TÂM SỰ VỀ MÁI TRƯỜNG Trường chúng tôi nằm ngay giữa xã Rất trung tâm với thôn xóm nơi đây Và các em đến lớp được dễ dàng Cả cha mẹ cùng thầy cô an trí Trường chúng tôi vốn trước đây cũ k[r]
Trang 1LỜI NÓI ĐẦU
Hằng năm, khi tháng 11 lại về Hòa trong không khí thi đua sôi nỗi của ngành giáo dục Huyện Trà Bồng Trường tiểu học Trà Bình chúng tôi cũng ra sức thi đua lập thành tích để chào mừng Ngày hội nhà giáo Việt Nam (20-11), đồng thời để hoàn thành tốt nhiệm vụ năm học 2003 - 2004, thi đua Dạy tốt Học tốt Trường tiểu học Trà Bình chúng tôi nhân dịp này cho ra mắt bạn đọc tờ đặc san mang tên "Cho cả Ngày mai".
Tờ báo này được lưu hành trong nội bộ Trường tiểu học Trà Bình Mục đích nhằm gốp phần nâng cao năng lực, phẩm chất, lối sống đạo đức của người cán bộ giáo viên dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa Đào tạo và bồi dưỡng nhân tài, giáo dục toàn diện học sinh theo Nghị Quyết IX của Trung Ương Đảng và Nghị QuyếtXVI của Đảng bộ tỉnh Quảng Ngãi.
Tờ báo của chúng tôi lần đầu tiên ra mắt sẽ có nhiều thiếu sót Nhưng đây là một sự cố gắng rất lớn của tập thể giáo viên chúng tôi mới có được Rất mong bạn đọc góp ý kiến xây dựng để tờ báo ngày càng hoàn thiện hơn.
Mọi ý kiến đóng góp xin gởi về địa chỉ chúng tôi: Trường tiểu học Trà Bình Điện thoại : 865390.
Chúng tôi xin chân thành cảm ơn.
Trà Bình, ngày 15 tháng 11 năm 2003
BAN BIÊN TẬP
Nguyễn Bình
Trang 2
Đã mười sáu năm Mười sáu năm tuy khơng quá dài nhưng đủcho người ta cĩ thể quên đi những kỷ niệm.Cịn tơi thì khơng, hình ảnh người thầy kínhyêu của tơi vẫn chưa một lần phai mờ trong trí
ĩc tơi
Tơi nhớ rõ khi lần đầu tiên đến trường vừa bỡ ngỡ,vừa sợ sệt trước cái nhìn của một số bạn trong lớp Chúngchê tơi đủ điều, tơi chỉ biết khĩc, khĩc cho sự bất hạnh củamình Cĩ lẽ thấu hiểu sự mặc cảm của tơi rồi thầy đến bên tơivới tất cả tình yêu thương của một người cha đối với con.Trong những ngày đầu lên lớp, thầy luơn dìu dắt tơi học tập,dạy dỗ tơi những điều hay lẽ phải Ở gần thầy, tơi luơn tìmthấy niềm tin tưởng, tình yêu thương Thầy mua tặng tơi đủthứ Việc làm đĩ đối với mấy bạn kia cho là bình thườngnhưng với tơi đĩ là cả một biển trời yêu thương thật đáng trântrọng
Tơi đã tự hứa với lịng mình là sẽ cố gắng học tập,xứng đáng với niềm tin của thầy Bây giờ tơi khơng cịn gặpThầy nữa, Thầy đã chuyển đi trường khác Tơi buồn lắm vànhớ đến thầy Dù xa trường, xa lớp và xa cả tơi nhưng thầyvẫn thăm hỏi, động viên tơi trong suốt thời gian tơi học tạitrường Thầy luơn là niềm tin của tơi Dù ở đâu, hay nơi nào
xa xơi tơi vẫn nhớ đến Thầy và đâu đây những lời động viêncủa Thầy như cịn vọng mãi trong tơi
HỒ THỊ THÂN
NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN
Trang 3KHÁT VỌNG
Có một lần hồi ấy tôi đã mơ.
Trong giấc mơ là được làm thầy giáo.
Chắp cánh vào đời cho đàn trẻ bay cao.
Khát vọng này tôi ghi lại thành thơ.
* * *
Sự thật bây giờ đâu có phải là mơ.
Tôi đang đứng đàng hoàng trên bục giảng Mắt ngỡ ngàng nhìn qua trang giáo án Ướt mơ xưa xanh ngát những cây đời.
* * *
Sự thật bây giờ đâu có quá xa xôi.
Tôi là một trong những người gieo hạt.
Để cho đời bát ngát những mầm xanh.
Vui thật nhiều lòng tôi vang tiếng hát
* * * Nếu mầm xanh phủ đầy trên đất mát.
Chính là đàn em nhỏ rất thân thương Các em như loài hoa hướng dương.
Là mặt trời, vâng tôi người thầy giáo.
NGUYỄN CƠ
Trang 4
Có ai hỏi tôi yêu nghề nào nhất.
Tôi trả lời yêu nhất giáo viên.
Giữa ánh sao và đêm dài vô tận.
Vẫn miệt mài quên cả thời gian.
***
Quả tim nóng mong sưởi đời bớt lạnh Ánh mắt say sưa xua nỗi u buồn.
Đêm về lật từng trang giáo án.
Nét chữ thân quen bao lần tới viết.
***
Mãi đậm màu tha thiết yêu thương.
Xếp bài, kia bao lần tôi chấm.
Điểm số hiện về bao nét mặt hồn nhiên Bao năm tháng miệt mài đèn sách.
***
Bao lo toan vất vả cuộc đời.
Sáng mai kia đứng bên bục giảng Tôi lẳng lặng cái nhìn trang giáo án Những dấu hỏi từ lâu được trả lời ***
Ngẩn mặt nhìn những ánh mắt thơ ngây Như gặp lại nụ cười thời thơ ấu.
Ôi hạnh phúc ! mọi lo toan tan biến.
Chỉ còn lại trong tôi hai tiếng yêu nghề.
Hồ Thị Thân
Yeâu Ngheà
Trang 5BÀN VỀ "LÒNG TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO"
Hằng năm, cứ đến ngày 20/11 cả trường lại nô nức phát độngphong trào thi đua thành tích chào mừng ngày hội lớn dâng lênthầy cô giáo Các em học sinh một mặt thi đua học tập, mặt khácchuẩn bị để đến thăm thầy cô giáo
- Cô V dặn học trò của mình:
Món quà quí nhất mừng cô nhân ngày nhà giáo là nhữngđiểm tốt, các em hãy cố gắng nhận được nhiều "tín phiếu họctốt" Như vậy các em đã thể hiện được tinh thần tôn trọng và biết
ơn thầy cô giáo
- Cô N lại dặn học sinh:
Để thể hiện truyền thống " Tôn sư trọng đạo" của dân tộc.Nhân ngày 20-11 không những các em được thăm thầy giáo đangdạy mình mà còn phải thăm các thầy cô giáo cũ đã dạy trong nămhọc trước
Qua những tình huống trên thử hỏi việc tôn sư trọng đạo cóphải chỉ riêng có ngày 20-11 trong năm Hoặc chỉ riêng có cáchhọc trò đến thăm thầy giáo, cô giáo mới là " Tôn sư trọng đạo"
Trong dân gian có câu :
"Muốn sang thì bắt cầu kiềuMuốn con hay chữ phải yêu lấy thầy"Như vậy tính tôn sư trọng đạo không những chỉ có ở họcsinh mà phải của mọi người, của toàn xã hội Rõ ràng để tôn vinhnghề dạy học và coi trọng sự nghiệp giáo dục Đảng đã kịp thời
đề ra "Giáo dục là quốc sách hàng đầu" nên xã hội hoá giáo dụcđòi hỏi các cấp, các ngành, chính quyền, đoàn thể và nhân dânphải nên quan tâm thật tốt đến đời sống vật chất, tinh thần củagiáo viên để họ làm tốt công tác trồng người Bởi Đảng ta đãkhẳng định " Con người là vốn quí nhất" Được như vậy là đãxứng đáng với truyền thống tôn sư trọng đạo rồi
NGÔ THỊ KIM BA
Thầy giáo trong nhà trường của chúng ta phải là người chiến sĩ trên mặt trận giáo dục.
Nguyễn Thị Bình
Trang 6Mười lăm năm trở về đâyHỏi đường đến ngõ nhà thầy giáo xưa
Xế chiều sầm sập mây mưaLối mòn có lấn chỉ vừa xe qua
Mảnh vườn tre úm rào thưaNgôi nhà lợp ngói, tường chưa trát ngoài
Chào thầy! Thầy không nhớ aiMưa vừa ập đến vỗ vai kéo vào
Ngoài hiên nước đổ rào ràoTrong nhà mưa hắt làm sao bây giờ
Vội vàng kiếm chậu tìm xôHứng vào chỗ dột để khô giường nằm
May mà không ướt chỗ nàyChồng chồng sách báo, biết làm chi đây
Trận mưa tạnh đã lâu rồi
Có bao nhiêu giọt còn rơi phía thầy
ĐINH THỊ THÚY HOA
TRIỆT ĐỂ TIẾT KIỆM
Sau khi kiểm tra bài vở của con, ông bố lắc đầu :
- Bố thất vọng quá Tại sao con chỉ có toàn điểm 1 và 2.
- Điều đó không phải lỗi ở con.
Trang 7Bao đem rồi lòng tôi thao thức.
Mơ được về thăm lại mái trường xưa
Và mơ ấy bổng trở thành sự thật
Tôi được về dạy tại mái trường xưa
oOo
Nhìn khung cảnh hiện ra trước mắt
Tôi bồi hồi nhớ lại chuyện ngày xưa
Đây gốc phượng tuổi thơ cùng đùa giỡn
Và cây bàng ai đứng đó chờ ai
oOo
Buổi học tối bao ngọn đèn thắp sáng
Cô và trò cùng phân tích bài thơ
Giọng cô đọc sao mà nghe ấm quá
Xa bao ngày mà vẫn nhớ không quên
oOo
Năm cuối cấp chia tay cùng bè bạn
Bài hát năm nào ai đã tặng tôi
Và lưu bút cùng chuyền tay nhau viết.Tuổi học trò hạnh phúc vô biên
oOo
Nay trở lại mái trường năm cũ
Kỷ niệm năm nào sống mãi trong tôi
Trang 8CÓ MỘT NỖI NHỚ
C hắc có lẽ
Ai đi qua một chặng đường dài.
Khi nghĩ lại
Vẫn mang trong lòng một tình yêu và nỗi nhớ Tôi lắm nhớ, sáng nay trời man mác.
Tà áo bay bao kỷ niệm thân thương.
Aùnh mắt em thơ- cô giáo nói bao điều.
Ồ sáng rực một màu xanh hy vọng.
Tôi lắm nhớ-kỷ niệm nào xa vắng.
Bao mái đầu xưa những mẩu chuyện vui.
Không dứt được những tâm sự nguyện ước Học trò ơi!
Bao ấp ủ trong tô.i Có nỗi nhớ mà ta thường bắt gặp.
Điểm chung quy trong sự nghiệp làm cô.
Và ánh mắt niềm vui đàn em nhỏ.
Tung tăng đến trương tà áo trắng vờn bay.
Chắc có lẽ tôi nhớ hoài những buổi.
Tập thể vui buồn bao ấp ủ thân thương.
Trang 9Để mai đây khi rực sáng màu hồng.
Mang nỗi nhớ tìm nơi nhiều hy vọng
Đặng Thị Mai Chức
Nguyễn Thị Thanh
Ngày ấy rất lâu, khi tơi cịn là mộthọc sinh tiểu học Ngày ngày bọn chúngtơi học hành vui chơi dưới mái trườngtranh tạm bợ vì quê tơi ngày ấy bị chiếntranh tàn phá rất nặng nề, hồ bình vừalập lại
Lúc ấy cơ giáo tơi cịn rất trẻ, tuổikhoảng hai mươi, cơ vừa trẻ lại vừa đẹp,tính rất dịu hiền, đặc biệt là yêu thươnghọc sinh Thật là diễm phúc cho những ai
ở tuổi học trị được sống trong vịng tay
cơ giáo dù chỉ cĩ một thời
Quê tơi lúc bấy giờ bộ đội về làng cũng rất đơng, rồi ngày lạingày qua chẳng ngày nào lớp tơi vắng bĩng chú bộ đội cĩ cái dáng rấtthư sinh kia cả Chú dạy chúng tơi múa, hát và cả ngâm thơ nữa, chúngâm thơ rất hay vì chú là người Hà Nội Ban đầu nghe khơng rõ vềsau quen dần nghe được, giọng nĩi hay hay làm sao nên thích lắm
Trang 10Cuộc sống cô trò chúng tôi mới vui làm sao thì một ngày nọ chú
bộ đội lại đến chia tay, cả lớp đứa nào cũng buồn, khi nghe chú nói lờichia tay lại nhiều đứa rưng rưng nước mắt
Tôi còn nhớ như in, giờ ra chơi hôm ấy hai người đứng sau gốccây khế vườn trường, nói chuyện gì với nhau không biết mà cô giáo tôicúi đầu rồi lại khóc còn chú bộ đội kia thì rất buồn rồi lặng lẽ bước đi -chú đi, đi đã rất xa rồi ngoảnh lại, còn cô giáo thì mãi đứng trông theo,từng chiếc lá vàng cuối thu rơi rơi trên vai cô như pha thêm một chútbuồn chia sẽ
Về sau, có lần cô giáo giảng bài cho chúng tôi khi đọc bài thơ
"Các anh đi" của nhà thơ Hoàng Trung Thông Khi đọc :
" Các anh điNgày ấy đã lâu rồi "
Thì đôi mắt của cô đỏ lên, đôi bờ mi ướt dần như muốn thầm thìcùng ai đó một điều gì Rồi lâu lâu cô lại ngâm nga vài câu thơ :
"Nhớ điều trời thẳm vực sâu
Bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm."
Chúng tôi cứ đọc đi đọc lại cho thuộc vì thấy hay quá nhưng cóhiểu được ý nghĩa của nó đâu
Lại cuối năm học ấy cô giáo lại chia tay chúng tôi và hẹn ngàygặp lại Nhưng đã bao năm tháng qua đi, chúng tôi vẫn biệt tin cô nêntrang " Chuyện tình cô giáo tôi" chỉ có thế
Sự nghiệp của giáo viên trông bề ngoài thì bình thường nhưng đó
là sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử.
(K.DV SINXKI)
Trang 11Từ thuở nhỏ tơi hằng mong ước.
Nghề giáo viên trong sáng diệu kỳ
Đến hơm nay tơi là giáo viên thực thụ
Nơi bục giảng làm thầy cứ ngỡ là mơ
Giáo án cầm tay trong dạ bồi hồi
Bục giảng kề chân những phút đầu cháng váng.Mặt nĩng bừng tai đỏ chân run
Tiếng cơ giáo em nào vừa gọi
Thưa cơ, thưa cơ tiếng em nào vừa nĩi
Mà sao nghe xao xuyến cả tâm hồn
Cơ giáo nhìn những ánh mắt trịn xoe
Và như dặn dị can đảm lên cơ
Cĩ chúng em đây cơ trị gĩp sức
Xây đắp thành những mầm non tương lai
Cơ lại cười lại hát lại vui
Xây chiến thắng của nụ cười hằng mong ước
Nguyễn Thị Ngãi
CỦA EM
Của em quyển sách bìa vàng
Em bao giấy đỏ trơng càng thêm xinh
Mở ra những chữ và hìnhTrên trang giấy trắng đẹp tình trẻ thơ
VÀO ĐỜI
Trang 12Nguyễn Thị Thanh
Vui nào hơn khi được làm cô giáo
Rèn luyện kỹ năng, kỹ xảo bước vào nghề.Dạy học trò biết đọc chữ ê, a
Ngày đi dạy tối về bên giáo án
Đời thanh cao nghiêng mình bên bục giảng.Nhìn xuống học trò mắt sáng như gương
Cô giáo ư ? Là người mẹ ở trường
Dạy dỗ các em trong tình thương và hoài bão
Có nghề nào thanh cao bằng nhà giáo
Mở ra cho các em từng trang sách ruộng đồng
Cô cúi xuống gieo từng hạt chữ
Kỹ sư tâm hồn dạy chữ vì ngày mai
Đỗ Thị Thuý
CÁI BẢNG
Tạo hoá sinh ra số phận hèn
Đã không chạm trổ lại còn đenĐầy mình phấn trắng bôi chằng chịtTrước mặt đầu xanh xúm chật chenĐành lòng tựa vách vui cùng trẻ
Trang 13Mặc kệ chê mà cũng mặc kệ khen
VÕ THỊ LÝ
CƯỜI MỘT CHÚT
Vị bác sĩ ngạc nhiên hỏi?
- Ai cắn vào mông bác thế này?
- Thưa bác sĩ chính là tôi đấy ạ?
- Vô lý một người làm sao có thể
- Vì tôi ngồi xổm lên hàm răng giả của tôi.
Ngôi trường thân yêu
Chan chứa bao điều
Không quên điều này
Vượt qua gian khó
Trang 14Một anh học trò rất hà tiện, học một thầy đồ cũng rất hà tiện Một hôm, nhà thầy có giỗ, anh học trò đến phục dịch Thầy sai ra chợ mua mấy cái bánh
đa về cúng Anh học trò đi một lúc về nhà lấy gà
và mua về một xâu bánh đa cùng con gà của mình đem đến Thầy ngạc nhiên hỏi :
- Bảo mày đi mua bánh đa, sao lại mua gà, hoang phí quá!
Trò trả lời :
- Con làm thế này là con đã tính kỹ lắm rồi!
Thầy trò ta ăn bánh đa thế nào cũng rơi rãi con đem gà đến để nhặt những mảnh rơi đó cho khỏi phí.
Trang 15- Những ai khơng biết tự trọng thì cũng khĩ địi hỏi những người khác tơn trọng mình.
(N.Karamdin)
CHUYỆN VUI CĨ THẬT
Tơi xin kể các bạn nghe chuyện vui cĩ thật tại lớp 8 của tơi: Vàobuổi sáng ngày 6 thứ năm, tuần 9 khi xem lịch của trường tìm hiểu họcsinh cĩ năng khiếu về mơn vẽ và rút mỗi lớp 2 em dự thi
Tơi vào lớp nhìn cả lớp và hỏi : Em nào thấy mình cĩ năng khiếu
về vẽ, khi tơi vừa dứt lời thì em Dũng giơ tay xung phong: " Thưa cơ
em biết vẽ ạ !" Dũng vừa dứt lời thì một cánh tay nữa đưa lên, đĩ là emDậu: "Thưa cơ em biết dẻ ạ"
VÕ THỊ LÚA
Vào một buổi chiều mùathu, hơm ấy, thầy Hùng đi dạy
về sớm hơn mọi khi, đến đầungõ, thầy nghe tiếng chĩ sủa.Thầy bước vội vào nhà thìcánh cửa sắt đã hé mở Tronglịng cảm thấy lo lắng, thầynhanh chĩng vào nhà, thấy haiđứa bé khĩc sợ nếp vào mộtgĩc nhà và thống hai bĩngngười lạ mặt vụt qua ngõ saubiến mất, hai con nhảy ơm lấy
ba nĩ và run sợ chỉ về hướngcái bàn ở phịng khách Thầy
VỀ VỚI MỘT TẤM LÒNG
Trang 16hướng mắt nhìn sang thì hốthoảng bởi trên bàn đã có haiống kim tiêm bỏ không.Chưahết nỗi lo sợ thì chuông điệnthoại nhà thầy reo lên, thầyHùng cầm máy :" Xin lỗi ai ởđầu dây ?" một giọng nói rấtquen bên kia trả lời:"An nămnào đây chắc thầy còn nhớchứ !" thì ra là cậu học trònghịch ngợm lêu lõng mà thầy
đã dạy và đã phạt hắn cáchđây nhiều năm trước Hắn nói
rõ : -" Thầy già à ! Chắc thầythấy vật trên bàn chứ ? "
Thầy Hùng hỏi: - Cậu muốn gì ?"
Hắn nói: "Tiền và nợ " rồi cúp máy Sau đó nhiều đêm thầyHùng không ngủ và nghĩ mình cũng có lỗi trong chuyện này, thế là
từ đó thầy luôn đến nhà nhưng chẳng lúc nào gặp được An mà chỉgặp người mẹ già nua của An, nghe sự việc thầy kể đôi mắt bà hoe
đi rồi bà nói:"Từ ngày nó học lớp thầy chủ nhiệm, nó kết bạn và đilại với bọn ăn chơi lêu lỗng , lần hồi rồi quen Nhiều ần tôi khuyênbảo nhưng nó chẳng chịu nghe, thỉnh thoảng nó mới về nhà, rồi sau
đó nó thành con nghiện Nói đến đó trên khuôn mặt đầy đau khổ ấyhai dòng nước mắt rơi xuống, bà cất lên: " An ơi ! sao mầy làm vậyhởi An."
Thầy Hùng : " Sao Bác không đưa đi cai nghiện ? "
Người mẹ nói : " Có nhưng rồi nó trốn trại "
Từ dạo ấy , thầy cố đến nhà tìm gặp cho được An Vào một đêmđông lạnh buốt lúc thầy đến nhà và nhìn thấy An, cũng là lần chiếc
xe " Ba Càng " màu xanh đã dần dần chuyển bánh với chiếc còng sốtám trên tay An Chiếc xe đã xa dần với ánh mắt ngoảnh lại đày cămghét của hắn, tiếp những ngày sau đó mẹ già và thầy Hùng thườngxuyên đến thăm An trong trại giam nhưng có bao giờ hắn cho gặpmặt đâu , rồi có lần hắn cho gặp nhưng chẳng nói chẳng rằng ngồi
Trang 17im lìm như pho tượng: " Các người đến làm gì cái thằng bỏ đi nầynữa ! "
Mẹ già:" Con ơi, thầy nào có lỗi, kể từ ngày nghe tin connghiện thầy luôn đến tìm con và an ủi động viên mẹ, thầy luôn quantâm đến con và mong giúp đỡ con trở thành người tốt."
Thầy tiếp : " Không phải là người bỏ đi đâu em ạ , vẫn còn kịp
để em làm lại từ đầu Em hãy cố lên !"
Nghe đến đó, nét mặt căm giận của An không còn nữa mà thayvào đó là ánh mắt rưng rưng đầy hối hận An nói : " Thầy tha lỗicho em "
Với những ngày còn lại sau đó là những ngày đầy quyết tâmcủa An chẳng bao lâu ngày ra trại cũng đã đến và người đầu tiên đếnthăm An là người thầy yêu dấu của mình và tình cảm thầy trò vui vẻnhư xưa
Tháng 11 năm 2016 - NGUYỄN VĂN NHU
BÀI HỌC KINH NGHIỆM
Trong giờ học văn cả lớp im lặng nghe côgiảng bài Không khí trong lớp có vẻ trangnghiêm
Thầy giảng tới câu:"Một giọt máu đào, hơn
ao nước lã"
Nam chẳng biết gì cả ngủ gật từ đầu giờđến lúc khi thầy gọi tên em
- Em Nam : Đứng dậy nhắc lại cho thầy câu nói vừa rồi
- Nam ấp úng thưa thầy :" Một điếu thuốc lào hơn baothuốc lá"
Cả lớp cười vang lên Nam mặt mày tái nhợt như người mấthồn
Thầy không la rầy mà ôn tồn nói :" Em thấy đấy tai hại củangủ gật trong giờ học là chẳng hiểu, chẳng biết gì cả, ảnh hưởngđến việc học tập Không những bây giờ mà cho sau này Và thầynhắc luôn cả lớp rút kinh nghiệm để những tiết học sau tốt hơn."
Sưu tầm