TÌNH YÊU KẾ TOÁN st Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn Dẫu biết mình tài sản chẳng hơn ai Phải bổ sung bằng nguồn vốn đi vay Chỉ mong được có em trong vòng tay duyên Nợ Ta quen nhau cũ
Trang 1TÌNH YÊU KẾ TOÁN
(st)
Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn
Dẫu biết mình tài sản chẳng hơn ai
Phải bổ sung bằng nguồn vốn đi vay
Chỉ mong được có em trong vòng tay duyên Nợ
Ta quen nhau cũng gần hai niên độ
Biết bao nhiêu nghiệp vụ đã phát sinh
Tình yêu đâu là tài sản hữu hình
Mà sao cứ hao mòn theo năm tháng
Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán
Cứ ngỡ tình mình lãng mạn quá đi
Gặp thường xuyên, anh sợ khoản phải chi
Mà định kỳ em lại không đồng ý
Em đâu hiểu cùng tình yêu còn song hành tình phí
Anh phải hạch toán làm sao cho hợp lý cả hai bên
Xa em rồi anh mới lại hiểu thêm
Đường đến tim em phải dự phòng đau khổ
Để có tình yêu đôi khi đành chịu lỗ
Nhưng tình yêu đâu phân bổ được nhiều lần
Đến bây giờ anh vẫn mãi phân vân
Không hiểu tình yêu có cần tìm nguyên giá
Nỗi đau kia có thành Nợ mà anh phải trả
Xin để anh kết chuyển hết vào tim
Em có về xem lại nhật ký chung
Kỷ niệm một thời ta cùng nhau ghi sổ
Anh dự toán tình ta không dang dở
Em thì thầm: “Đừng ghi đỏ nhé anh!”
Thư tình anh bản báo cáo mong manh
Anh trao vội không thuyết trình gì cả
Bởi anh nghĩ ta không còn gì xa lạ
Chế độ hiện hành đã nói hộ lòng anh
Những lời yêu thực tế đích danh
Những tâm sự bình quân anh nói được
Những ước mơ nhập sau mà xuất trước
Em mỉm cười ghi nhận hết lòng anh
Còn nhớ không em những buổi chiều
Những chiều mưa chứng từ nào tả xiết
Lời nồng nàn anh trao em chi tiết
Thật dịu dàng em tổng hợp hết tình anh
Em trở về nhận lại vốn liên doanh
Kiểm kê lại những lần anh sơ ý
Trang 2Kỷ niệm dẫu thừa xin em đừng xử lý
Để anh mãi coi là chi phí dở dang
THƠ TẶNG 14-2 (Nguyễn Thái Dương)
Con số ấy cứ như là điểm hẹn Xui ta đi rồi lại khiến ta về
Từ phố dốc sương trùng và khói điệp Đến bổng trầm thị trấn sống nhiêu khê
Ta đã thở vào nhau đêm dốc biếc
Có sương che khói chắn ở quanh mình
Ta đã lẫn vào nhau khuya sóng vỗ Chút mây mờ quyện một lý trăng xanh
Cũng từ ấy bao lần anh nín thở Trước ai kia mãi mãi thưở trăng tròn Mắt đã dặn nay đừng thờ thẫn nữa Lòng vẫn hoài lấp lánh ánh suy tôn
Chính là em chứ còn ai khác được Làm bao nhiêu giọt nến biết loan trầm Rét một chút, ấm cũng chừng một chút Vui với buồn lẫn lộn bấy nhiêu năm
Thì dẫu vậy vẫn là duyên, là nợ Duyên chưa phai và nợ hẳn không tàn Đâu cứ gì phải nên chồng, nên vợ Vẫn thầm lặng ràng buộc đời nhau
ĐÊM TRĂN TRỞ
Em kéo màn đêm làm chăn Đắp lên hình hài cô độc Màu nhung vỡ oà trên tóc Thần mộng thở dài quẩn quanh Bên vách chập chờn bóng anh Kết bằng muôn màu của tối
Trang 3Một chút tội Giằng co với giấc chiêm bao
Em gầy guộc, anh xanh xao
Chỉ nhìn nhau bằng khoé mắt
Tình yêu ví như khuyết tật
Dấu vùi vào góc tối tăm
Để được gì ? Còn bao năm
Nếp nhăn trả về tuổi tác Màn đêm bấy giờ có khác
Hôm này em đang trở trăn
Em kéo màn đêm làm chăn
Đắp thêm cho dầy bóng tối
Bóng anh gầy, em không tội
Hỏi lòng còn yêu
Đêm tan !
ĐIỀU ANH KHÔNG BIẾT
Phi Tuyết Ba
Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở
Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước nữa thôi là hết cách xa
Anh gần lắm phía bên kia đôi guốc
Chẵng biết vì sao chân em lui bước
Chiều dương xanh bên cánh cửa xanh
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới
Trang 4Bài Thơ Đôi Dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Trang 5Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
EM BẢO ANH ĐI ĐI
Kapuchikian, Nga Người dịch: Huyền Anh
Em bảo: anh đi đi!
Sao anh không ở lại ?
Em bảo: đợi chờ chi!
Sao anh xa em mãi ? Lời em buông cứng cỏi,
Lệ em trào mắt đen.
Sao anh tin lời nói, Mà không nhìn mắt em ?
Phạm Mạnh Hà
Anh sợ rằng tình y ấy mong manh.
EM CÓ VỀ QUẢNG NGÃI VỚI ANH KHÔNG?
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ Đất miền trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm Tuổi thơ anh bao lần chung tắm Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng.
Em nhớ về đừng nở để anh mong Khi lang thang giữa phố phường Quảng Ngãi Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái Ngọt câu hò lơ đãng bến Tam Thương.
Trang 6Em nhớ về hởi người thương
Bờ xe nước tạc thơi gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia.
Dẫu lòng ta không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi khi em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.
EM LÀ
Henrich-Hainơ
Em là hoa huệ trắng Nở trong trái tim anh
Em là nghìn tia nắng Soi đời anh ngọt lành
Em là những ước mơ Mà anh hằng khát vọng
Em là một hồn thơ Chứa chan đầy sức sống
Em là từng đợt sóng
Ôm ấp mạn tàu anh
Em là vì sao sáng Soi màn đêm lung linh
Em là cây tùng xanh Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuân Bay vờn trên biển cả
********
Em là bông lan đá
Hương tỏa ngát núi rừng
Em là đồi cây dẻ Trăng sáng ôm mênh mông
Em là dòng suối xanh Những buổi chiều anh tắm
Em là ráng hòang hôn
Những buổi chiều anh ngắm
Trang 7Trong mắt em sâu thẳm Anh thấy cả đất trời Cách xa tình vẫn đẹp Có phải không em ơi ?
8888888888 DẫuGIÁ NHƯ ?!
(st)
Giá như em có một "người ta"
Để nhớ, để thuơng, để gọi là
Vui, lo, buồn, giận "người ta" ấy Và có người "theo" khỏi sợ ma!
Nếu như em đã có "nguời ta"
Em sẽ bắt khao bánh, kẹo, quà
Yaourt, xoài, ổi, me, mận, quít
Và những những gì em chưa nhớ ra
GỬI MỘT MIỀN TRUNG
(ST)
(Em là con gái Hà Nội Viết thơ gửi về miền Trung
Em gọi nơi ấy là quê nội Giờ nhớ quê nhiều có phải tại anh không?)
Ai bảo anh ghé lại miền Trung Nơi ấy quê em bốn mùa nắng cháy Gió lào gắt gao giữa ngày tháng 7 Lỡ một lần còn thương nổi lần sau ?
Người miền Trung chẳng dễ quên mau Cát trắng hàng dương bóng đổ dài trên bãi Mắm tép, tôm chua ăn một lần nhớ mãi Có đủ cay mắt trai Hà Nội không anh?
Trang 8Rồi mai này nhịp chân bước nhanh nhanh Những vòng xe đưa anh về phố thị Có bao giờ, một lần thôi, nhớ nhỉ?
Phút ngơ ngẩn buồn tại một ngã ba ?
Mai mai này sẽ là xa thật xa Có nỗi nhớ chỉ thuộc về ký ức Và anh - gã lãng du phiền phức sẽ là một phần trong nỗi nhớ quê em
Rồi có bao giờ anh trở lại miền Trung Nắng gió quê xa bốn mùa bỏng cháy Con gái miền Trung cũng vậy dù chính mình cũng chẳng hiểu tại sao?
hai đầu khoảng cách.
Anh:"Vạnlý trường thành xa mãi bến bờ em "
Chẳng thể nào em hiểu được cho anh.
Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi.
Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ.
Chuyện của một người Muôn thủa phải không em?
Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành.
Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết.
Đời sống tận cùng nào phải anh không biết.
Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu.
Phạm Mạnh Hà
Trang 9Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh.
Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích.
Dẫu không muốn ở hai đầu khoảng cách Anh:"Vạnlý trường thành xa mãi bến bờ em "
Chẳng thể nào em hiểu được cho anh Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi.
Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ Chuyện của một người Muôn thủa phải không em?
Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết Đời sống tận cùng nào phải anh không biết Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu.
Trang 10hết mức độ nghiêm trọng của vấn đề Cho nên đêm đầu tiên ghé lại khu văn nghệ sĩ ở căn cứ địa Việt Bắc, ông đã an nhiên ngủ lại trong căn nhà này chung với Xuân Diệu Nửa đêm, lúc ông đang ngủ mê, thì:
B n tay ma âu s v o Không ph i Tay ngờ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ườ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Haii, b n tay ngườ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Haii ầy đặn, ấm ấm Haiy ặn, ấm ấm Hai ấm ấm Hai ấm ấm Hain, m m Hai
b n tay m m m i xoa lên m t lên c r i xu ng d n xu ng d n [ ] ềm mại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ặn, ấm ấm Hai ổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ồi xuống dần xuống dần [ ] ống dần xuống dần [ ] ầy đặn, ấm ấm Hai ống dần xuống dần [ ] ầy đặn, ấm ấm Hai
Tr i r ng sáng Xuân Di u tr v m n mình lúc n o không bi t Tôi he hé m t nhờ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ềm mại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ết Tôi he hé mắt nhớ ắt nhớ ớ
l i nh ng h ng thú kh ng khi p Nh ng c m giác n ng n n kích thích trong bóng t i ãại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ủng khiếp Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã ết Tôi he hé mắt nhớ ải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ồi xuống dần xuống dần [ ] ống dần xuống dần [ ]
tr ra khi sáng b ch Tôi ch y xu ng cánh ại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ống dần xuống dần [ ] ồi xuống dần xuống dần [ ] ng gi a m a (tr 170)ư
Cuối cùng, khi chuyện vỡ lỡ, tổ chức đem Xuân Diệu ra kiểm thảo Tô Hoài viết tiếp:
Cu c ki m i m Xuân Di u kéo d i hai t i H i y ch a bi t phệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ống dần xuống dần [ ] ồi xuống dần xuống dần [ ] ấm ấm Hai ư ết Tôi he hé mắt nhớ ư ng pháp ch nh hu n,ỉnh huấn, ấm ấm Hai
nh ng h ng ng y chúng tôi l m vi c gi gi c nghiêm ng t, m i t bu i chi u trư ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ờ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ấm ấm Hai ặn, ấm ấm Hai ỗi tổ buổi chiều trước giờ ổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ềm mại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ước giờ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai
t ng gia l i h i ý rút kinh nghi m, hại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ướng s a ch a v công vi c ng y mai c a t ng ngửa chữa và công việc ngày mai của từng người ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ủng khiếp Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã ừng người ườ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Haii
C c quan h p ải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ết Tôi he hé mắt nhớn khuya Ch có ông Phan Khôi lên bu ng v n m c m n s n i ng tỉnh huấn, ồi xuống dần xuống dần [ ] ẫn mắc màn sẵn đi ngủ từ ắt nhớ ẵn đi ngủ từ ủng khiếp Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã ừng người
ch p t i, b ngo i tai m i vi c.ặn, ấm ấm Hai ống dần xuống dần [ ] ỏ ngoài tai mọi việc ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ
Xuân Di u ch ng i khóc, ch ng bi t Nam Cao, Nguy n Huy Tệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ỉnh huấn, ồi xuống dần xuống dần [ ] ẳng biết Nam Cao, Nguyễn Huy Tưởng, Trọng Hứa, ết Tôi he hé mắt nhớ ễn Huy Tưởng, Trọng Hứa, ư ng, Tr ng H a, Nguy n V n Mãi, c lão Hi n, th ng Nghiêm Bình, th ng ễn Huy Tưởng, Trọng Hứa, ải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ết Tôi he hé mắt nhớ ằng Nghiêm Bình, thằng Đại và mấy thằng nữa, có ai ằng Nghiêm Bình, thằng Đại và mấy thằng nữa, có ai Đại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ] i v m y th ng n a, có aiấm ấm Hai ằng Nghiêm Bình, thằng Đại và mấy thằng nữa, có ai
ng v i Xuân Di u không, nh ng c ng không ai nói ra Tôi c ng câm nh h n Lúc r lên,ủng khiếp Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã ớ ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ư ũng không ai nói ra Tôi cũng câm như hến Lúc rồ lên, ũng không ai nói ra Tôi cũng câm như hến Lúc rồ lên, ư ết Tôi he hé mắt nhớ ồi xuống dần xuống dần [ ] trong êm t i quy n r , mình c ng iên kia m Không nói c th vi c y, nh ng ai c ngống dần xuống dần [ ] ết Tôi he hé mắt nhớ ũng không ai nói ra Tôi cũng câm như hến Lúc rồ lên, ũng không ai nói ra Tôi cũng câm như hến Lúc rồ lên, ụ thể việc ấy, nhưng ai cũng ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ấm ấm Hai ư ũng không ai nói ra Tôi cũng câm như hến Lúc rồ lên,
to ti ng gay g t “t tết Tôi he hé mắt nhớ ắt nhớ ư ư ng t s n, ph i ch a i.” Xuân Di u n c n “tình trai c a tôi ư ải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ừng người ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ủng khiếp Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã tình trai” r i ngh n l i, nồi xuống dần xuống dần [ ] ẹn lời, nước mắt lại ứa ra ờ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ước m t l i a ra ắt nhớ ại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần [ ]
) ấm ấm Hai ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ị đưa ra khỏi ban thường ư ỏ ngoài tai mọi việc ườ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai
v V c ng th nh m t cái n p kéo d i, t ụ thể việc ấy, nhưng ai cũng ũng không ai nói ra Tôi cũng câm như hến Lúc rồ lên, ết Tôi he hé mắt nhớ ừng người ấm ấm Haiy không ai nh c nh ắt nhớ ết Tôi he hé mắt nhớn nh ng vi c chệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ủng khiếp Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã
ch t trống dần xuống dần [ ] ước kia Xuân Di u ã ph trách B ng d ng, Xuân Di u th nh m t ngệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ụ thể việc ấy, nhưng ai cũng ỗi tổ buổi chiều trước giờ ư ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ườ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Haii hi m thìết Tôi he hé mắt nhớ
gi ch chuyên i vi t M Xuân Di u c ng t xa lánh m i công tác (tr 171-2)ờ vào Không phải Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm Hai ỉnh huấn, ết Tôi he hé mắt nhớ ệu trở về màn mình lúc nào không biết Tôi he hé mắt nhớ ũng không ai nói ra Tôi cũng câm như hến Lúc rồ lên, ự xa lánh mọi công tác (tr 171-2)
Đó là chuyện ngoài đời Chuyện này tuy có thể thoả mãn óc tò mò của chúng ta, tuy nhiên nó lại không đáng bàn và cũng không nên bàn nhiều Dù sao nó cũng là chuyện riêng tư và chúng
ta có bổn phận phải tôn trọng chuyện riêng tư đó Điều đáng nói hơn là chúng ta thử tìm những biểu hiện đồng tính luyến ái trong thơ của Xuân Diệu
Trong đoạn hồi ký trên, Tô Hoài có nhắc đến chi tiết: Xuân Diệu nức nở nói về 'tình trai' của mình Tình trai là tình giữa hai người con trai với nhau Chữ 'tình trai' gợi cho chúng ta
nhớ, trong tập Thơ thơ, tác phẩm đầu tay xuất bản năm 1938 của Xuân Diệu, có một bài thơ
nhan đề là ‘Tình trai’ như sau:
Tôi nhớ Rimbaud với Verlaine Hai chàng thi sĩ choáng hơi men Say thơ xa lạ, mê tình bạn Khinh rẻ khuôn mòn, bỏ lối quen.
Kể chi chuyện trước với ngày sau Quên ngó môi son với áo màu Thây kệ thiên đường và địa ngục