Châu Đạ t vòng tay khúm núm:... Giang Lâm quát:.[r]
Trang 1HỒI XIII:
− Sư phụ ơi, sư phụ, con về với người đây Thảo muội ơi, nhị ca có
quà tặng em đây
Giang Lâm hớn hở reo vui từ cổng võ đường chạy nhanh vào môn động
Bỗng tiếng vui reo tắt ngấm giữa chừng, gói quà trên tay rơi nhanh xuống đất,
khi chàng nhìn thấy tấm phiến trắng buông dài, bài vị người quá cố đề chức
vị chưởng môn nhân đời thứ bảy
− Trời, sư phụ
Giang Lâm hét lên, chạy nhanh đến bàn thờ khói nhang nghi ngút, chụp
lấy bài vị đưa vào sát mắt để nhìn cho rõ, cầu mong sao mình bị chóa mắt vì
ở ngoài nắng mới vào
− Nhưng!
Chàng hét lớn rụng rời, ngã vật ra sau khi đọc thấy hai chữ Lâm Bình rõ
nét:
− Sư phụ! Không, sư phụ không thể nào chết được
Tiếng thét của chàng đã làm kinh động đến các môn đồ tập luyện gần nơi
đó, họ chạy sang, xiết bao mừng rỡ khi nhìn thấy Giang Lâm
− Trời, Giang huynh
Tại sao sư phụ mất?
Trong óc Giang Lâm bây giờ chỉ đọng lại bấy nhiêu nên tất cả cái mừng
vui, hỏi han của sư đệ chàng chẳng màng để tâm
− Các đệ hãy lui ra tiếp tục tập luyện, để huynh có chuyện nói với Giang
huynh
Châu Đạt lớn tiếng giải tán đám đông quây lấy Giang Lâm
Đợi cho hàng sư đệ tan rồi, Giang Lâm mới quay sang hỏi Châu Đạt:
− Đại sư huynh đâu? Thảo Sương đâu? Sao bàn thờ sư phụ lại lặng lẽ thế
này, kẻ thù nào dám đến đây?
Giang Lâm nghẹn ngào nói không thành tiếng
Châu Đạt giả vờ cúi đầu buồn bã nghe Giang Lâm hỏi, trong óc chuẩn bị
câu trả lời cho thật êm xuôi Giang Lâm về thật bất ngờ nhưng vô tình lại
giúp cho mưu định của hắn mau thành Hắn cất giọng thê lương:
− Nhị ca ơi! Môn phái của mình dạo này lộn xộn lắm, sư phụ có bị ai đến
để hạ thủ đâu, hơn nữa ai có đủ trình độ để đánh người bị thương chứ Mà sư
phụ bị kẻ hèn hạ lén đốt U môn động giữa lúc người đang đề công vận khí
Trang 2− Sư phụ bị chết thiêu ư?
Giang Lâm rùng mình hỏi lại:
− Thế lúc đó các ngươi ở đâu sao không liều mình xông vào để cứu sư phụ
chứ
Châu Đạt làm ra vẻ sợ hãi:
− Chuyện này xin nhị ca hỏi Hữu Lễ sẽ rõ hơn!
− Hữu Lễ, Hữu Lễ đâu?
Giang Lâm nôn nóng gọi lớn
Vừa nhìn thấy mặt Giang Lâm, Hữu Lễ òa lên nức nở:
− Giang huynh đi đâu mà để xảy ra đến nỗi, nếu có huynh ở nhà thì
chuyện đâu đến nỗi nào?
Lòng Giang Lâm nghi hoặc, chàng chụp mạnh cổ áo Hữu Lễ hỏi dồn dập:
− Sự thể như thế nào nói mau?
Hữu Lễ nói ngay không ấp úng:
− Đêm hôm đó vào lúc canh ba, đệ chợt thức dậy vì có tiếng động khả
nghi ở phòng bên cạnh
Giang Lâm chận lại:
− Phòng bên cạnh của người là ai?
− Phòng của đại sư ca
− Đại sư ca à? Rồi sao nữa?
Giang Lâm buông tay hỏi tiếp
− Đệ thoáng thấy ánh lửa bùng lên phía môn động
Hữu Lễ sụt sịt khóc:
− Nhớ là sư phụ đang luyện công trong đó, đệ hoảng quá lao mình vào lửa
đỏ toan cứu sư phụ, nhưng liền lập tức bị một người mặc đồ đỏ, bịt kín mặt
mày vung chưởng đánh cho bất tỉnh rồi sau đó đệ không còn biết gì nữa cả
Châu Đạt tiếp theo:
− Rồi tới đệ Đang ngủ say sưa chợt nghe tiếng trống báo động, chẳng kịp
mặc đồ, đệ lao người đến nơi đang phát hỏa thì thấy đại sư ca từ trong đám
cháy bế thi hài sư phụ vọt ra, lúc đó người đã bị cháy thiêu gần hết nửa thân
mình
Giang Lâm không dằn được cơn nóng giận Chàng nghiến răng kèn kẹt:
− Lúc mới phát hỏa Hồ Sơn ở đâu? Sao để đến lúc này mới chịu ra tay giải
cứu chứ
Trang 3Còn Thảo Sương?
− Chuyện của nàng còn bi thảm hơn nhiều
Hữu Lễ khóc nức nở làm Giang Lâm nghe trời đất tối sầm:
− Sao? Thảo muội cũng bị chết thiêu với phụ thân ư?
Châu Đạt lắc đầu:
− Không, chuyện này thì đệ biết rõ hơn ai hết, lợi dụng lòng tin của sư
phụ, Hồ Sơn đã xin cưới Thảo Sương cho mình và
− Và sao?
Giang Lâm nôn nóng
− Và nàng vì muốn giữ trọn tình cùng với Giang huynh đã bỏ môn phái để
tìm huynh Không biết bây giờ nàng sống chết ra sao?
Châu Đạt khóc lớn làm Giang Lâm cũng phải khóc theo
Đợi cho chàng dằn bớt cơn xúc cảm, Châu Đạt mới tiếp:
− Sư phụ vừa mới mất chưa kịp tẩm liệm, Hồ Sơn đã đứng ra bảo rằng
mình chính là truyền nhân của sư phụ và hiện thời là chưởng môn nhân Thái
Hữu Lễ hùa theo:
− Đúng vậy, lúc Hồ Sơn lên ghế chưởng môn đã bị một sức đối kháng
mạnh mẻ của các đồ đệ, nhưng người bảo chính mắt mình trông thấy Giang
huynh chết thảm nên
− Chết à?
Giang Lâm cười gằn:
− Hắn mong ta chết lắm sao?
Chàng cất lời mai mỉa:
− Chết để hắn cưới Thảo Sương, chết để hắn nắm quyền chưởng môn
nhân Không dễ dàng như vậy được đâu Bình sinh Giang Lâm này không
ham chức vị, nhưng cũng không để ai qua mắt được đâu Hồ Sơn đâu? Ta
phải gặp hắn để hỏi cho ra lẽ
Hữu Lễ khúm núm chỉ tay ra phía vệ đường:
− Ngài tân chưởng môn đang đưa người đẹp đi ngoạn cảnh
Trang 4Vừa ngước nhìn, Giang Lâm bỗng lùi lại kêu lên bàng hoàng sửng sốt:
− Trời, Doanh Doanh, sao nàng lại có mặt ở đây?
Không yêu Doanh Doanh nhưng tim chàng vẫn nghe oặn thắt Một nỗi
ghen hờn vô cớ dâng lên làm tối mắt, chàng như một đứa bé con chỉ muốn
chiếm hữu món đồ chơi lạ, thấy nó thuộc về người khác thì dạ không vui
Nhìn diễn biến trên nét mặt của Giang Lâm, Châu Đạt mừng lắm, liền đến
thỏ thẻ bên tai:
− Giang huynh, một số người cho rằng cái chết của sư phụ có nhiều điều
mờ ám
Họ đang chờ huynh về để làm sáng tỏ nguyên do
Giang Lâm vẫn không rời mắt khỏi Doanh Doanh hỏi nhỏ:
− Nhưng ta biết làm gì để
Hữu Lễ chen vào:
− Gần đây có một viên quan tên là Đỗ Ngọc, người này có biệt tài phá án
như Bao Công thuở trước Nếu Giang huynh muốn, ta có thể nhờ người đến
khai quật tử thi xét nghiệm
Giang Lâm quay lại hét lớn:
− Ta không giao du với bọn quan quyền
Châu Đạt nhỏ nhẹ thuyết phục:
− Giang huynh đừng nóng Đâu phải quan quyền nào cũng xấu cả đâu
Hơn nữa đây là việc của mình, họ có tài sao mình không lợi dụng họ chứ
Giang huynh, cứ thử tiếp xúc với Đỗ Ngọc một lần Đấy là một người rất dễ
có cảm tình
Giang Lâm có vẻ xiêu lòng nhưng gượng gạo chống chế:
− Nhưng liệu họ có chịu giúp mình không?
Thấy Giang Lâm bằng lòng, Châu Đạt mừng rỡ:
− Giúp đỡ nhau là việc phải làm của người quân tử
Rồi hắn quay sang bảo Hữu Lễ:
− Đệ đi mời công tử Đỗ Ngọc đến đây ngay
Hữu Lễ lật đật chạy đi liền
Giang Lâm bảo Châu Đạt:
− Đệ lên nổi trống triệu tập tất cả đồ đệ Thái Bình giáo lại cho ta nói
chuyện
Châu Đạt vòng tay khúm núm:
Trang 5− Tuân lệnh tân chưởng môn nhân
Hắn đã gọi chàng là chưởng môn nhân, nhưng không hiểu vì sao Giang
Lâm không phản đối mà lại làm ngơ, hình như chàng cũng thích nghe ba
tiếng êm tai này
Tiếng trống triệu tập bất thường vang lên dồn dập làm kinh động tất cả
môn đồ Thái Bình giáo Họ sợ phải nhận thêm một hung tin nữa Ô! Nhưng
thật là may mắn, nhị sư ca của họ đã từ cõi chết hiện về, đó là một điềm vui
Đang cùng Doanh Doanh đàm đạo về bài học mà nàng vừa mới tập xong
Hồ Sơn bỗng nghe từ phía U môn động tiếng trống lệnh vang lên dồn dập
Chàng hốt hoảng quay sang bảo Doanh Doanh:
− Chắc là có chuyện cần kíp lắm đồ đệ ta mới đánh trống lệnh triệu hồi
gấp rút như vậy Chúng ta phải nhanh chân lên mới được
Doanh Doanh gật đầu cùng chàng phi thân nhanh về phía U môn động
Bây giờ nàng đã có một nội lực khá, tuy chưa biết xuất chiêu nhưng một trăm
động tác nàng học được của "Miêu gia linh pháp" đã giúp nàng linh lợi hơn
nhiều
− Ô, Giang huynh
− Giang đệ
Doanh Doanh và Hồ Sơn mừng rỡ lao lên ôm chầm chàng trai trẻ, người
ngỡ không bao giờ gặp mặt, nay lại hiện ra oai nghiêm tuấn tú
− Hừ!
Giang Lâm cười mai mỉa:
− Tang sư phụ còn trắng trên đầu kia mà đã cùng nhau tình tự gió trăng
rồi
Doanh Doanh kinh hãi kêu lên:
− Giang huynh
Lời chàng nói như gáo nước phũ phàng tạt mạnh lên niềm yêu mến của
nàng từ bấy lâu nay
Hồ Sơn run giọng:
− Giang đệ nói gì lạ vậy? Đại ca với Doanh muội chỉ là
Giang Lâm cười lạt:
− Là gì mà chẳng được, huynh khỏi cần phải thanh minh
− Giang huynh! Anh không được quyền nói bậy!
Doanh Doanh bật khóc:
− Đối với tân chưởng môn, anh phải có thái độ kính trọng với người
Trang 6− Chưởng môn nhân
Giang Lâm cười sặc sụa:
− Ta chưa đồng ý thì hắn có quyền gì chứ? Ta cấm các người gọi hắn là
chưởng môn nhân
− Giang đệ!
Hồ Sơn không ngờ Giang Lâm lại xưng hô như vậy, nỗi mừng vui tương
ngộ chưa tròn, Giang Lâm lại nỡ lớn tiếng nặng nề xỉ vả chàng Nhưng tính
Hồ Sơn rất chiều các huynh đệ nên không lấy làm giận dữ
Hồ Sơn nói:
− Huynh ngỡ đệ đã tuyệt mạng dưới Tuyệt hồn nhai, mới vâng lời sư phụ
lên ngôi vị chưởng môn dìu dắt các đệ Nay nếu đệ đã về huynh sẵn sàng
nhường lại
− Nhường!
Giang Lâm hét lớn:
− Chức chưởng môn có phải là của huynh đâu mà nhường nhịn chứ Hồ
Sơn! Ta thật sự ghê sợ ngươi, thật không ngờ bên trong cái gương mặt nhân
từ độ lượng đó là một tấm lòng sâu độc, nham hiểm khôn lường
Doanh Doanh uất ức chen vào:
− Giang huynh, anh không được phép nhục mạ Hồ huynh như vậy
Giang Lâm lia tia mắt sang nàng, gay gắt:
− Còn nàng, nàng đã bị cái địa vị chưởng môn kia mê hoặc Đừng mơ
tưởng hão huyền, hắn không yêu nàng đâu mà chờ đợi
Doanh Doanh không biết trả lời sao đành ôm mặt khóc nghẹn ngào
Chứng kiến cuộc đấu khẩu giữa bọn họ, đám môn đồ Thái Bình giáo phải
ngẩn ngơ, không biết phải tin ai cho phải
Đứng nép mình trong một góc, Châu Đạt bồn chồn nhìn ra phía ngoài chờ
đợi
Có vật gì chạm nhẹ vào vai hắn, Châu Đạt quay lại vui mừng khi nhận ra
đó là con sáo nhỏ
Lợi dụng lúc không ai để ý hắn rón rén rút nhanh mảnh giấy trong ống
chân con sáo đọc lẹ Đọc xong gương mặt hắn lộ vẻ vui mừng
Giang Lâm đã đứng dậy đưa cao lá cờ nhỏ màu hồng hét lớn:
− Thái Bình giáo phái tiếp nhận lệnh hồng kỳ
Tất cả môn đồ đồng quỳ gối tung hô:
− Bái kiến lệnh hồng kỳ, bái kiến tổ sư Thái Bình giáo phái
Trang 7Hồ Sơn mặt cắt không còn một giọt máu Chàng cũng quỳ gối tôn xưng
như môn đệ, rồi tiến lên một bước nắm tay Giang Lâm hỏi run run:
− Giang đệ, sao đệ dám xúc phạm đến vong hồn của tổ sư? Sao đệ dám lấy
lệnh hồng kỳ trên bàn thờ sư tổ?
Giọng Giang Lâm lạnh như đá đóng băng:
− Vì ta cần làm sáng tỏ một sự thật còn mờ ám! Các môn đệ
Chàng quay ra nói với các môn đồ:
− Hôm nay ta triệu tập các đệ đến đây để nhìn ta chứng minh một sự thật
Ta đã mời công tử Đỗ Ngọc đến khám nghiệm thi hài của sư phụ
Tất cả môn đồ lặng ngắt Hồ Sơn cất tiếng bàng hoàng:
− Giang đệ dám động đến thi hài của sư phụ sao?
Giang Lâm không đáp lời của Hồ Sơn mà quay sang nở một nụ cười bí
hiểm:
− Ngươi sợ phải phơi bày ra đây một sự thật lắm à?
Hồ Sơn không hiểu ý nghĩa câu nói của Giang Lâm Chàng cũng không
biết làm sao ngăn chặn nhị đệ mình làm một việc đau lòng Phơi bày thân thể
cháy đen của sư phụ ra trước mắt mọi người, đem nội bộ môn phái ra nhờ
một tên quan phân giải
Bên cạnh chàng, Doanh Doanh cũng cảm thấy xót xa Nàng lạ lùng cho
thái độ của Giang Lâm, vừa về đến nơi đã đùng đùng làm dữ rồi, cho khai
quật mồ sư phụ
Nàng cảm thấy ghê sợ Giang Lâm kể từ phút giây này
Không khí lặng yên, từ trên bàn thờ đôi mắt Lâm Bình rọi thẳng xuống
đám môn đồ rồi dừng lại trên mắt Hồ Sơn như xót thương an ủi:
− Bẩm tân chưởng môn
Một đệ tử chạy vào thông báo, không biết thưa cùng ai, Giang Lâm hay
Hồ Sơn?
− Quan đô úy Đỗ Ngọc theo lời mời đã đến
Giang Lâm khoát tay lạnh lùng:
− Truyền mời người vào đây
Đỗ Ngọc, Sĩ Khai và một số quan chức lặng lẽ bước vào Tất cả lặng yên
như những thi hài biết đi, vô tư không tình cảm Chỉ trong một vài khắc nữa
thôi trắng đen sẽ rõ!
***
Trang 8Không khí đang căng thẳng nặng nề bỗng chùng xuống trầm lặng hẳn đi
khi Đỗ Ngọc bước đến giữa tòa đại xảnh đồng chấp tay bái kiến Giang Lâm:
− Tham kiến chưởng môn nhân
Giang Lâm đưa tay đáp lại, nét mặt lạnh lùng:
− Không dám, kính chào đại quan, mời người an tọa, tại hạ có chuyện cần
thưa
Doanh Doanh ngẩng đầu, kêu lên bàng hoàng:
− Đỗ huynh, Sĩ huynh, tại sao hai người lại dính líu vào chuyện riêng của
Thái Bình giáo phái chứ?
Đỗ Ngọc làm một cử chỉ bảo nàng hãy lắng yên, rồi ngước lên nhìn Giang
Lâm vui vẻ:
− Chưởng môn cho mời tại hạ đến cho điều chi cần dạy bảo chăng?
Giang Lâm có vẻ hài lòng trước cách ăn nói nhã nhặn của Đỗ Ngọc
Chàng nhăn mặt cho có lệ:
− Đại quan, tại hạ không phải là chưởng môn nhân, nghe đồn quan ngài có
tài về việc truy tìm ra những điều khỏa lấp, tại hạ mời người đến đây để làm
sáng tỏ cái chết của sư phụ Ngài không từ chối chứ?
Đỗ Ngọc cất quạt vào tay chậm rãi nói:
− Được giúp đỡ Thái Bình giáo, Đỗ Ngọc tôi lấy làm hãnh diện vô cùng
Xin tân chưởng à không, xin Giang huynh chỉ mồ phần để tại hạ cho quân
đào lên khám nghiệm
Hồ Sơn nãy giờ quá bàng hoàng lặng nghe hai người đối đáp, giờ mới
chen vào:
− Không! Ta không cho phép các người động đến thi hài sư phụ
Nỗi nghi ngờ trong lòng Giang Lâm càng lúc càng tăng, chàng bảo Hữu
Giang Lâm gọi lại:
− Hồ Sơn! Ngươi không ra khỏi chỗ này được đâu! Hãy đứng đó mà chờ
trả lời trước toàn thể đồ đệ về việc mình làm
Hồ Sơn dừng chân sửng sốt:
− Giang đệ nói vậy nghĩa là sao huynh không hiểu?
Trang 9Mắt Giang Lâm long lên vì giận dữ:
− Hiểu hay không cũng phải chờ đó
Nghe hai vị sư huynh lớn nhất của môn phái nói với nhau bằng những lời
khó hiểu, đám đồ đệ hoang mang chẳng biết phải tin vào ai nữa Họ đứng yên
chờ kết quả cuối cùng
Lúc đó đám lính của Đỗ Ngọc đã trở vào, thi hài của Lâm Bình bọc trong
tấm vải trắng được đặt trên một tấm cây, đã có mùi thối do thịt xương mục
rữa
− Sư phụ!
Giang Lâm nhào đến bên xác chết của thầy nức nở:
− Nghịch đồ về trễ để thầy phải chết oan khiến tội thật là đáng chết
Vừa khóc chàng vừa mở lớp khăn áo tẩm liệm ra khỏi người thầy kể lể
thảm thiết làm đám đồ đệ phải động lòng rơi lệ
Đỗ Ngọc bước đến gần Giang Lâm, đặt tay lên vai chàng an ủi:
− Giang huynh đừng bi lụy quá mà hại cho sức khỏe Lâm tiền bối đã vô
phước muôn phần, nhiệm vụ kẻ còn sống phải trả thù cho người đã khuất
Giang Lâm ngẩng đầu dậy lau nước mắt, gật đầu:
− Phải! Ta phải trả thù cho sư phụ Bắt được kẻ sát nhân ta sẽ tự tay mình
móc mật phơi gan cho thỏa lòng căm tức
Rồi chàng quỳ lạy thi hài sư phụ, nghẹn ngào:
− Đệ tử vì muốn trả thù nên làm cho thi hài sư phụ chẳng được vẹn toàn
Đó chẳng qua là điều bắt buộc
Sĩ Khai chen vào:
− Giang huynh, muốn thành việc lớn phải biết hy sinh việc nhỏ Tại hạ
nghĩ Lâm tiền bối sẽ vui lòng chẳng hờn giận huynh đâu
Giang Lâm đứng dậy nói với Đỗ Ngọc:
− Xin mời đại quan bắt tay vào việc đi thôi
Đỗ Ngọc ung dung gật đầu bước đến gần thi hài hơn một chút nữa cất
giọng ôn tồn:
− Xin Lâm tiền bối rộng lòng
Chiếc quạt trên tay Đỗ Ngọc đưa lên cao, bổng - Khoan
Tiếp theo lời nói là một bóng trắng đứng trước mặt Đỗ Ngọc:
− Xin đại quan dừng tay cho tại hạ có vài lời phân giải với Giang huynh
− Thạch Trí, ngươi định chống lại Lịnh hồng kỳ chăng?
Trang 10Giang Lâm hỏi lạnh lùng
Thạch Trí lùi lại chấp tay cung kính:
− Giang huynh, đệ không chống lại lịnh hồng kỳ cũng không chống lại
Giang huynh mà đệ cảm thấy việc này có điều chi mờ ám tất cả dường như
muốn ám hại lại sư ca
Giang Lâm cất giọng cười ngạo nghễ:
− Ngươi khó lo xa, cây ngay sợ gì chết đứng, vàng thật thì lo gì lửa đỏ Ồ!
Hay chính là mi có liên can nên sợ Phải không?
Thạch Trí lúng túng Hắn lùi lại một bước từ trước đến nay hắn vốn quý
Giang Lâm, nhưng thái độ lạ lùng của chàng hôm nay đã làm Thạch Trí mất
đi phần nào niềm kính trọng
Thạch Trí cao giọng:
− Giang huynh! Anh nói gì lạ vậy?
Giang Lâm giơ cao cây lịnh hồng kỳ:
− Lui ngay, để quan đô úy làm việc
Thạch Trí không dám cãi lời đành lui về hàng ngũ lòng hoang mang nghi
hoặc
Chiếc quạt trong tay Đỗ Ngọc khẽ quạt ra một luồng kình phong quét sạch
các vật chướng ngại trên thi thể Lâm Bình và bắt đầu cuộc tìm kiếm trên cái
thân thể lõa lồ bị cháy xám đi gần phân nửa
Lưỡi dao nhỏ trên tay Đỗ Ngọc bén như một tia nước, luồn lách khắp mọi
nơi trên cơ thể Lâm Bình, làm lòng Hồ Sơn đau nhói như chính chàng đang bị
thọ hình
− À! Đây rồi
Đỗ Ngọc hét lớn báo tin:
− Huyệt di bộ của tiền bối đã bị người điểm cứng trước khi viên tịch,
chứng tỏ Lâm tiền bối đã bị người điểm huyệt trước khi phóng hỏa đốt U
môn động
Giang Lâm bước lên một bước nhìn, đôi mắt đầy ác cảm của chàng cứ
hầm hầm đảo sang Hồ Sơn như muốn ăn tươi nuốt sống
Cái tin sư phụ bị người ám sát đã làm đám đệ tử xôn xao, người nọ nhìn
người kia như dò hỏi, như nghi kỵ Mỗi người một lời mà vẫn không biết ai là
thủ phạm, bởi Thái Bình giáo xưa nay chưa gây thù chuốc oán bao giờ
Doanh Doanh và Hồ Sơn chấn động toàn thân, họ tiến lên một bước, nắm
áo Đỗ Ngọc toan cất lời cật vấn Chợt Hồ Sơn lùi lại một bước, nét mặt kinh
hoàng, chàng lắp bắp:
Trang 11− Trời, lẽ nào, lẽ nào lại như vậy được sao?
Rồi té quỵ xuống đất, mặt tái xanh
Đỗ Ngọc đang gỡ từ trong tay người chết một mảnh lụa màu hồng nhạt,
kêu lên kinh ngạc:
− Ô! Ta đã tìm ra thủ phạm rồi đây! Giang huynh, hãy truy tìm người có
chiếc áo này
Giang Lâm cầm lấy mảnh vải đã xạm màu vì bị chôn theo xác chết nhiều
ngày, cười gằn rồi đưa cao hỏi lớn:
− Mảnh hồng y này đã được sư phụ dứt ra từ một trong hai trăm lẻ bảy bộ
đồ của môn sinh Thái Bình giáo phái Kẻ nào đã dám giết thầy hãy tự thú
đừng để ta nhọc lòng truy xét
Đến mức này thì quá rồi, không ai bảo ai, tất cả các môn sinh đưa mắt
nhìn nhau nghi kỵ, họ thầm kiểm tra tay áo của nhau
Hồ Sơn từ nãy giờ vẫn chưa hết bàng hoàng, quỵ người trên mặt đất,
chàng lơ đễnh đưa mắt nhìn mảnh hồng y trên tay của Giang Lâm Chàng
nhấc tay áo toan đứng dậy, bỗng thốt lên bàng hoàng sững sốt:
− Trời, tay áo của ta sao lại nằm trong tay sư phụ
Lời chàng nhỏ nhưng khác nào tiếng sấm giữa trời, trăm mắt nhìn chàng
nửa xót thương, nửa phần căm phẫn
Hồ Sơn mà là kẻ giết thầy ư? Không thể nào có được, nhưng tang chứng
lại sờ sờ thì
Giang Lâm nghiến răng, từ trên bục cao chàng dùng hết công lực đánh
mạnh vào người của Hồ Sơn, hét:
− Tên khốn nạn, mày phải chết
− Khoan! Dừng tay!
Thạch Trí kịp thời đỡ đòn cho Hồ Sơn:
− Giang huynh đừng vội nóng
Bị trúng thương của Giang Lâm quá mạnh, Thạch Trí chỉ nói được bấy
nhiêu rồi nghẹo đầu tắt thở
Nhìn kẻ mới vì mình bỏ mạng, Hồ Sơn như tỉnh, như mờ, chàng đỡ lấy
thân hình sư đệ lên tay mà lặng yên bất động
Giang Lâm vẫn chưa hả cơn giận, tiếp tục đưa cao song chưởng nhắm
thẳng đầu của Hồ Sơn
Doanh Doanh vội nhảy ra níu lấy tay Giang Lâm hét:
Trang 12− Giang huynh, muội nghĩ Hồ Sơn không bao giờ làm chuyện trái nhân
đức như vậy
Xin anh hãy suy xét tận tường kẻo giết oan người vô tội
Hất tay Doanh Doanh sang bên, Giang Lâm bước lên chiếc ghế cao cất
giọng hầm hầm:
− Còn oan gì nữa Tội hắn chết đã đành, Doanh muội đừng có lời ngăn
cản
Sĩ Khai kéo tay áo Doanh Doanh khẽ nhắc:
− Doanh muội, đừng xen vào chuyện nội bộ của người
Doanh Doanh lắc đầu Không hiểu sao nàng có cảm giác là Hồ Sơn đang
bị hàm oan và nàng thương chàng vô hạn Nàng nói:
− Giang huynh, bấy nhiêu chứng cớ chưa đủ để buộc tội Hồ Sơn là kẻ giết
thầy, biết đâu đây không phải là mưu kế của kẻ ghét ghen hãm hại đại ca
Một đám môn đồ hô to:
− Có thể có kẻ ám hại đại sư huynh đây
Đỗ Ngọc đứng dậy cất giọng ôn tồn:
− Giang huynh, về việc Hồ Sơn đây có phải là thủ phạm hay không tại hạ
không khẳng định, chỉ đưa ra những phát hiện mà thôi Tuy nhiên, tại hạ
mong rằng người nên cẩn thận, kẻo oan ức người vô tội
Giang Lâm dịu giọng, hơi thở đã lấy lại bình thường:
− Đa tạ đại quan đã có lời chỉ giáo, Hồ Sơn, kể từ phút giây này ngươi là
tội nhân của Thái Bình giáo phái, hãy chấp nhận môn qui
***
Dưới áp lực của lịnh hồng kỳ, Hồ Sơn cúi đầu:
− Giang đệ, trong nghịch cảnh này huynh không biết lấy lời chi phân giải
cho đệ hiểu được nỗi lòng và trong hoàn cảnh nào đi nữa huynh cũng cúi đầu
tuân theo lịnh sư môn
− Tốt lắm! Hữu Lễ trói tội phạm vào giữa cột cờ cho ta suy xét
− Tuân lệnh nhị sư huynh
Hữu Lễ sốt sắng thi hành mệnh lệnh
Nhìn Hồ Sơn bị trói giữa cột cờ, lòng ai không oặn thắt Bởi thường nhật
chàng vốn hiền lành được lòng cả mọi người Duy chỉ có Giang Lâm vì cơn
nóng giận và đố kỵ nên nhất thời quên hết bao kỷ niệm với Hồ Sơn
Giang Lâm quát:
Trang 13− Hồ Sơn, giữa pháp đường mi hãy cung khai sự thật Bởi vì sao mảnh
hồng y kia lại nằm trong tay sư phụ?
Hồ Sơn không biết trả lời sao đành phải yên lặng cúi đầu, giây lâu chàng
cất lời yếu ớt:
− Huynh không biết nói sao cho đệ hiểu, mảnh áo đó mất tự bao giờ,
huynh còn không hay biết
Câu trả lời đã không làm Giang Lâm vừa ý Chàng rít lên:
− Ngươi định bảo đây là một âm mưu hãm hại ngươi chăng? Hữu Lễ hãy
đem ráp mảnh vải này vào chỗ thiếu kia cho mọi người cùng trông thấy
Mảnh vải được ráp vào vừa khít, và mọi người càng thêm hoang mang khi
nghe Giang Lâm hùng hồn buộc tội:
− Ngày làm lễ động quan sư phụ, chính tay mi đã đứng ra trông coi tất cả
Hôm đó ta chưa về kịp, đừng bảo ta vì ganh ghét mà bày trò hãm hại ngươi
chứ Hãy trả lời cho mọi người cùng rõ Có phải mảnh vải này được cắt ra từ
tay áo của ngươi và nó đã được chôn với sư phụ cùng một ngày giờ năm
tháng không?
Hồ Sơn cắt lời khổ sở:
− Phải, nhưng
− Thôi đủ rồi
Giang Lâm cắt ngang:
− Hữu Lễ, lục soát người Hồ Sơn cho ta
− Đúng rồi!
Giang Lâm hét lớn đưa cao quyển “Thần nhu đại pháp”:
− Hồ Sơn, ta không ngờ ngươi tồi tệ thế này, chỉ vì một pho bí kíp mà mi
nhẫn tâm giết thác người mà lẽ ra mi phải kính như cha Hừ
Giang Lâm lấy lưỡi kiếm vàng của mình vào chuôi kiếm của Hồ Sơn nói
tiếp:
− Các đồ đệ, từ bấy lâu nay Thái Bình giáo phái lầm dung dưỡng một con
rắn độc, một kẻ lừa thầy phản bạn Chắc các đệ đã biết ta và Thảo Sương tha
thiết yêu nhau, hắn đã tìm cách đưa ta vào cõi chết để cướp đoạt tình yêu
Lừa dối thầy để đoạt ngôi vị chưởng môn nhân Chính hắn, hắn đã làm Thảo
Sương phải bỏ môn phái ra đi, tung tin ta chết, đốt động U môn để giết thác
sư phụ, đoạt pho bí kíp này
Sợi dây trói nghiến vào tay đau điếng, nhưng Hồ Sơn không giận họ,
không giận Giang Lâm mà càng thêm yêu mến họ, vì Hồ Sơn thầm nghĩ, kẻ
nào biết phẫn uất, biết căm thù kẻ giết sư phụ của mình là kẻ đó mới xứng
đáng làm học trò “Thái Bình giáo phái” Chỉ tội cho chàng nỗi oan khó giải,