1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Gián án Kính gửi nhân dân Thanh Hóa

2 332 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kính gửi nhân dân Thanh Hóa
Tác giả Lê Ngơi
Thể loại Bài thơ
Năm xuất bản 2008
Thành phố Thanh Hóa
Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 34,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

KÍNH GỬI NHÂN DÂN THANH HÓATác giả: Lê Ngơi Sưu tầm: Hữu Thu Quê hương tôi có dòng Sông Mã Nắng chiều thu vàng cả chân đê Những chú bê con ngơ ngác vụng về Tung tăng trên đồng khi tìm mẹ

Trang 1

KÍNH GỬI NHÂN DÂN THANH HÓA

Tác giả: Lê Ngơi Sưu tầm: Hữu Thu

Quê hương tôi có dòng Sông Mã

Nắng chiều thu vàng cả chân đê

Những chú bê con ngơ ngác vụng về

Tung tăng trên đồng khi tìm mẹ

Quê hương tôi có màu xanh lá hẹ

Vị thơm cay the thé đầu môi

Một dúm tép khô vài quả khế thôi

Thêm chút ớt cũng đậm đà hương vị

Quê hương tôi lắm sông nhiều bể

Có dãy Trường Sơn lũy thép thành đồng

Đôi khi bão tố điên khùng

Nhà cửa, vườn cây xơ xác

Quê hương tôi, những con người chất phác

Ham việc làm ăn quên cả chính mình

Làm nên màu xanh ăn hạt gạo đồng xanh

Khi có giặc sẵn sàng chiến đấu

Vời vợi ngàn nưa quê hương Bà Triệu

Thanh Hóa ơi! Từ lâu tôi đã hiểu

Hồn quê mình qua làn điệu dân ca

Dô tả, dô tà nghẹn ngào trong câu hò giọng hát

Làm lụng quanh năm tối mày tối mặt

“Ăn cơm bằng đèn đi cấy sáng trăng”

Thanh Hóa ơi! Người có biết cho chăng

Manh áo, miếng cơm, tình quê duyên nợ

Đời này đời nọ, con cò mập mọ, mẹ tôi mẹ tôi

Năm tháng dần trôi, đói xơ thân cò tục ngữ

Đời mẹ tôi nghèo đói cơm thèm chữ

Thèm cả cái hôn trong độ nửa trường xuân

Mẹ tôi thường chắp nối đôi vần

Ngâm ngợi cho khuây khoảng thời gian khổ cực

Phạm Tải, Ngọc Hoa, Truyện Kiều, Tống Cúc

Những câu thơ bát lục thơm mềm

Ca dao, tục ngữ Việt Nam

Không men, không rượu mà làm tôi say

Câu ngắn, câu dài, tôi nghĩ thầm cứ để yên cho mẹ kể

Vừa đọc vừa hình nghe cũng hay hay

Trang 2

Dù cho công việc tối ngày

Mẹ tôi vẫn câu hò điệu ví

“Giận thì giận, thương lại càng thương”

Có những câu bỗng ngưng lại nửa chừng Người ở người về, nhớ ai ai nhớ

Con cò ngồ trong cửa sổ nhìn ra

Mẹ tôi già không dám đi xa Quanh quẩn trong nhà với đàn cháu nhỏ Tai điếc, tai lành, mắt mờ mắt tỏ

Chiếc gậy dẫn đường, bước thấp bước cao Nói trước quên sau, lão hóa ông già bà cả Nhớ nhớ, quên quên những chuyện vu vơ Nhiều khi như tỉnh như mơ

Nghe tiếng máy bay đã run cầm cập

Rồi một hôm bỗng dưng tôi trào nước mắt Trước câu hỏi bất thần của người mẹ ngót trăm năm

“Thằng Tí đi bộ đội vô Nam Răng không thấy hắn về thăm mẹ”

Tôi thì thầm bên tai nối khẽ

“Tí là con của mẹ đây rồi”

Mẹ tôi nhuẻn miệng cười không thành tiếng Chỉ cái đầu gật gật

Mẹ tôi hiền lành như đất Như hồn trăng mật Như bát cơm gạo tám đầu mùa

Cả cuộc đồi gội nắng tắm mưa Tần táo nuôi con đâu nề vất vả Đói ăn rau má nhưng đâu có phá đường tàu Nghe câu nói ấy lòng tôi lại quặn đau

Dù điều đó không phải là sự thật Mỗi độ xuân về lòng tôi day dứt

Kỷ niệm một thời nay biết còn không

Thanh hóa, tháng 06 năm 2008 Bài thơ đã để lại ấn tượng trong tôi về quê hương và con người Thanh Hóa Thay lời tác giả xin gửi tặng bài thơ đến tất cả những người con được sinh ra trên quê hương

Bà Trưng, Bà Triệu Bài thơ đã có sự chỉnh sửa và hư cấu Tuy nhiên không làm lệch

đi ý tưởng của tác giả Xin cảm ơn tác giả Lê Ngơi đã cho tôi và mọi người yêu và trân trọng hơn rất nhiều về quê hương và con người Thanh Hóa.

Ngày đăng: 30/11/2013, 07:11

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w