Con lớn lên theo những tháng năm dài, Và đã hiểu tấm lòng thầy cao cả.. Không ngại gian nan, dù đời vất vả Lặng lẽ ươm mầm … những giất mơ bay.[r]
Trang 1Chùm thơ về ngày nhà giáo Việt Nam
MẸ VÀ THẦY
Thuở ấu thơ mẹ thường hát con nghe,
Muốn “hay chữ” phải “yêu” thầy đấy nhé!
Câu ca dao theo đời con khôn lớn,
Dạy cho con biết kính trọng một nghề.
Con còn nhớ ngày xưa con đi học
Cơn gió vô tình thổi tóc thầy bay,
Con nhìn thấy mái tóc thầy điểm bạc
Mà vô tình tưởng bụi phấn chợt bay.
Con lớn lên theo những tháng năm dài,
Và đã hiểu tấm lòng thầy cao cả.
Không ngại gian nan, dù đời vất vả
Lặng lẽ ươm mầm … những giất mơ bay.
Thầy đã hưu rồi … đến lượt con thay,
Nhớ lời mẹ, tiếp theo thầy con bước.
Đạo đức người thầy nâng tầm mơ ước
Con sẽ mang theo mỗi bước hành trình.
Trang 2KHÔNG ĐỀ
Quanh năm chỉ một bến đò,
Chở bao nhiêu lớp học trò sang sông Dòng đời xuôi ngược mênh mông, Thầy cô trẻ mãi theo dòng tuổi thơ!
THĂM THẦY CŨ!
Về lại thăm Thầy giữa chiều đông, Thầy giáo cũ trầm tư bên giáo án Anh giáo trẻ nghĩ gì qua năm tháng? Bụi thời gian! đã làm bạc tóc Thầy.
CÔ GIÁO VÀ TRĂNG!
Trăng kề bên cửa thật lâu
Ngắm cô giáo trẻ đêm thâu miệt mài Gió đưa thoang thoảng hương nhài Bên song ngan ngát tím đài hoa sen Ánh trăng lồng lộng bên rèm
Nhành lan trắng tỉnh giấc đêm sững sờ
Ao bèo thinh lặng làm thơ
Quỳnh hoa nở muộn chờ cô soạn bài Trang văn làm ngắn đêm dài
Trăng kia cảnh đấy thức hoài cùng cô Nhẹ nhàng thanh thản vào mơ
Thương cô trăng rải đơn sơ chăn vàng! ( Sưu tầm)