Sau đó chàng mới nhận thấy có người vỗ vào vai mình, Mạnh Tinh Hồn quay lại và bắt gặp ánh mắt của Dịch Tiềm Long.. Dịch Tiềm Long cười đáp: – Không đáng kể, lực lượng tiêu diệt người củ
Trang 1Hồi thứ Ba Mươi Hai
HOÀN THÀNH ƯỚC NGUYỆN
ghe giọng nói, Lục Hương Xuyên chợt thấy người nổi gai, toàn thân nhũn đi tưởng chừng sắp khuỵu xuống
Hắn không quay lại, nhưng biết quá rõ đó là thanh âm của ai
Trên đời chỉ có một người có thể đến ngay sau lưng Lục Hương Xuyên mà không bị phát hiện
Và cũng chỉ có một người mới làm hắn khiếp sợ tới mức đó
Chính là Lão Bá!
Mạnh Tinh Hồn từ đầu vẫn ngồi phía sau Dịch Tiềm Long, thấy Lão Bá xuất hiện, không nén nổi đứng bật lên, đưa mắt xúc động nhìn Lão Bá
Dung mạo, sắc thái và vóc dáng của ông vẫn như trước, không có chút gì thay đổi
Lão Bá đứng thẳng như chiếc cột, từ người ông toát ra sức mạnh và quyền lực
Dưới ánh sao, nếu nhìn kỹ có thể nhận ra trên trán ông những nếp nhăn có sâu hơn, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc như trước, giống lưỡi kiếm sắc đã rút khỏi bao
Nhưng khi trông thấy Mạnh Tinh Hồn, đôi mắt đó trở nên vô cùng dịu dàng ấm áp
Đột nhiên Mạnh Tinh Hồn nhận thấy không phải vẻ mặt Lão Bá hoàn toàn vô biểu cảm Thực chất mỗi nếp nhăn của ông cũng chứa đựng những tình cảm rất khó miêu tả bằng lời
Chính mỗi nếp nhăn đó tạo thành từ kinh nghiệm và đau khổ Mạnh Tinh Hồn thấu hiểu điều đó và bởi thế mà chàng rất xúc động
Lão Bá nhìn chàng hồi lâu rồi cuối cùng gật đầu thốt lên ba tiếng:
– Ngươi thật tốt!
Chính ra ông định nói thật nhiều nhưng cuối cùng chỉ gói gọn trong ba từ đó thôi
Tuy vậy Mạnh Tinh Hồn nghe trong đó đã bao gồm mọi ngôn từ đẹp đẽ nhất
Sau đó chàng mới nhận thấy có người vỗ vào vai mình, Mạnh Tinh Hồn quay lại và bắt gặp ánh mắt của Dịch Tiềm Long
Dịch Tiềm Long nhìn chàng tươi cười Đó không phải là nụ cười của một kẻ
N
Trang 2giang hồ lão luyện nữa mà là nụ cười hữu hảo của một bằng hữu
Ông nhẹ giọng hỏi:
– Bây giờ thì ngươi hiểu rõ hết rồi chứ?
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu
Quả thật chàng chưa hiểu hết mọi chuyện, bởi vì quá xúc động nên hầu như không suy nghĩ gì
Dịch Tiềm Long hiểu điều đó, vì thế mới tiếp lời:
– Chẳng những ta không bán đứng Lão Bá mà cũng không chuồn Trước nay
ta vẫn ở đây, không chuồn đi đâu cả
Mạnh Tinh Hồn chợt hiểu ra, liền hỏi:
– Khi mọi người cho rằng ông chuồn đi, chính là lúc ông bí mật giúp Lão Bá
chuẩn bị lực lượng mới, đúng không?
Dịch Tiềm Long gật đầu:
– Không sai! Bất cứ tổ chức nào, mọi lúc đều cần có lực lượng mới bổ sung,
nếu không sẽ chẳng thu được thành công nào, thậm chí còn thất bại rất nhanh chóng và bi thảm
Mạnh Tinh Hồn khâm phục nhìn Dịch Tiềm Long và Lão Bá, nhận thấy họ quả thật là những nhân vật vĩ đại
Dịch Tiềm Long cười nói tiếp:
– Kỳ thực đó là quy luật, không phải phát minh gì của ai Nhưng qua công
việc ta càng hiểu tuổi trẻ thông minh và nhiệt tình biết bao Huấn luyện họ chẳng có gì khó khăn cả
Đúng thế Ngoài ra tuổi trẻ thường trung thực, bởi vì trong trái tim họ chưa có chỗ cho âm mưu và giảo hoạt
Mạnh Tinh Hồn gật đầu nói:
– Đúng thế Cái khó không phải là huấn luyện họ mà nhẫn nhục chịu tiếng
với giang hồ Cái đó còn khó hơn bì bằng hữu mà liều mình
Dịch Tiềm Long chợt nắm chặt lấy hai tay Mạnh Tinh Hồn Từ đây hai người đã trở thành bằng hữu Bởi vì không những họ hiểu nhau mà còn tôn trọng nhau
Chỉ những người hết lòng vì bằng hữu mới được người khác tôn trọng
Và những ai đã vì bằng hữu mà nhẫn nhục hy sinh thì vĩnh viễn không bao giờ cô đơn cả
Mạnh Tinh Hồn chợt hỏi:
– Có phải Lão nhân gia đã đến Phi Bằng Bảo?
Dịch Tiềm Long đáp:
Trang 3– Đương nhiên đã tới đó Lực lượng mà ta huấn luyện cốt để đối phó với
Thập Nhị Phi Bằng Bang
Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng họ chiến thắng không khó khăn gì, vì Đồ Đại Bằng hoàn toàn bất ngờ trước lực lượng đó
Trước hết vì Lục Hương Xuyên không biết tí gì về hành động của Dịch Tiềm Long
Một người kiệt xuất như Dịch Tiềm Long mà mất cả chục năm huấn luyện và đào tạo một lực lượng, lực lượng đó hiển nhiên khó ai đương nổi
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Vậy sao Lão nhân gia còn tới đây?
Dịch Tiềm Long đáp:
– Vì ta đã ước định với Lão Bá rằng nếu trước ngày mồng năm ta nhận được
mệnh lệnh thì sẽ hành động theo kế hoạch, đúng chính ngọ ngày mồng bảy sẽ từ hậu sơn đột kích Phi Bằng Bảo Nếu không nhận được tin, trong đêm mồng sáu phải trở về đây tìm hiểu tình hình
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Lão nhân gia
Dịch Tiềm Long ngắt lời:
– Lão đệ! Gọi thế khó nghe đấy Cứ gọi ta một tiếng lão huynh là được
Mạnh Tinh Hồn cười, thay đổi cách xưng hô một cách thoải mái:
– Lão huynh trước đây vẫn còn chưa nhận được mệnh lệnh của Lão Bá chứ
gì?
– Không! Người truyền tin cũng đã chết bởi tay Lục Hương Xuyên
Lục Hương Xuyên bấy giờ cũng đứng bên nghe chuyện Tới đó hắn chợt thấy bụng mình thắt lại như sắp nôn thốc ra
Mãi đến lúc ấy hắn mới nhận ra mình đã sai lầm ở đâu
Lẽ ra hắn không nên để Đồ Đại Bằng ra tay hạ thủ quá sớm 61 người được Lão Bá tuyển chọn mà để họ tiếp tục đến Phi Bằng Bảo mới hạ thủ
Hắn đã hành động vội vàng vì tin chắc rằng đó là lực lượng tinh nhuệ cuối cùng của Lão Bá
Hắn đắc ý quá sớm, vì tin rằng mình hiểu rõ mọi lực lượng có trong tay Lão Bá
Sự đắc ý, đó là nguyên nhân tạo nên thất bại không thể tha thứ
Bây giờ thì sai lầm vĩnh viễn không bao giờ còn sửa chữa được nữa
Cuối cùng Lục Hương Xuyên không nhịn nổi, thổ ra một vũng nước màu
Trang 4vàng
Không ai để ý đến hắn
Lục Hương Xuyên vốn là một nhân tài thông minh tuyệt đỉnh, là một tay gian hùng nhất thế Vậy mà chỉ đi sai một bước đã từ thành công biến thành thảm bại
Còn bây giờ trước mắt người khác, hắn chỉ là một kẻ nhỏ nhoi, phản phúc, không được ai trọng thị
Đúng hơn là một thây ma đã chết
Dịch Tiềm Long nói tiếp:
– Ta đến đây mới biết rằng Lão Bá đã có kế hoạch phục cừu và mọi chi tiết
đều được tính toán rất tỉ mỉ và chu đáo
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Lão huynh vừa đến tối nay?
– Phải, hôm nay là ngày trọng yếu nhất trong kế hoạch của Lão Bá, bởi thế
nên mọi việc đã được thảo luận tỉ mỉ và hết sức tranh thủ thời gian Trong thời điểm này, thời gian còn quý hơn cả máu
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Tiểu đệ hiểu
Đúng là trong việc này rất ít người hiểu được như Mạnh Tinh Hồn
Bởi vì nếu không biết tranh thủ và tận dụng thời gian thì chàng đã chết từ lâu
Dịch Tiềm Long nói bằng giọng tự hào:
– Ba mươi năm nay, ta ở trong tổ chức của Lão Bá và hành động không ít
hơn hai trăm lần Nhưng chưa bao giờ chậm trễ một khoảnh khắc
Mạnh Tinh Hồn khâm phục nói:
– Bất kỳ ai có được một bằng hữu như lão huynh đều rất tự hào và yên tâm
Dịch Tiềm Long tiếp lời:
– Lão Bá có thêm bằng hữu là lão đệ, ta tin ông ấy cũng tự hào và yên tâm
Ông gật gật đầu, nói tiếp:
– Lão Bá đã dự tính rất chuẩn rằng Lục Hương Xuyên nhất định sẽ tới đây
tìm mình Và cũng dự liệu rằng sau khi nhìn thấy bảy mũi ngân châm, tất hắn sẽ thân xuống giếng kiểm tra Bởi vì bản tính hắn vốn không tin bất cứ ai ngoài bản thân mình
Mạnh Tinh Hồn cười tiếp lời:
– Thậm chí có lúc ngay cả bản thân mình hắn cũng không dám tin
Dịch Tiềm Long nói tiếp:
Trang 5– Kế hoạch của Lão Bá là thừa cơ hắn xuống giếng lập tức phát động tấn
công tiêu diệt bọn thuộc hạ căn bản của hắn Bởi vì Lão Bá tin rằng do hắn vội vàng tới đây nên không đủ thời gian tập trung toàn bộ lực lượng, chỉ có thể đưa tới lực lượng cơ bản nhất của mình thôi
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Lão huynh mang theo lực lượng tới đây nhiều không?
Dịch Tiềm Long cười đáp:
– Không đáng kể, lực lượng tiêu diệt người của Lục Hương Xuyên vốn đã ở
đây Chẳng lẽ ngươi cho rằng tất cả đều phản bội Lão Bá hay sao?
Mạnh Tinh Hồn băn khoăn hỏi:
– Nhưng tất cả lực lượng của Lão Bá đều được chuyển giao cho Lục Hương
Xuyên chỉ huy Phần lớn họ không biết
Dịch Tiềm Long ngắt lời:
– Ngươi nói đúng Không ai biết Lục Hương Xuyên đã phản bội Lão Bá và
hắn đưa thủ hạ tới đây để đối phó với ai Nhưng vẫn có ngoại lệ
Mạnh Tinh Hồn thốt lên:
– Ngoại lệ?
– Phải! Họ không chịu sự chỉ huy của Lục Hương Xuyên Và khi thấy hành
động của hắn bất thường trong khi Lão Bá biến mất, họ đoán được ý đồ của hắn Đem lực lượng tập kích một nơi ngay trong Ngũ Hoa Viên không phải là hành động bình thường
Mạnh Tinh Hồn gật đầu
Quả đúng như vậy Nhưng trong số thuộc hạ của Lão Bá, trừ Tôn Kiếm, Dịch Tiềm Long và Lục Mãn Thiên, có ai không chịu sự chỉ huy của Lục Hương Xuyên và dám nhận định mạo hiểm như vậy?
Trái lại ý của Lục Hương Xuyên tức là trái Lão Bá, ai dám mang họa sát thân?
Chàng buột miệng hỏi:
– Ai mà dám
Dịch Tiềm Long ngắt lời:
– Hàn Đường, Thiết Thành Cương, Tôn Như Liễu và một số thủ hạ thân tín
của họ
Mạnh Tinh Hồn chợt hiểu ra
Đúng là những người này không chịu sự chỉ huy của Lục Hương Xuyên và dám suy nghĩ một cách độc lập, chỉ vì lợi ích của Lão Bá mà không quản đến bản thân
Trang 6Và chỉ cần ba người này cũng đủ tiêu diệt cả đám thủ hạ trên trăm người của Lục Hương Xuyên rồi
Mặc dù vậy, chàng vẫn còn ngạc nhiên hỏi:
– Nghe nói Thiết Thành Cương và Như Liễu được Lão Bá đưa đi xa rồi mà
Dịch Tiềm Long cười đáp:
– Họ cũng như ta thôi!
Mạnh Tinh Hồn chợt hiểu ra
Người ta nói rằng vì Lão Bá thấy tình hình nguy hiểm nên bảo Thiết Thành Cương và nghĩa nữ Tôn Như Liễu lánh xa khỏi Ngũ Hoa Viên để được an toàn
Nhưng bây giờ xem lại Ngũ Hoa Viên vẫn vững vàng như bàn thạch, can gì họ phải đi đâu?
Lục Hương Xuyên đứng ngây ra như phỗng
Đây lại thêm một thất bại nữa của hắn Hắn đã hao tốn không biết bao nhiêu công sức để truy tìm và tiêu diệt cho bằng được ba người kia, vậy mà họ vẫn ở đây và chính ba người đó bây giờ đang dồn hắn vào chỗ chết
Mạnh Tinh Hồn cười nói:
– Những người đó đương nhiên thông thuộc địa hình ở đây hơn người của Lục
Hương Xuyên nhiều Rõ ràng ít nhất họ đã chiếm địa lợi
Dịch Tiềm Long nói:
– Lục Hương Xuyên tin chắc rằng không ai ngờ được kế hoạch của hắn, bởi
thế lực lượng mai phục chỉ có việc phục sẵn và tiêu diệt bất cứ ai lộ diện Nào ngờ còn có kẻ bí mật hơn, chủ động hơn
Mạnh Tinh Hồn tiếp lời:
– Họ lại có thêm yếu tố thiên thời!
Dịch Tiềm Long tiếp:
– Hơn nữa không phải tất cả lực lượng được Lục Hương Xuyên đem tới đây
đều trung thành với hắn Đương nhiên khi đối địch với ngoại bang họ tuyệt đối theo mệnh lệnh của Lục Hương Xuyên vì lúc đó hắn thay mặt Lão Bá Nhưng sự xuất hiện của Hàn Đường, Thiết Thành Cương và nhất là có cả nghĩa nữ của Lão Bá, không ít người đã hoang mang
Mạnh Tinh Hồn lại nói:
– Lai thêm yếu tố nhân hòa nữa Có cả ba yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân
hòa, thêm nữa ba cao thủ đó chẳng khác gì mãnh hổ giữa bầy sói, cho dù có cả Lục Hương Xuyên cũng không đối phó nổi
Dịch Tiềm Long gật đầu:
Trang 7ra còn một điểm nữa
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Điểm gì vậy?
– Lục Hương Xuyên bố trí người tới đây ngay sau khi được Phượng Phượng
báo tin Lúc đó hắn không dự tính được ngươi sẽ chấp nhận tới đây và tình nguyện xuống giếng
Mạnh Tinh Hồn ngượng nghịu nói:
– Lúc đó tiểu đệ hiểu sai ý Lão Bá, tưởng Phượng Phượng thật đã
Dịch Tiềm Long ngắt lời:
– Nhưng Lão Bá lại hiểu rõ ngươi Ông ấy biết rằng lần này ngươi tới đây là
để đồng sinh cộng tử với ông ấy
Mạnh Tinh Hồn thấy cổ họng mình nghẹn lại, những giọt nước mắt cảm động trào ra
Kẻ sĩ có thể vì người tri kỷ mà chết
Một người có thể vì tình bằng hữu với Lão Bá mà chết thì có gì đáng hối hận, có gì đáng tiếc?
Dịch Tiềm Long cũng rất cảm khái, thở dài nói:
– Lão Bá cũng biết ngươi đã ở bên dưới, khi gặp Lục Hương Xuyên tất
không đời nào để hắn sống mà lên khỏi đó, sẽ liều mạng với hắn, và có nhiều khả năng là lưỡng bại câu thương chứ quyết không để hắn sống
Mạnh Tinh Hồn ngập ngừng hỏi:
– Vì thế vì thế lão huynh mới xuống đó?
Dịch Tiềm Long gật đầu:
– Vì Lão Bá không muốn ngươi chết, và ngươi càng không thể chết, vì
Ông vỗ vai Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Những việc sau này lão đệ đã hiểu cả rồi chứ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu
Tuy vậy chàng vẫn chưa hiểu hết Chàng không hiểu vì sao Lão Bá vẫn còn để Lục Hương Xuyên sống
Nhưng chàng không nói gì Bởi biết rằng Lão Bá làm việc gì đều không sai
Đặc biệt đối với Lục Hương Xuyên
Ông đã một lần sai lầm đối với Lục Hương Xuyên, nhất định không mắc thêm sai lầm lần thứ hai nữa
Lão Bá vẫn đứng lặng nghe chuyện của hai người, tròng mắt lấp lánh ánh lệ
Sau đó ông mới chậm bước đến gần nhìn hai người nói:
Trang 8– Ta đã nhìn sai quá nhiều người Nhưng không lầm hai ngươi Cả hai đều là
bằng hữu của ta, những bằng hữu tốt nhất
Rồi ông nắm lấy vai Mạnh Tinh Hồn, buông từng chữ:
– Ngươi không những là bằng hữu của ta mà còn là nhi tử của ta nữa!
Mạnh Tinh Hồn gật đầu lúng túng nói:
– Con là con là
Chưa nói xong, nước mắt chàng đã trào ra
o O o
Đêm đã khuya lắm, sao nhạt dần
Mọi người quanh giếng đã đi hết, chỉ còn lại một mình Lục Hương Xuyên
Hắn vẫn quỳ ở tư thế cũ giữa đêm tối
Không ai thèm để mắt đến hắn, cũng không ai chửi rủa nhục mạ hắn
Lão Bá lẳng lặng bỏ đi, Dịch Tiềm Long và Mạnh Tinh Hồn cũng lẳng lặng bỏ đi, để lại một mình Lục Hương Xuyên quỳ trên đất như một con chó hoang
Cho đến khi xác chết của bọn cung thủ đã được mang đi hết thì còn lại hắn trơ trọi một mình
Gió lạnh thổi vào khiến những chỗ xương bị gãy, những vết thương đau nhức không chịu nổi
Lục Hương Xuyên chợt thấy mình cũng giống như lũ chó hoang vô chủ, bị thế nhân xa lánh
Bây giờ hắn sống hay chết, việc đó không còn ai quan tâm nữa
Mồ hôi hòa lẫn nước mắt nhỏ xuống do đau đớn và tủi nhục
Lục Hương Xuyên đưa tay lau trán rồi nghiến chặt răng chống tay đứng dậy
“Cho dù thế nào thì ta vẫn còn sống Mà đã sống tất sẽ có cơ hội”
Trong thâm tâm hắn phát xuất ý nghĩ đó, và hắn cố tin vào điều này
Thế nhưng không biết vì sao, sau đó hắn lại mất hết niềm tin, chỉ thấy chán ngán và mệt mỏi
Có phải vì hắn đã mất hết dũng khí?
Lúc này hắn thèm được uống mấy chén rượu, nuốt vào để quên đi
o O o Một hán tử trẻ tuổi đang gục mặt lên bàn ngủ gật, chợt nghe tiếng bước chân và tiếng gõ cửa dồn dập, hắn liền dụi mắt đứng dậy ra mở cửa
Trang 9Bên ngoài trời đã đổ mưa không biết từ lúc nào
Lục Hương Xuyên toàn thân ướt sũng đứng dưới mưa, đôi tròng mắt đỏ hoe
Cửa được mở ra từ lâu nhưng hắn vẫn đứng ngây người nhìn vào
Tên hán tử nhìn hắn, không tỏ vẻ ngạc nhiên, tựa hồ đã biết trước hắn nhất định sẽ đến
Mưa rất lạnh
Không hiểu sao trận mưa này vào tháng sáu mà lại lạnh đến như thế
Tên hán tử không nói gì, chỉ lấy một chiếc áo choàng lên mình Lục Hương Xuyên
Lục Hương Xuyên đột nhiên ôm lấy hắn thống thiết nói:
– Chỉ có ngươi mới là bằng hữu chân chính của ta Chỉ một mình ngươi thôi!
Tên hán tử trẻ tuổi không đáp, cũng không có biểu cảm gì
Trông mặt hắn quá đần độn, có lẽ đần đến nỗi không biết dùng lời thế nào để biểu lộ tình cảm của mình
Hắn quay người đến quầy hàng lấy rượu rồi quay lại đặt lên bàn
Bấy giờ Lục Hương Xuyên mới bước vào điếm ngồi vào bàn
Ngôi tửu điếm này hắn đến không phải chỉ một lần Tên hán tử trẻ tuổi đần độn đó là bằng hữu của hắn
Lục Hương Xuyên chỉ tới đây mỗi khi có cấp sự, và hắn nhớ lần gần đây nhất là đến gặp Đồ Đại Bằng để biết kết quả tiêu diệt lực lượng tinh nhuệ của Lão Bá
Trời tuy lạnh, nhưng vừa uống vào một chén, Lục Hương Xuyên thấy lên ngay
Có lẽ nghị lực của Lục Hương Xuyên cũng được hâm nóng lên theo cốc rượu, nên hắn đập bàn hét to:
– Ta chưa chết! Chỉ cần ta còn sống, sớm muộn sẽ có ngày chúng sẽ lãnh đủ
Ngươi thấy có đúng không?
Tên hán tử ngờ nghệch gật đầu
Bất cứ Lục Hương Xuyên nói gì, bao giờ hắn cũng đồng ý
Lục Hương Xuyên cười to một tràng, nói tiếp:
– Không ai có thể quật ngã được ta! Trước sau gì ta cũng đứng lên được
Ngươi cứ chờ đấy, ta sẽ không quên ngươi đâu Bởi vì chỉ có ngươi mới là bằng hữu chân chính của ta
Hình như để chứng minh cho tên hán tử, Lục Hương Xuyên cố sức đứng thẳng lên
Nhưng đột nhiên hắn gập người lại, toàn thân bỗng lên cơn co giật, giống như
Trang 10bị một mũi đao từ sau lưng đâm thọc vào dạ dày hắn
Khi Lục Hương Xuyên ngẩng lên thì mặt hắn đã tái xám như mặt người chết
Lục Hương Xuyên nghiến răng, tròng mắt lòi hẳn ra đầy ngạc nhiên và tức giận, nhưng giọng nói đã yếu đi:
– Ngươi đã đầu độc trong rượu?
Tên hán tử lại gật đầu
Bất kỳ Lục Hương Xuyên nói gì, hắn đều hoàn toàn đồng ý
Lục Hương Xuyên vừa thở dốc vừa hỏi:
– Vì sao ngươi làm thế? Vì sao
Tên hán tử vẫn không có biểu cảm gì, chỉ thản nhiên nói:
– Lão Bá đã đồng ý không truy cứu ta, để ta tiếp tục sống như trước
Lão Bá! Quả nhiên là Lão Bá!
Đây mới thật là đòn trí mạng của Lão Bá!
Lục Hương Xuyên cố lấy hết sức gào lên:
– Ngươi là đồ súc sinh! Ta coi ngươi là bằng hữu thế mà ngươi lại bán
đứng ta!
Tên hán tử bình thản đáp:
– Việc này ta học được ở ngươi thôi Ngươi đã có thể phản bội Lão Bá, vì sao
ta không phản ngươi được?
Đòn phản kích đó mới càng đích đáng
Lục Hương Xuyên tức tối đến nỗi mắt tối sầm, không thấy cả bộ mặt đần độn của tên hán tử
Cũng có thể trước nay hắn chưa từng thấy rõ bộ mặt của tên hán tử cũng nên
Lục Hương Xuyên cố dốc hết nỗ lực một lần cuối cùng, gầm lên và định nhảy bổ vào cắn đứt yết hầu của tên hán tử, nhưng mới lao đến đã ngã gục xuống, miệng thổ ra một bãi nước nhờn nhợt
Như vậy là trước khi chết, Lục Hương Xuyên đã biết được mùi vị thế nào là
bị bằng hữu phản bội
Chết không phải là điều thống khổ lớn Cái thống khổ hơn là bị bằng hữu bán đứng mình, đó mới là điều không sao chịu nổi
Ngay cả Lục Hương Xuyên cũng thế
o O o Trời đã sáng