Còng tõ vïng quª nghÌo khã ra ®i nªn H¶i rÊt hiÓu sù bÇn hµn c¬ cùc nªn ch¨m chØ lao ®éng, ki cãp tõng ®ång tiÒn nhá dµnh dôm cho cuéc sèng gia ®×nh sau nµy, kh«ng ¨n ch¬i phung phÝ nh [r]
Trang 1Mối tình đầu
Truyện ngắn : Minh Quý
Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo Các cụ đã có câu: “Chó ăn đá , gà ăn sỏi” Quanh năm làm lụng vất vả cực nhọc, nhng đổi lại cũng chỉ là những bát một cơm, ba sắn mà thôi Nhng tình cảm con ngời thì mộc mạc chân chất Họ chia ngọt sẻ bùi từng
củ khoai, củ sắn và bát gạo lúc khó khăn cơ nhỡ Bởi vậy mà mối tình của đôi trai gái Nghĩa – Duyên khiến nhiều ngời xì xào bàn tán Mời ngời thì có chín nghĩ rằng họ không nên vợ nên chồng
Học hết phổ thông trung học Cô gái tên Duyên có dáng ngời nhỏ nhắn làm hồ sơ thi vào trung cấp s phạm Nhng vì lực học không đều giữa môn tự nhiên và xã hội nên kết quả không theo ý muốn Điểm văn thì thừa mà điểm toán lại thiếu, ớc mơ làm cô giáo đã không thành Quay về cuộc sống bơn trải nơi quê nghèo Sức vóc mảnh mai
nh-ng Duyên phải kiếm sốnh-ng bằnh-ng nh-nghề mua chuối xanh về dấm chín rồi manh-ng sanh-ng chợ thành phố bán kiếm lời Đôi quang gánh trên vai, qua hàng mấy chục cây số mỗi ngày, những hôm nắng nóng nhiệt độ ngoài trời lên tới ba chín, bốn mơi độ C Ngời thành phố họ ung dung nhàn hạ trong những ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, nh quạt điện, máy điều hoà nhiệt độ Thì ngoài đờng đôi chân rát bỏng của Duyên vẫn bớc đều trên đờng nhựa, mong chóng về đến nhà để cầm chiếc quạt mo cau làm mát , và uống một hồi nớc lã cho
bõ cơn khát Có lần qua bến đò sang bên kia sông, Duyên không chịu nổi cái nắng nóng ngột ngạt cộng với say sóng, nên đã bị ngất đi, mọi ngời xung quanh xúm lại Ngời thì
bế Duyên lên lều quán , ngời thì mợn ống dầu con hổ bôi vào gan bàn tay bàn chân, ngời vội chạy đi đón y sĩ ở trạm xá gần đó đến để tiêm trợ lực Khi tỉnh lại n ớc mắt giàn giụa, Duyên run rẩy cảm ơn mọi ngời
Mỗi phiên chợ, tiền lời Duyên kiếm đợc cũng chỉ đủ để mua vài bìa đậu, hay mớ tép cải thiện bữa ăn cho cả gia đình Có những phiên mua đợc rẻ bán đợc đắt Duyên mới dám mua que kem hai trăm đồng ăn cho đỡ thèm
Rồi cuộc sống cũng dần quen Nắng gió dãi dầu không nhuộm đợc nớc da trắng mịn trời phú, Duyên phổng phao hẳn lên, tuổi xuân phát lộ tơi tắn nh đoá hồng hàm tiếu Nghĩa, anh lính nghèo bên nhà hàng xóm dành cho cô ánh mắt cháy bỏng làm hồng thêm đôi má của Duyên mỗi lần về nhà anh đều qua thăm, nói với Duyên những lời có cánh Duyên cũng thấy nhớ anh mỗi lần chia tay và mong những ngày nghỉ cuối tuần của Nghĩa Những lần gặp gỡ ấy ngày càng mau hơn, dài hơn, đậm đà bịn rịn hơn Bà Xuân mẹ Duyên có lần hỏi: “ Duyên này! Nghĩa nó đến chơi lâu lâu rồi nó có nói gì với con không?” Lúc này Duyên chỉ biết cúi đầu e thẹn mặt nóng bừng lên không biết trả
Trang 2lời sao Bà Xuân tiếp: “ Mẹ thấy nó cũng hiền lành thật thà đấy chứ ! Vả lại hai gia đình
là hàng xóm , nên cũng biết khá
rõ về nhau, mẹ nghĩ chẳng đâu hơn cả” Nghe mẹ nói Duyên càng bối rối hơn và nghĩ: “ Chẳng lẽ lấy chồng rồi sinh con là xong ! Thế còn cái ớc mơ thoát khỏi cảnh bần hàn cơ cực này thì sao? Nhng rồi, tình yêu chân thành của họ đã đến khi Duyên tròn mời tám tuổi và đã đợc đôi bên cha mẹ, bạn bè vun vén ngày càng sâu sắc, đậm đà Tình cảm trong sáng của Nghĩa dành cho Duyên qua những cánh th từ biên giới gửi về , Duyên thấy mình càng tự hào hơn , vì đã góp một phần sức lực nhỏ bé của mình để động viên ngòi đi xa, chắc cây súng bảo vệ tổ quốc Cô phấn trấn trong việc mu sinh và hoạt động
đoàn thanh niên thôn, xóm
Bạn đọc thân mến ! Nếu có vậy thôi thì chuyện kể làm gì
Sau khi nhận lời với Nghĩa đợc hai năm thì Duyên đợc đi xuất cảnh lao động tại Tiệp Khắc theo chế độ của ông bác làm trong huyện
Ngày chia tay Duyên hỏi Nghiã : “ Em đi xa cha biết khi nào về , liệu tình yêu của chúng mình có bền vững không anh?” Nghĩa trả lời: “ Em cứ đi dù năm năm hay
m-ời năm anh vẫn đợi Chỉ mong rằng ta mãi tin nhau.”
Buổi chia tay lăn dài nớc mắt của ngời thân, cho đến khi máy bay cất cánh Duyên vẫn còn nhìn thấy tay Nghĩa vẫy chào lu luyến
Trời Tây Âu một màn tuyết phủ dày đặc trên cả đờng đi lẫn lối về Ngồi bên cửa sổ nơi căn phòng vắng lặng khi bạn bè đi làm ca hết Nỗi nhớ nhà , nhớ Nghĩa sao mà da diết bồi hồi Rồi những cánh th trao gửi đều đều trong vòng quay của cuộc sống Dệt nên nhiều tấm lụa tơi hồng đằm thắm, hứa hẹn nhiều tốt đẹp cho ngày mai
Hai năm, rồi ba năm trôi qua, cuộc sống nơi xứ ngời xa lạ bao nhiêu điều phức tạp diễn ra Sáng vào nhà máy làm ca , chiều về bạn bè rủ nhau rạo phố mua đồ ăn chuẩn bị cho ngày mai, rồi tình cảm con ngời với con ngời nữa chứ khó mà tránh khỏi những phút sao lòng Cho đến một ngày Duyên quyết định viết cho nghĩa những dòng tâm sự: “ Nghĩa xa thơng ! Mong anh đừng giận và trách em Nghĩa nhé Bởi khi viết những dòng chữ này cho anh, em suy nghĩ nhiều lắm Thời gian chúng mình xa nhau đã khá lâu và cũng cha biết khi nào em mới hết thời hạn hợp đồng, có lẽ nhà máy họ sẽ ký tiếp hợp
đồng năm năm nữa Em không muốn vì em mà anh phải phí tuổi xuân Anh hãy đi xây dựng hạnh phúc với ngời khác nhé Mong anh ngàn vạn lần tha thứ.”
Nhận th Duyên Nghĩa nh ngời không hồn, ăn uống thất thờng và suy sụp Nghĩa giải sầu bằng rợu và bỏ cả phiên gác Khiến đơn vị phải kỷ luật Anh than vãn :“ âu hoá nhanh thế Lòng ngời thật khó lờng” Và những tháng năm tiếp đó Nghĩa cũng vẫn th cho Duyên nhng tha dần Duyên cũng vậy có khi một năm mới gửi cho Nghĩa một lá Trong th chỉ là những lời thăm hỏi xã giao và xin lợng thứ Bạn bè của Nghĩa động viên :
Trang 3“ Biết đâu đấy chỉ là thử thách, hãy tin tởng vào ngời mình yêu chứ.” Nói vậy thôi chứ
xa nhau nửa vòng trái đất, ngoại cảnh tác động nhiều , làm sao
Nghĩa vững lòng tin khi mà ngời nói vào thì ít , kẻ nói ra thì nhiều Nào là : “Ai đời nó
đi Tây về lại chịu lấy một thằng lính quèn” Nào là: “ Con gái sang Tây khác gì xe máy
để bờ hồ không khoá…”
Sắt đá đến đâu thì cũng phải lay chuyển Nghĩa xin ra quân với một hi vọng, về bên cạnh gia đình và ngời thân phần nào nỗi buồn cũng đợc nguôi ngoai
Kể về phía hai gia đình Ông bà Xuân – Trọng đã biết tình cảm của các con có phần trắc trở Song với sự trải nghiệm của mình, ông bà vẫn vun vén và tin t ởng chúng
sẽ thành công Họ động viên cho Nghĩa thi vào s phạm học tại trung tâm giáo dục thờng xuyên huyện nhà Một anh lính khoác trên mình chiếc áo màu xanh bỗng chốc trở thành một sinh viên s phạm
Sống trong môi trờng s phạm, nữ nhiều, nam đợc coi là “ Mì chính cánh.” Là một lớp trởng đã trải qua những tháng năm rèn luyện trong quân ngũ Nghĩa là thần tợng của bao cô nữ sinh Với tính thật thà ngay thẳng, đôi khi cũng làm phật lòng bè bạn, song khi hiểu ra thì họ càng yêu mến Nghĩa hơn Trong lớp có một cô tên Hạnh đã đem lòng “
th-ơng thầm nhớ trộm” Nhng biết Nghĩa chỉ lao vào học không nghĩ gì đến chuyện tình cảm, vả lại Nghĩa vẫn không quên đợc Duyên, vẫn còn chút hi vọng mong manh Hạnh biết không thể nào chinh phục đợc trái tim Nghĩa, đã ngầm bày tỏ tình cảm của mình bằng mấy câu thơ trong dòng lu bút:
“ Em muốn quên anh đi.
Cho đêm dài không nhớ.
Cho lớp học bình yên.
Chỉ có lời thầy giảng.
Nhng anh ơi khó quá.
Em làm sao quên đợc.
Vì bóng hình anh đó.
Đã chiếm trọn tim em.”
Nhận những lời tỏ tình từ phía Hạnh Nghĩa cũng thấy dao động, có những lúc Nghĩa thầm nghĩ : Biết đâu mình thì canh cánh nhớ ngời ta, còn ngời ta thì đã có ngời khác chăm sóc rồi thì sao? Vả lại nếu mình cứ cố tình chờ đợi , không khéo thiên hạ họ lại cho mình ham hố của nả trời Tây.? Bao câu hỏi trong đầu mà Nghĩa không sao lý giải nổi Có những lúc Nghĩa cũng tặc lỡi làm ngơ nhận lời đi chơi cùng Hạnh Có một lần đi xem phim , trên màn ảnh có cảnh đôi trai gái hôn nhau Hạnh mạnh dạn hôn đánh chụt vào má Nghĩa , Nghĩa giật mình nhng không có phản ứng gì lại Lúc quay về Hạnh hỏi: -Anh Nghĩa này !-Hạnh bảo gì cơ -Nếu chị Duyên yêu ngời khác và cới ngời đó
Trang 4làm chồng thì anh nghĩ sao? Nghĩa suy nghĩ một lát rồi trả lời : “Anh sẽ cới em làm vợ
có đợc không?” Hạnh sung sớng đến trào nớc mắt và ngả đầu vào vai Nghĩa thủ thỉ: “
Em sẽ bù đắp cho anh những gì đã mất”
Từ đó Nghĩa dành cho Hạnh những tình cảm u ái vợt qua giới hạn tình bạn Nhng có cố
đến đâu đi chăng nữa thì mỗi đêm về hình ảnh Duyên lại thức tỉnh trong tâm khảm, khiến Nghĩa không sao quên
nổi Và lòng tin ở anh lại tăng lên gấp bội mỗi khi nhận đợc th Duyên gửi, với những lời
lẽ nh là : Anh sẽ là chiếc cầu để ngày mai cho em bớc tiếp” Hay : Em bảo anh đi đi,
Nh-ng troNh-ng lòNh-ng khôNh-ng muốn, em bảo anh đứNh-ng lại, troNh-ng lòNh-ng cũNh-ng chẳNh-ng moNh-ng Nghĩa lại tự an ủi mình : “ Chắc Duyên thử mình chăng” Anh lại sống thanh thản với những
kỷ niệm của ngày đầu gặp gỡ, và cảm giác lâng lâng của nụ hôn đầu tiên khi hai đứa dành cho nhau, ru Nghĩa vào giấc ngủ say nồng
Về phía Duyên tuy đã viết cho Nghĩa những lời từ chối Nhng Duyên cũng không thể nào quên Nghĩa, mặc dù có rất nhiều chàng hiệp sĩ đến tấn công Trong số đó có Hải Hải đến với Duyên bằng tấm lòng chân thật chứ không phải những chàng hào hoa phong nhã Bởi Hải cũng sinh ra trong hoàn cảnh éo le, bố hi sinh trong kháng chiến chống Mĩ Mẹ ở vậy tần tảo nuôi hai anh em Hải Cũng từ vùng quê nghèo khó ra đi nên Hải rất hiểu sự bần hàn cơ cực nên chăm chỉ lao động, ki cóp từng đồng tiền nhỏ dành dụm cho cuộc sống gia đình sau này, không ăn chơi phung phí nh nhiều ngời khác, giống hệt nh Duyên
Trong những ngày nghỉ trên đất bạn, nhìn thấy từng đôi trai gái Tây, Ta họ khoác tay nhau đi dạo phố, mà lòng Duyên cảm thấy xao xuyến, lung lay Dới ánh nắng vàng nhạt của mùa hè xứ tuyết, xung quanh là hoa anh Đào, Táo, Lê nở rộ, trông họ mới hạnh phúc làm sao Duyên tự nhủ : Mình cũng là con ngời chứ có phải sắt đá đâu mà không biết đổ mồ hôi Thế là một cú điện thoại của Hải kêu reng reng: “ Em có rảnh không , mình đi dạo phố nhé” Duyên đồng ý Ngồi trên tàu khi ra phố qua đoạn đờng ngầm, Hải nắm chặt tay Duyên Duyên cảm thấy nh có một luồng điện cực mạnh lan chuyền sang ngòi cô Hơi ấm của Hải khiến Duyên ngây ngất và cô ngả đầu vào vai Hải lim dim đôi mắt Hải mạnh dạn đặt lên môi cô một nụ hôn nhè nhẹ Duyên giật mình nh chợt tỉnh cơn mê.“ Kìa anh Hải đừng làm vậy” “Duyên ! Anh yêu em” Duyên không nói gì thêm
và mơ màng nhìn qua cửa sổ ngắm cánh đồng lúa mỳ đang vào kỳ chắc hạt Bỗng nỗi nhớ quê hơng dâng trào trong lòng cô, nh nhắc nhở rằng nơi ấy có Nghĩa đang từng ngày mong chờ tin tức của Duyên Nơi mà nghĩa và Duyên đã có những ngày hạnh phúc của tình yêu đầu đời bỡ ngỡ Nụ hôn đầu tiên cô đón nhận từ Nghĩa là nụ hôn trên má
Đêm về cô nghĩ mãi : Mình tởng yêu là phải hôn vào môi chứ Sao lại thế nhỉ? Và cảm
Trang 5giác ram ráp của hàng râu con kiến nơi Nghĩa còn theo Duyên đến tận bây giờ Câu hỏi của Hải làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Duyên : Duyên này em nghĩ sao về tình cảm của anh dành cho em” Duyên thành thật trả lời: “ Em coi anh nh một ngời anh, ngời bạn, anh hãy thông cảm cho em , chúng mình hãy giúp đỡ và động viên nhau trong những tháng năm xa gia đình này, và kể cả về sau hãy coi nhau nh những ngời bạn tốt anh nhé Hải buồn buồn cất giọng : “Tuỳ sự lựa chọn của em, chỉ tiếc rằng anh là ngời
đến sau” Tuy vậy nhng Duyên cũng không khỏi mềm lòng những lúc có Hải bên cạnh
Duy bạn thân cùng phòng với Duyên tâm sự : Duyên này hãy suy nghĩ cho kỹ nhé Vì chúng mình sang đây là giải quyết công ăn việc làm trớc mắt , nhng bên cạnh cũng phải tìm cho mình một
lối thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn, đòn gánh trên vai Mình nghĩ rồi mình và H ng ( bạn trai Duy) hết thời hạn hợp đồng sẽ sang Tây Đức buôn bán kiếm chút vốn về sau này mu sinh cho đỡ khổ Chứ mày nặng tình quê hơng quá sau này hối không kịp nữa
đâu, vả lại mày không về thì Nghĩa lấy ngời khác chứ dại gì mà hắn đi tu chứ Mày nhận lời yêu Hải đi , rồi chúng mình cùng sang Đức” Nghe Duy nói mà Duyên lại thấy lòng rối nh tơ vò
Tháng ngày trôi đi, Duyên không thể từ chối mãi sự quan tâm chăm sóc của Hải và tình cảm chân thành của Hải đã khiến Duyên càng thêm day dứt Có những lúc cô nghĩ
đến chuyện xây dựng với Hải và tổ chức lễ cới bên này để Nghĩa khỏi phải bận tâm chờ
đợi Nhng rồi ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong phút chốc chứ không thể thắng nổi cái cảm giác của mối tình trong sáng đầu đời mà Nghĩa dành cho cô
Hợp đồng lao động đã hết Nhà máy trả công nhân về nớc Buồn vui lẫn lộn Vui vì sắp đợc trở về quê hơng sau những năm dài xa cách Buồn vì phải xa xứ Anh đào trắng màu tuyết phủ, và những ga tàu điện ngầm đi sâu trong lòng đất
Tiễn Duyên ra sân bay Hải nh sắp mất đi một cái gì quí giá nhất Anh thẫn thờ nh ngời vô hồn, nhng vẫn cố bình tĩnh để nói với Duyên một lời mà đúng ra anh không nên nói: “ Em hãy trở về với những kỷ niệm của ngày xa, nơi ấy anh Nghiã đang chờ em Chúc cho em mãi hạnh phúc” Duyên nắm chặt tay Hải khóc nức nở và chỉ nói một câu:
“ Em cám ơn anh nhiều lắm… không bao giờ em quên đợc những gì anh dành cho
em…” Và một nụ hôn tạm biệt chứa đầy nớc mắt
Đón Duyên ở sân bay Nội Bài là bác cả và bố Duyên, xúc động nghẹn ngào, nớc mắt chứa chan Trên đờng về nhà Duyên hỏi ông Vui nhiều chuyện Nhng không thể quên hỏi thăm Nghĩa Ông Vui chỉ nói: “Về nhà rồi con sẽ rõ”
Gặp nhau tay bắt, mặt mừng hai bên gia đình nội ngoại, anh em cô dì chú bác Bao nhiêu câu hỏi , câu trả lời, chuyện quê hơng , rồi cả chuyện bên Tây
Trang 6Tối đến khi cơm nớc xong, cả nhà đang quây quần bên ấm trà và những đĩa hạt nho huyên thuyên đủ chuyện, thì Nghĩa sang chơi Sau đôi câu chào hỏi, không khí gia
đình nh lắng xuống Nghĩa nhìn Duyên chờ đợi: “Anh Nghĩa vẫn khoẻ đấy chứ” –
“Còn em” – “ Nhìn thì biết” – “Sao em về mà không báo cho anh biết” – “ à! Để bất ngờ xem ngời ta thế nào chứ” Nghĩa cời gợng gạo
Một ngày, rồi hai ngày trôi qua Nghĩa vẫn đến nh không hề có chuyện gì xảy ra làm Duyên thật sự bối rối Những ngày thăm hỏi ông bà , cha mẹ đã qua Cũng đến lúc Nghĩa – Duyên phải đối mặt với nhau Chất vấn, giận hờn trách móc…
“ Anh Nghĩa! Duyên không còn xứng đáng với tình yêu anh dành cho Duyên nữa Bơỉ, vì Duyên mà anh phải sống những tháng ngày buồn bã và đau khổ Duyên đã đánh mất tình yêu trong sáng của buổi ban đầu để đi theo lối sống mà anh gọi là âu hoá”
“Duyên !Em đã có ngời khác rồi chăng? Có lẽ
nào từng ấy năm anh chờ đợi không đủ để chứng minh tình yêu anh dành cho em sao?
Có những phút anh sao lòng đấy song anh không thể quên em”
“Không! Anh không lôi gì trong chuyện này, lôi tại em tất cả Chỉ biết rằng em không xứng đáng là ngời yêu anh hiện tại và ngời vợ trong tơng lai Anh hãy yêu và xây dựng với Hạnh, ngời đã làm cho anh có thêm nghị lực trong cuộc sống suốt thời gian qua Còn em cũng sẽ cố gắng tìm cho mình một tình yêu để sớm có nột gia đình” Nói
đến đây Duyên không cầm nổi lòng và những giọt nứơc mắt cứ lăn dài trên má
Nghĩa bớc đi trong đêm, ma mùa đông lất phất càng làm cho lòng anh tê dại, trong cuộc sống có lẽ không nôi đau khổ nào bằng nôi khổ của tình yêu tan vỡ, khi mà cứ cố níu kéo thì nó lại càng xa Anh lao về nhà trong nôi buồn tuyệt vọng, và ngồi xếp lại những lá th Duyên gửi cho Nghĩa Từ những trang th đầu tiên đến những lá th cuối cùng với những lời từ chối Anh định bụng sẽ gửi lại tất cả cho Duyên và coi đó là những kỷ niệm của mối tình đầu đẹp nhất mà anh đã nuôi và ấp ủ bao tháng năm
Về phía Duyên, hàng đêm Duyên không sao ngủ đợc, một phần cũng vì thay đổi môi trờng, khí hậu cha thể quen ngay Một phần nôi buồn cứ day dứt tâm khảm cô, có những lúc cô nghỉ đến Hải, những kỉ niệm của tháng năm trên đất khách quê ngời Không biết Hải sẽ sống ra sao trong những tháng năm còn lại, nơi giữa Duyên và Hải đã có những buồn vui chia sẻ Liệu Hải có đủ nghị lực để vợt qua chuôi ngày dài buồn thê thảm ấy không? Bao câu hỏi cứ đặt ra trong đầu mà không sao lý giải nổi Duyên cảm thấy mình
là ngời có lôi làm khổ hai ngời đàn ông đều yêu mình tha thiết Cô cứ khóc hoài trong
đêm đông lạnh giá
Thấy Duyên suy sụp về sức khoẻ và tinh thần ghê gớm, ông bà Vui động viên ản ủi:
“ Duyên à ! Bố mẹ biết cả rồi Nghĩa nó là đứa tốt, hai bên gia đình lại quí mến nhau Bố
mẹ khuyên con bình tĩnh, tỉnh táo mà quyết định cuộc sống riêng Bố mẹ nghĩ, chỉ có một mình con và em Việt Là con gái tất nhiên là phải gả chồng, điều mong mỏi ở cha
Trang 7mẹ là muốn con xây dựng hạnh phúc ở gần để lúc bố mẹ tuổi già có ngời phụng dỡng, hai nữa lúc con sinh nở, ốm đau cha mẹ cũng đợc kề bên chăm sóc Nghĩa nó đau khổ nhiều khi trớc, nay con đừng làm khổ thêm nó nữa, kẻo bố mẹ phải mang tiếng là không bảo đợc con Còn Hải, mẹ nghĩ nó là ngời hiểu biết chắc nó sẽ thông cảm cho con thôi” Nghe cha mẹ nói Duyên cũng thấy lòng nguôi ngoai đôi chút
Những ngày sau đó Nghĩa lấy lý do là trực trờng không đến nữa Lúc này Duyên mới cảm nhận đợc sự hẫng hụt thực sự, bởi trong lòng Duyên vẫn yêu Nghĩa tha thiết Nhất là khi dạo qua giếng
nớc, bờ tre thì những kỷ niệm và dấu chân hai ngời vẫn còn in đó, lại dâng lên trong lòng cô nôi khát khao của những nụ hôn đầu Và cô quyết định đến gặp Nghĩa để nói lời xin lôi
Sáng thứ hai tuần đó , Duyên nhờ Việt, cậu em trai kế Duyên , đèo xe chở Duyên vào tr-ờng nơi Nghĩa học Bớc chân đến sân trtr-ờng cả hàng trăm con mắt của hai lớp sinh viên
đổ dồn về phía Duyên, và những tiếng xì xào to nhỏ: “ Ngời yêu anh Nghĩa ở bên Tây về
đấy” Có đứa mạnh mồm nói to :
“ Anh Nghĩa ơi ! Khao đi.”
Nhìn ngời yêu của ngời mình yêu trở về, Hạnh bối rối và thất vọng, nôi buồn tê tái tràn ngập trong lòng cô sinh viên năm thứ hai, nó cứ kéo dài trong môi tiết học mà không biết phải nói sao Nhng rồi hạnh cũng hiểu và tự an ủi mình, cô hoà mình vào không khí vui vẻ của lớp học, môi khi Nghĩa xuất hiện tiếng cời lại rộ lên
Những ngày sau đó hai đứa gặp nhau nhiều hơn Tình yêu sau bao năm gián đoạn , nay đợc hồi sinh, bùng cháy bao khát khao hi vọng Họ tìm mọi cách bù đắp cho nhau, say mê đằm thắm hơn cả buổi ban đầu
Đám cới đợc tổ chức long trọng trong niềm vui hân hoan của hai họ và gia đình Hàng xóm không ít ngời xì xào bàn tán “ Không nghĩ chúng nó lại thành vợ thành chồng Thật là mối tình đầu
Nghĩa ra trờng đợc phân về dạy cách nhà bốn ki lô mét Duyên tiếp tục ôn thi vào s phạm, và ớc mơ làm cô giáo nay đã thành sự thật Họ đã có một trai một gái Cuộc sống của họ giản đơn nhng đầy ắp tiếng cời
D.T.M.Q
Viết tại quê hơng – 8 – 2005
Địa chỉ: Dơng Thị Minh Quý
Trờng T H.C.S Tứ Yên
Huyện Lập thạch- Tỉnh Vĩnh Phúc
ĐTNR : 0211 890 287
Trang 8§TCQ : 0211 830 620