- Ông là nhà thơ tiêu biểu cho lớp đầu tiên của phong tào thơ mới.. - Thơ ông mang nặng lòng thương người và niềm hoài cổ... Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ B
Trang 2Vũ Đình Liên
Trang 4I Đọc và tìm hiểu chung
1 Đọc
2 Chú thích
a Tác giả - tác phẩm
* Tác giả :
- Vũ Đình Liên (1917 - 1996), quê Hải Dương
- Ông là nhà thơ tiêu biểu cho lớp đầu tiên của phong tào thơ mới.
- Thơ ông mang nặng lòng thương người và niềm hoài cổ
* Tác phẩm: - Sáng tác năm 1939
- Đăng trên báo “Tinh hoa”
Trang 5I Đọc và tìm hiểu chung
1 Đọc
2 Chú thích
a Tác giả - tác phẩm
b Từ khó
c Bố cục:
- Phần I (khổ 1+2): Ông đồ thời đắc ý
- Phần II (khổ 3+4): Ông đồ thời tàn
- Phần III (Khổ 5): Tâm sự của tác giả.
Trang 6Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông ng ời qua
Bao nhiêu ng ời thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét
Nh ph ợng múa rồng bay
Trang 7Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông ng ời qua
Bao nhiêu ng ời thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét
Nh ph ợng múa rồng bay
Trang 8THẢO LUẬN NHÓM
Có người cho đâu là những ngày huy hoàng của ông đồ, lại có người cho rằngngay từ đầu bài
thơ, ta đã thấy những ngày tàn của nho học và thân phận ông đồ
Em đồng ý với ý kiến nào? Vì sao ?
Trang 9Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu ? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.
Trang 11* Giống nhau: Đều xuất hiện hoa đào nở
* Khác nhau: - Khổ 1: Lại thấy ông đồ già
- Khổ 5: Không thấy ông đồ xưa
Thiên nhiên vẫn tồn tại bất biến ; con người thành xưa cũ,
vắng bóng
Lại thấy ông đồ già
Bài mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ ?
Trang 12Ông đồ thời hiện đại
Trang 13III Tổng kết
1 Nghệ thuật:
-Thể thơ ngũ ngôn, các biện pháp tu từ -Kết cấu đầu cuối tương ứng
-Biểu cảm kết hợp với miêu tả, tự sự
-Tả cảnh ngụ tình
2 Nội dung:
Niềm cảm thương chân thành trước lớp người đã ra đi
bị xã hội quên lãng.