Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người.. Đối với
Trang 1Lời Mở Đầu
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng Từ thuở ấu thơ cắp
sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay
Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng
đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay Không thầy đố mày làm nên
Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai còn nhớ về thầy cô giáo cũ của mình ? Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích ? Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người Đối với những học trò xa xứ như chúng ta một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc
có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là không khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta !
Nhân ngày 20 - 11 Trang Mực Tím xin gởi đến các bạn những bài thơ văn về thầy
cô giáo để chúng ta cùng chia sẻ niềm vui và bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô
của mình trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng : Ăn quả phải nhớ
kẻ trồng cây.
Lời Ru Của Thầy
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em
Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trang 2Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
BÀN TAY CỦA CÔ
Có một miền đất rất xa Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái Thành phố trên trang sách em
Cô ngồi soạn bài đêm đêm Lung linh ánh đèn tỏa sáng Mỗi ngày đứng trên bục giảng Dắt em từng bước vào đời Xôn xao âm thanh đất trời Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt Cho em cả một bầu trời
20-11-1993 (Việt Nam)
LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi Mái trường xưa một thời em đã sống Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Trang 3Thủa học về cái nắng xôn xao Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới Thầy trò mình cũng có lúc chia xa Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ Các em mang theo mỗi bước hành trình Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
Tạ Nghi Lễ (Trích trong tập Những Khoảng Trời Trong Sáng)
(Hoa Niên số 15 - 12/1996)
NGHĨ VỀ THẦY
Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
Thấp thoáng chao nghiêng
Khiến con chạnh nhớ về Người
và câu chuyện năm xưa
Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương
Bảo Linh
Trang 4Thầy Ơi !
Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng
Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua
Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích
Có những lúc lặng thầm, con ngắm: Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng !
Đã đi qua một thời và con đã lớn
Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la
Ở nơi xa theo hương bay của gió Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu
Hàn Hồng Hân (Đà Lạt)
CÔ GIÁO NHỎ
Cô giáo của em Tóc dài óng ả Vóc người phong nhã
Hiền như mẹ hiền
Cô giáo của em Sáng nay đến trường
Ngọn cỏ ngậm sương
Mặt trời trở giấc
Cô giáo của em Bước vào cửa lớp Gió lùa hoa mướp Vờn chú ong non
Cô giáo của em Cất cao giọng hát Mây thành gió mát
Lồng lộng hồn em
Trang 5Cô giáo của em Lung linh cánh mỏng
Như bà tiên mộng
Dỗ giấc em ngoan
THẦY ỐM
Hôm nay bục giảng vắng thầy
Phấn nằm nhớ ngón tay gầy thân thương Bảng đen lặng lẽ trên tường
Ghế bàn ngơ ngác - vở buồn ngẩn ngơ Không gian tĩnh lặng đợi chờ
Giọng trầm ấm áp lời thơ của thầy
Lũ trò sống mũi cay cay
Bâng khuâng lớp học chiều nay đượm buồn
Phan Vũ Nhật Linh
CHIỀU THU VẮNG THẦY
Hôm nào mẹ dắt tới trường
Con ngồi tập viết thầy còn cầm tay Thời gian mùa phượng cánh bay
Nào hay đã trắng tóc thầy phấn vương
Chiều nay rảo bước chân hoang
Con đi tìm lại ngày con có thầy
Thoảng trong hơi gió ngàn cây
Lời thầy như vẫn tràn đầy yêu thương
Ngày mai tháng chín khai trường
Vắng thầy cả lớp cứ vương vấn buồn
"MỘT VỚI MỘT "
"Một với một là hai "
Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ
Để giờ đây thời gian như cơn gió
Nhẹ nhàng qua Tất cả xa rồi
Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng Con đi học về còn chút nắng trên vai
Trang 6Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai
Em đếm "một, hai" cất vào ký ức Không tìm thấy cô qua từng dòng mực Nhắm mắt đếm thầm cô về lại trên tay
Hồ Hồng Ân NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI
Một dòng đời - một dòng sông Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ Muốn qua sông phải có đò Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa Con đò trí thức thầy đưa bao người Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc - mái đầu sương Theo con đi khắp muôn phương mai này Khúc sông ấy vẫn ngày ngày Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông
Thay Cho Lời Mở Đầu
"Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy " Với những năm tháng thầy cô đã không ngại khó khăn, thì
giờ, và sức khỏe để nuôi nấng, dạy dỗ chúng em nên người Tóc của thầy cô cũng hòa theo năm tháng, để đến một ngày chợt giật mình cứ ngỡ những bụi phấn đã vô tình phủ trên ấy, hay thời gian đã vô tình thế ? Ngày xưa, thầy cô đã biến mình thành những nhân vật trong truyện cổ tích thiệt là thơ mộng, có quả thị thơm cô Tấm ngoan hiền, với chú bé có đôi hài bảy dặm, hoàng tử đi tìm công chúa Ôi! những ngày xưa ấy chắc hẳn các bạn không ai có thể quên được, phải không? Rồi chúng em lớn dần theo năm tháng, qua những dòng thơ quê hương ngọt ngào, chất phát của cô Qua những bài đạo đức làm người của thầy, với những năm tháng bên thầy cô, chúng em đã nên người hữu dụng cho đất nước, nhưng chưa kịp ở bên thầy
cô để được dạy dỗ, và đáp đền công ơn cao như trời biển, thì chúng em đã phải mỗi người một hướng, một phương trời khác nhau, như đàn chim non chưa đủ lông cánh để bay ra một thế giới với nhiều cạm bẫy rình rập Nhưng thời gian có thể làm cho con người ta biết tự lập và trưởng thành nhiều hơn, và với hành trang của những năm tháng được nuôi dưỡng bằng tình thầy trò, chúng em không bao giờ quên ơn thầy cô
Nhân ngày lễ nhà giáo Việt Nam lại về trên quê hương dấu yêu, chúng em dâng lên thầy cô những nén hương lòng, với tất cả lòng tri ân và sự tạ lỗi do một lần nào đó
Trang 7đã vô tình làm thầy cô buồn Dù ở phương trời nào đi nữa, chúng em hứa sẽ luôn
cố gắng làm một người hữu ích cho xã hội, để thầy cô và cả những người Việt sẽ không hổ danh là con rồng cháu tiên, phải không các bạn !
Mẫn Try ( mhtrinh@iname.com )
Thầy Ơi!
Con biết chúc thầy điều gì trong ngày lễ hôm nay ?
Con không muốn ca mãi điệp khúc "Nhân ngày 20 tháng 11, chúng con xin kính chúc " rồi tặng hoa, tặng quà, rồi reo hò bôm bốp vỗ tay Thầy dạy chúng con đừng là cái máy
Thầy dạy chúng con đừng ỷ lại Hãy sống sao nên người! Hãy trung thực, hãy là mình trước đã! Các em ơi, làm người thật không dễ! Lũ chúng con lắng nghe đứa khẽ cười, đứa thở dài, đứa buồn lặng lẽ
Con biết chúc thầy điều gì trong ngày lễ hôm nay ?
Lũ chúng con mấy đứa nghe lời thầy ? Đứa nào lo chơi hơn lo học Đứa nào đớn hèn, chạy chọt? Đứa nào đua đòi đánh mất chính mình? Đứa nào thấy trời vẫn xanh?
Trời vẫn xanh mà đời nhiều sắc Người ba buổi vật lộn kiếm từng đồng Kẻ không ngủ hăm bốn trên hăm bốn giờ học hành tập luyện Kẻ ngày đêm rong chơi quên phát triển cộng đồng
Con biết chúc thầy điều gì trong ngày lễ hôm nay ?
Trên tay con vẫn là hoa là quà tặng Con bước đến trước thầy đứng lặng Chúng bạn giục: "Nói đi, nói gì đi" Con cúi mặt ấp úng: "Xin thầy tha lỗi cho chúng con!" Thầy cười hiền run run đặt tay lên vai con mắt đỏ Không một tiếng reo cười Không một tiếng vỗ tay Không như những năm trước, chúng con lặng lẽ cúi đầu
NGUYỄN MINH GIAO (TP HCM) TÙY BÚT: MỘT CHÚT TÂM TƯ
Học trò là những nguời qua đò và thầy cô là những người chèo đò Có ai qua sông rồi sẽ nhớ nguời đã đưa mình? Có phải không??? Bạn và tôi chắc chắn đã từng
có được những người chèo đò từng trãi, vững vàng để đưa chúng ta đến ngày hôm nay Thế nhưng có khi nào bạn nhớ đến công ơn của những thầy cô đã dắt dìu chúng ta hay không???
Trang 8Chúng ta đây Những đứa học trò lưu lạc nơi xứ nguời, chắc chắn rằng sẽ có giây phút nào đó ngồi nhớ lại thuở còn ôm cặp đến truờng Cái thuở mà nguời ta xếp hạng "Thứ ba học trò" Có những buồn vui, những lo lắng trong kỳ thi học kỳ
Có những nụ cười, những giọt nước mắt khi nhìn kết quả trên bài làm của mình
Cho tới hôm nay, tôi vẫn không quên truờng lớp cũ Ngày đó bọn chúng tôi theo học lớp chuyên Văn Mà lũ nam sinh lớp chuyên toán hay ghẹo chúng tôi là chuyên ăn (?!) Cô giáo chủ nhiệm lớp là cô Phụng Lan, cô dạy môn Văn Tôi vẫn còn nhớ như in những ánh mắt say mê khi nghe cô giảng bài, nghe cô luận về
"Kiều" Cô đã đưa chúng tôi vào thế giới mơ mộng của những áng thơ văn bất tuyệt Cũng như là một nguời bạn lớn dẫn dắt lũ con gái mới lớn chúng tôi trên con đường chập chững vào đời Riêng tôi, cô là một tình cảm dễ thương, cô giống như một nguơì mẹ thứ hai Cô đã gần gũi chúng tôi suốt ba năm cuối của đời học sinh
Ngày biết tôi sẽ rời Việt Nam, cô buồn lắm Tôi nhớ như in lời cô nói: "Cho dù có
ở đâu đi nữa, cô vẫn mong là em hãy giữ truyền thống của một học sinh Việt Chăm chỉ, chịu khó, kính trọng thầy cô " Lời cô dạy , tôi luôn ghi khắc trong lòng Thế nhưng, tôi đã thấy sự khác biệt của hai lối sống giữa xứ sở cờ hoa và quê Việt chúng ta Điều đó làm cho tôi hụt hẫng,làm cho tôi nuối tiếc những ngày tháng còn làm học trò ở quê nhà!!! Còn đâu nữa những trò chơi nghịch ngợm, còn đâu nữa những lần bị phạt quỳ giữa sân truờng vì tội đốt pháo trong lớp Còn đâu những lần hớn hở đón con số 8 đỏ chói cho bài Luận, hay tiu nghỉu khi nhìn con 2
to tuớng trong bài kiểm toán!
Xa cô rồi tôi mới thấy tình cảm thầy trò là quý báu Nó giống như một hàng trang trên đuờng vào đời để chúng ta mang theo và nhắc nhở nhau nhớ về nó
20 tháng 11, ngày lễ hiến chương nhà giáo Tôi nhớ hàng năm chúng tôi hay tặng thầy cô (mà nhất là các cô) những nụ hoa tươi nhất để tỏ lòng biết ơn Tôi nhớ ánh mắt cô Phụng Lan xúc động thế nào khi chúng tôi nói những lời cám ơn cô Ở đây, chúng ta rất tiếc đã không còn những hình ảnh đẹp đẽ đó Ít nhiều chúng ta cũng bị tiêm nhiễm cuộc sống chạy theo tốc độ, theo máy móc Chúng ta đã quên những việc làm tuy nhỏ nhoi nhưng có ý nghĩa "Tôn sư trọng đạo" Ông bà ta có câu
"Nhất tự vi sư, bán tự vi sư", có nghĩa là một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy Nhằm để răn đe con cháu biết kính trọng thầy cô giáo, biết ơn những người chèo đò đã đưa chúng ta đến bến bờ học vấn
Lễ nhà giáo sắp đến các bạn đã chuẩn bị gì để tỏ lòng mang ơn thầy cô của mình chưa ?? Tôi mong là mỗi người trong chúng ta sẽ có những cố gắng trong học tập
để không phụ lòng mong mõi của thầy cô Và với những bạn sống xa xứ như tôi chúng ta sẽ có những thành tựu để ngày nào đó trở về thăm lại quê huơng chúng ta sẽ không hỗ thẹn , bởi vì sự thành công của chúng ta sẽ trở thành một món quà quý dành tặng cho những thầy cô đã từng diù dắt chúng ta
Trang 9Mãi mãi bây giờ và về sau trong lòng mỗi người chúng ta luôn luôn vang lên khúc nhạc êm đềm của tình thầy trò, và mong rằng trên con đuờng thênh thang một lúc nào đó bạn nhớ rằng cho dẫu ở đâu đi nữa trên trái đất nầy chúng ta hãy giữ mãi truyền thống và cội nguồn dân tộc trong tim
(Viết cho ngày lễ Thầy cô)
Trang Tòa Soạn
Buổi chiều, cả đám bạn tề tựu đầy đủ tại nhà Hân, lên "kế hoạch" mừng lễ thầy cô Nhã đề nghị : "Tui thấy trên bàn cô chỉ có hộp phấn viết bảng và quyển sổ đầu bài
hà Đơn điệu quá Nên có một bình hoa tặng cô"
Ý kiến của Nhã được "duyệt" Hùng sôi nổi : "Tặng cô một lẵng hoa hồng đi nha ?" Hân lắc đầu "Á" lên một tiếng như vừa phát hiện ra điều gì mới : "Đừng có
tặng hoa thiệt mau tàn lắm Mua hoa giả là lợi nhất Đẹp cũng đâu thua gì hoa
thiệt, lại để được lâu" Đề nghị của Hân được cả đám ủng hộ Nhỏ Huệ còn "đế"
thêm : Mua hoa vải nội cho nó rẻ chứ đừng mua hoa vải ngoại mắc lắm " Bàn
bạc xong, cả đám hể hả ra về Hân đóng cổng xong, quay vào, đụng phải thằng em trai Nó nheo mắt trêu Hân : "Lớp bà kẹo quá ! Tính toán với thầy cô y như trùm sò"
Nụ cười trên môi Hân từ từ tắt Bất chợt, Hân rùng mình thật khẽ khi liên tưởng tới những bông hoa vải sặc sỡ không hương
MỰC TÍM
CƯỜI MÍM CHI CỌP
SANG
Hôm nay, ngày sinh nhật của áo dài Mày râu hùng hồn tuyên bố :
- Để tạo bất ngờ cho bạn, mình sẽ dẫn bạn tới cửa hàng và tặng một món gì mà bạn thích nhất
Áo dài khoái chí
Sau đó mày râu dẫn nàng tới cửa hàng 10,000 đồng
T Tú (453/72 Lê Văn Sỹ, Q.3) LỊCH SỰ
MR 1: Ê ! Con nhỏ kia ! Ai cho mày dám ?
MR 2: Bạn ăn nói với bạn gái của mình như vậy đó hả
MR 1: Mày biết cái gì ? Nó lấy vở của mày xé giấy rồi dán đuôi tao nè !
MR 2: Ơ ơ con khỉ kia ! Tao mà đếm lại, thiếu tờ nào là tao xé xác mày
ra nghe chưa con
Nguyễn Thị Yến Trinh (Lớp 12A16 trường TH Huflit, 155 Sư Vạn Hạnh, Q.10)
THUỐC GÌ ?
Trang 10MR A: Tao đố mày khi ho người ta uống thuốc gì ?
MR B: Thì thuốc ho
MR A: Trật lất
MR B: ?
MR A: Thuốc sổ, khi uống vào mày đâu có thời gian ho đâu
MR B (té xỉu)
Nguyễn Đại Phong (Đại học Khoa học Tự nhiên)
VÍ DỤ CỤ THỂ
Giờ Sinh vật cô giáo hỏi cả lớp:
Cô : Em nào cho cô ví dụ về tính chu kỳ trong hoạt động sinh lý của cơ thể người ? Đức (nhanh nhảu): Thưa cô, tới tiết năm bụng em réo ạ !
Phạm Minh Hiển (12/5 PTTH Núi Thành, Quảng Nam) ƯỚC
Sau một hồi đấu khẩu, áo dài giận dữ:
- Ước gì tôi có phép thuật, tui sẽ biến ông thành con heo
Mày râu (cười): Còn tui sẽ biến bà thành heo cái
Áo dài (lột guốc ra)
Búp Bê (BT) QUÁ MÊ BÓNG ĐÁ
T (hỏi K và H): Ê bài kiểm tra Lý mấy điểm hả ?
K: Tao hả ? Được Hữu Thắng
H: Còn tao thì Huỳnh Đức bớt số không đằng sau
T: Tao đỡ hơn tụi bây, được Đức Thắng
Lương Thu Hiền (Lớp 12 DTNT THCS A Lưới, Huế)
ĐỀ PHÒNG
MR 1: Tao thấy những người bị tai nạn, mà bị té tét đầu, sứt tay gãy gọng, máu me đầy mình thì không sao Còn người bị đụng mà đứng dậy đi tỉnh bơ, thì có thể 2 -
3 giờ sau họ sẽ "ngủm" đó mày ạ !
MR 2: Ghê quá Vậy mai mốt có bị tai nạn, tao sẽ cố gắng để bị tét đầu hay gãy tay
MR 1: Trời !!
Nguyễn Hữu Phi (CL) HẬU SEA GAMES
Cô giáo đọc bài văn của học trò sau mùa SEA Games:
" Nguyễn Trãi đã bỏ qua một cơ hội quí giá Nếu như ông đột phá cá nhân dùng hết khả năng của mình để chống lại bọn quan lại tham ô, thì có lẽ cơ hội đến với ông là không thể thiếu, đồng thời mang tính quyết định nhiều hơn "
Lương Trang (Lớp 10C Văn, PTTH Lương Thế Vinh, Biên Hòa, Đồng Nai)
NHẦM
Sau trận chung kết, một cầu thủ nói với một nữ cổ động viên đang thút thít khóc :
- Xin cảm ơn bạn, xin cảm ơn những giọt nước mắt của bạn dành cho đội tuyển
- Không phải đâu - nữ cổ động viên đáp - em khóc vì ngày mai em phải bao một chầu kem xả cửa
- Trời đất !!!