Mỗi khi mũi kiếm của hắn đâm thủng vào tim người khác làm máu tươi phun lên, hắn hoàn toàn không khoái trá khi chứng kiến phút hấp hối của nạn nhân mình như một số đồng nghiệp của hắn mà
Trang 1Hồi thứ Nhất
TỔ CHỨC SÁT THỦ
hỉ là một vệt lưu tinh, tuy ngắn ngủi nhưng trên bầu trời có vì sao nào chói lọi, huy hoàng bằng nó?
Khi xuất hiện lưu tinh thì cả những vì tinh tú được coi là vĩnh hằng bất biến cũng bị lu mờ
Cuộc sống của loài hồ điệp tuy ngắn ngủi, nhưng cuộc đời của mọi loài hoa, cho dù lộng lẫy nhất so với nó còn ngắn ngủi hơn
Hơn nữa, nó vĩnh viễn chỉ sống dưới trời xuân ngát hương
Nó đẹp đến sặc sỡ Nó tự do Nó chỉ chuyên có một việc ghẹo hoa hút mật
Cuộc đời nó tuy ngắn ngủi nhưng huy hoàng
o O o
Chỉ có kiếm mới có thể so sánh được với sự vĩnh hằng
Tính mạng và niềm vinh quang của kiếm khách là phụ thuộc vào thanh kiếm trong tay người đó
Nhưng giá như kiếm cũng có tình thì biết đâu niềm vinh quang của nó cũng trở nên ngắn ngủi như vệt sao băng thôi?
o O o
Khi vệt lưu tinh vạch một đường sáng chói thì hắn đang nằm trên một khối thanh thạch
Hắn vẫn còn cuồng loạn, say khướt
Và hắn còn mắc thêm nhiều thói hư khác nữa
Hắn là ai?
Hắn là một kẻ giết người chuyên nghiệp
Nhưng chỉ cần có sao băng xuất hiện là hắn lập tức chú mục lên bầu trời, rất
ít khi bỏ qua
Hắn thường nằm trên phiến đá này Chỉ cần lưu tinh tỏa sáng là lập tức hắn tập trung thần lực vào vệt sáng huy hoàng ấy, bởi vì hầu như đó là nguồn hoan lạc lớn lao nhất trong đời hắn
Hắn không muốn vì bất cứ lý do nào mà bỏ lỡ mất cơ hội ngắm một vì sao sa,
C
Trang 2chỉ vì cuộc đời hắn có rất ít nguồn hoan lạc nào khác
Có khi hắn muốn chộp lấy vì sai đang rơi, đương nhiên đó là chuyện rất lâu rồi Nay những ảo tưởng đó không còn nữa
Đối với hạng người đó, ảo tưởng không chỉ đáng cười mà còn đáng hổ nhục
Đó cũng là chỗ gần nhất của ngàn vạn vệt lưu tinh trên thế giới
Ngôi nhà lá nhỏ dưới chân núi vẫn sáng ánh đèn Những trận gió thổi qua mang theo tiếng cười hoan lạc, tiếng chạm ly từ ngôi nhà tới tận phiến đá mà hắn đang nằm
Đó là nhà của hắn, rượu của hắn Và có cả nữ nhân của hắn
Nhưng hắn không muốn về nhà Hắn thà nằm một mình trên cô dơn, trên phiến đá
Ánh sáng huy hoàng của vì sao sa tắt hẳn trên nền trời Tiếng nước chảy róc rách ngay bên dưới phiến đá mà hắn đang nằm Cần phải lạnh lùng, thậm chí bắt mình phải lạnh lùng
Bởi vì trước khi Giết người buộc phải lạnh lùng và tàn nhẫn
Bây giờ là lúc hắn cần phải sát nhân!
Không phải do hắn thích giết người
Mỗi khi mũi kiếm của hắn đâm thủng vào tim người khác làm máu tươi phun lên, hắn hoàn toàn không khoái trá khi chứng kiến phút hấp hối của nạn nhân mình như một số đồng nghiệp của hắn mà chỉ thấy thống khổ
Nhưng dù nỗi thống khổ có sâu sắc bao nhiêu, cương liệt bao nhiêu cũng phải cố chịu đựng
Nếu không giết người thì hắn phải chết
Nhiều khi người ta sống không phải để hưởng thụ niềm khoái lạc mà để gánh chịu đau khổ, bởi vì có lúc sống là một thứ trách nhiệm không thể trốn tránh
Hắn bắt đầu nhớ lại lần đầu tiên mình giết người
o O o Lạc Dương là một thành lớn
Ở Lạc Dương có đủ mọi hạng người Có anh hùng hào kiệt, có tao nhân mặc khách, có đại gia hào phú, có cả hạng bần cùng
Lại còn có hai vị trang chủ của hai bang phái lớn và ba vị chưởng môn nhân của ba đại môn phái
Nhưng vô luận là ai, nếu đã ở trong thành Lạc Dương thì uy danh không sánh nổi với một vị là Kim Thương Lý, kể cả tài sản và thế lực
Trang 3Kim Thương Lý chính là nạn nhân đầu tiên trong sự nghiệp sát nhân của hắn
Tài sản và thế lực của Kim Thương Lý không phải ở trên trời rơi xuống, vì thế hắn có rất nhiều cừu nhân, nhiều đến nỗi chính Kim Thương Lý cũng không nhớ rõ
Thế nhưng xưa nay không người nào vọng tưởng giết Kim Thương Lý, thậm chí không ai dám nghĩ tới việc này
Thủ hạ của Kim Thương Lý gồm Tứ Đại Kim Cương, ba mươi thái bảo, võ công của mỗi người đều thuộc vào hàng đệ nhất trên giang hồ
Ngoài ra còn có hai tên lực sĩ mình cao tám thước luôn luôn mang kim thương hộ vệ bên mình, không bao giờ rời chủ nhân một bước
Kim Thương Lý thường xuyên bận một bộ kim tơ giáp đao kiếm không đâm thủng được
Bởi thế người khác muốn tiếp cận được Kim Thương Lý là điều vọng tưởng, chứ đừng nói đến việc giết hắn
Giả như người võ công cao cường muốn giết hắn thì trước hết phải đột phá bảy trạm canh phòng bí mật mới vào được Kim Thương Bảo, sau đó phải đánh lùi và tiêu diệt lực lượng vệ sĩ bảo vệ xung quanh bảo và Tứ Đại Kim Cương, ba mươi tên thái bảo võ công thuộc hàng nhất lưu cao thủ võ lâm, đánh gục hai tên lực sĩ sao cho Kim Thương Lý đừng chạy mất, rồi mới dùng thương kiếm đâm trúng vào yết hầu đối phương, tuyệt không thể đâm vào chỗ khác, thậm chí không thể đâm sai lệch nửa phân, bởi vì vĩnh viễn không bao giờ còn có cơ hội thứ hai
Không có ai nghĩ đến chuyện làm việc đó Và không ai đủ khả năng làm chuyện ấy
o O o
Hắn tốn mất nửa tháng để tìm hiểu thói quen, sở thích và nếp sinh hoạt của Kim Thương Lý và bọn tùy tùng, đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất
Lại mất thêm một tháng để tiềm phục vào Kim Thương Bảo, xin làm một chân xách nước trong nhà bếp của bảo
Cuối cùng còn phải mất thêm nửa tháng nữa để chờ cơ hội
Đó chẳng phải là việc dễ dàng
Kim Thương Lý như một thiếu nữ trinh tiết khó tính, không để cho bất cứ ai có cơ hội tiếp cận mình, thậm chí cả khi rửa mặt, vệ sinh hoặc tiểu tiện cũng có người canh giữ
Nhưng chỉ cần kiên nhẫn thì cơ hội sớm muộn gì rồi cũng có lúc đến
Cũng như thiếu nữ trinh tiết dù giữ gìn bao nhiêu cũng không thể vĩnh viễn là gái trinh, vì đến lúc phải làm mẹ
Trang 4Vào cái hôm định mệnh đó, một cơn gió nổi lên làm cuốn đi chiếc mũ trên đầu Kim Thương Lý Hai tên lực sĩ tùy tùng vội vã chạy theo nhặt
Kim Thương Lý cũng đưa mắt nhìn theo
Trong giây lát ngắn ngủi đó mọi người quên mất sự cảnh giác
Đúng hơn là không ai lưu tâm tới, vì cho rằng trên đời không có ai lợi dụng được giây lát ngắn ngủi như vậy
Mạnh Tinh Hồn lao tới như ánh chớp đâm vào một kiếm
Chỉ một kiếm!
Mũi kiếm đâm trúng vào huyết quản Kim Thương Lý xuyên suốt ra phía sau rồi được rút ra lập tức
Kim Thương Lý ngã người, một vòi máu phọt lên trời
Khi vòi máu bắt đầu tán ra rơi xuống thì Mạnh Tinh Hồn đã chạy khỏi hiện trường tới mười trượng
Không ai có thể hình dung được tốc độ, thân pháp của hắn lúc xuất hiện và lúc rút lui, cũng như không ai tưởng tượng nổi động tác rút kiếm và đâm vào cổ họng Kim Thương Lý thần tốc đến thế nào!
Người ta kể lại rằng cho đến lúc nhập quan, đôi mắt của Kim Thương Lý vẫn còn mở to ngơ ngác
Đến lúc chết hắn vẫn không sao tin được có người dám giết và đã giết được hắn!
o O o
Cái chết của Kim Thương Lý lập tức làm chấn động thiên hạ, nhưng vẫn chưa ai nói đến cái tên Mạnh Tinh Hồn
Bởi vì không ai biết người nào đã hạ độc thủ
Có người phát thệ rằng sẽ tìm hung thủ để báo thù cho Kim Thương Lý
Lại có người phát thệ sẽ tìm được vị cứu tinh để quỳ trước mặt người đó cảm tạ việc đã vì giang hồ mà trừ hại
Còn có một số thiếu niên kiếm khách muốn thành danh định tìm kẻ sát hại Kim Thương Lý để phân cao hạ
Nhưng Mạnh Tinh Hồn hoàn toàn không lưu tâm đến những chuyện đó
Giết người xong, hắn chạy về ngôi nhà tranh cô độc giữa rừng nằm trong góc nhà mà khóc và nôn mửa
Bây giờ hắn không còn khóc nữa vì hình như tuyến lệ đã khô, nhưng cứ sau mỗi lần giết người, lúc trở về nhìn thấy vết máu trên lưỡi kiếm, hắn vẫn nhớ lần đầu vùi mình ở xó nhà mà khóc và nôn mửa
Trang 5Trước khi giết người, hắn hết sức lạnh lùng
Nhưng giết người xong, hắn không đủ sức khống chế được bản thân
Hắn buộc phải say khướt, phải cuồng loạn, phải tìm nguồn hoan lạc rẻ rúng nữa là kỹ nữ để quên đi tội ác, mặc dù biết rằng không thể quên được
Đó là khi hắn một mình nằm trên phiến thanh thạch nhìn lưu tinh, không nghĩ đến bất cứ điều gì khác
Hắn không thể nghĩ, cũng không dám nghĩ, chỉ cố sức trở thành kẻ lạnh tanh khát máu, giống như đã giết bất cứ người nào trước đây
Người mà hắn sắp giết không hệ quen biết, không có ân oán gì, thậm chí chưa từng gặp
Người đó chết hay sống đối với hắn chẳng có quan hệ gì, thế nhưng bây giờ hắn cần phải giết người đó
Chỉ vì Cao lão đại muốn hắn làm như vậy
o O o
Lần đầu tiên gặp Cao lão đại khi hắn mới sáu tuổi
Lúc đó đã ba ngày hắn chưa được ăn uống gì, đói lả nằm bên đường, gần như mất hết tri giác
Đối với một hài tử mới sáu tuổi, ba ngày không có gì vào bụng còn đáng sợ hơn cái chết
Và quả thật hắn chỉ biết nằm chờ chết
Một hài tử sáu tuổi đã biết cảm nhận đến cái chết, thật là một chuyện hoàn toàn khác thường
Nhưng phải chịu đói đến đầu váng mắt hoa, mất hết tri giác thì có lẽ được chết còn hơn
Tuy vậy hắn vẫn không chết
Bởi vì đã có người giang tay cứu, cho hắn một chiếc bánh bao
Người đó là Cao lão đại
Chỉ là một chiếc bánh bao vừa cứng vừa nguội lạnh
Khi hắn cầm lấy chiếc bánh bằng bàn tay khẳng khiu run rẩy thì nước mắt bỗng dưng trào ra ướt đẫm cả chiếc bánh, cổ họng như nghẹn lại
Không bao giờ hắn quên được giây phút đó, không bao giờ quên được ân đức của Cao lão đại
Bây giờ bàn tay đó không chỉ chìa ra cho hắn chiếc bánh bao vừa khô cứng vừa lạnh mà cho cơm trắng rượu ngon, lụa là gấm vóc, vàng bạc hắn muốn có bao nhiêu, Cao lão đại đáp ứng bấy nhiêu
Trang 6Nhưng khi đôi bàn tay đó chìa cho hắn một mảnh giấy nhỏ chỉ vẻn vẹn vài dòng chữ ghi tên người, địa điểm nào đó và thời hạn
Hắn gọi mảnh giấy đó là Thôi Lệnh Phù đối với một người xấu số
o O o Tô Châu Tôn Ngọc Bá Bốn tháng
Đó là một trong những Thôi Lệnh Phù Và là lệnh phù mới nhất cho Mạnh Tinh Hồn
Bốn tháng, đó là thời hạn mà Tôn Ngọc Bá phải chết
Sau khi giết Kim Thương Lý, chưa bao giờ Mạnh Tinh Hồn phải cần tới thời hạn hai tháng để giết một người
Ngay cả vụ giết vị chưởng môn nhân đời thứ bảy của phái Điểm Thương là Thiên Nam Kiếm Khách hắn cũng chỉ cần bốn mươi mốt ngày để hoàn thành nhiệm vụ
Cái đó chưa hẳn chỉ nhờ kiếm thuật tinh diệu và thần tốc, bản lĩnh kinh nhân mà còn có trái tim lạnh lùng và tàn nhẫn
Thế mà lần này kỳ hạn trong Thôi Lệnh Phù tới bốn tháng
Chỉ riêng điều này đã nói rõ Tôn Ngọc Bá là nhân vật thế nào, và để giết người đó cần phải tốn rất nhiều tâm lực
Tất nhiên có cả khó khăn và nguy hiểm nữa
Mạnh Tinh Hồn không lưu tâm đến cái tên Tôn Ngọc Bá
Sự thực, người trong giang hồ không biết đến cái tên Tôn Ngọc Bá cũng giống như tín đồ Phật gia không biết đến Đức Phật Như Lai
Khi hành thiện, ông có thể túc trực suốt ba ngày đêm bên giường bệnh của một hài nhi thập tử nhất sinh không quen biết Nhưng khi tức giận, ông ta cũng có thể trong ba ngày mà san một trái núi thành bình địa
Nhưng cái tên hiển hách đó chẳng có ý nghĩa gì đối với Mạnh Tinh Hồn, cũng giống như những tên khác trong Thôi Lệnh Phù
Hắn tưởng tượng ra hình ảnh khi hắn đâm phập thanh kiếm vào tim đối phương, đồng thời cũng tưởng tượng cảnh Tôn Ngọc Bá dâm kiếm vào tim mình
Nếu không phải Tôn Ngọc Bá chết thì tất hắn phải chết
Không còn cách lựa chọn nào khác
Thế nhưng dù là ai sẽ chết, Mạnh Tinh Hồn cũng không bận tâm
o O o
Trang 7Phương đông đã ửng hồng, trời sắp sáng
Núi rừng phủ một lớp sương bàng bạc như sữa, theo gió tan dần
Có lẽ kiếp người cũng chỉ như làn sương dễ dàng tan đi cùng nắng mai và gió sớm
Mạnh Tinh Hồn chậm chạp đứng lên, lững thững đi xuống núi
Ngôi nhà nhỏ ở chân núi nằm cạnh khu rừng phong, ánh lê minh yếu ớt chiếu lên những khung cửa sổ
Ngôi nhà vẫn đang chìm trong cảnh đê mê
Mạnh Tinh Hồn đẩy cửa nhìn vào
Trong phòng lộn xộn không sao tưởng tượng được, trên bàn ngổn ngang chén bát và bình rượu, nồng nặc mùi uế khí
Chỉ có một ngọn đèn leo lét vừa đủ nhận ra bốn năm hình nhân lõa thể
Mạnh Tinh Hồn chưa kịp định thần thì một thiếu nữ đã lao tới ôm chặt lấy cổ hắn reo lên:
– Tướng công đi đâu thế? Báo hại chúng em uống rượu cũng nuốt không trôi!
Thân thể trần trụi đầy hương sắc và sự khêu gợi áp sát vào người Mạnh Tinh Hồn nhưng hình như hắn không còn cảm giác gì Phũ phàng gạt thiếu nữ ra hắn nói cộc lốc:
– Cút!
Chợt nghe giọng nói nam nhân vang lên gay gắt:
– Ngươi bảo ai cút?
Mạnh Tinh Hồn nhíu mày
Trên chiếc giường độc nhất trong phòng một nam nhân vừa đẩy nữ nhân cố bám vào mình, tay chộp thanh đao, vừa nhổm lên vừa nói
Đó là một thanh tử cương đao sáng loáng, chỉ nhìn những nét chạm khắc ở chuôi đao và ánh hàn quang trắng bạc pha màu tím từ lưỡi đao lóe lên cũng biết đó là thứ binh khí hiếm thấy
Mạnh Tinh Hồn bước vào giữa phòng, nhìn nam nhân hỏi:
– Ngươi là ai?
Nam nhân chợt vung đao múa lên một vòng, cười sằng sặc nói:
– Bằng hữu! Ngươi say rồi! Ngay cả ta mà ngươi cũng quên, Chính ngươi
đã mời ta từ Tam Hoa Lâu tới đây Ở đó chúng ta đã uống rượu với nhau mà! Ngươi nhất định mời ta đến đây, và ta đã đến, tất cả đúng như lời ngươi đã nói trước rượu ngon gái đẹp ta rất hài lòng! Nhưng bỗng dưng ngươi lại bảo chúng cút đi?
Mạnh Tinh Hồn nghiến răng nói:
Trang 8– Cả ngươi cũng cút ngay!
Nam nhân biến sắc ngồi thẳng dậy, vung đao hỏi:
– Ngươi nói gì?
Mạnh Tinh Hồn lạnh lùng nhắc lại:
– Cút!
Nam nhân chồm dậy, hét lên:
– Ngươi say khướt rồi! Cho dù không nhớ ta cũng đừng quên thanh Tử Kim
lỗ đao này!
Tử kim lỗ đao đâu phải loại binh khí thông thường? Không những nó có giá trị rất lớn đến nghìn lạng hoàng kim mà với trọng lượng tới sáu bảy chục cân, chẳng phải người thường có thể sử dụng được, chỉ có những cao thủ công lực phi thường mới sử dụng nổi thanh đao đó
Nói cho thật chính xác thì giang hồ đương đại chỉ có ba người dùng thứ binh khí này
Nhưng lúc này Mạnh Tinh Hồn không cần suy xét đến chi tiết vặt vãnh đó, chỉ lạnh lùng hỏi:
– Ngươi từng dùng thanh đao này để giết người rồi ư?
Nam tử hán cười to đáp:
– Đương nhiên!
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Ngươi đã giết bao nhiêu người?
Hán tử ngẫm nghĩ giây lát rồi trả lời:
– Hai mươi ba mươi hoặc nhiều hơn một chút Ai mà nhớ hết được?
Mạnh Tinh Hồn trừng mắt nhìn đối phương Đương nhiên hắn từng giết người, nhưng chỉ vì bắt buộc, ngoài ý muốn của hắn
Mạnh Tinh Hồn không hiểu được trên đời có người lấy việc giết người làm thú vui, kể lại những chiến tích sát nhân của mình với sự khoái trá như thế
Hắn căm ghét hạng người như vậy
Lẽ ra hắn lại giết người, nhưng nam nhân đó chính do hắn mời tới đây
Mạnh Tinh Hồn quắc mắt quát:
– Ra khỏi đây ngay, và đừng bao giờ tới đây nữa!
Người kia bây giờ đã tỉnh hẳn rượu, nhảy xuống giường cười nhạt nói:
– Hôm nay không muốn giết người Hơn nữa ta đã uống rượu của ngươi,
dùng nữ nhân của ngươi
Chợt Mạnh Tinh Hồn đâm bổ tới, khi tên kia kịp hiểu ra sự việc thì đã bị một chưởng đánh vào mặt, cố sức nhổ ra búng cả răng lẫn máu
Trang 9Chưởng thứ hai đánh tới thì hắn không còn biết gì nữa
Trong ngôi nhà tranh chẳng mấy chốc đã trở lại cảnh tĩnh lặng cố hữu của nó Mấy nữ nhân chẳng mất nhiều thời gian để lẳng lặng chuồn khỏi nơi đáng sợ này
Tên hán tử bị đánh bật khỏi cửa chết giấc rồi chẳng bao lâu tỉnh lại, lấm lét nhìn vào căn nhà nhỏ còn leo lét ánh đèn trong đó vẫn còn khật khưỡng một sát tinh đáng sợ
Còn tên sát tinh, tay cầm vò rượu thỉnh thoảng dốc vào mồm cho đến khi say khướt
Tiếng bước chân làm Mạnh Tinh Hồn mở choàng mắt
Không hiểu sao trong lúc này hắn không giống một người đi săn mà lại giống như con thú bị săn đuổi
Trước mặt hắn là một nữ nhân chừng 30 tuổi, cố chống lại sự tàn phá của thời gian để giữ lại nét hương sắc
Quả thật nữ nhân trông vẫn còn đẹp, thậm chí rất quyến rũ, mặc dù ở đuôi mắt nếu nhìn kỹ đã có vết nhăn
Mạnh Tinh Hồn sực tỉnh nhổm người dậy hỏi:
– Thư thư đến giục tôi ư?
Nữ nhân cười đáp:
– Ta chưa bao giờ phải giục ngươi Vì xưa nay ngươi chưa từng làm ta thất
vọng!
Mạnh Tinh Hồn lúng túng nói:
– Nhưng lần này
Nữ nhân ngắt lời:
– Lần này thì sao chứ?
Mạnh Tinh Hồn trầm ngâm một lúc mới thốt lên được mấy tiếng:
– Lần này tôi không đi nữa được không?
Nữ nhân nhìn chăm vào mắt hắn hỏi:
– Vì sao? Ngươi sợ Tôn Ngọc Bá ư?
Mạnh Tinh Hồn không đáp, bởi vì hắn không biết phải trả lời thế nào, chỉ tự hỏi: Có thật là ta sợ không?
Rồi lập tức tự trả lời ngay:
– Không!
Mạnh Tinh Hồn không tự dối mình
Một người đã không sợ chết thì còn sợ gì nữa?
Trang 10Chẳng qua hắn chán ghét, không còn hứng thú gì với việc giết người, chán ghét thấy cảnh thây rơi máu đổ, chán ghét cuộc sóng chui rúc không được sống dưới ánh thái dương
Cũng như kiếp sống của gái thanh lâu
Hiện tại hắn chỉ có một con đường trước mặt để đi mà không có đường lui
Rất lâu, hắn mới trả lời:
– Tôi không muốn đi!
Khuôn mặt nữ nhân đang tươi cười bỗng biến thành Hàn Đường băng giá, giằn giọng:
– Không được! Ngươi buộc phải đi!
Hình như nữ nhân thấy thái độ mình quá nghiên khắc nên hạ giọng:
– Ngươi cũng biết Thạch Quần hiện đang ở vùng Tây bắc, còn Tiểu Hà vào kinh chưa về Hơn nữa việc này ngươi mới làm được vì ngoài ngươi ra, không ai đủ sức đối phó với Tôn Ngọc Bá
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Còn Diệp Tường thì sao?
Nữ nhân buông giọng khinh bỉ:
– Diệp Tường! Hắn bây giờ chỉ còn bước đi dọn phân nữa mà thôi!
Mạnh Tinh Hồn thắc mắc:
– Nhưng trước đây hắn đã làm
Nữ nhân ngắt lời:
– Đó chỉ là việc trước kia
Thị bỗng thở dài, thêm:
– Ta đã cho hắn ba cơ hội Không thể để hắn làm ta thất vọng thêm một lần
nữa
Mạnh Tinh Hồn lạnh lùng nghe, vẻ mặt không lộ chút biểu cảm nào, ngoại trừ đôi mắt bên phải giật giật, đó là biểu hiện của hắn mỗi khi thương tâm hoặc tức giận
Trong số bốn người được Cao lão đại nuôi dưỡng từ bé là hắn, Thạch Quần, Tiểu Hà và Diệp Tường thì chính Diệp Tường là lãnh tụ của cả bọn họ, lớn tuổi nhất và cũng thông minh, kiên cường nhất
Nữ nhân thở dài nói:
– Đừng tranh luận nữa Ta đã mỏi mệt lắm rồi Ta biết ngươi cũng mỏi mệt,
nhưng cần phải sống
Mạnh Tinh Hồn thầm nghĩ: