1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Tuyen tap truyen tinh hay nhat

122 5 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tuyển tập chuyện tình hay nhất
Thể loại tuyển tập
Định dạng
Số trang 122
Dung lượng 1,99 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

ấy.....Khoảng thời gian sau đó hai chúng tôi đã có với nhau những kỉ niệm rất đẹp,những lần cùng ngồi trò chuyện với nhau trong căn-tin hay những lần cùng nhau đi bộ về lớp sau những giờ[r]

Trang 1

Tuyển tập chuyện tình hay

nhất, lãng mạng nhất.

Yêu là chết trong lòng một ít

Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD

Có một chàng trai bị bệnh ung thư Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chămsóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý Chàng trai đi dọc con phố - con phốnhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn nơi cô gái đang ngồi

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy

- Ơ - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy

Trang 2

anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại củamình lên bàn Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về Vài ngày sau

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi hôm qua

Im lặng một lúc Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được góibọc cẩn thận chưa hề được mở ra

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh

dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏekhông? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà Giá như chúng ta đừng ngần ngại

mở những món quà mà cuộc sống đem lại

1000 con hạc giấy

>

Trang 3

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau

Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồnggià cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữatrời mưa gió Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang Vội vàng, anh bước

ra khỏi xe và đuổi theo họ Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh

sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình Nàng mong ước cha

mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn

Chàng trai bật khóc

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng maithức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách

mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có

Trang 4

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Sự tích chiếc nhẫn in hình 7 ngôi sao

Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm Cô gái Hathrất xinh đẹp, thông minh và giàu có Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành

Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian Lời đồn đến tai thần Venus Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath phải chết

Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không tàn phai Chàng Gimi đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và chàng quyết tâm đi đến cùng trời cuối đất tìm cách cứu nàng Chàng đi ròng rã ngày này sang tháng khác, vượt qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao miền đất, giúp đỡ biết bao người dọc đường đi Đến nơi chân trời xa kia, chàng gặp được vị thần Eros Thần tình yêu cảm động trước chàng, thần chỉ tay lên bầu trời và dặn rằng:"Ở trong dãy thiên hà xa xôi kia, có 1 chùm sao gồm 7 ngôi sao băng Con hãy đến đó, và hái cho được 1 ngôi sao băng sáng nhất Vào ngày cuối cùng của tháng 7, con hãy ném ngôi sao ấy xuống trái đất, người con yêu sẽ tỉnh dậy Nhưng sau đó, con sẽ phải biến thành 1 ngôi sao để thế chỗ cho ngôi sao băng đó, rồi suốt đời con sẽ chỉ là 1 ngôi sao Con có chịu không?"

Những ai được chết vì yêu là đang sống trong tình yêu, ta không quan tâm chuyện gì xảy ra, chỉ cần nàng được sống, chàng nghĩ Và chàng tiếp tục lên đường Chàng đã hái ngôi sao băng sáng nhất, chàng đã chờ đợi ngày ngày để ném nó xuống trái đất Một ngày dài như một năm khi chờ đợi, chàng không thể chờ thêm được nữa Chàng

đã ném nó xuống trái đất trước 1 ngày Đêm 30-7 năm đó, khi ngôi sao băng sáng nhất được ném xuống trái đất, gặp lực ma sát cực lớn của bầu khí quyển, nó đã vỡ tung ra thành hàng trăm mảnh nhỏ, làm sáng rực cả một vùng trời Sau này, người ta gọi đó là mưa sao băng

Trang 5

Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp Máitóc nàng mượt mà như suối nước, những ngón tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại đến diệu

kỳ Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt Chỉ 2 dòng nước mắt nóng chảy trên gò má nàng, chảy mãi, chảy mãi Chàng Gimi giờ trở thành 1 ngồi sao Vì quá thương nhớ nàng Hath mà chàng không thể thắp sáng nổi chính mình Chàng dần mờ nhạt nhất trong

cả chùm sao, mà sau này người ta gọi là chòm sao tình yêu

Ngày nay, mỗi khi gặp mưa sao băng, chúng ta thường mơ ước 1 điều gì đó Đặc biệt, nếu gặp được mưa sao băng trong đêm 30-7, những người yêu nhau luôn mơ ước mãi mãi không chia lìa Sau này, khi sắp xếp lại bảng chữ cái, chữ cái đầu tiên của tên 2 người được đặt kề cạnh nhau, theo thứ tự chàng đi trước, nàng theo sau Mong muốn 1 tình yêu bền lâu, những người yêu nhau cũng thường tặng nhau nhữngchiếc nhẫn in hình 6 ngôi sao băng & 1 ngôi sao cô đơn mờ nhạt

Trang 6

Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô Và như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó Nhiều nămsau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh Anh đã rất run khi ngồi đối diện em Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối.Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói

dối em Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh Anh yêu em!"

Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối Nếu bây giờ có ai hỏi bàcafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

Những Bài CHuyện Tình Hay Nhất

My first love

Tình yêu đầu tiên của tôi-đó là một câu chuyện tình rất buồn nhưng lại thật sâu sắc

và khó quên.Mãi cho đến tận bây giờ,đôi khi bất chợt nhớ lại,tôi lại cảm thấy lòng mình quặn lên một nỗi đau thật day dứt và khó tả,một nỗi đau mang tên anh và

những lúc như thế thì tôi lại càng khẳng định được rằng:tôi vẫn còn yêu anh,rất nhiều

Lần đầu tiên tôi gặp anh là vào một ngày mưa phùn cuối tháng 11 trong căn tin trường tôi.Anh học trên tôi 2 lớp,là 1 chàng trai có vẻ ngoài tuy lạnh lùng nhưng lại rất thu hút,tôi không bao giờ có thể quên được ánh mắt buồn sâu lắng vương rất nhiều ưu sầu và trầm tư của anh khi nhìn những hạt mưa rơi tí tách ngoài sân,có lẽ kể

từ lần gặp gỡ định mệnh ấy đã cuốn tôi vào vòng xoáy tình yêu với anh,thế là từ đó tôi đã thầm để ý đến anh,có thể nói là bấy cứ lúc nào anh ở đâu là ở nơi đó có sự hiệndiện của tôi,mặc dù chỉ là đứng từ xa nhìn anh thôi nhưng với tôi đó lại là một niềm vui và sự hạnh phúc vô bờ Tôi cũng để ý thấy rằng tuy anh rất đẹp trai và nổi bật nhưng anh lại chỉ toàn đi chơi chung và nói chuyện với lũ con trai,không bao giờ thấy anh xuất hiện cùng với "bóng hồng" nào-điều đó cũng đã vô tình tạo cho tôi được một niềm hy vọng nho nhỏ sâu thẳm trong tận đáy lòng.Và rồi vào một ngày đầu tháng 3,tôi đã lấy hết can đảm để viết cho anh một lá thư làm quen,lúc đầu cũng

lo lắm chứ,sợ rằng mình sẽ bị từ chối nhưng thôi kệ,đã phóng lao thì phải theo lao thôi chứ biết sao bây giờ?Và nếu như ngay từ lúc đó anh từ chối kết bạn với tôi thì có

lẽ tôi đã không đau khổ như bây giờ,lúc biết được rằng anh đồng ý làm bạn với tôi,thật sự là tôi đã bất ngờ và vui lắm,khởi đầu chỉ là bạn bình thường nhưng tôi cũng đã khấp khởi hy vọng rằng thời gian sẽ vun đắp cho tình cảm của tôi và anh

Trang 7

ấy Khoảng thời gian sau đó hai chúng tôi đã có với nhau những kỉ niệm rất

đẹp,những lần cùng ngồi trò chuyện với nhau trong căn-tin hay những lần cùng nhau

đi bộ về lớp sau những giờ ra chơi đã làm cho tình cảm của tôi dành cho anh ấy ngày càng sâu đậm hơn.Mãi cho đến một ngày tôi mới giật mình nhận ra rằng:tôi đã thật

sự yêu anh ấy mất rồi,không phải là vì vẻ bề ngoài bảnh bao của anh ấy nữa mà là vì chính con người thật bên trong,từ tư cách đạo đức và quan niệm lối sống của anh đã làm cho tôi thật sự khâm phục.Mặc dù biết rằng trước đây anh đã từng có bạn gái và

vì một lý do không đáng mà 2 người đã chia tay,anh cũng nói thật với tôi rằng cho đến bây giờ anh vẫn không thể quên được cô ấy nhưng tôi đã chấp nhận hết tất

cả,yêu mến anh một cách mù quáng và nhiều khi còn làm nhiều chuyện hơi bị ngu ngốc vì anh nữa,trong khi anh thì vẫn cứ dửng dưng và lạnh lùng trước tình cảm của tôi hay nói đúng hơn,anh chỉ luôn xem tôi như 1 người bạn hay nhiều lắm là 1 đứa

em gái khờ khạo của mình mà thôi.Tuy tôi không nói ra là tôi thích anh nhưng qua những hành động cử chỉ của tôi làm vì anh,tôi chắc rằng anh hiểu,nhưng tại

sao anh vẫn im lặng?Vì nghĩ rằng anh hơi khó xử và cần thời gian để suy nghĩ nên tôi đã nhẫn nhịn chờ đợi Và rồi,cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến,anh chủ động gửi e-mail cho tôi,nhưng không phải là để nói về chuyện của 2 đứa chúng tôi mà là

để cho tôi thấy tấm hình của anh và chị AP(người yêu cũ của anh) chụp chung với nhau kèm theo "nhật ký chuyện tình của anh và chị AP" và câu cuối cùng khi chốt lạimọi chuyện anh đã nói rằng:"Trái tim anh sẽ mãi mãi ở bên AP,mãi mãi ".Con timtôi đau thắt lại và hoàn toàn vỡ tan tành khi đọc xong bức e-mail ấy.Đến lúc đó tôi mới hiểu được rằng,trong lòng anh hoàn toàn không có chỗ dành cho tôi,từ đầu đến cuối đều là do một mình tôi đơn phương theo đuổi anh và cũng đã ít nhiều ngộ nhận tình cảm của anh dành cho tôi.Yêu đơn phương 1 người thật là 1 điều đau khổ biết chừng nào.Sau khi suy nghĩ rất lâu tôi đã quyết định gởi cho anh 1 lá mail khác để nói thật về tất cả tình cảm mà tôi đã dành cho anh ấy bấy lâu nay kèm theo với 1 câu kết là:"Với em thì tình bạn có thể thăng hoa lên thành tình yêu nhưng còn tình yêu thìkhông bao giờ có thể giảm xuống là tình bạn đâu anh à,đừng gởi cho em thêm bất kỳ

lá mail nào nữa,em không muốn lại 1 lần nữa tan vỡ vì anh như thế này đâu!"Và rồi sau lá mail ấy của tôi anh đã im lặng Tôi cũng đã tìm cách tránh mặt anh từ

đó,dẫu biết hành động đó của mình là trốn tránh sự thật nhưng tôi tin rằng mình đã làm đúng.Nếu gặp người tôi yêu mến nhưng người đó chỉ mang lại cho tôi toàn khổ đau thì thôi,tôi thà không gặp nữa,làm vậy sẽ tốt cho tôi và anh ấy hơn Mối tình đầu cay đắng của tôi đã có 1 kết thúc buồn như vậy đó các bạn à!

Anh đến và đi khỏi cuộc sống của tôi nhanh như một cơn gió thoảng,mặc dù tình yêuvới anh không được trọn vẹn và chỉ mang đến cho tôi toàn là nước mắt và khổ đau nhưng những ngày tháng ngắn ngủi được ở bên cạnh anh đối với tôi đó là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất,có quá mâu thuẫn không vậy các bạn?Tôi tin rằng quyết định từ bỏ của mình là đúng,bởi vì càng dấn sâu vào thì tôi sẽ càng đau lòng và tuyệt vọng hơn mà thôi!Dù cho giờ đây chúng tôi đã mỗi người một phương

và cũng lâu rồi tôi không gặp anh nữa nhưng tôi vẫn muốn anh biết 1 điều:tôi đã không hối hận khi yêu anh,trước đây,bây giờ và mãi mãi,bởi vì tình yêu là không baonói đến sự hối hận,cảm ơn anh đã đến và cho tôi biết rằng được yêu thương một người nào đó thật sự là một điều hạnh phúc biết dường nào.Hy vọng rằng ở 1 nơi nào

đó trên đất nước Việt Nam này ,anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự cho riêng mình,anh nhé!

tình yêu cao thượng

Một dạo nọ tôi tình cờ nghe một vị bác sĩ kể lại với câu chuyện tình buồn bi thảm

Trang 8

tôi cũng đã tự hỏi trên thế giới này liệu có tình yêu nào cao đẹp như vậy không

có người con gái và người con trai họ đã quen nhau từ rất lâu ,đã lâu lắm rồi ,

"My oi mai là đám cưới của mình rồi em chuẩn bị nha, tối nay anh sẽ chẳng ngủ được đâu vì chắc anh sẽ nhớ đến em suốt đêm mất "

"khang anh ơi mai tụi mình sẽ được hạnh phúc mà em sẽ mãi trọn đời yêu anh "nhưng tối trước ngày tân hôn vị bác sĩ điều trị cho khang đã đến nhà , và nói

Tôi rất buồn vì câu phải nhập viện , kết quả khám bệnh cho thấy cậu bị ung thư giai đoạn cuối"

câu nói như sét đánh ngang tai gia đình khang , nhất là khang , đã làm cậu suy sụp hoàn toàn ,

aaaaaaaaaa

tiếng thét của khang gia đình khang như ngất xỉu ,

My đến thăm khang tại bệnh viện

" khang à , anh có biết là em đã khóc rất nhiều không sao anh lại như vậy anh đi rồi

em biết ở với ai đây "

"em à , anh thật có lỗi với em , anh bây giờ chỉ còn đợi chết nũa thôi em đừng buồn nha ,

em hãy tìm 1 người chồng mới đi đừng đợi anh làm gì"

người con gái khóc và họ đã khóc rất nhiều nhưng biết làm sao đây , mỗi buổi tối họ đến

nằm cạnh nhau và kể chuyện cho nhau nghe , từ chuyện gia đình sau này từ chuyện con cái v.v

ngày tháng trôi qua còn một tháng nữa là khang sẽ chết , những ngày đó My đã khóc rất nhiều ,

"em à , những ngày nay anh muốn em sẽ làm cho mình thật đẹp anh mong hình ảnh của em sẽ đọng lại trong tâm trí anh , khi kiếp sau anh sẽ nhận ra em trong đám dông người trên thế gian này "

thế là ngày ngày My trang điểm thật đẹp thật lộng lẫy mong làm cho khang sẽ vui lòng ,

người bác sĩ điều trị cho khang rất làm ngạc nhiên khi thấy My trang điểm như vậy , ông nghĩ My là 1 người con gái (đỏng đảnh) không xứng đáng nhận được tình yêu của khang giành cho My

từng ngày ông điều trị cho My ông đã luôn khinh khi người con gái này ,

một tháng đã trôi qua cũng đến ngày khang ra đi

sau khi người bác sĩ gặp lại My ông không khỏi ngạc nhiên sao cô gái ăn mặc diêm dúa bây giờ lại tàn tạ như không còn có sức sống nữa , khuôn mặc hốc hác

" bác sĩ à khi anh khang còn sống anh ấy muốn My luôn dep- trước mặt anh ấy để hình ảnh my luôn trong tâm trí anh ấy , nhưng bác sĩ biết không ngày ngày phảitrang điểm để làm đẹp cho mình , mỗi lần phấn son như ngàn nhát dao đâm vào trái tim tôi ,chỉ vì muốn anh ấy yên lòng để ra đi tôi luôn cố gắng chịu đựng.Nhưng khi anh

ấy ra đi tôi lại mong có kiếp sau, hy vọng có thể gặp lại anh ấy ,nếu có kiếp sau dù anh ấy có hình hài ra sao tôi vẫn một lòng yêu thương anh ấy "

vị bác sĩ nghe xong mới thấy mình sai và thật cảm động trước tình yêu của cô gáiNẾU CÓ KIẾP SAU TÔI HY VỌNG SẼ MÃI BÊN NGƯỜI TÔI YÊU"

ĐƠN PHƯƠNG

Đã 2 giờ rồi, vậy là cuối cùng nó cũng hoàn thành công việc mà nó đã cố gắng làm một cách tỉ mỉ Khi làm công việc này nó mang một tâm trang khó tả Nó vừa muốn

Trang 9

làm thật nhanh lại vừa muốn làm thật kỹ lưỡng Bởi nó nghĩ công việc này sẽ khép lại tình yêu đầu của nó – một tình yêu đơn phương.

Trong một lần thăm người thân ở bệnh viện, nó đã gặp một người Ngày từ cái nhìn đầu tiên nó đã cảm nhật được một cái gì đó là lạ mà nó cũng không biết đó là cảm giác gì, một cái cảm giác mà từ trước cho đến lúc ấy nó chưa bao giờ gặp Cảm giá

đó thôi thúc nó tới làm quen nhưng tình trạng của ông nó không cho phép làm như vậy Nó cho rằng đây chỉ là tình cảm “vớ vẩn” mà thời phổ thông nó đã từng gặp, vì vậy nó cũng không gượng ép mình đến làm quen

Cả tuần sau đó, nó không thể nào quên được người ấy Hình ảnh người ấy đã đi vào tâm trí của nó, vào giấc mơ của nó Nó bắt đầu cảm thấy nó đã sai khi nói đó là tình cảm đơn thuần Nhưng rồi công việc, học hành rồi lại công việc làm nó dần quên đi

Nó tưởng chừng mọi chuyện dừng lại ở đó nếu không có một ngày

Nó giật mình nhận ra và hồi tưởng lại mọi chuyện khi khuôn mặt đó, vóc dáng đó xuất hiện trong tấm hình mà cô họ của nó cho nó coi Nó cũng không thể ngờ được rằng Yến – người đã từng đi và giấc mơ của nó lại là bạn thân của cô nó Qua cô nó,

nó dần tìm hiểu về yến, càng tìm hiểu nó càng không quên được hình bóng của Yến

Nó bắt đầu thay đổi suy nghĩ, cái kiểu suy nghĩ đã làm nó không đến làm quen với yến Nó đã bắt đầu yêu, tình yêu đầu tiên mà nó không nghĩ lại đến sớm như vậy Nó giận chính bản thân nó, nó giận vì trước kia nó đã tự nhủ rằng khi nào nó thành đạt

nó mới bắt đầu yêu, ấy vậy mà … Đến bây giờ nó mới hiểu tại sao người ta nói tình yêu có một sức mạnh mãnh liệt Tình yêu có thể làm thay đổi cả những dự định lớn lao của nó cơ mà

Nó bắt đầu sưu tập những tấm hình của Yến Không hiểu tại sao và từ lúc nào hình của Yến xuất hiện khắp trên chiếc laptop của nó, ngay cả cái avatar nó cũng để hình của Yến Không biết làm như vậy để làm gì, nó chỉ biết khi thấy Yến nó rất vui thế thôi Nó cứ sưu tập hình mặc kệ những thắc mắc, những anh mắt ngạc nhiên của bạn

bè và gia đình nó Thế rồi nó hiểu được rằng nó đã yêu Yến quá nhiều, trong nó bỗngdưng trỗi dậy một niềm hy vọng mãnh liệt Nó kiếm cớ để được gặp Yến và nó đã làm được

Nhưng ngày tháng tiếp theo là những ngày tháng hạnh phúc của nó Nó thường hay kiếm cớ này cớ nọ để được gặp Yến Càng tiếp xúc nó càng yêu Yến hơn, không chỉ yêu vẻ đẹp của Yến mà nó yêu cả con người của Yến Với nó Yến là thiên thần, Yến không nhưng xinh đẹp mà còn ngoan hiền, chịu thương chịu khó Yến có một nghị lực mãnh liệt mà ngay cả nó cũng khâm phục và muốn học hỏi Không hiểu từ lúc nào nó đã tự thay đổi chính nó, mọi việc nó làm nó đều suy nghĩ và liên tưởng đến Yến Nó vui vẻ và yêu đời hơn hẳn mọi ngày Nhiều lúc nó ghét bản thân nó kém cỏi

Nó tự hỏi nó, tại sao nó có thể thay đổi nhiều đến thế chỉ vì một người con gái

Nó quyết định nói tình yêu của mình cho Yến biết, nhưng kết quả không như nó mong đợi, Yến chỉ coi nó là bạn và chưa muốn yêu Nó buồn lắm, nó thơ thẩn, cả tuần trời nó không thể cười lên được Nó không thể làm được một việc gì cho ra hồn.Trong đầu nó bây giờ đặt ra rất nhiều câu hỏi, tại sao như vậy?, không thể nào?,…

Nó căm ghét bản thân nó vì nó quá kém coi Nó suy nghĩ lại câu trả lời của Yến, Yến

Trang 10

nói với nó Yến chưa muốn yêu và Yến cũng chưa có người yêu Vậy là nó còn cơ hội, nó lại tiếp tục hy vọng Nó tự nhủ sẽ có ngày Yến hiểu được tính yêu của nó dành cho Yến.

Nó tiếp tục các cuộc hẹn với Yến nhưng nó không còn đủ cam đảm để nói lời yêu lầnthứ 2 với Yến Có lẽ vì lời Yêu đầu tiên trong đời của nó đã bị từ chối làm nó sợ Nó cũng không hiểu tại sao nó bạo dạn về mọi thứ mà trong tình yêu nó lại nhát đến thế

Đã bao lần nó định nói với Yến nhưng lại không thể, nó đành chôn dấu tình yêu của mình trong lòng Chưa lúc nào nó cảm thấy ghét bản thân nó đến thế Nó không thể nói lời yêu thứ hai hay sao vậy Hằng ngày nó mạnh miệng lắm mà, trong công việc sao nó có thể lớn tiếng đến vậy Nó có thể quản lý cả chục công nhân, nó có thể đứngtrước ban giám đốc của những công ty lớn để trình bày về sản phẩm của nó Ấy mà tại sao nó lại không thể nói một câu có vài từ thôi Một câu mà nó đã nhẩm mãi tronglòng nhưng khi gặp như có một sợ giây vô hình siết chặt cái cuống họng nó lại

Dần dần nó hiểu được: tình yêu không hẳn là phải ở bên nhau, không hẳn phải là của nhau mà luôn luôn mong cho đối phương được hạnh phúc Và bây giờ, nó luôn luôn mong cho Yến được hạnh phúc cho dù bên cạnh Yến không phải là nó vì hạnh phúc của nó là khi được thấy Yến hạnh phúc Nó không cần Yến phải yêu nó, nó cũng không cần yến phải ở bên nó mà nó chỉ cần yến được hạnh phúc, chỉ cần nó được nhìn thấy yến cười Nó tự nhủ, nó sẽ mãi yêu đơn phương, nó sẽ không để một ai làmYến buồn

Ngày mai đây, ngay sau khi nó làm xong món quà sinh nhật này cho Yến, nó sẽ sốngthật vui, sống hết mình vì nó hiểu rằng Yến cũng muốn nó làm như vậy

Dòng thời gian

Trước khi viết những dòng này tôi suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi lòng mình rằng mình quyết định như thế có ổn kg? và mình có phải ân hận không khi nói ra thật lòng mình? Và cố đoán xem em sẽ phản ứng ra sao khi đọc những dòng này

Dòng thời gian nó đã cướp đi của chúng tôi những gì vui tươi nhất, tốt đẹp nhất củathời sinh viên, những năm tháng hồn nhiên đã qua đi để lại trong mỗi chúng ta dấu ấn

về một kỷ niệm khó quên (kỷ niệm thời Đại Học) Mỗi lần có dịp đi ngang qua mái trường xưa lòng tôi không thể nào không nhớ những kỷ niệm về những năm tháng ngồi dưới mái trường này và trong những dòng kỷ niệm đó hình bóng em lại hiện lêntrong tôi với bộ áo dài thanh tao, thoát tục với khuôn mặt hồn nhiên tuổi mới lớn em

đã đưa tôi đi vào những ước mơ ngây thơ và ngốc nghếch Những dòng kỷ niệm ấy mãi in đậm trong tôi (như vừa mới) và có những lúc tôi nghĩ rắng em đã ở trong vòngtay của tôi, ngộ nhận chăng? Tôi kg biết và tôi cũng chưa từng biết, tôi chỉ thấy niềm vui vui nơi ánh mắt em, niềm tin của em vào tôi, em không dấu tôi chuyện gì về em

có lẻ tôi là người hiểu về em nhiều nhất Tôi tự hào về điều đó nhưng cũng chính điều đó làm tôi bối rối, tôi tự hỏi hay là em chỉ coi tôi là người bạn thân của em mà thôi Tôi (đã) biết em đã có người yeu em và em cũng đã nhận lời

Nhưng cũng chính em thứa nhận rằng nó không xuất phát từ tình yêu mà xuất phát từlòng thương hại của em hay 1 lý do tế nhị nào đó về người ấy Người ấy đã đến với

Trang 11

em trước khi cúng mình biết nhau; tôi biết thế nhưng người ấy đã đi xa, còn tôi thì không thể xóa mờ hình ảnh của em trong tôi nhưng tôi vẫn âm thầm yêu em, lo lắng cho em và cho cả tình yêu của em; đây không phải vì tôi cao thượng khi lo lắng cho tình yêu của em mà đơn giản chỉ vì tôi yêu em và tôi chỉ lo lắng cho mỗi mình em

Tôi mong cho em được hạnh phúc cho em, dù người yêu e không phải là tôi đi chăngnữa.Tôi bằng lòng chấp nhận đóng vai diễn phụ, một kẻ âm thầm sống bên hạnh phúc của em Tôi đã từng thổ lộ tình cảm này của tôi với em và em bảo rằng em biết được tình cảm của tôi dành cho em Tôi đã lấy làm mãn nguyện vì em biết tôi yêu emnhưng em đã không lánh xa hay chạy trốn tình yêu của tôi mà em vẫn đối xử với tôi rất thân thiện thậm chí còn hơn cả lúc tôi chưa thổ lộ với em Tôi rất hạnh phúc và biết ơn em đã đối xử với tôi được như thế và tôi thấy vui vẻ hơn khi ở gần em và chăm cóc em; mong ước cho em sớm có ngày hội ngộ với người em chờ đợi và bằng lòng chấp nhận làm người bạn thân của em Nhưng có 1 ngày em báo cho tôi biết người ấy đã không còn liên lạc với em (hơn nữa năm nay)

Giờ đây trong tôi đan xen đầy những băn khoăn, tôi không biết nên vui hay buồn chotình cảm của em; khi em kể chuyện này cho tôi nghe giọng em rất bình thản nhưng tâm sâu trong (tình cảm) tâm hồn em tôi đoán được niềm chua xót trong em Tôi tự hỏi lòng mình có nên quay lại với em hay không? có nên nói với em là tôi vẫn yêu

em và chờ đợi em hay không? Thật sự là tôi phân vân nhiều nhiều lắm; em sẽ cho tôi là hạng người nào khi tôi nói yêu em; tôi không phải là hạng người lợi dụng sự bất hạnh và đau khổ của người khác để làm bàn đạp cho tôi đi đến chiến thắng và tôi cũng không thể làm kẻ mặt dày theo đuổi để xin xỏ tình cảm của em được Tôi khôngmuốn tình yêu xuất phát từ lòng thương hại mà phải xuất phát từ sự đồng cảm của hai kẻ yêu nhau nên tôi vẩn quyết tâm chờ đợi, chờ đợi ngày em sẵn sàng đón nhận tình cảm của tôi với 1 trái tim tràn ngập tình yêu cao đẹp Dù cho cuối cùng không thành tôi cũng chấp nhận vì đó mới là con người thật của tôi và đó mới là tình yêu thật của tôi!!

Câu chuyện tình cảm động nhất

Một ngày, có một cậu bé nói với một cô bé " Nếu chỉ có một bát canh trường sinh , một nửa anh sẽ cho cha mẹ, nửa còn lại sẽ cho em" Cô bé đã yêu cậu bé rồi Năm đócậu bé 12 tuổi, cô bé 10 tuổi

10 năm trôi qua, ngôi làng bị một cơn lũ tràn qua, chàng trai dốc hết sức cứu người bịnạn, có người già, trẻ con, có người quen biết, có người không quen biết, duy chỉ có

cô gái là anh không tự mình đi cứu, sau khi cô ấy được người khác cứu rồi, có người hỏi anh rằng "Đã yêu cô ấy, sao anh không cứu cô " anh từ tốn trả lời "Chính vì tôi yêu cô ấy, tôi mới cứu người khác trước Cô ấy chết rồi, thì tôi cũng không sống nữa" 1 năm sau đó hai người họ kết hôn Năm đó anh 22 tuổi, cô 20 tuổi

Về sau , cả nước mất mùa, hai người họ cũng lâm vào cảnh nghèo khó kiệt quệ Cuốicùng chỉ còn lại một chút miến, chút miến này đủ nấu thành một bát Anh không nỡ

ăn, nhường cho cô, cô cũng không nỡ ăn, nhường cho anh ăn! 3 ngày sau, bát canh miến ấy bị mốc Năm đó anh 42 tuổi, cô 40 tuổi

Do ông bà trước đây là thành phần địa chủ, cho nên anh bị đem ra đấu tố Trong

Trang 12

khoảng thời gian này, "tổ chức" giao cho cô nhiệm vụ phải " Vạch ra giới tuyến, phân rõ trắng đen", cô nói " Tôi không biết trong bộ phận nhân dân ai là giặc, nhưng tôi biết, anh ấy là người tốt, anh ấy yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy, thế là đủ rồi." Tiếp

đó, họ bên nhau lần lượt chịu từng cái tát một Treo biển làm du lịch, đôi vợ chồng trong những năm tháng khó khăn đã nhận ra số mệnh tương đồng ! năm đó anh 52 tuổi, cô 50 tuổi

Rất nhiều năm qua đi, ông và bà cùng nhau tập luyện khí công, rèn luyện sức khỏe Thời kỳ này họ đã chuyển về thành phố, sáng sớm mỗi ngày đều đi xe bus đến công viên trung tâm, có người thanh niên thấy vậy nhường chỗ, nhưng hai người đều không ai chịu ngồi vì người còn lại phải đứng, họ tay trong tay dựa vào nhau, trên khuôn mặt nở nụ cười hạnh phúc Những người trên chiếc xe ấy xúc động mà đều tự động đứng dậy Năm đó ông 72 tuổi, bà 70 tuổi

Bà nói " Nếu 10 năm nữa chúng ta cùng chết, tôi sẽ trở thành ông còn ông sẽ trở thành tôi, để ông cũng được uống phần canh trường sinh mà ông tặng"

Phong trần tuế nguyệt tuổi 70, đó chính là tình yêu!

Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ

Trang 13

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồnggià cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữatrời mưa gió Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang Vội vàng, anh bước

ra khỏi xe và đuổi theo họ Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh

sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình Nàng mong ước cha

mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn

Chàng trai bật khóc

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng maithức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách

mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Trang 14

Bài toán Tình yêu

Ngày …tháng …năm…

Nhỏ ! Nhỏ thường cằn nhằn anh giống cây xương rồng khô khan và đầy gai, nhưng nhỏ nè, mỗi khi xương rồng nở hoa thì quí lắm đấy Anh chẳng biết viết thơ hay làm văn để tặng nhỏ Anh chỉ thích Toán, Anh Văn, Vi Tính…thôi Không biết từ trước đến nay, nhỏ nhận được bao nhiêu “tác phẩm” của mấy gã trồng si theo nhỏ nhỉ ? Có

lẽ anh thiếu lãng mạn thật, anh chỉ thích những thứ rõ ràng, logic và có thể chứng minh một cách chắc chắn Viết thơ, phổ nhạc thì anh mù tịt, anh chẳng biết nói sao cho nhỏ hiểu lòng anh bây giờ Thôi thì, để anh làm một bài toán chứng minh cho nhỏ rõ tình cảm của anh nhé!

Bài toán tình yêu

Đề bài : Anh là X, nhỏ là Y, với phép tính Yêu và Không Yêu, hãy chứng minh định lí

sau : X yêu Y và Y yêu X là đúng và chỉ có thể tồn tại một cách duy nhất

Trang 15

Giả thiết 1 : X yêu Y

Chứng minh: Để chứng minh là anh yêu nhỏ thì anh có vô khối bằng chứng lẫn ví

dụ

Này nhé, từ thuở mới biết nhỏ thôi, anh đã phải đợi không biết bao nhiêu ngày và mất không biết bao nhiêu đêm để nghĩ ra một lá đơn xin làm quen gửi nhỏ Nếu anh chỉ giỡn chơi cho vui thì anh đã làm quen nhỏ ngay từ lúc đầu rồi Nếu anh chẳng

“có gì” với nhỏ thì anh đâu phải hồi hộp ngóng thư thư nhỏ trả lời đến như vậy Nhỏ thấy chưa, chỉ bước ban đầu thôi mà làm kẻ lạnh lùng với trái tim bằng đá như anh phải nao núng không ít Cái ngày nhỏ cười cười chấp nhận, mắt nhỏ long lanh đến lạ

kì, may mà anh còn “nhớ lối đi về”, nếu không chắc gia đình phải đăng báo “Tìm người lạc” Nhỏ thấy chưa, như vậy cũng đủ thấy tấm thịnh tình của anh dành cho nhỏ rồi Nếu anh không yêu nhỏ, anh chẳng thể nào đứng trước trường chờ nhỏ tan học về Thuở ấy, anh chúa ghét mấy đứa con trai đứng đực mặt ra mong ngóng, trôngthật chẳng khác gì mấy thằng ngố Anh vẫn cười thầm: “Đàn ông đàn ang thì phải khíthế lên, ai đời chỉ vì một người phụ nữ.” Nhưng ôi chao, anh hùng không qua ải mĩ nhân, bây giờ anh lại cam tâm tình nguyện làm một thằng dở hơi như thế Dù biết chưa đến giờ, anh vẫn nôn nóng tới sớm rồi đứng đợi, chỉ sợ ra trễ, nhỏ theo lũ bạn đimất Mong là nhỏ sẽ không cho anh là thằng ngốc, nhỏ nhé.Có khi nhỏ giận không thèm nói chuyện với chuyện với anh, mới vài ngày thôi mà anh đã thấy thời gian sao dài dằng dặc, vào sở làm mà lòng như lửa đốt, đến nỗi mấy đồng nghiệp cứ phải thì thào: “Mày làm sao thế ?”

Biện luận:

“Tình yêu là mù quáng” Không, anh chẳng thích làm gã thầy bói mù đoán già đoán non tình yêu của chúng mình Mắt anh còn tốt lắm, và để thấy rõ nhỏ hơn, anh còn gắn thêm hai miếng kính dày cộm, to chảng Anh không dám thề non hẹn biển như một kẻ khoác lác, anh cũng không muốn nói vòng vo quanh co đầy ẩn dụ ngụ ý để nhỏ rối tinh rối mù lạc vào mê hồn trận thì tội nghiệp Anh chỉ có thể rõ ràng, ngắn gọn và súc tích y như một bài toán logic : Anh yêu nhỏ

Giả thiết 2 : Y yêu X

Chứng minh: Đặt mình vào chỗ ngồi của người khác để suy ra người ta nghĩ gì quả thật là một điều không đơn giản Nhưng vì nhỏ, anh sẽ cố gắng làm mọi thứ trở nên

dễ hiểu nhất mà anh có thể

Nhỏ có thể đang cong môi, lừ mắt bảo rằng, làm quen thì nhỏ cũng có cả khối người, nhỏ cũng đồng ý cả chục mạng, chứ đâu có riêng gì anh Ừ, cho là vậy đi, thế tại sao nhỏ không trả lời ngay, mà để đến cả tuần sau, anh năn nỉ mãi mới cho gặp mặt Địnhcho anh đau tim chắc ? Vậy là nhỏ cũng coi anh “đặc biệt” hơn người khác một chút rồi Nhỏ sắp kêu: “Con gái phải làm giá chứ sao!” Ừ, cho là vậy đi, sao khi anh nắm

Trang 16

tay nhỏ hỏi: “Chịu không?”, mặt nhỏ đỏ hồng lên, chỉ cười cười mà không nói gì? Nhỏ lại sắp bảo: “Thì con gái phải mắc cỡ chứ sao?” Ừ, cho là vậy đi, sao mấy thằng

“ôn con” ở trường xếp hàng chờ đón nhỏ về, nhỏ ngúng nguẩy lắc đầu mà chỉ bẽn lẽnlên xe anh ngồi? Nhỏ chắc đang bặm môi la: “ Tại anh lớn hơn, chững chạc hơn nên đáng tin hơn.” Ừ, cứ cho là vậy đi, sao nhỏ cứ chịu khó viết thư, chép thơ, gửi nhạc cho anh làm gì nhỉ? Mà toàn thơ tình không mới…ác chứ ! Nhỏ biết anh khô queo, cứng như đá, chì như thép, vậy mà còn đưa toàn mấy thứ “ướt nhẹp” Sao nhỏ không làm thế với mấy “ôn con” trong lớp nhỉ ? Chết thật, lần này anh không suy ra nữa đâu, để tự nhỏ nghĩ đi nhé !

Ngày 8-3, ngày Valentine, nhỏ hí hửng khoe anh nào hoa, nào quà, nào thiệp, cùng

“những lá thư tình hay nhất thế giới” Quen nhau gần một năm trời rồi, vậy mà anh vẫn tay không, tỉnh bơ ngồi uống nước mía cạnh nhỏ, chả phản ứng gì sất Không biết ai tự dưng hờn mát thế nhỉ? Úi dào, anh đâu có dễ sập bẫy nhỏ như vậy? Cái kế

“khích tướng” này xưa còn hơn ….Trái Đất Ai bảo con trai không được làm giá? Nôn nóng quá nhỏ chạy mất tiêu thì sao ? Nhỏ định chọc cho anh ghen chết đấy à? Đừng hòng nhé Ôi nhỏ ơi, anh là “người lớn”, chơi với nhỏ anh thành “con nít” một chút Còn lũ “ôn con” trong trường chỉ là đám con nít tập làm người lớn Người lớn

đã từng làm trẻ con, cho nên trường hợp anh chấp nhận được, còn đám con nít mới nứt mắt hỉ mũi chưa sạch mà học đòi, thế là hỏng ! Khi nào rảnh, anh sẽ viết thêm cho nhỏ một bài chứng minh lí luận đầy đủ về lũ ranh ấy cho chúng biết thế nào là lễ

độ !

Biện luận:

Những gì nhỏ dành cho anh, chậc, anh “cảm kích” lắm lắm Từng ấy ví dụ thôi anh cũng đủ hiểu lòng của nhỏ rồi Úi dào, nhỏ mắc cỡ không dám nói ra, thôi thì để anh nói giùm nhỏ nhé Chà, không được, nói lớn quá người ta biết thì nhỏ đỏ mặt, vậy anh nói khe khẽ vừa đủ chúng mình nghe thôi nhỏ nhé: “…” Ui da, đừng có ngắt anh, đau lắm, tội nghiệp!

Từ (1) và (2) =>

Giả thiết 3 : X yêu Y và Y yêu X Chúng ta yêu nhau

Chứng minh: Nếu giả thiết này thành sự thật thì … ôi chao, còn gì hạnh phúc

bằng Nhỏ còn bé lắm, nhỏ còn đi học, hồn hiên và ngây thơ Thỉnh thoảng, nhỏ bỗngthành người nhớn, nghiêm nghị và sâu sắc khiến anh phải ngạc nhiên Dù sao đi nữa, trong anh, nhỏ luôn là nhỏ bé bỏng và đáng yêu Anh yêu mái tóc nhỏ nên anh đã phải đi lùng cái kẹp tặng nhỏ dù một thằng đàn ông như anh chẳng ưa gì chuyện sắm

đồ con gái Anh yêu đôi mắt tinh nghịch, lí lắc Anh yêu cả cái nhìn mơ màng dù với cặp kính mà nhỏ ghét Anh yêu cái mặt nhăn nhăn như… con khỉ khi nhỏ giận Anh yêu luôn cả tính xấu của nhỏ vì tình yêu phải bao dung và độ lượng Còn nhỏ, khi vui

Trang 17

nhỏ tìm đến anh chia xẻ, nụ cười lúng liếng của nhỏ làm đời anh thấy tươi đẹp hơn Lúc buồn, nhỏ cũng thỏ thẻ tâm sự rồi hỏi anh gỡ mối tơ lòng Bên nhỏ, anh thấy mình cũng quan trọng hẳn lên, và anh cố làm tốt mọi thứ hơn để xứng với tình cảm của nhỏ Nhiều lúc nhỏ giận lẫy bảo anh vô tình, chẳng quan tâm khi mấy ngày im bặt, chẳng hỏi thăm Không có đâu, anh luôn nhớ nhỏ, anh chỉ bận đi làm thôi Nhỏ thấy đó, anh phải làm tốt công việc của mình thì mới ra oai với nhỏ được chứ Anh còn phải kiếm tiền để có dịp mua quà, dẫn nhỏ đi chơi, đi coi xi nê… Nhỏ thấy chưa,anh cũng có trách nhiệm lắm chứ, anh chả thích ăn không ngồi rồi, đi tán gái cho vui.Anh có nghĩa vụ lo lắng cho tương lai và chuyện học của nhỏ nữa, anh chả muốn vì mải vui nhỏ quên mất học bài Nếu thế thì anh quả thật đáng trách lắm

Biện luận:

Có thể anh yêu nhỏ nhiều hơn là nhỏ yêu anh Thế cũng được, quan trọng là Chúng

ta yêu nhau Yêu anh, nhỏ vừa được yêu nè, vừa được chiều nè, vừa có vệ sĩ, tài xế

và cả thầy giáo nữa Thấy không, nhỏ “lời to” đấy nhé Còn anh, chỉ cần được nhỏ yêu, vậy là quá đủ rồi

Giả thiết 4: X không yêu Y và Y không yêu X

Chứng minh: không tìm ra

Biện luận:

Một giả thiết cực kì vô lí Anh đã gặp qua khá nhiều bài toán hóc búa trong đời, nhưng đây là một câu đố lạ lùng nhất anh từng gặp Mọi lần, nếu không tìm được một đáp số khả thi, anh sẽ ghi vào phần lời giải rất ngắn gọn: CTMB => Có Trời Mà Biết Nhưng nhỏ à, giả thiết này có lẽ trời cũng không trả lời nổi, vì nó sai ngay từ giả thiết, vậy thì còn chứng minh cái quái gì nữa.Chắc nhỏ đang nhắc chừng anh, hình như thiêu thiếu cái gì phải không? Anh biết rồi, nhỏ đang bảo còn hai giả thiết nữa mà anh quên Anh chẳng quên đâu, anh chỉ thấy chúng không cần thiết thôi Nhưng để chiều lòng nhỏ, anh nói nhỏ nghe nhé

Giả thiết 5: Y yêu X và X không yêu Y

Thật không căn cứ, không nguyên do, hoàn toàn vô lí ! Nếu nhỏ yêu anh thì lí nào anh lại không yêu nhỏ được cơ chứ ? Giả thiết này cũng sai lầm ngay từ đầu rồi, chẳng cần chứng minh nữa

Giả thiết 6: X yêu Y và Y không yêu X

Nhỏ ơi, nếu quả thật có một giả thiết như vậy tồn tại, anh không đủ can đảm lẫn tâm trí để chứng minh nữa Anh tìm mãi không ra một bằng chứng nào để nói nó là sự

Trang 18

thật Trời sinh ra mỗi người đàn ông và lấy cái xương sườn của họ để làm nên người phụ nữ Nhỏ chính là cái xương sườn huyết thống ấy Nếu nhỏ từ chối mà phụ lòng chúa trời, có lẽ anh sẽ chết vì một cái xương sườn ngoại đạo Chắc chắn nhỏ không

nỡ nhìn một kẻ yêu mình phải chết thảm thương như thế chứ? Vậy thì, chúng ta hãy dẹp luôn cái giả thiết “mắc toi” này đi, nhỏ nhé !

Kết luận: Nhỏ ơi, chứng minh nhỏ nghe vậy là đủ rồi, thôi tụi mình cứ tự kết luận vớinhau đi, nghen nhỏ !

Bông hồng cho Tình đầu

Tuyển tập truyện ngắn về mối tình đầu

-Lời Cuối Cho

Gia sư – Trò, vậy là cuối cùng em cũng phải tự mình dứt bỏ tiếng gọi thân thương

đó Tình yêu Gia sư – Trò rồi đây sẽ chỉ là dĩ vãng – một dĩ vãng buồn, không bình yên Em không đủ can đảm hay em quá yếu đuối để đối mặt với ngăn cản của gia đình?! Dù sao đi nữa em vẫn phải mất anh – mất đi tình yêu của mình

Tình yêu ơi! Em biết mình quá yếu đuối và ngu ngơ nên không thể bảo vệ được tình yêu này Em đã từng bất chấp tất cả để đi theo tiếng gọi trái tim, em đã từng dứt bỏ lời thề với người anh trai yêu quí để có được những giây phút hạnh phúc, bình yên

Trang 19

bên tình yêu của anh Em đã từng yêu, từng tin và hy vọng rồi một ngày mọi người sẽhiểu cho Tình Yêu chúng ta Nhưng người lớn có lý lẽ riêng của họ và em không camlòng chối bỏ tất cả những gì gần gũi, quí trọng bên em Đó là cuộc sống của em cũng như anh không thể thiếu trong trái tim em Hãy cố hiểu em một lần thôi, Tình Yêu nhé! Em đang đứng trước sự lựa chọn và em không thể quên đi những tức giận, những ánh mắt buồn bã của gia đình để bên anh Em không muốn mọi người phải buồn lòng vì em, càng không thể một lần nữa phải đứng trước bàn thờ tổ tiên để thề rằng sẽ quên anh dù lòng biết rất rõ rằng không dễ như vậy.

Sự dứt khoát của em đã không còn ý nghĩa, nước mắt cũng không thể giúp được gì cho chúng ta Em chỉ còn biết ngậm ngùi nhủ lòng hãy cố quên anh Rồi đây em sẽ phải vui, sẽ phải cười, phải xem như không có chuyện gì xảy ra Em sẽ phải phớt lờ khi đi qua anh, dù trong lòng muốn lắm một câu nói, một nụ cười anh dành cho em Rồi sẽ phải nói thế nào đây khi bạn bè hỏi về anh? Sẽ chối bỏ hay lảng tránh đây khi nhìn những kỷ niệm, những con đường đã qua? Ai đó nói:”Kỷ niệm không là gì khi thời gian mờ xoá” Liệu rồi thời gian có đủ làm em quên đi vết thương lòng đâu tiên?!…

Chiều nay, trước dòng sông lặng gió, trước con nước lững lờ thì thầm lời yêu thương,

em xin được lần cuối khóc cho một Tình Yêu, một lần cuối thôi để rồi em phải tự mình đặt dấu chấm kết thúc cho Tình Yêu đầu tiên – niềm đau đầu tiên của đời em

Em biết chúng ta đã trả giá qúa nhiều để có được nhau, để có đượ chạnh phúc ngắn ngủi Nhưng đó là những ngày tháng bình yên nhất trong cuộc đời em, từng đó đủ để

em vững bước đi tiếp dù từ đây trên con đường em đi sẽ không có bước chân anh Tất cả rồi sẽ qua, nước mắt rồi sẽ khô đi Chúng ta cần phải đi, rồi ngày mai sẽ trả lạicho ta những gì ta đã mất Dù thế nào đi chăng nữa em vẫn rất biết ơn anh đã cho em hiểu thế nào là Tình Yêu, là khổ đau, hạnh phúc Đối diện với đáy sâu lòng mình em vẫn muốn nói một lời cuối: Em mãi yêu anh

Thôi, bình yên nhé Tình đầu!

Nguyễn Mai

Tìm Lại Bình Yên

Mùa đông xa nhà, thị xã như lạnh hơn Mọi người chỉ muốn nằm trong chăn hay ngồibên chậu than hồng để xua đi cái rét Nó thì khác Nó muốn được ngồi sau xe để người ấy đưa đi lang thang trên nhữg con đường đã quá đỗi thân thương Để rồi khi hai tay đã lạnh cóng thì nó thích thú áp vào lưng người ấy để nghe tay mình ấm dần lên Người ấy cười và bảo nó khôn ghê Vậy mà trên lớp dù đã đóng kín cửa nó vẫn rên rỉ kêu cóng tay quá Người ấy cười cười rồi đưa nó đôi găng Nó chỉ lấy một chiếc mà sao vẫn ấm cả hai tay Đôi găng tay bạn tặng nó cất kín trong hòm Người

ấy có biết… Mùa đông nó không hề lạnh!

Hơn nó một tuổi nhưng người ấy lớn hơn nó nhiều Ít nói Trầm lặng với vẻ ngoài… khó gần Ban đầu nó chỉ tò mò không biết bên trong cái “vỏ khô cứng, lạnh lùng” ấy

Trang 20

là một con người như thế nào? Rồi hai đứa thân nhau lúc nào cũng chẳng hay Và con bé vô tâm trong nó giờ đã biết quan tâm đến người khác Người ấy dường như bớt lạnh lùng.

Thời gian trôi đi, kỷ niệm thật nhiều và tình cảm nó dành cho người ấy cũng một ngày nhiều hơn Nó vần chờ đợi…

Một buổi chiều khi nó chào ra về, người ấy đã nhẹ nhàng áp vào tai nó chiếc

headphone Thời gian như dừng lại Mọi vật như nín thở Nó chỉ nghe thấy câu hát trong bài “That’s why”:… “I don’t want to say good bye to you”… Một cảm giác ngọt ngào đang mơn man trái tim yếu đuối của nó Nó sung sướng đến nghẹt thở và chẳng thể nói lên lời dù nó có biết bao điều muốn nói

Nó tin và mơ ước thật nhiều Thế mà tất cả lại vỡ tan, đúng vào lúc ước mơ được gặpbiển của nó thành hiện thực Nó đã nghĩ biển sẽ đưa nó và người ấy lại gần nhau hơn.Vậy mà chính tại nơi này nó đã phải tin rằng người ấy đã mãi mãi rời xa nó Đêm về,biển vẫn hát mà nó không thấy bình yên Bởi trong tim nó biển đang thét gào như hỏitại sao? Nó không thể trả lời Nó nghe mằn mặn trên môi Xa xa bóng hai người đangnhòa đi…

Từ đó nó khoác cho mình vẻ ngoài bình thản dù trong tim những con sóng chẳng hề lặng im Nó khổ sở, đau đớn cả trong những giấc mơ Để rồi khi thức dậy lại trách mình sao chẳng thể căm ghét người ấy và chôn vùi kỷ niệm Những kỷ niệm ngày ấy đẹp như một nụ hồng pha lê Nhưng người ta vẫn nói” những gì quá đẹp đều mong manh yểu mệnh” Nụ hồng đã vỡ tan mà sao nó vẫn nâng niu từng mảnh vụn để làm mình thêm đớn đau Phải chăng bởi đó là bông hồng tình đầu?!

Mùa đông năm nay nó sẽ gửi lại chiếc găng tay ngày ấy để chúng có đôi Nó tin một ngày kia khi gặp lai biển nó sẽ thấy bình yên!

Khánh Vân

Tím Xoan

Em lớn lên đã thấy hàng xoan ngự bên bờ giậu tự bao giờ Hàng xoan ấy là ranh giới giữa nhà hàng xóm và nhà em

Và rồi dưới tán những cây xoan đào ấy là nơi học bài lý tưởng cho em Hoa xoan nở

rộ, những chùm hoa trắng tím đu đưa như làm duyên với chàng gió Làn gió nhẹ thoáng qua, từng cánh xoan li ti nghiêng nghiêng rơi như luyến tiếc không muốn rời cành Hương hoa xoan không ngọt ngào như hoa bưởi, không “ngan ngát” như

hương cau mà đậm đà đến khó tả Học bài xong, em tựa người vào gốc xoan thả hồn cùng mây trời, nghe lòng mình trải rộng Em nghe như có tiếng hát ru của cô Tấm

Trang 21

vọng về từ câu chuyện cổ tích năm xưa bà kể Bất chợt ánh mắt lạ nhìn em trước cổng trường nửa như đợi chờ, nửa muốn lẩn tránh từ chiều qua len trong tim rất khẽ Ánh mắt ấy sao mà lạ thế (?) Nó cũng lạ và thi vị như lần đầu em phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt diệu của hoa xoan vậy.

Ngày thi tốt nghiệp phổ thông trung học đã gần kề Buổi chia tay cuối năm tổ chức tại lớp… Ánh mắt lạ ấy hát tặng tập thể bài “Hoa Xoan đêm hội” – Đặng Nguyễn và

“tặng riêng cho…”

Em không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy bởi em rất sợ phút giây hạnh phúc nhất sẽ mau tan biến “Hoa xoan cánh màu trắng tím, là tình yêu mình trao nhau” Lời hát ấy sao mà truyền cảm, sao mà ngọt ngào đến vậy?

Em bỗng thấy yêu bờ giậu trước vườn nhà mình hơn Thương làm sao cái xóm nhỏ

bé lẫn con đường mòn quen thuộc ngày ngày dẫn em đến lớp Cảm ơn những cái rất bình dị, gần gũi ấy đã cho em biết cảm nhận thết nào là tình cảm vượt lên trên tình yêu thương bảo bọc của mẹ cha Một thứ tình cảm chỉ cảm nhận bằng ánh mắt, bằng môi cười, bằng từng lời nói dịu dàng chăm lo săn sóc cho nhau

Chiều nay, em lang thang dưới hàng xoan Đâu đây hơi thu đã luồn trong gió Từng ngọn gió thu tiễn lá vàng về với cội Những mầm sống khẽ cự mình trên thân cây …

Ngày mai, em sẽ xa quê, không biết đến bao giờ em mới được gặp lại hoa xoan Cảmgiác xốn xang, rạo rực lại ùa về tựa mùa bang khuâng nở “hoa xoan khi xưa nở đầy,

mà anh hay nói là hoa thương nhớ – để nhớ tới – mình nhớ mối tình đầu” –(Hoa xoanđêm hội) Vâng! Kỷ niệm của tìnhd dầu sẽ theo em mãi, cũng như hoa xoan – hình bóng thân thương của quê nhà sẽ bên em suốt quãng đường còn lại

Vũ Cẩm Chướng

Trong Mưa Có Nắng

Em biết giải thích thế nào cho sự ra đi của cuộc tình này đây? Tại anh? Tại em hay tại sự ngu ngơ khờ khạo để đến bây giờ em không cắt nghĩa cho mảnh vỡ tình đầu này Ngày hôm qua, khi anh đánh đàn bản tình ca “I say that I love you” anh bảo rằng em là tất cả, rằng nếu có một ngày em bỏ xa anh, anh sẽ hận em và hận cả cuộc đời này Vậy mà hôm nay anh nói tiếng chia tay nhẹ nhàng như một lời mời em đi

ăn kem Và phải chăng còn dễ dàng hơn vì đâu phải em luôn đồng ý với tất cả lời mời của anh Em nhìn anh ngỡ ngàng và khó hiểu Anh đùa? Không! Anh đã ra đi sau câu nói ấy với một lời giải thích vẻn vẹn “gia đình em quá xa để gia đình anh với tới” Chấm hết!

Khuất bóng anh rồi, mặt đất dưới chân em rạn nứt, em thấy mình từ từ rơi vào trũng lõm của miền đau – một cảm giác chao chát, vỡ òa Em cũng không hiểu sao mình không thể khóc lúc đấy, người con gái đa cảm, yếu đuối trong em trở nên xơ cứng và

Trang 22

lãnh đạm Còn bây giờ khi nghe từng nỗi đau đang ngậm nhấm, em lại không còn nước mắt để mà khóc Những lần gặp anh, em gặng hỏi nguyên nhân, anh vẫn điệp khúc “Hãy tha lỗi cho anh” rồi lại ra đi, không giải thích, không cho em giải bày Đơn giản vậy sao anh? Không phải vì em muốn níu giữ một cái gì đang rơi khỏi tầmtay – cái hạnh phúc mong manh dễ vỡ, là là như sương khói – mà vì em muốn mình thanh thản

Anh à ! Thôi mình không yêu nhau nữa nhưng sao lại lấy đi của em niềm tin vào anh,vào cuộc sống? Anh biết là em yếu cả về thể chất lẫn tinh thần mà, sao lại phủ nhận tình em bằng lý do vô lý như vậy? Em không trách anh, cũng không hận anh đâu vì tình yêu có thể đến trong nhau bằng những phút giây không thật phải không anh? Chiếc cầu hạnh phúc anh và em vừa xây chưa ráo hồ đã vội tách đôi về hai ngả, quăng em về phía dòng xoáy cuộc đời Mất anh rồi, niềm tin cũng chỉ là ảnh ảo Có

lẽ nào trái đắng tình đầu lại quá đậm vị vậy sao anh?

Anh! Có lẽ lòng anh cũng không sung sướng gì đâu đúng không? Anh vốn dĩ được mọi người yêu mến mà giờ đây tất cả đều nhìn anh bằng con mắt khác Anh tìm đến rượu để quên đi tất cả nhưng men say ấy chỉ là chất xúc tác nhấn chìm anh mà thôi Hãy chấm dứt bi kịch này đi anh Nếu tình yêu hai ta không đủ sức mạnh để tồn tại nữa thì hãy để nó ra đi nhưng anh không thể đánh mất cuộc đời mình Đừng lo em sẽhờn trách anh, chúng mình không có duyên nên mới vậy, đúng không anh? Anh đã giúp em hiểu được dư ba của cuộc đời – không hề giản đơn chút nào Em dẫu buồn, dẫu thất vọng và đau đớn cũng sẽ chấp nhận sự thật Vết đau này với em thật khó để xoa dịu nhưng em biết mình cần phải làm gì bởi một điều thật giản dị “ cơn mưa nào cũng chứa nắng bên trong” Phải không anh?

Sài Gòn sáng nay trời chợt trở lạnh Những làn gió vô tình lùa qua mái tóc trên

đường đi học làm em nhớ quá cái không khí se se của những ngày đầu đông ở miền cao nguyên Khoảng thời gian này năm ngoái em còn đang là một cô nữ sinh cấp ba.Những sớm mai đến trường, co ro trong áo ấm… Em yêu biết bao không gian man mác của mùa đông, bầu trời xanh ngắt không gợn chút mây, những cây phượng trongsân trường chỉ còn những cành khẳng khiu in bóng trên nền trời Em đã để hồn mìnhlang thang ra khỏi bốn bức tường lớp học, khỏi những bài vở chất chồng của năm cuối cấp, mơ màng theo tiếng chim ríu rít ngoài sân trường, đùa theo từng cơn gió lạnh thổi bay những chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mùa thu Và em đã bắt đầu câu chuyện của mình với tất cả sự ngây ngô, vụng dại khi em viết vào trang nhật ký:

Trang 23

“Ngày …tháng… năm… Mình và H quen nhau …Thật tình cờ… Ngay từ cái nhìn đầu tiên …”

Từ lần gặp gỡ tình cờ đó, trên đường đi học của em có H, có tiếng cười trong veo và ánh mắt H nhìn em rất lạ, không hiểu mùa đông hay lòng em trở nên ấm áp hơn Dẫu biết rằng năm này là năm cuối cấp, và cả hai vẫn thường xuyên nhắc nhở nhau cố gắng học cho tốt nhé, nhưng đôi khi em đã để hình ảnh H chập chờn trên những trang

vở chằng chịt chữ Biết làm sao được khi bỗng dưng hôm nay soi gương em thấy mình lớn hơn hôm qua một chút… Em vẫn còn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy, giây phút

ấy, thời gian như ngừng lặng, muôn vì sao lấp lánh như đang nhảy múa xung quanh

em trong một thứ ánh sáng diệu kỳ, và lòng em trào dân những cảm xúc khó tả, những cảm xúc chưa bao giờ có trước đây Có vẻ như em đã chờ đợi điều ấy và đến lúc em nghĩ rằng nó chẳng thể xảy ra thì H xuất hiện, với nụ cười thật tươi và ánh mắt ấm áp “Chúc mừng Giáng Sinh” vừa nói H vừa đưa em tấm thiệp Giáng Sinh vàkhẽ mở nó ra, bài “Đêm Thánh vô Cùng” cất lên rộn rã, hân hoan…

Nhưng rồi mùa đông đi qua, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân vừa ló dạng, khi những chồi non vừa vươn vai thức giấc, H đã rời xa em, rời xa những kỷ niệm vu vơ ngày cũ Không một câu giã biệt, không một lời giải thích… Trước đây

em vô tư đón nhận sự chăm sóc, che chở của H, giờ chợt cảm thấy chông chênh Và

em cũng nhận ra rằng mình đã nhận quá nhiều mà cho chẳng bao nhiêu, đó có phải là

lý do khiến H ra đi? Câu chuyện của em không có lời nói bắt đầu, không có lời kết thúc, mà chỉ nhẹ nhàng trôi qua như một áng mây hiếm hoi trên bầu trời xanh trong mùa đông Có thể gọi tên được chăng, đó là mối tình đầu của em?

Một mùa đông nữa lại về Những kỷ niệm ngày xưa vẫn còn làm tâm hồn em xao xuyến Ở môi trường mới, cũng có nhiều người đến với em, nhưng em không muốn bắt đầu một câu chuyện khác, vì em nghĩ rằng có lẽ mình chưa đủ lớn để bước vào thế giới kỳ diệu của tình yêu Còn nuối tiếc ư, em chưa bao giờ nuối tiếc, nhưng câu chuyện của ngày xưa ấy êm đềm quá, những rung động đầu đời ấy ngây ngô quá, và

em biết chắc rằng mãi mãi sẽ không thể quên được dấu ấn của một thời thơ dại…

Thái Ân Xem tiếp

-Credit: Bông hồng cho Tình đầu, 1 và 2 : Giới thiệu bởi Thoiaotrang.com, đánh máybởi Tịnh Nhi (info@123doc.org) và CaNaXiMuoi (info@123doc.org) Bông Hồng Cho Tình Đầu tập 2 là một tuyển tập truyện ngắn gồm 52 truyện của nhiều tác giả do nhà văn Đoàn Thạch Biền và Hiếu Dũng biên tập

Trang 24

Café sữa vs café đen

Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen Anh luôn gọi café sữa

Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn Anh café đen Em café sữa

Em nhanh tay đổi 2 món Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc Anh cười trừ Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy Đâu có gì mắc cỡ!”

Em con gái mà lại thích café đen

Anh con trai nhưng rất thích café sữa

Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa

Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…

Anh và em luôn thế Khác nhau hoàn toàn

Anh và em không yêu nhau Đơn giản chỉ là bạn bè Mà không, trên bạn bè 1 chút Gần giống như tình anh em

Trang 25

Nhưng em không chịu làm em gái anh Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai,

có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình

Anh cũng không muốn anh là anh trai của em Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái,

bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ Anh không thể kiên nhẫn

Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café Em café đen, anh café sữa

Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước Anhcafé sữa Em café đen

Anh có bạn gái Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính Đi với anh giống như

1 con thỏ non yếu ớt Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em

Em có bạn trai Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc

2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau Em vẫn café đen Anh luôn café sữa

Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em Em không chịu, café đen là sở thích của em.Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh

Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau Bạn trai em luôn

là người hòa giải Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái

Cuối cùng anh là anh Em vẫn là em

Anh chia tay bạn gái Cũng có thời gian chông chênh Nhưng anh không hối tiếc Anh và cô căn bản không hợp nhau Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh

Em chia tay bạn trai Có một lúc cảm thấy trống vắng Nhưng em không hối hận

Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu Mà “thiếu thiếu” ấy làm

em chán nản

Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ

Em gọi café đen

Anh gọi café sữa

Người bồi đã quen với 2 người Anh ta không để nhầm chỗ nữa

Anh yên lặng Em cũng không nói Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em

Trang 26

Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.

Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”

Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời Em sẽ uống café sữa…”

Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…

Café đen hay café sữa đều là café, phải không?

Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

Trang 27

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích

sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy Lý do mà tôi không quen với cô ấy là

vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọithứ vì cô ấy Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy Có một lần hai người đã cãi nhau, tôibiết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện

nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô

ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi đượcvài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và

cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác Tôi biết người đó là

ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìnthấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”

Trang 28

Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói Thời gian trôi qua, tim tôi đã vìanh ấy mà tổn thương rất nhiều Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn Thích một người sao mà khổnhư vậy Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh

ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi,kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió,

cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng Suốt thời gian đó, cô

ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường Khi

Trang 29

anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy Nhìn cô ấy trở thành một

sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìnthấyanh ấy đang la mắng cô ấy Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta Tôi đi ngang qua

cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấyrồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”

“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà

và điện thọai của tôi Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?”

“đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô

ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi

là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?

-(ST)

Trang 30

Có cánh chuồn nào trên vai em không?

Trang 32

Yêu một người không nhất định là phải có được họ Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến

bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát Dường nhưnhững ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnhviện, mấy ngày đêm không tỉnh lại

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng Cũng có một ngày, thượng đế động lòng

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội Ngài hỏi: "Con có bằng lòngdùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp:

"Con bằng lòng"

Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp:

"Con bằng lòng"

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng

Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gìvới vị bác sĩ đứng bên giường

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra

Trang 33

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm ngườiyêu Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt vàđáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến

bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêunữa Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đauthương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!" Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn

Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời "

Yêu một người không nhất định là phải có được họ Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?

Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên

“Chúng ta còn lại gì, chỉ rớt lại hai giọt nước mắt hoá thành băng!”

– Trang Hạ

-Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD

Trang 34

Có một chàng trai bị bệnh ung thư Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chămsóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý Chàng trai đi dọc con phố - con phốnhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn nơi cô gái đang ngồi

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy

- Ơ - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy

Trang 35

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại củamình lên bàn Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về Vài ngày sau

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi hôm qua

Im lặng một lúc Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được góibọc cẩn thận chưa hề được mở ra

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh

dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏekhông? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà Giá như chúng ta đừng ngần ngại

mở những món quà mà cuộc sống đem lại

Trang 36

Câu chuyện Tình yêu

Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận

Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý

Alvin cực kỳ suy sụp Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin Đôi

khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin Cô cố quên Alvin

nhưng không thể Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc

Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :

- Cynthia, đừng khóc Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!

Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại

Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất

Trang 37

Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi

có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc:

- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó

bị tai nạn ô tô Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi

Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng

Trang 38

Này anh, em thích

Này anh, em thích mưa lắm đấy Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài

đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế

Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…

Này anh, em thích gió lắm đấy Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…

Này anh, em thích kem lắm đấy Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng Nhưng em vẫn

Trang 39

thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩyque kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…

Này anh, em thích mùa đông lắm đấy Mùa đông lạnh ơi là lạnh Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ” Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lườibiếng nằm ngủ ở nhà thôi Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em

sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ

Này anh, em thích anh lắm đấy Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

Em yêu anh - phẩy

'' Hãy tin vào sự kì diệu của số phận''

Trang 40

Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e Vâng, chỉ cần một chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện này

Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại Sau khi lưỡng lự giữa Rambo,

Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất

Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra "V-I-R-G-U-L-E" và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy)

Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:

- Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé Virgule! Thế cũng tốt

Và cái tên được giữ lại

Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:

là Point Point Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh

Ấy vậy mà chính chữ ''u'' đã làm mọi thứ trở nên thay đổi Các bạn có biết như thế nào không?

Ngày đăng: 14/06/2021, 12:08

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w