CAM CHIN Mấy độ trong vờn cam chín cả Mấy lần em nhớ ngời trai mơ Tra hè năm ấy mua cam ngọt Nhng thấy cam xanh lại cáo từ Năm ngoái trong vờn cam chín cả Gốc đào em đợi chàng qua mua Nh
Trang 1- Trong Nam Hong-
Trang 2CAM CHIN
Mấy độ trong vờn cam chín cả Mấy lần em nhớ ngời trai mơ Tra hè năm ấy mua cam ngọt Nhng thấy cam xanh lại cáo từ Năm ngoái trong vờn cam chín cả Gốc đào em đợi chàng qua mua Nhng con chim khách không về nữa Chang chang sang đâu , cam hết mùa Cam héo, lòng em cũng héo hon Đến nay em đã có chồng con Tình cờ hôm ấy chàng quay lại
Cam trái mùa rồi, hết thứ ngon
Trang 3HAI SAC HOA TI-GON
- TTKH-
Một mùa thu trớc, mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ ngời đến với yêu đơng
Ngòi ấy thờng hay ngắm lạnh lùng Dải đờng xa vút, bóng chiều phong
Và phơng trời thăm, mờ sơng cát Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng Ngời ấy thờng hay vuốt tóc tôi Thở dài những lúc thấy tôi vui
Bảo rằng hoa dáng nh tim vỡ
Anh so tinh ta cũng vỡ thôi
Lúc ấy nào tôi đã hiểu gì
Màu hoa tan tác của sinh ly
Nên tôi cời đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy Đâu biết lần đi một lỡ làng
Trang 4dau kho, chét yéu dong
Ngời xa xôi quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui, pháo nhuộm đờng
Từ ấy, thu rồi, thu lại thu Long t6i con gia dén bao gid
Chồng tôi vẫn biết tôi thơng nhớ
Ngời ấy, cho nên vẫn hững hờ Buồn quá, hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xa
Nhng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ nh màu máu thắm pha
Tôi nhớ lời ngời đã bảo tôi Một mùa thu trớc, rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ, rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Ngời ấy ngang sông đứng ngóng nhìn
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng Trời ơi, ngời ấy có buồn không
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
Lời thể cỏ may
Tác giả : Phạm Công Trứ
Ngời su tầm : Đặng Văn Hùng
Lầm sao quên đợc tuổi thơ
Trang 5Tuổi vàng tuổi ngọc tuổi ngờ lỜI a1
*
* *
Thủa ấy tôi mới lên mời Còn em lên bảy theo tôi cả ngày Quần em dệt kín bông may
Aó tôi đứt cúc mực rây tím bầm
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên tháng ngày
Về quê ăn tết vừa rồi
Em tôi áo chến em tôi quần bò Gặp tôi em hỏi hững hờ
Anh cha lấy vợ còn chờ đợi ai
Em đi để lại chuỗi cời
Trong tôi vỡ một khoảng trời pha lê Trăng vàng đêm ấy bờ đê
Có ngời ngồi ngỡ lời thể cỏ may