Thầy luôn thế, luôn thoải mái, dễ tính nhưng mà sinh viên chúng tôi cũng không hề “nhờn” với thầy mà luôn kính trọng thầy, yêu mến thầy bởi thầy có tấm lòng của một ông Tiên- thương si[r]
Trang 1Nét tri ân
BÀI VIÊT “ NÉT BÚT TRI ÂN”
Họ và tên : Trần Ngọc Thuyết
Đơn vị công tác : Trường TH Quảng Thạch
THẦY GIÁO TÔI
Kính tặng thầy Hùng- Giảng viên trường CĐSP Huế
Đã lâu lắm rồi tôi chưa có dịp gặp lại thầy Có lẽ bây giờ thầy của tôi đã về quê nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già rồi Tôi còn nhớ, lần cuối cùng tôi gặp thầy là một ngày đầu hè của năm học cuối đời sinh viên Ngày đó nhóm sinh viên bọn tôi đang đi thực tập sư phạm Buổi sáng sớm, cả nhóm sinh viên trong kí túc xá đang vội vàng đến trường , chúng tôi đã gặp thầy cũng ra trường từ rất sớm Tụi tôi không đứa nào bảo nhau cùng chào thầy rất to, tuy là sinh viên mà cứ rối rít như lũ trẻ con vậy Đáp lại lời chào của chúng tôi là nụ cười hết sức hiền từ giống như ông tiên vậy
Cách đó 2 năm, lớp chúng tôi cũng được đi thực tập tại trường PTCS Vỹ Dạ và được thầy phụ trách hướng dẫn Thực tập mùa này là mùa hè trời thì nóng Mới đến trường chân ướt chân ráo thì phải lao động vệ sinh và chuẩn bị cho các công việc lâu dài Thật khổ không tả được! Tụi tôi đã nghĩ là sẽ bị trượt thực tập ở đây mất Nhưng thật may mắn cho chúng tôi, chúng tôi đã được gặp thầy Thầy thương chúng tôi như con, bên cạnh việc hướng dẫn thầy còn làm giúp chúng tôi nữa Thực ra thì thầy cũng già rồi, công việc đó với thầy cũng rất vất vả, nhìn thầy mồ hôi nhễ nhại mà chúng tôi thương thầy quá! Đứa nào cũng tự cố gắng hoàn thành công việc và ngoan ngoãn nghe lời thầy Thầy cũng luôn tạo điều kiện giúp đỡ chúng tôi để hoàn thành đợt thực tập tại cơ sở Thầy còn nhờ mấy anh ,chi giáo viên già dặn , có tay nghề cao giúp đỡ chúng tôi để hoàn thành các bài tập của mình Ở trong trường , công việc túi bụi nhưng lúc nào thầy cũng thoải mái, cũng mỉm cười- nụ cười của một ông tiên- dành cho chúng tôi Nhìn thầy cười mà trong lòng chúng tôi đứa nào cũng thấy thật nhẹ nhõm Nhiều lúc ở trường cơ sở chúng tôi muốn vào kí túc xá, chúng tôi xin thầy về , thầy lại mở cửa phụ cho chúng tôi về Thầy bảo: Các bạn đi cho nhanh về nhanh cho đỡ nắng Thầy luôn thế, luôn thoải mái, dễ tính nhưng mà sinh viên chúng tôi cũng không hề “nhờn” với thầy mà luôn kính trọng thầy, yêu mến thầy bởi thầy có tấm lòng của một ông Tiên- thương sinh viên như con Ngày chia tay thời gian thực tập, có một điều không thể tin nổi đó là “ chiatay để rồi ai cũng khóc” Sau thời gian kết thúc thực tập ở trường, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn về phòng gặp thầy, nhưng không được gặp thầy thường xưyên Có lần gặp thầy, nói chuyện với sinh viên mà thầy cũng rơm rớm nước mắt
Có lẽ ít ai khi viết về thầy cô lại kể về các thầy cô dạy mình khi học ở các trường cao đẳng, đại học Bởi các thầy cô dạy chúng ta thời sinh viên rất nhiều, mà mỗi thầy cô lại dạy trong khoảng thời gian rất ngắn nên ít gắn bó và ít để lại kỉ niệm Nhưng không hiểu sao khi có cuộc thi này tôi lại rất muốn viết về thầy Tôi nghĩ rằng có thể cả cuộc đời
Trang 2này chúng tôi không được gặp lại thầy nhưng tình cảm của nhóm sinh viên K3 CĐSPHuế cho thầy không hề thay đổi
Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức? Dòng sông vẫn cứ êm trôi tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế
hệ trẻ bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực ?
Hiện nay , tôi là một cô giáo Những cử chỉ, lời nói ngày nào của thầy nhắc nhở
chúng tôi hồi sinh viên sao mà da diết đến vậy Đúng như câu nói “ Ai đã từng đi trong
mưa gió mởi hiểu lòng mình bởi gió mưa” Nghĩ đến câu trên , em mới thương thầy ,
nhớ thầy hơn Giá mà ngày xưa chúng em ngoan ngoãn hơn , học giỏi hơn để thầy đở nhắc nhở chúng em hơn thì chắc rằng mai tóc hoa râm của thầy đỡ bạc hơn
Lời cuối em xin cảm ơn thầy - người đưa đò, đã nuôi dưỡng tâm hồn em Cảm ơn thầy
đã cho em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã “biết chặt đi các cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau – học sinh thân yêu của mình”