1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

THO TUYEN

39 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thơ Tuyển
Tác giả Nguyễn Dung
Trường học Trường Đại Học Hải Phòng
Thể loại Tuyển Tập Thơ
Năm xuất bản 1995-2006
Thành phố Hải Phòng
Định dạng
Số trang 39
Dung lượng 104,04 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bên bờ sông Cấm, cái mùa đông năm 1986 định mệnh ấy; cái ngày những đợt gió mùa Đông Bắc đầu tiên thổi về đã để lại một vết thương sâu thẳm trong lòng Sơn. Tại sao Hà lại phải chết trong[r]

Trang 1

NGUYỄN DUNG – HỘI VIÊN HỘI NHÀ VĂN HẢI PHÒNG

Trang 2

Với Hải Phòng

Anh trở về với gió biển nồng say

Con sóng vỗ vào chiều dịu êm nỗi nhớ

Đêm tĩnh lặng lắng nghe từng nhịp thở

Trao nụ hôn anh nhận diện trái tim mình

Biển mùa này hình như xanh hơn

Sông thao thiết, cần cù gân guốc chảy

Hoa phượng vĩ nhớ hè về cứ cháy

Mặc ngoài kia bão tố vẫn rập rình

Chẳng công bằng nếu không hiểu về em

Nỗi vất vả còn hằn trên đôi má

Những đại lộ vươn dài ra biển cả

Và sắt thép, xi măng

đã thầm mách với anh rồi!

1995

Quê ngoại

Mùa hạ gọi về nắng bâng khuâng

Bến trưa vời vợi tiếng ve mong

Ta xa làng đã bao mùa nhỉ?

Mà dải sông quê chẳng cạn dòng!

Nền mới, ngói hồng thay mái rạ

Đàn sẻ đuổi nhau trốn hiên nhà

Máy bơm, giếng nước thay ao cũ

Rau muống em còn bán chợ xa?

Lâu lắm anh mới về quê ngoại

Gặp nhau ánh mắt trách thay lời

Chè xanh vừa độ hương nồng mãi

Em rót cạn rồi khát chưa nguôi

06/1998

Trang 3

Sông Trăng

Tặng K.T

Anh qua miền sông Trăng

Nơi em tắm suốt thời con gái

Trăng bồng bềnh huyền thoại

Ôi! Dáng em mềm mại

Và lời em chuông ngân

Anh về sau mùa xuân

Sông Trăng, áo chồng em giặt

Trăng vời vợi một vùng ký ức

Từ ấy, thơ anh thao thức

những thời con gái!

Dấu chân chưa kịp già

Đã thành bà nội, bà ngoại

Dắt díu dâu con

Gánh gánh, gồng gồng

Sấp ngửa mùa màng

Đôn đáo ngày giáp hạt

Thời vụ chẳng bao giờ khác

Chỉ những dấu chân lớp lớp

Hằn lên đất đai

Những số phận nổi chìm

Chính Mỹ, 06/2006

Trang 4

Đêm Minh Đức

Thị trấn trở mình

Trong lung linh ánh lửa

Vùng hoang sơ rực rỡ hội hoa đăng

Căng ngực trẻ

Nồng nàn đêm châu thổ

Mọng làn môi

Say đắm gió sông Rừng

Những giàn giáo vươn cao tầm núi dựngHái sao trời thả sáng rực lòng sông

Phút tình tự

Trăng ghen thầm ánh điện

Giữa trời khuya

Xin em câu hát cho đầy thơ xuân

Lẳng lơ tìm cái chính chuyên

Em làm thiên hạ phát phiền, lạ chưa?

Nếu em còn hát “tương tư”

Thì tôi xin nguyện lên chùa quanh năm!

Xuân 1996

Trang 5

Sông Giá

Cầu phao anh bắc qua sông

Bàn chân em thả bềnh bồng như mâyThương em sông rộng, sóng dày

Anh hàn kỹ, sợ rồi đây bão bùng

Mai em về Thiểm theo chồng

Có nghe nước chảy bâng khuâng lòng cầu?

05-1997

Chị tôi

Mùa xuân gửi ở chiến trường

Mang trên mình mấy vết thương, chị vềCánh cò thơ thẩn đồng quê

Tìm câu ca dạt bên lề cỏ may

Bàn chân ngập dưới bùn lầy

Đôi vai gồng cả cơn say đất trời

Mong mùa màng lại sinh sôi

Mong vành nôi nhỏ với lời hát ru

Đêm mơ còn đạp bom thù

Giật mình tỉnh giấc trăng thu đã gầy!

06-1997

Trang 6

Nhấp nháp que kem thay tấm mía lùi

Chợt một ngày nỗi nhớ dậy trong tôi

Cái vị khoai bùi vùi trong tro rạ

Cố quên đi những mời chào đon đả

Chút vốn liếng cuối cùng

May còn đủ hồi hương

Tôi ngỡ ngàng trước cổ kính rêu phong

Bám vào đất nên trường tồn như đất!

Ôi! Quê hương hiền lành thân thuộc

Hoa trái cứ sinh sôi dưới mưa nắng chất chồngTôi nghêu ngao hát giữa ruộng đồng

Ngắm cánh diều thảnh thơi trong gió

Ngắm chân dung mình già nua, méo móTrong giếng làng vành vạnh tấm gương soi!

1997

Trang 7

Mùa xuân trong em

Chiều thả vào vu vơ

Gió đương thì xanh ngắt!

Điệu múa sân đình

Thêm lung linh huyền thoại!

Bay bổng trong mơ màng đêm hội

Đôi cánh mùa xuân - Khúc luân vũ ruộng đồng

Mơn mởn mộng mơ như lúa nghén đòng

Nuột nà đắm say như bông vào mẩy

Em dỗ dành tôi về bên dòng sông ấy

Để thơ tôi lấm láp ánh trăng vàng!

Chia tay sau cơn mưa dịu dàng

Đêm đêm tôi mơ sông Trúc hát

02/2003

Trang 8

Gửi người đi về phía biển

Tần ngần con đường ngổn ngang rơm rạChân trời là biển cả

Những cánh buồm bảng lảng trong sươngHành trang đeo đẳng đường trường

Kỷ niệm tả tơi những mùa trăng vỡ

Thêm chiếc lược và chiếc gương đã cũMỗi lần dừng chân để chị chải đầu

Mẹ chị không còn, em chị giờ đâu?

Ngày chị lên đường không ai đưa tiễnThăm thẳm con đường ra biển

Cầu cho tóc chị còn xanh!

Bạn tôi

Tặng bạn Ch.

Chân trần, nón lá, áo bông

Bạn tôi như một lão nông trong làng

Sớm theo đàn vịt lang thang

Tối chia mấy chú lợn nhàng nắm rau

Mấy mùa nước cả, ao sâu

Mấy mùa trở gió còn đâu vốn nghèo?

Mưa tuôn ngập trắng ao bèo

Nắng thiêu bạc phếch mái lều gió lay

Dáng đi tỉnh cũng như say

Thói quen nghiệp lính tháng ngày lênh đênhTrên đầu trăng sáng mông mênh

Dưới chân mặt nước bồng bềnh nghiêng chao

Đêm nằm ngửa mặt đếm sao

Sáng ra trời đổ ào ào cơn dông!

1999

Trang 9

Đồi quê

Mơn mởn sườn đồi căng trái chín

Rạo rực mùi hương níu chân người

Chia tay nắng tắt còn lưu luyến

Gió thả bỏng chiều những dấu môi!

Chính Mỹ - thu 2003

Một lần với Hạ Long

Có một lần anh đến núi Bài Thơ

Hồn đá gọi, anh mơ thành thi sỹ

Câu thơ hái trong gió chiều thầm thĩ

Đã lòng mình rạo rực đến ban mai

Có một lần anh đến với Hồng Gai

Say đắm được tâm tình cùng sóng

Một lần thôi ngả vào lòng biển rộng

Đủ đời mình năm tháng cứ chơi vơi

Một cái nhìn thôi, âm ỉ suốt một thời

Em – Trong mắt như có ngàn độ lửa

Dù Bãi Cháy giờ êm đềm sóng vỗ

Thêm một lần anh sẽ hoá thành tro!

H ạ Long, 2002

Trang 10

Tìm xưa

Ta trở về quê mẹ ta xưa

Nghe rạo rực tiếng gà gọi sáng

Bỏ lại sau lưng

đêm vũ trường thác loạn

Những phố phường

ồn ã bụi phù hoa

Trong hương đồng dào dạt khúc dân caTìm thấy hồn mình rơi bên lề cỏ

Nâng chiếc lá cuối mùa

Lắt lay đầu ngọn gió

Thương một màu xanh

Bền bỉ đến không ngờ!

1997

Nỗi niềm dân ca

Tặng Th.B

Thương con tấm áo chưa lành

Đêm nay mẹ thức thâu canh bên đènNgày mai mở hội làng bên

Vào vai cô Tấm đã nền, ai thay?

Người mong vàng bạc cầm tay

Mẹ mong câu hát cho đầy yêu thương

Sợ mai con sẽ lạc đường

Trong bon chen chốn thị trường bán mua

Đã từng câu hát năm xưa

Mà nuôi nên mẹ bây giờ cho con

Dở, hay nào biết vuông, tròn?

Còn chăng câu hát véo von bên thềm

Nâng niu sợi chỉ óng mềm

Mà nghe nặng trĩu nỗi niềm dân ca!

10/2004

Trang 11

Dấu thời gian

Tặng miền đất tôi yêu

Đêm ngọt ngào như mật

Đồi Thiên Văn thông hát

Tiễn những vì sao khuya

Đồng dâng hương đương thì

Đợi mùa chim ngói

Tháng năm vời vợi

Cuối xuân nắng úa, mưa nồm!

Ngã Năm bồn chồn

Ngả nào em đợi?

Chiều chiều Cống Đôi trai gái ôm nhau

Xe đời mới ngược xuôi hồ Hạnh PhúcNgười lính già chậm bước

Tìm dấu xưa trên đá lát vỉa hè

Kiến An, 1972 – 2004

Trang 12

Ở cửa hàng bán tranh

Tôi lặng ngắm

Những bông huệ trắng

Những cúc vàng như nắng mùa thu

Những đường cong chứa bao ẩn dụ

Chùm nho kia cũng rưng rức lên rồi!

Như có dòng sông chảy trong tôi

Dòng sông màu ngọn lửa

Khúc biến tấu trước biển

Vũ điệu nhịp nhàng của những đôi tay

Làm bừng tỉnh muôn con mắt lưới

Những bắp thịt gồng lên

đỡ mặt trời xuống núi

Ngực biển phập phồng khát một ánh sao!

Nằm mơ màng nghe còng cáy lao xao

Cát mệt lả sau những ngày biển động

Con thuyền phổng phao bồn chồn mép sóng

Đợi triều lên nâng giấc mộng vươn khơi

Gió báo hỷ hân hoan từ phía mặt trời

Gửi lên làn môi dấu mặn mòi của biển

Đèn Hòn Dáu đã sáng lên trong mắt người đưa tiễnNgùn ngụt chân trời vầng trăng đang lên!

Trang 13

Điều gì?

Có điều gì khiến em đến cùng anh?Không danh vọng, tiền tài, địa vị

Một cái bóng như muôn vàn cái bóng

Đi ngả nào gió cũng thổi vào ta!

Đi cùng anh, em hứng chịu phong baAnh là lái, em - mũi thuyền gối sóng

Đâu ngọn bạc đầu?

những ngày biển động!

Đâu đá ngầm?

bất chợt dưới nông sâu!

Hai ta như hai nửa tinh cầu

Cõng trên lưng một mặt trời rực rỡĐêm đêm

Những câu thơ anh rút ra từ lửa

Vung lên trời thành những đốm sao!

2006

Ngồi buồn

Ngồi buồn lại nhớ ngày xưa

Tóc dài người tết cho vừa mắt nhauBài thơ nón trắng che đầu

Lời vàng ngọc chẳng sai câu hẹn hòNgồi buồn lại tiếc ngẩn ngơ

Hội chèo ai mở mà chờ trăng lên

Hương nhu bỏ héo bên thềm

Nước hoa, son ngoại đêm đêm đổi màu

Càng buồn ra tỉnh làm dâu

Ngại chi váy lửng qua cầu gió bay!

1997

Trang 14

Buổi sớm ở Cửa Ông

Cần cẩu vươn mình vén màn sương mỏngRót ban mai lấp lánh xuống lòng boong

Dưới khoang thuyền bếp lửa em vừa nhómMặt vịnh cháy lên như biển than hồng!

Vùng than, 1996

Miền nhớ

Hoàng hôn chợt vừa rụng xuống

Sương về giăng tím mặt quê

Mảnh trăng thượng tuần bẽn lẽn

Tiễn anh qua bến ngày đi

Mắt ướt đọng đầy kỷ niệm

Môi mềm chín buổi chia tay

Để lại giữa miền sóng nước

Góc trời man mác heo may

Ngày chậm trôi qua thành phố

Chiều dâng nỗi nhớ ngang lòng

Đâu rồi sương rơi ngọn cỏ

Và em với nửa vầng trăng?

Mùa hạ, 1996

Trang 15

Dào dạt Đồ Sơn

Như lạc vào thế giới thần tiên

Quanh tôi cầu vồng lên rực rỡ

Những ánh mắt vuốt ve

Khiến thịt da tấy đỏ

Những bộ ngực ngang tàng

Khiến sóng phải tan ra!

Biển nâng tôi lên với hoàng hôn nhạt nhoà

Em lại dìm tôi bằng đôi môi nóng hổi

Tôi có thể tan ra như muối

Nếu bầu trời đêm ấy chẳng đầy sao!

Nắng đã chuếnh choáng rồi

Men chuốc nữa sẽ hoàng hôn

Một phút đắm say hơn tẻ nhạt đến muôn lầnMột chiều Đồ Sơn hơn ngàn ngày phố xáBiển cứ đợi

Còn tôi thì nấn ná

Để bây giờ muối chát ở trong tôi!

Em tiễn tôi bằng tiếng sóng bồi hồi

Và cả trời xanh trong đáy mắt

Vẫn tay trắng khi tôi yêu chân thật

Nên trái tim hành khất phía thủy triều!

Đồ Sơn, 1971-2001

Trang 16

Những giấc mơ

Đêm vẫn gặp những cơn lũ nắngCháy bùng lên nhan sắc trần gianNgày vẫn gặp những giấc mơ bí mậtCâu thơ nào tả được nguồn cơn?

09/2007

Xứ Lạng

Lòng mong mỏi rồi một ngày Xứ Lạng

Áo chàm xưa đâu giữa phố đông người?Hang Giao Long nguồn còn tuôn dào dạtCửa Thông Thiên mây đã ngập ngừng trôi!

Lầu Vọng Thị ngổn ngang lòng du kháchNúi xanh rêu khắc khoải nghĩ suy gì?

Có lời thề vùi chôn trong thành quách

Để nỗi buồn hoá đá đứng lâm ly!

Chợt gặp hương hoa hồi bịn rịnLửa hừng lên rưng rức một khoảng trờiĐêm Đồng Đăng ngọt như mận chínRượu Mẫu Sơn ta chuốc ta say!

Lạng Sơn, 2002

Trang 17

Đức tin

Tôi tin vào trời xanh

Dù có lúc bầu trời xám xịt

Tôi tin vào trăng tròn

Dù cho nhiều khi trăng khuyết

Tôi tin thiên đường có thật

Dù chưa một lần Chúa cứu rỗi tôi

2007

Cổ tích làng quê

Xin đừng đợi nữa người ơi!

Cỏ hoang ngăn lối một thời đón đưaTôi ôm gió thải, mây thừa

Cầm lòng nhìn giấc mơ xưa nát nhàuTrắng làm chi nữa hoa cau

Xanh làm chi nữa vườn trầu hỡi em?

Chân quê thẹn với ánh đèn

Yếm đào, khăn vấn ngại chen phố phườngDây tơ nối - nối nhạc chùng,

“Xênh tiền” ngơ ngác, “năm cung” rối bời

“Qua cầu” tôi trót đánh rơi

“Lới lơ” ai gọi hồn tôi bây giờ?

Để cho “đào liễu” ngẩn ngơ

“Đường trường” xa lắc bến bờ dân gian

Bâng khuâng tôi dạo phím đàn,

Vầng trăng cổ tích lang thang cuối trời!

1997

Trang 18

Cháu đi lấy chồng

Chỉ vì thương mẹ cha nghèo

Cũng đành nhắm mắt mà theo chân ngườiĐài Loan vạn lý trùng khơi

Dặm trường thân gái biết rồi dở, hay?

Tháng ba lất phất mưa bay

Ga hàng không lạnh buốt ngày cháu điHàng cây đương nghĩ ngợi gì

Tạnh mưa mà vẫn hàng mi ướt nhàu

Nghiêng nghiêng một dải sông Cầu

Nhà ai đám cưới rước dâu về làng

Cũng là một chuyến sang ngang

Người tuôn nước mắt, người đang mỉm cười

Thương cho phận gái một đời

Kẻ hay, người dở mệnh trời xưa nay Mong cho cháu đỏ vận này

Sớm thăm cha mẹ đỡ gầy niêu cơm!

Nội Bài, 03/2006

Trang 19

Anh biết nơi em trời đẹp lắm

Mây vẫn xanh và nắng rất trongAnh biết nơi em đông đến muộnGió cứ lang thang mãi cuối con đường

Em có sợ một ngày đông sẽ đến?Trăng lỡ thì trằn trọc bến sông NgânXuân như kẻ hành hương về chậm

Ôm trên tay những xác lá vô hồn!

09/2007

Trang 20

Gửi về Quan họ

Tháng giêng ai về hội Lim

Tôi gửi áo khăn cho người Quan họMùa này sông Cầu buốt gió

Tím tê, run rẩy môi trầu

Thôi đừng cởi áo trao nhau

Thương nhớ đành cầm lòng vậy!

Đến hẹn không về với hội

Chiêm bao: con nhện giăng mùng

Ngắn đêm, dài nỗi nhớ nhung

Yếm khăn thổn thức một vùng dân caSông sâu, đò hẹp vẫn qua

Đâu hơn chẳng kết, mặn mà đợi nhau!

Xuân 2008

Đợi em về Hà Nội

Tôi đợi em trong mùa xuân Hà NộiPhiên chợ hoa nhộn nhịp tiếng cườiPhố tấp nập đông vui mùa trảy hộiTôi một mình lặng lẽ ngắm mưa rơi!

Hà Nội vắng em màu hoa cũng nhạtCon phố dài hun hút gió heo may

Hàng Đào, Hàng Ngang ai còn nhớ nữaNên niềm vui cũng phảng phất hao gầy

Tôi sẽ đợi ngày em về Hà Nội

Lụa Hà Đông em dệt sắc mai vàngĐường Cổ Ngư ta cùng nhau sánh bướcCho Tây Hồ trở lại nét kiêu sang Xuân 2008

Trang 21

Vấn vương Quan họ

Sao xuân này sắc hoa nhạt thế

Nắng rủ nhau di trú ở phương nào?

Gió lỗi hẹn từ miền băng giá

Gửi lạnh về cho lá hanh hao!

Ai đang vấn vương bài “Giã bạn”

Chiều ngẩn ngơ như điệu dân ca

Mùa xuân đi, rồi mùa xuân trở lại

Em lẽ nào mang câu hát đi xa!

Bao giờ tạnh mưa phùn, gió bấc

Gió ngẩn ngơ vạt tím áo qua cầu…

Trúc xanh biếc vườn xưa ai ngóng đợi?

Vĩ Dạ mờ sương khói ngợp hàng cauNón bài thơ mang chiều qua Gia Hội

Để mình tôi sợi nắng vướng ngang đầu!

Trang 22

Như dòng điện xoay chiều

Sáng lên lung linh

Khi bóng đèn nối mạng!

Tháng 04.2008

Trang 23

Định luật

Login vào một tên miền

Gặp câu thơ đang khóc

Câu khác đang cười

Phù sa dâng bịn rịn đôi bờ!

Thanh Thuỷ, Thanh Sơn về đầy trong mơLâm Thao, Việt Trì chập chờn giấc ngủCơn mưa hạ tràn thêm nỗi nhớ

Ai hát “bên cầu em đợi anh…”!

08.2008

Trang 24

Nhớ trung du

Thấy dòng sông tôi lại nhớ sông Thao

Xanh mượt bãi ngô ngược đường Yên BáiCon đường nắng dẫn bàn chân mê mảiLâm Lợi, Văn Lang mươn mướt Hạ Hoà!

Thấy vạt đồi tôi lại nhớ trung du

Có bóng mẹ mẹ già lưng còng cõng cháu

Có chị lụi lầm dưới nắng thiêu tháng sáuRồi lũ ống, lũ sông tàn phá quê nghèo!

Thấy ngôi trường tôi lại nhớ trung du

Ngày khai giảng em có còn đến lớp?

Phương Xá, Tiên Lương ào ào nước xiếtGiấc mơ trôi theo trang giấy học trò !

Thấy trời xanh tôi lại nhớ trung du

Vạt cọ, đồi chè xanh vào kí ức…

Những nông dân vồng căng lồng ngựcMai lúa ngô lên thơm cùng bưởi Đoan Hùng!

Tháng 8/2008

Trang 25

Giao duyên cùng lò cao xi-măng

Sông Rừng sục sôi ngàn năm

Sáng nay cười rạng rỡ

Minh Đức miền đất hứa

Bao công trình cao thêm!

Về tràng Kênh cùng em

Mải mê guồng máy chạy

Bỏ quên một buổi chiều

Như men say!

Tràng Kênh, 11/2007

Trang 26

Con tàu chờ hạ thủy

Bao ngày trôi vào lãng quên

Bên con tàu tầm cỡ

Bên núi Hoàng Tôn uy nghiêm

Em mải dõi bóng chim

Đâu biết tôi mơ

Ngày con tàu hạ thủy!

Chiều nay

Đôi chân không nghỉ

Dẫn tôi lạc miền nắng xanh!

Minh Đức, 11/ 2007

Trang 27

Xôn xao mùa phượng !

Mến tặng các học viên lớp Tin học EDV-KI của tôi!

Mùa hạ dùng dằng như chẳng vội

Hoe hoe cánh phượng dưới trưa vàng

Khản tiếng ve sầu mong thu tới

Đường Hải Triều ai dắt nắng đi ngang?

Tôi thầm đếm những cánh hoa kiêu hãnh

Bay ngang trời oi ả gió Tây sang

Những cánh hoa một thời thắp lửa

Cháy hết mình cho mùa hạ hân hoan!

Em đẹp thế! Hỡi mùa hoa thiếu nữ

Cho anh quên năm tháng đã vơi rồi

Muốn hóa cơn mưa bóng mây thủ thỉ

Cho trưa hè dịu bớt nỗi nồng oi!

Rồi thu đến hàng cây thiêm thiếp ngủ

Gửi màu son về biêng biếc khung trời!

Mùa thi qua! Ai cười? Ai nức nở?

Ai bồn chồn mong đợi mưa rơi?

29.07.2008

Trang 28

Chia tay mùa thu

Mến tặng các học viên lớp Tin học EDV- KII của tôi

Em lặn lội từ vùng đất mỏ

Bụi than còn sạm ngấn mồ hôi!

Anh vượt mấy con sông đến quê tôi

Mở trang sách ngai ngái mùi đồng bãi!

Vào lớp học, mái tóc chưa kịp chải

Em đã vội trả bài hôm trước tôi ra

Cơn mưa chiều ào ạt thổi qua

Đường xa lắm lo em về ướt áo!

Kỳ thi đến, thầy trò cùng “chạy rảo”

Bài chưa thông thì ta học cả ngày

Cơm bụi, nước chai ấm áp tình người

Mái tóc xanh nương mái đầu điểm bạc

Ngày chia tay, nụ cười cay khoé mắt

Lưu luyến bàn tay chẳng muốn rời!

Ai giấu màu mây xanh ngắt bầu trời

Vào đôi mắt tiễn mùa đi lặng lẽ

Tháng 10.2008

Trang 29

Lớp tin học ở vùng than

Tặng các học viên lớp EDV K2 của tôi

ở Hà Khẩu, Giếng Đáy – Quảng Ninh

Lớp học chênh vênh bên đồi cao

Mây buổi sớm treo ngang khung cửa

Tán lá vươn xòe bàn tay bỡ ngỡ

Chạm vai tròn em gái vùng than

Màn hình bừng cửa tri thức mở toang

Những ký tự gọi khát khao thức dậy

Đôi tay tảo tần em đưa mềm mại

Bàn phím lần đầu bỡ ngỡ ngõ nhầm luôn

Chiều Hà Khẩu cơn gió hồn nhiên

Mang hơi ấm dập dìu mái lá

Tiếng chim hót ở đây cũng lạ

Nghe mơ màng như nhịp thời gian

Câu thơ của tôi chợt sáng bừng lên

Dấu sắc, dấu huyền giờ em đã thuộc

Đêm thao thức bài thơ tôi viết tiếp

Những con chữ rưng rưng như giọt sao trời!

Hà Khẩu, ngày 18.11.2008

Ngày đăng: 27/05/2021, 09:07

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w