1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Bài viết đạt giải Nhì "Dấu ấn người Thầy"- 2014

4 15 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 43,82 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Những “lượt khách sang sông” như chúng em có dịp nhìn lại chặng đường học tập mình đã qua, để biết ơn và khắc ghi sâu trong tâm khảm của mình hình ảnh những người lái con đò tri thức ấy.[r]

Trang 1

Mỗi năm khi đến ngày 20-11, ngày Nhà Giáo Việt Nam, ngày tôn vinh những chuyến đò, và đặc biệt là… người lái đò Những “lượt khách sang sông” như chúng em có dịp nhìn lại chặng đường học tập mình đã qua, để biết ơn và khắc ghi sâu trong tâm khảm của mình hình ảnh những người lái con đò tri thức ấy

“Không thầy đố mày làm nên” là lời nhắc nhở chúng ta đừng quên người đã dìu dắt chúng ta gặt hái được những thành công như ngày hôm nay, đặc biệt là chúng ta đã đến được bờ sông của tri thức

Nhân kỉ niệm 32 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 năm 2014, con xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất của mình tới người mẹ thứ hai của con Và con không quên gửi đến những “ người cha”, “người mẹ” hiền, tận tụy sớm hôm bên trang giáo án…lời cảm ơn, biết ơn chân thành nhất

Trang 2

Công cha, áo mẹ, chữ thầy Nghĩ sao cho bõ những ngày ước mong

Từ thuở bé thơ, bên chiếc võng mẹ ru hằng ngày, em vẫn thường nghe âm vang ngọt ngào của câu da dao ấy Thế nhưng, cho bây đến giờ, em mới hiểu được

ý nghĩa của: cơm cha, áo mẹ, chữ thầy Và đặc biệt hơn, khi em hiểu ra một điều thật giản dị: “Cô của em thật hiền từ, giản dị, chân thành, luôn biết yêu thương”

Có lẽ vì thế, mà suốt cuộc đời này em vẫn mãi nhớ về cô – cô Thanh Tuyết

Em vẫn nhớ như in, hồi em gặp cô là lúc còn học tiểu học Ngôi trường làng khi ấy mới sửa lại và đã xây xong một phần So với những trường trong khu vực cũng khá khang trang Nhưng con đường làng để đến trường thì còn nhiều đất đá, mỗi ngày mưa là mỗi ngày lội bùn lầy, mỗi ngày nắng là mỗi ngày hít khí bụi Thế nhưng, cô vẫn đạp xe trên con đường ấy Cô nhớ không? Cô vẫn thường nói với chúng em “Đạp xe để tập thể dục cho khỏe, một công đôi việc đấy các con ạ” Lũ trẻ con chúng em chẳng hiểu gì, cũng nhếch nhác đạp sau xe cô Mãi về sau, em mới biết, cô sợ đi xe máy, vì có lần cô bị ngã

Trước kia, cô công tác tại một trường trọng điểm trên thành phố Thế nhưng

vì lòng yêu nghề, yêu những đứa trẻ bất hạnh không được học hành mà cô xin chuyển về quê em Một vùng quê nghèo, nhiều anh chị lớn hơn em mà không được

đi học Một phần do điều kiện kinh tế không đủ, một phần muốn tự lập sớm để lo cho các em, vì nhà đông con quá Mỗi khi nhìn ánh mắt của cô, chúng em cảm nhận được tình yêu thương của cô trong đó Cô tận tụy chăm sóc, chỉ bảo chúng

em từng điều nhỏ một…Nói đúng hơn là cô yêu nghề, yêu ánh mắt trẻ thơ, yêu tiếng cười hồn nhiên trong sáng ấy Bởi thế mà nhiều năm trôi qua, cô đã dốc hết lòng cho từng lứa tuổi học trò của chúng em đi qua Cô mở lớp dạy chữ vào buổi tối cho những bạn nghèo Nhìn chúng em lớn lên từng ngày, cô hạnh phúc, mãn nguyện Dù lũ học trò ngày ấy đã xa cô, nhưng mỗi khi gặp lại cô vẫn trao cho chúng em một niềm tin, một nghị lực thắp sáng

Vì tương lai của chúng em, cô không ngần ngại một việc gì khó Những trang giáo án miệt mài từng đêm, những con số, những bài học mới, bài học hay…

là do cô luôn dốc hết tâm huyết của mình vào đó Nhiều năm liền cô là giáo viên

Trang 3

giỏi, được nhiều người quý mến Cô không chỉ giỏi về chuyên môn, mà trong cách đối đáp, ứng xử càng thông minh, nhanh nhẹn, tế nhị hơn bao giờ hết Có lẽ vì thế

mà ngay cả ở nhà, ở trường, ở lớp…ai ai cũng cảm phục, thương yêu cô Và nhất là

lũ trẻ chúng em

Chúng em càng yêu thương cô hơn bởi tấm lòng chân thành, sự giản dị, hiền dịu của cô Em còn nhớ như in mùa đông năm ấy, chuẩn bị đến ngày thi học kì, cô dặn cả lớp hôm nay học bài và ôn bài thật kĩ Nhưng vì trường làng, gần nhà dân

Mà hôm ấy lại có một đám rước dâu ngoài xóm Lớp em ở trên lầu hai, những bạn ngồi cạnh của sổ cứ hóng ra ngoài, rồi cả lớp nhao nhao lên trầm trồ khen ngợi cô dâu… Lúc đầu, cô bảo lớp nghiêm túc, trật tự nhưng chẳng ai chịu nghe cả, thế rồi

cô ngồi lặng im trên bàn giáo viên Chờ đoàn người đi qua, cô bắt đầu lại bài giảng Một số đứa vẫn còn mãi mê với hình ảnh bên ngoài, một vài đứa thì cúi xuống bàn tranh cãi với đứa bên cạnh, có đứa lại cố lắng tai nghe xem còn sót lại

gì trong đám rước ấy không Ánh mắt cô hướng xuống lớp Lời giảng vẫn truyền cảm như xưa, nhưng sao trông cô buồn đến vậy Cả lớp mà chỉ một vài đứa hiểu được cô đang nói gì Bài học kết thúc Cô cho cả lớp làm bài kiểm tra 15 phút, nhưng thật buồn, lớp hơn 40 đứa mà chỉ có 9 đứa làm được bài Cô nhìn chúng em bằng ánh mắt buồn, cả lớp cúi đầu im lặng Thời gian dường như đứng lại Bỗng

âm thanh ngọt ngào làm phá tan không gian nặng nề Cô cất lên lời hát “…Không dám đâu…hổng dám đâu” Rồi cô vui vẻ giảng lại bài Cả lớp vòng tay lên mặt bàn, từng cánh tay bắt đầu dơ lên Cô mỉm cười hạnh phúc Qua lần ấy, mỗi đứa chúng em rút ra cho mình được nhiều điều bổ ích

Từ sau buổi học ấy, chúng em bắt đầu yêu cô hơn, hiểu cô hơn Biết cô thích hoa tươi, nhưng không phải hoa được trồng, được cắt tỉa kĩ càng, mà là hoa dại Cô nhớ không? Những ngày sau Tết, gió vẫn lạnh căm căm mà chúng em vẫn thay phiên nhau, hái những bông hoa dại tặng cô Cô vui lắm Có hôm, lớp còn làm bình hoa toàn hoa dại để trên bài giáo viên thay cho bình hoa nhựa Cô nghẹn ngào không nói thành câu

Thuở ấy, em còn là một cô bé ngây ngô, nhút nhát Chỉ dám làm những gì

mà cha mẹ cho phép, đến những suy tư thầm kín cũng đành nép vào lòng mà thôi Chín tuổi, chưa phải là lúc em có được suy nghĩ chín chắn Nhưng niềm đam mê duy nhất của em lúc bấy giờ là trở thành một họa sĩ nhí Bao nhiêu giấy mực chỉ được gom góp chất trong trái tim, không dám hé lộ một điều với ai Rồi một hôm,

Trang 4

cô lặng lẽ đến bên em Những ngày sau đó như có một phép màu kì lạ, cô mang đến cho em sự tự tin, vững bước trên đường đời Em không còn quá e thẹn với mọi người xung quanh, đã biết tự mình đối diện với thế giới bên ngoài Đã bắt đầu biết thực hiện ước mơ của mình Những bức tranh đầu tiên mà em vẽ, cô là người đầu tiên “thưởng thức” và cho em những lời góp ý Khoảng thời gian không phải là dài nhưng cũng đủ để em cảm nhận tình cảm của cô Cô là người thầy, người mẹ, người bạn gần gũi để em sẻ chia

Giờ đây em đã lớn, xa mái trường tiểu học thân quen, đã bắt đầu học năm đầu tiên ở trường cấp hai ở một vùng đất mới, nhưng sao em vẫn cảm nhận: cô như đang ở bên em Dù năm tháng có trôi đi, mọi vật đổi thay nhưng tình cảm của em dành cho cô mãi không đổi dời Người cô yêu quý của em, em yêu cô nhiều lắm! Mong rằng ở nơi ấy, cô luôn vui tươi, gặt hái được nhiều trái ngọt cho đời thêm xanh

Ngày 20-11 đang đến gần, con muốn gửi đến cô ngàn lời tri ân:

Cô như cô Tấm dịu hiền,

Từ trong quả thị, cô liền bước ra.

Trải qua sóng gió phong ba,

Cô mãi là mẹ, vị tha nhất đời.

Giờ đây con đã lớn rồi, Con mong người mãi muôn đời bên con.

(Gửi tặng người cô yêu kính của con)

Ngày đăng: 06/03/2021, 09:02

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w