SỰ NGHIỆP VĂN HỌC Trước cách mạng: Tập trung ở ba đề tài: Chủ nghĩa giang hồ xê dịch Một chuyến đi, thiếu quê hương.. ĐẶC ĐIỂM CƠ BẢN CỦA PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT - Trước Cách mạng tháng
Trang 1NGUYỄN TUÂN
I SƠ LƯỢC TIỂU SỬ
II SỰ NGHIỆP VĂN HỌC
Trước cách mạng: Tập trung ở ba đề tài: Chủ nghĩa giang hồ xê dịch (Một chuyến đi, thiếu quê hương) Cái đẹp "Vang bóng một thời " Những dư âm, dư ảnh một thời sót lại ("Vang bóng một thời ") Đời sống
truỵ lạc (Tàn đèn dầu lạc) Ngoài ra, còn viết những tác phẩm mà ông gọi là yêu ngôn, tức là loại truyện hoang đường, ma quái như Liêu Trai chí dị của Bồ Tùng Linh
Sau cách mạng: Ông hướng ngòi bút để phục vụ kháng chiến và xây dựng đất nước, ca ngợi bộ đội và
nhân dân lao động chiến đấu, sản xuất và đất nước giàu đẹp
III ĐẶC ĐIỂM CƠ BẢN CỦA PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT
- Trước Cách mạng tháng Tám: Qua các tác phẩm của mình, Nguyễn Tuân bộc lộ một cái tôi ngông
nghênh, kiêu bạc, khinh đời, dựa vào tài hoa, sự uyên bác và "thiên lương" để ngạo đời
- Sau Cách mạng tháng Tám: Thái độ ngông nghênh kiêu bạc không có lí do để tồn tại nữa nhưng tài
hoa và sự uyên bác thì tiếp tục phát huy để ca ngợi đất nước trên cơ sở tinh thần yêu nước
3- Những biểu hiện trong phong cách Nguyễn Tuân
a Cá tính độc đáo
- Nét phong cách này giúp cho tác phẩm của Nguyễn Tuân có một sức hấp dẫn riêng Trên mỗi trang viết của ông thế nào người đọc cũng tìm ra được một cái gì đó ít nhiều mới lạ, độc đáo chỉ có ở ngòi bút của ông Có khi chỉ là một ý, một cách nghĩ, một câu, một chữ nào đó người ta nhất thiết nghĩ rằng đây là văn Nguyễn Tuân, chữ nghĩa Nguyễn Tuân
b- Cây bút tài hoa, uyên bác
- Ông luôn tiếp cận cảnh vật, sự việc và con người ở phương diện thẩm mĩ của nó Thiên nhiên dưới ngòi bút của ông được mô tả như một công trình mĩ thuật tuyệt vời của tạo hoá Mỗi con người, thậm chí mỗi sinh vật dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân đều trở thành tài hoa, nghệ sĩ trong nghề nghiệp của mình
c- Thích tô đậm những cảnh tượng phi thường
- Đây là con người thèm khát những cảm giác mạnh Ông không chịu được những gì chung chung, bằng phẳng, vô thưởng vô phạt, mờ mờ nhân ảnh
- Trước những đối tượng nói trên ông thường dốc hết kho tàng chữ nghĩa của mình phong phú và sắc sảo
để đua tài cùng Tạo hoá Những cuộc ganh đua quyết liệt như vậy thường tạo nên những trang văn hay
nhất của Nguyễn Tuân
d- Sở trường trong thể văn tuỳ bút
- Đây là thể văn tự do có tính chủ quan rất cao Nhân vật chính thường là cái tôi của người cầm bút
- Sức hấp dẫn của thể văn này thể hiện qua sức hấp dẫn của cái tôi tác giả Từ một hình tượng trong thực
tế, đưa ra lời bình luận, suy nghĩ của mình để bàn bạc => giàu tính trữ tình
- Mạch văn ít khi bằng phẳng, giản đơn
- Sau Cách mạng, tuỳ bút của Nguyễn Tuân mang nhiều chất bút kí, thiên về tính thông tin, tư liệu, tính uyên bác trong văn Nguyễn Tuân càng được biểu hiện rõ nét
IV NGUYỄN TUÂN - MỘT VỊ TRÍ QUAN TRỌNG TRONG LỊCH SỬ VĂN HỌC
- Đây là cây bút không ai thay thế được
- Ông đóng góp lớn vào việc phát triển thể văn tuỳ bút, có giá trị văn học cao, giúp người đọc thêm yêu
quê hương, đất nước, yêu quý con người Việt Nam, dân tộc có truyền thống văn hoá lâu đời
- Ông có đóng góp lớn vào việc phát triển ngôn ngữ dân tộc Qua văn Nguyễn Tuân người ta thấy tiếng nói Việt Nam thật giàu đẹp và tinh luyện.- Ông là bài học về lao động nghệ thuật, về trau dồi tri thức,
vốn sống, mài dũa hình ảnh Ông gọi nghề văn là "nghề khổ hạnh" và lấy cuộc đời viết văn của mình để
minh hoạ cho cái định nghĩa ấy
1