Đến bấy giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người họ nội của tôi nói.. Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong, và nước da mịn làm[r]
Trang 2Xe chạy chậm chậm Mẹ tôi cầm nón vẫy tôi, vài giây sau, tôi đuổi kịp Tôi thở hồng hộc, trán đẫm mồ hôi, và, khi trèo lên xe, tôi ríu cả chân lại Mẹ tôi vừa kéo tay tôi, xoa đầu tôi hỏi, thì tôi òa lên khóc rồi cứ
thế nức nở Mẹ tôi cũng sụt sùi theo:
- Con nín đi! Mợ đã về với các con rồi mà
Mẹ tôi lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho tôi rồi xốc nách tôi lên xe Đến bấy giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người
họ nội của tôi nói Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong, và nước da mịn làm nổi bật màu hồng của hai gò má Hay tại sự sung sướng bỗng được
trông nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của mình mà
mẹ tôi lại tươi đẹp như thuở còn sung túc?
Trang 3Tôi ngồi trên đệm xe, đùi áp đùi mẹ tôi, đầu ngả vào cánh tay mẹ tôi, tôi thấy những cảm giác ấm áp đã
bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thịt Hơi
quần áo mẹ tôi và những hơi thở ở khuôn miệng xinh xắn nhai trầu phả ra lúc đó thơm tho lạ thường
Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, áp mặt vào bầu sữa nóng của người miệng, để bàn tay người
mẹ vuốt ve từ trên trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho, mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng
Từ ngã tư đầu trường học về đến nhà, tôi không còn nhớ mẹ tôi đã hỏi tôi và tôi đã trả lời mẹ tôi những câu gì.
(Nguyên Hồng, Những ngày thơ ấu)
Trang 4Trong văn bản tự sự, rất ít khi các tác giả chỉ thuần kể người, kể việc (kể
chuyện) mà khi kể thường đan xen các yếu tố miêu tả và biểu cảm
Yếu tố miêu tả và biểu cảm làm cho việc kể chuyện sinh động và sâu sắc
hơn
Trang 5Bài tập 1 Tìm đoạn văn tự sự có sử dụng yếu tố miêu tả, biểu cảm trong các văn bản
đã học như: Tôi đi học (Thanh Tịnh), Tức
nước vỡ bờ (Ngô Tất Tố), Lão Hạc (Nam Cao)
… Phân tích giá trị của các yếu tố đó.
Trang 6Văn bản: Tôi đi học.
Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài
đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức
những kỉ niệm mơn man của buổi tựu
trường.
Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như
mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.
Trang 7Văn bản: Lão Hạc
… Chị Dậu nghiến hai hàm răng:
- Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!
Rồi chị túm lấy cổ hắn, ấn dúi ra cửa
Sứ lẻo khoẻo của anh chàng nghiện
chạy không kịp với sức xô đẩy chả
người đàn bà lực điền, hán ngã chỏng quèo trên mặt đất, miệng vẫn nham
nhảm thét trói vợ chồng kẻ thiếu sưu
…
Trang 8Văn bản: Lão Hạc
Lão cố làm ra vui vẻ Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão ầng ậng nước, tôi muốn ôm choàng lấy lão
mà oà lên khóc Bây giờ thì tôi không xót xa năm quyển sách của tôi quá
như trước nữa Tôi chỉ ái ngại cho lão.
Trang 9Văn bản: Lão Hạc
Lão cố làm ra vui vẻ Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão ầng ậng nước, tôi muốn ôm choàng lấy lão
mà oà lên khóc Bây giờ thì tôi không xót xa năm quyển sách của tôi quá
như trước nữa Tôi chỉ ái ngại cho lão.
Trang 10Văn bản: Lão Hạc
Mặt lão đột nhiên co rúm lại Những vết nhăn xô lại vào nhau, ép cho nước mắt chảy ra Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão
mếu như con nít.
Trang 11Văn bản: Lão Hạc
Tôi chạy xồng xộc vào Lão Hạc
đang vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ
rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt long
song sọc Lão tru tréo, bọt mép sùi ra, khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một cái, nảy lên Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên người lão Lão vật vã đến hai giờ mới chết
Trang 12Không gì có thể so sánh được với niềm vui của gia đình em lúc ấy Mọi người ngạc nhiên đến sững sờ trước sự xuất hiện bất ngờ của
một anh lính hải quân cao to, vạm vỡ, nước da nâu bóng như đồng hun, đang tươi cười đứng trước mặt Anh dập chân đứng nghiêm rồi giơ tay chào kiểu nhà binh: “Con chào ba! Con
chào mẹ!” Em cứ đứng ngẩn ra vì sung
sướng Ôi! Anh trai của em! Người anh thân
thiết nay đã trở về! Em ngắm mãi không chán gương mặt trẻ trung, nụ cười tươi rói và đôi
mắt đen sáng của anh Căn nhà nhỏ xôn xao tiếng chào hỏi của bà con hàng xóm kéo sang chia vui
Trang 13“ Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiền rồi đi vào lớp Cảm thấy mình chơ vơ là lúc này
Vì chung quanh là những cậu bé vụng về, lúng túng như tôi cả Các cậu không đi Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu cậu tới trước Nói các
cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa, hai
chân các cậu cứ dềnh dàng mãi Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả
ban tưởng tượng Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp”.