1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

CHUYEN TINH SA PA

48 161 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Chuyện tình Sa Pa
Tác giả Vũ Thị Thanh Bình
Trường học Trường Đại Học
Thể loại Truyện ngắn
Định dạng
Số trang 48
Dung lượng 1,95 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Khuê chưa bao giờ lấy đủ can đảm để đứng ra biểu diễn trước đám đông, chỉ mỗi lần hứng lên lại cắm đầu cắm cổ tập chơi một bài, ít lâu không động đến lại quên đi, rồi tập lại, cứ thế.. N

Trang 1

Chuyện tình Sa Pa

Tôi nhớ có người bạn từng nói mỗi lần đi Sa Pa về là lại biết thêm một câu chuyện tình Tôi lại nhớ đến những 'Chuyện tình Harvard', 'Chuyện tình Praha' của phim Hàn ướt át Người Việt cũng viết 'Oxford thương yêu', 'Chuyện tình New York' 'ăn theo' Chưa thấy ai viết những câu chuyện tình trên một địa điểm đặc trưng Việt Nam Vì thế tôi quyết định 'ăn theo' thêm lần nữa Mong từ hôm nay các bạn sẽ nhớ đến 'Sapa love story' mỗi lần liệt kê trong đầu những chuyện tình thật sến!

Vũ Thị Thanh Bình (Truyện ngắn của tôi)

PHẦN I: KHUÊ

Wake me up, when September ends

Tiếng chuông báo thức từ điện thoại của Khuê kêu to làm hành khách trên toa tàu Hà Nội đi Lào Cai sáng sớm hôm ấy phải trở mình Mới bốn giờ sáng, mọi người còn đang say giấc sau mấy giờ trằn trọc lăn lộn vì không quen tiếng máy tàu ầm ầm xình xịch bên tai Nhiều người ném về phía cô gái trẻ đang luống cuống tìm cách tắt chuông điện thoại ngồi bên cửa sổ giữa toa những ánh nhìn khó chịu

Không gian trở lại với tiếng tàu chạy và gió miết vùn vụt hai bên thành toa đều đặn, nhàm chán Ngày thường

và cũng không phải mùa lễ hội nên toa ghế cứng hôm nay không đông, hầu như chỉ toàn người đi buôn tuyến

Hà Nội - Lào Cai lên lấy hàng, lác đác mấy khách du lịch trái mùa như Khuê

Nhìn ngắm một lượt khắp hai hàng ghế trong toa và yên tâm là mọi người đều đã ngủ lại, không ai phàn nàn

gì thêm Khuê mới xốc cổ áo khoác, ngả đầu vào khung cửa sổ để mở, dù gió lùa lẫn cả sương đêm lạnh buốt, tiếp tục ngắm trời đất còn tối đen bên ngoài Thực ra từ khi lên tàu đến giờ, Khuê chưa hề ngủ, để báo thức chỉ là phòng xa thôi, thế rồi quên bẵng mất Khuê muốn ngắm nhìn bình minh hé rạng trên những thửa ruộng bậc thang ngun ngút của xứ Tây Bắc Thời sinh viên, Khuê đã đi qua đi lại tuyến đường này nhiều đến nỗi giờ đây thuộc lòng từng cái ga xép tàu chợ thường hay đỗ lại Những cái tên xa lạ mà có lẽ cả đời Khuê cũng

sẽ không đặt chân xuống đó một lần Chỉ đơn giản là mỗi lần phải đi lướt qua lại nghĩ về nó trong thoáng chốc rồi lãng quên, thế thôi Cũng như cuộc đời của Khuê vậy

Học hành, công việc, cuộc sống hàng ngày cảm giác như Khuê chưa bao giờ thực sự đặt chân vào cái gì với một niềm đam mê và mong muốn thực sự Tất cả chỉ là trách nhiệm hoặc những phút ngẫu hứng nửa vời Mỗi khi trách nhiệm lên tiếng nhắc nhở là Khuê cắm đầu vào hoàn thành, để rồi xong lại trống trải, bần thần Chăm chỉ học theo khối tự nhiên vì mọi người bảo con đường đó có nhiều lựa chọn, chăm chỉ ôn thi vào một trường đại học danh tiếng, chăm chỉ theo đuổi một chuyên ngành "hot" của xã hội, ra trường tiếp tục chăm chỉ làm việc, công việc nhàm chán mà các đồng nghiệp của Khuê vẫn đùa nhau là "cày hợp đồng và soi chứng từ"

Khuê cũng có những sở thích riêng: hội họa, âm nhạc, phim ảnh Tiếc thay chưa bao giờ Khuê dồn đủ kiên nhẫn và đam mê để theo đuổi nó đến cùng Ở một góc nào đấy trong phòng Khuê vẫn luôn có hàng tá những

Trang 2

bức tranh vẽ dở cuộn chặt, lem nhem màu một nửa hoặc có khi chỉ mới là phác thảo bằng chì, cùng vô số những hộp màu nước đã khô cong đủ loại Đã từ lâu Khuê không cầm bút vẽ nữa, khi biết rằng giấc mơ làm họa sĩ nghe có vẻ tươi sáng với một đứa trẻ mười tuổi, nhưng bắt đầu bị coi là dở hơi với một học sinh cấp ba phải lựa chọn nghề nghiệp tương lai của mình

"Nếu có thực tài thì đã nổi tiếng từ lâu rồi, cố gắng nữa cũng chẳng đi đến đâu!" Nhận lấy lời góp ý mà Khuê không nhớ nổi là từ bố mẹ hay thầy cô, bạn bè, hay thậm chí từ chính nỗi hoang mang lo sợ của mình, Khuê xếp lại tất cả và cất vào một góc, chỉ mở ra hoài niệm, buồn buồn một chút mỗi khi dọn phòng Âm nhạc nữa chứ Khuê tập guitar từ năm lớp 10, đích thị là không phải tài năng, nhưng thầy dạy của Khuê đã chẳng bảo học đàn này chỉ cần chăm chỉ cũng chơi được đó sao

Khuê chưa bao giờ lấy đủ can đảm để đứng ra biểu diễn trước đám đông, chỉ mỗi lần hứng lên lại cắm đầu cắm cổ tập chơi một bài, ít lâu không động đến lại quên đi, rồi tập lại, cứ thế Niềm yêu thích với tiếng đàn của Khuê cũng không đủ mạnh để biến nó thành một cái gì đặc biệt hơn Cuối cùng là phim ảnh, đam mê một thời mà đến giờ mỗi lần nhớ lại đều khiến Khuê thấy xấu hổ về chính mình Năm cuối đại học, Khuê đăng ký tham gia một lớp học làm phim không chuyên Cũng phải thi tuyển rồi phỏng vấn ra trò mới được nhận đấy chứ Khuê cứ đinh ninh rằng mình đã tìm được một lĩnh vực khiến mình thực sự hứng thú và say mê, thậm chí có thể bỏ dở cả con đường đang đi gần đến cuối này để rẽ sang ngả mới

Sa Pa là một thị trấn nghỉ mát nổi tiếng thuộc tỉnh Lào Cai Từ Hà Nội, có thể đi bằng tàu hỏa

hay ô tô đến thị xã Lào Cai (376 km) Thị trấn có hơn 200 biệt thự xây dựng theo kiểu

phương Tây, nằm xen giữa những rừng đào và những rặng samu, khiến nó mang nhiều dáng

dấp của một thành phố châu Âu Ảnh: Hồng Liên.

Học cách viết kịch bản, tự quay phim, dựng phim nhưng rồi lần này Khuê cũng không vượt qua được nỗi sợ hãi khó khăn và thất bại Đứng trước những cảnh phim dang dở bị phê bình, có nguy cơ phải hủy bỏ và làm

Trang 3

lại tất cả từ đầu, một lần nữa Khuê lại buông tay Trong máy tính của Khuê giờ vẫn còn mấy chục file phim quay dở chẳng để làm gì nữa mà Khuê cứ chần chừ tiếc nuối không dám xóa hẳn, nhưng cũng chẳng giở ra xem lại bao giờ Không biết khi tình yêu đến, người như Khuê có chán nản sợ hãi mà cũng sớm buông nó ra luôn không?

Những ý nghĩ ấy lần lượt lướt qua đầu Khuê khi bầu trời ngoài toa tàu đã chuyển từ tối đen sang ửng hồng Chưa lên đến trung tâm Lào Cai nên ruộng bậc thang ở đây còn xen lẫn nhiều nhà cửa và vườn cây ăn quả Đồi núi cũng còn thấp nên không có cảnh từng lớp ruộng xanh xếp lên nhau ngút tầm mắt, chỉ lác đác năm ba bậc mà thôi Phía bên kia dãy ghế của Khuê là con sông Hồng ở đoạn thượng lưu đang mải miết chảy dài ngược hướng tàu chạy Sa Pa không còn bao xa nữa

Những hành khách xung quanh lục tục trở dậy, soạn đồ Ở ga xép cuối cùng, hơn một chục hàng xôi nóng, bánh mỳ tràn lên con tàu, cất tiếng rao lanh lảnh và để lại phía sau bước chân vội vàng của họ một mùi thơm

ấm áp của xôi đỗ gạo mới, lá chuối tươi gói giò, bánh mỳ mới ra lò nóng hổi Khuê lặng lẽ lắc đầu từ chối tất

cả những lời mời mọc Chẳng có tâm trạng hay cảm giác muốn ăn gì cả, dù từ chiều qua đến giờ, thứ duy nhất Khuê động đến là một chai trà xanh mua vội khi lên tàu

Một cơn đau bất ngờ nhói qua ngực trái làm Khuê rùng mình thu người lại Cơn đau mà chỉ vài ba tháng trước thôi Khuê cũng chẳng buồn để tâm nhiều, tự nghĩ chắc là do làm việc ngồi nhiều bị cứng cơ mà thôi Bây giờ khi đã biết đích xác cơn đau từ đâu đến, Khuê chỉ thấy trống rỗng, không buồn mà cũng không sợ hãi

gì cả Bà bác sĩ khám tổng thể trong đợt kiểm tra sức khỏe toàn cơ quan, người đã tế nhị kín đáo thông báo bệnh tình cho Khuê cũng phải ngạc nhiên trước phản ứng như thế

- Bác thấy cháu bình tĩnh được như vậy là rất tốt Trong những lúc thế này cần phải bình tĩnh để tìm hướng giải quyết triệt để Trường hợp của cháu cần phải làm thêm một số xét nghiệm nữa, nhưng kinh nghiệm của bác thì là chắc chắn trăm phần trăm rồi Cháu nên dần thu xếp công việc và thông báo cho người thân để chuẩn bị tiến hành phẫu thuật đi thôi Không phải quá lo lắng đâu, bệnh này đã là phụ nữ thì nguy cơ mắc phải rất cao, ở người trẻ như cháu ít hơn nhưng cũng không phải không có Bây giờ cháu đang ở giai đoạn hai của bệnh Dù sao cũng may là đã phát hiện ra kịp thời, còn cứu chữa được cháu ạ

Khuê cứ im lặng lắng nghe bà bác sĩ giải thích về căn bệnh ung thư vú của mình như thế với đôi mắt mở to

vô hồn đến gần một tiếng đồng hồ Người phụ nữ đứng tuổi tốt bụng đồng ý giữ bí mật bệnh tình của Khuê cho đến khi tự giải quyết xong việc ở cơ quan và gia đình, hẹn ngày đến xét nghiệm lại và chuẩn bị lên lịch phẫu thuật Ra khỏi viện, Khuê tắt điện thoại, lên bờ Hồ gửi xe và lang thang cả ngày trời trong phố cổ, không cần biết đang đi đến đâu, đang ở chỗ nào, cứ bước đi lòng vòng không ngừng nghỉ, đến khi nào kịch đường lại rẽ sang ngả khác Khuê đã tra cứu trên mạng và sách vở Ở giai đoạn hai việc phẫu thuật cắt bỏ cả khối u và vú là không thể tránh khỏi, hy vọng sống sau mười năm sẽ còn phụ thuộc vào nhiều thứ khác

Những con số quay vòng trước mắt Khuê Hai mươi tư tuổi đời Mười năm cuộc sống phía trước với hóa chất

và trị liệu, nếu như may mắn có mỉm cười với Khuê Hơn một năm đi làm, chưa kịp tạo dựng chỗ đứng đáng

kể nào trong sự nghiệp Dù là một công việc Khuê cảm thấy nhàm chán và nhiều lúc ghét nó, nhưng chẳng lẽ

Trang 4

Bế tắc, Khuê chọn con đường lẩn trốn, như vẫn thường làm khi thấy khó khăn Dù biết rằng không thể lẩn trốn mãi nhưng có lẽ một thời gian tránh tiếp xúc với người quen sẽ giúp Khuê bình tâm lại và dễ dàng đối mặt hơn Chị trưởng phòng ngạc nhiên trước lá đơn xin nghỉ phép mười ngày về lo việc gia đình đặt trên mặt bàn Hơn một năm làm việc tại đây, Khuê chưa một lần dùng đến ngày nghỉ phép nào, thậm chí là để nghỉ

ốm

Bố mẹ dặn dò vài câu khi Khuê thông báo được cơ quan cử đi công tác miền Nam hơn một tuần, bận họp hành hội nghị nên sẽ không gọi điện về nhà thường xuyên được Bạn bè ậm ừ tiếc rẻ những cuộc vui chơi hò hẹn hai tuần tới không có Khuê tham gia Gọi lại cho bà bác sĩ tốt bụng hoãn lịch xét nghiệm và ngày phẫu thuật dự tính của mình, Khuê xếp hành lý, đặt một vé tàu Hà Nội đi Lào Cai, ghế ngồi cứng để có thể thoải mái ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường Không mua ngay vé khứ hồi như mọi khi Lúc cầm vé đặt chân lên tàu rồi Khuê còn nghĩ mãi, nếu như đây là chuyến đi không phải trở về?

Khuê yêu Sa Pa Nói rằng cả đời này Khuê chưa thực sự say mê yêu thích cái gì thì cũng không thật đúng Còn có Sa Pa cơ mà Cả đất nước có ba khu nghỉ mát trong sương: Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt Tam Đảo thì chẳng nhắc làm gì rồi, quá bé nhỏ và không có gì đặc sắc Khuê cũng đã đến Đà Lạt, những hai lần, nhưng lại không thích sự rộng lớn của thành phố này Và cả cái lạnh nữa Cái lạnh không bao giờ đạt đến độ buốt giá xuất hiện giữa những con người nói tiếng miền Nam và có làn da cháy nắng cứ có một vẻ lạc lõng không phù hợp thế nào Cuối cùng Khuê vẫn chỉ chọn Sa Pa

Khuê yêu đến độ thời sinh viên cứ hở ra dịp nghỉ nào hơn ba ngày là lại rủ rê bạn bè tập trung mua vé tàu Hà Nội - Lào Cai cho bằng được Những lần đi du lịch với gia đình cũng phải nài nỉ chọn Sa Pa Thuở ấy mỗi năm Khuê phải có mặt ở Sa Pa đến ba, bốn lần Từ khi đi làm bận rộn đến giờ thì chưa có dịp nào để lên thăm lại nơi ấy nữa, Khuê vẫn nhớ và mong mỏi luôn Trước khi phát hiện ra bệnh, Khuê còn lên kế hoạch với bạn

bè sẽ quay lại Sa Pa trong dịp Tết Tây, vì chẳng còn kỳ nghỉ lễ dài nào nữa Khuê không khỏi bật cười trước

ý nghĩ rồi cuối cùng mình cũng thực hiện được dự định này, sớm hàng tháng hẳn hoi, dù có là đi một mình chăng nữa

Tàu chầm chậm vào ga Trời sáng hẳn làm cái nóng tháng Bảy bắt đầu lộ diện Lào Cai hẳn là mát hơn Hà Nội, nhưng mùa hè ở đâu cũng vẫn là mùa hè, chỉ có Sa Pa khác biệt hoàn toàn đang chờ đợi Khuê mà thôi Khuê với lấy balô rồi lại ngồi đợi cho đến khi hành khách đã xuống hết Mọi sự chen lấn xô đẩy và thúc ép đều làm Khuê thấy khó chịu Đã quen với những chuyến du lịch Sa Pa, Khuê ra khỏi ga, chọn lấy trong hàng

Trang 5

tá những chiếc xe Ford Transit mười sáu chỗ màu bạc giống hệt nhau đang ra sức mời mọc khách mới xuống tàu một chiếc cách xa cửa ga mà tài xế có vẻ đứng tuổi và tử tế nhất Hơn ba chục cây số đường đèo vòng vo ngoắt nghoéo từ Lào Cai lên thị trấn là thứ duy nhất Khuê không thể quen được trong tình yêu tha thiết dành cho Sa Pa của mình, nhưng nghĩ đến không khí mát lạnh đang chờ phía trước, sự khó chịu nôn nao trong gần một tiếng này thật chẳng đáng gì

Nhà thờ Đá nằm ngay trung tâm thị trấn Sa Pa, Lào Cai Ảnh: Hồng Liên.

Anh phụ xe sau một hai câu bông đùa với cô gái trẻ nhất chuyến đi và không có vẻ người đi buôn tí nào đang ngồi trên ghế trước chẳng thấy Khuê đáp lại câu gì, chỉ gục đầu xuống cái balô ôm trước ngực lại thôi, quay

Trang 6

Khuê mỉm cười với những đứa trẻ mắt sáng long lanh, mặt mũi lấm lem, mặc đồ dân tộc, một tay ôm sách vở, một tay dắt em nhỏ đang đi đến trường ngược chiều xe chạy Sa Pa đích thực là tình yêu của Khuê rồi Bác tài cũng phải ngạc nhiên trước sự thay đổi nhanh chóng của cô gái trẻ.

- Cái con bé này, lên Sa Pa gặp người yêu hay sao mà tươi hơn hớn thế kia?

Khuê nháy mắt tinh nghịch, bắt tay làm loa trả lời với về phía chiếc xe còn đang đỗ trước cổng nhà thờ Đá sau khi đã trèo xuống và chạy đi một đoạn:

- Vâng, cháu có hẹn với người yêu ở Sa Pa đấy bác ạ

Chuyện tình Sa Pa (2)

PHẦN II: DŨNG

Dũng tỉnh dậy giữa Sa Pa với ý nghĩ mình căm ghét nơi đây khôn tả Không khí buổi sớm lạnh giá ngập hơi sương làm bệnh viêm xoang tưởng đã khỏi từ lâu lại nhói lên âm ỉ khó chịu

Vũ Thị Thanh Bình (Truyện ngắn của tôi)

Thế mà buổi trưa có khi nắng nóng đến toát cả mồ hôi Dũng ghét cái thứ thời tiết bốn mùa trong một ngày

mà dân tình cứ ngợi ca hết lời về Sa Pa Dũng ghét cả cái khung cảnh nửa quê nửa tỉnh, nửa miền núi nửa thành thị nơi đây nữa Ôtô xe máy lẫn với ngựa thồ không ngừng chạy lòng vòng khắp mọi nẻo đường, đổ hàng buôn và bắt khách Đám trẻ con người dân tộc lấm lem đua nhau đeo bám chèo kéo khách du lịch Chợ thì rặt những hàng Trung Quốc chất lượng hổ lốn rẻ mạt Nhà thờ đá nằm chơ vơ lạc lõng giữa hàng dãy nhà nghỉ cao tầng, hoài niệm về quảng trường trung tâm uy nghiêm một thời nay đã thành chợ giời bán đủ thứ hàng Tàu tạp nham "Chỉ còn đợi ai nữa đến trát xi măng lên những viên đá đã trăm năm tuổi kia thôi là đủ bộ " - Dũng nghĩ thầm vào buổi sáng đầu tiên đặt chân lên đất Sa Pa

Trang 7

Những em bé dân tộc trên thị trấn Sa Pa Ảnh: Hồng Liên.

Mối ác cảm này không chỉ xuất phát từ bệnh nghề nghiệp của một kiến trúc sư tuy tuổi còn trẻ nhưng đã dạn dày kinh nghiệm như Dũng, mà còn từ những ký ức tuổi thơ đau buồn không thể nào quên như một lời nguyền đeo bám Dũng suốt đời Bố mẹ Dũng đều qua đời trong một tai nạn giao thông ở tuyến đèo từ Sa Pa xuống Lào Cai, trong một đêm mưa gió, đá lở, mười lăm năm trước, ngày Dũng mới mười hai tuổi Bé dại, chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mồ côi mất mát đã phải chịu cú sốc tinh thần nặng nề khi biết nguyên nhân thực

sự gây nên cái chết của bố mẹ mình

Mẹ Dũng, một người đàn bà đẹp, nhưng lúc nào cũng có một vẻ u sầu Họ ngoại của Dũng là một nhà khá giả

có tiếng lâu đời ở Lào Cai, sau lại có công giúp cách mạng Cô con gái duy nhất trong nhà từng có thời được cho đi du học Trung Quốc về lâm nghiệp, sau vì chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979 mà phải về nước trước thời hạn, trong lòng khi ấy đã ấp ủ mối tình đầu với một sinh viên Trung Quốc khóa trên

Gia đình tác động để cô được điều về làm việc cho Vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn gần nhà, sau lại ra sức mai mối cho cô một nghiên cứu sinh từ Hà Nội lên thực tập, chính là bố của Dũng Dũng là kết quả giữa tình yêu mê đắm gần như mù quáng của người chồng và sự nhẫn nại cam chịu của người vợ Lớn lên trong cảnh gia đình yên ấm, yên ấm đến nỗi nhiều khi yên ắng đến nặng nề, đứa con trai nhạy cảm đã lờ mờ nhận ra mối quan hệ bất thường giữa bố mẹ mình

Người mẹ từ khi lấy chồng, sinh con trong một thời gian chớp nhoáng rồi lại theo chồng về dưới xuôi lập nghiệp chỉ ở nhà lo nội trợ và chăm sóc con cái, ngày ngày lặng lẽ giữa bốn bức tường Người chồng sau những tháng ngày lâng lâng hạnh phúc, hãnh diện vì lấy được vợ đẹp, con khôn cũng nhận ra những tâm sự

Trang 8

không về nhà và khi đứa con trai cất lời hỏi mẹ tại sao bố đi làm mãi không về cũng chỉ nhận được câu trả lời

là sự im lặng Người mẹ lại đem một quyển sổ tay bìa da nhàu nát, giấy úa vàng ra ngắm nghía rồi ôm mặt khóc nức nở

Đã có lần Dũng lén lấy quyển sổ giấu trong tủ áo mẹ ra xem, bên trong viết toàn chữ Trung Quốc không hiểu

là những thứ gì, ngoài ra chỉ kẹp tấm ảnh chân dung một thanh niên ngoài hai mươi đang ôm cây đàn guitar, mặt mũi sáng láng nhưng vẫn phảng phất vẻ xa lạ khó tả Đằng sau tấm ảnh có dán một chiếc lá khô vàng óng hình cái quạt Tất cả chỉ có thế, mà lần nào giở ra rồi mẹ cũng khóc Sự nhạy cảm mách bảo Dũng không nên

dò hỏi mẹ, cũng không cần phải kể với bố

Cho đến một ngày tháng Bảy, người mẹ vốn quen im lặng kia rụt rè đề nghị với chồng được một mình lên thăm anh trai Ông bà ngoại Dũng mất chỉ vài năm sau khi con gái theo chồng về Hà Nội Trước kia cả nhà Dũng vẫn cùng về quê ngoại mỗi dịp giỗ Tết Nhưng từ khi bác trai, người anh duy nhất của mẹ bán hết gia sản ở thành phố, đem lên Sa Pa tậu một mảnh đất rộng xây nhà nghỉ để kinh doanh, đến mấy năm liền bố không đưa hai mẹ con lên chơi nữa Căn nhà nhỏ còn lại hai bố con, đã im ắng lại càng lặng lẽ

Rồi bố Dũng nhận được điện thoại từ một đồng nghiệp cũ ở Vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn, báo rằng tình địch tưởng như không bao giờ xuất hiện của ông đang ở Sa Pa, là trưởng đoàn một lâm trường Trung Quốc sang kết nghĩa và tặng cây giống cho Việt Nam, vợ ông đang đi cùng người cũ Hình ảnh cuối cùng Dũng còn nhớ được về bố là đôi mắt đỏ ngầu giận dữ, cái nắm tay lôi xềnh xệch đứa con trai mười hai tuổi sang gửi nhà

bà nội, để ông có thể rảnh tay lên bắt vợ về nhà

Chỉ bác trai của Dũng, chủ khu nhà nghỉ trên Sa Pa mà đôi tình nhân chọn làm nơi hội ngộ sau hơn mười năm

xa cách kia biết rõ những gì đã xảy ra trong cái đêm mưa gió ấy Bố Dũng bất chấp mọi lời khuyên can quyết đưa vợ về xuôi ngay lập tức, sau khi đã cho tình địch một trận thừa sống thiếu chết, làm cho đoàn đại biểu lâm trường Trung Quốc ấy phải hoãn mọi kế hoạch hợp tác mà quay về nước ngay hôm sau Trong cái đêm định mệnh ấy, đất đá lở của Sa Pa đã cướp đi của Dũng cả mái ấm gia đình, cho dù không thật toàn vẹn nhưng cũng là một mái ấm

Dũng biết sự thật động trời ấy trong cuộc tranh cãi giành quyền nuôi đứa cháu đích tôn duy nhất của dòng họ sau hai đám tang đầy nước mắt Một người cô bên nội không kiềm chế được đã nói ra tất cả khi bác trai bên ngoại đề nghị được đóng góp trách nhiệm chăm lo cho Dũng Dũng uất hận mẹ đã phản bội gia đình, chấp nhận theo phán quyết của họ nội, cắt đứt liên lạc hoàn toàn với nhà ngoại Bác trai sau đó đã chuyển di hài của mẹ về an táng tại Sa Pa Dũng lớn lên, trưởng thành với vết thương lòng chưa bao giờ thôi rỉ máu, tự nhủ lòng mình không bao giờ để bản thân phải tổn thương, bằng mọi giá

Dũng đã thề sẽ không bao giờ đặt chân lên đất Sa Pa oan nghiệt ấy nữa Cho đến một ngày nhận được điện thoại của người bác trai, không hiểu thế nào mà lại tìm ra Dũng giữa biển người mênh mông đất Hà thành

- Bác đi tìm công ty tư vấn kiến trúc để xây lại nhà nghỉ, thấy ảnh giới thiệu về cháu trên mạng đã ngờ ngợ rồi, đến cả tên tuổi cũng giống nữa Cháu có đôi mắt của mẹ cháu Chuyện cũ đã qua mười lăm năm nay rồi, cháu không thể tha thứ cho mẹ sao? Sắp đến ngày giỗ của bố mẹ cháu, ít nhất thì cũng lên thăm mộ mẹ lấy một lần chứ

Trang 9

Ra là cái nhà nghỉ trên Sa Pa đã liên hệ nhờ công ty Dũng tư vấn thiết kế Dũng đã đề nghị giám đốc từ chối ngay dự án ấy sau khi biết địa điểm, với đủ cớ đường xá xa xôi tốn kém, hiệu quả không cao

- Bác giờ bệnh tật nhiều rồi, chẳng còn sống bao lâu nữa đâu Chẳng lẽ cháu không muốn biết sự thật chuyện

về bố mẹ trong đêm ấy ư?

Dũng vội cụp máy nhưng câu hỏi kia cứ vang vọng mãi trong đầu, làm Dũng trằn trọc mất ăn mất ngủ Sau một tuần, Dũng lên gặp giám đốc, đồng ý nhận dự án và chuẩn bị lên Sa Pa trước sự ngỡ ngàng của mọi người Nói dối cô chú, người đã nhận chăm sóc sau ngày bố mẹ mất là phải đi công tác Quảng Ninh dài ngày (chẳng khó khăn gì, công việc của một kiến trúc sư như Dũng tháng nào chẳng phải đi xa ít nhất một tuần), Dũng vội vàng lên Sa Pa tìm bác

Thị trấn Sa Pa nhìn từ khu Hàm Rồng Ảnh: Hồng Liên.

Mất một buổi sáng để người đàn ông ngoài sáu mươi tóc bạc gần hết với đủ thứ bệnh tim mạch, huyết áp thôi không thổn thức khi nắm tay Dũng và nhìn mãi vào đôi mắt đen sâu tuyệt đẹp cứ phải quay đi vì ngượng ngùng và khó chịu Thêm một buổi chiều để người bác ấy cho Dũng biết câu chuyện về đêm định mệnh kia Bác thú nhận chính mình đã là người làm cầu nối cho em gái và người tình cũ

- Ông ấy cũng là người tử tế Năm ấy làm trưởng đoàn đến trao cây giống cho Việt Nam, ăn nghỉ ở nhà bác rồi mới hỏi chuyện, đề nghị bác giúp cho gặp mặt mẹ cháu để nói chuyện kỷ niệm xưa, thế thôi Ông ấy cũng đã có hai con, biết mẹ cháu đã có gia đình đàng hoàng rồi thì còn đang tâm phá vỡ hạnh phúc nhà người khác làm gì nữa?

Hai người ở đây cũng chỉ dạo chơi, nói chuyện cũ với nhau Không hiểu có ai nhìn thấy báo về cho bố cháu là

mẹ ngoại tình nên mới ra cơ sự Bố cháu lên đến nơi không nói không rằng cứ lôi người kia ra đánh đấm

Trang 10

cháu đã khóc lóc van xin tha thứ và bố cháu cũng tha thứ rồi Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà hai

bố mẹ cháu làm hòa xong cứ nhất quyết đòi đi xe máy về ngay trong đêm, trời thì mưa gió thế Bác giận mình

đã không kiên quyết ngăn cản, không thì đâu đến nông nỗi Sau khi biết tin bố mẹ cháu gặp nạn ông ấy cũng vội bỏ về nước ngay, còn tâm trí nào mà đối diện với nỗi đau và mặc cảm tội lỗi? Cháu tha thứ cho bác, tha thứ cho mẹ chứ?

Câu chuyện kể bị ngắt ra liên tục bởi những tiếng khóc nấc nghẹn ngào Dũng chẳng hề cảm động hay rơi một giọt nước mắt nào Chẳng khác mấy so với phiên bản chuyện cũ đã ngày đêm xát muối vào lòng Dũng mười lăm năm qua Có chăng chỉ thêm việc bố mẹ Dũng đã làm hòa ngay trước khi qua đời, ai biết đâu không phải là một chi tiết hư cấu người bác quá thương em nhớ cháu kia thêm vào để Dũng thôi không oán trách mẹ mình

Dũng mất cả buổi tối và gần đêm hôm ấy trằn trọc trên giường Cái lạnh về đêm của Sa Pa thấm hơi sương giá buốt Mười lăm năm côi cút uất hận đã biến sự nhạy cảm bẩm sinh của Dũng thành ra một thứ vũ khí phòng vệ bản thân chống lại mọi tổn thương tiềm ẩn Dũng chưa bao giờ có thể mở lòng yêu thương thật sự bao giờ Dũng đã đón nhận sự chăm sóc hòng bù đắp những mất mát của đứa cháu trai từ những người thân bên nội một cách lạnh nhạt trong cái vỏ lễ phép và cam chịu, không nguôi ngoai đi nổi mặc cảm về thân phận của mình

Lúc nào Dũng cũng nhìn thấy trong mỗi người con gái đang cố tìm cách làm Dũng quan tâm (luôn có thừa, khiến mấy anh bạn chưa bao giờ hết ghen tị) cái tương lai ẩn chứa dối lừa một ngày nào đó sẽ quay lại làm Dũng đau khổ và anh không bao giờ là người dám đi cho đến trọn một cuộc tình Chưa đến ba mươi mà lúc nào cũng nặng nề suy nghĩ lo sợ như một ông già Nhìn vào cái vẻ ăn chơi bất cần đời của Dũng có ai biết nỗi đau ở bên trong hay không?

Dũng chọn cách dũng cảm quay lại nơi không bao giờ muốn đặt chân tới này để đi tìm câu trả lời cho nỗi đau của mình Tiếc thay lại là một câu trả lời không hề thỏa đáng Vậy thì quyết định còn lại cũng chỉ ở Dũng mà thôi Vết thương lòng đã hơi đóng vẩy, nhưng sẹo thì chắc chả bao giờ tan đi Dũng không thể tha thứ hoàn toàn cho người mẹ tội nghiệp, cũng không bao giờ có thể lấy lại sự vô tư yêu thương của mình Nhưng đã lên đến đây rồi, thì hãy cố gắng đối mặt với nó lần cuối Ngày mai Dũng sẽ theo bác đi viếng mộ mẹ, sau đó giúp bác thực hiện bản thiết kế xây lại nhà nghỉ cũ này thành khách sạn ba sao, rồi sau đó có thể yên tâm mãi mãi đoạn tuyệt với cái đất Sa Pa này

Đấy là quyết định của Dũng, khi mở mắt ra trong căn phòng nghỉ, sau cái ý nghĩ đầu tiên là ghét cay ghét đắng Sa Pa xuất hiện trong đầu

Mộ người mẹ nằm yên vị một góc khuất trong nghĩa trang nhỏ đối diện trụ sở của Vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn, nơi bố mẹ Dũng đã gặp nhau và nên duyên vợ chồng Gần mộ ông bà ngoại và cũng khá gần khu nhà nghỉ của bác Chắc bác quyết định đưa mẹ về đây cho gần gũi và tiện thăm nom Dũng thắp một thẻ hương, cắm lên mộ mẹ, ngắm nhìn bức ảnh khảm trên bia đá đã phai nhiều nét Sau ngày đại tang năm xưa, nhà họ nội đã vứt bỏ hết những gì thuộc về mẹ Dũng, không giữ lại tấm ảnh nào Trên bàn thờ cũng chỉ có hình bố

Trang 11

- Bác có biết ở đâu quanh đây có loại cây nào lá hình cái quạt không?

Câu hỏi bất ngờ của Dũng làm người bác bối rối mất một lúc

- Sao cháu lại hỏi thế? Có cây ngân hạnh trồng ngay trước sân nhà nghỉ đấy Chắc hôm qua cháu đến chưa

để ý Cây ấy là một trong những cây giống người đàn ông kia mang tới tặng cho Sa Pa, tiếc là chưa kịp chuyển giao kinh nghiệm chăm sóc thì đã phải về nước Mấy trăm cây con không hợp khí hậu nên chết gần hết cả, chỉ còn sót vài mống Bác xin đánh một cây về trồng trước nhà, thì lại lên khỏe mạnh Ngày xưa mẹ cháu đi học về cứ kể mãi chuyện Trung Quốc có những cây ngân hạnh mùa hè lá xanh, mùa thu lá đổi màu rực rỡ như dát vàng ròng

Vết thương mới liền lại nhói lên Dũng để bác ở lại một mình trầm ngâm bên những ngôi mộ, ra về trước, định bụng sẽ xem xét quanh khu nhà nghỉ để có thể kết thúc công việc thật nhanh và chia tay nơi này mãi mãi

Rẽ xuống khỏi con dốc nhỏ, leo vài bậc thang dẫn lên khoảng sân rộng trồng cây cối và hoa cảnh không theo trật tự nào, việc đầu tiên Dũng làm một cách vô ý thức là đưa mắt tìm cây ngân hạnh như lời bác nói Đập vào mắt anh là một cô gái trẻ có mái tóc dài nhuộm nâu sẫm hơi quăn, balô thả rơi dưới chân, còn hai tay đang níu một cành lá xanh biếc hình rẻ quạt cho chạm vào mặt mình, mắt nhắm nghiền và miệng cười sung sướng

Chuyện tình Sa Pa (3)

PHẦN III: GẶP GỠ

Dũng bàng hoàng tưởng như nhìn thấy bóng ma bước ra từ quá khứ Anh đứng lặng nhìn trân trân cô gái hồi lâu Cô gái sau một hồi mải mê với niềm vui riêng cũng nhận ra đang bị Dũng "chiếu tướng", nhíu mày rồi xách balô quay bước hướng vào nhà nghỉ.

Vũ Thị Thanh Bình (Truyện ngắn của tôi)

Khuê không tìm đến những khách sạn quen thuộc gần trung tâm thị trấn mỗi khi đi nghỉ cùng gia đình và bè bạn như mọi lần Xuống xe một cái cô vừa đi vừa chạy băng qua quảng trường, leo lên dãy bậc đá rong rêu đối diện phố Cầu Mây, leo thêm vài con dốc, rẽ trái mấy lần nữa để tìm cho được một nhà nghỉ bình dân xây hai tầng cũ kỹ lọt thỏm giữa muôn vàn khách sạn tư nhân mới xây sang trọng

Nhà nghỉ có cái tên Ngân Hạnh và trong khoảng vườn rộng trước cửa cũng trồng một cây ngân hạnh khá to,

lá tươi tốt lòa xòa Khuê đã để ý nơi này từ những lần lang thang dạo quanh Sa Pa trước kia, tự nhủ một ngày

Trang 12

ký phòng nghỉ.

Đang mùa vắng khách và vào ngày thường, nhà nghỉ lại ở xa trung tâm, chẳng khó khăn gì để Khuê yêu cầu một phòng giường đôi rộng rãi trên tầng hai, có cửa sổ quay ra thung lũng yên bình đằng sau và tiền thuê không phải là đắt Gửi chứng minh thư và ký nhận phòng xong, cô cầm chìa khóa đi ngay lên nhà, định bụng

sẽ tắm nước nóng cho hết bụi đường rồi muốn làm gì thì làm Đằng sau người thanh niên bất lịch sự kia vẫn theo bước Khuê chẳng muốn để ý làm gì nữa Kỳ nghỉ này là dành cho riêng cô, thế thôi

Dũng như bị hút hồn bước theo cô gái vào trong sảnh Trong lúc theo dõi cô đăng ký phòng, lý trí dần trở lại với anh Những chuyện dồn dập xảy ra mấy hôm nay đúng là làm Dũng phát điên mất rồi Chưa bao giờ có chuyện anh bị cuốn hút theo một cô gái đến thế Vì những nét tương đồng với người mẹ đã khuất ư? Ngoài mái tóc nâu nhuộm quăn ra thì chẳng còn điểm gì giống cả Dũng nhớ lại lời thề sẽ không bao giờ để mình bị tổn thương "Mong cho tất cả trôi qua thật nhanh và ta lại trở về với cuộc sống của mình thôi!" - Dũng nhủ thầm khi anh nối gót cô gái lên tầng hai về phòng mình

Phòng của hai người đối diện nhau ở hai đầu hành lang Bác đã xếp cho anh căn phòng nhìn ra trung tâm thị trấn, chắc lo cháu trai cứ phải nhìn núi non hoang sơ mãi sẽ thấy buồn

Trái với dự đoán của Khuê, tắm xong, nhấm nháp vài miếng bánh quy mang theo, cô không hề thấy mệt mỏi hay buồn ngủ Những cơn đau nhói nơi ngực trái cũng không còn "Tận hưởng đi thôi Quên hết lo lắng trách nhiệm để tận hưởng những ngày này " - Khuê lục tìm áo khoác mang theo, Sa Pa đã bắt đầu chuyển mình từ sáng mùa xuân sang trưa mùa hạ, nhưng thỉnh thoảng còn hơi gió lạnh, với lại, cô cũng không biết liệu mình

có vui chân mà lang thang đến chiều tối hay không Giờ này đã hơi muộn để bắt đầu leo núi Hàm Rồng, vì thế Khuê quyết định đi xuống thung lũng Hoa hồng trước

Kinh nghiệm du lịch Sa Pa của cô thừa đủ để lựa chọn những địa điểm hợp lý tùy thời gian và thời tiết Khuê cũng không chút băn khoăn về đường sá nơi đây, những lối đi quanh thị trấn nhỏ này cô đã nhớ ghi nằm lòng ngay từ lần đầu đặt chân đến Đã bảo Khuê yêu Sa Pa mà lại

Dũng lăn lộn trên giường hồi lâu với mớ tài liệu về nền móng và bản vẽ kỹ thuật cũ của khu nhà nghỉ được bác cung cấp cho hôm trước, không tài nào tập trung để suy nghĩ công việc được Anh quyết định bỏ tất cả để

đi dạo quanh thị trấn đã "Dù nó xấu xí và lởm khởm thì cũng nên đi thăm dò quan sát xem nên thiết kế cái khách sạn này thế nào cho hợp với sự lởm khởm chung ấy" - Dũng nghĩ thầm khi xuống hỏi quầy tiếp tân về những điểm nên đến ở Sa Pa

Trang 13

Bác trai vẫn chưa từ nghĩa trang về, nhưng anh chẳng buồn để tâm nữa Cô nhân viên dọn phòng đồng thời là

lễ tân kiêm kế toán nêu cho Dũng mấy cái tên: núi Hàm Rồng, thung lũng Hoa hồng, bản Cát Cát, thác Bạc Anh chọn luôn Thung lũng Hoa hồng vì chỉ có đường đi đến đấy được mô tả ít ngoắt nghoéo nhất, cứ đi thẳng phố Cầu Mây đến kịch đường, rẽ trái rồi đi thẳng tiếp, dù cho nó có cái tên khá là không hợp với một người con trai trẻ tuổi đi chơi một mình

Dũng khéo léo lảng tránh đám trẻ dân tộc bán hàng rong luôn tìm cách buộc những chiếc vòng sợi dệt màu

mè vào cổ tay anh và vòi tiền Sa Pa mùa vắng khách, không dễ dàng gì cho cả những người Kinh và người dân tộc cùng chen chúc trong một thị trấn nhỏ đa phần sống nhờ du lịch kiếm ăn Thở phào khi bước chân

qua cánh cổng gỗ phai bạc hết màu sơn, phải căng mắt ra mới đọc được dòng chữ Sa Pa Rose Valley Resort,

Dũng nhìn con đường lát bê tông uốn cong duyên dáng theo sườn đồi, hướng xuống một thung lũng thấp thoáng mấy ngôi nhà nghỉ xây theo kiểu bungalow xen kẽ giữa muôn vàn luống hoa hồng tăm tắp Ít ra thì cũng có một chỗ kiến trúc gọi là tạm được

Nhưng càng xuống đến gần thì càng thấy nơi đây hiện rõ vẻ tiêu điều của một khu nghỉ mát cao cấp lâu ngày không được tu sửa, chẳng ai ngó ngàng đến Cỏ dại mọc chen chúc với cây cảnh trong những khoảng vườn trang trí nhỏ Hoa hồng thì chắc được trồng vì mục đích cắt ra đem bán chứ không phải để khách du lịch đến ngắm nhìn, bông nào bông nấy đều bị quấn chặt giấy báo Mấy căn nhà gỗ xinh xinh mối mọt xông khắp nơi, cửa đóng then cài Không biết lần cuối cùng có người đến nghỉ trong ấy là bao giờ

Dũng thở dài tách khỏi lối đi chính, lần mò bước vào những con đường mòn dọc ngang các ruộng hoa, chắc

do những người làm công ở đây đi lại chăm tưới và thu hoạch lâu ngày thành lối Phía trước anh có một chiếc

xe máy trơ khung chất hoa hồng buộc cao như núi, đang lao như bay từ con đường mòn đi tắt xuống dốc Chợt bánh xe vấp phải mô đất trồi lên, trong chớp mắt người lái xe đã kịp nhảy ra ngoài, nhưng cái xe vẫn

Trang 14

- Lại gặp cô ở đây nhỉ

Câu nói của Dũng buông vào không khí Chữ cô nghe méo mó không tròn tiếng như cách viết của nó chút nào Dũng đã định nói là em, cô gái này không thể nhiều tuổi hơn anh được, nhưng chẳng hiểu sao đến khi

mở lời anh lại thốt ra như thế Như thể cái ác cảm với mái tóc giống mẹ anh khiến thâm tâm anh cảm thấy người con gái vô tội kia không đáng được trò chuyện một cách lịch sự

- Sa Pa vốn nhỏ bé mà - Khuê đáp lại sau khi đã giúp anh lái xe buộc đám hoa cẩn thận gọn gàng Đứng nhìn chiếc xe đi khuất sau khi người lái đã cảm ơn hai người rồi rít, Khuê phá tan sự im lặng:

- Anh cũng ở cùng nhà nghỉ với tôi nhỉ?

- À Ừ, tôi là cháu của chủ nhà

- Có họ hàng ở Sa Pa thì quanh năm tha hồ lên chơi Anh sướng thật đấy!

Dũng bối rối vì tự nhiên cô gái xa lạ kia lại chêm vào giữa câu chuyện xã giao lạnh nhạt với anh một nụ cười tươi ấm áp thân thiện Chỉ vì anh là cháu trai chủ nhà nghỉ của cô ấy thôi sao?

- Không, đây mới là lần đầu tiên tôi lên Sa Pa Tôi lên giúp bác thiết kế xây dựng lại nhà nghỉ ấy thành khách sạn

Khuê đến Sa Pa để tìm sự yên bình, cô không muốn vướng thêm bất cứ một mối liên quan nào vào cái tình cảnh vốn đã quá lắm rắc rối của mình nữa Thế mà lẽ ra chỉ cần nói một câu đơn giản tôi lên Sa Pa lần đầu, anh chàng kia còn tự khai ra việc thiết kế khách sạn nữa Theo lẽ thường Khuê hẳn sẽ hỏi tiếp anh ta là kiến trúc sư à, rồi anh ta hỏi lại Khuê làm công việc gì cứ thế chả mấy chốc mà lan đến địa chỉ cơ quan, nhà ở, trường mẫu giáo, tiểu học của nhau, rồi thì tự nhiên cảm thấy thân thiết đến mức có thể hỏi xem tại sao lại đi

du lịch Sa Pa một mình giữa mùa này Khuê không muốn dính vào những thứ ấy nữa nên cô chọn cách im lặng, cắm cúi bước tiếp theo con đường lồi lõm đầy cỏ gai

Trang 15

Dũng đã chuẩn bị tinh thần để trả lời những câu hỏi xã giao cho trường hợp này, nhưng cô gái kia cứ mãi im lặng Quen được người khác trầm trồ về nghề nghiệp của mình nên ban đầu anh cũng thấy hơi hụt hẫng Nhưng nghĩ lại Dũng thầm cảm ơn cô gái đã không tỏ vẻ quan tâm hơn Anh cũng sẽ không biết trả lời ra sao nếu như cô ta tiếp tục hỏi vì sao anh chưa bao giờ lên thăm bác

Hai người cứ thế lặng lẽ nối bước nhau đi qua hết đám cỏ rậm rạp Khuê dừng lại nhặt bỏ những hạt cỏ có lông móc bám đầy hai ống quần jeans xanh Cô đang mặc một chiếc áo khoác kaki tay lỡ màu be, bên trong

là áo thun màu đỏ Giày thể thao Converse

Dũng giật mình khi nhận ra mình đang quan sát từng chi tiết trên người cô gái mới quen biết Nhớ lại ánh mắt khó chịu lần đầu gặp mặt, anh cũng cúi xuống nhặt hạt cỏ trên quần mình Không nhìn lên một lần nào nhưng hình ảnh cô gái mảnh khảnh đang cúi gập người cứ lởn vởn trong tâm trí "Chắc là cao chưa đến mét sáu đâu "

- Anh có muốn đi vòng tiếp đến hết rìa của thung lũng này không? - Câu nói bất chợt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Dũng

Anh ngẩng lên, suy nghĩ một giây rồi gật đầu Cả thung lũng hoa rộng lớn chỉ có hai người đang đứng cạnh nhau, không kể mấy người làm nhiệm vụ chăm sóc hoa còn đang lúi húi pha chế những gói thuốc nhỏ vào nước tưới cây ở tít đầu kia khu vườn Chẳng lẽ lại từ chối rồi quay về Mặc dù Dũng không có tí cảm xúc nào

về việc tiếp tục men theo lối mòn nhàm chán này thêm nửa giờ nữa, nhưng quay về thì cũng chẳng để làm gì Yên lặng bước theo chân cô gái như một cái bóng chẳng cần suy nghĩ gì cũng có cái hay đấy chứ

- Này, tôi là Dũng, cô tên gì?

Khuê giả vờ chưa nghe thấy, cứ dấn chân lên mấy bước nữa Biết ngay mà Lẽ ra không nên tội nghiệp hay

áy náy trước sự im lặng của mình mà đưa ra đề nghị ấy với anh ta Bây giờ thì anh ta là người bắt chuyện, Khuê mất thế chủ động của mình rồi

- Khuê

- Khuê Ít người tên như thế lắm Cô là gì Khuê? Ngọc Khuê à?

Khuê gật đầu mấy cái thay cho câu trả lời trong khi cứ tiếp tục tiến bước

- Tôi cũng chỉ biết có mỗi một người tên Khuê là ca sĩ nổi tiếng thôi

Anh ta tự nhiên cất cao giọng và nói như xen lẫn tiếng cười, cứ như thể có điều gì thú vị

Ở phía trước Khuê khẽ nhíu mày Lại tiếp tục rồi, nếu không dừng lại chẳng mấy chốc Khuê sẽ được nghe chuyện gia đình, họ hàng của anh ta Khuê chỉ muốn được ở một mình, không cần thêm những phút bực mình này xen vào nữa Muốn được như vậy chỉ có một cách Cô cứ im lặng đi cho đến hết con đường mòn

Dũng cũng không cất thêm lời nào nữa Câu trả lời im lặng của Khuê làm anh tự cảm thấy mình hơi vô duyên

và tọc mạch

Sau một lúc ngồi nghỉ trên phiến đá cuối con đường, đã nhẵn bóng lên vì ngày ngày khách du lịch và cả những người làm công ở đây nữa dừng chân, Dũng thấy mình cần phải lịch sự cáo lui trước

- Tôi có việc phải quay về trước đây, cô đi chơi tiếp nhé!

Khuê hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên Cô biết cách chặn tất cả những ý đồ làm quen mà mình không muốn

Trang 16

nhận bằng sự im lặng lạnh nhạt là hiệu quả nhất, nhưng không ngờ anh chàng này thoái lui nhanh đến vậy

- Vâng, chào anh Mà này, tôi cũng tên Ngọc Khuê nhưng không hề biết hát hay như cô ca sĩ ấy đâu nhé! - Khuê nói với theo khi nhìn thấy bóng dáng anh ta lầm lũi lẫn đi giữa những bụi hoa hồng

Dũng quay lại và lần nữa ngạc nhiên trước nụ cười tự nhiên nở ra trên môi cô gái vừa mới phút trước còn lạnh lùng xa cách này Không biết làm gì hơn, anh cười lại rồi vẫy tay chào

Khuê cũng vẫy tay chào lại Rồi như chợt tỉnh giấc vì nhớ ra một phút "thương hại" người khác rất có thể đem đến những giờ bực mình cho mình trong tương lai, cô lại cắm cúi quay xuống hai ống quần, không một lần nhìn lên cho đến khi anh ta đi khuất hẳn Trời chỉ mới quá trưa một chút Hôm nay, ở Sa Pa là một trưa hè nhiều mây và mát mẻ

Dũng quay trở về con đường cũ dẫn lên nhà nghỉ Cây ngân hạnh với màu lá xanh biếc ánh bạc nổi bật chào đón anh từ xa Sáng nay có Khuê ở đó nên Dũng cũng chưa đến gần được cái cây này Anh vít một cành lá mọc ngang gần nhất xuống, mân mê những chiếc lá to dày, hằn lên vô số đường gân rắn rỏi mở rộng hình nan quạt Những chiếc lá xanh đến thế sẽ có một ngày chuyển thành vàng rực rỡ hết thật sao

Dũng hình dung ra hình ảnh mẹ anh, tuổi đôi mươi ngọt ngào tươi trẻ đứng dưới những tán cây ngợp sắc vàng, cười nói vui tươi với một người đàn ông không phải bố mình Anh tức giận buông tay đột ngột khiến cành lá vụt lên vụt xuống, đôi ba chiếc lá rách cánh, rơi rụng lả tả Cô gái tên Khuê có mái tóc gợi nhớ đến

mẹ anh nữa, cũng yêu thích loài cây này Tại sao kẻ đã quen nắm thế chủ động như anh lại có những hành động ngô nghê đến vậy trước cô ta Liệu có giống như bố anh từng bị thu hút bởi người mẹ xinh đẹp u sầu của anh, dù đã biết bà cất giữ trong lòng một mối tình đầu không bao giờ quên được, chấp nhận thử thách vượt qua cái bóng của người cũ ấy mà cuối cùng cũng đành thất bại đắng cay?

Dũng thấy ghét cả những người con gái yêu thích cây ngân hạnh Hẳn ở họ phải có một ma lực bí ẩn nào khiến đàn ông dễ dàng mất đi lý trí Anh tự nhắc lại lời thề không bao giờ để cho mình bị tổn thương, rồi bỏ vào trong nhà, không một lần ngoái nhìn lại những tán ngân hạnh xanh biếc

Chuyện tình Sa Pa (4)

PHẦN IV: LÀM THÂN

Trước khi về nhà nghỉ, Khuê tạt vào một hiệu ăn treo nhiều giò hoa mười giờ rực rỡ trước hiên trên phố Cầu Mây gọi một bữa trưa nhẹ Nhiều giờ đi bộ thong thả giữa khung cảnh đẹp như mơ của Sapa khiến cô thấy đói, nhưng không hề mệt

Vũ Thị Thanh Bình (Truyện ngắn của tôi)

Ngay khi cái ý nghĩ về căn bệnh kia trở lại sau chữ mệt, Khuê lập tức bắt mình nhìn ra những giò hoa đung đưa trên đầu, ngắm con phố chính của thị trấn Sa Pa ngái ngủ trong một trưa hè vắng khách, và quên đi tất thảy

Trang 17

Cô quyết định sẽ về nhà nghỉ ngủ trưa một chút, rồi đến chiều tiếp tục kế hoạch xuống bản Cát Cát Đích thị

là một hành trình quen thuộc mỗi lần lên Sa Pa Bạn bè của cô đều đã ngao ngán với những kế hoạch này thậm chí sau lần đầu tham dự, mà không hiểu sao Khuê có thể hào hứng lặp đi lặp lại mỗi lần lên tới đây không biết chán Chắc hẳn vì tình yêu Sa Pa tha thiết rồi

Khuê mỉm cười khi đặt lưng xuống chiếc giường rộng rãi thoải mái Không phải chung giường với ai như khi

đi du lịch thời sinh viên Khuê chìm vào giấc ngủ êm đềm

Trong lúc ấy Dũng còn đang vật lộn với mớ giấy tờ và bản vẽ trong phòng Anh tránh gặp mặt bác từ khi quay về nhà nghỉ, lòng chỉ mong làm sao kết thúc công việc này càng nhanh càng tốt Vậy mà tâm trí lại cứ quay cuồng với hình ảnh bố mẹ đã mất, người đàn ông không quen và cô gái mới quen khiến anh phải bối rối kia Kể cũng lạ, suốt mấy giờ đi bên cô ta anh không hề nhớ gì đến những chuyện buồn của mình, cứ đầu óc trống rỗng mà bám theo từng bước chân phía trước thế thôi

Có những lúc tưởng như quên mất mình là ai nữa chứ Vậy mà chia tay xong trong lòng Dũng lại dậy sóng ưu phiền Anh muốn ghét cô rồi lại tự thấy có lỗi vì tự nhiên đi thù hằn một người mới quen vô tội Anh muốn tránh xa những rắc rối cô có thể đem lại cho mình nhưng lại thầm mong ước cảm giác yên bình trong lãng quên khi ở cạnh cô

Dũng nảy ra ý định muốn nhờ Khuê làm hướng dẫn du lịch khi ở Sa Pa "Cô ấy có vẻ thông thuộc đường sá ở đây Dù sao cũng một mình lên đến đây như thế này " Anh cân nhắc xem có nên gõ cửa lịch sự thử đề nghị Khuê một lần Dũng biết cô đã về phòng rồi, từ hơn một tiếng trước Cả nhà nghỉ chỉ có vỏn vẹn tám phòng cho thuê, gia đình bác anh và người làm ở tập trung tầng một, tầng hai cho khách ngoài anh và Khuê còn một đôi vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật nữa, nhưng chả mấy khi ra khỏi phòng bao giờ

Anh đã để ý nghe thấy tiếng mở khóa rồi sập cửa ở phòng đối điện đầu kia hàng lang Dũng cứ mở cửa đi ra rồi lại quay vào đóng cửa phòng như thế bốn năm lần Lần cuối cùng anh thấy cửa phòng Khuê hé mở và cô bước ra, nhìn thấy anh, nở một nụ cười tươi thay cho câu chào lại thêm một lần khiến trái tim anh đóng băng trong tích tắc

Khuê đã có một giấc ngủ ngon không mộng mị trong khoảng một tiếng đồng hồ Rồi cơn đau nhói trên ngực xuất hiện đột ngột như muốn bóp nghẹt trái tim làm cô ngộp thở Cô vật vã trên giường một hồi lâu, nước mắt giàn giụa Tự nhiên Khuê thấy sợ hãi kinh khủng Thật là dại dột làm sao khi một mình tìm đến nơi này Nếu như cô phải chết cô độc ở đây? Cơn đau tan dần, Khuê cứ tiếp tục khóc cho đến hết nước mắt

Nước mắt khô cũng là lúc trong lòng trở lại cảm giác trống trải "Có lẽ phải quay về đối diện với sự thật, nói cho bố mẹ và bạn bè thôi " - Khuê tập làm quen với ý nghĩ mới Nhưng rồi hoang mang lo sợ qua đi, nhìn

ra nắng chiều ánh sắc đang trải trên thung lũng phía sau khung cửa sổ những đốm hoa nắng khổng lồ, cô lại quyết tâm ở lại với Sa Pa cho đến khi không còn níu giữ được nữa Lau mặt, thay đồ, vừa bước ra khỏi phòng Khuê thấy phía bên kia Dũng cũng đang mở cửa Nhìn thấy một người dù là mới quen nhưng có thể coi gần như là bạn, Khuê bất giác thấy lòng vui vui và trao cho anh một nụ cười

Trang 18

- Thế thì hay quá, tôi cũng muốn đi nhưng chưa biết đường Có thể đi cùng cô được không?

Chẳng có lý do gì để từ chối cả, hai người cùng nhau bước ra trời chiều Sa Pa lộng gió cuộn lẫn với nắng vàng

Trên đường đi Khuê giải thích cho Dũng lai lịch cái tên bản Cát Cát, miêu tả những cảnh vật bên trong, y như một hướng dẫn viên du lịch thực thụ Anh hầu như chỉ im lặng lắng nghe, ngạc nhiên trước sự am hiểu Sa Pa sâu sắc của cô gái đi cùng, thỉnh thoảng mới cất lời hỏi lại vài câu cho rõ

Cái tên Cát Cát xuất phát từ từ tiếng Pháp cascade nghĩa là thác nước Người Pháp đã đến đây đặt nhà máy

thủy điện đầu tiên ở Sa Pa để cung cấp điện cho khu nghỉ dưỡng ở thị trấn này Nhưng Cát Cát cũng là một bản văn hóa truyền thống lâu đời của người H'Mong ở Sa Pa Ở đây còn lưu giữ nhiều kiến trúc nhà cửa và cổ vật từ xưa

- nhưng từ khi trở thành khu du lịch thì những nhà cửa và vật dụng ấy đều bị bỏ không cả Người bản xứ đã chuyển ra phía ngoài cất lán bán đồ lưu niệm rồi Ngoài mấy cây cầu treo và dòng thác, Cát Cát bây giờ chỉ như vùng đất chết, thỉnh thoảng khách du lịch đến lục lại tàn tích mà thôi Anh có muốn vào xem tận mắt thì mua vé ở đây rồi đi một mình, tôi sẽ đợi ở lối ra dưới kia - Khuê kết thúc câu chuyện kể khi cả hai cùng đứng trước quầy bán vé dưới tấm biển to đề "Bản Cát Cát"

- Sao cô lại không vào?

- Tôi đã vào đấy một lần rồi, và không muốn nhìn thấy lần thứ hai nữa

- Cô mà không đi cùng thì tôi vào làm gì? Nếu lạc thì sao? - Dũng cười bông đùa khi thấy giọng Khuê trầm xuống

- Thế thì ta cứ đi tiếp đến cổng ra của bản nhé! - Khuê lại nở nụ cười - Mỗi lần đến đây gọi là đi Cát Cát thực

ra tôi chỉ đi trên con đường này qua cổng vào, cổng ra rồi lại vòng về Nhìn ngắm ruộng bậc thang hai bên còn đẹp hơn bên trong ấy chứ

Trang 19

Lúc này Dũng mới bắt đầu để ý đến những thửa ruộng xanh mướt hai bên đường Con đường vòng quanh những ngọn đồi đã được trải nhựa để phục vụ những chuyến xe chở khách du lịch, nhưng phía lề đường sát với triền đồi cao hơn vẫn có một lạch nước chảy qua rí rách Trong buổi chiều Sa Pa vắng vẻ đượm buồn, tiếng nước chảy nghe như một lời thì thầm da diết

Hai người ngồi nghỉ chân một lúc trên bờ tường đất của một ngôi nhà vô danh có những đứa trẻ chăn châu nhem nhuốc ngơ ngáo nhìn tất thảy mọi sự xung quanh gần lối cổng ra của bản

- Cô có vẻ yêu Sa Pa lắm nhỉ? - Dũng bắt chuyện cho tan bớt bầu không khí im lặng

- Một năm tôi có thể đến Sa Pa ba bốn lần ấy Giá mà có thể ở luôn tại đây thì tốt Còn anh?

- Sáng nay tôi còn nghĩ là tôi ghét cay ghét đắng nơi này

- Thế bây giờ thì thế nào?

- Tôi cũng không biết nữa

Khuê từ chối lời mời mọc của mấy bác xe ôm chuyên chở những khách du lịch đã quá mệt sau ba giờ đi bộ lòng vòng trong bản không muốn tự về khách sạn đang ế hàng và thách Dũng chạy thi về nhà nghỉ trong vòng một tiếng "Điên rồi!" - Dũng thầm nghĩ khi ngó nhìn đồng hồ đeo tay Từ khi cả hai bắt đầu rời nhà nghỉ đi đến đây với tốc độ không phải là chậm cũng mất gần hai tiếng Nhưng anh vẫn giữ tốc độ ổn định bám theo sát cô, lúc thì vượt lên một đoạn đứng lè lưỡi trêu đùa, khi thì giả vờ tụt lại một lúc

Phải công nhận rằng Khuê chạy khá nhanh Những vị khách du lịch người nước ngoài to béo vừa đi vừa thở dọc đường đều phải ngoái nhìn theo đôi thanh niên nam nữ đang đuổi nhau tràn đầy sức sống

Dũng chỉ hơi thắc mắc một điều, Khuê chạy nhanh nhưng không bền, cứ chốc chốc lại dừng ôm ngực thở, nhiều khi cúi gục cả đầu xuống Mỗi khi anh lại gần định hỏi han hay đề nghị dừng cuộc đua cô lại như muốn lảng tránh mà vượt lên phía trước Đã khắc ghi từ lâu trong lòng bài học đắt giá về việc tôn trọng những gì người khác muốn giấu, anh không có ý định hỏi thêm

Trang 20

Gần đến nhà nghỉ, Dũng tụt lại để Khuê thắng cuộc Cô chạy tuột vào trong nhà Khi Dũng vào đến nơi Khuê đang ngồi thở dốc trên dãy ghế chờ cho khách Anh cũng ngồi xuống cách cô một chiếc ghế, thở hồng hộc, lau mồ hôi túa ra trên khuôn mặt đỏ bừng dù Sa Pa vừa tắt nắng đã bắt đầu se lạnh Mặt Khuê không đỏ, lại

có vẻ như tái xanh đi Nhận thấy cái nhìn của Dũng cô gượng cười:

- Cảm ơn anh đã nhường cho tôi thắng Nhưng hơn một cô gái như tôi cũng không có gì đáng tự hào đâu nhé!

- Trông cô có vẻ mệt Cô có sao không?

- Không sao cả Tự nhiên tôi thấy buồn ngủ quá Tôi lên phòng trước đây, chúc anh buổi tối vui vẻ! - Nói rồi Khuê bước vội lên cầu thang, không để cho Dũng kịp tiếp lời

Ở dưới nhà Dũng nghe tiếng cửa phòng đóng sập đầy giận dữ Anh băn khoăn: "Mình đã làm gì nhỉ? Giả vờ thua làm cô nàng tự ái hay sao?"

Khuê tự nhủ mình điên mất rồi Chẳng hiểu từ ngõ ngách nào trong đầu cô bỗng xuất hiện ý tưởng chạy thi như vậy Có phải vì cái cảm giác người con trai xa lạ này sẽ sẵn sàng tuân theo mọi ý nghĩ điên rồ cốt chỉ nhằm làm vui lòng cô? Khuê vốn không được tự nhiên thoải mái khi ở bên cạnh người khác giới Lúc nào cũng thường trực trong cô một nỗi sợ mơ hồ bị lép vế, bị đe dọa

Cô đã quen sử dụng sự lạnh nhạt làm vũ khí mỗi khi có dấu hiệu hiểm nguy Mà sao với người thanh niên mới quen này kể cả những ác cảm lúc đầu gặp gỡ cũng không làm Khuê thấy khó chịu "Nếu như đây là người ấy thì chẳng phải là một lúc xuất hiện không thích hợp chút nào sao?" - Khuê để cho trí tưởng tượng con gái của mình bay bổng chạm vào ý nghĩ ấy, rồi tuyệt vọng vẫy vùng

Ở Dũng tồn tại một cái gì đó làm Khuê có xu hướng muốn tự hủy hoại bản thân, nhưng vẫn sẵn lòng và vui sướng Cô quặn thắt trong cơn đau đớn bóp chẹt lồng ngực, nhưng đồng thời vẫn hạnh phúc vì có anh chạy theo bên mình Cô nghĩ đến cái hoàn cảnh ngang trái chưa biết sống chết tương lai dài ngắn thế nào của mình, nhưng lại vẫn thầm mong được anh cảm thông Tất cả những cảm xúc ấy ập đến chỉ sau một ngày gặp mặt, hẳn là Khuê điên rồi

Khi đưa ra lời đề nghị chạy thi ấy, thoáng qua trong Khuê một ý nghĩ dù cô có gục xuống anh hẳn sẽ là người đến bên vực cô trở dậy, nhưng rồi là sự hối hận lo lắng anh sẽ phát hiện ra bí mật của cô Khuê không muốn

bị ai thương hại Cô cũng đã gần như gục xuống rồi, khi nín thở nói lời chúc anh buổi tối vui vẻ rồi đi như bay lên cầu thang Khuê chỉ sợ chậm trễ một giây thôi cô sẽ để lộ sự yếu đuối cả về thể xác lẫn tinh thần của mình mất Cánh cửa đóng sập sau lưng cũng là lúc Khuê ngã gục trong đau đớn, nằm thiêm thiếp gần như bất tỉnh

Sự thay đổi nhanh chóng của Khuê làm Dũng thấy bất ngờ hụt hẫng Còn lại một mình trong căn phòng tiếp khách, chị người làm hẳn đang sửa soạn nấu cơm tối trong bếp ở chái nhà Dũng nghe thấy từ phòng ngủ của bác có tiếng tivi Lúc hai người quay về chẳng có ai ở đây, cửa vẫn mở toang

Sa Pa một buổi tối trời nhập nhoạng vắng vẻ hiu hắt và ở góc khuất cách xa trung tâm thị trấn náo nhiệt thế này, hẳn cũng làm người ta lơ là đi ý thức phòng kẻ trộm Gió se lạnh cùng với mồ hôi khô đi làm Dũng lạnh rùng mình Anh định quay lên nhà đi tắm và thay quần áo thì một giọng nói bất ngờ vang lên:

Trang 21

- Chú em mới lên một hôm mà đã chuẩn bị dắt mũi được em xinh tươi nào rồi đấy, ha ha Cẩn thận không bị

nó dắt mũi lại nhé! Cái đất Sa Pa hổ lốn này chả biết đâu mà lần, ha ha

Những tràng cười xen vào giọng nói bông đùa đểu cáng làm Dũng khó chịu nhìn sang Một người đàn ông trạc ba mươi tuổi, gầy gò xanh xao đang cười nhăn nhở

- Sao, không nhận ra anh mày nữa hả? Cũng phải thôi, mười mấy năm rồi Chú em giờ cao to đẹp trai quá, ha ha

Một tràng cười nữa không ăn nhập vào đâu kết thúc câu nói Dũng nhíu mày cố lục tìm trong trí nhớ mối quan hệ với cái kẻ mang dáng dấp "xì ke" đang đứng trước mặt

- Anh đi đâu sao hai ngày qua em không thấy ở nhà?

- Đi chơi cho khuây khỏa chứ đi đâu? Chú tưởng bó gối mãi trong cái nhà nghỉ xập xệ này ở đất Sa Pa khỉ ho

cò gáy vui lắm đấy hử? Nếu có thấy buồn chỉ cần nói với anh một tiếng, anh sẽ đưa chú theo "khám phá cái đẹp tiềm ẩn của Sa Pa" ngay, ha ha

Phúc kết thúc câu nói bằng những cái nháy mắt làm Dũng nóng tai trước khi cả hai con mắt nhỏ khép chặt trong tràng cười ầm ĩ Dũng chẳng buồn nghĩ tiếp về những gì đã xảy ra trong mười mấy năm qua có thể làm biến đổi niềm tự hào của gia đình và người thân thành kẻ chỉ khiến người ta muốn lánh xa như Phúc bây giờ Anh im lặng nhìn xuống sàn nhà Phúc cười xong không thấy Dũng hưởng ứng gì có vẻ giận dỗi

- Không thích hả, thế thì cứ chăm chỉ làm việc thiết kế của chú mày Ông già cứ thích xây sửa lại cái nhà nghỉ

ọp ẹp này rồi giữ tao lại kinh doanh Nhưng mà tao chán cái đất Sa Pa này lắm rồi Mày biết không? Ở một hai ngày đã chán ốm, chỉ có các em dân tộc là xinh, nhưng mà ở đâu chả có gái xinh Tao đã bảo ông già bán tất tật đi chạy hai suất sang Mỹ cho hai bố con, sang hưởng đời an nhàn sung sướng

Tiếng hắng giọng của bác trai phía sau làm Phúc thôi kể lể, ngúng nguẩy quẳng về phía bố đẻ một cái nhìn khinh khỉnh rồi bỏ đi không một lời chào Dũng chưa hết bàng hoàng đứng nhìn theo Nhìn đứa con đi khuất hồi lâu, bác quay sang nhẹ nhàng bảo Dũng:

- Cháu vào ăn cơm với bác nhé!

Không phải bữa cơm đầu tiên ở đây, nhưng là lần đầu Dũng ăn chung với người bác lâu ngày gặp lại Mấy bữa trước chị người làm ý tứ dọn một mâm riêng, mời anh khi nào muốn ăn thì báo để đi hâm nóng lại Bữa cơm tối nay là lẩu cá hồi Cả bác và Dũng đều không một lời nhắc lại chuyện hôm qua và sáng sớm nay Hai người đều mặc định trong lòng là đã coi như cho vào quá khứ, dù có tha thứ hay không thì tương lai vẫn phải

Trang 22

tiếp tục Bác tâm sự với Dũng dự định ấp ủ xây dựng Ngân Hạnh thành một khách sạn hiện đại, xứng đáng làm vốn liếng cho con trai duy nhất của bác thừa tự

- Thằng Phúc nó cũng chịu thiệt thòi nhiều rồi, từ khi mẹ mất đến giờ

Chưa nói hết câu giọng bác đã nghẹn ngào muốn khóc Dũng không muốn làm bác nhắc lại chuyện buồn nhiều thêm nữa Anh vội cướp lời:

- Bác đừng lo, cháu với công ty sẽ cố gắng hết sức Nhà nghỉ của mình có vị trí tương đối thuận lợi, chỉ cần thay đổi kiến trúc rồi kết hợp với marketing là sẽ làm ăn phát đạt ngay thôi!

Người bác đưa tay run run nắm lấy tay Dũng, nghèn nghẹn:

- Cảm ơn cháu!

Sau bữa cơm Dũng cáo lui lên nhà xem xét tiếp tài liệu Giờ đây anh bỗng cảm thấy việc sửa sang lại khu nhà nghỉ này không chỉ để giải phóng cho bản thân, mà còn giải phóng cho người bác tội nghiệp cả đời đã phải dằn vặt về cái chết của vợ chồng em gái cũng như sự sa ngã của đứa con trai duy nhất nữa

Trước khi về phòng mình Dũng chợt nhớ đến Khuê Từ chập tối không thấy cô bước ra nữa Ngủ quên cả ăn uống hay sao? Anh gõ gõ cửa phòng cô mấy hồi mà không thấy trả lời đành quay về phòng mình, thấy hơi ngạc nhiên là sao trong lòng lại có chút lo lắng xen với bực mình Cô nàng bí ẩn này làm anh tò mò, và thấy bất mãn nữa

Dũng đã quen với việc anh mới là người được theo đuổi, và là người được đưa ra lời từ chối, là người có thể làm người khác tổn thương, trước khi họ làm tổn hại chính bản thân mình Khuê cho anh cảm giác mình được ban ơn khi có thể cùng cô trò chuyện, và cũng chẳng mảy may tỏ ý cần đến anh quan tâm chút nào, có khi như từ chối anh nữa Nhưng tắm và thay đồ xong là Dũng đã gói hết những băn khoăn ấy vào một góc để tập trung cho công việc Thậm chí anh cũng chẳng mảy may nhớ đến ý nghĩ nào đã chạm cửa ngõ tâm trí anh buổi sáng hôm nay

Chuyện tình Sa Pa (5)

PHẦN V: KHOẢNG CÁCH

Dũng choàng tỉnh giấc giữa mớ giấy tờ bừa bộn xung quanh bởi tiếng gõ cửa liên hồi kỳ trận Chắc chắn không phải bác anh Còn nếu là cô người làm đến dọn phòng thì làm gì có cái kiểu làm phiền người khác như thế này?

Vũ Thị Thanh Bình (Truyện ngắn của tôi)

Dũng liếc qua đồng hồ, mới qua bảy giờ sáng một chút Anh lấy tay vuốt tóc, ngái ngủ ra mở cửa Khuê đang đứng đó chào đón Dũng bằng một nụ cười

- Tôi sắp leo núi Hàm Rồng bây giờ Anh đi cùng một thể chứ?

Dũng nhìn Khuê từ đầu đến chân Cô đã thay chiếc jeans dài sang quần ngố, áo thun mới màu hồng nhạt, áo khoác kaki vẫn mang trên người để hạn chế cái lạnh đầu sáng Sa Pa

- Cô đợi tôi một chút

Trang 23

và cô tự nhủ hãy cứ vui vẻ và tận hưởng, biết đâu chẳng là lần cuối trong đời?

Trị trấn Sa Pa buổi sớm Ảnh: Linh Linh.

Nếu là lần cuối thật, thì Khuê muốn mình là một kẻ yêu đời vô tư lự, nhí nhảnh hiếu động một chút Những người hôm nay cùng trò chuyện có thể cô sẽ chẳng gặp lại bao giờ, vậy thì tại sao lại không để lại cho nhau những kỷ niệm đẹp? Cô không muốn bất cứ ai phải thương hại cho mình

Khuê đã dậy từ sớm, trang điểm tí chút cho khuôn mặt hồng hào, che đi đôi mắt có vết thâm vì thiếu ngủ và khóc nhiều Đến khi đứng trước cửa phòng Dũng, cô đã hoàn toàn nhập tâm vào vai một cô nàng nhí nhảnh vui tươi Chiếc mặt nạ hơi chống chếnh muốn rơi khi anh đóng sập cửa Nhưng chỉ trong ít phút Dũng đã bước ra, ném cho cô một cái cau mày hoàn toàn không ác ý thì những băn khoăn cũng rơi rụng cả

- Cô có cần phải đánh thức tôi theo kiểu bất lịch sự như thế không?

- Nếu không thế liệu anh có dậy ngay không hả?

Khuê vui chân chạy xuống dãy bậc đá cạnh quảng trường trước anh một đoạn, rồi quay lại kéo anh tạt vào một hàng phở

- Ăn sáng trước đã nhé Tôi đói rồi

Trang 24

- Từ tối qua đến giờ cô chỉ ngủ mà quên cả ăn đấy hả?

- Tôi có bánh ngọt trong phòng Trời tối lười ra ngoài quá

Dũng lặng lẽ ăn phở "Nước dùng đủ vị đủ mùi chứ chẳng có gì đặc biệt" - anh thầm nghĩ Thế mà Khuê không ngừng tỏ ra thích thú tán thưởng Cô còn nhắc đến mấy hàng phở nổi tiếng của Hà Nội, so sánh cái thú

vị được ngồi bên nồi nước dùng nóng ấm của một món ăn Hà Nội ở Sa Pa Dũng nhớ lại cái cảm nhận về một thị trấn du lịch tạp nham ngày đầu mới đến

Núi Hàm Rồng không hề cao, nhưng hai người tiến lên đến đỉnh với một tốc độ chậm chạp Vì Khuê cứ muốn nấn ná chụp lại những bông hoa rực rỡ sắc màu trải suốt từ chân núi lên cao

- Sao hôm qua không thấy cô chụp ảnh?

- Tôi quên mất

- Sao cô toàn chụp hoa không thế? Không muốn chụp người làm kỷ niệm sao?

- Tôi đến đây nhiều lần rồi, người lên ảnh thì lúc nào cũng như nhau, chỉ có hoa là thay đổi bốn mùa Mà anh không thấy chỉ có hoa với cảnh vật không sẽ đẹp hơn là để người đứng xen vào à?

- Ừ, đúng rồi, nhất là khi người ấy là cô đấy - Dũng bông đùa

- Anh cũng thế thôi - Khuê phụ họa theo

Dũng kín đáo ngắm nhìn Khuê những phút cô chăm chú chỉnh sửa từng chiếc lá, cánh hoa để chụp lên ảnh cho đẹp Nâng niu nhẹ nhàng như thể đang chạm vào pha lê vậy Cái cô nàng bí ẩn này, lạnh lùng, vui vẻ dễ gần hay trầm lặng, đâu mới là con người thật nhỉ?

Khuê reo lên khi thấy phía trước có một bãi cỏ xanh đâm lên đầy những chùm hoa trắng ngà như những quả bóng tròn nho nhỏ

- Cô muốn ước điều gì?

- Tôi cũng chưa biết nữa - Khuê trả lời sau một phút im lặng

- Thế thì việc gì phải đi tìm nữa, có thấy cô cũng không biết mình muốn cái gì cơ mà Đi tiếp thôi!

Nếu là vào lúc Khuê không có mong ước cháy bỏng là cuộc sống của mình được trở lại như những ngày bình thường, có lẽ cô sẽ cảm ơn anh đã vô tình chỉ ra cho cô thấy điều khiến cô mãi trăn trở và chán nản bấy lâu qua Có đúng là cô đã sống một cuộc đời mà chẳng biết mình thật sự muốn cái gì không nhỉ? Nếu thế thì căn bệnh này khác nào một sự trừng phạt vì đã không biết quý trọng giá trị cuộc sống ban tặng Ý nghĩ ấy phủ lên tâm tư Khuê một đám mây mù

Đoạn đường lên Sân Mây chẳng còn bao xa, Khuê hầu như không hé miệng câu nào nữa Hai người đứng cạnh nhau bên lan can lộng gió Sân Mây chỉ là một mỏm đá chơi vơi được gia cố thêm những tấm ván gỗ và

Ngày đăng: 08/11/2013, 01:11

Xem thêm

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TRÍCH ĐOẠN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w