Màu của thời gianRồi màu vàng mất – Theo mùa nắng xa Rồi màu xanh mất – Theo mùa xuân qua Thẳm sâu cũng mất – Vào mắt ban chiều Khi em bé gái – Biết mình đáng yêu Anh thành quá lứa - Đàn
Trang 1Anh ngốc lắm
Em bảo anh đi đI
Sao anh không đứng lại!
Em bảo anh đừng đợi Sao anh buồn đI ngay!
Em bảo anh chia tay
Sao anh không hối lỗi!
Em gi n anh em dỗi ậ Sao anh không làm lành! Sao anh ngốc thế anh!
Trang 2Màu của thời gian
Rồi màu vàng mất – Theo mùa nắng xa Rồi màu xanh mất – Theo mùa xuân qua Thẳm sâu cũng mất – Vào mắt ban chiều Khi em bé gái – Biết mình đáng yêu
Anh thành quá lứa - Đành đem sắc huyền
Thả lên mái tóc – Lần đầu làm duyên
Và cô hàng xóm - Xin chút má hồng
Và anh cho nốt - Đời thành tay không
Ngày mai về lại – Nào ai nhớ ra Thời gian trắng mãi – Một màu phôi pha.
( ý Nhi)
Trang 3Kỷ niệm
…Nhớ hôm hai đứa xa trường
Tớ giận đằng ấy, con đường nhiều mưa
Thế mà đằng ấy ngố chưa,
Cứ nài nỉ tớ, đòi đưa tớ về……
Trang 6Thơ viết ở biển
Anh xa em
Trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻBiển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơnGió không phảI là roi
Mà đá núi phảI mòn
Em không phảI là chiều
Mà nhuộm anh đến tím
Anh có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh …
….nghiêng ngả vì em …
( Hữu Thỉnh)
Trang 8Chẳng hiểu vì sao ta có buổi chiều nayAnh lại đến cho tim em bồi hồi…
Ngày tháng rộng, nỗi buồn không có tuổi Nghĩ thương mình xa mãI một vòng tayChẳng hiểu vì sao không có mưa bayNhư độ ấy lối đI về thân áI
Tóc em xanh xoã trên vai ngần ngạiCho lòng anh ngẩn ngơ …
Xin dấu yêu về theo giấc em mơ
Hãy giữ nghe em, nh ng gì là mộng ướcữKhi tráI tim anh vụng về không giữ đượcNhững vì sao băng qua đời mình
Trang 9
§ ª m
Trang 10Anh gọi em là nàng tiên, công chúa
Là muôn nghìn hạt mưa nhỏ lonh lanh
Em vẫn ghi kỷ niệm của chúng mình
Mây nắng hồn nhiên cười đùa lối nhỏ
Mùa yêu đầu thường mong manh dễ vỡVâng
Nhưng em vẫn không tin
Khi gió về thổi lửa thắp mùa lên
Anh đã đI xa trong hồn em mãI mãI
Hương sữa mùa thu thơm tóc em ngần ngạiHạt mưa hè nhoè tận cuối đông
Con đò không quên chở sáo sang sông
Để lại tiếng hót muôn lần quá khứ
( Vân Khánh)
Trang 11Mùa xuân xanh xao, anh không quên đấy chứ?
Đoá hồng nhung mừng tuổi trăng tròn
Vạt cỏ đêm thơ anh viết rất buồn
Để tương tư chín đầy trời mười sáu
Mùa hạ đến rồi phượng nồng nàn yêu dấu
Tiếng ve lênh đênh như những ước mơ đầu
Và em tin, không có gì đâu …
( Vân Khánh)
Trang 12Và mùi hương hoa ấy
Đã theo anh một đời
Dẫu dáng em xa vời
Anh vẫn còn mơ mãI
Những ngày xưa thân áI Người hồn nhiên hát ca Thẹn thùng giây phút ấy
Em nép vào khóm hoa
Êm mềm sợi tóc mai
Như tơ trời tháng chín
Long lanh vầng trăng sáng Trong mắt em thu nào
Mùa hoa ơI mùa hoa
Nồng nàn con đường vắng Để nay dù cách xa
Ngẩn ngơ từng đêm trắng
Trang 13Cơn bão nghiêng đêm
Cây bẻ cành, gãy lá…
Ta nắm tay nhau, cùng qua đường cho khỏi ngã
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôI…
Và cơn bão lòng ta thổi mãi
Trang 14….áo trắng là áo trắng à!
Một hôm ta thấy bạn ta thẹn thùng
Vở che ngực áo hơI phồng
Ta ngây ngô ngó má hồng hây hây
Aó trắng là áo trắng bay
Phấp pha phấp phỏng cáI ngày đợi mong
Bỗng dưng người ấy lấy chồng
Bỏ ta lại giữa mùa đông xám trời…
( Nguyễn Duy)
Trang 15Mắt em thả biển vào trong
Cho con sóng đánh nát lòng anh ra Trời sinh nắng đất sinh hoa
Ai sinh dan díu cho ta với mình
( Huy TRụ)
Trang 17…Bây giờ là mùa đông Ngày dài và rộng quá
Một khoảng trời mênh mông Vắng em thành lạnh giá
Trang 18Sao lòng còn thương
Bất chợt nhớ em như mùa đông nhớ nắng Như mùa thu nhớ lá xôn xao
Bất chợt nhớ em đêm nay trở lạnh
Nhớ vầng trăng sáng mát hôm nào
Đêm cô đơn anh ôm đàn ngồi hát
Tiếng đàn rơI cho tráI tim bồi hồi
Tiếng đàn rơi kỷ niệm khôn nguôi
Lời nói vô tình cứa vào tim rớm máu
Nước mắt âm thầm cuốn vào lòng mưa bão Nỗi đau không tên
Trang 19Lúc ấy anh không đến bên em
Và đời anh chịu nhiều hối tiếc
Và em để thời gian cuốn hết
Những yêu thương nơI tráI tim mình Mai em về dãy phố xa xinh
Anh phiêu lãng trong đời như gió
Nụ cười của em sao buồn đến thế
Trang 20Gửi mây ngàn
Nẻo đời cát bụi tình xaTình không ở trọ biết là về đâuRừng xưa úa giấc mơ đầu
Miên man hạ trắng một màu phôI phaNgười đI thác dội hồn ta
Nghe phiêu diêu với đoá hoa vô thườngMưa hồng vỗ giấc yêu đương
Ngủ đI em giấc mộng hường lênh đênhTên em gọi mãI muôn lần
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau?
Bóng chiều vó ngựa dồn câuTrăm năm mọt cõi bể dâu đI về
( Kính tặng nhạc sĩ Trịnh)
Trang 21Một nửa ngày xưa
(Gửi Bông)
Chim xa bầy thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơI
Chẳng thà không biết thì thôI
Biết nhau mỗi đứa một nơI cũng buồn
Chè non ai háI nửa nương
cau non nửa chẽ, người thương nửa chừng Nghe buồn lên mắt dưng dưng
Trang 22ÔI lạy chúa, nếu yêu là có tộiThì suốt đời con có tội chúa ơIXin đày đoạ con cùng với một người
Mà con đã yêu đã tôn thờ như chúaCon xin thôI không lên thiên đàng nữaLạy chúa làm lành xá tội cho con!
Trang 23Tạ tình Ngày xanh ơI chờ nhau chi năm tháng Cho không gian héo hắt với thời gian Mai còn chút u hoài cho dĩ vãng
Đốt phăng đI mà khóc với tro tàn
“Bông hoa trắng bức tường cũng trắng
Trang 24Những mùa trăng ca múa
Lại một mùa thu đI qua
Lại một mùa trăng lung linh thương nhớ
Lại day dứt trong ta những niềm dang dởDấu yêu ơI em ở phơng nào?
Qua một khoảng trời lá nắng xôn xao
Em bước điềm nhiên mướt xanh mùa con gáIRiêng anh phiêu du những ngày dài mê mảITìm nụ cười trong veo, ánh mắt trong veoCòn chút gì xưa ấy mang theo
Để nhớ thương trong lòng tha thiết mãI
Ngày tháng cũ một đôI lần nhắc lại
Nghe nỗi buồn xanh mãI buổi vừa yêu
Trang 26Những mùa hoa bỏ lại
Ngoài hiên nắng lên
ĐI về đâu đó giấc mơ trôI dạt giữa đêm
ÔI ngày hôm qua, dường như chưa đến bao giờTỉnh giấc bên em một giấc mơ nhẹ…
Ngày mai khát khaoHay hờn ghen mãI đôI môI em nụ hôn nào?Như cành phong non chiều xưa em nép vào anhChợt thấy yêu thương giờ hoá xa lạ …
T tháng năm đó đời cuốn trôI mãIừ
Em đI đâu mùa hoa bỏ lại
Về thăm núi đồi, hoàng hôn khép lại…
Nỗi đau ngày xưa
( Việt Anh)
Trang 27Dòng đời con nước vèo qua TráI tim mắc cạn trong tà áo bay Cỏn con một sợi lông mày
Mà đem cột tráI đất này vào anh ( Mạnh Hảo)
Trang 28Em sợ nhất là sự nửa vời khi tất cả trong em phảI là nguyên vẹn … Nửa vời đúng ,nửa vời sai
nửa vời trắng đen, nửa vời thù bạn
trời đã sinh ra em một tráI tim nguyên vẹn
có thể nào em yêu một kẻ nửa vời?
( Gia Nùng)
Trang 29Em là nụ hoa rất nhỏ của đời tôI
Hoa nở giữa cuộc đời cằn cỗi
Hẳn thương kẻ không ai chờ đợi
Hoa gọi mời ta lạc nẻo từ lâu
Thì cứ xin làm lại từ đầu
Trang 30Chia cho em một đời tôI
một cay đắng
một niềm vui
một buồn… TôI còn đâu nữa đam mê
Trời chang nắng tôI về héo khô
Chia cho em một đời thơ
một lênh đênh
một dại khờ
một tôi …
( Trọng Tạo)
Chia
Trang 32Em vẫn như ngày xưa
Mắt đen nhìn đong đưa
Nét cười sau vai áo
Tay mềm thon búp tơ
Dù thời gian chia phôI
Dù đường dài xa xôI
Em vẫn như ngày xưa
Mến yêu anh trọn đời
Mùa xuân, xuân sang rồiNhìn hoa em trao lời
Như ngày xưa em nói
Yêu thương anh trọn đời ( Ngọc Thụ)