Trộm cướp nhưng khốn khổ và bất hạnh, xét cho cùng sói chỉ là một gã đói khát... 3- Sự sáng tạo của ng ời nghệ sĩ.- Nhà khoa học miêu tả chính xác, khách quan dựa trên sự quan sát nghiê
Trang 1Gi¸o viªn: NguyÔn ThÞ Minh Loan
Häc sinh Líp 9a,b
Trang 2TiÕt 106
Trang 63- Bố cục :
2 phần
+ Phần 1 : Từ đầu đến…tốt bụng nh thế: Hình t ợng
con cừu trong thơ ngụ ngôn La Phông ten.
+ Phần 2 : Còn lại: Hình t ợng chó sói trong thơ La Phông ten.
Tiết 106:
Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn La Phông Ten
H Ten
Trang 9II- Tìm hiểu chi tiết :
1- Hình ảnh con Cừu qua ngòi
+ Khụng uống nước ở dũng suối.
+ Khụng núi xấu súi vỡ chưa ra đời + Khụng cú anh em
Thế nhưng cừu vẫn bị súi tha vào rừng ăn thịt
Cừu hiền lành, nhút nhát không làm hại ai, thân th ơng và tốt bụng nh con ng ời.
- Cách đối chiếu, so sánh và lời bình tác giả làm rõ hai cách viết của nhà khoa học và nhà thơ về con cừu Cừu trở thành biểu t ợng cho kẻ yếu đuối , đáng th ơng
Trang 10TiÕt 107
Trang 13II- T×m hiÓu chi tiÕt:
năm ngoái anh cừu nói xấu
chó sói đói meo muốn ăn thịt cừu.
Trộm cướp nhưng khốn khổ
và bất hạnh, xét cho cùng sói chỉ là một gã đói khát
2- H×nh ¶nh Chã sãi qua ngßi bót cña Buy ph«ng vµ La
Ph«ng ten
Trang 14II- T×m hiÓu chi tiÕt:
Trang 153- Sự sáng tạo của ng ời nghệ sĩ.
- Nhà khoa học miêu tả chính xác, khách quan dựa trên sự quan sát nghiên cứu để phân biệt những đặc
điểm của giống nòi, để phân biệt loài sói với loài
cừu.
Tiết 107:
Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn La Phông Ten
H Ten
Trang 16húa như con người.
Cựng viết về những đối tượng giống nhau mà hai cỏch viết hoàn toàn khỏc nhau từ đú nờu bật đặc trưng của sỏng tỏc
- Ng ời nghệ sĩ với quan sát tinh tế, sự nhạy cảm của trái
tim, trí t ởng t ợng phong phú đã tạo nên những hình t ợng
Trang 18IV- Luyện tập:
Tìm những bài thơ ngụ ngôn của La Phông- Ten
có hình t ợng sói và cừu để cụ thể cho bài học.
Chú Súi và bức tượng
Danh tiếng chẳng qua hề vẽ mặt,
Cỏi dềnh-dàng rối mắt thằng ngõy.
Lừa kia chỉ biết nhỡn ngay.
Súi kia thúc-mỏch tớnh hay xột cựng;
Trước sau nhỡn, thủy-chung cặn-kẽ:
Cỏi hư-danh ai hễ ở ngoài, Thỡ y lập-tức chờ-bai.
Trang 19Chó Sói và đàn Gà Tây
Đàn Gà Tây sợ mưu Chó Sói,
Lên cây cao chói-lọi làm thành Sói ta chạy loạn vòng quanh, Thấy Gà chăm-chắm đứng rình trên cây; Sói nổi giận: — « Quân này láo thật! Bay đứng xa không bắt được sao? »
Nói rồi Sói giở mưu cao, Nhân đêm hôm ấy trăng sao vặc trời.
Hình như vị ở nơi gà-qué;
Thách Sói tài giở kế vây quanh Sói liền mở túi tinh-ranh:
Chồm lên rồi lại như đành chịu tho.
Trang 20
Đoạn rồi đến nằm co tảng chết;
Ngón phường-chèo giở hết trò ra.
Chước đâu khôn-khéo thực là!
Trăm phương nghìn kế thôi mà thiếu chi Trong khi Sói quanh đi quẩn lại,
Thì đàn Gà sợ-hãi suốt đêm.
Dẫu rằng buồn ngủ đã mềm, Chống đôi con mắt mà xem chước gì.
Ra nhìn mãi rồi thì hóa quáng,
Té lộn nhào đâm choạng xuống sân Con này con khác ngã dần,
Sói tha con một để gần một bên.
Khi chồng-chất đã nên một đống,
Trang 21Chó sói và giàn nho
Chó Sói kia ở nơi rừng ấy
Đương đói lòng lại thấy giàn nho!
Mấy chùm vừa chín vừa to.
Nước da đỏ thắm, thơm-tho ngọt-ngào.
Cậu sói cũng ước-ao được bữa.
Nhưng giàn cao không với đến nơi.
Chê-bai Sói lại được lời:
— Nho xanh chẳng xứng miệng người phong-lưu.