Kính thưa ban giám khảo, kính thưa các quý vị đại biểu .kính thưa quí thầy cô giáo cùng tất cả các bạn học sinh đang có mặt trong hội thi hôm nay.. Em tên là Hoàng Thị Đào, học sinh lớp [r]
Trang 1Kính thưa ban giám khảo, kính thưa các quý vị đại biểu kính thưa quí thầy cô giáo cùng tất cả các bạn học sinh đang có mặt trong hội thi hôm nay
Em tên là Hoàng Thị Đào, học sinh lớp 51 trường Tiểu học Thuận Phú 2 em là dân tộc Nùng
Cao Bằng phía bắc xa xôi Quê em nơi đó chao ôi tuyệt vời
Có rừng già xanh tươi bát ngát
Có suối Lê Nin cùng suối Mác
Có lễ hội “Lùng tùng” vui khắp bản làng
Có điệu hát then chín bậc cung đàn Nam thời mặc áo tứ thân Vải màu chàm tím may ôm thân hình
Nữ thời áo rộng hơn nam Năm thân cùng nét hoa văn rạng ngời Trên đầu khăn vấn sừng trâu Tượng trưng cơ nghiệp con trâu đi đầu Kèm thêm vòng cổ ,khuyên tai Được làm bằng bạc ,càng nhìn dễ thương
Bạn ơi dù ở bốn phương Không cùng dân tộc nhưng chung bầu trời Chúng mình hãy bắt tay nhau Nguyện xây đất nước đẹp giàu tương lai
Kính thưa ban giám khảo, kính thưa hội thi ,tiếp theo phần thi của mình em xin kể câu chuyện Bông cúc trắng, câu chuyện được bắt đầu
Trên trời cao có muôn vàn ánh sao Trên đồng xanh có muôn vàn cây lúa Con chim rừng có muôn vàn tiếng ca Cây trong vườn có muôn vàn lá hoa
Ơ ớ ờ ớ ở ớ ơ Biết mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời Biết mặt trời chỉ có một mà thôi Và mẹ em chỉ có một trên đời
Các bạn ạ ,
Trên trời cao có muôn vàn ánh sao Trên đồng xanh có muôn vàn cây lúa Con chim rừng có muôn vàn tiếng ca Cây trong vườn có muôn vàn lá hoa Biết mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ chúng ta chỉ có một trên đời Chúng ta phải biết yêu thương , chăm sóc mẹ và những người thân trong gia đình các bạn nhé
phần thi của em đến đây là hết.chúc hội thi thành công tốt đẹp
Trang 2Kính thưa ban giám khảo, kính thưa các quý vị đại biểu kính thưa quí thầy cơ giáo cùng tất cả các bạn học sinh đang cĩ mặt trong hội thi hơm nay
Em tên là Mơng Thanh Hưng, học sinh lớp 51 trường Tiểu học Thuận Phú 2 em là dân tộc Nùng
Cao Bằng phía Bắc xa xơi
Biết bao cảnh đẹp bạn tơi vừa trình
Và đây bạn hãy nhìn xem
Nhà sàn thống mát ,bạn ơi hãy vào
Quê tơi thuộc ở vùng cao
Nhưng mà chăm chỉ nào ai sánh bằng
Ruộng bậc thang bạn hỡi thấy chăng
Xanh tươi bát ngát phải chăng tuyệt vời
Mời bạn cĩ dịp ghé chơi
Cùng nhau thưởng thức mĩn ngon nhớ hồi
Khâu nhục bạn đã nghe chưa
Ăn vào một miềng thơm ngon béo bùi
Bạn ơi hãy nhớ kĩ nghe Khâu nhục chỉ cĩ mỗi khi tiệc tùng Cịn đây bánh khảo quê tơi
Làm từ bột nếp ngọt thơm bội phần Cơm lam khỏi phải phân vân
Ăn vào một miếng ngàn lần khơng quên Đậu xanh bột nếp hịa quện vào nhau Bánh gai nhân đậu hãy mau thử nào Ngày tết lịng thấy nao nao
Bành chưng đen đấy làng tơi tự hào Đến đây tơi cũng xin chào
Mời bạn hãy đến vùng cao một lần Tin rằng bạn sẽ bội phần khơng quên Kính thưa ban giám khảo, kính thưa hội thi ,tiếp theo phần thi của mình em xin kể câu chuyện cậu bé Tích Chu, câu chuyện được bắt đầu
Các bạn ạ ,vậy là Tích Chu đã biết nhận ra lỗi của mình rồi đấy Chúng mình phải biết yêu thương và chăm sĩc những người thân trong gia đình các bạn nhé
phần thi của em đến đây là hết.chúc hội thi thành cơng tốt đẹp
Kính thưa ban giám khảo, kính thưa các quý vị đại biểu kính thưa quí thầy cơ giáo cùng tất cả các bạn học sinh đang cĩ mặt trong hội thi hơm nay
Em tên là Mơng Thị Thu Mạnh , học sinh lớp 51 trường Tiểu học Thuận Phú 2 em là dân tộc Nùng Từ lâu, dân tộc em đã biết dựa vào các triền dốc làm ruộng bậc thang để cấy lúa Do địa bàn cư trú của dân tộc
em ở nơi cĩ nhiều rừng, núi và thung lũng lịng chảo nên quê em rất thành thạo trong việc khai thác đất đồi làm nương rẫy, đất đồng bằng trồng lúa nước
Sau đây em xin trình bày về các dụng cụ của dân tộc em
Kính thưa ban giám khảo, kính thưa các quý vị đại biểu
Năm 1911, với lòng yêu nước thương dân, Nguyễn Tất Thành đã từ cảng Nhà Rồng quyết chí
ra đi tìm đường cứu nước Trong thời gian tìm đường cứu nước, nhiều nhà thơ, nhà văn đã viết về
Người Tiếp theo phần thi của mình, sau đây em xin đọc một đoạn trong bài thơ Người đi tìm hình của nước của Chế Lan Viên
Trang 3Đất nước đẹp vô cùng Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác!
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất,
Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre
Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ?
Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở,
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương!
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!
Một mái nhà yêu rủ bóng xuống tâm hồn
Trǎm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
Lòng ta thành con rối
Cho cuộc đời giật dây!
Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê
Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ
Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
Tìm đường đi cho dân tộc theo đi
Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người Một góc quê hương, nửa đời quen thuộc, Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi
Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai Thế đi đứng của toàn dân tộc Một cách vinh hoa cho hai mươi lǎm triệu con người.
Có nhớ chǎng, hỡi gió rét thành Ba Lê?
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa bǎng giá
Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya? Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi, Những đất tự do, những trời nô lệ, Những con đường cách mạng đang tìm đi Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà
ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa
Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng tỉnh giấc ngủ Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao?
Nụ cười sẽ ra sao?
Ơi, độc lập!
Xanh biếc mấy là trời xanh Tổ quốc Khi tự do về chói ở trên đầu
Kìa mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc Sao vàng bay theo liềm búa công nông
Luận cương đến với Bác Hồ Và Người đã khóc
Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin
Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc:
"Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!"
Hình của Đảng lồng trong hình của Nước
Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười,
Bác thấy:
Dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt Ruộng theo trâu về lại với người cày
Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, biển bạc
Trang 4Không còn người bỏ xác bên đường ray Giặc đuổi xong rồi Trời xanh thành tiếng hát Điện theo trǎng vào phòng ngủ công nhân Những keó quê mùa đã thành trí thức Tǎm tối cần lao nay hóa những anh hùng Nước Việt Nam nghìn nǎm Đinh, Lý, Trần, Lê Thành nước Việt nhân dân trong mát suối Mái rạ nghìn nǎm hồng thay sắc ngói Những đời thường cũng có bóng hoa che Ôi! Đường đến với Lênin là đường về Tổ quốc Tuyết Matxcơva sáng ấy lạh trǎm lần