Phần 1: Từ đầu đến “nỗi lòng”: Cảnh quan thiên nhiên của sông HươngPhần 2,3: Từ “hình như” đến hết: Phương diện lịch sử, văn hóa của dòng sông 3 phần... - Sông Hương được so sánh: “như m
Trang 3-( 1937) tại Huế
- Quê gốc ở Quảng Trị, sống, học tập, làm việc tại Huế nên tình cảm, tâm hồn thấm đẫm nền văn hóa của mảnh đất này
- Bản thân:
+ Là nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động cách mạng
+Am hiểu trên nhiều lĩnh vực
Trang 4* Tác phẩm chính: SGK
* Phong cách nghệ thuật:
- Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và trữ tình
- Nghị luận sắc bén với tư duy đa chiều
- Hành văn hướng nội, súc tích, mê đắm và tài hoa
Trang 5Viết tại Huế, ngày 4-1-1981 in trong tập sách cùng tên
Trang 6Bút kí- tùy bút: Là thể loại ghi chép các sự kiện,
qua đó ghi lại cảm xúc suy nghĩ của tác giả
Trang 7Thuộc phần đầu của tác phẩm
Trang 8Phần 1: Từ đầu đến “nỗi lòng”: Cảnh quan thiên nhiên của sông Hương
Phần 2,3: Từ “hình như” đến hết: Phương diện lịch sử, văn hóa của dòng sông
3 phần
Trang 9Dãy Trường Sơn
Ngã ba Tuần Điện Hòn Chén
Nguyệt Biều,
Lương Quán
Chùa Thiên Mụ
Cồn Hến Bao Vinh
Vĩ Dạ
Trang 10THƯỢNG NGUỒN SÔNG HƯƠNG
Trang 11* Khi qua dãy Trường Sơn hùng vĩ:
- Sông Hương là “bản trường ca của rừng già”:
+ Khi “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn”
+ Lúc “mãnh liệt qua những ghềnh thác”
+ Khi “cuộn xoáy như cơn lốc vào những
đáy vực sâu”
Trang 12+ Cũng có lúc “dịu dàng say đắm giữa những dặm dài chói lọi của hoa đỗ quyên rừng”
Trang 13- Từ ngữ: “rầm rộ”, “mãnh liệt”, “cuộn xoáy”,
“dịu dàng”
-> Các động từ, kết hợp với tính từ miêu tả dòng sông vừa mạnh mẽ dữ dội, vừa dịu dàng say đắm
Trang 14- Sông Hương được so sánh: “như một cô gái
di -gan phóng khoáng và man dại”
-> Vẻ đẹp man dại nhưng cũng rất tình tứ của con sông
- Sông Hương được nhân hóa: “một bản lĩnh
gan dạ, một tâm hồn tự do và trong sáng”
Trang 15* Khi ra khỏi rừng già:
+ Đóng kín phần tâm hồn sâu thẳm ở cửa rừng
+ “Mang một sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa của một vùng văn hóa
xứ sở”
-> Vẻ đẹp đầy bí ẩn, sâu thẳm của dòng sông
Trang 16<-> Sông Hương ở thượng nguồn mang vẻ đẹp trẻ trung, mãnh liệt, hoang dại, đầy cá tính.
Trang 17CÁNH ĐỒNG CHÂU HÓA
- Sông Hương như: “người đẹp được người tình
mong đợi đến đánh thức”
-> Vẻ đẹp lãng mạn nhuốm màu cổ tích
Trang 18- Sông Hương chuyển dòng, chuyển hướng liên tục:
+ “Dòng sông uốn mình theo những đường cong
thật mềm”
Trang 19+ “Vẽ một hình vòng cung thật tròn ôm lấy chân
đồi Thiên Mụ”.
Trang 20+ “Dòng sông mềm như một tấm lụa nó trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách”.
Trang 21-> Dòng sông mang vẻ đẹp mềm mại và tình tứ.
Trang 22- Màu nước sông Hương:
đổi kì ảo theo từng thời điểm trong ngày”
Trang 23- Sông Hương mang vẻ đẹp “trầm mặc” như
“triết lí cổ thi”
<-> Ở ngoại vi thành phố Huế: sông Hương mang vẻ đẹp mềm mại , thơ mộng, trầm mặc.
Trang 24- “Sông Hương vui tươi hẳn lên” vì tìm được
đường về, như được đến với điểm hẹn của tình yêu
+ “Nó đã nhìn thấy chiếc cầu trắng của thành phố
in ngần trên nền trời, nhỏ nhắn như một vành trăng non"
Trang 26+ “Sông Hương uốn một cánh cung rất nhẹ sang đến cồn Hến; đường cong ấy làm cho dòng sông mềm hẳn đi, như một tiếng “vâng” không nói của tình yêu”.
- Nghệ thuật: Nhân hoá, so sánh-> dòng sông có
ánh mắt, giọng nói của người con gái Huế
Trang 27- Sông Hương mang “điệu Slow” tình cảm dành riêng cho Huế.
-> Đó là cách lí giải bằng trái tim.
Trang 28Bằng bút pháp kể, tả, lối viết tài hoa trí tuệ, với vốn hiểu biết phong phú Hoàng Phủ Ngọc Tường
đã vẽ nên vẻ đẹp sông Hương qua cảnh sắc thiên nhiên và thể hiện tình yêu mặn mà với sông Hương với Huế