+ Sông Hương ở thượng lưu “Trong những dòng sông đẹp … dưới chân núi Kim Phụng” + Sông Hương ở ngoại vi thành phố Huế “Phải nhiều thế kỉ qua … bát ngát tiếng gà” + Sông Hương giữa lòn
Trang 1Hoàng Phủ Ngọc Tường
Trang 2I Tìm hiểu chung:
1 Tác giả:
- Hoàng Phủ Ngọc Tường sinh năm 1937
tại thành phố Huế, là một trí thức yêu nước, có vốn hiểu biết sâu rộng trên nhiều lĩnh vực
Trang 3- Nét đặc sắc trong sáng tác: sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và
trữ tình, giữa nghị luận sắc bén và suy tư đa chiều của vốn kiến thức sâu, rộng về triết học, văn học, lịch sử, địa lí Tất cả thể hiện lối viết hướng vào nội tâm,
say đắm, tài hoa.Hoàng Phủ Ngọc Tường
Trang 4- Tác phẩm: Ngôi sao
trên đỉnh Phu Văn Lâu
(1971), Rất nhiều ánh
lửa (1979), Ai đã đặt tên cho dòng sông?
(1986), Hoa trái quanh
tôi (1995), Bản di chúc của “Cỏ lau” (1997), Ngọn núi ảo ảnh
(1999)
Trang 5ảo ảnh
Ai đã đặt tên cho dòng sông ?
Bản
di chúc của
“Cỏ lau”
Hoa trái quanh tôi
Trang 73 Bố cục:
- Phần đầu: Từ đầu đến “quê hương xứ sở”
Thuỷ trình của sông Hương
+ Sông Hương ở thượng lưu (“Trong những
dòng sông đẹp … dưới chân núi Kim Phụng”)
+ Sông Hương ở ngoại vi thành phố Huế (“Phải nhiều thế kỉ qua … bát ngát tiếng gà”)
+ Sông Hương giữa lòng thành phố Huế (“Từ đấy … quê hương xứ sở”)
Trang 83 Bố cục:
- Phần cuối: Đoạn còn lại
Sông Hương là dòng sông của lịch sử và thơ ca
+ Sông Hương với lịch sử dân tộc (“Hiển nhiên
… một lời thề”)
+ Sông Hương với cuộc đời và thơ ca (“Sông Hương là vậy … cho dòng sông?”)
Trang 9II Đọc - hiểu văn bản:
1 Vẻ đẹp của sông Hương ở thượng nguồn:
Trang 10II Đọc - hiểu văn bản:
1 Vẻ đẹp của sông Hương ở thượng nguồn:
- Sông Hương được so sánh như “ bản trường ca của rừng già”, với nhiều tiết tấu hoành tráng, dữ dội:
+ Khi “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn”
+ lúc “mãnh liệt qua các ghềnh thác”,
Trang 11+ khi cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực sâu
Trang 12+ Cũng có lúc “dịu dàng và say đắm giữa những
dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”
Trang 13- Sông Hương đi qua lòng Trường Sơn:
+ Được nhân hoá, hiện ra tựa như “một cô gái
Di-gan phóng khoáng và man dại”
+ Với “một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do và
trong sáng”
Trang 14- Tác giả kết luận: Nếu chỉ nhìn ngắm khuôn mặt kinh thành của dòng sông, “sẽ không hiểu một cách đầy đủ bản chất của sông Hương”, “không thấu hiểu phần tâm hồn sâu thẳm của nó”
=> Sông Hương ở vùng thượng lưu toát lên vẻ đẹp của một sức sống mãnh liệt, hoang dại, đầy cá tính.
Trang 152 Vẻ đẹp của sông Hương ở ngoại vi thành phố Huế:
Trang 16- Ngòi bút lịch lãm, tài hoa và hiểu biết về địa lí,
đã miêu tả tỉ mỉ dòng chảy sông Hương qua những địa danh khác nhau:
+ Giữa cánh đồng Châu Hoá đầy hoa dại:
Sông Hương là “cô gái đẹp ngủ mơ màng”
Trang 17+ Nhưng ngay khi ra khỏi vùng núi:
o “Sông Hương đã chuyển dòng một cách liên
tục vòng giữa khúc quanh đột ngột, uốn mình theo những đường cong thật mềm”,
o “vẽ một vòng cung thật tròn về phía đông bắc”
Trang 18o “ôm lấy chân đồi Thiên Mụ”
o “Đi trong dư vang của Trường Sơn, vượt qua
một lòng vực sâu dưới chân núi Ngọc Trản”
Trang 19o Cảnh đẹp như bức tranh có đường nét, hình khối: “Nó trôi đi giữa hai dãy sồi sừng sững như thành quách”
Trang 20+ Khi đi qua Vọng Cảnh, Tam Thai, Lựu Bảo:
“dòng sông mềm như tấm lụa”, ánh lên “những mảng phản quang nhiều màu sắc … “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”.
Đồi Vọng Cảnh
Trang 21+ Khi chảy dưới chân những rừng thông u tịch với những lăng mộ âm u mà kiêu hãnh của các vua chúa triều Nguyễn: Sông Hương lại có “vẻ đẹp trầm mặc”
Trang 22Chùa Thiên mụ
+ Khi đi trong âm hưởng ngân nga của tiếng
chuông chùa Thiên Mụ: là vẻ đẹp mang màu sắc
triết lí, cổ thi
Trang 23 Như một nàng tiên được đánh thức, bừng lên sức trẻ và niềm khao khát mãnh liệt.
Trang 24- Trong cái nhìn tinh tế và lãng mạn của tác giả: toàn bộ thuỷ trình sông Hương như một cuộc tìm kiếm người tình nhân của người con gái đẹp, duyên dáng và tình tứ
Cảm nhận riêng biệt, độc đáo và đầy thú vị.
Trang 25=> Hai bút pháp kể và tả được kết hợp nhuần nhuyễn và tài hoa, làm nổi bật vẻ đẹp kì thú của sông Hương.
Trang 263 Vẻ đẹp của sông Hương giữa lòng thành phố Huế:
Trang 27- Sông Hương có vẻ đẹp “vui tươi hẳn lên” khi đi qua những bãi bờ xanh biếc vùng ngoại ô ở Kim Long.
- Dòng sông “kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hướng tây nam – đông bắc”.
Trang 28- Dòng sông “uốn một cánh cung rất nhẹ nhàng sang Cồn Hến”. Nhà văn như thổi hồn con người vào cảnh:
“đường cong ấy làm cho dòng sông mềm hẳn đi, như
một tiếng “vâng” không nói của tình yêu”
Trang 29- Sông Hương cũng giống như sông Xen, sông Đa – nuýp nhưng nó được cảm nhận ở nhiều góc độ:
+ Nhìn từ góc độ hội hoạ: Sông Hương
và những chi lưu của nó tạo những đường nét thật tinh tế, làm nên vẻ đẹp cổ kính của cố đô.
(“Những nhánh sông đào mang nước của
dòng sông Hương nào nhìn thấy được”)
Trang 30+ Qua cách cảm nhận âm nhạc: Sông Hương đẹp như điệu slow chậm rãi, sâu lắng, trữ tình (“Tôi nhớ lại con sông Hương, quý điệu chảy lững lờ của nó khi ngang qua thành phố”)
Trang 31+ Với cái nhìn đắm say của một trái tim đa tình:
o Dường như sông Hương không muốn xa thành phố: “Rồi như sực nhớ lại một điều gì chưa kịp nói, nó đột ngột đổi dòng, rẽ ngoặt sang hướng đông tây để gặp thành phố lần cuối”, tựa như một “nổi vương vấn”, “cả một chút lẳng lơ kín đáo của tình yêu”.
o Sông Hương như trở lại “để nói một lời thề trước khi về biển cả” Tác giả liên hệ: “Lời thề ấy vang vọng khắp lưu vực sông Hương thành giọng hò dân gian”.
Một phát hiện thú vị của tác giả
Trang 324 Vẻ đẹp sông Hương trong mối quan hệ với lịch sử, cuộc đời và thơ ca:
Trang 33+ Được ghi trong “Dư địa chí” của Nguyễn Trãi:
“là dòng sông viễn châu đã chiến đấu oanh liệt bảo
vệ biên giới phía tây nam của Tổ quốc Đại Việt qua những thế kỉ trung đại”
- Sông Hương trong mối quan hệ với lịch sử:
+ Nó gắn liền với những thế kỉ vinh quang của đất
xôi của đất nước các vua Hùng”
Trang 34+ Thế kỉ XIX: “nó sống hết lịch sử bi tráng … với máu
của những cuộc khởi nghĩa”.
anh hùng Nguyễn Huệ”
Trang 35+ Thế kỉ XX: Nó “đi vào thời đại Cách mạng tháng Tám bằng những chiến công rung chuyển”, chứng kiến cuộc nổi dậy tiến công tết Mậu Thân 1968
Sông Hương mang vẻ đẹp của một bản hùng ca ghi dấu những thế kỉ vinh quang.
Trang 36- Sông Hương với cuộc đời và thơ ca:
+ “Khi nghe lời gọi, nó biết tự hiến đời mình làm một chiến công, để rồi nó trở về với cuộc sống bình thường, làm người con gái dịu dàng của đất nước”
Vẻ đẹp giản dị mà khác thường: thích ứng với hoàn cảnh (lịch sử - hùng tráng, đời thường - giản dị).
Trang 37+ Trong thi ca: Đó là dòng sông không lặp lại mình nên khơi nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ.
o Thơ Tản Đà: “ Dòng sông trắng – lá cây xanh” (Chơi Huế)
o Thơ Cao Bá Quát: “Như kiếm dựng
trời xanh” (Trường giang như kiếm lập
thanh thiên).
o Thơ Tố Hữu: Là sức mạnh hồi sinh
trong tâm hồn (Tiếng hát sông Hương)
Trang 38o Thơ của Thu Bồn:
“Con sông dùng dằng, con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu”
Trang 39+ Gắn sông Hương với âm nhạc cổ điển Huế:
o “Sông Hương đã trở thành một người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya”
Trang 40o Là “tứ đại oán” trong Kiều của Nguyễn Du: “Nguyễn
Du đã bao năm lênh đêng trên quãng sông này mới
sa nửa vời”.
Trang 41Ca Huế trên sông Hương
Trang 42III Tổng kết:
Ghi nhớ (SGK)