1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Câu chuyện từ trái tim nhiều tác giả

275 25 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 275
Dung lượng 26,02 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tôi dang cố gắng truy tim chủ của một chiếc vi mà tôi nhặt dược, co càch nào cô giUp tôi tra ra số diện thoại của một dịa chỉ ttên chiếc phong bi trong vi không?” Cô dề nghị tôi nói chuy

Trang 1

_ C ộ í

chuyên

traiflm

N h ! ề и t á с g !

Trang 2

в ш и G H IB IÈ N M Ụ C T R Ư Ớ C ẩT B Ả N Đ Ư Ợ C Ệ H IỆ N BỞI THƯ VIÊN i H T R H C M

Cẩu chuyện lừ trài ú m / l ề u tác g iầ -T ẩ i bản lan thứ6 T.P.HỒ

Trang 3

■' ب

بد

'

\ V

T

تﺈﺋﺎﻤﻟ ٠ ر ٠

أ ؛ ﺀ ؛ ٠ ؛ г ل ة ٠ i

;

ﻻ ٠ ٠

ت \ق : ٠

ﺎ ﻏ

٠ ٠ ٦

؟ ج ﻷﺀه٠١٠ﺖﻔﺗ- : : : ١ ٠ع ، ق٠ - ٠ ج

١

Trang 4

ر

M U ề y í^ ầ L {

:'

ا

. ■'٠١اذ*ل؟ب' :ه'،٠،م:.'؛ 'ذ1٠٠٠ﺀلﺎﺟ:بد٤ث٠ا'ﺐﺴﻳ؟'

٠

؟ ه ي

، ٠

ﺍ ٠ : ١

-ﻻ !

1 1 1 ﻍﻻ!

1

ﺎ ﻳ ﺀ : ﺚ ﻫ ; ﺓ

’ '-:ﻩﺓ ﺕﺫ 1

ﺃ ﻼ ﻳ ٠٠

ﺭ:'ﺍ' ۴

Á ١٠.4,

-؛.

٠ ﻱ ٠ ﺀ ٠٠ ﻩﺍ

؛ﺽﺀ-'ﺍ

:ﺀ '

Tuyển chọn những câu chuyên hay nhất từ:

Trang 5

، ، ■ г

«

، ل ٠ ش

Trang 6

٠ ﻪﻟ

،

·r ﺀ

، ١ ٠

> / ٠:٠

؟ ؟ :

ة ز ز

ﺀ ■ 1

ة ﻹ ٠ ق

Trang 7

^ột cô giao trường cOng đà g؛úp tô؛ hiếu rõ cải ỳ

nghla phức tạp của víệc cho và nhận

Khi nhln càch tôi cầm sàch trong giờ tập áọc, h ؛ến

nhíên cO đã nhận thấy cO gl khOng binh th ư ^ g ì cô

liền thu xếp cho tỏi đi khảm mẳt Co khOng dưa tOi

dền bệnh viện mà dẫn tOi tời bàc sĩ nhãn khoa r؛êng

của c0١ khOng phải k؛ếu làm việc thiện mà như với một

Itgười bạn Thật ra, tôi ngạc nhiên về hành dộng do

đến nỗi không nhặn biềt dược chuyện gỉ da xảy ra, cho

tới một ngày k؛a cô dưa cho tOi một cặp kinh

"Em khOng thế nhận dược Em không cỏ tìền trả dâu,"

tôi nOi, cảm thấy xấu hổ ví nha minh nghèo

Cỏ l؛ền kế chuyện clro tO؛ nghe: "Hồi cO cỏn nhỏ, một

người hàng xOm da mua kinh cho cồ Ba ầy bẳo một

ngày kia cO sẽ trả cho cặp kinh do bằng càch tặng kinh

cho một cO be klrảc Em thầy chưa, cặp kinh này da

dược trả tiền tử trước khi em ra dời."

Thè rồi cO nói với tOi nhtrng lởi nồng hậu nhất mà

chưa ai khảc từng nói vớí tỏi: "Một ngày nào do em sẽ

n١ưa kinh cho một cO be khàc."

1

Trang 8

ﺍ ' ٢ 'ﺍ'؛ﱂ

)

ا ٠ ﻹ

:

ي

!■

٠ ' ١ '

'■ '■

ﻖﻗ

.-'

ل

· :

Со nhìn tOi như một người cho Co làm tOi thành

người cO tràch nhiệm Co hn tOi cO thề cO một cài gỉ

để trao cho người khàc Co chầp nhận tOi như thành

viên của cùng một thế giớí mà cO áang sống TOí bưt'tc

ra khOi phOng, giữ chặt kinh trong tay, khOng phải như

kè vửa nhận một mOn quà, mà như người chuyến tièp

món quà đó cho kè khàc vOi tầm lOng tận tụy

،f

Trang 9

; :>

إ yêu con nhất trên đời?"i giọng nỏ؛ khôi hài

của ba cất lên “Mẹ chư còn ai nữa." Tôi chọc, lOng

biết rằng ba là người thương tôi nhằt Dỏ là những lời

thi nghe suốt tliờí thơ ầu, quâng áời tôi áược ba yêu

tlruơng, châm sóc và thế h؛ện tinh yêu áó theo những

cich rầt khàc vời những gỉ quen thuộc mà người lớn

khtc thường làm

Ba tỗl làm việc rầt cực nhọc, áỏi khi quả sửc Nhưng

ông luôn cO mặt klri tOi cần Này nhe, nèu tOl đang

clìơi ở nha bạn vào ngày Chủ nhặt (Chủ nhật ba tôi

cũng di làm), tô؛ chỉ cần gọ؛ d؛ện nhắn ba tơi dOn, ba

thi sẽ nOi rằng “Dĩ nhiên, con ttai ạ.” Càch thông

thường dế thế h؛ện hnh yêu thương la thế h؛ện nỏ bằng

hành dộng, mua thật nhiều quà cho ngưCri mà minh

yẽu thương, nhưng lạ! it khi tlae h؛ện bằng lờ؛ nO؛ Ba

thi th؛ khàc Kh؛ cOn be xiu, tô؛ luỗn dành thức ba dậy

Ví ١ nUng nịu: “Ba ơl, con dOi rồi, ba cỏ cài gi cho con

ăi١ với?" “Ó, chắc rồi, con yêu ạ.” Ba ưẵ ICh ١mi vè

“Bành mỉ ốp la nhe," câu tiếp theo sẽ la như the “ỏ ؛

ا ﺔ ﺧ ﻻ ﺀ ١ ح ٠

؟

Trang 10

|٠ ى

món này thật' rắc rốl,” tôi nói mà không để y áến hụng đang sô؛ lên vì áỏi, “Dửng lo” là câu ứả lời của ba

Trước khi ái ngủ, ba luôn vào phOng tOi và nhO nhẹ:

“Con nghĩ sao về một tàch trà trước khi áành một giằc đây, hOi chàng Benji Mạnh Mẽ?” Trời ơi, tôi thầy ghèt làm sao cài càch ba gọi tôi với cài biệt danh do thay V ؛

gọi tên chinh xàc của tôi la Benji Nghi lại, tôi b؛èt ba không cO y chọc giận tôi, ông chi muốn thế hiện tinh

yêu theo càch của ông

Vào ngày thư Bảy hay Chủ nhật, ba luôn dành những lUc rảnh rang, dèn bên tôi và nOi: “Làm một vàn cờ nhe?”, “Vâng, ^ ậ t la ntyệt, ba ơi,” tôi sung sướng ưả

lời Những ngày ba quà mệt, khi tôi rủ ba dành cờ, ba nOi “ử , dược” Nb.ũng lúc do, mẹ gọi tôi ra và giải

dìich rằng ba dang rầt mệt, không chơi nẩi nhưng ông không thế hr chối con Ba luôn dành thời gian cho ròi Thời gian qua thật nhanh, chẳng mầy chốc tôi đã bước vào ﺔ ﻟ ة teen, một dứa be mới lơn thường thich sự n,r ٤

lập và những trO chơi trè con dường như hết sức ng،'r

ngẳn Khi ầy, ba vẫn bước vào phOng tỏi và nOi: "Một tàch milo ưươc khi dành kho nhe.” “Càm ơn, nhưng

không, càm ơn ba.” Tôi trâ lời cộc lốc, khOng nghi gi

/ ù

Trang 11

ب ا

::؛

i f'

;;؛':;-:-:;;-ﺀ ﺬﻫ '-؛;;؛':;-:-:;;-ﺀ ع

ﺀ / ع / | : ا ﺀ

1

ا # ٠

Nghi lạl, tòi thầy m

muốn tôi giận, ba chỉ muốn thế hiện rinh yêu theo

ện

؛nhập v ؛

bị ốm phả ؛

ich của Ong Dạo gần dây, tỏ

؛

c

^ong một tâm trạng thật chàn chường, ba dền thâm tOi

ệc mệt nhọc Khi do la bảy giờ tối

àm v

؛sau một ngày

ờ ba mớ

ba ngồi vớ! tOi suốt ba tìềng dồng hồ 10 g

Ba ơi, con rất muốn ba ở lại dây

vè Vào ؛

những ngày không di làm, ba tớ

ba di con," ông dộng v٤ẽn tôi "Ba oi

, ؛ngày "Cười vớ

rồi ba sẽ khỏr١g hỏi gi nria dâu," ba nói, muốn

؛thô

؛

ca

إ

làm tôi w i Dim sao mà tOi không cười cơ chứ

Tôi viết la thư này đề cảm ơn ^ t cả nhUng người cha

èt la thư này đề cảm

؛ưên dời này, nhimg đặc biệt tôi v

ơn ba tôi Một ngư^ luôn lo cho tOi ttmg bữa ăn khuya

klai tOi quà mệt hay không thề ttr làm cho minh Một

ngirờí luOn ngồi xuồng bên giưOng tôi nhtmg Iric tOí cần

nhat Một ngtrời khổng thề nOi "KhOng" vơi đứa con

.tối la Benji Mạnh Me ؛

ưai Một người luOn go

ị ì ά ¥ ’/Ζ' Л п ·

Trang 12

- ^ ؛

ﺀ ٠

-ل * ٦

ا ؛ م

د : ا

ا

,

ﻢ ﺑ ٤

ành điều tốt nhằt cho lủc cuối” câu thành ngữ

cũ dtoàng qua áầu khi tôi chờ món tràng miệng

^ O n g tin nOi, nỏ thật tuyệt, thật áàng công chờ

Tối nay la bữa tìệc Giảng sinh hàng nẫm dành cho càc quy ba của chUng tôi, và buổi tối ^ ậ t dẹp Bữa tíệc diễn ra sau một chương trinh ngắn gọn, và sau do sẽ dèn phần trao dOi quà

Tửng người một dứng lên mở món quà dặt trên bàn ưước mặt họ Nhting mOn quà nho nhỏ Nhửng mỏn quà giản dị Nến, dồ dUng vân phOng, tUi thơm Một tràng phao tay lịch sự dược vỗ sau mỗi lần mở qua Mọi chuyện êm xuôi cho dến lượt người cuối cUng tlreo vOng, cO ai dỏ nhận ra ba ta klrOng cỏ quà dế mở và mọi người cUng quay lại

/ £

Trang 13

Tèn bà là Dorothy, là một thành viên già, và mới nhất

của chúng tôi Bà gia nhập nhóm khoảng gần một

nàni nay sau khi chuyển nhà đến khu này, đây là bữa

tiệc Giáng sinh đầu tiên ở đây mà bà dự

Một sự im lặng khủng khiếp bao trùm cả căn phòng

khi chúng tôi chờ đợi ai đó nghĩ ra được điều gì đó -

và nghĩ nó nhanh lên - để cứu Dorothy ra khỏi tinh

cảnh này Và rồi cũng có người ra tay Đó chính là

Dorothy

Bà đứng lên, với tay lấy chiec ví và lay ra một túi giấy

đựng hàng Mở nó ra, bà nhìn vào ưong, có vẻ như

bên trong trống rỗng, rồi nhìn chúng tôi

“Hãy đề tôi nói cho các bạn nghe về món quà tôi

nhận được,” bà nói “Tôi đã nhận được tình yêu, lòng

tốt và tình bạn từ các bạn Món quà thề này, tôi rất

vui sướng nhận lấy Xin cảm om các bạn.”

Dorothy ngồi xuống ữong tieng vỗ tay vang dội

v؛\ lần thứ hai ttong ngày, câu thành ngữ cũ lại hiện

về ưong tri tôi Điều tốt đẹp nhất, một lần nữa, lại

dtrợc đề dành cho đến lúc cuối cùng

éuỵÂn.

/ J

Trang 14

ﺀ أ ٩ ي ٠

của mẹ Tay mẹ to gầp dôi tay con Con muốn sằi

.những bước dài như mẹ, muốn giống mẹ, nhưng con vẫn còn phải bước hai bước mời kịp mỗi bước của inẹ Khi con mỏi chân, mẹ c0١ng con Thật là vui khi dược nhln thằy mọi thư tử ttên cao, lại không phải gắng hết hơi dế theo kịp mẹ Con luôn cảm thấy an toàn khi ở bên mẹ Chửng nào cO mẹ ở bên, con biCt mọi chuyện dèu êm dẹp Mỗi khi con sợ, con lại vời lên bàn tay

mẹ và ở do con tìm thấy mẹ

Khi con lớn lên, con thich tự di một minh Con da

học dược càch tìm phương hướng ttên dưCmg dCti, lên

những ngọn dồi, qua thung lUng Con da bằt dầu

Trang 15

٠ ١

ظ ؛ ٠ '

٠ ٠ ٠

؛

chớm thầy sự quyến rũ của tự do, kl٦ỗng lệ thuộc ai.

Mẹ vẵn dí bên con và glUp con dửng dậy mỗi khi con

ngã

Nay con da lOn, bước con dài bằng bước mẹ Con tìm

mẹ bằng dOi mắt và con khOng mệt khi mẹ con ta

cUng di bên nhau N hm g mẹ khOng hề daay dổi Mẹ

vẫn hỗ trợ con, klauyên nhủ con, vẫn thương con bằng

rinh thương trọn vẹn như ngày nào Nhờ mẹ, một con

người bè bỏng sẽ chạy ào dền với con một ngày nào

do Dầy hồi hộp, nó sẽ di cUng con ưên phổ, lên dồi,

qua thung lUng NO sẽ sải bườc sao cho kịp với bước

chân con NO sẽ vằp và con sẽ dơ NO sẽ vời lầy bàn

tay con và sẽ rim thây con

9 eừ f ủífị?v 4>ѣ

ةﻻ 1

Trang 16

ﺀ 1

؛ ٠١

ﺀ ﻝ ٠

ﺍﺀ ﺀ ﺐ ﻟ ٠

-ب 4

<

tK.^Av ﺀ ؛

ﻢﻧ م'؛؟ا.

٠

I

: ا:.

J:à r ']

'

ĩ - ý

c L ·

ص

ắng nOng Không khi mặn chàt Những con s('١ng

áều áều Một thằng be trên bờ biến quỳ gối xúc càt

bằng xèng và nèn càt vào cài xô đỏ Sau đó nO úp xO xuống, nhấc ra, chình sửa khối càt đế cho ra áCri tỏa

lâu áài NO choi vậy suốt buOi ữưa Xây tírêm hào, đắp drêm tuờng thành, những ngọn thàp la trạm bảo vệ

Que kem làm cầu Một khu lâu áài bằng càt áuọc xAy

Trang 17

c ٩ CI!ỘC đời ông dành cho công việc Những kè hoạch

nlji tiếp nhau Tương lai nằm trong dự đoàn Tich lũy

hàng năm là nhtrng sự bảo đảm vốn vươn dài ra bắc

cầu khắp nơi Một đề chề dược dựng nên

Hai ngưCti xây lâu dài cỏ nhiều điếm giống nhau Cả

hai dều hch tìều thành đại Cằ hai dều làm nên chuyện

từ khi chưa thấy nO ca hai dều cần cU và quyết tâm

Vii cả hai dều biết rằng khi thủy triều lên cUng như khi

xu thế thay dổi thi mọi việc sẽ kết thUc va dây chinh

la điếm, khảc biệt giữa hai người Trong khi ngưCri dàn

ông Ihm ngơ kềt quà, thi dửa bè biết chấp nhận

Hliy xem dứa be làm gi khi mọi thư sẳp tan thành càt

bụi Kill sOng kèo đèn, cậu be thông minh nhảy lên và

vỗ tay Không buồn phiCn Không sợ hai Không tiếc

nuổi VI nỏ bièt chuyện này rồi sẽ xảy ra, nên nó

không ngạc nhíên Và khi cả tỏa lâu dài ầm ầm sụp

dẳ, bị hút vè biến cả, đứa be mlm cười NO cười, nhặt

lầy dung cụ, nắm tay cha về nha

Ma sao người lơn khOng dược khôn ngoan như vậy

Κ1١1 con sOng thời gian ưàn tới pha sập tỏa lâu dài của

minh, người dàn ông kinh hoàng, ô n g ta lượn lờ

quaith cài phế tíclt của minh dế bảo vệ ô n g ta xây

tliCnt ttrơ g đề chặn con sOng, rồi khi nước biền thầm

ئ ﺀ ئ ﻷ ﻵ , '

/ ;

а іЫ п ٦

؛ і

§

Trang 18

ﺐ ﺗ ب ﺀ

ﻩ ﺓ

٠ 1

؛ 4

ﺏ ٠

ﺐ ﺌ ﻴ ﲠ ' )

٠

-ﺖ ﻟ ﻼ ﻟ : ا

^ ﺀ: - ٦ أةﺀ

ﺐ ﺗ ة ا ا >

؟ ﺀ ١

ﺔﻋ ^ ;ب

ر

н / г٠ ٠ : ت < ت ﺀ ، ﺄ ﻳ

vào và pha vơ ηό, ông rốl ttl trước cơn thủy triều, ỏ n g nOl một càch bầt chấp: “Dây la tòa lâu áài của tồi

Tiếp UJC x â y lên nhưng hãy bằng một ưải tim ư ẻ thơ

íủ c chiều tà bOng x è , khi con nước lên, hãy hoan

nghênh nO Sau khi chào dOn tiền trinh của cuộc sổng, nắm lầy tay cha, rồi về nha

-/ c f

Trang 19

-1ا tô؛ tẳn bộ vê nha vào một ngày già lạnh,

chân tôí bỗng dẫm phài một chiếc vi ai do dânh rơi

trên he Tôi nhặt lên và mở ra xem cỏ giầy tờ gi khả dĩ

đề cố thế tim lại dược người chủ chiếc vi Nhưng bên

ttong vi chỉ vỏn vẹn cỏ 3 dola và một bức thư nhàư

n;'،t cO vè như da dược v؛èt cảch đây da nhiều nẫm

Chiêc phong b٤ da sờn và dưy có mỗi dịa chỉ bị ưả vè

la cỏn dọc dược Tỏi nhín chằm chằm vào bức thư với

hy vọng tim thêm dirợc manh mối nào do Rồi tôi thấy

ngày thàng trên đó, ngày thảng năm 1924 Bức thư

da dược viết cấch đây gần 60 nẫm

Những dOng chữ mềm mạ؛ ưyến chuyền dược v؛ết trên

g؛ầy màu xanh lơ cỏ in một nụ hoa be be ở gOc ưài

Đầu thư v؛ềt "Anh jonh yêi! dầu” da cho bièt tên

người nhận, mà ttong thtr cOn gọi la Mlcheal, người

viềt thư đã lâu không gặp dược chàng vi mẹ nàng ngăn

cấm Mặc đủ vậy, nàng viCt rằng nàng vẫn luOn yêu

chàng

Ky tên la Hannah

1 ? а іЫ п ٦ ر و

Trang 20

\.:4

ؤاﻹ

^

٠ ئ

Đúng là một bức thư diễm lệ, nhimg không có thông

tin nhận biết nào ngoại trò cài 'tên Micheal co lẽ nếu

tôi gọi đế tra thông hn thl người trực tổng dài cO thế

tim ra một danh sàch số diện thoại theo dịa chỉ ttên

phong bi

“Thưa cỗ tổng dài viên," tôi bắt dầu, “dây la một yêu

cầu lập dị Tôi dang cố gắng truy tim chủ của một

chiếc vi mà tôi nhặt dược, co càch nào cô giUp tôi tra

ra số diện thoại của một dịa chỉ ttên chiếc phong bi

trong vi không?”

Cô dề nghị tôi nói chuyện với sếp cô, người này lưỡng

lự dôi chUt rồi nOí, “Dược rồí, cỏ một danh sàch số

diện ^ o ại theo dỊa chl dỏ, nhưng tôi khOng thế cho

anh dược.” Cô nha nhặn giằi thich rằng cô sẽ gọi theo

số do, giải thich câu chuyện của tôi và hỏi xem họ cỏ

muốn liên lạc với tôi không Tôi chờ it phUt và cô nối dây lại, “CO ngưCri muốn nói chuyện với anh.”

Tôi hỏi người phụ nữ ở dầu dây bên kia' xem cO biết

chUt gi về Hannah không Bà ta thở hổn hến, "Ò!

ChUng tôi đã mua ngôi nha này tử một gia dinh cO

một cô chảu gài tên Hannah Nhưng do la 30 năm

١١ ا ٠ ذ

_

trước rôi!

2 Û

Trang 21

“Tỏi nhớ la Hannah đã phai đưa mẹ cô vào nha an

dưởng mấy năm ưước,” người phụ nữ nối “Nếu anh

tìèp xUc vớ؛ họ, họ có thế cho anh manh mối của cô

châu gả؛.”

Ba ta cho tỏi tên nhà an dương và tôi đã gọi dền Họ

bảo ba lão do da qua dời cảch dây mấy năm nhưng họ

cỏ số d؛ện thoạí nol cỏ thế cò chàu gài dang sống

Tôi cảm ơn họ và gọ؛ tièp Người nhận diện thoạ؛ giải

d ؛١ch la ba Hannah vẫn cỏn sống, bây giờ dang'ق

tiong nha an dưỡng

Toàn bộ chuyện này thật ngớ ngẳn, tôi thầm nghĩ Sao

tbi cứ phải mải mỉèt tim cho bằng dược chủ nhân của

chiếc vi chi cO mỗi 3 dola và một bức thư cU gần 60

năm nhĩ?

Dii vậy, tôi vẫn gọi dền nhà an dưỡng, nơi Hannah

dang sống Ngcrời dàn ỏng trả lời diện thoại bảo tôi,

“Vâng, ba Hannah dang sống cUng với chUng tôi.”

Mặc du lúc do da 10 giờ tối, tôi vẫn xin phep dược

đèn ngay dế gặp ba lão “Dược thô؛,” ông ta cO vè

Itrỡng lự, “nếu anh muốn gặp, ba ta dang ở phOng

/ 2

Trang 22

■ -‘ í ' \ Ậ ì e i j ' ٠ '

-'

· '■

١ ٠

·

· ؛ :؛*

1

؛ ١ '^ '

·؛

"■

u V i ' r ĩ

· ٠ ٠

Tôi cảm on ông ta và phóng xe đến đó Y tá trtrc đêm

và một người bảo vệ đón tôi ở cổng Chúng tôi lên lầu

ba của tòa nhà rộng Trong phòng sinh hoạt, người y

tá giới thiệu tôi với Hannah

Bà thật duyên dáng với mái tóc bạc, nụ cười đầm âm

và ánh lên niềm hân hoan ưong mắt Tòi kề cho hà

nghe việc nhặt được chiếc vi và cho bà xem phong thư Ngay giây phút nhìn thấy phong bi màu xanh lơ với

nụ hoa be bè ở góc ttái, bà hít một hơi dài và nói,

“Chàng ưai №ẻ, bức thư này là lần liên lạc cuối cùng

của tôi với Micheál.”

Bà quay đi một lát như chìm vào những hồi tưởng rồi dịu dàng nói, “Tôi yêu chàng biết bao nhiêu Nhưng

lúc đó tôi mới 16 tuổi nên mẹ tôi cảm thầy tôi còn quá nhỏ Ô, chàng thật điển ưai Cứ như tài tử Sean

Connery.”

“Vâng,” bà nói tiếp “Micheál Goldstein là một ngưt.xi tuyệt vời Nều cậu tìm được chàng, hãy nói cho chàng biết tôi luôn nghĩ đền chàng Và, bà do dự một

thoáng, hơi nén lại, “Hãy nói với chàng tôi vẫn yêu

chàng Cậu biết không ” bà cười ưong nước mắt,

Trang 23

• ٠

Tôi nói với ông ta rằng bà lão đã hướng dẫn cho tôi

“It ra tôi có trong tay một cái tên, nhimg chăc tôi sẽ kl-icâng nghĩ đền nữa Tôi đã mất gần cả ngày để tìm ngirời chủ chiec ví này.”

Tôi rút chiếc vi ra, một chiềc ví bằng da nâu giản dị vứi đường viền đỏ tiroi bọc quanh lề Khi thấy chiếc ví, ngirời bảo vệ la lên, “Gượm đã! Đó là ví của ông

Goldstein Tôi nhận ra nó ở bất cứ noi nào bởi dải viền màu đỏ tưoi ồ n g ta rất hay làm mất ví Tôi phải tim nó trong sảnh ít nhất là ba lần rồi đấy!”

“Ồng Goldstein là ai?” tôi hấp tấp hỏi ưong khi tay tòi run lên

“Ông ta là một ngtrời kỳ cựu ở tầng tám Chắc chắn là

ví của ỏng Mike Goldstein rồi Có lẽ ông ta đã đánh roi nó trong lúc đi tản bộ.”

Tôi cảm om ông bảo vệ rồi chạy ngược ttở lại văn

phòng y tá Tôi kề với cô chuyện người bảo vệ đã nói Chúng tôi vào lại thang máy và đi lên Tôi cầu trời cho ông Goldstein còn thức

Trang 24

■؛ *

Đến tầng tàm, cô y tá nói, “Tôi nghĩ ông ta vẫn còn trong phòng sinh hoạt, õ n g ta thích đọc sách buổi tôi Ông ấy là một ông lão đáng mến.”

Chúng tôi bước vào căn phòng duy nhất còn sàng đèn,

ở đó có một người đàn ông đang đọc sách Cô y tá bước lại gần ông và hỏi xem ông có mất chiếc ví

không Goldstein ngước nhìn ngạc nhiên rồi đút tay vào túi, hốt hoảng: “Ò, nó đâu rồi!”

“Quý ông tốt bụng này đã nhặt được chiếc ví và không biet nó có phải của ông không?”

Tôi chìa chiếc ví ra và ngay khi nhìn thấy nó, ông ta mỉm cười nói, “Đúng rồi, nó đấy! Có lẽ nó roi ra từ túi tôi sáng nay Tôi muốn đền on cậu.”

“Không, cảm on ỏng,” tôi nói “Nhung tôi phải kề ông nghe chuyên này Tôi đã lỡ đọc bức thư với hy vọng tim được chủ nhân của chiếc ví.”

Một nụ cười lan tỏa ưên gưong mặt ông “Cậu đã đọc bức thư rồi à?”

“Tôi không chỉ đã đọc thư, tôi nghĩ tôi biết Hannah hiện giờ đang ở đâu.”

Trang 25

Thốt nhiên mặt ông tíìi đi “Hannah? Cậu bíềt nàng

đang ở đâu? Nàng ra sao rồi? Nàng vẫn còn xinh đẹp

chứ? Làm on, làm on cho tôi biềt đi,” ông nài nỉ

“Bà ây vẫn klaỏe vẫn xinh đẹp như thời ông biết bà,”

tôi nhỏ nhẹ đáp

Ông lão cười như đã đoán trước được và hỏi, “Cậu có

thẻ nói cho tôi biết nàng đang ở đâu không? Tôi muốn

gọi điện cho nàng ngay sáng mai.” ô n g vồ lấy tay tôi

và nói, “Cậu biet rồi đay, tôi quá yêu người thiếu nữ

đó lúc bức thư này đến, cuộc đời tôi như đã kết thúc

Tòi chưa bao giờ cưới ai Tôi chắc rằng tôi vẫn mãi

yêu nàng.”

“Òng Goldstein,” tòi nói “Hãy đi theo tôi.”

Chủng tòi đi thang máy xuống tầng ba Hành lang tối

on١ và chỉ có một hoặc hai ngọn đèn ngủ soi lối đi

đền phòng sinh hoạt noi Hannah đang ngồi xem

ưuyền hình Cô y tá đến gần bà

“Bà Hannah,” cô nói nhỏ nhẹ, chỉ vào Micheál, lúc

này đang đứng chờ ở cửa với tôi “Bà có biết người

đàn ông này không?”

Bà chỉnh lại cặp kính, nhìn sững một lúc nhưng không

nói lời nào Micheál nói nhỏ, gần như thì thầm,

“Hannah, anh Micheál đây Em còn nhớ anh không?”

Bà thở hổn hển, “Micheál! Em không tin được!

eầu.

h ụ ỵ ệ ọ

2S

Trang 26

؛

íĩ: iặ ]

ة :؛

هﻵ ﺔ ﻗ

1 1 : ٠1 ﻷ

và tOi với nước mắt lãn dài trên mà

^ o ả n g 3 mần sau tOi nhận dược một cuộc diện thưại dèn văn phOng tử nha an dưỡng “Anh cO thế dành chUt it thời giờ vào Chủ nhật này dế di dự lế cưới dược khOng? Micheal và Hannah sắp sửa dảm cưới!”

DO la một dảm cười thật myệt vời! Tất cả mọi ngtrOi trong nha an dưỡng dều ăn mặc dẹp đế chUc mửng Hannah mặc một chiếc vây màu sàng ttOng thật điềm

lệ Micheal mặc một bộ vèt xanh sẫm Họ mời tOi lam

phu rế

Bệnh viện dành cho họ một căn phOng và nếu bạn chưa từng thấy cO dâu 76 mOi bên cạnh chu rế 79 tuổi bốí rối y hệt một dOi ữẻ, thl dây, hãy ngắm dOi tân lang và tân giai nhân này

Một kèt cuộc hoàn hảo cho một chuyện hnh kèo dài gần 60 năm

i f

Trang 27

٠ '

“Tại sao tôi lại là ngirời phải xin lỗi?” tôi tự nhủ khi

ký tin vào tam thiệp Valentine mới mua

“Khnng có Con yêu mẹ gì cả” tôi nói khi đập đập lên cái t؛m trên phong bì màu đỏ

Một lúc sau, tỏi lài xe đen bưu điện Tránh ánh mặt tròi chói lọi của tháng Hai, tôi lái chiếc xe tải nhẹ của mint vào đường xe chờ ngay chỗ thùng thư

Mấ١ phút ưôi qua Bưu điện vẫn bị kẹt cứng Tôi hạ

cửa kinh xe xuống, và để ý thấy một chiềc xe đẩy ri sét

ở ưrớc dòng xe

Có Dhải là chiếc xe đậu ngay hộp thư kia không?

Một người phụ nữ ăn mặc chải chuốt ttong chiếc

Cavilier đỏ bắt đầu hềt kiên nhẫn chờ đợi Bà ta bấm còi 'ào chiếc xe đẩy, hét lên và đập vào chiếc còi giận dử

Trang 28

"

* :,؛"-و؛ﺀ

* ' ٠ ' اﻷ\ﺀ 4

؛ ﻪ ﺑ ' ه ; ; - ﺪ ﺑ

'

ﺀ ؟ '

Giật minh vi tiếng cOl xe, ông lão khập khỉếng Ьдас ra

hr một chiếc xe cU kỹ Chổng một cây gậy đề dỡ cho dàng di khập khiếng của minh, ông ta lê bước đến hộp thư, nong tay khư khư một xầp thiệp Valentine ptong

“Tôi xin lỗi,” tôi nghe giọng ba ta nOi

Trong ảnh nắng chan hòa cuối ngày, ông lào dịu dàng

vỗ nhẹ vào lưng ba ta, tay cỏn lại vẫn chống gậy

Khi tôi ngồi do chửng kiến, tôi bỗng nghiệm ra ring hai người lạ mặt này da cho tôi một cải nhín mới mè

vè một câu tỏi biết da lâu: “Nếu bạn tha thư cho người khàc thi ngươi khàc sẽ tha thư cho bạn.”

Dột nhiên, tôi nhận ra minh da lang phi thời giai, nuôi dưỡng tinh cố chấp trong tim, chờ lời xin lố của

me tỗi

و ﺪ ﻟ

Trang 29

%

: ا ﺀ ﺀ ج ﺀ ﻒ ﻏ | ب ٠

ؤ ذ : ا : ت

· ' ب ' ■ ' :' '" يﺀ 'ق' د ا ا ' ﺢ ٣ﻣ '

ااةﺀ

0

ة ة

1 đ

” ل

00

قا

“ ﺦﻫ ٧

طا ل

ة ا

0

قذ

؛6

0

طذ اا

'

لا,ةة ف]

010

اﺀاﺀ ٩

0mà

اا

0

me

mẹ

ة ١ حا ﺀاﺎﻧ

3

لا ■

xin

؛ phả

ل ﻻ لا

0 3 ا 1 ( 1

؟ 111 ﺊﻟ ٧

xử

ذ 0 ق ( ﻵ ﺎ ﺟ

ةذ

7

· 7

ﻪ ﻓ ج 0

ئ ة 3 ن ٧ ق؛عﻻ ج

0

ا ا ا 0 ة لا 6 (؛

1 ة 0

ﺀ ؛ ا ا

ك ذ 1

ل ﻼ ﻟﺎﺟ ﺀ ة

ا 0

ﺀ ة ﻻ 1

ع ة 0 لااة

ăn

ل ا ا

phụ

ا 0 ' ٧ ج 0 0

ة 1 ج ١0

ﺎﺟ

ا ا 0 ة غ ﺀن

xe

لﺎﺟ 0 ل , 3

ا ة0لا3د0311 1

ﺀ ةﺎﺧ؛ا

ه ¥

ﺎﻏ ااقؤﺀﻷﻹأ9لا

ر د

١

.1311160

د ا3hộp

ا6xeﺀاا؛ةﺀmộاا636ﺀطأờ

؛3۶gااﺎﻏإ

6

^

tấm

ﺎ ﻗ ؛ ﺎ ﺟ ا ا 0

mg

ا 6

m

اااذ 6

د ا

dòng

ا 3 ا ا 0

؛ ٧

ﻢ ﻟ 3١ ا 30.1

” ض.

mẹ, mẹ

ج ا 7

ﺢ ﻫ ا

؛

0 ا

n

؛ 0 )

ر ي ئ

.

ﺄ ﺣ د ١ ل

Trang 30

أز

,

٩٠

ئ ا ٠ أ ٠

Л : ﻷ - - - ص :;»■

Г -

mướp ở dầu gối

Daniel ' tỏi gọi em như thế, du do không phằi la tên

^ ậ t của em ' trong bộ dạng xoàng xinh do bước vào trường học tại một ngôi làng ky quặc ở ven hồ, nổi tìếng bơi những dồng tiền cổ, những cãn nha kiCu

Auộc dịa sơn trắng và thUng thư bằng dồng Em bằo tôi trưCrc do em học tại một trường ở hạt lân cận

“ChUng em di hài quả,” em nOi vè chất phàc

Tôi nghĩ rằng chú be dế gần, lôi thỏi lếch thếch nhưng luOn tươi cười này, xuầt thân tư một gia dinh di cư,

hoàn toàn không hay b٤ết minh da bị nèm vào một lớp

năm gồm toàn những trC nha giàu chưa bao giờ nhln thầy quần rảch Nèu nhận thằy chUng bạn cười khUc

S Û

Trang 31

khích, em sẽ không nổi nóng Em không phải hạng

ngirời ưa gây gổ đánh nhau

Hai mươi lăm đứa kia cứ nhìn Daniel với vẻ ngờ vực,

mãi cho tới khi lớp có giừ chơi bóng chày chiều hôm

đó Daniel dẫn đầu với một củ đánh ghi điểm Từ đó

em mới giành được chút ít tôn trọng từ đám trẻ chuyên

xét nét chuyên áo quần ở phòng 202

Sau đó đến lượt Charles Charles là đứa ít vẻ thể thao

hcm ai hết, đứa nặng ký chưa từng có ttong lịch sử lớp

Năm Sau cú đánh thứ hai, trước lũ bạn đang tròn xoe

mắt và xi xào bàn tán, Daniel lại gần nói khẽ với

Charles đang đứng ỉu xiu: “Trò đừng có buồn Trò

làm được mà.”

Charles thấy ấm lòng, mỉm cười, vươn thẳng người

hơn và lập tức đánh bóng Chính trong khoảnh khắc

đó, Daniel đã phá vỡ trật tự có sẵn của cài ốc đảo mà

em đã bước vào và bắt đầu nhẹ nhàng làm thay đổi

mọi thứ, kể cả bản tlaân chúng tôi

Vào cuối thu, tất cả chúng tôi đều bị cuốn hút vào em

Em dạy chúng tôi đủ thứ bài học Làm sao gọi được gà

rừng Làm sao chưa cắn mà biềt trái cây đã chín hay

chưa Cần cư xử thế nào với người khác, ưong đó có

Charles Đặc biệt là Charles, em không bao giờ gọi tên

riêng của mçù người, chỉ gọi tôi là “Cò” và các bạn là

“trò”

e s ?

/ J

؟ r-ấihr

؛؛؟؛

Trang 32

НОт ttước khi nghi lễ Giàng sinh), học sinh bao giờ

cũng mang quà đền tặng thầy cô Ay la cằ một nghi

thUc: thầy cô mở hrng hộp quà, ngắm nghia lọ nước

hoa áắt tìền, chiếc khăn choàng hay cài vi da rồ؛ cảm

Nghe Un ấy, mắt tôi mờ lệ Em ngăn sự im lặng khó

xử bằng cảch kề rõ vCri tỏi về víệc gia dinh em chuyèn

di nơi khảc Sau do, khi tôi da binh tình lại, em rút ra khỏi oii quần một hỏn da xàm Một càch cằn thận và

tì٠ang trọng, em nhẹ nhàng dặt hỏn da lên bàn tôi.

Tôi cảm thấy dây la một cài gi khấc thường, nhưng,

vốn chl quen dOn nhận những nước hoa và khăn lụa, tôi lUng túng, thấy tội nghiệp em, chẳng biết nên phản ửng ra sao “Cải này tặng cô,” Daniel nói, nhín dăm dăm vào mắt tôi “Em đảnh bOng nỏ dành riêng cho

» ٠

Trang 33

Nhiều năm đã trôi qua Mỗi Giảng sinh con gài tôi lại

đoi tỏi kề câu chuyện này Bao giờ cUng vậy, đầu hên

chàư cầm lấy liOn đà nhỏ đảnh bóng nằm trên bàn tOi

rồi rúc vào lòng tôi Nhtrng lời dầu tiên tỗi kế không

bíio giờ thay dổi "lần cuối cLing mẹ gặp Daniel, cậu

ấy tặng mẹ hỏn đà này làm quà và kề với mẹ vè những chiec rương dựng đồ dạc Clruyện ấy lâu rồi, tử khi con

ch ira ra đời kia.”

"Nay cậu ầy da là người lớn,” tỗí kết thUc câu chuyện

Cả hai mẹ con cUng ngẫm nghi hiện giờ Daniel dang

ở dâu và da thành người thế nào

“Con cả vời mẹ, anla ay la một ngirời tốt," con gài tôi

bẳo Rồi chàu nOi thêm: “Mẹ kế đoạn cuối câu chuyện

di.^

Thi biết chảu muốn nghe kề về điều gl ' bài học về

tinh yêu thương và sự ân cần mà một cô giào học dược

từ một cậu be không cO gi mà cũng cố tất cả mọi thứ

đế cho Tôi chạm tay vào hỏn đả và nhơ lại

"Này em,” tôi khẽ nOi “Cô đây Cô mong em klaOng

cỏn phải dOng những chiếc rưtìTig dế rong ruOi nữa

Va chUc mtrng em nhân dịp lễ Giàng sinh, du em

dan؛؛ ở dâu.”

l i l i m л

Trang 34

| ا ذ 1

-<؛;

ز

'

ﺍ ; ؛ : ﻼ ﺟ · ١

nha thân yêu Ba 1ة trên va؛, Dan đã sẵn sàng cho

cuộc hành trinh Một vài giờ nữa thOi, Dan sẽ lên

đường sang Phàp Chàu sẽ xa nha khoảng một nânr,

đến một áầt nước xa lạ, nơi đỏ, nó sẽ học thêm một

thư tiếng và sống một cuộc sống tự lập

Dây quả la một cột mốc quan trọng ưong cuộc đời của Dan, khi con chuyến tó nhửng ngày học phO thOng

sang ^ 1 لة trưởng thành Khi chting tOi sằp nói lời tạm biệt, tOí nhín sâu vào mắt con trai TOi muốn khuyêỉ٦

con vài lời mà sẽ giUp ich cho con sau này Nhưng sao đOi mO! cứ câm bặt KhOng một âm thanh nào pha tan

sự im lặng của ngOí nha ngoài tìếng sOng biến Tôi

nghe xa xa vọng về tìềng kêu của loài chim biến khi

Trang 35

claing lượn vỏng trên nhCrng con sOng bạc đâu Tòi

đirng đây, lặng yên, chl biet nhln sâu vào áôi m.ắt n٦àu

xanh của con

Tỏ؛ bièt đây khỏng pha؛ là lần đầu Đã cO một lần

nhu thế, tỏi chng đã khOng nói được gl Khi Daniel

Cí')n bè, tOi theo con lên xe buÿt ^ong ngày đầu tìên

clỉàu đi mẫu giảo Tim tôi như hàt ca ttong lOng tay

Cíín dang nắm chặt tay tOi khi xe buyt quẹo trOn TOi

thấy màu mà của con đổi sắc khi xe bu؛ t dửng lại

Con nhln tôi ' củng với cài nhln như lúc này đây

Sao dây hả ba? Con cO thế làm dược không? Con sẽ

làm dược chứ? Và rồi nO xuống xe chạy biến đ؛ Xe

chạy, v a tOi đã khOng dặn dỏ con dược lời nào

Mười nãna sau, naột vở kịch tưcmg tự lại d؛ến ra Hai

v(:v chồng tôi dưa con dền trường dại học nơí con sẽ

hqc Dêm dầu t؛ên chàư di choi với dảm bạn Sảng

hỏm sau chàu nỏn rât ĩthiêu Chàu bị viêm dạ dày

Thè mà chúng tôi lại nghi do chảu uống quà nhiều

Dai١ dang nằm sốt trên giường kh! tOi đến tạm biệt

chàu Tô؛ cồ nói một dièu gí do, một điều gí đế dộng

vi^n hnh thần chảu١ cho cha٧ niềm tin khi sắp bước

vào một ưang mới của cuộc dời

Lại một lần nữa tỏi khOng nối ra dược những gỉ minh

mubn nOi với con Miệng tôi chỉ lẳm bầm "Ba mong

A ] è ị

ể ỉ ề ỉ L ·ﺀﺂﺟﻹؤ؛؛؛ Я

Trang 36

ﻢﻟ ١

د ٢

-ي ٩

' ύί

١٠ ﺀ

-ﻶﻠﻛ ١

ذﺔ ﻤ ﺿ ؤ

؛'

ؤ ٠ اآﻵ

ﺐ ﺤ ﻫ ذ|^ ب

if' І

ى'

: أ

0

;

؛Г

ﺐﺗ%

۴ ا ٩

ز

؟ц

^

١ ﺎﻫ

٠

-ا -ا ﺎ ﻋ

;У,/ -

ﻯ ; ﺙ : ﺀ ; ﻕ ; ﺊ ﻋ ﺭ ; ﺍ

'

" ; '

؛ا ۶

ا غ

;.:■■

ﻸ ﻗ ٠ ا١

% ﺐ ﺒﻳ ۴

·:·:>;

٩ ب -،

۴ ١ د

ﻹ : ' ٠ ' - ■ ' ﺀ;.:' ' '■■

con khOe, Dan" Rồi tôi quay ra và rời khỏi đó

G؛ờ ẩẳy, tô؛ dứng trước mặt con và nhờ lại những l؛ n

do, khi tôi dế ưtột di rầt nhiều cơ hội nOi cUng con

Da bao lần Tồi nhl? Một dứa con ttai tốt nghiệp và

một dửa con gài lập gia dinh ChUng tôi da làm tất cả

những gi phải làm trong những ngày lế của chUng,

nhưng chUng tôi da không nOi dược với càc con rằng

dối với chUng tỗi, càc con la tất cả, hoặc dặn do vè

những gi cO thế xảy ra ttong tương lai

Tuy nhiên, cỏ một lần tỏi da không bỏ lỡ cơ hội l i n

do, tôi bằo với Dan rằng sai lầm lớn nhất trong dơi

tôi la da không dành ra một nâm nghi phèp sau klti

tốt nghiệp Nèu cO nẫm do, tôi da cỏ thế di du lịch

vOng quanh drế giới, bởi vi tôi tin rằng do la càch tdt

nhằt dế hiếu hơn vè cuộc sống Rồi sau do tôi lập gia

dinh và bắt dằu di làm, giấc mơ dược sống ttong một

nèn vãn hóa khàc cUng theo do bay xa

Dan suy nghĩ rất nhiều về diCu do Bạn be bảo chàư

thật la diên khUng nếu tri hoàn công việc Nhimg chàu nhanh chOng nhặn ra rằng y kièn của tôi không tồi

Sấ

Trang 37

٦

ك nào Và thề là sau hhi tốt nghiệp, châu đã làm bồi

bàn, dira tlaư, giUp việc trong một quầy sàch, chỉ đề

kièm đủ tiền di Paris

Đèm oarCrc klti con di, tôi nằm thao thức, trăn trở mài

BiCt nOí gi vởi con dây? Tôi không thế nghi ra một

dièti gi cả Co lẽ, chẳng cO gí thật sự cần nói cả, rốt

cục tồi nghi Không biết việc một người cha bảo con

ttai những suy nght sâu xa trong lOng minh thi cO

quan trọng lắm kltOng?

Nlìimg rồi khi dứng trước mặt Dan, tôi bièt rằng diều

dỏ thật sự qtian trọng Tôí nhớ cha tôi và tôi dã tóng

thư،mg yêu nhau lắm, và tôi không tltầy hối tiếc chUt gi

về việc ỏng chira bao giờ nói ra nhữtrg càm xúc của

ông với tỗí bằng lời Giờ dây bàn tay tôi ướt dẫm mồ

hOi, cổ liọng tôi như nghẹn lại Tại sao víệc nói với

con trai nhửng gi bạn nghi lại khỏ khăn dèn nlitr vậy?

Miệng tôi mặn đắng, và tOí biết rằng minh chì nOi

dirợc vàí lời thôi

“Dan ạ," rOt cục tôi cũng mơ lơi, “nếu ba cO một str

lự;؛ chqn cho mini؛, ba sẽ chọn con" Tầt cả những gỉ

tôi nOi dược với con cl؛ỉ cO vậy thôi Tôí cũng khOng

bièt chau cO hiếu y tơi khOng nữa Nhưng rồi chàti

bươc dèn, dặt tay lên vai tôi Chi trong phUt chốc, cằ

٨١eầ_u

baiЫ щ 3 ?

Trang 38

ﻭ:ﻱﺀ ص

؛.3

■:;::

ة ٠ ﺀ-

', ٩

؛ ؛

ف

؛ ■

١۶٠ '

يﻹا

·؛

ة ز ﺀ ٠ ا

-■ ﺀ · - م

٠ ل

; ٠

ى ١

أ ﺀ و 'أ

١ ١

ﺀ ﻢ ﻳ ؛ ٠

the giới cUng mọi thứ ưên đời dường như biến mầt, thì còn tôi và Dan, ttong ngôi nhà rl rào tiếng sOng biến

Con dường như sắp nỏi một diều gì, nhưng mắt tôi dã

sưng dỏ và tôi không sao nhớ nổi những gì con nói

Chỉ nhớ những cọng râu của con cạ vào mà tỗi nhồn

nhột Rồi giây phtit do cting qua di Tôi di làm và vài

giờ sau, Dan bay sang Phap cUng cô bạn gài

Tất cả như mời xảy ra dây thôi Tỏi nghi nhiều vế con

khi di dọc theo bai biến Dan ơi, càch dây hàng vạn

dặm, có le giờ này con dang vội và trên xa lộ

Dermain, hay con dang thơ thằn dạo bước trong bằo

tàng louvre, hay dang ngồi nhâm nlai tàch cà phê

nOng bên dOng sông Seine nhi?

Những gi tỗi nối với Dan sao mà vung về và thật cũ

rich NO không la gì cà Nhimg thật sự, do la tất cằ

ء ؤ ء ط ۵

ر ي غ

ج و ,

Trang 39

· P

gớ ngẩn Tôi đã nghĩ thề Tôi không biết tên

người phụ nữ phia bên kia tấm rèm Thậm chí chẳng bao giờ có thể tlaấy mặt bà ta và chúng tôi cũng chưa bao giờ có một cuộc trò chuyên riêng tư nào cả

Mẹ tỏi, ưong nạng thái nửa tỉnh nửa mê sau một củ đột quy, đang phải nằm viện, và phía bên kia tam rèm

là một người xa lạ - một phụ nữ tôi thường nghe các

cỏ y tá gọi là “Claudine”

Bàc sĩ khuyên chúng tôi nên ở lại bên cạnh mẹ và

tliường xuyên ưò chuyên với mẹ đề kích thích quá trình điều trị

Từ phía bên kia tấm rèm, Claudine ưả lời tuốt tuồn

tuột mọi câu hỏi của tôi

“Mẹ có nghe con nói không?”

“Có, am g à Mẹ có thề nghe được con nói,” Claudine trả lời

“Con yêu mẹ, mẹ oi.”

,

٨٦eâu

ai íirọ

؛íỉ

■؛

Trang 40

và khóc suốt Một ngày nào đó bà sẽ bị rơi vào tinh ưạng vô thức.

Chẳng bao lâu sau, tôi đã biết có những ngày bà phục hồi được phần nào Vào những ngày đẹp trời như vậy,

bà kế với tôi về con ttai bà, anh đang ở xa nên chtra thể đền thăm bà được Chúng tôi ưò chuyện về ưang ưại của anh, những con chó của anh

“Những con chó săn,” Claudine nói “Những con chó săn thỏ Chúng thật cừ khôi.”

Trong những lúc tệ hại nhất, Claudine ấp điện thoại vào vạt áo, thét lên đề được liên lạc với những người bạn cũ

“Cậu quay số giúp già được chứ,” bà hỏi Nhưng số điện thoại thi bà đã quên béng mất Bà không thể nhớ đươc

4 0

Ngày đăng: 18/02/2021, 11:27

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w