dỗi:
– Nếu tôi đào lên có thì sao nào?
– Nếu nàng đào lên mà có thì hãy đi tìm thần tiên biến ta thành con lừa cũng
được
Tiểu Điệp gật đầu: