Con nhớ về những ngày xưa yêu dấu Chiếc xe đạp thân thương mẹ đưa con tới trường Con nhớ về những ngày xưa vất vả Mẹ tảo tần nuôi con lớn thành người Sao thời gian trôi qua nhanh mẹ nhỉ [r]
Trang 1CHIA TAY EM
Thôi nhé từ nay ta chia tay
Thế cũng là tốt thôi em nhỉ
Anh sẽ quên như chưa từng gặp gỡ Chưa từng yêu, từng nhớ bao giờ
Yêu say đắm là không được nhớ Không được thương, gây phiền phức cho em
Là mình anh đau đớn, mình anh Ngày gặp mặt, đêm về không ngủ
Anh cứ ước, em là như người khác Trước tình anh, đâu nỡ thờ ơ
An ủi anh, trái tim cao ngạo
Chỉ được thôi chưa thất bại bao giờ
Thì có lẽ em đã là kí ức
Anh chẳng còn nhớ nổi tên em
Vậy mà em, em cứ thuỷ chung
Nỡ chối bỏ tình anh, cay đắng thế
Em nhân nghĩa, mặn mà, chung thuỷ Như lời ru xưa cũ ngàn năm
Anh đắm đuối, si, khờ, ngốc nghếch Mải mê mơ có được tình em
Anh đã hứa rằng không nhớ nữa Sao tim đau ,khi ai nhắc tên em? Phải chăng anh lạc em kiếp trước Nên kiếp này anh mắc nợ, tình ơi?
***
Trang 2Em đừng khóc
Em đừng khóc khi đã về bên ấy
Lá mùa này anh vẫn nhặt làm thơ
Kỷ niệm xanh giấu thầm trong nỗi nhớ
Viết thơ lòng xơ xác lá vàng bay
Em đừng khóc xin em đừng khóc nữa Trách gì nhau khi tình đã phai màu Bao yêu dấu ngày xưa này đành lỡ Chỉ xin đời đừng lấp kỷ niệm thơ
Em đừng khócánh thu buồn phai nhạt Thuyền sang rồi em khóc để mà chi Ngày mai đây khi về nơi bến lạ Hãy là người mơ những giấc mơ hoa
Em đừng khóc nét mi gầy sẽ úa Bài thơ tình anh gởi lại thu xưa Giấu nước mắt đừng gọi sầu thêm nhớ Hãy trách đời chỉ đẹp khi ta mơ
Trang 3Điều anh muốn gởi
Mới sáng nay anh giật mình tỉnh giấc
Thời gian qua là một giấc mơ dài
Cơn ác mộng hay chăng là mơ đẹp
Dù là chi mình cũng đã chia hai Mặc kệ đi, hai người hai cách sống Một đứa vui một đứa sống nội tâm
Em thích mưa còn anh mong nắng ấm Anh xám xịt, em chẳng khác cầu vồng
Để quên em anh chìm vào giấc ngủ
Trong vô định anh vẫn thấy bóng em
Kệ chứ! Không quen cũng chẳng biết Anh chạy trốn để thoái khỏi màn đêm Anh vui chơi anh tìm được lẽ sống
Là bạn bè, là cuộc sống muôn màu Bầu trời, dòng sông dài gợn sóng Anh ngả xuống cho nước cuốn theo dòng Trên dòng đời anh như thuyền độc mộc Một mái chèo một cánh buồm trước gió Một tiếng đàn, một bóng người cô độc Tìm mãi tìm mãi chẳng một bến đò
Trang 4Trăng gửi về anh…
Anh ơi nếu như em không dừng
Con đường nào chờ em phía trước? Ánh sáng nào soi em đi ngoài ảo mộng Một mình em lạc lõng giữa biển triều Lời của ai dẫu ngọt đắng thương yêu
Có chở che được em bao ngày giông bão nổi Thương anh lắm, bàn tay không thể với Chạm vào anh bớt đau đớn hàng ngày
Ở bên anh sẽ là nắng, là mây
Sưởi ấm anh những ân cần có thật
Em xa xót mình ở cùng mặt đất
Mà chỉ vô hình xa lắm những sớt chia
Em dừng lại thôi bởi không thể chênh vênh Giữa đớn đau yêu anh và hạnh phúc Giứa hờn ghen, hồ nghi và vô vọng Giữa niềm tin và ngộ nhận mong manh… Không thể là nắng vàng, em chỉ là ánh trăng Xoa dịu anh những đêm dài trăn trở Không thể làm say anh như nắng cũ Trăng dịu dàng ru giấc ngủ bình yên Mong cho anh những mộng đẹp thần tiên
Để sống khỏe vượt qua đời giông tố Biển êm đềm dưới ánh trăng nín thở Sóng tơi bời cũng bớt nỗi cô đơn… Không hiện ngày, đêm trăng vẫn ở bên Chẳng rời xa, không vô tình đâu nhé!
Trang 5Gửi mẹ!
Con nhớ về những ngày xưa yêu dấu
Chiếc xe đạp thân thương mẹ đưa con tới trường
Con nhớ về những ngày xưa vất vả
Mẹ tảo tần nuôi con lớn thành người
Sao thời gian trôi qua nhanh mẹ nhỉ
Một năm qua một năm nữa lại về
Đôi vai gầy, mái tóc đã chớm bạc
Trong lòng mẹ muộn phiền những lo âu Con chợt thấy cô đơn và giá lạnh
Chợt thấy nhớ và thương mẹ biết bao Khóe mắt cay nhòe đi vì ướt lạnh
Con chẳng biết con khóc tự bao giờ
Con thương bố những ngày đông giá lạnh Con thương anh một mình nơi phương xa
Và thương chị những bộn bề cuộc sống
Và thương mẹ hơn cả bản thân con
Nhà ba anh em mỗi đứa một nơi
Đứa miền Bắc, miền Trung, miền Nam
Dù nơi đâu tình thương vẫn chan chứa Hướng về mẹ nơi quê nhà phương xa Hai năm nữa rồi con sẽ ra trường
Con sẽ về bên mẹ, về với những yêu thương
Về với nơi tình thương chan chứa
Chẳng có ai bằng ba mẹ của con
Con chợt nhớ câu thơ của ai đó
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con"
Gửi đến mẹ chút thu Hà Nội
Gửi đến mẹ tình yêu chan chứa
Trang 6Anh yêu em
Em âm thầm dần bước vào tim tôi Thắp ngọn lửa trong thơ người thi sỹ Viết về em là vầng trăng chi kỷ
Là cánh buồm căng gió lướt đi xa
Em lẳng lặng chẳng sáng lòa chói mắt Chẳng sáng nhanh rồi vụt tắt- sao băng Đơn giản em là ngọn lửa ngàn năm Soi tôi bước những chặng đường phía trước
Em có phải nàng tiên mang điều ước Hay thiên thần ban nhiều phước cho tôi
Em chắp cánh cho hồn thơ dịu ngọt Cho hồn tôi ngào ngạt sắc hương đời Tôi muốn làm con sóng giữa biển khơi Sóng tung bọt giữa vòng trời xanh thẳm Tôi ước em là con thuyền trong mộng Sóng ôm thuyền trong vòng nước biết xanh
Trang 7Thấy em buồn
Hỏi em sao mắt đẫm lệ rơi? Sao tiếng thở nặng nề buồn bã? Sao coi tôi như người xa lạ? Nỗi lòng em sao chẳng sẻ chia? Tôi cũng buồn những lúc đêm khuya
Vì thấy em suy sụp quá nhiều
Em có hay trong tôi bao điều?
Ở nơi này tim tôi đang vỡ
Lời hứa năm xưa tôi vẫn nhớ Vẫn đêm đêm tôi mơ một mình Trong giấc mơ chỉ một bóng hình Người con gái tôi thầm thương mến Tôi ước một đêm trong ánh nến Hai đứa chung chăn sau tấm rèm Đôi uyên ương đi khắp mọi miền Sống hạnh phúc trọn đời không phai Bình minh gọi nắng sớm hôm mai Hoàng hôn buông xuống bóng chiều tà Song tình tôi đây vẫn đậm đà Vẫn bên em chẳng muốn rời xa Mối tình kia nay đã đi qua
Mong em sớm ngày vui trở lại
Để lòng tôi cũng chẳng buồn mãi
Để hai ta vun đắp tình này Nỗi lòng tôi tôi đã tỏ bày
Dù hơi muộn nhưng giờ vẫn kịp Ngày hôm qua tối tăm mù mịt Nhưng ngày mai bầu trời đầy sao Mặt trời kia vẫn sẽ lên cao Ánh trăng sáng soi tình yêu mới Mong rằng đêm nay em sẽ tới Trong giấc mơ em là vợ tôi!
Trang 8Anh nợ em? Đúng rồi, ngày ấy
Một ước mơ, một lời hứa ngây thơ Tiếc rằng ta không học được chữ ngờ
Để bây giờ thầm thương trộm nhớ!
Anh nợ em? Đúng rồi, ngày ấy Một trò chơi "chú rể - cô dâu"
Mà ngày ấy em nỡ vội đi đâu?
Để chú rể buồn, trò chơi dang dở
Anh nợ em? Đúng rồi ngày ấy
Một cánh diều mang nặng trái tim yêu,
Một bức tranh khói ấm ban chiều Một mái nhà yêu thương chan chứa
Anh nợ em và bây giờ vẫn nợ Một cuộc đời, một hạnh phúc lứa đôi Một bờ vai, một đôi môi lửa cháy Những tháng ngày hạnh phúc bên nhau Nhưng em ơi làm sao anh trả hết? Món nợ cuộc đời, hạnh phúc lẫn đắng cay Phải thế không, kiếp sau tình chưa ngủ?
Để cõi dương trần anh có em!
Trang 9Anh sẽ quên
Anh sẽ quên những vòng tay nồng ấm, Quên con đường hai đứa đội mưa chung Quên giận hờn mi ngấn lệ rưng rưng, Quên khoảnh khắc ta ghép từng nhung nhớ
Anh sẽ quên nụ hôn đầu bỡ ngỡ, Quên thề nguyền ước hẹn chẳng đổi thay Quên ngọt ngào, quên hết những đắm say, Quên đi cả ngày tình yêu lạc lối
Anh sẽ quên bản tình ca viết vội, Quên lạnh lùng đêm cuối dưới trăng thưa Quên những chiều đứng đợi dưới hiên xưa, Quên đi hết đời lọc lừa cay đắng
Anh sẽ quên nỗi buồn khi xa vắng, Quên ngập ngừng e thẹn nói yêu anh Quên tình ta những ước mộng không thành, Quên về em! Anh sẽ quên đi hết
Trang 10Mãi mãi yêu em
Tôi yêu em tình yêu vô vọng Đêm lại ngày một mình nhớ mong Nếu như em là một cơn sóng Tôi nguyện làm bờ cát bên sông Ngày lại ngày một mình dưới trăng Chờ em đến trong đêm hoang lạnh Xóa không gian u buồn yên ắng Nhớ em nhiều người đẹp trong tranh Anh vẫn muốn chờ em mãi mãi Nhưng anh sợ đời anh không dài
Và em ơi em là mãi mãi
Vậy thì anh sẽ phải chờ ai Nếu tôi không còn yêu em nữa
Ai hiện về trong mỗi giấc mơ
Đi thật xa mong quên nỗi nhớ Nhưng vì sao tôi chẳng quên em? Mọi người trong lớp tôi đều hiểu Chỉ có một người tôi không hiểu Đứng trước người ta tim lại đập Nói được cũng chẳng được bao nhiêu Người ta thường yêu nhớ thật nhiều Tình yêu tôi có chỉ đơn phương Ngồi học với nhau dưới mái trường Sao thấy xa cách người biết không? Tôi muốn đi qua mọi con dốc Tôi muốn bước qua mọi dòng sông Tôi muốn nhảy lên mọi con núi Tôi muốn có người người biết không?
Ai chẳng phải có một hi vọng
Ai chẳng phải có người để mong
Trang 11Một người vẫn mãi thầm mong nhớ Một người chỉ biết nhớ và mong
Đợi em về
Đặt bút xuống cho lòng người ấm lại Viết đôi dòng sưởi ấm đêm đông
Ở nơi đó-xa anh em có nhớ
Cạnh gốc lúa, cây cầu và dòng sông Chàng thi sĩ ẩn mình trong gió bấc
Trong mưa phùn lạnh giá đợi chờ em
Ánh mắt chàng cứ nhìn về nơi đó Thấy nhiều người sao chẳng thấy em Rồi tim chàng tự đặt ra câu hỏi
Em không đến hay em không thể đến?
Lý do nào-em nói được không? Nói cho anh biết - anh đang chờ Trong hy vọng hay vô vọng hả em Rồi như thể không chờ thêm được nữa Đôi chân đã từng bước đi vào Tới gần nhà gặp cô bé đi ra
Miệng thở ra khói, em nói lời trách móc
Em bảo đợi-anh không đủ kiên nhẫn sao? Anh bối rối không biết nói thế nào Miệng run run nói lời anh xin lỗi
Em cũng biết chiều đông giá rét
Nhưng đợi em anh đợi đến bao giờ
Giá như em nói cho anh biết… Đến cuối đời em sẽ nắm tay anh Anh sẽ đợi, đợi cả cuộc đời
Em chỉ mỉm cười như lời tha thứ Hai đứa đi trong cái rét mùa đông
Kể từ đó – 6 năm rồi em nhỉ
Anh vẫn đợi, dòng sông cũng đợi Đợi em về trong cái rét mùa đông Đến một ngày – anh không đợi nữa Khi anh biết, ở nơi xa đó
Em mơ màng với cuộc sống giàu sang
Và đã quên gốc lúa cây cầu
Trang 12Chàng thi sĩ vẫn đợi em ở đó Trong cái rét mùa đông!!!
Tim Em Khắc Tên Anh
Nếu ngày mai không còn yêu em nữa Thì hồn anh em giấu mãi trong tim Hình dáng anh trong mắt em nhìn Hơi thở anh quyện trong hơi em thở
Dù ngày mai không còn bên nhau nữa Trong chiêm bao em gọi mãi tên anh
Có xa nhau cũng mãi sẽ gần
Vì có anh khắc sâu trong tâm tưởng Dẫu xa nhau không một lời hẹn ước Nhưng yêu anh bằng cả trái tim
Xa anh rồi em vẫn giữ trong tim Bóng hình anh không bao giờ phai nhạt Rồi mai đây bên người con gái khác
Có nhớ về một bóng hình xưa Vẫn mãi yêu anh và mãi đợi chờ Cho dù anh không còn yêu em nữa Đôi tay này vẫn rộng mở thứ tha!
Trang 13Tuổi 15!
Tuổi mười lăm đẹp tựa bông cỏ may
Trải sắc tím triền đê thời con gái
Để xa rồi ngẩn ngơ thời hoa dại
Em vẫn là hoa cỏ dưới chân đê
Bao mùa hạ ngọt vàng theo em lớn Cánh cò ca dao xa vẳng cuối chân trời
Ôm lưng bà còng dần theo năm tháng Nước thời gian gội tóc trắng bà ơi!
Mười lăm tuổi con đã là con gái Dáng mẹ gầy theo mỗi bước chân con Đôi quang thúng mòn sợi với thời gian Trải nắng mưa trên lưng người bạc phếch
Giọt mồ hôi người, nuôi lớn tuổi thơ con
Dáng cha nhọc nhằn những buổi hoàng hôn Đôi chân trần chai sạn và nứt nẻ Gánh lúa oằn mình, nuôi lớn tuổi thơ con
Tuổi mười lăm đẹp tựa vừng trăng non Chao nghiêng nắng khẽ ôm bờ vai mẹ
Để xa rồi em sợ mình rơi khẽ
Giữa trang đời đôi mắt biếc rưng rưng
Tuổi thơ em giữ lại sau lưng
Nhờ cỏ may đong đầy những ánh nắng Dệt sắc tím thương một thời dĩ vãng
Và giọt mưa buồn tựa lệ chứa chan
Lỡ mai xa em ơi còn nhớ
Phía trời kia, kỷ niệm đã vắng xa
Trang 14Và bông cỏ hay chăng còn tím nữa? Bỗng trở mình trong gió thu qua!
Quên đi một tình yêu!
Thêm một lần hy vọng, ta thêm một lần yêu Tuy chẳng thể thay đổi được gì nhiều Nhưng như vậy có lẽ là cũng đủ
Lỡ yêu rồi thêm bớt được bao nhiêu
Thêm hy vọng, anh thêm phần thất vọng Trót ảo tưởng, điều đẹp đẽ làm chi Nên chấp nhận, chứ nào biết làm gì Bởi yêu thương nào phải đâu mộng mị
Và rồi
Anh lặng lẽ cầm cây bút trên tay Từng nét chữ trên trang giấy trắng Cây bút chì giữa khoảng màu tĩnh lặng Chỉ để biết em là gì trong trái tim anh Người ta bảo: Tình yêu không có màu xanh Màu xanh da trời- màu xanh hy vọng Nếu như vậy, anh đâu cần mơ mộng Khi tình yêu anh tràn ngập màu hồng
Có khi nào, em nhớ đến anh không?
Dù chỉ là trong phút giây ngắn ngủi Làm như vậy trái tim anh đỡ tủi
Vì đã từng lặng lẽ yêu em!
Anh sợ rằng mình sẽ lại nhớ em Nhớ những điều mà trái tim đang cố giấu Chợt gió đông làm tim anh co thắt lại Đóng băng dần ký ức và tên em
Trang 15Anh sẽ cố gắng quên đi những điều tuyệt vời nhất Quên em đi ?!