GỬI NGƯỜI PHỤ NỮ Hỡi người phụ nữ Nếu có nghìn đàn ông yêu em Em có biết trong nghìn người ấy Có Raxun Gamzatov nữa mà Còn nếu như chỉ có Trăm đàn ông yêu em Em hãy nhớ rằng trong số
Trang 1Anh không ví mùa xuân đời em
Anh không ví mùa xuân đời em
Với mùa đông đời anh giá lạnh
Cũng như anh không thể ví bóng đêm Với bình minh với mặt trời lấp lánh
Em đang xuân đời phía trước còn dài Cuộc đời anh đã xế chiều Trong lúc
Em vừa gánh gánh đời trên vai
Anh thì đã còng lưng sắp gục
Giữa chúng ta là khoảng cách mênh mông
Ta xa nhau như bầu trời mặt đất
Em - bông hoa hé nụ giữa đồng
Anh - đám rêu sém khô vì gió quật
Nhưng bầu trời và mặt đất xưa nay
Được nối lại bằng sợi dây nào đấy
Cũng thế anh và em lúc này
Hòa làm một dù khác nhau đến vậy
Asereteli
Trang 2GỬI NGƯỜI PHỤ NỮ
Hỡi người phụ nữ Nếu có nghìn đàn ông yêu em
Em có biết trong nghìn người ấy
Có Raxun Gamzatov nữa mà
Còn nếu như chỉ có Trăm đàn ông yêu em
Em hãy nhớ rằng trong số trăm người đó Nhất định Raxun Gamzatov có tên
Còn nếu như yêu em Đàn ông chỉ còn một chục Thì Raxun Gamzatov Đứng thứ bẩy hay tám trong hàng
Nếu đàn ông chỉ còn lại một người yêu em Tôi xin thề-người đó không ai khác
ngoài Raxun Gamzatov em ơi
Còn nếu em đi cô đơn buồn tủi trên đời Không ai yêu em nữa
Thì có nghĩa ở một nơi nào đó Trên núi cao , Gamzatov chết rồi
Raxyl Gamzatov
Trang 3Đôi khi
Đôi khi tình yêu ấy Biết không hỏi được gì Câu trả lời lạc lõng
Nó chẳng buồn nghe chi
Đôi khi tình yêu ấy Biết không hy vọng gì
Hy vọng bịt mắt nó Trước sự thật khinh khi
Đôi khi tình yêu ấy Biết không mong đợi gì Nỗi đau cắt sâu nữa Khi phút đến sầu bi
Đôi khi tình yêu ấy Biết tự bỏ ra đi
Cố không rơi nước mắt
Dù lệ đẫm chia ly Thơ Sheryll Raquipiso
Trang 4Chỉ cần đôi mắt
Hãy cưa đôi chân của tôi đi
Để tôi khỏi lang thang Hãy xẻo đôi môi của tôi đi
Để tôi không thể hôn em được nữa Hãy chặt đôi tay của tôi đi
Để tôi không thể hôn em Hãy đập vỡ trái tim tôi
Để nó không làm tôi điên dại Xin hãy để lại cho tôi đôi mắt
Để tôi khóc người tình
Đã mất hút vào tôi
Meha Beniuc
Em yêu anh
Em muốn biết đến bao giờ anh mới hiểu
Trái tim em một nửa trái tim anh
Đang thổn thức và vẫy gọi
Một phút thôi gần gũi cặp môi hồng
Để được uống tâm hồn ta rạo rực
Trái tim say ôi một cuộc tình say
Anh vẫn thế vẫn là anh thủa đó
Thủa mộng mơ hai đứa ở chung phòng
Anh ! người con trai vẫn hay thường trầm tính Mái tóc thề anh trói chặt hồn tôi !
Puskin
Trang 5Bài ca
Nếu không có gì cần trò chuyện
Cớ sao em lại đến bên anh
Cớ sao em mỉm nụ cười xinh Đến vua cũng bồi hồi xao xuyến? Nếu không có gì cần trò chuyện
Cớ sao em lại đến bên anh?
Nếu em có gì muốn nói
Cớ sao em lại bắt tay anh?
Về giấc mơ êm dịu thần tiên Trong lúc đi đường em nghĩ tới Nếu không có gì muốn nói
Cớ sao em lại bắt tay anh?
Nếu muốn anh đi chỗ khác
Cớ sao em lại qua đây?
Thấy em anh rùng mình em ơi !
Đó là niềm vui và lo lắng Nếu muốn anh đi chỗ khác
Cớ sao em lại qua đây?
Victor Hugo
Im lặng
Đừng nên tìm nói với người yêu
Bởi tình yêu là những điều không thể nói
Chỉ như ngọn gió thoáng qua và nhẹ thổi
Im lặng
Vô hình
Tôi đã từng nói với người yêu
nói mãi
Bằng những lời của trái tim tê tái
Nàng đã bỏ đi không ngoái lại nhìn tôi
Đừng nên tìm nói với người yêu
Bởi tình yêu là những điều không thể nói
Puskin
Trang 6Bài thơ tình số 28
Đôi mắt băn khoăn của em buồn Đôi mắt em muốn nhìn vào tâm tưởng của anh Như trăng kia muốn vào sâu biển cả
Anh đã để đời anh trần trụi dưới mắt em Anh không giấu em một điều gì
Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh Nếu đời anh chỉ là một viên ngọc
Anh sẽ đập nó ra làm trăm mảnh
Và xâu thành chuỗi quàng vào cổ em Nếu đời anh chỉ là một đóa hoa Tròn trịa dịu dàng và bé bỏng Anh sẽ hái nó ra để dặt lên mái tóc em Nhưng em ơi ! đời anh chỉ là một trái tim Nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó
Em là nữ hoàng của vương quốc đó
Ấy thế mà em có biết gì biên giới của nó đâu Nếu trái tim anh chỉ là một phút giây lạc thú
Tago
Khúc hát
Hãy yêu , hãy yêu nhau đi !
Khi tình yêu còn trong tay với
Cô gái ơi hãy khắc ghi !
Lá xanh sẽ tàn rất vội
Có chàng trai nào hiểu nổi
Chiếc lá vàng bay về đâu?
Khi gió cứ ồ ạt thổi
Chiếc lá mỏng manh âu sầu
Hãy yêu nhau hãy yêu nhau đi !
Thuyền tình đang chờ dưới bến Chim xanh hát lời thương mến Con đường mùa hè em qua
Một mai bài hát nhạt nhòa Thuyền tình nhổ neo xa ngái Con tim có gào réo mãi Cũng không gọi được trở về
Charlorte Mew
Trang 7Khi anh nhìn em khóc
Khi anh nhìn em khóc , tự mắt em
Đôi mắt xanh to nhỏ lệ
Anh tưởng như bông hoa tím trong đêm
Để rơi giọt sương rất khẽ
Khi em cười anh thấy viên ngọc sáng
Bên em thôi long lanh
Vì xấu hổ trước muôn ngàn tia sáng
Từ đôi mắt mầu xanh
Như mặt trời đã khuất trong mây
Gửi lại ánh vàng le lói Trước khi đêm kéo xuống phủ đầy Chưa chịu chìm trong bóng tối
Nụ cười em qua mây tới lòng anh Như mặt trời chưa chiếu rạng
Và nụ cười dù vụt tắt rất nhanh Vẫn gửi lòng anh ánh sáng
Byron
Không đề
Em nhớ lại chuyện ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ
" Ngôi sao háy bùng trên sông Ne-va
Tiếng chim kêu trong bóng chiều tà"
Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi bây giờ xa cách thế
Em hát khác xưa , khóc cũng khác xưa
Lớp trẻ lớn lên cũng giống như ta
Nhắp lại vị ngọt ngào thuở trước
Nhưng nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh?
O.bergholz
Trang 8Mãi yêu không thôi
Đi ngược tuyết , ngược mưa
Đi ngược làn gió thổi
Đi trong sương ngập lối Vẫn yêu hoài không thôi Yêu ! dù bao nỗi đau
Ta cũng không lùi bước Hơn cả khi thắng cuộc Đời vui dâng sắc mầu
Từ tim đến trái tim Bao nỗi niềm thức dậy Chính là nỗi đau ấy Tạo tình yêu thiêng liêng !
Có lẽ nào ta trốn?
Trở lại khu rừng xưa?
Mọi thứ đều vô nghĩa Trước vương miện cuộc đời Hạnh phúc không ngừng nghỉ
W.goethe
Anh hãy trở về
Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn hư ảnh
Anh một thuở như cuộc đời - như chim-
như nắng
Như tuổi thanh xuân - như hạnh phúc vô
bờ
Anh bây giờ đã ở rất xa
Khoảng cách bao la xóa nhòa hình dáng
Chỉ còn lại trong tim nắm tro tàn ảm
đạm
Chẳng thể nào cháy lửa nữa đâu anh
Chỉ mình em có lỗi chỉ mình em
Vì vội vã buông anh ra quá sớm
Vì vẫn sống trái tim đầy kiêu hãnh
Ôi lòng khát thèm chẳng thể nào nguôi
Anh hãy trở về trong giấc mơ em Dẫu trong mơ anh không còn hư ảnh Anh một thuở như cuộc đời - như chim - như nắng
Như tuổi thanh xuân- như hạnh phúc vô
bờ
Thơ Olga Becgon
Trang 9Nếu anh yêu
Nếu anh yêu một người nào mãnh liệt
Mà không may tình yêu tắt - sau này
Xin chớ chạm vào tro tình đã chết
Tro sẽ làm bỏng tay
Thơ V.Babaian
Không đề
Trên đời này tôi chẳng tốt hơn ai
Nhưng ngày xưa em yêu tôi - vì thế
Em tưởng tôi siêu thường như thể
Trên đời này tốt nhất là tôi
Trên đời này tôi chẳng xấu hơn ai
Nhưng giờ đây em không tin điều đó
Em chỉ thấy tôi sai - vì vậy
Trên đời này xấu nhất là tôi
Thơ Kamsatop
Em chờ anh
Như năm ngoái đào trên cây lại chín
Đang đu đưa trên cành
Như năm ngoái đào trên cây lại chín
Em vẫn chờ chờ anh
Trang 10Đào lại chín trên cây như năm ngoái Trong vườn sai trĩu cành
Tháng và năm trôi qua không trở lại Nhưng em chờ chờ anh
Thơ M.Taox Amrus
Em bảo anh đi đi
Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh lại đi ngay
Gió thoảng và mây bay
Nếu nhìn vào mắt của em
Trong anh tan biến mọi niềm khổ đau Đặt lên môi chiếc hôn đầu
Anh như đủ sức vượt bầu trời xanh
Và khi em sát ngực anh
Bầu trời xanh bỗng biến thành ngực em Vậy mà chua chát ưu phiền,
Khi em cất tiếng thề nguyền: yêu anh!
(Thơ nước ngoaì- sưu tầm)
Trang 11Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuân
Bay vờn trên biển cả
Em là bông lan đá
Hương tỏa ngát núi rừng
Em là đồi cây dẻ
Trăng sáng ôm mênh mông
Em như dòng suối xanh
Những buổi chiều anh tắm
Trang 12Anh đã yêu
Anh đã yêu em bằng chân lý giả
Và cả bằng sự thật của dối lừa
Anh yêu thế , giờ tránh đâu được nữa !
Dù bỏ nước mà đi , rời khỏi mọi bến bờ!
Anh đã yêu em lâu hơn hạn định
Nhưng phẩy tay một cái cũng là thôi !
Không cần nữa không thể thêm gì nữa
Chân lý của giã từ thật ngắn ngủi đơn côi !
Thơ Mariana Tsvêtaêva
Em sẽ chờ anh
Em sẽ chờ anh ở phía cuối con đường
Cho dù gió mùa đong có thổi
Dù cho anh có những phút nông nổi
Em sẽ chờ như thể một niềm tin
Em chờ anh
Cho dù giông tố có nổi lên
Cuốn đi hất những thăng trầm năm tháng
Bão có mạnh cơn mưa có nặng hạt
Em vẫn chờ vẫn đợi một mình anh
Em sẽ chờ anh dẫu năm cùng tận tháng
Dẫu mặt trời bao phủ bởi mây đen
Dẫu biển xanh chẳng còn sóng dịu êm
Dẫu bờ cát xóa nhòa từng nét vẽ
Em sẽ chờ như thể một niềm tin
Anh như con thuyền lênh đênh nơi biển khơi
Dẫu thuyền có trăm ngàn bến đỗ
Dẫu thuyền có đi về trăm ngả
Em vẫn chờ vẫn đợi
Như biển kia hiền hòa
Dẫu năm tháng đi qua
Biển sẽ không già
Như tình yêu không bao giờ có tuổi
Em sẽ chờ sẽ đợi một mình anh
Thơ Snickers
Trang 13Ngài Và Anh, Cô Và Em
Nàng buột miệng đổi tiếng Ngài trống rỗng,
Thành tiếng Anh thân thiết đậm đà,
Và gợi lên trong lòng đang say đắm
Bao ước mơ tràn hạnh phúc reo ca
Trước mắt nàng, tôi trầm ngâm đứng lặng
Không thể nào rời ánh mắt khỏi nàng
Và tôi nói: Thưa Cô, Cô đẹp lắm!
Mà thâm tâm : Anh quá đỗi yêu em!
Niềm vui luôn nối tiếp nỗi buồn
Đến đêm điểm giờ
Những ngày trôi qua tôi ở lại
Tay trong tay chúng mình mặt nhìn mặt
Trong khi dưới
cây cầu của đôi tay ta băng qua
những ánh nhìn bất tận sóng sao mà buồn bã
Đến đêm điểm giờ
Những ngày trôi qua tôi ở lại
Tình yêu đã đi như dòng nước này đang cuộn
Tình yêu đã đi
Cuộc đời chậm rãi quá
Và Hy vọng sao mà dữ dội
Đến đêm điểm giờ
Những ngày trôi qua tôi ở lại
Trôi qua ngày trôi qua tuần
Thời gian không là quá khứ
Tình yêu không còn trở lại
Dưới chân cầu Mirabeau cuộn chảy sông Seine
Đến đêm điềm giờ
Những ngày đi qua tôi ở lại
Trang 14Thơ Guillaume Appollinaire
Miền đất, nơi sinh ra người em yêu
Miền đất, nơi sinh ra người em yêu
Trên đời khó nơi nào sánh nổi
Hoa nở ngạt ngào, trời cao vời vợi
Tuyết trắng ngần hơn cả cánh bồ câu
Nghe ngọt ngào tiếng suối gọi tìm nhau
Như máu về tim trong mối tình thứ nhất
Mỗi thảm cỏ hoá biển xanh bát ngát
Màn sương buông như ôm ấp, yêu chiều
Che chở cho em khỏi hoạn nạn, hiểm nghèo
Bốn xung quanh luôn rì rào tiếng lúa
Dòng thác trắng phau, quả dâu chín đỏ
Em thành người thân của tất cả mọi người
Tình yêu anh, em gặp ở khắp nơi
Em đi… hai bên núi đồi thoai thoải
Ngàn cây thông non ngóng chờ em tới
Coi em như công chúa của vùng này
Nơi mỗi vườn cây biết trò chuyện với mặt trời
Những đôi cánh thiên thần bay óng biếc
Ngay buổi đầu đã thần tiên mà thân thiết
Miền đất, nơi sinh ra người em yêu
Thơ D-Mácximôvích
Thơ D-Mácximôvích
Trang 16Mùa lá rụng
Trang 17Tôi Yêu Nỗi Buồn Của Em
Em có nỗi buồn hóm hỉnh chẳng chia ai
Giấu thật sâu nơi tận cùng ký ức
Một đời nghiêng nghiêng - chênh vênh bên bờ vực
Ngã vài lần, lại đứng dậy - phủi tay!
Em có mối tình bí ẩn chẳng ai hay
Cất thật sâu tận cùng con tim - vỡ
Một đời bơ vơ - tả tơi theo nỗi nhớ
Yêu một lần, hồn bạc trắng - như mây!
Còn nửa hồn, em xơ xác - như cây
Tháng mười thôi, đã tiễn mùa Thu chết
Tình sử vài trang, vội xuống dòng - chấm hết!
Lời tạ từ đắng ngắt: cho tôi!
Em có nỗi buồn hóm hỉnh chẳng chia đôi
Tôi, thằng bé, theo em đòi buồn - như đòi kẹo
Treo trên cây, tôi làm chiếc lá - héo!
Liều yêu em, phải làm xiếc một thời!
Liều yêu em - xem nhẹ một đời tôi!
Vắng em rồi, ngửa mặt, gọi - buồn ơi!
Kìa tóc mùa Thu xếp trên đường - như lá
Này em hỡi có khi nào thấy lạ
Khi chiếc lá - tôi - rụng xuống chân người?
sưu tầm
Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời Quê mùa lọt giữa đất người thành đô
Trang 18Biển đêm
Biển đêm
Một trời sao
Lung linh biển đêm
Vầng Như giữa cõi hư vô
Ngọn gió mơn man lên mái tóc mềm
Đọc em nghe câu thơ từ miền xa lắc
Gửi lại dấu chân lối lâu đài cổ tích
Nghe
Ký ức bay xa…
thơ ACJans
ernơ
Trang 19Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu
Trước mắt anh em bỗng hiện lên
Như hư ảnh mong manh chợt biến
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong
Quả tim lại rộn ràng náo nức
Vì trái tim sống dậy đủ điều
Cả thiên thần, cả nguồn cảm xúc
Cả đời, cả lệ, cả tình yêu
Thơ Puskin
Trang 20Không đề
Danh vọng vinh quang bao giá trị
Ta đều quên đi trong cuộc đời
Khi mặt em trong cái khung giản dị
Trên bàn ta như một tấm gương soi
Nhưng đến lúc em ra đi mãi mãi
Ta ném trong đêm chiếc nhẫn hứa hôn
Ta không muốn nghĩ đến hình em nữa
Một người kia xứng đáng với em hơn
Ngày tháng quay cuồng trong vòng hung ác
Ta đẫm mình trong cốc rượu truy hoan
Trước nàn thờ, ta cầu em trở lại
Ta giơ tay kêu gọi tuổi thanh xuân
Nhưng vô ích em đi không ngoảnh lại
Mặc ta cầu xin, em chẳng đáp lời gì
Vẫn chiếc áo choàng xanh em lặng lẽ
Trong sương đêm em lủi thủi ra đị
Ở nơi nào, nơi nào lý tưởng
Em gửi vào kiêu hãnh của em?
Trong giấc mơ chiêm bao ta thấy mãi
Chiếc áo xanh chìm trong sương đêm
Thế la hết yêu thương Ta không cần danh vọng,
Tuổi trẻ đã qua, hết ý nghĩa cuộc đời,
Và đến lúc để không còn hình bóng,
Ta cất cái khung có tấm ảnh em cườị
Thơ ALEXANDER ALEXANDROVICH BLOK
Trang 21Người nào sống khác thường
Mẹ tôi kêu hoảng hốt
Tôi nói, máu đầy môi:
"Con vấp vào hòn đá
Ngày mai sẽ lành thôi"
Bây giờ thì khác trước
Tuổi nghịch ngợm qua rồi Một sức sống man dại
Tràn trề trong thơ tôi
Chữ hiện lên hỗn loạn
Trong mỗi một câu thơ
Như phản ánh phá phách Của chú bé ngày xưa
Tàn bạo và kiêu hãnh
Dáng điệu mới luôn luôn Xưa máu đầy trong miệng Nay máu đầy trong hồn
Tôi không nói với mẹ
Mà với cả mọi người
"Tôi vấp vào hòn đá
Ngày mai sẽ lành thôi".
Thơ S.Yesenin
Trang 22Chuyện mười năm trước
Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau
Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
ôi cây xanh tình đời
Có nghe lòng ta gọi
Những mùa xuân đã qua Tiếng ve về thổn thức Gió thổi vào đêm hè
Kể chuyện 10 năm trước
Những đôi lứa yêu nhau Hãy nghe tôi kể lại Chỉ một lần trót dại Thế mà thành chia phôi Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng /
Trang 23Không đề
Em nhớ lại chuyện ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ
"Ngôi sao cháy bùng trên sông Nêva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà"
Năm tháng đắng cay hơn năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rôi Anh đã xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa
Lớp trẻ mới lên giờ lại hát theo ta
Lại nhắp vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nêva, chiều tà, ánh nước
Nhưng nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh!
Mùa hè rớt
Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru - Mặt trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không dịu dàng phơ phất
Lanh lánh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu
Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn, mắt nhìn say đắm
Ghen tuông - dù chua chát cũng thưa hơn
Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ Trời ơi, ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? Rừng lặng sóng sao im
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng chỉ đến bây giờ ta mới hiểu
Yêu thương Giận hờn Tha thứ Chia tay
Trang 24Không đề
Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở như cuộc đời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ
Anh bây giờ đã ở rất xa
Khoảng cách bao la xóa nhòa hình dáng
Chỉ còn lại trong tim nắm tro tàn ảm đạm
Chẳng thể nào cháy lửa nữa đâu anh
Chỉ mình em có lỗi chỉ mình em
Vì đã vội lìa xa anh quá sớm
Vì vẫn sống trái tim đầy kiêu hãnh
Ôi lòng khát thèm chẳng thể nào nguôi
Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở như cuộc đời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ
Khơ Onga Becgon
Trang 25Em đi tìm anh
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng Người chẳng thấy chỉ thấy trời im lặng Một mình em giữa màn đêm thanh vắng
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng
Em trèo lên đỉnh núi cao Các pat
Nhìn theo anh xa vút biết về đâu
Chân anh đi xa lắc tận trời Âu
Dòng nước mắt bỗng trào ra chua xót
Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Theo ven bờ sóng vỗ triền miên
Buồn chao ơi! Gió làm em phiêu bạt Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền
Ôi dòng xanh thì thầm sông Đanuyp
Có gì nằm sâu giữa dòng sông
Mà ngàn năm sông cùng thôi một nhịp Chỉ riêng em nhức nhối vết thương lòng
Ôi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thế gian Cho sa mạc thôi từng cơn bão cát
Cho tình em chưa bén đã lụi tàn
Ôi dân gian mấy nghìn năm kiếp sống Biết gì không quằn quoại một tình yêu Anh có nghe trong gió cồn xao động
Em lang thang lạc lõng giữa trời chiều
Anh không biết hay anh không muốn biết Sao tim anh tê lạnh cóng thờ ơ
Và giờ đây ái tình anh đã chết
Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ
Em vẫn đến Biển Đen xưa dào dạt
Vẫn theo dòng Đanuyp những đêm trăng Vẫn trèo lên đỉnh núi cao Các Pat
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng
Thơ Onga Becgon