Đỗ Quang Huỳnh Chị tôi Một đời im lặng nuôi conChị tôi cây đứng đầu non thu về Mộ anh cỏ biếc chiều quê Âm thầm chị gánh lời thề ngày yêuSông đời ghềnh thác gieo neoThuyền yêu thương chị
Trang 1Nghìn câu thơ tài hoa Việt Nam
Đỗ Trung Quân
Kỷ niệm
Nếp vườn kỷ niệm đã nhàu gió mưa
Kỷ niệm như rêu anh níu vào chợt ngã
Nguyễn Thụy Kha Không đề
Đưa người yêu qua nhà người yêu cũTrong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửaNửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa
Nguyễn Phan Hách Hoa sữa
Tình yêu tưởng không gì chia cắtVậy mà tan trong sương gió mong manhChỉ mùa thu trọn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Nguyễn Bao Hoa chanh Đôi bóng người rung, khóm bèo chao động
Ánh mắt thẹn thùng lặn xuống đáy sâu !Trần Quang Đoàn Mộ nhớ Đường đời lầm lụi mưa trơn
Ngã xoài anh khóc, chiếc hôn dính bùnChim Trắng Chia tay
Em chỉ còn là chấm nhỏ nơi kia
Có khi mất nhiều năm, ngoảnh lạiThấy mình xa chẳng được bao nhiêuXuân Quỳnh Em vẫn cứ thương về ngày trước
Người yêu em thuở ấy có em đâuHoàng Lan Tình Gió đầy cả túi sinh viênHồ Gươm má lúm đồng tiền thế kia
Võ Văn Trực Tìm trong ký ức
Ôi dĩ vãng thân yêu và trong trắngBỗng hiện lên như một áng mây buồnRồi lặng lẽ tan dần vào xa vắngTay anh cầm một ảo giác cô đơnNguyễn Bá Hoàn Không đề
Người đi để lại dấu chânNắng mưa tắm gội, phù vân góp lờiBước hoài ngàn dặm mù khơiHằn lên năm tháng những lời lặng im
Lâm Thị Mỹ Dạ Mưa Sài Gòn
Mưa Sài Gòn Lời tỏ tình nồng nhiệt
Ào ào chảyCuộn trôi như thácTôi thiếu phụ không làm sao trôi đượcChợt tiếc thời thiếu nữ chẳng gặp mưa
Thu Nguyệt Gởi anh
Em ngồi hóa đá thành chiềuTrả anh cái nụ hôn liều ngày xưa
Em ngồi hóa đá thành mưaTrả anh cái phút anh đưa qua cầu
Xa nào anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hóa em !Trần Kim Bảng Những cái giật
mình
Em rõ ràng không có ở đây
Ai đó giống, mà không thể giống
Trang 2Nhưng tôi vẫn muốn giật mình xúc độngĐược thấy em nhiều ở chốn không em
Vũ Xuân Hương
Chút dông dài gửi người Bà Rịa
E ấp mãi chẳnh nên lờiHỏi em nắng tắt liệu trời có mưa ?Rồi mưa tôi được trú nhờ
Trú vàoi câu chuyện ngày xưa ấy mà
Hoa Huyền Vào thu
Nghe chừng
Trời đã vào thuNỗi niềm xưa biết bao giờ mới nguôiNhịp buồn trong mảnh tim côiMưa đêm gõ nhịp làm tôi nhớ ngườiHàng cây trước ngõ lả lơi
Phố khuya đường vắng rụng rơi ánh đèn
Cố tìm trong khoảng đêm đenBóng người xưa ngỡ đã quên lâu rồiYêu thương sao chỉ một thời
Mà nỗi đau suốt một đời không quên
Đỗ Quang Huỳnh Chị tôi
Một đời im lặng nuôi conChị tôi cây đứng đầu non thu về
Mộ anh cỏ biếc chiều quê
Âm thầm chị gánh lời thề ngày yêuSông đời ghềnh thác gieo neoThuyền yêu thương chị chống chèo lẻ loiNhà nghèo mưa ướt vành môi
Mưa lòng chị ướt cả lời ru conHoa đào chúm chím môi sonGió xuân thổi chị mỏi mòn tuổi xuân
Tháng giêng xanh giậu cúc tầnBốn mươi tóc chị vơi dần sợi đenHeo may hiu hắt giọt đèn
Chị thao thức với thân quen bóng đènHội chèo nghiêng ngả sân đìnhLặng trong câu hát chuyện tình chị tôiNguyễn Ngọc Hưng Ngược chiều
nhớ Tháng bảyTháng sáu
Tháng nămBay ngược chiều nhớ về thăm một ngườiPhượng son khoe cánh môi cười
mắt xanh màu nắng biếc trời tóc mâyThương gì con bướm thơ ngâyHoàng hôn rực đóa vàng hây dã quì ?Thế rồi tháng tám ra đi
Bỏ đằng sau tiếng từ quy gọi bầyTháng chín dằng dặc heo mayVàng xanh nham nhở bóng cây ngô đồngLạnh lùng thu hắt vào đông
Gió mưa vuốt mặt qua sông tháng mười Sao em không giữ nụ cười
Cho tôi mãi mãi yêu người tháng năm ?
Trang 3Nguyễn Bao Thu
Vàng đâu nhuộm khắp cây đồi,Xanh đâu thu trải kín trời thẳm xanhGió len rất nhẹ trong cành
Như em, thu chiếm lòng anh khi nào
Lê Đình Sơn
Em về
Tặng Phạm Thị Thu Hà
Em về, mưa ướt áo tôiĐất trời se thắt, biết rồi làm sao
Em về, tàn giấc chiêm baoTôi chua chát những ngọt ngào ngày xưa
En về, thôi hết tiễn đưa
Ai xui khiến những lọc lừa bờ môiTrời ơi, tôi đã yêu rồi
Dở dang từ độ bỏ tôi, em về
Đỗ Trọng Khơi Ánh trăng
Đã bao mùa thu bên đàng bao cô béLấy tà áo hứng trăng rồi đêm đêm trong mộng khóc thầm
Bế Kiến Quốc Những dòng sông
Khi ta bé, dòng sông nào cũng rộngChiếc thuyền giấy gửi tuổi thơ theo sóngMột cánh cò vỗ lả xuống lòng ta
Tôn Nữ Thu Thủy Anh hay là âm nhạc
Khi em trở thành bức tường khô trắng Sau những cơn mơ, hy vọng đã tànAnh hãy là bản vỹ cầm da diếtDội vào tường và tường cũng âm vangNguyễn Văn Hiếu
Ký ức
Tạ lỗi cùng Perth
Trong vui cao cả trong sầu mênh môngĐồng Đức Bốn Chăn trâu đốt lửa
Chăn trâu đốt lửa trên đồng
Rạ rơm thì ít, gió đông thì nhiềuMải mê đuổi một con diều
Củ khoai nướng để cả chiều thành troPhạm Thị Ngọc Liên Lục bát ở đèo
Trang 4trong tay Đường xachim mỏi cánh bayChở theo
một khối tình đầylong đong Qua vùng nước trắng mênh môngTàu trôi
ta cũng bềnh bồng trôi theo Bướm non tơ
khóc trong chiều Vẫy tay gửi một lời yêu
lỡ làng Thôi thì thôinỗi buồn vàng Thả ta xuống đỉnh trời hoangmột mình
Vũ Long Trong mưa
Đón em về gặp cơn mưaNón nghiêng vành nón nước lùa tóc xanhTrách giọt mưa nỡ vô tình
Rơi vào giữa lúc chúnh mình đón nhauMưa nhiều chẳng trách vào đâu
Cơn mưa xối xả biết bao giờ ngừngƯớt thì ta đã ướt chung
Bước cao bước thấp ta cùng nhau qua
Mưa chi mưa trắng bãi bờHàng cây đang thắm bỗng lờ mờ xanhMưa rơi rơi khắp chung quanh
Nghe xào xạc lá vặn cành mà mưaNước trôi chiếc lá vật vờ
Ước gì mưa cũng biết chừa em raMong trời gió tạnh mưa qua
Để tóc em lại bay xòa sang tôi
Nếu còn mưa nữa mưa ơi
Có bao nhiêu giọt tìm tôi mà vào Thái Thăng Long Qua cầu Qua cầu cầu gãy người ơi
Chiều nay không nắng em thôi đừng về
Về thì lấy nón mà cheSông sâu thuyền đợi còn nghe sóng dồiQua cầu sương trắng mù trời
Cơn mưa ai nỡ xui người đừng quaCon cò trốn rét nơi xa
làm chi em vội để ta qua dùmQua cầu em khóc trời buồnRét căm căm gió bốn phương mãi lùaSông kia đỏng đảnh con đò
Cầu dài mấy nhịp đủ dài lối điQua cầu em gửi nhắn gì ?
Trang 5Để ai ở lại cũng vì người dưngTháng ba con nhện không giăngSợi tơ mảnh ánh trăng rằm nỉ nonCầu dài bờ dốc đường trơnQua cầu em ghé anh còn ở đây
Về thì tiếc lắt tiếc lây
Đi thì lại nhớ lông mày nôn naoNgười ơi cho đến khi nàoNhớ nhau thì ở đừng vào bến xaQua cầu gió rét tháng ba
Con ai mắt đỏ để ta lau dùm
Lê Sỹ Lương Chiều nhớ !
Ngọt ngào là những vần thơXốn xang là những phút chờ đợi em Bâng khuâng là lúc hoàng hôn
Cánh cò ngược gió Chân chồn nẻo xa Ngẩn ngơ là lúc nhớ nhà
Trăng khuya lành lạnh, tiếng xa đều đều
Bẽ bàng là chẳng được yêu !Nghe tim đau nhói là chiều nhớ em !
Ngô Xuân Hội Thơ tình tuổi 33
Tuổi nào chẳng có tình yêuTuổi anh đấy ít hay nhiều, 33 ?Trẻ không trẻ, gìa không gìaNgọt bùi cay đắng nếm qua cả rồi
Và em cũng khác với ngườiĐầu tiên em gặp trong đời năm naoTình yêu là vậy, biết sao
Thủy chung, đứt, nối, thấp, cao, vơi, đầy
33, mưa nắng hằng ngàyĐúng như mưa nắng xưa nay của trờiCho nên khi phải ngỏ lời
Tình yêu, thật khó Em ơi chúng mình
Em thì ưa sự lung linh
Mà anh thì cứ ra hình dửng dưng Nói yêu, sao chả ngập ngừngNói say, sao chỉ lừng chừng tính toan ?Đừng trách anh thế, em ngoan
Anh 33 tuổi muôn vàn khó khăn
Hồng
Trả lại anh Cho em xin hạt nhãn lồng
Em đem thả ở mắt long lanh nàyCho em xin áng mây bay
Chiều hôm xõa xuống vai gầy nhớ nhungThuở em chân sáo ngập ngừng
Gót hài nhẹ bước mùa xuân theo vềBây giờ trời đã sang hè
Tình xưa thôi cũng hoàng hoe nỗi tìnhBây giờ em vẫn một mình
Trang 6Hoàng hôn đã chớm bình minh đã tànTrả anh hai hạt nhãn lồng
Khi buồn đã ngấn mắt long lanh nàyTrả anh những áng mây bay
Tóc xưa thôi đã cuối ngày rối tung
Nguyễn Khôi Người đi tìm lá
diêu bông
Người đi tìm lá diêu bôngMình về nhặt những lá hồng xếp chơiCòn duyên buôn Quế, bán Hồi
Hêt duyên lá bưởi nhóm phơi ngoài đồngBao giờ thấy lá diêu bông
Đề cho váy lụa buông chùng mà hayMình như một kẻ lạc loài
Xóm Đình chả dạm, dạm ngoài Kiến An
Hà Ngọc Trảng Tiềm thức tình yêu
Trăm năn đi trọn con đườngVẫn không đến chốn ngọn nguồn tình yêuNgàn thu về lại một chiều
Sợi tóc vướng vít nói điều thành đôi
Em là mắt lưới đời tôi
Và em lại hóa ngọn roi ngọt ngào
Từ trong cõi ngút xa nàoTôi vùi vào giấc chiêm bao lịm nồngMôi em làm sóng bềnh bồng
Hồn tôi là chiếc thuyền không bến bờYêu nhau cho đến bao giờ
Mây trắng về phủ đôi bờ thời gianMột chiều, nhìn những mùa sangTrôi qua tiềm thức ngỡ ngàng tình yêu!
Nguyễn Đăng Trình Mùa xoan
Triền xoantim tímmùa bôngThuở hai đứatập
làm chồng vợ nhauRồi em quênthoángtình đầu
Ta ru ta trắngnhánh sầu đông mưa !
Ngô Văn Phú Mong manh
Nết trời sinh đánh mất đâu rồiLưu giữ mãi nết trời hành, trời phạt Mong manh quá, thứ em hằng khao khátXới tung lên để hối hả lấp vùi!
Hoàng Vũ Thuật Cổ tích Hội An
Vòm trời lả say trên mái phốChú chuồn chuồn chấm một dấu son
Ai đính tuổi thơ ta lên đóHoàng Cầm Lại gặp Níu tay cười xuống hoàng hôn cũVới mắt em về bến hóa sinh
Trần Huyền Trân Mười năm Nhánh hồng em chiết bên song
Đã mười xuân rụng mười bông hoa cườiCon chim bạc má già rồi
Trang 7Mỏ vàng đã nhặt hết lời thơ xanhVân Long Vào tranh
Phố cong một vành trăng khuyếtTháng năm mơ ước chưa đầyTôi trong chiêm bao lẽo đẽo
Đi về thương nhớ khôn khuây
Nguyễn Việt Chiến Mưa phố vào tranh
Rất có thể em là nhạc trưởngVới chiếc ô màu đỏ trên tay
Cả thành phố trong mưa giao hưởngMàu lam kia cuốn tít gót giàyPhạm Thiên Thư Thuyền trăng
Sao như bầy hải âuQuay quanh thuyền ánh sángChở khối tình quá vãngXuôi về đâu - Về đâu ?Nguyễn Thái Vận Viên sỏi của tôi
Căn gác giận hờn giờ có còn khôngPhố xá giặc tràn qua ngày ấyMây trắng có về ngủ trên mái ngóiTiếng chim quen còn hát về đôi ta?
10-1991 - Huy Trụ Một lần
Một lần em, một lần anhCái vu vơ nhất cũng thành câu thơNửa đời đi ngẩn, về ngơ
Anh như hoa dại đặt vờ tay emNhớ nhau chẳng thể đi tìmChỉ mơ mộng đến hão huyền về nhauCây không sắc, nắng không màuThôi thì tự trách lá trầu ngày xưa Nhớ thương sao chẳng có mùa
Cứ hun hút quãng đường trưa một mình
Giao xuân, 9/4/1990
- Hoàng Năng Trọng Nỗi buồn pha lê
Tìm về với biển chiền nayTiếng thơ ai thổn thức lay biển bờ ?Tình yêu dầu mất còn ngờ
Viết rồi lại xoá câu thơ dã tràng Dạt dào từ thuở hồng hoang,Nghe trong tiếng sóng đa mang tình ngườiMịn êm bờ cát sa bồi,
Xót xa vị biển, đầy vơi thủy triềuMai ngày còn lại tin yêu,
Dập vùi trong cát hẳn nhiều tái têNỗi buồn trong vắt pha lê
Bao nhiêu lần vỡ trở về thiên nhiên?Tình yêu giây phút hoàn nguyênCuộc đờ xây trả cho em lâu dài
Trần Thị Vũ Trung Đợi
Sớm mai đợi ánh mặt trờiHàng cây đợi gió, hai người đợi nhauGiấc ngủ đợi cơn chiêm bao
Thương nhau đợi hát qua cầu gió bayThời gian đợi trái đất quay
Mặt đất cô độc đợi cây nẩy chồiCái gì cũng đợi có đôi
Cỡ sao em nỡ để tôi một mìnhTôi chờ lòng cũng buồn tênhNgó ra trời đất mênh mông đợi chờ Nguyễn Tuất Nỗi hàn Chiều nghiêng vạt nắng
Trang 8Hoàng hônSương nghiêng bờ cỏCúi luồn
Cội xưa
Em nghiêng chút đỉnhTình thừa
Anh nghiêng vaiĐón
Cả mùa heo may
Vân Anh Mộng khúc
Có còntrở lại không anhSông xưa ai chắnthác ghềnh chia đôi ?Nhớ anh
tôi lại hờn tôiNửa bên sông lở
ai bồi
mà mong ?Ngây ngô đến thế
là cùngNgười ưa bỡn cợtngười dung túng ngườiYêu ai
lờichỉmột lờiSao người toan tínhtình ơi là tình !
Đoàn Thạch Biển Vô tư
Em vô tưTôi vô tư
Ta vô tư quá !Làm hư cuộc tìnhThôi đừng giả bộMặt mừngKhi trong tay bắt
Đã lừng khừngBuông
Bây giờ kinh tế thị trường
Em còn giấu được nỗi buồnTôi mua
Vỡ trong lòng những hạt mưaTình bao nhiêu độ thì vừa bóng mây ?
Vỡ trong ta nỗi nhớ đầyNắng em không đủ mình lay giấc mìnhBập bồng bong bóng lưu linh
Cánh chim trú phố giật mình hoài non
Trang 9Đinh Trầm Ca Thu xưa
Mùa thu sao lá không vàngSân rêu, khóm cúc đã tàn từ lâu
Em đi xa tự năm nào
Để cho cam quýt mận đào bỗng chuaTôi về vườn cũ ngày mưa
Ngu ngơ không biết đời trưa hay chiều
Từ ngày lạc dấu thương yêuTôi đi về phía quạnh hiu đất trờiMùa thu, sao lá không rơiNgồi nghe vàng rụng vào thời xa xămGiọt ngâu rớt trúng chỗ nằm
Em làm sao biết đời căm lạnh rồi
Có ai về đó cùng tôiPhải em ngoài giếng làm rơi tiếng gầu ?Sao tim tôi chợt nhói đau
Vết bùn chân nhỏ in ngoài cầu ao
Tiếng em cười tự thu nào
Mà nghe rúc rích bên rào giậu thưa
Em gọi tôi ở ngoài mưaHay cơn gió lạnh nào vừa qua sông ?Sao em không chọn mùa đông
Mà đi lấy chồng lại đúng mùa thu
Để vườn cũ giữa thâm u
Để tôi sống giữa sa mù chiêm bao !
Lê Quang Sinh Hà Nội đêm cuối Chúng tôi ngồi hơ tay lên kỷ niệmấm mặt này lại gía mặt bên kia
Xuân Quỳnh Mưa
Trời mưa từng trận ào àoCành quế không rụng, cành đào không phaiTrong mưa thấ thoáng hai người
Một khung nón nhỏ che đôi mái đầu Trần Nhuận Minh Chiều xanh Tà áo úa bồng bềnh cơn gió rét
Thổi nao lòng từ tuổi chớm hoa bay Hoàng Nhuận Cầm Gửi Huế
Ta pha mực tím yêu thương lại
Vở trắng vô cùng chưa hết trangNón bài thơ dấu trăm trận bãoHuế - xoáy lốc vào hai mắt tôi
Trần Ninh Hồ Áo
Thương tôi áo vàng em mặcCho màu chiều ấy không trôiChao ơi - áo nguyên màu nắng
Mà chiều ấy quá xa xôi
Thi Hoàng Tiếng trưa
Tiếng ve luồn qua trôn kimHương thơm vào không khép cửaTình thương ủ chín nồi cơmLòng tốt đang cho con búThịt da hòa vào im ắngKhoảng không gõ cũng kêu mà
Đỗ Huy Chí Nhịp cầ trẻ con
Vui thì rộng, buồn thì sâuBàn chân đặt lại nhịp cầu đong đưaNối ngày sau với ngày xưa
Biết rồi lại nối với chưa biết gì
Trang 10Diệp Minh Tuyền Hạnh ngộ Trái bần chín chiều nao em hái
Môi giờ còn thơm mãi tuổi thơ
Hoàng Cầm Xanh xưa Thôi em, cỏ mịn chân đê
Anh đưa em nhẹ gót về xanh xưaVân Long Sóng Trở vè quán khách đìu hiu nhớGiường bbổng đò xuôi cũng bập bềnhNguyễn Hồng Hà Chuyện cũ
Ý nghĩ ta như chú ngựa lang thangKhông chịu nhập vào đoàn người cất bước
Cứ gõ móng vào lối mòn ký ứcĐưa ta về với kỷ niệm bỏ quênĐàm Chu Văn Quê hương
Giữ cho ta những kỷ niệm đầy ấp
Có một mùa hè chìm dưới đáy
Có một mùa xuân đã sang đây
Bằng Việt Bếp lửa
Rồi sớm chiều lại bếp lửa bà nhenMột ngọn lửa lòng bà luôn ủ sẵnMột ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùiNhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vuiNhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ Giờ cháu đã đi xa Có ngọn khói trăm tàu
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngãNh8ng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở
- Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa ?Phan Hoài Lê Qua
Anh đi qua con đường cũNghe sỏi đá gọi tên nhauCái chớp mắt từ mùa trướcThành bão giật đến mùa sau Xuân Dục Tự hỏi Đi ngược thời gian tìm bến cũCó còn trăng mọc để hàn huyên
Phạm Ngà Kỷ niệm
Nếu kỷ niệm có thể bán điChưa biết chừng tôi sẽ thành giàu cóĐầy ắp trong tôi buồn vui trăn trởSuốt cuộc đời đi tìm cái không đâuHoàng Lan Không đề
Sỏi ôm tiếng guốc đi nằmThăng Long thong thả nghìn năm vỉa hè
Có người nheo mắt chua meNém ta quả sấu xanh lè tuổi thơ
Nguyễn Văn Toại Tưởng niệm
Có một thời xa thật tuyệt vờiHàng rào, ngọn cỏ, cái dây phơiMình tôi trở lại mình tôi nhớGiọt nắng sao đầy, bể nước vơiNguyễn Tiến Lệnh
Đàn môi
Có một lần sông Đà không chảy nữaTản Viên lịm đau nỗi muối lòngChỉ có khúc đàn môi em nồng nàn như lửalàm ồ ạt dòng sông
Trần Thị Tuệ Mai Nửa vời
Tay mềm xoa mặt trường giangYêu con nước ngọt yêu hàng rong tơNắng đi cây ngủ đôi bờ
Sương loang dòng nhạt sầu xưa bập bềnhLưu Quang Thuận Thành phố quê
hương Và tôi thành cánh gió thông thênhCó kỷ niệm bằng hoa hồng trước ngõ
Trang 11Có lá sắn mang nắng vàng nghiêng ngả
Có vui buồn theo sóng nước cồn dângTrần Hoàng Nhân Kỉ niệm Ngủ rồi sao kỷ niệm ơi
Giấc mơ còn thức bên trời nhớ nhau
Lưu Quang Thuận Thành phố quê
hương
Ai bấm hồn tôi lên khúc nhạc ?Điệu đàn thuở nhỏ : Gió rừng thôngNhững giờ trưa nắng vi vu hátBóng rợp đường quen chói phượng hồngPhan Anh Tùng Ngày về Huế Sợi buồn sợi nhớ gieo trong NộiChợt nhận ra mình qua bể dâu
Chế Lan Viên Sen Huế
Trắng muốt mùa sen trắng cổ thànhNgỡ ngàng mùa Hạ Huế chờ anhMượn ai tà áo bay màu lụaBọc lấy mùi hương ấy để dành
Lê Quang Sinh Dấu yêu đầu Giang giang bay về rừng chiều mỏi mệtĐôi cánh buồn vẽ mãi nét mi xưa
Đinh Thị Thu Vân Bài thơ lục bát của anh
Thơ anh kỉ niệm một thời
Em xin gìn giữ một đời, vì anhTRái tim đã đập chân thànhXin yêu ngày tháng chưa dành cho nhau
Hồ Dzếnh Trở lại
Tôi về giữa xứ bâng khuângNghe thơ lục bát gieo vần nhớ xưaChạy dài lớp bí, dàn dưa
Vẳng nghe dấu cũ hồn mơ đang tànMộng lòng xây giữa nhân gianMột căn nhà nhỏ, mấy giàn trầu khôngNhững người tôi vẽ chưa xong
Thi nhau trên bức bình phong méo dầnBằng Việt Tĩnh
Khoảng mênh mông làm tôi đắng đótNgỡ mình đánh mất đã lâu rồi
Tôi đến đây để yêu lại lần đầuKhoảng thanh tĩnh vô biên, ngỡ chừng ai cũng cóNguyễn Sĩ Đại Ta trả cho em mười sáu tuổi
Ta trả cho em chiếc lá non mềmMôi run rẩy những điều không thể nóiTrả cho em cả những điều nông nổiHương thời gian giữ trong ngực trăng đầy
Võ Văn Trực Một mình tôi tìm lại
Nghe tủi buồn một giọng hót chim khuyên
Đủ thức dậy ái tình lên tiếng hát,Bông hoa ép lặng thầm trong sách
Đủ cho lòng bay dậy một mùi hương
Hoàng Phủ Ngọc
Và chiếc lá em cầm tay ngày nọ
Đã cuốn theo ảo ảnh tận bên trời
Để chiều nay chợt nghe gió nổiAnh vội vàng đi đón lá thu rơi
Chử Vân Long Nhớ không đâu Lâu rồi, đâu dễ mà tìm
Đã thôi thương nhớ, đã quên bồi hồi,Lẫn trong gió bụi đất trời
Làm sao giữ được tiếng cười sạch trong Hững hờ không chút chờ mong
Ghế xưa một thoáng bâng khuâng tới ngồi !Qua làn nước biếc mây trôi
Trang 12Thấy hòn sỏi nhỏ xưa rơi đáy hồ
Tạ Nghi Lễ
Tiểu muội Gởi em mấy nụ hương nồngĐem về ép một chút lòng tưởng nhau
Tôn Nữ Trà My Hát ru tình cũ
À ơi ! Đưa võng đưa tình
Ta đưa kỷ niệm xuống ghềnh lên nonĐưa đi trăm bận bão dồn
Đưa về một nỗi bồn chồn nắng hanhTình xa hát để ru tình
Cho trăng rụng hết những rằm cách chia
Mà đong nước mắt đầm đìaCon ve lột xác những hè du caĐưa tình đưa võng ơi à !Đưa người đi mãi bỏ ta giữa đời
Trần Hải Sâm Gió nồm
Bởi em đang gặt gió nồm,Nên chi cơn nắng muốn ôm vào cùngNửa bước đi nửa bước dừng
Để cho ai đó ngập ngừng giữa trưa
Cứ như cái thuở học tròBao phen trốn học ngu ngơ suốt ngàyCái thời còn những hàng cây
Bóng râm đổ xuống như vây lấy mìnhNét cong của những mái đình
Con sông cũng tự uốn mình cho congNón em tạo dáng tăng tròn
Câu thơ anh viết có còn trong tim ? Thì anh vẫn cứ đi tìm
Bởi em ngọn gió của mình đấy thôi
Em đang ở phía chân trờiAnh đang ở phía cuộc đời thiếu em
Ơ kìa ngọn gió choàng ôm Huy Trụ Lục bát làng cò "Con cò bay lả bay la"
Tự bao giờ gọi làng ta : Làng Cò !Nào em có biết làm thơ
Mà dan díu đậu kín bờ tre xanh Đất quê ta, thật đất lành
Muôn phương cò đến, neo thành một quê !Đất nghèo nuôi lớn bờ tre
Và lời ru của mẹ nghe nổi chìm
"Cái cò mà đi ăn đêmĐậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao "
Từ trong lấm láp ca daoThân cò còn biết thương nhau tìm vềNgười sao bỏ đất, bỏ quê
Lạc vào bùa ảo cung mê bạc tiền ?
Trang 13Một chân, cò chống lệch đêm
Và đôi cánh mỏng chao nghiêng chân trời
Mẹ nhìn chớp cánh cò thôiBiết giông gió, biết ngày vui, tháng buồn
Mẹ sàng, sẩy giữ cho conLời tre trúc, tiếng chim non gọi người
Phạm Công Trứ Ngày xưa
Ngày xưaKéo cưa lừa xẻChẳng hám cơm VuaChỉ mong được thua
Về bú tí mẹ
Ngày xưaĐung đưa hoa bìmLim dim hoa khếSao mẹ đi chợ lâu thế ?Ngày xưa
Đi trốn
Đi tìmĐống rơm, đống rạGóc bếp, cánh cửa
Hồng Thanh Quang Lục bát trong em
Anh thắp lên ngọn đèn dầuĐêm nay như thể đêm đầu thiếu emÁnh đèn sáng hắt vào đêm
Lòng anh dồn hết phương em nghĩa gi ?
Người đâu gặp gỡ làm chiLời thương để ngỏđã đi để sầuAnh nào muốn nhớ em đâuSao không thể viết một câu hững hờ Ngủ, anh không dám vì lo
Lỡ em ở giữa giấc mơ không về,
Lỡ buồn quá giữa cơn mêAnh hôn không phải em thì sẽ sao ?
Dầu hao,đêm cũng dần hao
Cô đơn chẳng vội phút nào, cứ đây
Ôi bao pho sách to dầyKhông che khuất nổi thanh gầy dáng em Nguyễn Gia Thiều Cung oán ngâm Dựng con người dậy thức cùng nỗi đau
Trang 14khúc Thảo nào khi mới chôn rau,Đã mang tiếng khóc bưng đầu mà ra
Khóc vì nỗi thiết tha sự thế
Ai bày trò bãi bể nương dâu ?
Nhượng Tống Lên đường đi
Huế
Tỉnh say mộng chết người bao kiếpBiển đổi dâu thay đất mấy vòng Nhục rửa sạch đâu sông lộn sóngUất còn chứa mãi gió gào thôngBùi Giáng Mắt buồn Bây giờ riêng đối diện tôiCòn hai con mắt khóc người một conChử Văn Long Cha bồng con
lên
Con nhìn cái kén vàng tươiBiết đâu đứt ruột ở nơi con tằm Hoàng Minh Khanh Chiều mưa
Chợt nghe xa một tiếng chimNhư ai đó cũng đang tìm đến nhauMưa hoài, mưa mãi, mưa mauTừng đàn bong bóng làm đau mặt hồ
Vũ Thị Huyền Viết cho An Thơ Cái thuở vào đời ai cũng dạiTrước gió mưa lạnh lẽo cửa quên cài
Vũ Thị Huyền Gạn đục khơi trong
Cùng là hạt mưa rơiThôi đừng khóc nữa những lời ca dao
Dù trong, dù đục thế nào
Cả ta nữa cũng tan vào hư khôngXuân Diệu Ý thu Chắc rằng gió cũng đau thương chứGió vỡ ngoài kia, ai có nghe ?
Tô Quốc Hoài Chiếc hôn
Chiếc hôn không nóng hơn hòn lửaSao chẳng thể lụi tàn
Giá ngày ấy em tặng anh thứ khác
Có phải đỡ nguy hiểm hơn không ?
Đoàn Thị Lam
Luyến
Có đâu như số trời đàyPhong trần cả mấy vạn ngày thế gian
Đa tình liền với đa đoan
Tơ duyên cứ nối lại càng đứt thêmTrúc Chi Kim đáy biển
Chưa tìm được kim dưới đáy biểnNỗi đau cứ dai dẳng lặng chìmNỗi buồn cứ cơn mê tê điếngKim cứ từ biển nhói lên timThảo Vi Bài ca không hát
Hoa vàng ấy cứ vàng trong da diếtTrần gian thành muôm vạn phím tri âm
Em bước đi trong giăng mắc âm thầmRồi bất chợt va vào từng nốt nhạcHát một mình Và bất chợt nhói đau
Trần Hòa Bình Thêm một
Cứ thêm một lời hứaLại một lần khả nghiNhận thêm một thiệp cướiThấy mình lẻ loi hơnThêm một dêm trăng trònLại thây mình đang khuyết
Vân Long Sau bão
Cái mất thì đã mấtCái xa đã xa dầnCái còn vừa đơm tráiNgười nhìn không nỡ ăn!
Trang 15Đoàn Hữu Nam Giá
Chung chiêng ở giữa hai đầu
Mớ bòng bong rũ nỗi đau trái mùaLần theo tháng bảy đứng chờMưa rơi chầm chậm trắng bờ lau xưaLấy gì đón bão đưa mưa
Cỏ gà trắng mép về mơ cánh chuồn
Lan Hoàng Miên Viết cho con đêm không ngủ
Giá nước mắt có thể làm nảy hoa hồngThì mẹ cũng xin dốc cạn
để có một lần hoa hồng nởChẳng còn ngây thơChẳng còn lầm lỡBiết còn có ngày hoa hồng nở trên mồ mẹ khôngTrinh Đường Tìm em
Dường như có tiếng trả lờiDường như đã gặp em rồi, lạ chưaNgỡ cầm tay lại là mưa
Lại là gió, lại bất ngờ là giông
Đã bật òa lên khóc
Đá bỗng hiện nguyên hình !Mai em về trước đá
Rêu cũng thành sinh linh
Em đau đớn như ngàn thu cổ lục
Đã đi về lại gấp gấp ra đi
Em tự hỏi - Bùi Giáng
Giật mình hai mắt trũng sâu
Người trong gương ấy còn đau hơn mình
Tự xông đất - Lâm Huy Nhuận
Em uống một mình, làm sao uống giúp cho ai
Giọt nước mắt ngược dòng tê tái chảy
Giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy
Thôi xin đừng giấu nữa, mến thương ơi !
Trang 16Một mình - Đinh Thị Thu Vân
Dựng con người dậy thức cùng nỗi yêu
Hớ hênh nghiêng chút bên này
Sông sâu chới với bàn tay chia lìa
Hớ hênh nghiêng chút bên kia
Giọt đau thương sẽ đầm đìa mắt ai
Biết rồi ! Vai cứ kề ai
Kệ cho mấp mé cả hai mạn thuyền
Xuồng đầy - Nguyễn Duy
Lời thương sao phải đếm đong
Mà sao người lại buông chùng trên tay
Đừng mang gió đến lay cây
Lạnh lá thì ít đau dây thì nhiều
Đợi chờ - Vũ Thị Huyền
Chè hái xuống ủ xanh niềm trắc ẩn
Trót hứa hôn với mây trắng xa nhà
Bấm ngón chân xuống đường trơn số phậnMưa lại từ trong mắt mưa ra
Trang 17Thu nay gặp lại ở cao nguyên - Nguyễn Vũ Tiềm
Hơn một lần
Tôi khóc vết thương cây
Uống giọt nước mắt lá
Trên môi mình
Xanh
Hơn một lần - Thảo Phương
Lỗi tại dòng sông trong vắt quá
Ba mươi năm không dám lội qua
Ngờ đâu chúng mình soi gương bằng nước mắtĐối thoại tình - Nguyễn Ngọc Oánh
Lá rơi đau cả mặt sông ưu phiền
Sông Kim Ngưu - Trần Thái Anh
Mặt hồ càng đáng yêu thêm
Khi tôi biết đáy ẩn chìm xót xa
Trái tim có đủ thiết tha
Để yêu cả mặt hồ và nỗi đau
Nỗi đau - Phạm Đức
Mùa này gió cũng nẩy mầm
Cỏ cây cũng muốn tay cầm tay nhau
Chỉ e cầm được nỗi đau
Buông ra chẳng nỡ, nắm vào buốt thêm
Cùng em trong trầu cau - Nguyễn Vũ Tiềm
Muốn sang không bắc được cầu
Trái tim người khác làm đau ngực mình Mưa ngâu - Xuân Đạm
Giọt ghi ta
Nhỏ vào tim
Đêm rùng mình
Thổn Thức
Trang 18Giọt ghi ta - Lê Hoàng Anh
Một nửa lá cành đang bão táp
Nừa kia hoa trái vẫn mong chờ
Viết giữa cơn đau - Phan Xuân hạt
Một lần em, một lần anh
Cái vu vơ nhất cũng thành câu thơ
Nửa đời đi ngẩn, về ngơ
Anh như hoa dại đặt vờ tay em
Huy Trụ
Mẹ thì nước mắt nhiều hơn sữa
Ngực lép con nhay đã rã rời
Tâm sự đêm giao thừa - Hoàng Cầm
Nước mắt theo nhau chảy mãi
Nối dài theo dòng sông
Khương Hữu Dụng
Chim đem tiếng hót bi thương
Giấu vào trong đá nỗi buồn xa xôi
Ta ru chính quả tim người
Bị thương cũng cất thành lời thơ đauLục bát màu - Nguyễn Việt Chiến
Nhâm nhi mãi mềm môi cay đắng
Cháy trong lòng đất phẳng ngỡ trời nghiêngNgậm lấy ngọt những bồ hòn mất mát
Đủ tháng ngày cây nảy trái sầu riêng
Trang 19Sầu riêng - Nguyền Vũ Tiềm
Ngày em đi lấy chồng
Mây buông dải tang thầm
Tiễn một đời con gái
Vô đề - Thúy Bắc
Nằm queo ngó lửng chim trời
Tuổi xuân thù tạc xế đời vào thu
Mắt trong ví chọc cho mù
Thì đen bạc đấy, cũng ừ vàng son
Say ca - Trần Huyền Trân
Em dịu dàng biết mấy
Sao vẫn là ghềnh thác của riêng anh
Ý nghĩ trên sông - Đỗ Minh Dương
Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn
Trăng khuyết - Phi Tuyết Ba
Căn phòng dù chật chội
Vẫn chứa đủ bao người
Trái tim anh rộng rãi
Chứa đủ mình em thôi
Không đề - Đỗ Bạch Mai
Mười bảy tuổi, em ra nơi đầu gió
Nhận sao trời làm tín hiệu tình yêu
Mười bảy tuổi, em ngồi đây với cỏ
Để không gian xao xuyến buổi ban chiều
Trang 20Mười bảy tuổi - Phạm Khải
Ru em giấc ngủ hoàng hôn
Lời ru vá víu cánh buồm tả tơi
Em mơ chi, thoáng nụ cười
Như bình minh đựng mặt trời trong sương !Bão bùng giờ đã tan cơn
Em như chiếc lá đang còn dạt trôi
Ru em giấc ngủ canh tà - Chử Văn Long
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc đời thường không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi
Tự hát - Xuân Quỳnh
Thoát ngoài hai ngã âm dương
Tình yêu chợt mở con đường riêng ta
Viếng chùa Giác Lâm - Trần Phá Nhạc
Gửi tình yêu vào đất
Được hoa trái đầy cành
Gửi lên trời cao rộng
Sẽ được ngọn sóng xanh
Ta muốn ôm cả đất
Ta muốn ôm cả trời
Mà sao không yêu trọn
Trái tim một con người ?
Gửi tình yêu - Đoàn Thị Lam Luyến
Chị vỡ pha lê Bùn vấy tay
Hồn trong em chuốc chị chiều say
Là em cưới chị xanh thiêm thiếp
Sinh một đàn con
Mây trắng bay
Chị em xanh - Hoàng Cầm
Trang 21Một trời mưa, một trời yêu
Ngày vui ướt sũng cánh diều tuổi thơMột thoáng ngâu về - Dương Thúy Mỹ
Chương 20
Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Em đi từ chiều mưa
Đến nơi anh nắng hạ
Em đi từ mùa thu
Đến anh miền băng giá
Tình yêu - dòng sông lạ
Đến bao giờ - bao giờ ?
Đến bao giờ - Hoàng thị Minh Khanh
Chẳng thể gặp nhau luôn
hãy ngồi thêm lát nữa
Hai người hai cánh cửa
Người đã biến đâu rồi !
Thôi, người yêu ta ơi
Đừng ú tim nữa nhé !
Người ta yêu thì thế
Người yêu ta thế nào ?
Chơi ú tim - Hoàng Hương Trang
Trước con đường không giới hạn
Em chính là ngày tháng của riêng anhNgày tháng - Hoàng Vũ Thuật
Anh về bất chợt mùi sen thoảng
Theo dấu hương đưa đến được em
Trang 22Nguyễn Xuân Thâm
Dòng sông từng hẹn tôi về
Qua cầu để rớt lời thề với em
Tự bạch - Trương Nam Hương
Mộng anh hường tìm môi em bói đỏ
Giàn trầu già khua những át cơ rơi
Át cơ - Lê Đạt
Anh về với núi lang thang
Nhón chân vạch áng mây vàng tìm em
Dã quỳ - Nguyễn Thành Ngã
Thương không phải Nhớ không đừng
Rung cây lại ngại động rừng có em
Đành thôi Bằng sự im lìm
Đi trong giấc mộng mà tìm đến nhau
Chiêm bao - Trần Nhuận Minh
Chính hôm nay gió dại đến bên đồi
Cây không hẹn để ngày mai gió mát
Trang 23Trời đã thắm lẽ đâu vườn cứ nhạt ?Đắn đo gì cho lỡ mộng song đôi
Xuân Diệu
Đừng buông giọt mắt xuống sông
Anh về dẫu chỉ thuyền không cũng chìmGiọt mắt - Đồng Đức Bốn
Ai bảo người dan díu chữ tình
Treo thơ vào tận cõi đồng trinh
Vườn xưa thêm mấy lầu cao nữa
Mà mãi thương về một mái gianh
Hồn thơ hoa rượu - Điền Ngọc Phách
Trời còn lắm nỗi chênh vênh
Ta còn đi hết gập ghềnh tìm nhauCầu khỉ - Trần thị Mỹ Hạnh
Đã quên bện lấy lá bùa
Trách chi muối mặn tím chùa hoàng hônTrách chi - Điền Ngọc Phách
Nơi đây tiếng khóc điệu cười
Ngọt câu hò hẹn, đắng lời chia ly
Nước mắt tình yêu - Hồng Quang
Phải ngọn đèn bên án sách chờ trăng
Ai nâng chén mời nhau qua giậu trúc
Em đằm thắm với bông hồng vừa ngắtMột mai xuân đà hẹn với đêm rằmTrăng xuân - Phạm Trọng Thanh
Có khi lỗi hẹn một giờ
Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm ( Chưa rõ tác giả )
Trang 24Chúng ta cứ mãi kiếm tìm nhau
Khuôn mặt tình yêu - Tần Hoài Dạ Vũ
Vội chi mà vội qua cầu
Để rơi xuống nước tan câu hẹn hò
Bế chiều - Hà Giao
Vấn vương với sợi tơ trời
Tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoanCho một ngày sinh - Đoàn Thị Tảo
Dại khờ hái cỏ ven đê
Buộc ngang lưng một câu thề làm tinGiêng hai - Đào Phong Lan
Thôi về thôi nắng quá một chiều đôngBăng giá tương tư dám đốt trời thành hạBuông lời yêu quên thắp mình thành lửaThua mùa đômg hèn nhát một lời thề
Lỡ một lời thề - Trần Mai Anh
Em buồn nhiều, cỏ bớt tươi
Đêm tối lắm chỉ sao cười với nhau
Bây giờ lỡ hẹn, về đâu
Nỡ nào bứt cỏ cho nhàu ban mai
Đám cỏ xanh - Lê Thị Mây
Có ai gọi tên tôi trong gió bấc
Trong gió nồm tôi muốn gửi lời ra
Gửi miền Bắc - Tế hanh
Trang 25Lặng im, chiều nă'ng không màu
Nhường cho lá thắm xanh vào yêu tin
Giữa chờ đợi - Tố Hoài
Tóc em rối tại gió
Mắt say bởi tại trời
Bàn chân muốn ở lại
Tại ai Hà Nội ơi !
Đâu phải mối tình đầu - Lê Thị Kim
Phút nhẹ nhàng đậu xuống góc phong thư
Là phút con tem bắt đầu cất cánh
Chuyện không có trong thư - Tô Hà
Tôi trở lại những lối mòn tình tự
Cánh bướm màu hạnh phúc cứ bay đôi
Trở lại trái tim mình - Bằng Việt
Ngỡ những lứa đôi lẫn cỏ non tơ
Vừa thoáng gặp trong công viên ấy
Cỏ xanh biếc như chưa bao giờ thấy
Khẽ rung rinh - có lẽ cỏ vô tình
Có lẽ cỏ - Nguyễn Hoa
Ta về gặp nắng trong mưa
Gặp buồn trong nhớ gặp mưa trong chiềuTầm xuân ngã hết vào yêu
Vườn cà giờ mới ướm điều còn không
Anh tiếc lắm thay - Vũ Thị Huyền
tt
Edited by - Thu Trang on 03/24/2002 12:14:58Edited by - Thu Trang on 03/24/2002 12:21:03
Trang 26Không được soi vào đôi mắt em
Anh ngắm trời sao cho đỡ nhớ
Chẳng được nhìn em dù trong giấc mộngCàng yêu thêm những cặp yêu nhau Đời bật đèn xanh cho sự sông
Ta hồi sinh trong mỗi cái hôn đầu
Đêm tình yêu - Việt Phương
Để lại nửa buổi chiều
Cũng nhuộm màu pha tím
Để lại nửa cái hôn
Cũng chập chờn ẩn hiện
Để lại nửa con người
Bạc đầu trong thương nhớ
Để hai nửa cuộc đời
Như một câu lặng lẽ
Hai nửa - Trần Hội Nhân
Mắt xưa tím thế giờ sim tím
Buồn thẫm vai nhau một vạt đồi !
Chẳng muốn mình sớm thành cổ tích
Để lớp sau thêm một chuyện đời
Tình yêu không tuổi, vai còn rộng
Đủ gánh gồng nhau đến lứa đôi !
Em về - Phan Quế
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen
Paris có gì lạ không em - Nguyên Sa
Ngỡ như đang chờ đợi
Ngỡ như vừa trôi qua
Chẳng níu gì trong tay
Trang 27Mà sao lòng tiêng tiếc
Con đường hoa tóc tiên
Xin một lần trở lại
Chẳng hò hẹn cùng ai
Mình gặp mình cũng nhớ
Ngõ thu - Nguyễn Đức Quang
Nếu một ngày em đến thăm anh
Ngôi nhà vắng - dấu thời gian mờ phủ
Em hãy đế tìm anh ngoài cỏ
Cỏ giữ gìn điều anh giữ cho em
Cỏ sẽ nói diều anh giữ trong tim
Ngọn cỏ thời yêu nhau - Trần Quang Đạo
Kim giờ làm khổ kim giây
Em đi một bước anh quay trăm vòng
Muốn làm kim phút cho xong
E khi giáp mặt, chuông lòng lại kêu
Kim giờ kim giây - Phạm Khải
Người tìm vàng đãi cát
Em qua cát tìm anh
Ôi dấu chân, dấu chân
Những nẻo đường kháng chiến
Người đi như sóng biển
Tình yêu thành bãi bồi
Nên mỗi bờ yêu thương
Nên mỗi cồn xô dạt
Đều co anh - hạt cát
Lặng dưới bàn chân em
Hạt cát - Thanh Thảo
Em như dòng nước xanh trong
Bao nhiêu bến hẹn bờ mong trải dài
Anh như đò dọc đi hoài
Bao xuôi ngược cũng không ngoài mặt sôngCon đường về bến Tam Xoa - Xuân Hoài
Anh vừa đi qua mùa hạ
Vin cành định hái chùm thơm
Bàn tay cứ e ngại quá
Trang 28Mùa thu : mưa nắng bất thường
Trời thu xanh đến tần ngần
Giá như mây đừng quá mỏng
Đồng đội anh chụm tay che
Nhưng lời chưa nói ra
Những làng đã đi qua - Hữu Loan
Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa đã đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cánh tàn ba cánh sắp sửa rơi
Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến - Hoàng nhuận CầmBuồn chi cái nỗi xa xôi
Ngày vui ai nỡ lẻ loi một mình ?
Phải chăng lời hát hữu tình
Để cho dáng trúc bên đình nghiêng theo
Với người Quan họ - Vương Trọng
Anh đưa em lên đường xanh mơ
Hồn trăng tằn trọc đáy đêm mờ
Bốn mùa giông bão vò duyên phận
Tra/ nợ cuồng phong hết kiếp chưa ?
U uẩn - Hoàng Cầm
Sợ đong đầy mãi cô đơn
Mưa cho vợi bớt tủi hờn chia xa
Đớn đau quặn thắt Ngân Hà
Nhịp cầu đôi lứa bắc qua mệnh trời
Mưa ngâu - Lâm Xuân Vy
Ai về nhắn suối cùng sông
Chớ buồn khi đục khi trong làm gì
Mưa nguồn nước lũ u mê
Trang 29Lạc loài mấy kiếp cũng về biển khơi
Như em, còn đó nụ cười
Trong ta còn thắp một trờiu thanh xuân
Để trăng còn mãi độ rằm
Để thơ đêm viết, sáng thầm trao tay
Hẹn em trẩy hội giêng này - Đặng Hữu ÝChương 21
Tôi sợ lắm, thời gian đang đếm tuổi
Biết đâu sợi tóc trong đêm bạc
Lại trùng với phút nụ thành hoa
Không đề - Nguyễn Đức Mậu
Năm không rộng, tháng không dài
Bởi người thu hết ban mai vào chiều
Không đề - Bùi Tuyết Nhung
Tôi sợ lắm, thời gian đang đếm tuổi
Anh là kẻ suốt đời tất bật
Trang 30Suốt đời vội đi, suốt đời nóng ruột
E tới nơi mùa đã gặt xong rồi
Chiều chuyển gió - Lưu Quang Vũ
Ấy lúc hồn hoa trở gót về
Thả đàn chim mộng xuống thâm khêTôi nghe xa lắm làn mây trắng
Rời bóng kinh thành lững thững đi
Đổi mùa - Trần Huyền Trân
Áo em trắng đi từ xa vắng lại
Thời gian đi xám mặt đỉnh đồng
Đi ngang Thành Nội - Nguyễn Duy
Biết ơn sợi tóc trên đầu
Buộc ta vào những nhiệm màu khói sươngBâng quơ - Mai Văn Phấn
Cò vỗ cánh bay vào ráng đỏ
Chiều có gì đâu cũng lạ lùng
Bằng Việt
Chiều uể oải như một người mỏi mệt
Đi trong đêm nghe rát dưới bàn chânSông rộng - Trần Huiền Ân
Cho tôi đứng gió phương này
Vớt hương tháng chạp trao đầy tháng giêngThơm tho gió đậu vai mềm
Vòng con bướm lạc quanh miền hương em
Cô gánh hoa - Tôn Phong
Chiều buông, đến với nơi đây
Lá reo ngỡ tiếng vòm cây gọi người
Chỉ còn mây nước, em ơi !
Lá rơi, vỡ cả những lời tình xưa
Mùa thu thăm Hồ Tây - Nguyễn Đình Ánh
Trang 31Người già ngồi sưởi cùng với bóng
Cái bóng đi theo suốt một đời
Người già cuối thế kỷ - Hà Minh Đức
Đưa tay vuốt tóc trên đầu
Sợi vui chẳng thấy, sợi sầu đầy tay
Nhuộm rồi đen nhánh tóc bay
Thời gian bạc trăng chân mây lại đùn
Tóc mây - Nguyễn Ngọc Oánh
Em xòe tay nâng mười ngón thi ca
Anh sợ lắm, thời gian đang đếm tuổi
Tình yêu vẫn ngoài kia run lá mới
Khát khao xanh, xa quá với môi mình !
Đồng vọng - Trương Nam Hương
Nghìn câu thơ tài hoa Việt Nam
Thời gian ơi,
Lục huyền xanh trong lá
Xanh thêm những viền trời
Chiếc gương soi chạm nổi
Bóng thời gian không lời
Thành phố tự ngắm mình - Nguyễn Lương Vy
Trang 32Lá buồn bứt một ngày rơi
Im ắng cổng làng rêu phủ
Đêm làng - Tô thị Vân
Mưa rơi màu tóc ướt
Có một sợi thương anh mà chóng bạcMưa vơi thời gian trôi
Có một sợi vì anh mà đổ thác
Mưa đêm Hoàng Long - Phạm Ngọc Cảnh
Ngày xưa uống ngụm giếng làng
Ngờ đâu mát ruột đến tàn chiêm baoThách nhau mỗi tối đếm sao
Đế luôn cả tuổi mình vào cao xanh
Cổ tích - Trần Hoàng Nhân
Xấp lịch nhà ta, củ hành khốn khó
Mỗi khi bóc tay mẹ còn run
Mẹ tôi, người hay lo - Đỗ Minh Tuấn
Ngày là kim chỉ thời gian
Dại khờ khâu vá khôn ngoan kiếp ngườiNgày là lưỡi hái lường chơi
Mỗi ngày liếm một mảnh đời như khôngNgày - Nguyễn Khắc Thạch
Tìm hoàng hôn sớm, bình minh muộn !Thả diều lên gió cắn câu
Vịnh tranh trâu - Vũ Mạnh Ngọc
Ngại gì tóc lụi màu xanh
Lỡ khi bạc phếch tim mình mới lo
Một cuộc vào đời - Trần Lê Văn
Nợ ban mai với hoàng hôn
Thời gian đè nặng tâm hồn quạnh hiu
Trang 33Như con dơi lạc mỗi chiều
Anh bay vào khoảng sáo diềi nhẹ ru
Mắc nợ - Vũ Tú Anh
Nếu anh biết được chiều nay
Gió từ đâu đến thổi gầy nhành mai
Một đời gió có vì ai
Xô nghiêng chiều tím ra ngoài hoàng hôn Nếu anh biết được - Đặng Nguyệt Anh
Nghìn năm biết có còn không
Dưới khe hòn đá, cây thông bên đồi
Tháng năm lần lửa đắp bồi
Lặng im lá cỏ nói lời nghìn năm
Lời nghìn năm - Thạch Quỳ
Ngày dài như dáng liễu buồn
Đêm mong như giọt mưa buông ngoài thềmYêu - Hoàng Thị Minh Khanh
Ôi thời gian như một triền sóng nổi
Xô hồn đau lên mặt chị già nua
Chị - Võ Văn Trực
Được và mất - chu kỳ thời gian
Li đăng ngọt ngào môi vừa nhấp cạn
Băng nhạc vô tình trở thành âm bản
Lật lại đời người qua mỗi vòng quay
Được và mất - Đông Trình
Tôi mua vé tàu cho tàu chuyển động
Tôi mua vé đời cho trái đất quay
Khởi hành - Vân Long
Tiếng chim hót sáng trên cành
Tự bao giờ gió thổi xanh mặt hồ
Lá vàng với lộc non tơ
Tôi nâng niu cả hai bờ thời gian
Trang 34Thời gian - Lữ Huy Nguyên
Thời gian rũ áo không quay lại
Bảng lảng nghìn năm sương khói ơi !Ngẫu hứng ngày Tết - Đương Kỳ Anh
Ta uống một dòng đau nhói
Đau ngay trong cả nụ cười
Nát mặt biển bằng hồ hởi
Băm vằm những đợt ngược xuôi Cây sấu quê hương - Việt Phương
Thời gian nghiêng gốc xù xì
Biết cây chẳng giữ làm gì lời xưaKhi qua nơi hẹn - Vương Trọng
Thân người nát ở phía sau
Ngàn năm mắt khép khổ đau khôn hàn Gió bão Tây Nam - Bùi Giáng
Tóc anh rồi sẽ bạc thêm
Đời người thì ngắn mà đêm lại dài Ngã ba - Vũ Quần Phương
Thời gian cháy, cỏ lau đường nghẽn lốiHàng bia mòn, chữ đá nét rêu phong Trong khu Văn Chí - Đoàn Văn Cừ
Trắng tay chẳng dám viết nhiều
Áo em trắng cả hai chiều thời gian
Áo trắng - Thu Nguyệt
Thời gian chảy đá mòn, sông núi lởLòng ta buồn còn mãi vết thương đau
Trang 35Chế Lan Viên
Thời gian cúi sát vào môi
Tôi xanh non uống cạn lời xanh non
Cỏ ngoài sông Đuống - Phạm Ngọc Cảnh
Ta về đổ bóng xuống vườn
Cho xanh tươi lại từng cơn úa vàng
Ghé môi vào miệng thời gian
Cho hơi thở mọc vô vàn cỏ non
Tản mạn về cỏ - Mai Văn Phấn
Trăng từ xưa tới mai sau
Thời gian không tuổi nên lau không già Lau trắng - Hoàng Vũ Thuật
Về thôi mộng mị ngàn năm cổ tích
Tôi rêu phong gấp mấy kinh thành
Ngủ qua đêm Huế - Lê Thiếu Nhơn
Nghìn câu thơ tài hoa Việt Nam
Thời gian ơi,
Vui còn trong mầm hạt
Trang 36Buồn đã chín ngọn cây
Chuông đồng hồ như lửa
Cháy một thời thơ ngây
Thời gian - Đoàn Mạnh Phương
Tre tím lại sông trôi như bạc
Lúa bên dường thoáng vị cốm non Tiếng con dế gáy ran bờ cỏ
Xâu thời gian thành chuỗi hạt cườm Hương đêm ngoại thành - Băng sơn
Chớp mắt đã tròn năm tháng khépChẳng ra ngoài trò cười khóc trẻ con !Vòng tròn - Cao Xuân Sơn
Thời gian là người thợ
Đẽo mòn bao hư danh
Xin bia đá đừng kể
Trước cỏ rêu vô hình
Phù điêu cổ - Nguyễn Việt Chiến
Thời gian như cái thùng bia
Không gian cốc chén sẻ chia bạn bầuTrần gian với mắc hai đầu
Thả mồi bong bóng mà câu kiêp ngườiNgộ - Nguyễn Khắc Thạch
Chòm mây tắng bay về phương ấy
Có hay ngày sắp chạm vào đêm
Chiều về - Đông Trình
Con trâu nhai thời gian vào uất hận
Để sớm mai kéo mặt đất oằn sừngThời gian - Băng Sơn
Tháng ngày tàn của một năm phai
Ta đi chiều lạnh bến sông dài
Áo xưa đáy nước còn mơ bóng
Trang 37Người vội sang đò cho áo bay
Bóng em thoáng chốc thành sương khói
Ta hóa thân vào trong bóng mây
Tháng ngày tàn của một năm phai - Trịnh Bửu Hoài
Tôi ném tôi lên dòng thời gian
nghe lênh đêng lục bình nở
Mây nước lang thang
duy nỗi buồn và gốc cây đa ngồi lại
Tôi nhìn tôi - Chinh Văn
Đã đứng rồi ư ? Sao đời ngắn vậy
Nghĩ chưa xong, thời khắc điểm xong rồi
Ngày đã đưng trưa - Bằng Việt
Đầy những vết rạn thời gian
Cả hiện tại đã e là quá khứ
Quá khứ - Thái Giang
Giữa cuộc hành trình trong cõi thái hư
Nhà hiền triết Thời Gian dừng tính sổ
Cánh Tạo hoá thêm một lần khép, mở
Tinh kết đời kết tủa lắng, trong
Phút Thượng Đế vui đùa cùng cây cỏ
Phút con người giao cảm với mênh mông
Giao thừa - Nguyễn Vũ Tiềm
Muốn ôm chặt lấy chiều
Chiều lại ngã vào đêm
Chiều - Nguyễn Khắc Thạch
Sẽ vô nghĩa nếu thời gian dừng lại
Thời yêu nhau ta phung phí quá chừng
Những giận dỗi để nhiều đêm thức trắng
Ta đâu biết thời gian nghiệt lắm
Lặng lẽ trôi ngoài cửa sổ vô tư
Áo ta mang bạc trắng tự bao giờ
Với thời gian - Hoàng Vũ Thuật