1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

tho ve ngay 2011 hay nhat

6 8 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 9,89 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tho 20-11 Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy để em đến bên bờ ước mơ Rồi năm tháng sông dài gió mưa Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xư[r]

Trang 1

NGHĨ VỀ THẦY

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm

Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước

Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng

Khiến con chạnh nhớ về Người

và câu chuyện năm xưa

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa

Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược

Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?

Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả

Để một lần nhớ lại mái trường xưa

Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa

Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng

Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua

Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa

Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ

Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi

Bài học đời đã học đc những gì

Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ

Để cây đời có tán lá xum xuê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê

Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt

Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

(Sưu tầm)

Đọc bài thơ này mình thấy ý nghĩa quá

Trang 2

NHỮNG LỜI THẦY TRONG TIM CON

Con cám ơn thầy bài học hôm nay

Cho con hiểu cuộc đời là lẽ sống

Con người sống luôn phải biết hy vọng

Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai

Con phải bước trên những quãng đường dài Đầy chông gai,lắm bụi đường vất vả

Hãy cố lên không được để vấp ngã

Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan

Những kiến thức luôn rộng mở thênh thang

Con cứ bước theo con đường đã chọn

Vững niềm tin_Tổ quốc đang chờ đón

Đem hành trang tri thức giúp nước nhà

Hãy chen vai cùng thế giới bao la

Đưa đất nước đi lên thời đại mới

Sánh năm châu trong thiên niên kỉ tới

Như những lời Bác từng nói không phai

Con cám ơn thầy bài học hôm nay

Cho con hiểu cuộc đời là lẽ sống

Tho 20-11

Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa

Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy

để em đến bên bờ ước mơ

Rồi năm tháng sông dài gió mưa

Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa

Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa

Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi Chiều trên phố bao người đón đưa

Dòng sông vắng bây giờ gió mưa

Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi

có hay bao mùa lá rơi

Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng

sáng soi bước em trong cuộc đời

Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi

Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai

Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi

Tóc xanh bây giờ đã phai

Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy

Dõi theo bước em trong cuộc đời

Trang 3

Dẫu đếm hết sao trời đêm nay

Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi

Nhưng ngàn năm, làm sao

Em đếm hết công ơn người thầy

Dẫu đếm hết sao trời đêm nay

Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi

Nhưng ngàn năm, làm sao

Em đếm hết công ơn người thầy

ửi về cô giáo dạy văn

Nguyễn Thụy Diễm Chi

Có thể bây giờ cô đã quên em Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm

Ai sẽ nhặt dùm em xác lá Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ?

Ước gì hiện tại chỉ là mơ Cho em được trở về chốn ấy Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"

Và chẳng ai học xong bài học làm người! Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược

Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi! Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ

Hoa và ngày 20-11

Phạm Thị Thanh Nhàn

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20-11 ngày năm ấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Trang 4

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô - những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào

Tho 20-11

Một mùa thu như bao mùa thu trước Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa Thời gian qua, mùa thu nay có khác Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu Nghĩa thầy cô một đời không trả hết Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở

Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa Chúng con đi, biết khi nào về lại

Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên hưa Thầy

Thưa thầy, bài học chiều nay

Con bỏ quên ngoài cửa lớp

Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót

Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua

Con bỏ vào ngăn khóa kín

Mải lượn lờ theo từng vòng sóng

Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen

Con đốt thời gian bằng khói thuốc

Trang 5

Sống cho mình và không bao giờ mơ ước Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng

Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn Sao con học hoài không thuộc

Để bây giờ khi con hiểu được

Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

(Tạ Nghi Lễ)

Giờ Học Cuối

Sân trường giờ học cuối

Cây phượng nở ngàn môi

Bao la nhìn mây trắng

Cháy rực trong men đời

Nôn nao giờ học cuối

Thầy kể chuyện văn thơ

Trò chép lời lưu niệm

Khúc khích cười trong mơ

Sân trường tung giấy vụn

Bàn ghế viết chia tay

Chú lao công quét rác

Cầm chổi rượt giấy bay

Ông thầy già đi tới

Nhìn lớp học đăm chiêu

Phút suy tư tuổi đỏ

Giờ tóc đã ban chiều

Chuông reo giờ học cuối

Chìm trong tiếng hoan hô

Chia tay thầy đứa khóc

Từng nhóm nhỏ hẹn hò

Trường tôi sao đẹp quá

Cây bông sứ rất già

Vẫn đơm hoa thơm ngát

Thầy ơi ! Con đi xa

Trang 6

Tan trường giờ học cuối Thầy tóc trắng như hoa Bông gốc già bông sứ Hôn từng đứa con qua

Lan Cao

Ngày đăng: 17/06/2021, 09:28

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w